Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 205
20:37 - 22.06.2026
28 lượt xem
Mà nếu như dựa tình tiết trong mộng, cha mẹ ruột của Phương Thanh Nghiên rất có thể chính là chú Phương của hắn, vậy nếu như Phương Thanh Nghiên có thể trở về cùng cha mẹ ruột của mình, hắn có thể nhìn thấy cô mọi lúc.
Nhưng trong giấc mơ, cô không hề được vui vẻ khi trở về nhà, luôn có vẻ lạc lõng với mọi người xung quanh.
Trước kia Lục Khiên không hiểu tại sao, bây giờ hắn đã biết, đó là bởi vì môi trường sống chênh lệch quá lớn, còn có khi xưa hắn dẫn đầu bắt nạt cô.
Nhưng mà lúc này đây hắn sẽ bảo vệ cô, tuyệt đối không cho phép bất kì kẻ nào dám bắt nạt côi
Nghĩ tới đây, Lục Khiên không nhịn được nói: "Cứ gặp đi, nhìn một chút cũng không mất miếng thịt, người ta từ xa xôi chạy tới đây, cũng không thể để người ta đi một chuyến vô ích chứ, tôi lại rất tò mò cha mẹ cô sẽ là người như thế nào."
Phương Thanh Nghiên mím môi dưới, trong lòng đấu tranh tư tưởng.
Kỳ thật, cô hoàn toàn không ngờ được cha mẹ cô lại đến huyện Nam Hương tìm mình, kiếp trước là cô từ miệng Viên Hồng Huy biết được thân thế cho nên chủ động tìm tới cửa, ở giữa còn có Lưu Bội Trân quấy rối, tình huống tự nhiên hỗn loạn hơn nhiều so với hiện tại.
Hiện tại cha mẹ chủ động tìm tới cửa, xem ra bọn họ vẫn có vài phần coi trọng mình, đúng như lời Lục Khiên nói, cô không nên bỏ mặc người khác, có nhận cha mẹ hay không cô cũng có quyên lựa chọn, vừa hay chấm dứt chuyện này sớm một chút.
Vì thế, cô gật đầu với Tần Thục Huệ,"Vậy gặp mặt đi."
Tần Thục Huệ nặng nề gật đầu, vội vàng đi ra ngoài.
Lục Khiên cũng rất thức thời rời khỏi phòng, trước khi ra cửa hắn dừng bước, có chút không yên lòng nói với Phương Thanh Nghiên: "Không cần sợ, dù sao đó cũng là cha mẹ cô, nếu như không thích bọn họ thì cứ gọi tôi, tôi giúp cô đuổi bọn họ đi!"
Khẩu khí này rất lớn!
Phương Thanh Nghiên nhịn không được nở nụ cười, nhưng cẩn thận nghĩ lại, Lục Khiên thật sự có bản lĩnh này, hắn là đứa nhỏ có gia thế tốt nhất trong đám bắt nạt, nếu không thì khi cô đánh Lục Khiên một trận đã không bị người nhà giáo huấn nặng nề.
Cửa được nhẹ nhàng khép lại, cả phòng bệnh trở nên yên tĩnh.
Phương Thanh Nghiên tựa vào đầu giường, đè nén căng thẳng trong lòng, hít sâu một hơi, bình tĩnh chờ đợi cha mẹ đến.
Mà lúc này, vợ chồng Phương Mậu trong phòng khách của bệnh viện lại có vài phần bất an.
Vu Tĩnh Văn cúi đầu nhìn mặt đất, tay phải đặt ở trên mu bàn tay trái, cào vết thương đến rách da, chảy cả máu, lúc này do bị đau bà mới không phát hiện.
Chồng bà muốn giữ tay bà lại, nhưng bị bà hung hăng rút về: "Đừng chạm vào tôi!"
Trong mắt Phương Mậu lộ ra vẻ bi thương nồng đậm: "A Văn, em đừng như Vậy..."
Vu Tĩnh Văn cười lạnh một tiếng: “Anh nói đó là con của tôi, tôi tin anh là được, mà bây giờ tôi cũng đã cùng anh tới đón con bé, anh còn không hài lòng?”
Phương Mậu hít sâu một hơi, không biết nên giải thích như thế nào.
Bên ngoài phòng tiếp khách, Phương Thư Nhiên lo lắng nhìn vê hướng này.
Từ khi ba cô quyết định muốn tới thị trấn nhỏ này, mẹ cô liền có chút không thích hợp, nhưng cô lại không biết vì sao.
Thẩm Khả Di đeo kính râm cùng mũ lưỡi trai kéo cô qua một bên, nói: “Thư Nhiên, cậu có nghe tớ đang nói gì không?”
Phương Thư Nhiên vội phục hồi tinh thần, có chút mê mang nói: "Cái gì?"
Thẩm Khả Di quả thực lo muốn chết.
"Lời tớ vừa nói cậu một chữ cũng không nghe thấy sao?"
Nữ chính trong truyện là một đứa ngốc, nhưng cô ta lại không nghĩ tới có thể ngốc thành như vậy, dưới tình huống quan trọng mà vẫn còn có thể thất thần được.
Phương Thư Nhiên thành thật lắc đầu, nói: "Không nghe thấy, vừa rồi tớ đang bận suy nghĩ cái khác..."
Thẩm Khả Di hết chỗ nói, chỉ có thể nói lại một lần nữa: "Tớ đây nhắc cậu thêm một lần, đó là chờ sau khi cậu cùng Phương Thanh Nghiên gặp mặt với nhau, ngàn lần vạn lần đừng tin mấy câu chuyện quái quỷ gì đó của cô tat"
"Cô ấy sẽ nói chuyện quái quỷ gì?" Phương Thư Nhiên nghi hoặc hỏi.
Thẩm Khả Di nhất thời như bị ai đó chặn đứng ở cổ họng, cô ta lắp bắp nói: "Nếu cô ta phát hiện cậu kết giao với tớ, nhất định sẽ đi nói xấu tớ, đến lúc đó cậu chỉ cần không tin những lời cô ta nói là được rồi."
Phương Thư Nhiên không thích những người chuyên đi nói xấu người khác, vì thế ngoan ngoãn gật đầu: "Được, cậu yên tâm."
Thẩm Khả Di cảm thấy công tác tư tưởng của mình ở chỗ Phương Thư Nhiên đã làm rất tốt, vì thế trong lòng cũng yên ổn, hiện tại cô ta mang theo tâm thế chỉ chờ xem kịch hay mà thôi.
Nhưng trong giấc mơ, cô không hề được vui vẻ khi trở về nhà, luôn có vẻ lạc lõng với mọi người xung quanh.
Trước kia Lục Khiên không hiểu tại sao, bây giờ hắn đã biết, đó là bởi vì môi trường sống chênh lệch quá lớn, còn có khi xưa hắn dẫn đầu bắt nạt cô.
Nhưng mà lúc này đây hắn sẽ bảo vệ cô, tuyệt đối không cho phép bất kì kẻ nào dám bắt nạt côi
Nghĩ tới đây, Lục Khiên không nhịn được nói: "Cứ gặp đi, nhìn một chút cũng không mất miếng thịt, người ta từ xa xôi chạy tới đây, cũng không thể để người ta đi một chuyến vô ích chứ, tôi lại rất tò mò cha mẹ cô sẽ là người như thế nào."
Phương Thanh Nghiên mím môi dưới, trong lòng đấu tranh tư tưởng.
Kỳ thật, cô hoàn toàn không ngờ được cha mẹ cô lại đến huyện Nam Hương tìm mình, kiếp trước là cô từ miệng Viên Hồng Huy biết được thân thế cho nên chủ động tìm tới cửa, ở giữa còn có Lưu Bội Trân quấy rối, tình huống tự nhiên hỗn loạn hơn nhiều so với hiện tại.
Hiện tại cha mẹ chủ động tìm tới cửa, xem ra bọn họ vẫn có vài phần coi trọng mình, đúng như lời Lục Khiên nói, cô không nên bỏ mặc người khác, có nhận cha mẹ hay không cô cũng có quyên lựa chọn, vừa hay chấm dứt chuyện này sớm một chút.
Vì thế, cô gật đầu với Tần Thục Huệ,"Vậy gặp mặt đi."
Tần Thục Huệ nặng nề gật đầu, vội vàng đi ra ngoài.
Lục Khiên cũng rất thức thời rời khỏi phòng, trước khi ra cửa hắn dừng bước, có chút không yên lòng nói với Phương Thanh Nghiên: "Không cần sợ, dù sao đó cũng là cha mẹ cô, nếu như không thích bọn họ thì cứ gọi tôi, tôi giúp cô đuổi bọn họ đi!"
Khẩu khí này rất lớn!
Phương Thanh Nghiên nhịn không được nở nụ cười, nhưng cẩn thận nghĩ lại, Lục Khiên thật sự có bản lĩnh này, hắn là đứa nhỏ có gia thế tốt nhất trong đám bắt nạt, nếu không thì khi cô đánh Lục Khiên một trận đã không bị người nhà giáo huấn nặng nề.
Cửa được nhẹ nhàng khép lại, cả phòng bệnh trở nên yên tĩnh.
Phương Thanh Nghiên tựa vào đầu giường, đè nén căng thẳng trong lòng, hít sâu một hơi, bình tĩnh chờ đợi cha mẹ đến.
Mà lúc này, vợ chồng Phương Mậu trong phòng khách của bệnh viện lại có vài phần bất an.
Vu Tĩnh Văn cúi đầu nhìn mặt đất, tay phải đặt ở trên mu bàn tay trái, cào vết thương đến rách da, chảy cả máu, lúc này do bị đau bà mới không phát hiện.
Chồng bà muốn giữ tay bà lại, nhưng bị bà hung hăng rút về: "Đừng chạm vào tôi!"
Trong mắt Phương Mậu lộ ra vẻ bi thương nồng đậm: "A Văn, em đừng như Vậy..."
Vu Tĩnh Văn cười lạnh một tiếng: “Anh nói đó là con của tôi, tôi tin anh là được, mà bây giờ tôi cũng đã cùng anh tới đón con bé, anh còn không hài lòng?”
Phương Mậu hít sâu một hơi, không biết nên giải thích như thế nào.
Bên ngoài phòng tiếp khách, Phương Thư Nhiên lo lắng nhìn vê hướng này.
Từ khi ba cô quyết định muốn tới thị trấn nhỏ này, mẹ cô liền có chút không thích hợp, nhưng cô lại không biết vì sao.
Thẩm Khả Di đeo kính râm cùng mũ lưỡi trai kéo cô qua một bên, nói: “Thư Nhiên, cậu có nghe tớ đang nói gì không?”
Phương Thư Nhiên vội phục hồi tinh thần, có chút mê mang nói: "Cái gì?"
Thẩm Khả Di quả thực lo muốn chết.
"Lời tớ vừa nói cậu một chữ cũng không nghe thấy sao?"
Nữ chính trong truyện là một đứa ngốc, nhưng cô ta lại không nghĩ tới có thể ngốc thành như vậy, dưới tình huống quan trọng mà vẫn còn có thể thất thần được.
Phương Thư Nhiên thành thật lắc đầu, nói: "Không nghe thấy, vừa rồi tớ đang bận suy nghĩ cái khác..."
Thẩm Khả Di hết chỗ nói, chỉ có thể nói lại một lần nữa: "Tớ đây nhắc cậu thêm một lần, đó là chờ sau khi cậu cùng Phương Thanh Nghiên gặp mặt với nhau, ngàn lần vạn lần đừng tin mấy câu chuyện quái quỷ gì đó của cô tat"
"Cô ấy sẽ nói chuyện quái quỷ gì?" Phương Thư Nhiên nghi hoặc hỏi.
Thẩm Khả Di nhất thời như bị ai đó chặn đứng ở cổ họng, cô ta lắp bắp nói: "Nếu cô ta phát hiện cậu kết giao với tớ, nhất định sẽ đi nói xấu tớ, đến lúc đó cậu chỉ cần không tin những lời cô ta nói là được rồi."
Phương Thư Nhiên không thích những người chuyên đi nói xấu người khác, vì thế ngoan ngoãn gật đầu: "Được, cậu yên tâm."
Thẩm Khả Di cảm thấy công tác tư tưởng của mình ở chỗ Phương Thư Nhiên đã làm rất tốt, vì thế trong lòng cũng yên ổn, hiện tại cô ta mang theo tâm thế chỉ chờ xem kịch hay mà thôi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp