Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 190
20:37 - 22.06.2026
28 lượt xem
Hắn theo bản năng nhìn thoáng qua phía sau Tân Thục Huệ nhưng lại chỉ thấy người lái xe vừa nãy, thế liền kỳ quái hỏi: "Dì Tân, Phương Thanh Nghiên đâu?"
Tần Thục Huệ bị câu hỏi của hắn hỏi làm cho sửng sốt: "Vừa rồi không phải Thanh Nghiên xuống núi rồi sao?"
"Bọn cháu vẫn luôn ở dưới chân núi nhưng không thấy ai cả!" Lục Khiên quay đầu nhìn bốn phía.
Chỉ có một con đường xuống núi, nếu Phương Thanh Nghiên đi xuống thì không có khả năng bọn họ sẽ không nhìn thấy, đây đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?
Tần Thục Huệ cũng nóng nảy: "Sao có thể, rõ ràng dì nhìn thấy con bé đi xuống núi.
Vừa rồi người muốn gặp con bé là cháu, cháu không thấy con bé sao?"
Lục Khiên lắc đầu, thấy bộ dáng lung lay sắp ngất của Tần Thục Huệ, vội vàng an ủi: "Dì, dì đừng vội, cháu giúp dì đi tìm!"
Nhưng nên đi đâu tìm đây?
Người cứ như vậy biến mất một cách kỳ lạ, bọn họ một chút manh mối cũng không có.
Lần này tới đây Lục Khiên chỉ dẫn theo hai người, một người là vệ sĩ Tần Kiệt, ngoài ra còn có một tài xế chuyên nghiệp, hắn kêu hai người họ nhớ lại xem vừa rồi có nhìn thấy người nào khả nghi xuống núi hay không.
Hiện tại chỉ có thể tính đến trường hợp xấu nhất là Phương Thanh Nghiên gặp phải chuyện gì bất trắc! Cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, bị người xấu theo dõi cũng quá bình thường...
Nhưng mà, hai người họ đều không có manh mối gì.
Lục Khiên nhắm mắt suy tư, thật ra trí nhớ của hắn rất tốt, bây giờ nghĩ kỹ lại mới phát hiện có chỗ không đúng.
Hắn hỏi Tần Thục Huệ: "Hai người có gặp một bà lão dẫn theo hai người đàn ông trẻ tuổi đi lên núi không?”
Tần Thục Huệ nhớ lại một chút, lắc lắc đầu: "Chúng tôi chưa từng thấy có người đi lên..."
Đã qua tiết Thanh Minh, bình thường rất ít người lên mộ phần.
Hơn nữa đàn ông trẻ tuổi trong thôn Thương Thủy phần lớn đều ra ngoài làm việc, những người ở lại trong thôn đều là người lớn tuổi.
Lục Khiên nghe được câu trả lời này, nhíu mày: "Ba người kia từ lúc lên núi đến lúc xuống núi chỉ mất hơn mười phút..."
Có một điểm hắn còn chưa nói, đó là trong hai người đàn ông trẻ tuổi kia có một người khiêng một cái bao tải, trước khi lên núi cái bao tải kia hình như trống không nhưng lúc xuống núi cái bao tải kia ngược lại lại phồng hơn so với lúc trước khi lên núi!
Lúc ấy hắn cho rằng trong bao tải đựng đồ cúng, hiện tại nghĩ lại thì hình dạng bao tải kia trông giống như là có người bên trong!
Mấy người kia rõ ràng là thừa dịp tài xế nhà Phương Thanh Nghiên lên núi mới bắt đầu hành động.
Nhất định là bọn họ đã nghe trộm được hắn với tài xế nói chuyện, biết có người tìm Phương Thanh Nghiên, mà Phương Thanh Nghiên sẽ xuống núi!
Đây rõ ràng là một vụ bắt cóc có chuẩn bị trước! Lục Khiên sở dĩ không nói rõ, là sợ làm Tần Thục Huệ kích động, Tần Thục Huệ mới chỉ nghe thấy con gái không thấy đâu thì đã khiến cho bà cuống lên.
Hiện tại Tân Thục Huệ chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, trong đầu cũng một trận choáng váng.
Một cô gái trẻ tuổi bị người ta bắt đi, hậu quả này bà quả thực không thể tưởng tượng được!
Cung Cương vô cùng tự trách, ông cảm thấy do mình quá sơ suất nên mới để cho người xấu có cơ hội, ông không làm tròn trách nhiệm của một vệ sĩ.
Nhưng bây giờ nói những lời tự trách kia cũng không có tác dụng gì, ông quyết định thật nhanh nói: "Chị dâu, chị đừng gấp.
Bây giờ vẫn chưa thể xác định được Thanh Nghiên có phải đã gặp chuyện bất trắc hay không, hơn nữa cứ coi như trường hợp xấu nhất xảy ra thì những người đó cũng chưa thể đi quá xa, chúng ta vẫn còn có thể đuổi kịp bọn họ, đưa Thanh Nghiên về!"
Dứt lời, ồn lại nhìn về phía Lục Khiên, hỏi: "Cậu có còn nhớ bọn họ đi về hướng nào không?”
Lục Khiên lại nói: "Tôi biết bọn họ đi đâu, chú dẫn dì Tần đi báo cảnh sát trước, tôi đuổi theo bọn họ.
Tần Kiệt là bộ đội đặc chủng xuất ngũ, ở phương diện truy tìm này anh ấy rất giỏi!" Hắn suy tư trong chốc lát, nói thêm: "Những người này tính toán rất cẩn thận, nhất định bọn họ đã sớm theo dõi Phương Thanh Nghiên, rất có thể là người quen gây án! Dì Tần, dì đừng quá căng thẳng, trước hết dì thử nghĩ lại xem thời gian gần đây mọi người có đắc tội với ai hay không, có lẽ sẽ có một ít manh mối."
Có những lời này của Lục Khiên, sắc mặt Tần Thục Huệ dần dần trấn định.
Đúng vậy, bà không thể ngã xuống, bà còn phải nhanh chóng tìm được con gái! Nghĩ tới đây, Tân Thục Huệ liền thúc giục Cung Cương nhanh chóng lái xe đến thôn Thương Thủy, bà muốn tìm cán bộ của thôn để mượn điện thoại báo cảnh sát.
Hơn nữa, được Lục Khiên nhắc nhở, trong lòng bà cũng có chút manh mối.
Sự việc xảy ra ở thôn Thương Thủy, mà ở thôn Thương Thủy người có thâm cừu đại hận với bà trừ người Phương gia thì không còn ai khác!
Tần Thục Huệ bị câu hỏi của hắn hỏi làm cho sửng sốt: "Vừa rồi không phải Thanh Nghiên xuống núi rồi sao?"
"Bọn cháu vẫn luôn ở dưới chân núi nhưng không thấy ai cả!" Lục Khiên quay đầu nhìn bốn phía.
Chỉ có một con đường xuống núi, nếu Phương Thanh Nghiên đi xuống thì không có khả năng bọn họ sẽ không nhìn thấy, đây đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?
Tần Thục Huệ cũng nóng nảy: "Sao có thể, rõ ràng dì nhìn thấy con bé đi xuống núi.
Vừa rồi người muốn gặp con bé là cháu, cháu không thấy con bé sao?"
Lục Khiên lắc đầu, thấy bộ dáng lung lay sắp ngất của Tần Thục Huệ, vội vàng an ủi: "Dì, dì đừng vội, cháu giúp dì đi tìm!"
Nhưng nên đi đâu tìm đây?
Người cứ như vậy biến mất một cách kỳ lạ, bọn họ một chút manh mối cũng không có.
Lần này tới đây Lục Khiên chỉ dẫn theo hai người, một người là vệ sĩ Tần Kiệt, ngoài ra còn có một tài xế chuyên nghiệp, hắn kêu hai người họ nhớ lại xem vừa rồi có nhìn thấy người nào khả nghi xuống núi hay không.
Hiện tại chỉ có thể tính đến trường hợp xấu nhất là Phương Thanh Nghiên gặp phải chuyện gì bất trắc! Cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, bị người xấu theo dõi cũng quá bình thường...
Nhưng mà, hai người họ đều không có manh mối gì.
Lục Khiên nhắm mắt suy tư, thật ra trí nhớ của hắn rất tốt, bây giờ nghĩ kỹ lại mới phát hiện có chỗ không đúng.
Hắn hỏi Tần Thục Huệ: "Hai người có gặp một bà lão dẫn theo hai người đàn ông trẻ tuổi đi lên núi không?”
