Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 201
20:37 - 22.06.2026
28 lượt xem
Chuyện của Từ Phương cũng truyền tới thôn Sơn Tuyền, mấy người khi trước còn châm chọc Tần Đại Minh không có vợ, thậm chí còn khuyên giải ông nên đi làm hòa giờ đây đều trợn tròn mắt, chỉ có thể nói Tần Đại Minh tinh mắt sớm nhìn thấu vợ là loại người như thế nào, may mắn là ly hôn sớm, nếu không Tần Đại Minh cũng phải gặp tai ương theo!
Mà sau khi mấy chuyện này lộ ra ánh sáng, cũng nhanh chóng được chuyển lên chuyên mục tin tức.
Trải nghiệm Phương Thanh Nghiên bị cùng một người lừa bán đến hai lần cũng trở thành một đề tài nóng hổi, tất cả mọi người đối với trải nghiệm ly kỳ lại khốn khổ bấp bênh của cô gái này đều cảm thấy đồng tình, thương cảm sâu sắc.
Đài truyền hình cùng tòa soạn báo ba ngày hai bữa chạy tới phỏng vấn, ngay cả người của bệnh viện cũng quan tâm có thừa, còn có người đi ngang qua nơi này đặc biệt muốn tới thăm cô, giỏ trái cây cùng hoa trong phòng bệnh cũng không có chỗ để.
Phương Thanh Nghiên không chịu nổi phiền phức, chỉ có thể tỏ vẻ: Không nhận bất kỳ cuộc thăm hỏi và phỏng vấn nào!
Cô bị thương ở đầu, bác sĩ đề nghị cô ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng một thời gian, Tân Thục Huệ cũng ở lại chăm sóc cô.
Hiện tại đương nhiên không giống với trước kia, trong tiệm bún ốc có rất nhiêu nhân viên, Tân Thục Huệ không cần tự mình ở trong tiệm quan sát cũng có thể hoạt động bình thường.
Lục Khiên cũng bị thương, nhưng hắn chỉ bị thương ngoài da, bôi thuốc rồi bình thường chú ý một chút là được rồi, nhưng hắn lại mặt dày muốn tới bệnh viện.
Bác sĩ một lần nữa nhấn mạnh hắn không có vấn đề gì, không cân nằm viện, hắn liền đau cái này đau cái kia, sau đó lại là đau ngực.
Bác sĩ vừa nhìn lịch sử bệnh, thế mà có bệnh tim, lập tức sắp xếp cho người vào ở phòng bệnh, ngay sát vách Phương Thanh Nghiên.
Lục Khiên liền trở lại giống như bình thường, không có việc gì liên tới cửa, thỉnh thoảng trong túi xách còn đem theo chút đồ tốt, muốn tới chỗ Tần Thục Huệ ăn chực.
Đây chính là ân nhân cứu mạng của con gái, Tân Thục Huệ đương nhiên sẽ không do dự, cái gì cũng nghe theo.
Phương Thanh Nghiên lắc đầu bất lực, sau khi nhập viện phải xin nghỉ học ở trường, mấy ngày nay cũng không có trò gì để giải trí, cô dành phần lớn thời gian để đọc sách học tập.
Lục Khiên nhìn cô học chăm chú như vậy, không nhịn được bĩu môi, Cô đọc sách hoài thì có ý nghĩa gì...
Phương Thanh Nghiên kiên nhẫn giải thích: "Sang năm tôi phải thi tốt nghiệp trung học, học tập sớm một chút không tốt sao?"
"Thi cử thật phiền toái, tôi cũng không thích thi cử, hơn nữa người ta thi cử là để phát triển hơn rồi kiếm thật nhiều tiên, nhưng về sau cô cũng sẽ không thiếu tiền... Lục Khiên ra vẻ đương nhiên, gia cảnh hắn như vậy, chỉ cân không giết người phạm pháp, nhất định là cả đời không cần lo cơm áo gạo tiên, huống hồ hắn có bệnh bẩm sinh, mẹ hắn cũng rất ít khi ép buộc hắn ở phương diện này.
"Làm sao anh biết tôi sẽ không thiếu tiền?" Phương Thanh Nghiên kỳ quái hỏi.
"Tôi..." Lục Khiên nhớ tới giấc mộng kia, hiện tại hắn rất chắc chắn đó không chỉ là giấc mơ, phần lớn sự việc trong mơ đều tương ứng với hiện thực.
Nếu Phương Thanh Nghiên là con gái thất lạc của Phương gia, vậy gia cảnh của cô cũng không kém hắn là bao, nhất định sẽ không phải lo lắng cho những chuyện này.
Nhưng hắn cũng không thể nói bản thân biết được những chuyện này do nằm mơ thấy.
Vì vậy, lời đến bên miệng liền sửa lại,"Không phải tôi thấy bún ốc nhà cô bán rất được sao?"
Phương Thanh Nghiên lại nở nụ cười,"Có tiền và có bằng cấp là hai chuyện khác nhau, mẹ tôi hy vọng tôi có thể học khoa chính quy, mà tôi cũng muốn làm một số chuyện mình cảm thấy hứng thú."
"Cô cảm thấy hứng thú với cái gì?"Lục Khiên tò mò, hiện tại hắn chỉ muốn biết tất cả về cô.
"Tôi... tôi muốn vẽ..."
Phương Thanh Nghiên không kìm lòng được mà nhìn về phía ngoài cửa sổ, sắp vào hạ, mọi thứ ngoài cửa sổ dường như đều căng tràn sức sống.
Từ nhỏ cô đã rất có thiên phú vẽ tranh, lúc trở lại gia đình ruột thịt còn đặc biệt vẽ hai bức tranh cho cha mẹ, sau khi cha mẹ nhìn thấy đều vô cùng vui vẻ, còn chân thành khen ngợi cô, đó có thể là thời gian cô cảm thấy vui vẻ nhất sau khi trở về.
Nhưng sau này cô mới phát hiện ra, tranh của chị cô đẹp hơn của cô rất nhiều, dù sao cũng là từ nhỏ đã được học, còn lấy về đủ loại giải thưởng.
Trong nhà còn có một căn phòng triển lãm đặc biệt cho chị gái trưng bày tranh, còn hai bức chân dung cô vẽ đã sớm bị vứt bừa bãi dưới tầng hầm, lúc phát hiện ra cũng đã bị sâu cắn nát.
Từ đó, cô không còn hứng thú với việc vẽ tranh nữa.
Nhưng trên thực tế, trong thâm tâm cô vẫn rất thích vẽ tranh, kiếp trước do chịu những ảnh hưởng này mà phải từ bỏ sở thích của mình, đời này nhất định cô phải quyết tâm theo đuổi.
Phương Thanh Nghiên thu hồi ánh mắt, cười nói: "Cho nên, tôi muốn thi đậu vào một học viện mỹ thuật để học tập tốt một chút."
Lục Khiên liền nhớ tới lần đầu tiên hắn nhìn thấy bức tranh của cô, cũng chính vì bức tranh này mà hắn biết tên cô, mà bức tranh kia vẫn còn nằm trong ví tiền của hắn.
Lúc hai người đang nói chuyện, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân có vẻ hoảng loạn, ánh mắt của cả hai đều dừng lại trên cửa.
Tần Thục Huệ đẩy cửa ra, sau khi nhìn thấy Phương Thanh Nghiên thì ánh mắt càng thêm rối loạn, bà cắn môi tựa hồ như đang trấn an bản thân, sau đó hít sâu một hơi nói: "Nghiên Nghiên, có người muốn gặp con."
Phương Thanh Nghiên theo bản năng nhíu mày, "Nếu là phóng viên thì thôi đi..."
Tần Thục Huệ lại lắc đầu, nói: "Bọn họ hình như là cha mẹ ruột của con."
Mà sau khi mấy chuyện này lộ ra ánh sáng, cũng nhanh chóng được chuyển lên chuyên mục tin tức.
Trải nghiệm Phương Thanh Nghiên bị cùng một người lừa bán đến hai lần cũng trở thành một đề tài nóng hổi, tất cả mọi người đối với trải nghiệm ly kỳ lại khốn khổ bấp bênh của cô gái này đều cảm thấy đồng tình, thương cảm sâu sắc.
Đài truyền hình cùng tòa soạn báo ba ngày hai bữa chạy tới phỏng vấn, ngay cả người của bệnh viện cũng quan tâm có thừa, còn có người đi ngang qua nơi này đặc biệt muốn tới thăm cô, giỏ trái cây cùng hoa trong phòng bệnh cũng không có chỗ để.
Phương Thanh Nghiên không chịu nổi phiền phức, chỉ có thể tỏ vẻ: Không nhận bất kỳ cuộc thăm hỏi và phỏng vấn nào!
Cô bị thương ở đầu, bác sĩ đề nghị cô ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng một thời gian, Tân Thục Huệ cũng ở lại chăm sóc cô.
Hiện tại đương nhiên không giống với trước kia, trong tiệm bún ốc có rất nhiêu nhân viên, Tân Thục Huệ không cần tự mình ở trong tiệm quan sát cũng có thể hoạt động bình thường.
Lục Khiên cũng bị thương, nhưng hắn chỉ bị thương ngoài da, bôi thuốc rồi bình thường chú ý một chút là được rồi, nhưng hắn lại mặt dày muốn tới bệnh viện.
Bác sĩ một lần nữa nhấn mạnh hắn không có vấn đề gì, không cân nằm viện, hắn liền đau cái này đau cái kia, sau đó lại là đau ngực.
Bác sĩ vừa nhìn lịch sử bệnh, thế mà có bệnh tim, lập tức sắp xếp cho người vào ở phòng bệnh, ngay sát vách Phương Thanh Nghiên.
Lục Khiên liền trở lại giống như bình thường, không có việc gì liên tới cửa, thỉnh thoảng trong túi xách còn đem theo chút đồ tốt, muốn tới chỗ Tần Thục Huệ ăn chực.
Đây chính là ân nhân cứu mạng của con gái, Tân Thục Huệ đương nhiên sẽ không do dự, cái gì cũng nghe theo.
Phương Thanh Nghiên lắc đầu bất lực, sau khi nhập viện phải xin nghỉ học ở trường, mấy ngày nay cũng không có trò gì để giải trí, cô dành phần lớn thời gian để đọc sách học tập.
Lục Khiên nhìn cô học chăm chú như vậy, không nhịn được bĩu môi, Cô đọc sách hoài thì có ý nghĩa gì...
Phương Thanh Nghiên kiên nhẫn giải thích: "Sang năm tôi phải thi tốt nghiệp trung học, học tập sớm một chút không tốt sao?"
"Thi cử thật phiền toái, tôi cũng không thích thi cử, hơn nữa người ta thi cử là để phát triển hơn rồi kiếm thật nhiều tiên, nhưng về sau cô cũng sẽ không thiếu tiền... Lục Khiên ra vẻ đương nhiên, gia cảnh hắn như vậy, chỉ cân không giết người phạm pháp, nhất định là cả đời không cần lo cơm áo gạo tiên, huống hồ hắn có bệnh bẩm sinh, mẹ hắn cũng rất ít khi ép buộc hắn ở phương diện này.
"Làm sao anh biết tôi sẽ không thiếu tiền?" Phương Thanh Nghiên kỳ quái hỏi.
"Tôi..." Lục Khiên nhớ tới giấc mộng kia, hiện tại hắn rất chắc chắn đó không chỉ là giấc mơ, phần lớn sự việc trong mơ đều tương ứng với hiện thực.
Nếu Phương Thanh Nghiên là con gái thất lạc của Phương gia, vậy gia cảnh của cô cũng không kém hắn là bao, nhất định sẽ không phải lo lắng cho những chuyện này.
Nhưng hắn cũng không thể nói bản thân biết được những chuyện này do nằm mơ thấy.
Vì vậy, lời đến bên miệng liền sửa lại,"Không phải tôi thấy bún ốc nhà cô bán rất được sao?"
Phương Thanh Nghiên lại nở nụ cười,"Có tiền và có bằng cấp là hai chuyện khác nhau, mẹ tôi hy vọng tôi có thể học khoa chính quy, mà tôi cũng muốn làm một số chuyện mình cảm thấy hứng thú."
"Cô cảm thấy hứng thú với cái gì?"Lục Khiên tò mò, hiện tại hắn chỉ muốn biết tất cả về cô.
"Tôi... tôi muốn vẽ..."
Phương Thanh Nghiên không kìm lòng được mà nhìn về phía ngoài cửa sổ, sắp vào hạ, mọi thứ ngoài cửa sổ dường như đều căng tràn sức sống.
Từ nhỏ cô đã rất có thiên phú vẽ tranh, lúc trở lại gia đình ruột thịt còn đặc biệt vẽ hai bức tranh cho cha mẹ, sau khi cha mẹ nhìn thấy đều vô cùng vui vẻ, còn chân thành khen ngợi cô, đó có thể là thời gian cô cảm thấy vui vẻ nhất sau khi trở về.
Nhưng sau này cô mới phát hiện ra, tranh của chị cô đẹp hơn của cô rất nhiều, dù sao cũng là từ nhỏ đã được học, còn lấy về đủ loại giải thưởng.
Trong nhà còn có một căn phòng triển lãm đặc biệt cho chị gái trưng bày tranh, còn hai bức chân dung cô vẽ đã sớm bị vứt bừa bãi dưới tầng hầm, lúc phát hiện ra cũng đã bị sâu cắn nát.
Từ đó, cô không còn hứng thú với việc vẽ tranh nữa.
Nhưng trên thực tế, trong thâm tâm cô vẫn rất thích vẽ tranh, kiếp trước do chịu những ảnh hưởng này mà phải từ bỏ sở thích của mình, đời này nhất định cô phải quyết tâm theo đuổi.
Phương Thanh Nghiên thu hồi ánh mắt, cười nói: "Cho nên, tôi muốn thi đậu vào một học viện mỹ thuật để học tập tốt một chút."
Lục Khiên liền nhớ tới lần đầu tiên hắn nhìn thấy bức tranh của cô, cũng chính vì bức tranh này mà hắn biết tên cô, mà bức tranh kia vẫn còn nằm trong ví tiền của hắn.
Lúc hai người đang nói chuyện, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân có vẻ hoảng loạn, ánh mắt của cả hai đều dừng lại trên cửa.
Tần Thục Huệ đẩy cửa ra, sau khi nhìn thấy Phương Thanh Nghiên thì ánh mắt càng thêm rối loạn, bà cắn môi tựa hồ như đang trấn an bản thân, sau đó hít sâu một hơi nói: "Nghiên Nghiên, có người muốn gặp con."
Phương Thanh Nghiên theo bản năng nhíu mày, "Nếu là phóng viên thì thôi đi..."
Tần Thục Huệ lại lắc đầu, nói: "Bọn họ hình như là cha mẹ ruột của con."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp