Năm thứ hai kết hôn với Tống Uyên Triết, bác sĩ riêng của tôi là Nhan Tri Hứa mang thai.
Hắn ta bỏ ra một số tiền khổng lồ để giữ cô ta lại ở biệt thự nhà họ Tống.
Mọi người đều khen rằng giám đốc Tống sống tình cảm, luôn che chở vợ của mình là Lâm Phong Miên không thể sinh con.
Nhưng giữa đêm khuya, hắn ta lại đè Nhan Tri Hứa lên chiếc xe lăn của tôi: "Chuyện này sao có thể chỉ trách anh? Chẳng lẽ cô ta không có trách nhiệm à? Cô ta không thể sinh con, ngày ngày lại cứ cằn nhằn về búp bê rách nát đó, nếu cô ta được một nửa như em... Em yên tâm ở nhà dưỡng thai đi, em đang thay cô ta giúp nhà họ Tống nối dõi tông đường, cô ta nên cảm ơn em mới phải."
Tôi đứng trong bóng tối nhìn Nhan Tri Hứa trán đẫm mồ hôi vòng tay ôm lấy cổ Tống Uyên Triết, còn quay sang nhìn tôi nở nụ cười đắc ý.
Tôi không kêu la, chỉ lẳng lặng cất con búp bê rách nát mà Tống Uyên Triết vừa nhắc đến đi.
Năm xưa, tôi một mạng đổi một mạng để hắn ta được sống.
Nếu đã thất tín thì phải đền mạng!
1
Từ lúc biết Nhan Tri Hứa mang thai, tôi luôn thức dậy nửa đêm, cứ mơ thấy con búp bê nhìn tôi bằng đôi mắt trống rỗng, nét mặt lộ sự đồng tình và châm biếm.
Lúc đầu, tôi còn chạy đến giường của Tống Uyên Triết, cuộn tròn trong lòng hắn, nói với hắn tôi lại mơ thấy búp bê.
Hắn thường sẽ an ủi tôi: "Ngày mai chúng ta sẽ dâng hương cho búp bê, bảo nó đừng hù mẹ nó nữa. Ngoan, ngủ đi."
Con búp bê đó làm từ tro cốt của một thai nhi năm xưa đã thành hình, là con gái.
Tôi và Tống Uyên Triết đặt tên cún cho nó là: Oa Oa.
Mẹ chồng dặn chỉ cần thờ cúng tròn ba năm, để nó yên lòng ra đi thì sẽ công đức viên mãn.
Có điều trong ba năm này, tôi và Tống Uyên Triết lại không thể có thêm con, để tránh việc nó cảm thấy bị người thân vứt bỏ, sinh ra oán giận.
Nhưng mới năm thứ hai, mỗi đêm nó đều xuất hiện trong mơ.
Cơ thể tôi rất yếu, không thể mang thai.
Vậy thì chỉ có Tống Uyên Triết...
Đến đêm thứ ba, Tống Uyên Triết lấy cớ đi công tác, không về một tuần.
Nhan Tri Hứa nói đau bụng, phải nằm viện một tuần để giữ thai.
Thật trùng hợp!
Hai người này cùng đi cùng về.
Đêm đó, tôi lại tỉnh dậy giữa đêm, loáng thoáng nghe dưới lầu có tiếng rên rỉ của phụ nữ và tiếng Tống Uyên Triết dỗ dành: "Đừng sợ, anh đã tăng lượng thuốc ngủ, không cho cô ta nửa đêm chạy đến giường của anh kể chuyện ma quỷ rồi."
Tôi đứng trong góc tối ngay cầu thang, hơi nghiêng người, thấy hắn đang ấn Nhan Tri Hứa lên chiếc xe lăn mà hắn hay đẩy tôi đi dạo vườn hoa.
Ánh đèn chiếu bóng tôi lên tường, Nhan Tri Hứa biết đó là bóng của tôi.
Cô ta vòng tay ôm lấy cổ hắn: "Giám đốc Tống như vậy, không sợ khiến chị Phong Miên thất vọng à?"
"Việc này sao có thể trách anh? Chẳng lẽ cô ta không có trách nhiệm? Cô ta không thể sinh con, ngày ngày lại cứ cằn nhằn về búp bê rách nát đó, nếu cô ta được một nửa như em... Em yên tâm ở nhà dưỡng thai đi, em đang thay cô ta giúp nhà họ Tống nối dõi tông đường, cô ta nên cảm ơn em mới phải."
Hai chân tôi mềm nhũn ngồi bệt xuống cầu thang, nghe tiếng Nhan Tri Hứa rên rỉ và tiếng bánh xe lăn kêu kẽo kẹt.
Rất lâu sau, tôi mới vịn tường đứng dậy về phòng, mở tủ, thắp hương cho búp bê.
Khói nhang lượn lờ trước mặt búp bê, phản chiếu đôi mắt vô hồn châm biếm như trong mơ.
Bây giờ chỉ mới năm thứ hai...
Nếu hắn kiên trì thêm một năm...
Chỉ cần qua một năm nữa thôi...
Tôi đốt nhang xong, bọc con búp bê bằng tấm vải vàng, lấy hộp gỗ dưới giường ra, khóa lại.
Hẹn thề sắc son, không nghĩ đến việc làm trái.
Nếu đã làm trái thì phải chấp nhận tất cả hậu quả.
2
Một đêm không ngủ.
Sáng sớm hôm qua, Tống Uyên Triết đến phòng tôi, hôn nhẹ lên trán tôi một cái: "Đồ lười biếng, mau dậy đi, chúng ta phải cùng thắp nhang cho Oa Oa."
Hắn còn tươi cười đỡ tôi ngồi dậy: "Tối qua ngủ không ngon hả? Anh còn sợ em đến tìm anh, cửa cũng không khóa."
Tôi cúi đầu dụi mắt, không muốn nhìn hắn diễn kịch, cũng không muốn diễn kịch cùng hắn.
"Nhanh lên nào!"
Hắn kéo tôi đứng dậy, mở tủ ra.
Nhưng thấy trong tủ không có gì, hắn thắc mắc: "Oa Oa đâu?"
"Dạo này cứ mơ thấy nó nên em cất nó rồi." Tôi ôm chăn, "A Triết, em mới thấy Oa Oa từ lúc bác sĩ Nhan mang thai. Anh nói xem, có phải Oa Oa cảm thấy nhà mình sắp có em bé mới, tưởng mình bị bỏ rơi nên báo mộng cho em không?"
Tống Uyên Triết vội giải thích: "Em nói bậy bạ gì đó, con của bác sĩ Nhan liên quan gì đến Oa Oa!"
Tôi cố đè nén cảm giác ghê tởm: "Trẻ sơ sinh cực kỳ nhạy cảm với thai nhi, hơn nữa bác sĩ Nhan đang mang thai vẫn phải chăm sóc em, em không yên tâm, hay là để cô ấy về nhà dưỡng thai đi."
"Cô ấy hiểu rõ sức khỏe của em, hai người như chị em ruột, cứ để cô ấy chăm sóc em đi." Tống Uyên Triết kéo tôi quay lại giường, khoác thêm áo cho tôi, "Có điều em nói đúng, để bác sĩ Nhan đang mang thai còn chăm sóc em đúng là không nên."
Bản chất con người vốn xấu xa, tôi không quan tâm việc hắn có con với nhân tình, cũng không muốn nhớ lại chuyện mình chứng kiến tối qua để càng thêm tức giận, chỉ cần hắn đuổi Nhan Tri Hứa đi, không để cô ta giở thủ đoạn ghê tởm trước mặt tôi, tôi có thể tha cho cô ta.
Dưới ánh mắt trông ngóng của tôi, hắn ta nói: "Thế này đi, anh mời thêm bác sĩ chăm sóc hai người."
Tim tôi thắt lại.
Tống Uyên Triết vui vẻ ôm lấy tôi: "Đã mấy hôm không ăn sáng với vợ rồi, anh có bảo thím Hoàng làm món tuyết giáp (*). Đi nào."
(*) Tuyết giáp là món ăn bổ dưỡng nhất, cục mỡ trong bụng của con nhái tuyết Đông Tạng sống trên núi tuyết cao của các vùng núi phía bắc Trung Quốc, vì chất dinh dưỡng này rất cao nên giá thành của tuyết giáp cũng không hề rẻ, khoảng $800/100gr. Tuyết giáp có công dụng chống lão hóa cực kỳ cao ngoài ra còn có tác dụng mát gan, bổ phổi, dưỡng nhan sắc, dưỡng tóc, dưỡng móng.
Nhưng khi chúng tôi xuống nhà ăn, Nhan Tri Hứa đang ngồi ở ghế chủ nhà ăn tuyết giáp.
3
Thím Hoàng đứng cạnh sốt sắng: "Bà chủ, bác sĩ Nhan nói ông chủ bảo cô ấy ăn, nhưng tuyết giáp chỉ có một chén, giờ..."
Nhan Tri Hứa nghe vậy vội đặt thìa xuống, đứng lên.
Làm như đứng dậy quá gấp, cô ta lảo đảo rồi ngồi xuống, thở hổn hển.
Tay Tống Uyên Triết đỡ eo tôi rõ ràng siết chặt.
Nhan Tri Hứa ôm bụng, nức nở với Tống Uyên Triết: "A Triết, tối qua anh nói với em tuyết giáp tốt cho thai nhi mà. Lúc xuống nhà, thấy trên bàn có sẵn, em cứ tưởng là nấu cho em. Em không biết là nấu cho chị Phong Miêu, em..." Nói tới đây, cô ta cố gắng đứng dậy, cúi đầu với tôi, "Xin lỗi chị Phong Miêu, em không biết chỉ có một chén."
Dứt lời, cô ta đưa tay vén tóc, liếc nhìn về phía xe lăn, nhếch mép cười khiêu khích.
Tuyết giáp có lợi cho khí huyết, hai năm qua tôi luôn sử dụng. Nhan Tri Hứa là bác sĩ riêng của tôi, sao có thể không biết?
Huống chi chén tuyết giáp còn đặt ở vị trí chủ nhà!
Tống Uyên Triết cười vỗ lưng tôi: "Chỉ là một chén tuyết giáp mà thôi, bảo thím Hoàng nấu thêm cho em là được."
"Nhưng..." Thím Hoàng sốt ruột nhìn tôi.
Tuyết giáp phải nấu mấy tiếng đồng hồ, sợ rằng không kịp sáng nay rồi.
Tôi lắc đầu, ý bảo thím ấy xuống bếp trước.
Ngay khi tôi chuẩn bị xuống lầu, Nhan Tri Hứa như nhìn thấy cái gì đó, sợ hãi lùi mấy bước: "Chị Phong Miên, sau lưng chị là cái gì vậy? A!"
Cô ta giống bị cái gì đó bổ nhào vào người, quơ quào hai tay cố gắng xua đuổi, la hét: "Chị Phong Miên, nó là cái gì vậy? Bảo nó cút đi đi! Tránh ra!"
Tống Uyên Triết đẩy tôi sang một bên, vội lao xuống đỡ cô ta: "Sao thế?"
Tôi bị hắn đẩy, cứ thế trượt ngã xuống cầu thang, may mà tôi kịp thời bấu vào tay vịn nên chỉ trượt hai bậc thang, mông chật vật ngồi bệt dưới đất.
Nhan Tri Hứa sợ hãi đến mức sắc mặt trắng bệch, cuộn tròn trong lòng Tống Uyên Triết: "Có con búp bê đằng sau chị Phong Miên, lớn lắm! Nó mập tròn, không có mắt, cứ tấn công em, đấm đá vào bụng em... Con của em... Đau quá..."
Hai chân cô ta co lại: "Mau đưa em đến bệnh viện, mau lên!"
Tống Uyên Triết vừa bế cô ta lên vừa gọi chú Trần lái xe.
Nhất thời, cả nhà họ Tống đều sốt ruột đuổi theo.
Tôi nhìn nhà ăn trống trải, lại nhìn mọi người bu quanh bên ngoài.
Nghĩa là bọn họ đều biết đứa bé trong bụng Nhan Tri Hứa là con của ai.
4
Một mình tôi ngồi bệt trên cầu thang, cố chịu cơn đau âm ỉ ở xương cụt, nhiều lần cố gắng vịn vào lan can để đứng dậy nhưng đều vô ích.
Mãi đến khi một đôi tay xuất hiện trước mặt, một khuôn mặt trẻ trung ngạo nghễ nhìn tôi, chế giễu: "Bây giờ thì biết hắn không xứng đáng rồi đúng không?"
Tôi không dám ngẩng đầu, sợ anh nhìn thấy vẻ đáng thương trong ánh mắt của mình.
Nhưng anh thở dài, khom người nhẹ nhàng bế tôi lên.
Sau khi lên lầu, anh cẩn thận đặt tôi nằm sấp xuống giường, rồi với tay cởi dây áo choàng.
Tôi nắm chặt, liếc nhìn anh: "Tống Bái Ngôn, tôi là thím của cậu đấy!"
"Tôi với cái tên bạc bẽo Tống Uyên Triết kia không có quan hệ huyết thống!"
Tống Bái Ngôn không cởi được dây buộc, trực tiếp kéo áo choàng xuống, với tay định kéo váy ngủ lên. Thấy tôi đỏ mặt, anh cười khẩy, trực tiếp xé toạc váy ngủ từ eo.
Nhìn thấy vết thương ở eo tôi, sắc mặt anh lập tức tối sầm.
Ngã mấy bậc cầu thang, tôi biết chắc mình sẽ bị thương nhưng không ngờ toàn bộ vùng thắt lưng đều bầm tím.
Hiếm khi Tống Bái Ngôn không chế giễu tôi nữa, mặt anh lạnh lùng, xoa tay làm ấm, giúp tôi kiểm tra, sau đó liên lạc với bác sĩ, bảo bác sĩ mang theo trang thiết bị đến để kiểm tra xem xương có vấn đề gì không.
Sau khi xác định xương không sao, Tống Bái Ngôn đưa thuốc cho tôi: "Khi nào thì ly hôn với hắn?"
"Không cần anh quan tâm." Tôi nhận lấy thuốc, "Anh cứ lo việc ở bệnh viện của anh là được."
Anh cười lạnh: "Không biết điều!"
Nhưng trước khi đi, anh lại đứng ở cửa nói với tôi: "Nhan Tri Hứa giả thần giả quỷ muốn hại cô, có cần tôi nói với bệnh viện xử lý đứa bé trong bụng cô ta không?"
Tôi nằm sấp trên giường, yếu ớt vẫy tay: "Không có cô ta thì cũng sẽ có người khác mà thôi."
Tống Uyên Triết muốn ngoại tình, muốn tìm người sinh con thì sẽ luôn có người sẵn sàng.
Nhan Tri Hứa chẳng qua là người ở gần nhất mà thôi.
Chẳng qua Tống uyên Triết không muốn công khai, còn cô ta thì muốn dựa vào đứa bé để trèo cao.
Buồn cười là chuyện của Oa Oa chỉ có tôi và Tống Uyên Triết biết.
Để tránh nhiều người biết khiến sự việc trở nên phức tạp hoặc vô tình làm vỡ búp bê, nguy hiểm cho Tống Uyên Triết, tôi còn đặc biệt cất nó trong tủ của mình.
Nhan Tri Hứa lại có thể nói ra chính xác hình dáng của Oa Oa.
Không ngờ ngay cả chuyện này Tống Uyên Triết cũng nói cho cô ta biết.
Tôi đang nghĩ ngợi lung tung, cử đột nhiên bị đẩy mạnh.
Tống Uyên Triết vội vã chạy vào.
"Em không..."
Tình cảm mười mấy năm, tôi theo phản xạ muốn an ủi hắn, nhưng chữ "sao" còn chưa kịp nói ra, hắn đã lạnh lùng chất vấn tôi: "Con búp bê kia đâu?" Ở đâu?"
Tôi chống tay nằm sấp: "Sao vậy?"
"Phong Miên, là Oa Oa xô ngã Tri Hứa, suýt nữa khiến cô ấy sảy thai. Em nói đúng, nó không cho phép có bất kỳ đứa bé nào xuất hiện, chúng ta phải tiễn nó đi!"
5
Tôi rùng mình: "Tiễn nó đi? Đi đâu?"
"Đi đâu cũng được, chùa chiền, nhà thờ hay tìm chỗ chôn đều được!" Tống Uyên Triết ngồi xuống giường, nắm tay tôi, "Nó muốn hại người khác, không thể giữ nó lại được nữa!"
Dưới giường bất ngờ có tiếng "cạch".
Có vẻ như Tống Uyên Triết không nghe thấy, hắn vẫn nói tiếp: "Hay là anh mời một vị cao tăng làm lễ siêu độ cho nó, thắp cho nó ngọn đèn trường minh được không? Làm gì cũng được, chỉ là không thể để nó ở nhà nữa, chẳng phải em cũng bị nó quấy rối cả đêm không ngủ được sao?"
"Anh không tin mấy chuyện quỷ thần mà," Tôi rút tay lại, nằm nghiêng nhìn hắn, cười lạnh, "Con của bác sĩ Nhan không liên quan tới em, dù Oa Oa hiển linh thì cũng sẽ không tìm cô ta."
Chính hắn đã nói câu này.
Năm xưa hắn sắp chết, sau khi tôi sảy thai, hắn như được tái sinh, tôi nói tất cả đều nhờ Oa Oa chắn tai kiếp cho hắn, hắn không tin.
Mỗi lần hắn thắp nhang cho Oa Oa chỉ để dỗ dành tôi.
Bây giờ Nhan Tri Hứa mới kêu ca vài câu, hắn đã tin, còn đòi đưa Oa Oa đi?
Hắn có biết bây giờ hắn còn sống là nhờ Oa Oa không?
Tống Uyên Triết nghiêm túc nói với tôi: "Việc này không phải là do tin hay không tin, mà là không thể vì một con búp bê sứ mà để đứa bé trong bụng Tri HỨa gặp nguy hiểm được."
Thấy tôi không lung lay, hắn đứng dậy: "Thôi, em nghỉ ngơi đi."
Nhưng hắn lại liếc nhìn khắp phòng như đang cố tìm xem tôi cất Oa Oa ở đâu.
Nhìn hắn đi lại trong phòng, trái tim tôi ngày càng lạnh lẽo.
Trước đây, chỉ cần tôi không khỏe, hắn liền quan tâm hỏi han, ân cần chu đáo.
Thấy hắn sắp cúi người tìm dưới gầm giường, tôi vội rên một tiếng.
Tống Uyên Triết vội hỏi: "Em sao vậy?"
Tôi trừng mắt nhìn hắn: "Anh lo lắng cho bác sĩ Nhan và đứa bé trong bụng cô ta, đẩy em ngã cầu thang, anh còn nhớ không?"
Tống Uyên Triết căng thẳng: "Em bị thương hả? Để anh xem xem!"
Khi vén chăn lên, nhìn vùng eo bầm tím của tôi, trên mặt hắn tràn ngập sự ân hận. Hắn vội gọi điện cho bác sĩ, sau đó gọi thím Hoàng nấu canh cho tôi.
Sắp xếp xong, hắn ngồi xuống giường, nắm lấy tay tôi: "Xin lỗi Phong Miên, anh..."
Hắn muốn giải thích nhưng lại không biết giải thích thế nào.
Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông.
Hắn nhìn màn hình di động, vội đứng dậy ra ngoài nghe.
Nghe xong, hắn quay lại nói với tôi: "Công ty có chút việc, anh phải đi xử lý ngay."
Nhưng hắn vừa đi, tôi liền nhận được đoạn ghi âm Nhan Tri Hứa gửi.
Giọng Tống Uyên Triết vẫn dịu dàng đầy tình cảm như khi dỗ dành tôi.
"Cô ấy cất con búp bê vớ vẩn kia đi rồi, sẽ không làm em sợ nữa đâu."
"Ngoan, bây giờ em và bé con là quan trọng nhất. Cô ấy bị ngã đau lưng, anh không tiện ép cô ấy vứt con búp bê đi."
"Khi nào có cơ hội, anh nhất định sẽ vứt nó đi được không?"
Dưới gầm giường, con búp bê bị khóa trong hộp bỗng động đậy.
Lần này, nó phát ra tiếng cười khẩy "khà khà".
6
Tôi bị thương ở lưng, phải nằm liệt giường ba ngày.
Chiều hôm đó Nhan Tri Hứa xuất viện.
Cùng về với cô ta còn có bác sĩ riêng mà Tống Uyên Triết mới mời cùng hai y tá sản khoa chuyên nghiệp.
"Ông chủ dành cả tầng ba cho họ ở, bảo chúng tôi không có việc gì thì đừng lên trên, còn thuê riêng cho cô ta một chuyên gia dinh dưỡng." Thím Hoàng mang cơm đến cho tôi, bất bình kể, "Bà chủ à, cứ thế này mãi..."
Nhưng chưa nói hết câu thì bên ngoài đã có tiếng bước chân của Tống Uyên Triết, thím ấy chỉ đành rời đi trước.
"Để anh đút cho em nhé." Tống Uyên Triết cầm bát canh, thổi nguội rồi đưa đến miệng tôi, "Tri Hứa bị thương ở nhà chúng ta, chúng ta không thể bỏ mặc."
Tôi ăn canh, không nói gì.
"Em từng sảy thai nên chắc cũng biết sảy thai đau đớn thế nào. Lần này Tri Hứa mang thai cũng không dễ dàng gì, cẩn thận vẫn hơn, đến khi đứa bé chào đời, em có thể làm mẹ đỡ đầu của nó." Tống Uyên Triết còn trêu tôi.
Hắn cũng biết tôi từng sảy thai, nhưng hắn quên tại sao tôi lại sảy thai rồi sao?
"Hơi mặn, không ăn nữa." Tôi né tránh muỗng canh hắn đút, "Sao không nghe bác sĩ Nhan nói bố đứa bé là ai nhỉ?"
Tay Tống Uyên Triết run lên, suýt làm đổ canh. Hắn vội đặt bát canh xuống bàn: "Thời đại này ai còn quan tâm đến bố đứa bé nữa! Em dưỡng thương, cô ấy dưỡng thai, anh đã mời chuyên gia dinh dưỡng, đảm bảo cả hai đều sẽ được chăm sóc thật tốt."
Nghĩa là hắn muốn nuôi cả hai chúng tôi à?
Rốt cuộc hắn đang muốn ám chỉ điều gì?
Nhan Tri Hứa cần hắn nuôi, tôi cũng cần hắn nuôi hả?
Tống Uyên Triết cúi xuống trước mặt tôi, khẽ cười: "Ăn canh mãi sao được, để anh bảo thím Hoàng làm món bồ câu quay mà em thích nhất nhé? Kèm với sốt mơ anh tự tay làm, được không?"
Đúng vậy, mười mấy năm rồi, hàng năm hắn vẫn luôn tự tay làm sốt mơ cho tôi, khiến không biết bao người ghen tị.
Tiếc là tối đó, tôi vẫn không được ăn bồ câu quay.
Khi bồ câu được mang tới, đúng lúc Nhan Tri Hứa ngồi xe lăn được y tá đẩy đi dạo dưới lầu đụng phải.
Cô ta nói bồ câu có linh tính, phải thả đi, cầu phúc cho đứa bé trong bụng cô ta.
Những người khác không dám nói gì, chỉ có thím Hoàng cãi lại.
Nhưng mới cãi vài câu, bụng Nhan Tri Hứa lại bắt đầu đau.
Cuối cùng Tống Uyên Triết quyết định thả bồ câu đi.
Tôi nằm sấp trên giường nghe động tĩnh dưới lầu, cảm thấy buồn cười vì cái trò giả tạo này thế mà lại thành công.
Chắc có lẽ là vì Tống Uyên Triết quan tâm Nhan Tri Hứa hơn, với tôi chỉ qua loa có lệ mà thôi.
7
Bữa tối Tống Uyên Triết mang đến cho tôi, không có bồ câu quay nhưng có một con gà quay mật ong vàng ươm.
Hắn xé lớp da vàng rụm, chấm sốt mơ đút cho tôi: "Thử đi, gà quay mật ong này còn ngon hơn bồ câu quay đấy."
Cuối cùng vẫn không phải bồ câu quay.
Vật đổi sao dời, bất cứ chuyện gì cũng có hồi kết.
Tôi không hỏi tại sao, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Dưới gầm giường lại bắt đầu vang lên tiếng "lạch cạch".
Lần này tiếng động lớn hơn như thể cái hộp bị dịch chuyển.
Tôi vỗ mạnh lên giường, tiếng động lập tức biến mất.
Coi như nhìn vào tình cảm mười mấy năm, cố gắng đợi thêm một năm nữa rồi siêu độ cho Oa Oa, với mọi người đều tốt.
Nửa đêm, tôi đang đau khổ trong cơn mơ đối mặt với nụ cười chế giễu của Oa Oa thì bị tiếng hét của Nhan Tri Hứa đánh thức.
Tôi vội nhoài người xuống giường để xác định xem cái hộp còn đó không.
Thấy cái hộp vẫn nguyên vẹn, tôi vừa mới thở phào thì Tống Uyên Triết bất ngờ xông vào, trầm giọng: "Con búp bê đâu? Em để nó ở đâu rồi? Không phải em lại mơ thấy nó hù dọa em sao? Khi nãy Tri Hứa cũng mơ thấy, cô ấy sợ tới mức ra máu. Nhất định phải đưa nó đi, không thể để nó trong nhà nữa, nó sẽ hại đứa bé trong bụng Tri Hứa mất!"
Không cho tôi cơ hội trả lời, hắn trực tiếp lục tung tủ lên: "Tối nay bắt buộc phải đưa nó đi!"
Tôi chống tay muốn ngồi dậy nhưng lưng còn đang bị thương, thực sự không có sức.
Còn cái hộp gỗ dưới gầm giường lại bắt đầu kêu "lạch cạch".
Lần này Tống Uyên Triết cũng nghe thấy, hắn cúi người nhìn xuống gầm giường, lôi cái hộp ra.
"Đừng!" Tôi không ngờ Oa Oa đã có ý thức của mình.
Nó cũng muốn rời đi sao?
Tôi vội nhào qua giữ lấy cái hộp.
"Anh chịu đủ rồi! Tại sao ngày nào cũng phải thắp nhang, mỗi tháng lấy máu hiến tế, cung kính như Bồ Tát vậy chứ?" Tống Uyên Triết giật đi, cái hộp đập mạnh vào thành giường.
Tim tôi hẫng đi một nhịp, bên tai vang vọng tiếng cười của trẻ con: "Mẹ thua rồi."
Tôi ngã nhào xuống đất, nhưng không hiểu sao vết thương ở thắt lưng lại không hề đau.
Mà Tống Uyên Triết thì đột nhiên ngã khuỵu xuống đất.
Đúng vậy, tôi thua rồi!
Thứ tôi hiến tế đã trở lại.
Tôi cười lạnh, đứng dậy, nhặt cái hộp lên, nhìn đống vỡ vụn bên trong, sau đó nhìn Tống Uyên Triết đang đau đớn: "Để em tìm nơi chôn cất nó."
"Phong Miên, anh không cố ý. Phong Miên..." Tống Uyên Triết giãy giụa muốn đứng lên nhưng tay chân giống như chẳng còn tí sức lực nào.
Bên ngoài, Nhan Tri Hứa mặc bộ đồ ngủ giống hệt tôi, đưa tay vuốt ve bụng mình, còn không quên tặng tôi một nụ cười kiêu ngạo.
Nhưng cô ta không thấy rằng có một đứa bé mập mạp, hai mắt trống rỗng đang nằm trên vai cô ta, cũng cười với tôi.
Tôi quay đầu nhìn Tống Uyên Triết, không khỏi lắc đầu.
Tự làm bậy thì không thể sống!
Báo ứng của họ chỉ mới bắt đầu mà thôi!
8
Khi tôi bước đến đầu cầu thang, cả nhà họ Tống đều bị đánh thức.
Nhưng họ đều không quan tâm đến tôi, người thì lao vào đỡ Tống Uyên Triết hoặc là đi đỡ Nhan Tri Hứa đang ngồi bệt dưới đất vì sợ.
Chỉ có thím Hoàng thấy tôi ôm cái hộp, vội đẩy xe lăn đến: "Bà chủ..."
Tôi nhìn chiếc xe lăn, lắc đầu chê: "Bẩn!"
Tống Uyên Triết được người làm đỡ, thở hổn hển chạy theo: "Phong Miên, em nghe anh giải thích. Anh không cố tình làm vỡ nó, anh chỉ muốn đưa Oa Oa đi!"
Còn Nhan Tri Hứa thì liên tục la hét: "Nó ở trên người em, A Triết, anh đưa nó đi nhanh đi, A Triết..."
Tôi quay đầu nhìn, Oa Oa vốn nằm trên vai cô ta giờ đã duỗi tay chân như một con bạch tuộc bám lấy cái bụng hơi nhô lên, khuôn mặt nhỏ áp sát vào da bụng, nở một nụ cười mãn nguyện.
"Bớt ồn ào đi!" Tống Uyên Triết quát vào mặt Nhan Tri Hứa nhưng rồi tự mình ngã xuống, ngất đi.
Đằng sau là một mớ hỗn độn, tôi ôm chiếc hộp đi từng bước xuống cầu thang.
Dưới gốc cây to trong vườn, tôi đổ những mảnh sứ vỡ xuống rồi cầm chiếc hộp đập nát, giống như trước đây nhào nặn bùn ở miếu Hậu Thổ trộn với tro cốt của Oa Oa.
Cho đến khi tất cả mảnh sứ vỡ vụn thành bột, không còn chút dấu vết của phù chú, hai chân tôi mềm nhũn ngã xuống.
Một đôi tay vững chắc đỡ lấy tôi.
Trước khi ngất đi, đối mặt với ánh mắt lo lắng của Tống Bái Ngôn, tôi vô cùng khổ sở. Lại để anh thấy mình trong tình cảnh đáng thương nhất rồi!
Lần nữa tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong phòng bệnh cao cấp trên tầng cao nhất của bệnh viện.
Tống Bái Ngôn đang nói chuyện với nhân viên y tế.
Còn Tống Uyên Triết ngồi bên cạnh, khuôn mặt sưng húp và vàng vọt.
Nhan Tri Hứa ngồi trên sô pha, mắt thâm quầng, sắc mặt tiều tụy, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa bụng.
Oa Oa thì vẫn như con bạch tuộc bám chặt lấy bụng cô ta, thấy tôi nhìn sang, nó lại nhe răng cười, đôi mắt vẫn trống rỗng nhưng cái miệng lại đỏ tươi.
Thấy tôi tỉnh, Tống Bái Ngôn đang định đến kiểm tra sức khỏe cho tôi thì Tống Uyên Triết đã lao đến nắm tay tôi, hỏi: "Phong Miên, cuối cùng em cũng tỉnh rồi, em thấy sao hả? Chuyện của Oa Oa, anh xin lỗi. Anh thật sự không cố ý, anh không ngờ chỉ hất tay một cái mà nó đã vỡ. Anh..."
Tôi rút tay lại: "Không sao, coi như nó đã được giải thoát."
"Phong Miên, nghe anh nói..."
Tống Uyên Triết còn muốn đưa tay ra nhưng bị Tống Bái Ngôn khéo léo chặn lại, "Tống Uyên Triết, bây giờ tôi cần kiểm tra sức khỏe cho thím, chú vui lòng ra ngoài trước."
"Tống Bái Ngôn!" Tống Uyên Triết nghiến răng, "Đừng tưởng tôi không biết cậu định làm gì."
"Hừ!" Tống Bái Ngôn lạnh lùng đáp lại.
Tôi không muốn nhìn họ cãi cọ, liếc nhìn Tống Uyên Triết rồi nhìn Nhan Tri Hứa, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở bụng cô ta.
Oa Oa bám trên bụng cô ta rốt cuộc muốn làm gì?
Tống Uyên Triết xoay người kéo Nhan Tri Hứa, bất mãn ra ngoài.
Tống Bái Ngôn ra hiệu cho nhân viên y tế rời đi, rồi mới khẽ nói với tôi: "Cô đã hôn mê ba ngày, hôm qua tôi kiểm tra toàn thân cho cô, các chỉ số đều bình thường, kể cả..." Anh nhìn bụng tôi, "Đúng là kỳ tích y học!"
Tôi nhìn cánh cửa đóng chặt, nói: "Viện trưởng Tống chẩn đoán nhầm rồi, tôi bị bệnh rất nặng, phải nằm liệt giường, sợ rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
Sau khi hủy bỏ khế ước, những thứ đã hiến tế tất nhiên sẽ trở về.
Nhưng tôi không muốn Tống Uyên Triết biết, tôi muốn chờ xem hắn và Nhan Tri Hứa sẽ nhận báo ứng như thế nào.
Tống Bái Ngôn mỉm cười, cầm ống nghe, giả vờ trêu chọc tôi: "Vậy thì không may rồi. Tổng giám đốc Tống cũng đã được chẩn đoán là ung thư gan giai đoạn cuối. Tế bào ung thư đã di căn toàn thân, so với tình trạng trước khi khỏi bệnh một cách kỳ diệu hai năm trước còn nghiêm trọng hơn, nhiều nhất chỉ còn sống được ba tháng."
Tôi nhíu mày: "Nếu lại có kỳ tích thì sao?"
Tống Bái Ngôn hiểu ý: "Đúng vậy, khi con người rơi vào thời khắc tuyệt vọng nhất sẽ càng dễ tin vào kỳ tích, nhất là những người từng trải qua một lần."
Chẳng qua lần này, liệu Nhan Tri Hứa có sẵn lòng hiến tế vì Tống Uyên Triết không?
Chỉ là lần này, liệu Nhan Triết Hứa có sẵn lòng hiến tế vì Tống Uyên Triết không?
9
Kiểm tra cho tôi xong, Tống Bái Ngôn lấy cớ tôi bệnh nặng, tạm thời không cho người nhà vào thăm, chặn Tống Uyên Triết ở ngoài.
Hằng ngày đúng giờ anh đến mang cơm cho tôi, còn dẫn tôi đi xem camera giám sát phòng bệnh của Tống Uyên Triết.
Ung thư gan giai đoạn cuối tiến triển rất nhanh.
Mặt Tống Uyên Triết vàng vọt, hai chân sưng phù, bụng chướng đau, thường xuyên nôn mửa và tiêu chảy, ăn không được, ngủ thì bị cơn đau làm cho bừng tỉnh.
Chỉ mới ba ngày, Tống Uyên Triết phong độ của hôm nào đã bị bệnh tật tra tấn đến mức không còn ra hình người.
Bụng hắn sưng to, thậm chí còn lớn hơn Nhan Tri Hứa, người chưa có dấu hiệu mang thai nhưng được hắn ân cần đưa đi khám thai sản nhiều lần.
Trong camera giám sát, trông Nhan Tri Hứa cũng tiều tụy nhưng vẫn dịu dàng chăm sóc hắn, có điều cô ta vuốt ve bụng mình ngày càng thường xuyên.
Mà ánh mắt của Tống Uyên Triết khi nhìn bụng của cô ta cũng ngày càng phức tạp.
Camera không quay được hình ảnh của Oa Oa, cũng không biết con bé có còn nằm trên bụng của Nhan Tri Hứa không nữa.
Tống Bái Ngôn cười lạnh: "Em nói xem, liệu Tống Uyên Triết có ly hôn với em, cưới Hứa Nhan Tri trước khi chết để con hắn không biến thành đứa con ngoài giá thú giống như hắn không?"
Tống Uyên Triết mời tất cả chuyên gia về ung thư gan trong nước, kết quả chẳng có sự khác biệt.
Theo lẽ thường, hắn chắc chắn sẽ không để đứa bé kia chào đời!
Tôi nói: "Đây là kết quả Nhan Tri Hứa muốn có mà đúng không?"
Hiện giờ con ngoài giá thú cũng có thể kế thừa tài sản, chỉ cần Nhan Tri Hứa mang thai, Tống Uyên Triết bị mẹ con cô ta ảnh hưởng, không thể không để cô ta sinh.
Trong trường hợp tệ nhất, cô ta có thể nhận khoản trợ cấp khổng lồ.
Nhưng cô ta lại làm ầm ĩ, muốn tôi và Tống Uyên Triết ly hôn để cô ta trở thành bà Tống.
Mà bây giờ...
Ông trời đã cho cô ta cơ hội tốt nhất!
Chỉ cần tôi bị ly hôn, Tống Uyên Triết chết, Tống thị sẽ hoàn toàn thuộc về cô ta!
Nhan Tri Hứa sao có thể không lung lay được?
Nghĩ vậy, tôi cầm di động gọi điện cho vài thành viên cấp cao của tập đoàn.
Tống Uyên Triết sắp không gượng nổi, tuy tôi ốm đau nằm trên giường nhưng là bà Tống, tôi cũng nên chia sẻ thay hắn ít nhiều không phải sao?
Tống Bái Ngôn không hiểu ý đồ của tôi: "Trước khi đến, bọn họ chắc chắn sẽ đến phòng bệnh của Tống Uyên Triết xin chỉ thị trước. Hai người bị ngăn cách bởi đứa bé trong bụng Nhan Tri Hứa, sợ là hắn sẽ không ủy quyền hoàn toàn cho em."
Tôi lau mồ hôi, hưởng thụ cảm giác thoải mái mà cơ thể khỏe mạnh mang lại: "Nhan Tri Hứa cũng ở trong phòng bệnh, cô ta mà biết tôi sắp tiếp nhận Tống thị thì cô ta có gấp không?"
"Một khi để Tống Uyên Triết biết cô ta đang mong chờ hắn chết, còn muốn kiếm chác từ Tống thị, hai người sẽ xảy ra hiềm khích..." Tống Bái Ngôn giơ ngón cái khen tôi, "Thông minh! Năm xưa bố tôi thua em đúng là không sai!"
Chuyện đã qua lâu rồi còn nhắc lại!
Tôi liếc xéo Tống Bái Ngôn: "Chẳng phải viện trưởng Tống đã nói cho chú của mình biết làm thế nào để tạo ra kỳ tích, tiếp tục sống sót sao?"
10
Các nhân viên cấp cao của Tống thị nhanh chóng tới, quả nhiên họ đến phòng bệnh của Tống Uyên Triết đầu tiên.
Tôi theo dõi màn hình giám sát, Tống Uyên Triết đang nghe báo cáo, khuôn mặt đầy vẻ trầm tư.
Còn Nhan Tri Hứa thì không giấu được sự hận thù trong ánh mắt.
Tôi cười lạnh, màn kịch này chỉ mới bắt đầu thôi!
Cuối cùng, Tống Uyên Triết vẫn để những giám đốc cấp cao kia tới đây.
Tôi lấy lý do còn đang kiểm tra, để họ ngồi chờ trong phòng nghỉ bên cạnh.
Họ càng ở đây lâu, Tống Uyên Triết sẽ càng suy nghĩ nhiều, Nhan Tri Hứa cũng sẽ càng bất an, càng vội vàng đưa ra những quyết định sai lầm.
Mấy hôm nay, Tống Uyên Triết từ thái độ yên tâm dưỡng bệnh, không quan tâm đến công việc giờ đang liên tục giao việc cho các trợ lý, còn Nhan Tri Hứa từ việc cơm bưng nước rót cho hắn dần trở nên sốt ruột.
Khi các trợ lý vừa rời đi, cô ta liền ngồi xuống cạnh giường, nắm tay Tống Uyên Triết đặt lên bụng mình, hai mắt ngấn lệ: "A Triết, anh nhất định phải khỏe lại, nếu anh không còn, em và con phải làm sao đây? Liệu chị Phong Miên có đuổi bọn em đi không..."
Hình như Tống Uyên Triết đang nhớ lại tuổi thơ bất hạnh của mình, bàn tay xoa bụng cô ta cứ thế trở nên dịu dàng hơn.
"A Triết!" Nhan Tri Hứa dựa vào lòng hắn, "Không có anh, em và con làm sao sống nổi?"
Phải công nhận camera giám sát Tống Bái Ngôn lắp là loại cực kỳ xịn, âm thanh vô cùng rõ ràng.
Nhan Tri Hứa là nghiên cứu sinh y khoa do tôi tài trợ, không bàn đến việc cô ta có thể tự nuôi con bằng công việc của mình hay không, chỉ riêng số tiền Tống Uyên Triết đưa cho cô ta hai năm qua đã là số tiền mà người bình thường cả đời cũng không kiếm được.
Tiếc là cô ta vẫn không biết đủ!
Thấy Tống Uyên Triết chỉ xoa bụng mà không có phản ứng gì, Nhan Tri Hứa nghĩ đến việc các nhân viên cấp cao của Tống thị đang ở chỗ tôi, cuối cùng cũng chủ động tấn công: "A Triết, hay là anh chuyển ít cổ phiếu của Tống thị cho đứa bé, hoặc là để lại cho nó ít tài sản khác đi..." Cô ta ngẩng đầu, vòng tay qua cổ Tống Uyên Triết như đêm đó ngồi trên xe lăn, "Anh cũng phải nghĩ cho đứa bé chứ!"
Ánh mắt Tống Uyên Triết từ đầy suy tư lập tức trở nên sáng rõ.
Thấy hiệu quả đã đạt được, tôi bảo Tống Bái Nguyệt gọi Tống Uyên Triết ra ngoài cửa, sau đó mời các nhân viên cấp cao vào.
Tôi nói: "Giám đốc Tống bệnh nặng, cần phải nghỉ ngơi."
Chiếc gương bên cạnh phòng bệnh phản chiếu cánh cửa đang hé mở, Tống Uyên Triết ngồi trên chiếc xe lăn bên ngoài lập tức nắm chặt tay vịn.
Chắc hắn đang nghĩ tôi muốn tiếp quản Tống thị nhỉ?
Tôi cúi đầu cười lạnh, rồi ngẩng đầu nhìn chai dịch truyền đang nhỏ giọt: "Ban đầu tôi muốn chia sẻ gánh nặng với anh ấy, nhưng mọi người cũng thấy rồi, tâm có thừa mà lực không đủ. Mọi người đều là trụ cột lâu năm của Tống thị, công việc ở công ty có mọi người xử lý, tôi và giám đốc Tống cũng yên tâm. Sau này mọi việc ở Tống thị do mọi người toàn quyền xử lý, mong mọi người để anh ấy yên tâm dưỡng bệnh."
Khi các nhân viên cấp cao rời đi, ngoài phòng bệnh, Tống Uyên Triết thả lỏng tay, ra hiệu cho trợ lý đẩy xe lăn mình về.
Tống Bái Ngôn liếc nhìn, nói: "Lần này Tống Uyên Triết sẽ không như hai năm trước khỏi bệnh một cách kỳ tích, hắn chắc chắn sống không quá ba tháng. Mà cô bây giờ không tiếp quản Tống thị, thế thứ đấu tranh hơn mười mấy năm mới giành được chẳng phải lại rơi vào tay tôi sao?"
Quả nhiên anh vừa dứt lời, Tống Uyên Triết ở ngoài cửa lập tức phanh xe lăn, vui sướng nhìn vào phòng bệnh.
Tối hôm đó, thím Hoàng gọi điện cho tôi: "Ông chủ bảo ông Trần đào hết những mảnh sứ vỡ chôn dưới gốc cây của bà chủ rồi."
Hôm sau, bà cụ ở quê nhà cũng gọi điện: "Phong Miên à, A Triết nhà cháu hôm qua phái người tới thăm bà, còn hỏi bà chuyện hiến tế hai năm trước. Sao vậy, cháu chưa nói cho cậu ta biết à?"
11
Chuyện hiến tế tôi đã nói, nhưng Tống Uyên Triết hoàn toàn không tin.
Ngay cả lời thề của mình hắn còn không tin thì làm sao đi tin mấy thứ này?
Lấy lại sức khỏe, hắn chỉ biết theo đuổi những gì mình mong muốn.
Sự nghiệp, phụ nữ, vinh quang!
Hắn nghĩ Tống thị do tự mình đoạt được, tưởng bản thân gặp kỳ tích mới khỏi hẳn ung thư gan giai đoạn cuối hai năm trước.
Mà hắn không biết rằng chính tôi lê lết cơ thể vừa sinh non kéo hắn về quê hương khi hắn hôn mê bất tỉnh, đốt Oa Oa thành tro, dùng máu của mình trộn với bùn đất ở miếu Hậu Thổ, hiến tế khả năng sinh con để đổi lấy cơ thể khỏe mạnh cho hắn.
Hoàng thiên hậu thổ chứng giám.
Nhưng hắn đã tự tay phá vỡ con búp bê chứa khế ước hiến tế kia.
Tống Uyên Triết hành động nhanh hơn tôi tưởng, ngay chiều hôm đó, hắn được trợ lý đẩy đến phòng bệnh của tôi.
Sau khi chuyển tiền và cổ phiếu cho Nhan Tri Hứa, hắn bảo cô ta về dưỡng thai.
Tôi "yếu ớt" nằm trên giường, lặng lẽ nhìn hắn.
So với xem giám sát, việc gặp hắn trực tiếp khiến tôi cảm nhận rõ hơi thở của tử vong đang đến gần.
Tôi đột nhiên nhớ lại hai năm trước, khi mình mang thai sáu tháng, phải cùng hắn đến bệnh viện để kiểm tra nhiều lần, liên tục liên lạc với các chuyên gia, cố gắng tìm kiếm chút hy vọng cuối cùng.
Và rồi, tôi chọn hy sinh thứ quan trọng nhất của một người phụ nữ, thậm chí còn mất đi sức khỏe trong suốt quãng đời còn lại.
Nhưng còn hắn...
Chính tay hắn đã phá hủy nó!
"Phong Miên!" Tống Uyên Triết nắm tay tôi, trầm giọng, "Xin lỗi."
Một câu tuy ngắn gọn nhưng chân thành.
"Anh không còn nhiều thời gian nữa." Hắn ta lấy những mảnh vỡ của búp bê từ dưới xe lăn ra, cầu xin tôi, "Phong Miên, nể tình hơn mười năm chúng ta gắn bó bên nhau, em có thể nói cho anh biết đã có chuyện gì với con búp bê này không?"
Đúng vậy, chúng tôi đã gắn bó bên nhau hơn mười năm.
Hắn chỉ là một đứa con ngoài giá thú của nhà họ Tống.
Không, họ của hắn cũng không phải là họ Tống.
Cha của hắn là Tạ Trường Hưng kết hôn với cô con gái duy nhất của nhà họ Tống lớn hơn mình mười tuổi, ở rể tại nhà họ Tống.
Đó chính là bà nội của Tống Bái Ngôn.
Thời điểm đó, cha của anh là Tống Cẩn đã ở độ tuổi thiếu niên.
Đây cũng chính là lý do tại sao Tống Bái Ngôn chỉ kém chú mình là Tống Uyên Triết hai tuổi.
Thật không may, sau khi bà của Tống Bái Ngôn qua đời, nhà họ Tống rơi vào tay Tạ Trường Hưng.
Chỉ khi nắm toàn quyền kiểm soát nhà họ Tống, ông ta mới đưa Tống Uyên Triết đang trốn ở nhà tôi trở về.
Được đón về còn có cả tôi.
Tôi luôn nghĩ Tống Uyên Triết không có quyền lựa chọn về việc mình sinh ra, hắn cũng là nạn nhân.
Chúng tôi nương tựa lẫn nhau.
Thế nên lúc ấy, tôi đã giúp hắn đấu với Tống Bái Ngôn, người trạc tuổi mình.
Sau này, chúng tôi chiến thắng vợ chồng Tống Cẩn, đoạt lấy Tống thị.
Thế nên vợ chồng Tống Cẩn chỉ có thể trở về tiếp quản công việc kinh doanh của cha mình.
Sau nhiều lần đấu với Tống Bái Ngôn, tôi phát hiện ngoại trừ miệng lưỡi sắc bén, hắn ta không phải người xấu.
Ngoài ra Tống Uyên Triết không cho tôi học dược lý vu cổ nên tôi đã bí mật hợp tác với Tống Bái Ngôn để nghiên cứu ra nhiều loại thuốc mới, nhờ đó mà anh ta được ngồi vào vị trí viện trưởng khi còn rất trẻ.
Bây giờ nhìn lại, thay lòng đổi dạ cũng có tính di truyền!
Nhưng nhìn mái tóc thưa thớt của Tống Uyên Triết và gương mặt sưng phù của hắn, tôi vẫn hỏi: "Anh có biết Hậu thổ nương nương quản việc sinh con không?"
Ngoài cửa, Nhan Tri Hứa nghe Tống Bái Ngôn vô tình để lộ tin tức vội vã chạy tới, áp tai vào lắng nghe.
Cô ta cho tôi xem đông cung đồ, tôi phải đáp lại bằng thứ gì đó mới đúng!
12
Tôi kể hết mọi chuyện liên quan đến hiến tế, bao gồm việc chỉ cần cúng cho búp bê ba năm, đưa tiễn linh hồn đứa bé đi trong viên mãn, người đàn ông vẫn có thể có con của riêng mình.
Xét cho cùng thì thứ bị hiến tế là khả năng sinh sản của người phụ nữ!
Tống Uyên Triết kết hợp với những gì mình nghiên cứu cùng việc đột nhiên khỏi bệnh hai năm trước, cộng với lần này bản thân phát bệnh ngay khi búp bê vỡ, hắn ta đương nhiên tin, đồng thời càng hối hận: "Nếu anh không làm vỡ búp bê thì em và anh đã..."
Hắn hối hận không phải vì thấy có lỗi với tôi, mà là chỉ cần kiên trì thêm một năm, đợi búp bê hết phản phệ, sức khỏe của hắn sẽ hoàn toàn hồi phục, muốn bao nhiêu phụ nữ, muốn sinh bao nhiêu đứa con đều không thành vấn đề.
Hắn nắm tay tôi, lại hứa hẹn: "Phong Miên, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau nhé..."
Nhưng câu này hắn đã nói không biết bao nhiêu lần rồi.
Hồi đó khi biết mình bệnh nặng sắp chết, một mình hắn lang thang trên phố, suýt bị đối thủ cạnh tranh của Tống thị đâm chết. Là tôi bụng mang dạ chửa xông tới đẩy hắn ra, cứu hắn một mạng.
Nhưng đứa bé trong bụng sáu tháng đã thành hình bị buộc phải bỏ đi.
Hắn cũng nắm tay tôi, nói một cách trang trọng như vậy.
Buồn cười là, câu này nói đến tận bây giờ.
Hắn vẫn chưa dám thừa nhận đứa bé trong bụng Nhan Tri Hứa là của hắn.
Lời thề non hẹn biển rốt cuộc chỉ là hư không!
Tôi tỏ ra mệt mỏi, còn Tống Uyên Triết có lẽ nghĩ đến việc lần nữa tạo nên "kỳ tích y học" nên trông vô cùng phấn khích.
Mãi cho đến khi Tống Bái Ngôn bước vào, mời hắn đi.
"Nhan Tri Hứa đã nghe hết rồi, không sót một chữ. Tôi đã sai người lén đưa địa chỉ quê nhà của cô cho cô ta để cô ta đi xác minh. Chắc mấy ngày nữa thôi đôi cẩu nam nữ kia sẽ cắn xé nhau đến chết!" Tống Bái Ngôn hào hứng nói, sau đó nghiêm túc nhìn tôi, "Hiến tế máu và khả năng sinh sản, tạo búp bê ma thật sự có thể khiến Tống Uyên Triết khoẻ mạnh trở lại à? Hậu Thổ nương nương kia thật sự thần kỳ đến vậy sao?"
Tôi chỉ cười, không đáp.
Tống Bái Ngôn vẫn đánh giá thấp sự ác độc của nhân tính.
Tống Uyên Triết về phòng bệnh, lập tức sai trợ lý gọi Nhan Tri Hứa đi khám thai.
Xét đến cùng, muốn hiến tế chế tạo búp bê thì cần có tro cốt của huyết mạch bản thân.
Phải xác định xem đứa bé trong bụng Nhan Tri Hứa đã thành hình chưa, sau khi bỏ đi có thể đốt ra tro cốt không!
Nếu không, nhỡ dùng một vũng máu chế tạo búp bê mà không có hiệu quả thì sao?
Tống Uyên Triết chỉ còn nhiều nhất ba tháng, hoàn toàn không kịp để người khác mang thai ngay.
Tối hôm đó, tôi nghe nhạc, ngắm màn đêm bên ngoài cửa sổ.
Nhan Tri Hứa bất chấp nhân viên y tế ngăn cản, xông vào: "Cô biết tôi mang thai con của Tống Uyên Triết nên mới nói với hắn chuyện hiến tế có phải không? Cô muốn trả thù tôi đúng không?"
Tôi nhìn bụng cô ta.
Đôi mắt trống rỗng của Oa Oa giờ đã có đồng tử đen trắng rõ ràng, khuôn mặt cũng không còn trắng bệch như sứ mà đã hồng hào khoẻ khoắn, nhưng tay chân thì vẫn như bạch tuộc bám chặt bụng Nhan Tri Hứa, cười toe toét với tôi.
Chỉ là lần này, đó không phải nụ cười quỷ dị, thay vào đó là nụ cười khỏe mạnh, tinh nghịch ngây thơ của trẻ con, khiến người ta nhìn mà thấy vui theo.
"Lâm Phong Miên, sao cô còn mặt mũi cười hả?" Nhan Tri Hứa đến gần giường bệnh, lạnh lùng nói, "Tôi đang mang thai đứa con duy nhất của Tống Uyên Triết, dù cho hiến tế hay sinh đứa bé này ra, tôi vẫn là hy vọng duy nhất của anh ta, tôi đang nắm chặt mạng của anh ta trong tay, mọi điều kiện đều do tôi đưa ra, cô đừng hòng ly gián! Chỉ cần ba năm, qua ba năm, tôi có thể thuê người mang thai hộ, tôi.."
Nhan Tri Hứa càng nói càng mất bình tĩnh, khuôn mặt tiều tuỵ vì bị Oa Oa hành hạ ngày đêm dần biến dạng.
Còn Oa Oa thì sắc mặt ngày càng hồng hào, cười càng vui vẻ.
Tôi không nhịn được mà cười: "Vậy cô có tin không?"
Nếu tin, cô ta có chạy đến đây giận dữ vô ích không?
Ngay cả tôi, người từng nương tựa, từng đấu tranh cùng Tống Uyên Triết, lặng lẽ hiến tế tất cả vì hắn, hắn cũng có thể phản bội thì Nhan Tri Hứa là cái thá gì?
Đừng nói là có vượt qua ba năm hay không, vượt qua rồi thì sao...
13
Nhan Tri Hứa xấu hổ chạy đi.
Tống Bái Ngôn vào phòng đổi nhạc: "Tống Uy Triết uy hiếp cô ta, nếu cô ta không hiến tế, anh ta sẽ không thừa nhận đứa bé là con của mình, còn đòi lại tất cả những món quà tặng cô ta. Dù cô ta có sinh đứa bé thì đến lúc đó Tống Uyên Triết đã chết và bị hỏa táng, cô ta sẽ không thể xét nghiệm DNA xác định quan hệ cha con, đương nhiên không có gì để tranh giành quyền thừa kế. Còn nếu chịu hiến tế, cô ta có thể đưa ra bất kỳ điều kiện nào."
Đúng là đáng khi đánh đổi một đứa con chưa chào đời và ba năm sức khỏe để đổi lấy vị trí vợ của tổng giám đốc Tống và một nửa tài sản của Tống Uyên Triết.
Nhưng điều kiện cho tất cả những điều này là sự hy sinh phải thành công!
Quả nhiên chó cắn chó là chuyện khiến con người ta phấn khích nhất!
Một tháng sau đó, tôi bắt đầu thường hay đi thăm Tống Uyên Triết bằng xe lăn.
Tình trạng của hắn ngày càng trầm trọng, dịch tụ ở bụng, phải dẫn lưu trung bình một lần một tuần, liều thuốc giảm đau tăng lên nhưng hắn vẫn thức giấc nhiều lần trong đêm.
Chỉ xem giám sát thôi, tôi không thể nhìn thấy đau đớn hắn phải chịu khi mắc bệnh, cũng không thể xoa dịu oán hận trong lòng, tận mắt chứng kiến vẫn thoả mãn hơn.
Nếu không phải đứa bé trong bụng Nhan Tri Hứa vẫn chưa thành hình, cần được nuôi thêm, có lẽ anh ta đã muốn hy sinh nó ngay lập tức.
Đã nhiều lần tôi chứng kiến Nhan Tri Hứa dùng thuốc để nuôi thai trong bệnh viện.
Dưới tác dụng kép của thuốc và thai kỳ, cộng thêm sự tra tấn của Oa Oa hằng đêm, cô ta bị phù nề và biến dạng nghiêm trọng, làn da gần như trong suốt, các mạch máu nổi phồng lên.
Chỉ trong vòng một tháng, bụng cô ta đã to lên như bị bơm hơi.
Ngay cả Oa Oa nằm trên đó cũng trở nên mũm mĩm.
Tâm trí của Nhan Tri Hứa cũng trở nên điên cuồng.
Thỉnh thoảng cô ta lại chạy đến phòng của Tống Uyên Triết, ép hắn phải chuyển nhượng tài sản và ký một số giấy tờ. Có đôi khi cô ta sẽ gọi điện cho luật sư, yêu cầu hắn phải bảo đảm sau khi hiến tế, hắn sẽ ly hôn với tôi, cưới cô ta và chia cho cô ta một nửa tài sản.
Tất nhiên mỗi lần cô ta nổi điên, tôi lại bảo y tá thì thầm vào tai cô ta, nói rằng không thể tin tưởng đàn ông, chỉ có thể tin tưởng tiền, mọi thứ phải viết ra giấy trắng mực đen mới đáng tin.
Trong thời kỳ mang thai, sự thay đổi nội tiết khiến người phụ nữ trở nên nhạy cảm.
Hơn nữa cô ta biết đứa bé trong bụng mình chắc chắn sẽ bị bỏ rơi.
Có tôi là tiền lệ, sao cô ta có thể cảm thấy an toàn được?
Tống Uyên Triết đang bị bệnh tật tra tấn, lại bị Nhan Tri Hứa gây rắc rối, tinh thần và thể xác hắn đều đau đớn.
Không lâu sau, cả hai lại cãi nhau trong phòng bệnh, không biết Nhan Tri Hứa lại đòi ký hợp đồng hay bắt hắn chuyển tiền, bọn họ xảy ra tranh chấp.
Nhan Tri Hứa điên cuồng bóp cổ Tống Uyên Triết đang hấp hối: "Sao anh không chết luôn đi hả? Đáng lẽ ra anh phải chết từ lâu rồi! Đi chết đi!"
Dưới tác dụng của thuốc, cô ta đã nặng gần 100kg, chỉ riêng cân nặng của cô ta cũng đủ khiến Tống Uyên Triết ngạt thở.
Tôi và Tống Bái Ngôn lặng lẽ quan sát ở bên ngoài, đúng lúc chặn đám trợ lý và y tá muốn chạy vào trong khi nghe thấy tiếng động.
Đợi Tống Uyên Triết sắp không xong, tôi mới cho y tá chạy vào kéo Nhan Tri Hứa ra, nhìn Tống Uyên Triết thở hổn hển như con cá mắc cạn.
"Tống Uyên Triết, nhớ kỹ lời hứa của anh, nếu không đưa cho tôi, anh sẽ chết rất thảm đấy!" Nhan Tri Hứa bị các y tá kéo đi vẫn còn kêu la.
Oa Oa nằm trên bụng cô ta đang mỉm cười vui vẻ.
Tôi ngồi xe lăn đi tới, vỗ lưng cho Tống Uyên Triết.
"Phong Miên..." Hai mắt hắn ta đỏ hoe, rưng rưng, "Anh xin lỗi."
Không phải anh ta thấy có lỗi với tôi, anh ta chỉ sợ chết.
Sự hối hận của đàn ông cũng giống như lời thề của họ vậy, đều không đáng tin.
Chiều hôm đó, Tống Uyên Triết yêu cầu được chuyển viện, đồng thời đưa Nhan Tri Hứa đi.
Còn tôi không thoát khỏi Tống Bái Ngôn, chỉ đành dẫn theo anh ta về quê, trốn trong miếu Hậu Thổ, kiên nhẫn chờ đợi.
Quả nhiên đến nửa đêm, Nhan Tri Hứa với cái bụng đã xẹp xuống, mặt sưng tấy tái nhợt cùng Tống Uyên Triết cầm cái bình nhỏ đựng tro cốt tới miếu Hậu Thổ.
Tống Uyên Triết đã lấy danh nghĩa của tôi hỏi bà chi tiết về lễ hiến tế.
Không biết hắn đã hứa hẹn điều gì, Nhan Tri Hứa ngoan ngoãn làm theo sự sắp xếp của hắn.
Nhìn Nhan Tri Hứa quỳ trước miếu Hậu Thổ, cắt cổ tay, trộn máu, tro cốt và bùn đất của miếu Hậu Thổ lại, tôi nhớ lại mình cách đây hai năm.
Tất cả trở về điểm xuất phát, tất cả đều đã kết thúc.
Oa Oa nằm trên bụng Nhan Tri Hứa lại trèo lên vai cô ta, mỉm cười vẫy tay với tôi rồi nhảy vào trong miếu Hậu Thổ.
Nơi đó có rất nhiều búp bê...
14
Từ lễ hiến tế ở miếu Hậu Thổ trở về, Nhan Tri Hứa nổi điên.
Không biết sự hy sinh này khiến tinh thần cô ta bị ảnh hưởng, hay là Tống Uyên Triết đã làm gì đó, nói tóm lại Nhan Tri Hứa điên rồi.
Trong hai ngày đầu, hắn ta ở nhà thắp nhang cho búp bê, chờ đợi kỳ tích lần nữa xuất hiện.
Nhưng đến ngày thứ ba, do tác dụng của thuốc, cơ thể hắn trở nên gầy gò, vàng da rõ hơn, thậm chí ý thức cũng dần mất.
Hắn không nhịn được nữa, sau khi được cứu tỉnh, hắn lại đến phòng bệnh tìm tôi: "Phong Miên, chuyện hiến tế có thật không?"
"Thật." Lúc ấy tôi đang xử lý vài việc của Tống thị.
Tôi cũng sở hữu cổ phần của Tống thị, Tống Uyên Triết bị bệnh nặng không còn tỉnh táo nên tôi phải ký một số giấy tờ thay hắn.
Tôi nhìn hắn, tỏ ra tiếc nuối: "Tiếc là không còn đứa bé nào cả, nếu không thì..."
"Đứa bé trong bụng Nhan Tri Hứa là của anh!" Hắn dùng đôi mắt vàng nhìn tôi, trên mặt không còn vẻ áy náy mà thay vào đó là lo lắng, "Anh đã bảo cô ta hiến tế, mỗi một bước đều tiến hành theo cách em làm năm xưa nhưng hoàn toàn không có hiệu quả, có phải đã xảy ra vấn đề gì không?"
Tôi cầm bút ký tên, ngạc nhiên nhìn hắn: "Cái thai của bác sĩ Hứa là của anh sao?"
Tống Uyên Triết xấu hổ: "Ngay từ đầu em đã biết, chẳng qua em chỉ giả vờ thôi đúng không?"
Tôi bật cười.
Vậy là hắn đã biết từ lâu, chỉ có tôi giả vờ không biết!
Nhưng hắn lại hưởng thụ cảm giác Nhan Tri Hứa vì hắn mà liên tục khiêu khích tôi.
Hơn nữa hắn có lòng tin hai năm trước hắn khỏi bệnh là do tôi hy sinh.
Chẳng qua sâu trong lòng hắn không muốn thừa nhận mà thôi.
Bởi vậy khi Nhan Tri Hứa làm ầm lên, chính hắn cũng muốn vứt bỏ Oa Oa.
Giống như người cha của hắn Tạ Trường Hưng mãi cho đến lúc chết vẫn không chịu thừa nhận việc mình có được thành công như vậy là nhờ bản thân trở thành con rể của nhà họ Tống.
Lừa mình dối người!
Tôi bật cười, ký vào thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần cuối cùng.
Đây coi như là cách tôi chuộc lại những lỗi lầm mình đã làm trong quá khứ.
Tôi nói với Tống Uyên Triết: "Có lẽ hiến tế lần hai không có hiệu quả bằng lần trước. Sao anh không đợi thêm một thời gian nữa? Dù gì cũng không còn cách nào khác."
Tống Uyên Triết nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng: "Phong Miên... Đúng là anh đã sai khi lừa dối em. Nhưng chúng ta lớn lên cùng nhau, đã hứa sẽ mãi mãi bên nhau rồi mà. Chuyện hiến tế em sẽ không gạt anh đúng không?"
"Đúng vậy, chỉ cần hiến tế, anh chắc chắn sẽ khỏe lại." Tôi cầm cây bút, giả vờ rơi vào trầm tư, "Nhưng nếu không có hiệu quả, vậy thì đứa bé kia với anh..."
Tống Uyên Triết lập tức co giật mắt, thở hổn hển, vội gọi y tá đẩy hắn ra.
"Người ta đã sắp chết rồi, cô còn muốn tru tâm luôn hả?" Tống Bái Ngôn bước vào, cầm tờ hợp đồng chuyển nhượng cổ phần xé nát rồi vứt vào thùng rác, "Thím của tôi ơi, đây không phải thứ mà tôi muốn."
Tống Uyên Triết sai người đưa mình tới bệnh viện tâm thần tìm Nhan Tri Hứa.
Tiếc là cô ta điên rồi, không hỏi được gì.
Đứa bé bị bỏ đã bị thiêu thành tro vào đêm sảy thai, tạo thành búp bê, được đặt trong phòng của Tống Uyên Triết, chính hắn thắp hương cho nó mỗi ngày.
Không thể làm xét nghiệm quan hệ cha con được nữa!
Đây chính là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của Tống Uyên Triết, bệnh tình của hắn ngày càng nặng nhưng hắn vẫn kiên trì thắp nhang cho búp bê mỗi ngày.
Có điều sau khi thắp nhang xong, hắn lại điên cuồng gào lên.
Hắn không biết đứa bé làm ra con búp bê này có phải máu mủ của hắn không, nhưng hắn vẫn hy vọng xa vời.
Mãi đến một tháng sau, vào buổi sáng mà hắn mất, hắn vẫn nắm tay tôi, hỏi: "Phong Miên, hiến tế có phải thật không? Ngày nào anh cũng thắp nhang cho búp bê, anh sẽ khỏe lại mà đúng không?"
"Đúng vậy." Tôi vỗ nhẹ vào tay hắn.
Khi đồng tử hắn giãn ra, tôi ghé sát vào tai hắn, nói: "Nhưng anh quên rằng, sau lễ hiến tế ba năm trước, anh đã không thể có con được nữa. Thế thì bất kể đứa con của Nhan Tri Hứa có phải của anh hay không, ở chỗ Hậu Thổ nương nương đều đã vô dụng."
Tiếc là khi tôi quay sang nhìn hắn, đồng tử của hắn đã giãn ra hoàn toàn.
Tống Bái Ngôn nhìn con búp bê trong tủ quần áo, lấy một nén nhang ra, cung kính thắp lên.
Sau đó anh đưa tay về phía tôi: "Thím à, sau khi mất chồng, thím định bao lâu nữa thì tái hôn vậy?"