Tần Thục Huệ nhớ lại một chút, lắc lắc đầu: "Chúng tôi chưa từng thấy có người đi lên..."
Đã qua tiết Thanh Minh, bình thường rất ít người lên mộ phần.
Hơn nữa đàn ông trẻ tuổi trong thôn Thương Thủy phần lớn đều ra ngoài làm việc, những người ở lại trong thôn đều là người lớn tuổi.
Lục Khiên nghe được câu trả lời này, nhíu mày: "Ba người kia từ lúc lên núi đến lúc xuống núi chỉ mất hơn mười phút..."
Có một điểm hắn còn chưa nói, đó là trong hai người đàn ông trẻ tuổi kia có một người khiêng một cái bao tải, trước khi lên núi cái bao tải kia hình như trống không nhưng lúc xuống núi cái bao tải kia ngược lại lại phồng hơn so với lúc trước khi lên núi!
Lúc ấy hắn cho rằng trong bao tải đựng đồ cúng, hiện tại nghĩ lại thì hình dạng bao tải kia trông giống như là có người bên trong!
Mấy người kia rõ ràng là thừa dịp tài xế nhà Phương Thanh Nghiên lên núi mới bắt đầu hành động.
Nhất định là bọn họ đã nghe trộm được hắn với tài xế nói chuyện, biết có người tìm Phương Thanh Nghiên, mà Phương Thanh Nghiên sẽ xuống núi!
Đây rõ ràng là một vụ bắt cóc có chuẩn bị trước! Lục Khiên sở dĩ không nói rõ, là sợ làm Tần Thục Huệ kích động, Tần Thục Huệ mới chỉ nghe thấy con gái không thấy đâu thì đã khiến cho bà cuống lên.
Hiện tại Tân Thục Huệ chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, trong đầu cũng một trận choáng váng.
Một cô gái trẻ tuổi bị người ta bắt đi, hậu quả này bà quả thực không thể tưởng tượng được!
Cung Cương vô cùng tự trách, ông cảm thấy do mình quá sơ suất nên mới để cho người xấu có cơ hội, ông không làm tròn trách nhiệm của một vệ sĩ.
Nhưng bây giờ nói những lời tự trách kia cũng không có tác dụng gì, ông quyết định thật nhanh nói: "Chị dâu, chị đừng gấp.
Bây giờ vẫn chưa thể xác định được Thanh Nghiên có phải đã gặp chuyện bất trắc hay không, hơn nữa cứ coi như trường hợp xấu nhất xảy ra thì những người đó cũng chưa thể đi quá xa, chúng ta vẫn còn có thể đuổi kịp bọn họ, đưa Thanh Nghiên về!"
Dứt lời, ồn lại nhìn về phía Lục Khiên, hỏi: "Cậu có còn nhớ bọn họ đi về hướng nào không?”
Lục Khiên lại nói: "Tôi biết bọn họ đi đâu, chú dẫn dì Tần đi báo cảnh sát trước, tôi đuổi theo bọn họ.
Tần Kiệt là bộ đội đặc chủng xuất ngũ, ở phương diện truy tìm này anh ấy rất giỏi!" Hắn suy tư trong chốc lát, nói thêm: "Những người này tính toán rất cẩn thận, nhất định bọn họ đã sớm theo dõi Phương Thanh Nghiên, rất có thể là người quen gây án! Dì Tần, dì đừng quá căng thẳng, trước hết dì thử nghĩ lại xem thời gian gần đây mọi người có đắc tội với ai hay không, có lẽ sẽ có một ít manh mối."
Có những lời này của Lục Khiên, sắc mặt Tần Thục Huệ dần dần trấn định.
Đúng vậy, bà không thể ngã xuống, bà còn phải nhanh chóng tìm được con gái! Nghĩ tới đây, Tân Thục Huệ liền thúc giục Cung Cương nhanh chóng lái xe đến thôn Thương Thủy, bà muốn tìm cán bộ của thôn để mượn điện thoại báo cảnh sát.
Hơn nữa, được Lục Khiên nhắc nhở, trong lòng bà cũng có chút manh mối.
Sự việc xảy ra ở thôn Thương Thủy, mà ở thôn Thương Thủy người có thâm cừu đại hận với bà trừ người Phương gia thì không còn ai khác!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp