Chương 36: Ngoại Truyện Nếu... (2)

11:57 - 01.09.2026
3 lượt xem

Một ngày khác, Tạ Chinh tan học, chán chường đi ra ngoài. Lưu Tuyên lẽo đẽo theo sau như con chó ngốc, chỉ thiếu nước vẫy đuôi quanh cậu.

"Tạ đại ca, lần trước huynh ném thẻ vào bình rượu trúng phóc, thắng luôn phần thưởng khai trương của Cẩm Tú Lâu, làm thằng con nhà Hồ tham tướng nhìn mà há hốc. Lần này đi săn huynh có đi không?"

Trời xuân sáng rỡ, nắng xuyên qua tán lá rơi lốm đốm lên gương mặt thiếu niên. Hàng mi đen như cánh quạ dường như phủ một lớp ánh sáng nhạt, đôi mắt đen dưới nắng trông nhạt màu hơn, nhưng vẻ lười nhác trong đó vẫn không đổi.

Tạ Chinh thản nhiên đáp hai chữ: "Không đi."

Một đám cậu ấm đi săn, phần lớn chỉ quanh quẩn ngoài bãi, bắn vài con gà rừng thỏ hoang cho có, khác gì chơi trò giả vờ.

Tạ Chinh lười chẳng buồn góp vui.

Lưu Tuyên gãi đầu, lúng túng nói: "Nhưng đệ đã cược với thằng Hồ tiểu tử rồi. Tạ đại ca không đi, đệ thua ở bãi săn thì hai mươi lượng bạc riêng dành dụm coi như mất sạch..."

Tạ Chinh nhìn cũng chẳng buồn nhìn nó: "Đó là chuyện của ngươi."

"Ai, Tạ đại ca, huynh..."

Lưu Tuyên còn định năn nỉ thì thấy Tạ Chinh nhìn về phía trước, chợt nheo mắt, rồi sải bước đi thẳng sang bên kia.

Lưu Tuyên nhìn theo, thấy cô bé lần trước từng gặp đang đứng dưới bóng cây trước cổng thượng viện, đeo túi vải đựng sách. Đôi mắt to đen láy viền bởi hàng mi cong dày, hai má phúng phính trắng hồng, mềm như búp bánh nếp.

Chỉ là lần này hai búi tóc trên đầu gần như bung hết, khóe mắt còn có một vết trầy dài, trông như bị móng tay cào.

Tim Lưu Tuyên chợt thót lại, thầm nghĩ chẳng lẽ lại do bào đệ vô dụng của mình gây ra?

Nó phân vân giữa việc chạy tới hỏi cho rõ và làm như không biết, cuối cùng vẫn cắn răng theo sau.

Vừa lại gần đã nghe Tạ Chinh hỏi: "Sao ra nông nỗi này?"

Giọng cậu lạnh nhạt quá mức.

Lưu Tuyên len lén nhìn sắc mặt Tạ Chinh. Nó thấy Tạ Chinh hơi cúi mắt nhìn cô bé thấp hơn mình cả một cái đầu, vẻ mặt không rõ là kiên nhẫn hay mất kiên nhẫn, nhưng xem ra tâm trạng không tốt.

Lưu Tuyên càng thêm thấp thỏm. Cô bé thì chẳng sợ chút nào, đáp: "Đánh nhau với đứa mới chuyển tới lớp."

Tạ Chinh nhíu mày: "Ai?"

Trường Ngọc cúi nửa đầu, dùng mũi giày vẽ vòng trên đất: "Hình như họ Tề. Muội nghe gia nhân nó gọi nó là Thế Tử."

Mày Tạ Chinh nhíu chặt hơn.

Họ Tề? Gần đây chỉ có Cung Thân Vương làm khâm sai đến tây bắc, mang theo thánh chỉ phong Tạ Lâm Sơn làm Quan Sơn Hầu.

Cậu ngồi xổm xuống hỏi: "Người đánh nhau với muội là Thế Tử Cung Thân Vương?"

Trường Ngọc nắm chặt vạt áo, cúi đầu đáp khô khốc: "Không biết... chắc là vậy."

Nghe không phải do bào đệ mình gây ra, Lưu Tuyên lập tức xắn tay áo: "Mặc kệ hoàng thân quốc thích gì, bắt nạt nữ nhi là không được. Đi, Tạ đại ca, chúng ta đi đòi công bằng cho muội muội Trường Ngọc!"

Trường Ngọc đứng im không nhúc nhích.

Tạ Chinh vốn hiểu rõ cô bé, mí mắt giật giật: "Muội đánh nó thành thế nào?"

Trường Ngọc nhỏ giọng đáp: "Chảy máu... rụng một cái răng."

Tạ Chinh đưa tay day giữa trán.

Lưu Tuyên cũng không ngờ cô bé trông mềm yếu lại ra tay ác vậy, lắp bắp nói: "Tạ đại ca... Cung Thân Vương là thúc thúc của hoàng thượng, muội muội huynh đánh... là biểu đệ hoàng thượng đó..."

Tạ Chinh đang nghĩ cách đối phó, nghe Lưu Tuyên lải nhải càng bực, ngẩng lên quát: "Im miệng!"

Lưu Tuyên lập tức ngậm miệng, còn làm động tác dán kín môi.

Tạ Chinh không rảnh để ý nó, hỏi tiếp: "Muội cãi nhau với Thế Tử Cung Thân Vương vì chuyện gì?"

Trường Ngọc mím môi không nói. Vì cúi đầu nên hàng mi dài che nửa ánh mắt, nắng rơi trên mi, đổ xuống mí mắt một vệt bóng cong cong.

Tạ Chinh nhíu mày: "Chẳng lẽ muội ra tay trước?"

Trường Ngọc lắc đầu.

Tạ Chinh cố kiên nhẫn: "Gây chuyện rồi thì cũng phải nói ta biết vì sao muội đánh người, ta mới giúp muội dàn xếp được. Nếu xử lý không khéo, phụ mẫu muội phải dẫn muội đi xin lỗi Thế Tử cũng chưa chắc xong."

Cô bé vẫn mím môi cứng đầu, nhưng trong hốc mắt đã ửng đỏ.

Một lúc lâu sau mới nói: "Chỉ nói cho một mình huynh thôi."

Tạ Chinh liếc Lưu Tuyên một cái. Lưu Tuyên hiểu ý, lùi ra xa.

Tạ Chinh nhìn cô bé, nói: "Nói đi."

Hai tay Trường Ngọc siết chặt vạt áo hơn, cuối cùng mở miệng: "Nó muốn lột quần muội."

Đầu Tạ Chinh như nổ tung, quát lên: "Cái gì?"

Cậu không kìm được âm lượng, khiến học sinh đi ngang và cả Lưu Tuyên đứng xa cũng quay đầu nhìn.

Tạ Chinh cố nén cơn giận, nhìn bộ hồ phục trên người cô bé, chậm giọng hỏi: "Chuyện thế nào?"

Mắt Trường Ngọc đỏ hơn, nhưng vẫn cứng đầu không khóc: "Muội theo phụ thân tập võ nên mặc hồ phục. Nó cười muội mặc đồ nam nên chắc cũng là nam. Muội đi nhà xí thay đồ, nó dẫn người chặn lại, muốn lột quần muội xem rốt cuộc có phải là nam không..."

Giọng cô bé nghẹn lại: "Muội sợ quá... nên đánh mạnh tay."

Tạ Chinh dùng ngón tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt cô bé, dịu giọng nói: "Đánh hay lắm."

Trường Ngọc ngẩng lên nhìn thiếu niên trước mặt, ngơ ngác.

Gió xuân ấm thổi lay mái tóc đen và vạt áo cậu. Tạ Chinh hỏi: "Có bao nhiêu người biết chuyện này?"

Trường Ngọc đáp: "Muội bỏ dở giờ bắn cung đi thay đồ, chỉ có nó với hai đứa theo hầu."

Giọng Tạ Chinh vẫn ôn hòa, nhưng mang theo chút lạnh lẽo: "Nó có lột được không?"

Trường Ngọc lắc đầu: "Chúng nó vừa xô muội vào góc, muội đã đấm cho khóc rồi."

Tạ Chinh vén mấy sợi tóc rối sau tai cô bé, nói: "Vậy thì tốt. Nếu nó thật sự lột được, ta móc mắt nó ra."

Cậu lại vỗ nhẹ vai Trường Ngọc: "Đừng sợ, không sao đâu."

Có lẽ vì nãy giờ cố nhịn, được an ủi xong Trường Ngọc mới bật khóc: "Nhưng... Phụ thân nó là Vương gia... có phải muội gây họa rồi không?"

Tạ Chinh vừa lau nước mắt cho cô bé vừa lạnh giọng: "Phụ thân nó có là Hoàng Đế cũng không được làm chuyện khốn nạn như vậy."

Cơn giận trong lòng cậu vẫn chưa tan, chỉ dặn: "Chuyện này không được nói cho ai khác biết. Nếu người ngoài biết nó từng định lột quần muội, dù có lột được hay không, sau này muội cũng chỉ có thể gả cho cái đồ khốn đó."

Cô bé như bị dọa, môi mím chặt hơn, nước mắt lưng tròng.

Tạ Chinh mềm lòng, dịu giọng: "Đừng sợ, để ta xử lý."

Cậu gọi Lưu Tuyên: "Ngươi trông muội muội ta giúp ta. Dẫn muội ấy tới tửu lầu Từ Ký trước, ta có việc phải làm."

Lưu Tuyên gãi đầu: "Tạ đại ca, lúc này rồi huynh còn đi đâu?"

Tạ Chinh chỉ nói: "Đừng hỏi."

-.-

Cuối cùng Lưu Tuyên dẫn Trường Ngọc tới tửu lầu Từ Ký. Hai mươi lượng bạc nó chưa kịp thua ở bãi săn thì đã tiêu trước vào món giò kho ở tửu lầu.

Nó gọi cả bàn món ngon của quán, nhưng cô bé chẳng ăn miếng nào, chỉ tì bên cửa sổ, mong ngóng nhìn về phía thư viện.

Lưu Tuyên an ủi: "Đừng lo cho Tạ đại ca. Dù bên kia là Thế Tử Cung Thân Vương, nhưng trước mắt Tạ Đại Tướng quân với Ngụy đại nhân mới là trọng thần cạnh bệ hạ. Tạ Đại Tướng quân lại được phong Quan Sơn Hầu, chỉ cần Tạ đại ca nói muội là muội muội huynh ấy, nếu Cung Thân Vương biết điều thì sẽ không làm lớn chuyện đâu."

Tiểu cô nương không nói gì, chỉ vịn bệ cửa sổ, tiếp tục nhìn xuống dưới.

Lưu Tuyên tò mò hỏi thử: "Muội đẩy Thế Tử Cung Thân Vương một cái, làm nó té rụng răng à?"

Tiểu cô nương lắc đầu.

Lưu Tuyên càng thêm mơ hồ: "Vậy là... đâm?"

Tiểu cô nương giơ nắm tay nhỏ không lớn, thành thật đáp: "Đấm."

Lưu Tuyên: "????"

Một lúc lâu sau, nó bỗng nói: "Cái kia... Trường Ngọc muội muội, muội đánh ta một quyền thử xem."

Trường Ngọc lắc đầu.

Lưu Tuyên không tin là thật, tiếp tục năn nỉ: "Không sao đâu, ta chịu được, muội cứ đánh thử ta xem!"

-.-

Đợi Tạ Chinh bước vào tửu lầu Từ Ký, liền thấy Trường Ngọc ngoan ngoãn ngồi trên ghế, còn Lưu Tuyên thì nửa khuôn mặt đã sưng vù như đầu heo, đang lấy khăn thấm nước lạnh đắp lên mặt.

Thấy Tạ Chinh, nó mới lắp bắp nói: "Tạ đại ca... huynh tới rồi à..."

Tạ Chinh nhíu mày nhìn nửa gương mặt sưng phù của nó, hỏi: "Ngươi... lại đánh nhau với ai dọc đường à?"

Lưu Tuyên cười khổ: "Không... Đệ nghe Trường Ngọc muội muội nói muội ấy một quyền đánh rớt răng Thế Tử Cung Thân Vương, nên đệ kêu muội ấy đánh thử một cái..."

Tạ Chinh lập tức liếc nó bằng ánh mắt nhìn kẻ ngốc.

Lưu Tuyên đau đến nhe răng, dùng khăn ướt che nửa bên mặt, vừa hít hơi lạnh vừa nói nhỏ: "Đệ cũng không ngờ... Trường Ngọc muội muội lại khỏe dữ vậy... gần bằng Tạ đại ca luôn rồi..."

Tạ Chinh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Trường Ngọc. Cô bé xoắn ngón tay, lúng túng nói: "Muội... không phải cố ý..."

Đối phương cứ bắt bé đánh, bé mới đánh đó chứ.

Tạ Chinh hừ nhẹ một tiếng, nhìn Lưu Tuyên: "Không cần áy náy, đấy là do nó muốn mà."

Lưu Tuyên sợ Trường Ngọc áy náy theo, vội nói phụ họa, dù đau đến méo cả miệng: "Đúng đó, cũng không đau lắm đâu, mai là xẹp thôi..."

Có lẽ thật sự đau không chịu nổi, nó lắp bắp nói với Tạ Chinh: "Tạ đại ca, huynh tới rồi thì đệ về trước nha..."

Nó phải về bôi thuốc, đau chết đi được.

Tạ Chinh liếc bàn đồ ăn, tháo túi tiền bên hông ném cho nó: "Qua y quán khám đi."

Lưu Tuyên bắt lấy túi tiền, cảm nhận được trọng lượng, lập tức cười toe toét.

Chỉ là nửa khuôn mặt sưng khiến một con mắt híp lại thành khe, trông vừa buồn cười vừa thảm:

"Cảm ơn đại ca."

-.-

Lưu Tuyên đi rồi, Tạ Chinh mới hỏi Trường Ngọc: "Một bàn đồ ăn mà muội không ăn miếng nào, không muốn ăn sao?"

Trường Ngọc gật đầu.

Tạ Chinh đứng dậy: "Vậy ta dẫn muội đi dạo chợ phía tây."

Trường Ngọc nắm chặt dây buộc túi vải, ngồi yên trên ghế không nhúc nhích.

Tạ Chinh cúi xuống, bóp nhẹ má cô bé: "Còn giận à?"

Trường Ngọc lắc đầu, mím môi nói: "Thế Tử Cung Thân Vương..."

Tay Tạ Chinh từ má cô bé trượt lên đỉnh đầu, xoa loạn hai búi tóc vốn đã bung ra: "Yên tâm, ta xử lý xong rồi."

Trường Ngọc bán tín bán nghi nhìn cậu.

Tạ Chinh cười: "Không tin ta sao?"

Trường Ngọc lại lắc đầu. Mái tóc mảnh vì động tác đó khẽ quệt qua mu bàn tay cậu.

Tạ Chinh khẽ khựng lại, nói: "Quên buộc tóc lại cho muội rồi..."

Cậu tùy tiện buộc lại hai búi tóc méo mó, rồi đưa tay ra: "Đi thôi."

Trường Ngọc nắm tay cậu nhảy xuống ghế. Hai búi tóc xấu xí theo bước chân lắc lư qua lại, trông lại ngốc nghếch đáng yêu.

Chợ phía tây chủ yếu bán trâu ngựa, cùng đủ thứ đồ dùng như yên cương, roi ngựa, đao kiếm, cung nỏ. Trường Ngọc trước giờ chỉ dạo chợ phía đông, xem hoa chim với quầy ăn vặt, đây là lần đầu cô bé tới chợ phía tây.

Bắn tên, ném thẻ vào bình rượu, trò nào Tạ Chinh cũng dẫn Trường Ngọc chơi một lượt.

Ban đầu cô bé còn chìm trong tâm sự, rầu rĩ không vui, về sau thì bị kéo theo chơi đến quên hết mọi chuyện. Diều, tượng sứ, trống nhỏ thắng được cả đống, còn được Tạ Chinh cưỡi ngựa chở chạy mấy vòng trong trại nuôi ngựa.

Lúc trở về, trời đã ngả về tây.

Trường Ngọc chơi mệt rã rời, buồn ngủ lại đau chân, đi được một đoạn liền ngồi phịch xuống trụ đá ven đường: "Muội nghỉ chút nữa rồi đi."

Tạ Chinh nhìn cái đầu gật gà gật gù của cô bé, sờ túi áo, bất lực nói: "Ta hết sạch tiền rồi, không thuê được xe đưa muội về."

Trường Ngọc buồn ngủ đến không mở nổi mắt, vẫn lẩm bẩm: "Muội tự đi về được..."

Tạ Chinh vừa buồn cười vừa xót, nghĩ tới những chuyện cô bé gặp hôm nay, xoa xoa đầu bé rồi ngồi xổm xuống trước mặt: "Lên đi, ta cõng muội về."

Trường Ngọc nhìn tấm lưng rộng rãi của thiếu niên, do dự trong cơn buồn ngủ một lát, cuối cùng vẫn trèo lên.

Tạ Chinh cõng cô bé, đi dưới ánh hoàng hôn phủ đầy mặt đất. Sau lưng truyền đến nhịp thở đều đều, cậu khẽ thở dài: "Sau này ta vào quân doanh rồi, cái phiền phức nhỏ như muội phải làm sao đây?"

-.-

Trường Ngọc ngủ một giấc thẳng tới sáng hôm sau.

Lúc ăn cơm, mẫu thân vẫn dịu dàng như thường, phụ thân chỉ nói với mẫu thân vài chuyện trong quân doanh, tuyệt nhiên không nhắc đến Thế Tử Cung Thân Vương.

Trường Ngọc khẽ thở phào.

Xem ra phụ mẫu không biết chuyện cô bé đánh rụng răng Thế Tử Cung Thân Vương, cũng không biết Tạ Chinh đã xử lý chuyện này thế nào.

Đến thư viện, Trường Ngọc học tiết sớm mà chẳng tập trung, chỉ mong tan học sớm để lên thượng viện tìm Tạ Chinh, hỏi cậu hôm qua đã làm gì.

Vừa tan tiết, Trường Ngọc đang định lên thượng viện thì bị đồng môn ngồi cùng kéo lại: "Trường Ngọc, ngươi biết chưa? Tên Thế Tử Cung Thân Vương kiêu căng hôm qua bị tiểu Hầu gia đánh cho một trận, còn bị lột sạch quần áo với hai tên theo hầu, ném thẳng ra đường! Mất mặt tới mức đó, chắc nó cũng không dám quay lại thư viện nữa đâu nhỉ?"

Trường Ngọc sững người, chưa kịp đáp câu nào đã nắm chặt tay, xoay người chạy thẳng lên thượng viện.

Cửa sổ thượng viện cao, cô bé phải kiễng chân mới nhìn vào được.

Mấy học sinh lớn tuổi bên trong thấy bóng người lấp ló ngoài cửa sổ, liếc qua một cái, nhận ra không phải phu tử tuần tra tiết sớm liền thở phào, gọi:

"Nhà ai có muội muội đứng ngoài kia vậy?"

Thư viện này do Tạ gia dựng nên, con cháu các tướng lĩnh trong quân đều được đưa tới học, học sinh thượng viện và hạ viện không ít người là huynh đệ tỷ muội.

Chỗ Tạ Chinh ngồi trống không. Lưu Tuyên nhìn thấy Trường Ngọc, bước ra hỏi:

"Tìm Tạ đại ca hả?"

Trường Ngọc gật đầu.

Vết sưng trên mặt Lưu Tuyên đã bớt đi chút, nhưng vẫn còn bầm tím. Nó nói: "Tạ đại ca hôm nay không tới thư viện. Chuyện Thế Tử Cung Thân Vương, ta cũng nghe rồi."

Nó khó hiểu nhìn Trường Ngọc: "Rốt cuộc tên đó bắt nạt muội kiểu gì? Muội đánh rụng răng nó rồi, Tạ đại ca còn đánh cho nó mặt mũi bầm dập, lột sạch ném ra đường. Nghe nói chiều hôm qua Cung Thân Vương Phi khóc lóc tới Tạ gia thưa chuyện. Ta đoán... Tạ đại ca khó tránh bị phạt một trận."

Nghe tới đó, Trường Ngọc xoay người chạy thẳng về.

Lưu Tuyên gọi theo sau: "Muội đi đâu vậy?"

"Muội đi về!" Trường Ngọc đáp.

Khi cô bé chạy về hạ viện, phu tử đã đứng trong phòng học, tay cầm sách Luận Ngữ.

"Hôm nay chúng ta học thiên Học nhi."

Quay đầu thấy Trường Ngọc đứng ở cửa, phu tử ôn hòa nói: "Mau về chỗ ngồi đi."

Trường Ngọc xưa nay rất ngoan, ngoài chữ viết chưa đẹp lắm thì chưa từng bỏ học hay trốn tiết, các phu tử đều rất quý tiểu cô nương ngây thơ nhưng kiên định này.

Trường Ngọc ôm bụng, cố làm vẻ mặt đau đớn: "Phu tử, con đau bụng..."

Bé rất ít khi nói dối. Phu tử nhìn dáng vẻ trắng trẻo đáng yêu của bé, lại nhớ tới thành tích thường ngày, hoàn toàn không nghi ngờ, lập tức nói: "Vậy để ta cho người đưa con về phủ."

Trường Ngọc gật đầu, xách túi vải nhỏ của mình, theo phu tử dẫn đường ra khỏi thư viện.

Ngồi trên xe ngựa về phủ, khi xe đi ngang qua Tạ phủ, Trường Ngọc bảo xa phu thả mình xuống tại đây là được.

Xa phu hơi lúng túng: "Cái này... tiểu nhân phải đưa tiểu thư về tận phủ mới được."

Trường Ngọc lễ phép đáp: "Mẫu thân con đang làm khách ở nhà Tạ bá bá, con qua tìm mẫu thân."

Xa phu lúc này mới yên tâm, nhìn bé vào tới cổng lớn Tạ phủ rồi mới quay xe đi.

Trường Ngọc và mẫu thân vốn là khách quen của Tạ phủ, người gác cổng đều nhận ra bé. Thấy bé đeo túi nhỏ bước vào, người gác cổng cười hỏi: "Mạnh tiểu thư tới chơi à?"

Trường Ngọc nắm chặt dây buộc túi, đáp: "Con tới tìm Tạ ca ca."

Người gác cổng cười theo: "Tiểu Hầu gia gây chuyện, đang bị Hầu gia phạt roi, quỳ trong từ đường. Hay là hôm khác tiểu thư hãy tới?"

Nghe vậy, môi Trường Ngọc vô thức mím chặt lại: "Con muốn qua xem huynh ấy."

Người gác cổng lộ vẻ khó xử: "Hầu gia đã dặn gia nhân, không cho ai tới gần từ đường. Mạnh tiểu thư đừng làm khó tiểu nhân."

Trường Ngọc lập tức đổi lời: "Vậy con muốn gặp Tạ bá mẫu."

Lần này người gác cổng không cản nữa, còn ân cần hỏi: "Để tiểu nhân cho người dẫn đường nhé?"

Trường Ngọc đã xách túi đi về phía trước: "Không cần, con nhớ đường."

Qua cổng thuỳ hoa có hai lối nhỏ, một lối vào nội viện, lối kia vòng sang tây sương, đi thêm một đoạn là tới từ đường Tạ gia.

Trường Ngọc đã tới Tạ phủ nhiều lần, những con đường này đều quen thuộc.

Bé vòng lối tây, tới gần từ đường. Trước cửa lớn có người canh giữ, bé liền men ra phía sau tường, gỡ túi vải xuống, đẩy túi qua lỗ chó trước, rồi cúi người chui theo vào trong.

-.-

Trời xuân vẫn còn lạnh. Tạ Chinh đêm qua vừa về phủ đã bị Tạ Lâm Sơn đánh mười roi, chưa kịp uống một ngụm nước, lại chỉ mặc áo mỏng quỳ trong từ đường suốt một đêm, đến sáng thì lên cơn sốt cao.

Đầu óc choáng váng, quỳ quá lâu, hai đầu gối đau nhức âm ỉ.

Trong cơn mê man, cậu mơ hồ nghe thấy phía sau có tiếng cửa gỗ kẽo kẹt rất nhẹ.

Tạ Lâm Sơn đã hạ lệnh, không cho bất kỳ ai tới thăm, cũng không cho đưa cơm nước. Mẫu thân vì chuyện cậu đánh Thế Tử Cung Thân Vương quá nghiêm trọng, cũng không đứng ra xin xỏ. Vậy thì còn ai tới từ đường thăm cậu?

Trong cơn mê, Tạ Chinh nhếch khóe môi tự giễu, đến mí mắt cũng lười mở.

Tiếng bước chân lại vang lên phía sau, rồi dừng ngay trước mặt cậu.

Một bàn tay nhỏ áp lên trán cậu, lòng bàn tay lạnh mát mà mềm mại.

Tạ Chinh mở mắt, liền thấy tiểu cô nương lẽ ra phải đang ở thư viện đang cau mày nhìn mình: "Huynh sốt rồi, muội đi gọi người!"

Trường Ngọc vừa nhấc chân định chạy ra ngoài thì bị cậu nắm lấy cổ tay: "Đừng đi."

Giọng Tạ Chinh khàn khàn vì sốt, gương mặt vốn tuấn tú cũng lộ vẻ mệt mỏi.

Trường Ngọc cuống lên: "Huynh bị bệnh rồi!"

Cô bé cố gỡ bàn tay nóng như bàn ủi đang giữ chặt cổ tay mình: "Tạ bá bá phạt huynh là vì huynh đánh Thế Tử Cung Thân Vương phải không? Muội đi nói với Tạ bá bá, là nó bắt nạt muội trước!"

Bàn tay thiếu niên vẫn không hề nới, nhịn đau đầu và mệt mỏi, nghiêm giọng nói: "Tiểu muội ngốc, chẳng phải ta đã dặn rồi sao? Chuyện này không được nói với ai."

Trường Ngọc ngơ ngác: "Cả Tạ bá bá và Tạ bá mẫu cũng không được nói ạ?"

Thiếu niên không trả lời câu đó, chỉ nói tiếp: "Tên béo xấu xí kia với hai tên theo hầu của nó, ta đều đã dạy cho một bài học. Chúng không dám làm lớn chuyện. Ta đánh nó một trận, lột sạch quần áo ném ra đường, coi như thay muội trút giận. Chút hình phạt này, không đáng gì."

Trường Ngọc nhìn thấy trên lưng cậu, áo quần bị roi quất rách toạc, dính đầy vết máu, sống mũi chợt cay xè: "Huynh nên nói rõ với Tạ bá bá đi mà."

Tạ Chinh thật sự đã kiệt sức, mí mắt dần khép lại, chỉ lẩm bẩm: "Tiểu muội ngốc... đã nói không được nói thì là không được nói."

"Để Vương gia, Vương phi Cung Thân Vương biết chuyện, chưa chắc họ không trở mặt bắt muội đính ước từ bé với cái tên đầu heo đó. Như vậy chỉ làm tổn hại thanh danh của muội, được ít mất nhiều. Trận phạt này, ta buộc phải nhận cho bên kia thấy. Nói ra, chỉ khiến mẫu thân ta với người lớn trong nhà khó xử."

Trường Ngọc nhìn những vết roi dữ tợn trên lưng cậu, cố nén nước mắt hỏi: "Huynh có đau không? Muội mang theo thuốc, để muội bôi cho huynh."

Từ khi bắt đầu học võ, trên người Trường Ngọc không thiếu vết trầy xước. Trong túi nhỏ, ngoài sách vở, còn có cả Kim Sang Dược.

Cô bé lấy bình thuốc ra. Khi giúp Tạ Chinh rửa vết thương, vì máu đã khô, vải rách dính chặt vào da thịt, mỗi lần gỡ ra đều đau đến xé da.

Bé dùng nước ấm thấm ướt phần vải dính, rồi cẩn thận tách ra.

Dù vậy, vẫn nghe thấy tiếng Tạ Chinh khẽ rên.

Trường Ngọc luống cuống: "Đau lắm phải không? Muội... muội sẽ nhẹ tay hơn..."

Gò má Tạ Chinh vì sốt mà đỏ bừng, trán đã lấm tấm mồ hôi. Cậu mở mắt, nói khàn khàn: "Muội cởi áo chậm như bò, đang lột vỏ ốc à?"

Nói xong, cậu tự tay kéo mạnh mảnh áo dính máu xuống, vết thương lại rịn máu. Cậu chẳng để tâm, chỉ nói: "Bôi thuốc đi."

Khi Trường Ngọc rắc thuốc bột lên lưng cậu, môi nàng mím chặt: "Chảy máu nhiều quá..."

Tạ Chinh nhắm mắt, cắn răng chịu đau, mồ hôi đổ ướt cả người, từ kẽ răng bật ra hai chữ: "Không đau."

Bôi thuốc xong, có lẽ vì ra mồ hôi rồi bị lạnh, cơn sốt của cậu còn nặng hơn.

Cậu vẫn không cho Trường Ngọc đi gọi người. Cả người nóng hầm hập như than hồng, ý thức đã mơ hồ, miệng vẫn lặp đi lặp lại chữ "lạnh".

Trường Ngọc khoác áo choàng nhỏ của mình lên người Tạ Chinh, nhưng dường như vẫn không đỡ.

Cô bé tám tuổi không biết làm sao để hạ sốt. Nghe Tạ Chinh kêu lạnh, bé ngồi xổm bên cạnh, nâng một bàn tay cậu lên, hà hơi vào lòng bàn tay rồi xoa xoa giúp cậu sưởi ấm.

Khi Tạ phu nhân tới thăm con bị phạt quỳ từ đường, liền thấy hai đứa trẻ dựa sát vào nhau, đã ngủ say.

Sau này Tạ phu nhân lấy chuyện đó trêu nhi tử, nói ăn một trận đòn mà có tức phụ tương lai trốn học tới thăm, cũng đáng.

Lần đầu tiên Tạ Chinh nghiêm mặt nói với mẫu thân: "Mẫu thân, Trường Ngọc giờ cũng lớn rồi, những lời đó sau này xin đừng đem ra đùa nữa. Con chỉ coi Trường Ngọc như muội muội."

Khi còn nhỏ, cậu không hiểu chuyện, cũng không biết thế nào là thành thân thê thất. Lúc mẫu thân trêu đùa, cậu chỉ nghĩ sau này trong phủ có thêm một muội muội để mình chăm sóc.

Giờ đã hiểu chuyện, lại nhìn cô bé ấy lớn lên từng ngày, cậu càng không thể coi mấy lời đùa của hai vị trưởng bối là thật.

Tạ phu nhân không ngờ mấy câu trêu ghẹo lại khiến con trai nghiêm túc đến vậy, sững người một lát rồi nói: "Được, được, mẫu thân nhớ rồi."

Khi Tạ phu nhân bưng bát thuốc đi ra, liền thấy Trường Ngọc đứng bên cửa, ôm một hộp nhỏ trong tay. Bà không rõ cô bé đã nghe được bao nhiêu, nhưng nghĩ bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, liền mỉm cười hỏi: "Trường Ngọc tới thăm Tạ Chinh ca ca à?"

Tiểu cô nương ngoan ngoãn gật đầu.

Tạ phu nhân nói: "Nó vừa uống thuốc xong, ở trong phòng. Con vào nói chuyện với nó đi."

Trường Ngọc "dạ" một tiếng, ôm hộp bước qua ngưỡng cửa, vào trong.

Tạ Chinh tựa lưng trên gối, ho khan. Thấy cô bé, cậu yếu ớt nói: "Ngồi bên bàn kia thôi, đừng lại gần. Ta bị phong hàn, coi chừng lây bệnh cho muội."

Trường Ngọc không nghe, đặt hộp lên bàn nhỏ bên giường, rồi lùi lại vài bước: "Nghe nói huynh ăn uống không được, muội mua cho huynh một hộp kẹo trần bì."

Tạ Chinh khẽ cười, hỏi: "Hiếm thật, muội còn biết mua đồ cho ta."

Trường Ngọc không đáp, ngồi trên ghế đẩu một lúc, rồi bỗng nói một câu không đầu không đuôi: "Cảm ơn."

Nụ cười nơi khóe môi Tạ Chinh chợt tắt: "Muội cũng sốt rồi à? Sốt tới mức nói năng lạ lùng thế này?"

Trường Ngọc hạ giọng nói: "Huynh còn mắng muội nữa, muội sẽ đi nói với Tạ bá mẫu."

Tạ Chinh liếc bé một cái: "Không muốn bị mắng thì cái miệng đó đừng nói bừa."

Trường Ngọc lẩm bẩm: "Muội nói lời cảm ơn thôi mà cũng sai..."

Tạ Chinh cười lạnh:

"Ta dọn dẹp đống rắc rối cho muội bao nhiêu lần rồi, có lần nào muội nói cảm ơn ta chưa? Mạnh Trường Ngọc, muội khách sáo với ai vậy?"

Tiểu cô nương cúi đầu ngồi trên ghế thêu, im lặng hồi lâu, mãi sau mới ồm ồm hỏi: "Tạ Chinh... huynh sẽ làm ca ca của muội cả đời chứ?"

Tạ Chinh chỉ thấy hôm nay con bé này có gì đó là lạ, liền đáp: "Trừ khi phụ mẫu ta sinh thêm cho ta một muội muội nữa, bằng không ngoài muội ra, ta còn có thể có ai khác làm muội muội?"

Trường Ngọc khảy khảy tua áo của mình, trầm mặc một lúc. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, gương mặt đã nở nụ cười: "Vậy quyết định thế nhé! Huynh làm ca ca của muội cả đời!"

Tạ Chinh còn tưởng con bé bị chuyện của Thế Tử Cung Thân Vương dọa sợ, ho khan hai tiếng rồi cười nói: "Được thôi."

Từ trước tiểu cô nương này vốn không mấy khi để ý người khác, vậy mà hôm nay lúc về, đi tới cửa còn quay đầu lại, cười với cậu, vẫy tay nói: "Tạ Chinh ca ca, tạm biệt!"

Tạ phu nhân bưng chén thuốc vừa sắc xong đi tới, thấy Trường Ngọc đã rời đi, liền cười với Tạ Chinh: "Ta thấy Trường Ngọc hình như thân thiết với con hơn hẳn trước kia, từ trước chưa từng thấy con bé gọi con thân mật như vậy."

Tạ Chinh nhìn theo bóng dáng tiểu nha đầu đi xa, không nói gì.

Con bé này... có gì đó không ổn.

Nhưng Tạ Chinh cũng không kịp nghĩ lâu. Ngoài quan lại nổi chiến sự, Tạ Lâm Sơn và Ngụy Kỳ Lâm phải nhổ trại đi trong đêm.

Bắc Quyết đã thay tân Vương. Để nhanh chóng lập công, trấn áp những thủ lĩnh trong bộ lạc không phục, tân Vương Bắc Quyết dẫn quân đánh lén Cẩm Châu.

Chiến sự đến dồn dập. Tạ Lâm Sơn lên đường còn dặn phải sơ tán bách tính trong thành, lại sai gia tướng hộ tống Tạ phu nhân về kinh trước.

Không may hôm đó lại gặp một trận mưa xuân. Xe ngựa đi trên đường vô cùng khó khăn, có một chiếc xe chở hàng còn bị lún bánh vào bùn. Các hộ vệ đội nón lá, khoác áo tơi, vừa hò vừa đẩy bánh xe.

Tạ phu nhân và Mạnh Lệ Hoa đều xuống xe xem xét.

Trường Ngọc nghe tiếng sấm mưa, cuộn mình trong xe, mơ màng sắp ngủ.

Bỗng một tia chớp trắng lóe lên, soi rõ một bóng người vén rèm xe, đang nhìn cô bé.

Trường Ngọc dụi dụi mắt, còn tưởng mình hoa mắt. Khi nhận ra không phải ảo giác, nàng vội nói: "Huynh đang bị phong hàn, không chịu được mưa đâu, mau vào xe đi..."

Thiếu niên cắt ngang lời cô bé: "Giúp ta nói với mẫu thân một tiếng, ta đi Cẩm Châu."

Trường Ngọc sững người: "Cẩm Châu đang đánh giặc mà..."

Thiếu niên mỉm cười, giơ cây kích bạc trong tay lên: "Chính vì đang đánh giặc nên ta mới phải đi."

Cậu hơi nghiêng đầu, nhờ ánh đèn lưu li mờ mờ trong xe, nhìn Trường Ngọc thật kỹ, nói một câu: "Ta đi đây."

Ngay sau đó, cậu giật dây cương, mang theo trường kích, biến mất trong màn mưa đêm.

-.-

Trường Ngọc trở về kinh thành, đến ba tháng sau mới nhận được thư của Tạ Chinh.

Trong thư cậu nói, chiến sự ở Cẩm Châu tiến triển thuận lợi, chỉ là lần này Bắc Quyết thế công quá dữ dội. Hai bên đã ngừng binh gần mười năm, trận chiến này e là sẽ kéo dài.

Lại nói trong quân gặp được một người thợ giỏi, chuyên làm cung sừng. Cậu đã nhờ người đó làm cho nàng một cây cung nhỏ, chờ sang thu có thể nhờ người mang về kinh.

Hạ qua đông đến, trong hộp thư gửi từ phương Bắc về, giấy viết thư chất lên ngày một dày.

Cây cung gỗ đỏ tinh xảo ấy Trường Ngọc đã nhận được. Nhưng từ năm thứ hai trở đi, thư từ bé nhận được ngày càng ít. Nhiều tin tức về Tạ Chinh, bé chỉ còn nghe được qua miệng Tạ phu nhân.

Ví dụ như cậu lại lập thêm chiến công, chém giết một vị đại tướng Bắc Quyết nào đó, suýt bắt sống một vị Vương tử...

Năm tháng trôi đi như nước chảy về đông, khoảng cách giữa thiếu niên và thiếu nữ cũng dần dần xa ra.

-.-

Năm Trường Ngọc mười tuổi, nhờ thánh thượng anh minh, coi trọng cả văn lẫn võ, lại đề xướng nữ học, nên Quốc Tử Giám mở thêm khóa dành cho nữ tử.

Để làm gương, Hoàng Đế cho các Hoàng Tử Công Chúa đều vào Quốc Tử Giám đọc sách. Văn thần võ tướng phía dưới tất nhiên không thể để thiên tử mất mặt, liền đồng loạt đưa những nữ nhi vừa độ tuổi của mình vào học.

Tạ phu nhân biết Trường Ngọc cũng sẽ đến Quốc Tử Giám, trong lòng vô cùng vui mừng. Bà không có con gái, Trường Ngọc lại là đứa trẻ bà nhìn lớn lên, thương yêu chẳng khác gì con ruột.

Nhắc chuyện này với Mạnh Lệ Hoa, bà không tiếc lời khen: "Vị tế tửu Quốc Tử Giám lần này là một nhân vật ghê gớm, chính là Công Tôn lão tiên sinh. Nghe nói bệ hạ từng mấy lần phái khâm sai trọng thần đến mời, đều bị khéo léo từ chối. Sau đó bệ hạ nam tuần, đích thân đến Hà Giang bái phỏng Công Tôn gia, lúc ấy lão tiên sinh mới chịu rời núi."

"Hà Giang Công Tôn gia là gia thế thế nào chứ? Sách độc bản tuyệt tích trên đời đều có thể tìm thấy ở Tàng Thư Lâu nhà họ. Bệ hạ chiêu nạp được hiền tài như vậy, đúng là phúc của Đại Dận."

Trường Ngọc cứ thế học ở Quốc Tử Giám mấy năm. Nhờ cưỡi ngựa bắn cung luôn đứng hạng giáp, Tề Xu cùng đám quý nữ đến kéo cung còn không nổi, thường tội nghiệp nhìn nàng cầu cứu.

Mấy năm trôi qua, quý nữ khắp kinh thành đều coi nàng là khuê trung tri kỷ. Hễ có thơ hội, yến tiệc gì, đều không quên gửi thiếp mời cho nàng.

Chỉ là Trường Ngọc học bao nhiêu năm, hễ làm thơ là đau đầu, phần lớn đều tìm cách thoái thác thì thôi.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, nàng đang định từ chối thiếp mời ngắm hoa của phủ Tấn Văn Công, thì Tề Xu lại nhất quyết phải đi, nói trong yến hội không quen ai, bắt Trường Ngọc đi cùng cho có bạn.

Mạnh Lệ Hoa nghe nữ nhi chịu đi, liền vui vẻ, còn trêu chọc: "Cũng tốt. Sang năm con cập kê rồi, cũng đến lúc xem xét một chút."

Trường Ngọc đưa tay véo má phúng phính của ấu muội, cười nói: "Còn sớm lắm, mẫu thân ơi."

Mạnh Lệ Hoa nhìn hai tỷ muội một lớn một nhỏ, cười nói: "Không còn sớm đâu. Hồi trước con cũng chỉ cỡ tuổi Ninh Ninh, suốt ngày gây chuyện, bắt tiểu Hầu gia phải theo sau thu dọn. Chớp mắt một cái, con đã thành đại cô nương rồi."

Có Trường Ngọc dỗ Trường Ninh chơi,

Mạnh Lệ Hoa liền đứng dậy, bắt đầu sắp xếp lại rương áo quần: "Mấy hôm trước phụ thân các con gửi thư về, nói trận này lại đại thắng, chiến sự Bắc Cảnh coi như đã yên. Danh tiếng tiểu Hầu gia mấy năm nay vang khắp triều dã, lần này còn thay Tạ bá bá vào kinh nhận phong thưởng."

Động tác lật dây hoa của Trường Ngọc khựng lại một chút, nàng thất thần "ừ" một tiếng.

Trường Ninh không vui, chu môi lên: "A tỷ, a tỷ, tỷ lật sai rồi!"

Mạnh Lệ Hoa nhìn vậy liền cười:

"Lát nữa mẫu thân chơi cùng Ninh Ninh. A tỷ con hôm nay phải đi dự hội hoa ở phủ Tấn Văn Công, để a tỷ con đi thay đồ đi."

Mắt Trường Ninh lập tức sáng lên: "Ninh Ninh cũng được đi sao?"

Mạnh Lệ Hoa lắc đầu.

Khuôn mặt nhỏ của Trường Ninh xị xuống: "Vì sao ạ?"

Mạnh Lệ Hoa nửa ngồi xuống, chấm nhẹ lên chóp mũi cô bé: "Đợi Ninh Ninh lớn thêm chút nữa, con sẽ được đi..."

-.-

Hội hoa ở phủ Tấn Văn Công quả nhiên náo nhiệt như dự đoán.

Tài tử giai nhân nâng chén, hành tửu lệnh, ngâm thơ làm phú, không khí vô cùng tao nhã.

Tề Xu vào yến hội tìm người mà không thấy, suốt buổi không mấy hứng thú, cuối cùng dứt khoát kéo Trường Ngọc trốn vào một góc, ngồi xem các quý nữ biểu diễn tài nghệ.

Nàng ta tuổi còn nhỏ, lại là cùng bối với đương kim thiên tử, đến Hoàng Hậu gặp còn phải gọi một tiếng "Điện hạ".

Trong phủ không ai dám thất lễ với nàng ta.

Chỉ là hôm nay Tấn Văn Công phu nhân mang tâm tư mai mối rất rõ ràng, bèn đề nghị các quý nữ viết nửa khuyết thơ từ lên thẻ gỗ, không ghi tên, rồi để thị nữ mang sang khu nam khách, cho các tài tử chọn điền nửa sau.

Cách này được các quý nữ tán đồng. Dù sao chỉ đưa thẻ gỗ, không ai điền thơ của mình thì cũng chẳng mất mặt, lại còn có thể dựa vào thơ văn và chữ viết trên thẻ để đánh giá tài học, thư pháp của các tài tử.

Đã là chủ mẫu phủ Tấn Văn Công mở lời, Tề Xu cũng không tiện vắng mặt.

Nàng ta vốn không giỏi làm thơ, cùng Trường Ngọc vò đầu bứt tai hồi lâu, hai người nhìn nhau, cuối cùng miễn cưỡng ghép được hai câu.

Lúc giao thẻ cho thị nữ phủ Tấn Văn Công, nàng ta cố ý làm bộ kiêu căng: "Lát nữa thu thẻ thì mang tới cho bổn cung trước để ta tìm thẻ của mình."

Thị nữ liên tục đáp vâng.

Đợi thị nữ đi xa, Tề Xu mới thở dài, vai rũ xuống, nói với Trường Ngọc: "Một lát lấy thẻ trước, dù không ai viết tiếp thơ của chúng ta, thì sẽ đỡ mất mặt hơn là lấy sau cùng."

Khi thẻ gỗ được truyền trả lại, Tề Xu nhận được thẻ của mình, lập tức hết buồn bực, khóe mắt chân mày đều giấu không nổi ý cười.

Trường Ngọc nhìn hai hàng chữ miễn cưỡng coi được của mình, bên dưới là nét chữ thanh nhã tú khí, không khỏi nhíu mày.

Tề Xu ghé đầu nhìn qua rồi cười trêu: "Chữ này thanh nhã đoan chính, bài từ cũng không phải bịa bừa, chắc người viết là một tài tử lớn đấy. Ta thấy A Ngọc cũng nên gặp thử đi."

Trường Ngọc nhíu mày nói: "Thôi bỏ đi, ta không có thiên phú văn chương bút mực..."

Tề Xu lại nhìn chằm chằm nửa khúc từ kia, vẻ mặt chợt trở nên kỳ quái: "Sao ta thấy chữ này giống của Lý Hoài An vậy nhỉ?"

Trường Ngọc "a" một tiếng.

Tề Xu cầm thẻ gỗ lên nhìn kỹ rồi nói: "Không sai đâu. Ta hay mượn bài tập của hắn, đúng là chữ hắn!"

Tề Xu nhìn Trường Ngọc, nụ cười mang theo ý trêu chọc: "A Ngọc, chữ của ngươi cũng nổi tiếng trong đám quý nữ đấy! Biết đâu cái tên Lý Hoài An kia cố ý chọn thẻ của ngươi để viết tiếp."

Trường Ngọc bất đắc dĩ nói: "Chắc cũng giống chúng ta thôi, bị ép quá nên phải viết. Hắn có tên trên bảng tài tử kinh thành, nếu không viết chắc sẽ bị người ta thúc giục. Viết cho người khác lại sợ sinh hiểu lầm. Hắn quen hai chúng ta hơn, ngươi lại có người viết rồi, nên mới nhặt thẻ của ta."

Lời này làm Tề Xu giật mình, nàng ta gật đầu: "Nghe cũng có lý."

Theo lệ, sau khi hoàn thành nửa sau thơ từ, nếu quý nữ nào có ý kết giao với người đã điền thơ cho mình, sẽ sai hạ nhân cầm thẻ sang khu nam khách dò hỏi thân phận người đó. Bên nữ khách biết được danh tính, cân nhắc tài mạo và gia thế, nếu bằng lòng, lại để hạ nhân báo ngược thân phận của mình cho vị nam khách được chọn.

Theo quy trình như vậy, nếu hai bên đều vừa ý thì coi như một mối duyên đã thành.

Tề Xu đã biết người điền thơ cho mình là ai nên nàng ta không sai người sang hỏi. Chưa ngồi được bao lâu, đã có gia nhân ghé sát thì thầm vài câu với nàng ta. Trong mắt Tề Xu không giấu được vẻ vui mừng, nàng ho nhẹ một tiếng rồi quay sang Trường Ngọc: "A Ngọc, ta đi gặp một người, ngươi ở đây chơi một mình một lát nhé."

Trường Ngọc gật đầu.

Chỉ là Tề Xu vừa rời đi, liền có không ít quý nữ khác kéo tới bắt chuyện với Trường Ngọc. Cuối cùng, nàng còn bị lôi sang sau bình phong, cùng mọi người lén nhìn mấy vị tài tử nổi danh trong kinh.

Các quý nữ xì xào: "Ta nghe nói hôm nay đến dự yến không chỉ có tài tử trong kinh, còn có mấy vị công tử vương hầu gia thế hiển hách nữa đấy!"

Trường Ngọc nghe tai này lọt tai kia, chẳng mấy để tâm. Nàng tìm được một khoảng trống, lặng lẽ rời khỏi đám đông, trốn vào rừng hải đường trong phủ Tấn Văn Công để tìm chút yên tĩnh...

Tấn Văn Công vốn là người tao nhã, ngày thường thích pha trà ngắm cảnh, vườn trong phủ cũng được xây dựng rất có ý tứ. Rừng hải đường uốn lượn theo dòng nước chảy, núi giả trùng điệp. Gió thổi qua, cánh hoa hải đường rơi xuống mặt nước, trôi lững lờ, tựa như một bức tranh hoa rơi nước chảy.

Cách đó không xa có một thủy tạ. Trường Ngọc tiện tay bẻ một chiếc lá sen, úp lên mặt, rồi nằm thẳng lên ghế mỹ nhân dựa, định chợp mắt.

Tiết trời vừa phải, nắng chiếu lên người ấm áp, thật khiến người ta buồn ngủ.

Chỉ là nàng vừa nằm xuống, đã có thứ gì đó rơi trúng chiếc lá sen che mặt.

Động tĩnh rất nhẹ, giống như nụ hoa hay hạt cây bị gió thổi rơi.

Trường Ngọc không để ý, chỉ giơ tay gãi gãi mặt, định tiếp tục ngủ. Nào ngờ trên mặt lá sen lại vang lên một tiếng chạm khẽ nữa.

Nàng đành nhíu mày ngồi dậy, nhìn quanh đình hóng gió một vòng, vẫn không thấy bóng người.

Đang ngờ vực, một nụ hải đường lại bay thẳng về phía trán nàng.

Trường Ngọc ngẩng đầu, lúc này mới nhìn rõ người ném.

Thủy tạ dựa sát một bệ đá cao. Xung quanh bệ trồng nhiều hoa mộc quý, xanh tốt rậm rạp, từ trong đình nhìn ra rất dễ bị che khuất.

Thiếu niên ném nụ hải đường mặc một thân huyền y, khoanh tay dựa dưới gốc hải đường. Hoa văn chìm tinh xảo trên vạt áo lấp lánh dưới nắng. Bên hông thắt đai gấm, treo ngọc bội và những món trang sức bằng châu ngọc, phản chiếu ánh mặt trời đến chói mắt.

Trường Ngọc đưa tay che trước mắt.

Thiếu niên dường như bật cười khẽ. Dung mạo tuấn tú đến lạ, song vẫn có thể nhận ra vài phần bóng dáng năm xưa. Thần sắc lười nhác vẫn y như trong ký ức. Thấy nàng không lên tiếng, hắn hơi nhếch khóe môi, biếng nhác nói: "Mấy năm không gặp, không nhận ra ta nữa sao?"

Trường Ngọc nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng bật ra hai chữ: "Huynh trưởng."

Hai chữ vừa dứt, cả hai đều nhìn nhau trân trân, im lặng hai nhịp thở. Dường như đều cảm thấy cách gọi này có chút gượng, nhưng lại chẳng có xưng hô nào thích hợp hơn.

Tạ Chinh gạt cành hoa, từ bệ đá cao nhảy xuống.

Trường Ngọc hỏi khô khốc: "Sao huynh cũng ở đây?"

Tạ Chinh liếc nhìn thẻ gỗ đặt trên ghế mỹ nhân dựa bên cạnh nàng, cười mà không cười: "Nghe nói muội đến yến hội để chọn phu quân, ta tới xem giúp muội."

Hắn một đường phong trần từ đất bắc trở về, gặp Tạ phu nhân còn nói mang theo quà cho nàng. Từ miệng Tạ phu nhân biết nàng đang ở hội hoa phủ Tấn Văn Công, liền mượn đường cùng bằng hữu Thẩm Thận tới đây.

Trường Ngọc cảm thấy lời hắn nói hình như có gai, nhưng lại không nghĩ ra nguyên do, đành nói thật: "Cũng không xem gì nhiều..."

Thấy hắn nhìn chằm chằm thẻ gỗ trên ghế, nàng sợ hắn thấy nét chữ xấu cùng mấy câu thơ khó coi của mình rồi lại bị mắng, liền theo phản xạ giấu thẻ ra sau lưng.

Tạ Chinh vẫn cười, chỉ là nụ cười ấy như giấu dao.

Trong lòng hắn rốt cuộc là tư vị gì, chính hắn cũng nói không rõ. Ngàn dặm xa xôi từ đất bắc vội vã trở về, mang theo bao nhiêu đồ ăn ngon đồ chơi cho nàng. Từ xa nhìn thấy nàng trong yến hội, dường như đã cao lớn hơn không ít, hắn còn thấy vui trong lòng.

Nhưng khi thật sự đứng trước mặt nàng, nàng đối với hắn lại hoàn toàn không còn thân cận như trước. Nhận thức này khiến Tạ Chinh bỗng dưng bực bội.

Bây giờ nhìn nàng lén giấu tấm thẻ thơ cùng người khác làm trong hội hoa, hắn thậm chí còn cảm thấy khó chịu.

Chỉ là nhiều năm lăn lộn trong quân, hắn đã học được cách thu liễm cảm xúc. Hắn như không có việc gì, nói với cô nương đã trưởng thành trước mắt: "Không ưng thì thôi, ta đưa muội về."

Hai người sóng vai rời khỏi thủy tạ. Suốt dọc đường không tìm được chuyện gì để nói, nên cứ im lặng.

Đến chỗ rẽ thì gặp một thiếu niên mặc nho bào màu xanh nhạt, dáng vẻ văn nhã. Thấy Trường Ngọc, hắn ta mỉm cười chắp tay chào. Khi nhìn sang Tạ Chinh thì hơi do dự: "Vị này là..."

Trường Ngọc nói: "Huynh trưởng của ta."

Thiếu niên kia như trút được gánh nặng, sau đó vừa căng thẳng vừa ngượng ngùng, cũng nghiêm chỉnh chắp tay chào Tạ Chinh: "Bái kiến huynh trưởng."

Tạ Chinh: "..."

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!