Chồng tôi nửa đêm qua nhà cô hàng xóm để can ngăn bạo hành gia đình, sau khi về thì như người mất hồn, còn đòi chia giường ngủ với tôi.
Tôi ngửi thấy mùi rượu giống hệt nhau trên người anh ta và cô hàng xóm.
Một ngày nọ, chồng tôi đột nhiên biến mất, chỉ để lại vết nhớt hình người trên giường.
Tôi báo cảnh sát, lúc này căn nhà đối diện chẳng có cô hàng xóm nào cả, mà chỉ có một anh chàng hiền lành đẹp trai.
1
Cô hàng xóm mới chuyển đến ở nhà đối diện liên tục bị bạo hành, lần nào sau khi tiếng khóc thảm thiết vì bị đánh đều là tiếng nam nữ làm tình.
Nghe có vẻ như sự giải phóng ham muốn một cách thô bạo, hoặc cũng có thể là sự sỉ nhục hay sở thích đặc biệt nào đó.
Chồng tôi không chịu nổi nên nửa đêm kéo tôi dậy, háo hức tranh tài.
Tôi tình cờ gặp cô ta mấy lần ở thang máy, khuôn mặt nhỏ nhắn đó lúc nào cũng đầy vết bầm tím khiến cô ta trông càng đáng thương, trên người thì thoang thoảng mùi rượu và mùi tanh, có lẽ là do vết thương mới chồng chất vết thương cũ.
Chồng tôi mắng tên đàn ông nhà hàng xóm không đáng là con người, có cô vợ xinh đẹp như vậy cũng nhẫn tâm ra tay đánh.
Hôm nay khoảng 22 giờ, tôi vừa định vào giấc ngủ thì đối diện lại có tiếng hét của cô hàng xóm, đèn cảm ứng được kích hoạt nên sáng lên.
Chồng tôi nhảy ra khỏi giường, muốn đi xử lý vụ cãi vã.
"Người ta còn cuộc vui phía sau, biết đâu đây là sở thích đặc biệt thì sao?" Tôi vội khuyên anh.
Nhưng anh vẫn mặc quần rồi ra ngoài, không nghe tôi ngăn cản.
Tôi vội thay áo ngủ, đuổi theo thì thấy chồng mình đang cúi người, nắm tay nắm cửa nhìn qua khe cửa.
Tiếng hét đã biến thành tiếng kêu la rên rỉ làm người ta đỏ mặt tim đập nhanh.
Ngoài những âm thanh này còn có tiếng rít như của tiếng kéo nhớt.
Tôi không khỏi thắc mắc: Sao bên đó không đóng cửa? chẳng lẽ họ thật sự có sở thích kỳ lạ à?
Tò mò, tôi nghiêng người muốn xem, nhưng vừa nhúc nhích, một mùi tanh nồng nặc và mùi rượu thuốc ập thẳng vào mặt khiến người ta buồn nôn.
Đến gần cửa, tôi thấy một cánh tay dài trắng trẻo, mềm mại như không xương lấm lem mồ hôi đang bám vào một cái chum lớn.
Cái chum màu đồng lớn hơn các bể sen thông thường, bề ngoài cũ kỹ, bên trên khắc đầy hoa văn xoắn ốc làm tôn lên cánh tay trắng nõn kia, khiến nó trở nên quyến rũ đến mức cổ họng người xem phải khô khốc.
Vì quá mãnh liệt, cô hàng xóm suýt rơi vào cái chum.
Cô ta bám vào thành chum bằng cả hai tay, cơ thể lắc lư liên tục, đầu thì cúi xuống nên không nhìn rõ mặt, mái tóc đen dài đung đưa trông vô cùng quyến rũ.
Tôi thậm chí mặc kệ cái mùi kỳ lạ khiến mình buồn nôn, hiếu kỳ rúc đầu vào khe cửa, trong lòng lóe lên một suy nghĩ: Mới nhìn thấy một cánh tay thôi đã khiến người ta rạo rực thế này, không biết khuôn mặt cô ta thanh tú của cô ta lúc này trông thế nào đây?
Nhưng tôi vừa đến gần, chồng tôi lại sợ hãi nhảy dựng lên, mồ hôi nóng ròng ròng trên khuôn mặt đỏ bừng.
Anh cẩn thận đóng cửa lại rồi kéo tôi về hệt như đang bỏ chạy.
Vừa về đến phòng, anh ta liền ngã xuống giường, kéo chăn đắp kín mít.
Tôi hỏi: "Anh có thấy chồng cô ta trông thế nào không?"
Loại người thích bạo hành trước rồi thỏa mãn dục vọng chẳng khác nào biến thái.
Không biết hắn là kiểu người trông hiền lành nhưng bại hoại hay có bề ngoài thô bạo hung dữ sẵn.
Có điều mới nghĩ như vậy, tôi lại nhớ đến tấm lưng xinh đẹp gợn sóng ướt đẫm mồ hôi, mái tóc đen óng mượt đung đưa như thác nước, cánh tay trắng như tuyết cùng cái chum với họa tiết xoắn ốc.
2
Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi tôi lại thấy khát nước, cộng thêm tiếng la hét từ phía đối diện, tôi theo bản năng vòng tay qua ôm eo chồng: "Sao tối nay chúng ta không tranh tài nhỉ?"
Nhưng mới chạm vào người chồng, thắt lưng anh lại ướt đẫm mồ hôi.
Phải miêu tả thế nào đây...
Nó lành lạnh, mìn mịn, còn hơi dính dính như cầm một con cá chạch.
Chồng tôi có vẻ rất sợ hãi, toàn thân run rẩy: "Anh không được khỏe, sang phòng bên cạnh ngủ đây."
Tôi không khỏi tức giận.
Có phải vì thấy dáng vẻ quyến rũ của cô hàng xóm nên không còn thích tôi nữa phải không?
Tôi phẫn nộ đến mức đá anh ta ra khỏi giường rồi thuận tiện lau tay vào gối của anh ta, sau đó bịt tai lại để không còn nghe âm thanh của trận chiến ác liệt bên kia nữa.
Nhưng tiếng động lớn đến nỗi dù bịt chặt hai tai vẫn lờ mờ nghe thấy.
Nhắm mắt lại, tôi chỉ có thể nhớ tới hình ảnh cô hàng xóm ôm cái chum lớn chúi đầu xuống.
Tôi thức đến tận bình minh, tiếng động bên kia vẫn còn.
Tôi thật sự không hiểu cô hàng xóm gầy gò này lại có thể chịu đựng được một đêm giằng co dài như vậy.
Nếu không phải hôm qua tận mắt nhìn thấy, tôi chắc chắn đã nghi ngờ họ mở đĩa CD suốt đêm.
Kìm nén cơn giận, tôi sang phòng bên định xem chồng mình đã dậy chưa, kết quả lại phát hiện anh ta không ở đây, chăn đệm cũng không động vào.
Tiếng hét của cô hàng xóm nhà đối diện càng lúc càng cao rồi đột ngột dừng lại.
Tôi thở phào, lấy di động ra gọi cho chồng thì lại nghe tiếng chuông cửa.
Chồng tôi từ bên ngoài trở về, người đầy mồ hôi, mặt đỏ bừng, chân run rẩy, mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi rượu trên người cô hàng xóm kia.
Trực giác mách bảo có điều chẳng lành, tôi hỏi: "Anh đi tìm cô ta à?"
Chồng tôi bối rối: "Em nói vớ vẩn gì vậy? Chồng người ta đang ở đó, anh đi gặp làm gì?" Lúc nói chuyện, anh ta ngồi xuống thay giày: "Tối qua anh sốt nên sáng mới ra ngoài chạy bộ."
Cũng đúng.
Từ tình hình của nhà đối diện, chắc chắn người đàn ông kia có tính sở hữu rất cao. Ngay cả khi có sở thích đặc biệt, hắn cũng không thể chia sẻ chồng mình với người khác.
Thấy chồng mình có vẻ mệt, tôi chạy đi tìm nhiệt kế đo cho anh thì anh sốt nhẹ.
Có điều tôi vẫn phải đi làm, vì vậy tôi để lại thuốc và bữa sáng rồi ra ngoài làm việc.
Trong lúc chờ thang máy, tôi đụng phải cô hàng xóm ở ngay cửa.
Nghe cô ấy kêu la cả đêm, suýt chút tôi không xuống giường được.
Nhưng cô ấy bị đánh, còn hừng hực đến tận sáng mà vẫn ra ngoài bình thường.
Mây mưa xong, có vẻ cô ấy không đi tắm, sắc mặt hồng hào, người đầy mồ hôi, vừa đến gần, cái mùi thuốc rượu lại ập tới.
Tôi theo phản xạ lùi lại, nghĩ tới nghĩ lui, cái mùi này hệt như mùi của chồng tôi khi nãy.
Nhưng sao cô hàng xóm này lại vội vã ra ngoài, ít nhất cũng phải đi tắm chứ?
Nhìn cánh cửa nhà đang đóng chặt, hình như tôi chưa từng gặp chồng cô ấy thì phải.
Định nhìn kỹ hơn, nhưng vừa quay đầu, tôi lại thấy trên mặt cô ấy có thêm vết thương mới.
Khóe mắt bầm tím, hốc mắt đỏ ngầu, mắt phải chảy máu.
Bị tôi nhìn, cô ấy rụt rè lùi sang một bên.
Thấy cô hàng xóm như vậy, tôi lập tức gạt đi nghi ngờ ban đầu, thay vào đó là sự đồng cảm.
3
Tôi ngẫm nghĩ vài giây, lấy di động ra tìm bài viết "Bạo lực gia đình chỉ có thể không xảy ra hoặc xảy ra N lần" đưa cho cô ấy, sau đó ho một tiếng, hạ giọng hỏi: "Cô có số điện thoại của bảo vệ chung cư không? Lần sau nếu còn bị đánh, tôi báo cảnh sát giúp cô nhé?"
Cô hàng xóm có vẻ rất sợ, toàn thân căng thẳng, vội cúi đầu xuống.
Thang máy đến, bên trong có rất nhiều người, tôi vội vào trong.
Thấy cô ấy không vào, tôi đã cố giữ cửa thang máy, nhưng cô ấy chỉ từ từ ngẩng đầu, mỉm cười với tôi.
Nói thế nào nhỉ...
Nụ cười ấy xấu xí và kỳ lạ như đang khóc.
Nhất là con mắt bên phải đỏ hoe, khi cô ấy ngẩng đầu, con mắt đó hình như chảy máu.
"Còn đợi ai à?" Có người trong thang máy giục tôi.
Thấy cô ấy không vào, tôi nghĩ chắc do cô ấy bị thương với mùi rượu thuốc quá nồng nên không muốn làm ảnh hưởng, vì thế chỉ đành thả nút thang máy.
Theo cửa thang máy đóng lại, nụ cười của cô ấy càng sâu, toàn bộ mắt phải như được nhuộm đỏ.
Tôi không đành lòng nhìn nữa, may mà cửa thang máy đã đóng lại hoàn toàn.
Tôi đã nói cho cô ấy biết giải pháp, chúng tôi chỉ có chút xã giao ít ỏi, tôi không thể yêu cầu cô ấy báo cảnh sát hay ly hôn.
Đến trưa, dù vẫn còn giận nhưng nghĩ đến việc chồng đang ốm, tôi vẫn đến quán cháo mà anh thích, mua ít cháo rồi mang về.
Có điều về đến nhà, tôi lại không thấy anh đâu.
Tôi đang định gọi điện thì lại nghe tiếng của cô hàng xóm ở đối diện vang lên.
Lần này không còn la hét ầm ĩ như trước, chỉ có tiếng hai người vui vẻ bên nhau.
Sáng sớm mới kết thúc, giữa trưa đã bắt đầu rồi sao?
Cơ thể cô hàng xóm kia làm bằng sắt thép à?
Tên đàn ông nhà cô ấy rốt cuộc có phải người không?
Tôi kìm nén sự sốt ruột của mình, gọi điện cho chồng nhưng anh không bắt máy.
Tiếng kêu rên của cô hàng xóm đối diện to hơn những lần trước.
Thấy lại gần đến giờ đi làm, chồng thì không trả lời, tôi nhắn tin rồi ra ngoài thì lại gặp chồng mình đang thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa ngay trước cửa.
Mùi mồ hôi và mùi rượu thuốc trên người anh khiến tôi cực kỳ khó chịu.
"Không phải anh nói mình bị bệnh không ra khỏi giường được sao? Anh đi đâu vậy? Em gọi điện anh cũng không thèm nghe máy!" Tôi tức giận trừng mắt nhìn anh.
Anh ngồi xuống ghế thay giày, thở hồng hộc: "Anh ra ngoài chạy bộ."
Nhớ đến tiếng hét của cô hàng xóm khi nãy, tôi không khỏi nghi ngờ.
Nhưng nhớ đến vẻ ngoài bị thương cùng tiếng rên rỉ ấy, có lẽ không phải ngoại tình.
Hơn nữa vì đang vội đi làm nên tôi đành thôi.
Khi tôi đến thang máy, cánh cửa đối diện phát ra âm thanh nhẹ.
Cô hàng xóm thò đầu ra khe cửa, mái tóc dài che phủ hai bên mặt, đôi mắt đỏ ngầu trông vô cùng đáng sợ.
Nhưng cô ấy vẫn cười toe toét.
Có điều khi cười, hình như có gì đó không ổn.
Đúng lúc thang máy tới, khi tôi quay đầu để nhìn kỹ thì cửa đã đóng lại.
Vào thang máy, tôi thầm nghĩ nếu còn tiếp tục, tôi sẽ báo cảnh sát.
Vợ chồng họ có thể chịu đựng những trận chiến ác liệt hằng đêm nhưng tôi thì không thể chịu được thêm nữa.
Nhớ đến đôi mắt đỏ ngầu của cô ấy, hy vọng chồng cô ấy biết điểm dừng.
4
Đến chiều, tất cả những gì tôi có thể nghĩ vẫn là hình ảnh cô nữ hàng xóm với đôi mắt đỏ ngầu cùng vẻ ngoài kỳ lạ khi cô ấy thò đầu ra khe cửa, tóc đen rối bù.
Tôi cứ cảm thấy nụ cười ấy có gì đó bất thường nhưng tạm thời tôi vẫn chưa nghĩ ra.
Về đến nhà, chồng càng ốm nặng hơn, giọng khàn khàn, không thể dậy ăn uống chứ đừng nói đến việc ra khỏi phòng.
Anh nói sợ lây bệnh cho tôi nên vẫn ngủ ở phòng bên cạnh.
Tối qua tôi ngủ không ngon nên muốn đi ngủ sớm.
Nhưng không ngờ tôi vừa vào giấc, nhà bên kia lại bắt đầu ồn ào.
Cô hàng xóm la hét không nao núng, thậm chí còn to và giải phóng mình hơn.
Âm thanh ấy rất gần như thể nó ở ngay phòng bên cạnh.
Tôi bắt đầu tự hỏi liệu chính cô hàng xóm có sở thích đặc biệt hay không.
Làm tình cả ngày lẫn đêm, không ngừng nghĩ, dù là các nhân vật trong tiểu thuyết cũng không bất cần như họ.
Có điều tôi buồn ngủ quá nên nhét khăn giấy vào tai rồi trùm chăn lên đầu ngủ tiếp.
Khi tôi mơ màng tỉnh dậy, trời vẫn còn tối, trận chiến bên kia đã dừng.
Tắm rửa xong, tôi sang phòng bên cạnh gõ cửa đánh thức chồng thì không có tiếng trả lời.
Sợ anh lại sốt, tôi vội mở cửa thì chỉ thấy trên giường có vết ướt hình người, quần nằm ở đó.
"Làm cái quái gì vậy!"
Tôi tức giận đi qua cầm cái quần lên kiểm tra, phát hiện quần lót vẫn còn bên trong.
Khi chồng tôi cởi đồ, quần áo chưa từng phẳng tắp như vậy.
Tôi gọi điện cho anh với sự nghi ngờ, nhưng lại thấy điện thoại đang ở chế độ im lặng nhấp nháy trên bàn cạnh giường ngủ.
Tôi theo thói quen đá văng đôi dép của anh.
Không lẽ mới sáng sớm anh lại đi chạy bộ bằng chân trần?
Lòng tôi chợt có linh cảm chẳng lành.
Tôi vừa gọi tên anh vừa vội đi kiểm tra các phòng khác nhưng không có ai trong nhà.
Cuối cùng, nhìn dấu vết trên giường, trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ buồn cười mà tồi tệ.
Tôi vội gọi cho quản lý chung cư và yêu cầu họ kiểm tra giám sát hành lang.
Quả nhiên tôi không thấy chồng mình ra ngoài.
Tôi lập tức báo cảnh sát.
Ngay lúc quản lý chung cư dẫn cảnh sát tới, tôi mở cửa, vẫn như trưa qua, cô hàng xóm ở đối diện hé cửa, dò đầu ra, đôi mắt đỏ ngầu, nở nụ cười kỳ lạ.
Lần này đứng gần, cuối cùng tôi cũng phát hiện tại sao mình lại có cảm giác nụ cười của đối phương quái dị.
Khi hé môi, cô ta không có răng, trong miệng chỉ có một màu đen giống như trống rỗng, dường như có thứ gì đó mềm và dài như nước mũi ở cả hai lỗ mũi đang cố thò ra.
Trên người cô ấy, mùi rượu thuốc đã nhạt dần, nhưng mùi hôi tanh lại nồng nặc, đứng từ xa cũng có thể ngửi thấy.
"Cô nhìn gì đấy?" Cảnh sát trưởng tò mò nhìn theo ánh mắt của tôi.
Nhưng cô hàng xóm lập tức co rúm lại như rắn, đóng cửa lại.
Tôi nghĩ đến sự mất tích kỳ lạ của chồng mình, không quan tâm đến cô hàng xóm nữa.
Tôi vội dẫn cảnh sát đi xem vết ướt trên giường.
Đến giờ nó đã khô, chỉ còn lại vết trắng giống như chất nhầy của ốc sên.
Cảnh sát cũng bối rối.
Quản lý chung cư sợ phải chịu trách nhiệm nên vội giao giám sát hành lang: "Chúng tôi đã kiểm tra video ghi hình, kể từ hôm kia anh ta không hề ra khỏi nhà."
Tôi giật mình.
Quản lý chung cư nói chồng tôi không ra ngoài?
Tôi vội phản bác: "Không phải sáng và trưa qua anh ấy ra ngoài chạy bộ sao?
Rõ ràng tôi đã thấy anh đi vào từ cửa mà?
Quản lý chung cư sợ tôi không tin nên vội chuyển camera giám sát ở hành lang cho tôi xem.
Anh ta vừa tua nhanh vừa nói: "Cô xem đi, tầng này chỉ có mình cô ra ngoài thôi, không còn ai khác cả."
"Không phải còn người phụ nữ đối diện đợi thang máy chung với tôi sao? Sao chỉ có mình tôi..."
Còn chưa nói dứt lời, tôi đã thấy hình ảnh một mình mình đứng trước thang máy trong video giám sát, thỉnh thoảng liếc sang trái sang phải, lắc lắc màn hình di động.
Người phụ nữ ở căn nhà đối diện đứng bên trái tôi không hề tồn tại!
5
Tôi giật lấy di động của quản lý để xem video thật cẩn thận.
Trong giám sát...
Đêm hôm kia, tôi và chồng lẻn đến trước cửa nhà họ, nhưng camera chỉ quay lại hình ảnh của tôi.
Người chồng rõ ràng đứng bên cạnh tôi hoàn toàn không tồn tại!
Không có ai "chạy" về, cũng không có ánh mắt kỳ lạ của cô hàng xóm thò đầu ra khỏi khe cửa.
Cũng không có hình ảnh tôi và cô ấy gặp nhau mấy lần ở trước thang máy...
Tôi không dám tin vào sự thật này, vội giải thích: "Ngày nào cô ấy cũng bị bạo hành, cứ đến tối lại khóc lóc thảm thiết rồi mây mưa với chồng, không quan tâm xung quanh, không tin anh có thể hỏi dân cư ở tầng trên là biết. Còn nữa, sáng qua lúc vào thang máy, tôi còn giữ cửa cho cô ấy. Chị gái ở tầng 18 có mặt, chị ấy còn giục tôi, mọi người có thể đi hỏi chị ấy."
Nhưng quản lý chung cư lại nói: "Đối diện không có phụ nữ nào cả, chỉ có một nam tác giả viết báo mạng, cậu ta hầu như không bao giờ ra khỏi nhà. Nếu thật sự xảy ra bạo hành hay cuộc sống vợ chồng ảnh hưởng đến người khác thì sao chỉ có mình cô nghe thấy chứ?"
Tôi hoảng loạn.
Đúng thế, những chuyện như vậy ít nhất cũng sẽ trở thành chủ đề bàn tán cho người dân ở đây.
Nhưng chẳng có động tĩnh gì cả.
Chẳng lẽ cô hàng xóm kia không tồn tại?
Không thể nào!
Nếu cô ấy không tồn tại, tại sao trên người chồng tôi lại có mùi rượu thuốc, mùi tanh và cả chất nhầy này trông giống hệt cô ấy khi người đầy mồ hôi vậy.
Hình như sau khi xuất hiện hai mùi lạ kia, camera giám sát mới không ghi lại.
Thế có nghĩa chúng có gì đó không ổn!
Trước sự nài nỉ của tôi, quản lý chung cư đành gọi bà chị ở tầng 18.
Ngờ đâu chị ta lại nói: "Sáng qua? Cô ta giữ thang máy, cứ nhìn ra ngoài. Tôi tưởng cô ta đợi chồng nhưng chồng cô ta mãi không đến nên tôi mới thúc giục. Rõ ràng bên ngoài không có ai cả. Không tin thì cứ kiểm tra giám sát thang máy. Chẳng lẽ tôi thúc giục vì có ác cảm với cô ta sao?"
Tuy vậy, tôi vẫn nhất quyết không tin.
Quản lý chung cư bất lực, chỉ đành dẫn tôi và cảnh sát đến gõ cửa nhà đối diện.
Cánh cửa vừa mở, tiếng nhạc êm dịu cùng mùi trầm hương thoang thoảng bay ra làm cho con người ta dễ chịu.
Ở tiền sảnh đối diện cửa ra vào không hề có chiếc chum cổ nào cả.
Một thanh niên với vẻ ngoài hiền lành tươi tắn mặc bộ đồ ở nhà thỏa mái lịch sự mỉm cười với tôi: "Hàng xóm, cô không sao chứ?"
Nụ cười của anh ta vô cùng dịu dàng.
Nhưng sống ở đây đã hơn ba năm, tôi lại chưa từng gặp anh ta.
Có vẻ anh ta biết tôi thì phải?
6
Tôi nhìn chàng trai hiền lành trước mặt, lắng nghe tiếng nhạc du dương, ngửi mùi trầm hương thoang thoảng, nhưng không hiểu sao huyệt thái dương lại đập dữ dội.
Thấy tôi ngơ ngác, quản lý chung cư định nói gì đó thì bị cảnh sát chặn lại, anh ta lấy thẻ công vụ của mình ra đưa cho chàng trai xem: "Chúng tôi muốn vào nhà anh xem một lát có được không?"
Dù ánh mắt lộ sự phản đối nhưng anh ta vẫn mỉm cười gật đầu: "Được thôi, mọi người đều là hàng xóm mà."
Nhưng trước đây tôi chưa từng gặp anh ta!
Được anh ta đồng ý, tôi lập tức chạy vào.
Bên trong không hề bừa bộn và tối tăm như tưởng tượng, thay vào đó căn nhà vô cùng sạch sẽ, trông rất nghệ thuật và có phong cách riêng. Ban công tràn ngập cây xanh, rất nhiều chậu cây được treo trên tường. Nửa phòng khách chứa đầy thiết bị tập thể dục, nửa còn lại là những tủ sách lớn. Trên bàn làm việc ở góc ban công có thắp hương tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.
Không có chum cổ, cũng không có mùi rượu thuốc hay mùi tanh!
Không lẽ chuyện của cô hàng xóm chỉ là tưởng tượng?
Nhưng còn chồng tôi, tại sao anh lại mất tích?
Nhất quyết không từ bỏ, tôi chạy sang các phòng khác, mở từng cánh cửa ra kiểm tra.
"Nè! Đừng có chạy lung tung..." Quản lý chung cư sợ làm mất lòng nam thanh niên nên đuổi theo cản lại.
"Không sao đâu." Anh ta nói, "Chắc nhà cô ấy mất đồ hả? Lo lắng cũng dễ hiểu thôi."
Tôi nghi ngờ liếc xéo anh ta nhưng anh ta vẫn mỉm cười với tôi.
Nụ cười ấy vừa ấm áp vừa thân thiện khiến lòng tôi nhẹ nhàng khó tả.
Nhưng tôi vẫn lục tung khắp nơi, thậm chí còn tìm trong tủ đồ nhưng không hề có cái chum cổ nào.
Thất vọng trở lại phòng khách, tôi vốn định tra hỏi nam thanh niên kia thì lại thấy cảnh sát đã lấy lời khai xong, hương trà còn vấn vương trong không khí.
Thấy tôi tuyệt vọng quay lại, thanh niên đứng dậy đưa cho tôi cốc cacao nóng: "Tôi đã nghe cảnh sát nói rồi, đừng lo, uống chút cacao nóng đi. Có lẽ chồng cô chỉ đang đùa cô thôi, anh ấy sao có thể biến mất được chứ? Biết đâu anh ấy sẽ về liền."
Giọng của anh ta dịu dàng đến khó hiểu.
Cộng thêm tiếng nhạc êm dịu, hương trầm sảng khoái, môi trường ấm áp dễ chịu, mùi thơm của trà và cacao nóng...
Tôi dần bình tĩnh lại, thậm chí còn có cảm giác được thư giãn sau khi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Tôi cầm cốc cacao nóng nhấp một chút, thật sự rất ngon và ngọt ngào, vì vậy tôi uống hết bằng một hơi, cơ thể theo đó ấm dần, mọi sợ hãi và bối rối đều biến mất.
Nhưng trong thâm tâm tôi biết chồng mình đang lẩn trốn hay mất tích!
Thậm chí tôi còn có suy nghĩ anh đã biến thành chất nhờn rồi bốc hơi!
"Ngồi xuống nghỉ ngơi trước đi."
Chàng trai chỉ vào chiếc ghế sofa đơn bên cạnh, anh ta còn kê một chiếc gối lưng để tôi có thể ngồi thoải mái hơn.
Người này đúng là cẩn thận tỉ mỉ, không giống chồng tôi suốt ngày vứt quần áo bẩn khắp nơi, còn đôi tất hôi hám thì hay vứt trên sofa.
Tôi đã góp ý rất nhiều lần nhưng anh không chịu nghe.
Trước khi kết hôn, tôi sống một mình, mọi thứ vô cùng thoải mái.
Nhưng từ khi lấy nhau...
Chồng thì bừa bãi, bản thân thì bị áp lực công việc nên dần dần tôi không còn dám nhớ lại quá khứ nữa.
Thấy tâm trạng tôi đã ổn định lại, cảnh sát khéo léo bày tỏ sự lo lắng.
Theo manh mối hiện có, họ vẫn chưa thể khẳng định chồng tôi mất tích, cũng có thể anh chỉ đang đùa giỡn với tôi.
Và tất nhiên, chính cảnh sát cũng không rõ tại sao camera giám sát không ghi lại cảnh chồng tôi ra ngoài mà biến mất khỏi tầng 22.
Họ đã kiểm tra giám sát xung quanh chung cư, nếu có tin tức sẽ báo tôi ngay.
Còn tôi nếu có tin gì thì cũng phải báo với họ.
Mặc dù cứ có cảm giác không ổn nhưng cảnh sát sắp xếp như thế cũng đúng.
Ngay khi cảnh sát chuẩn bị ra về, tôi đứng dậy tiễn họ thì cảnh sát trưởng nhìn tôi đầy ẩn ý: "Môi trường sống không tốt, công việc áp lực, vấn đề sinh con cùng những lo lắng khác dễ khiến con người ta căng thẳng quá mức, hai vợ chồng ngủ riêng cũng không tốt cho sức khỏe thể chất và tinh thần. Nếu có thời gian, cô cố gắng nghỉ ngơi rồi đến bệnh viện kiểm tra đi."
Tôi sững người.
Ý anh ta là tôi bị tâm thần?
7
Tôi biết điều này thật buồn cười, nhưng chẳng lẽ họ không thấy chồng tôi biến mất và để lại một bãi nhầy khô sao?
Chẳng trách trong suốt quá trình đó, cảnh sát thậm chí còn không tịch thu vật chứng, không hỏi han tôi quá nhiều mà cứ thế bỏ đi. Bọn họ hoàn toàn không tin tôi!
"Những gì tôi nói đều là sự thật!" Tâm trạng tôi một lần nữa mất bình tĩnh.
Chàng thanh niên xua tay với tôi, mỉm cười an ủi: "Đồng chí cảnh sát tin cô mà, anh ấy chỉ có ý tốt nhắc nhở cô thôi." Như sợ cảnh sát và quản lý chung cư lại làm tôi kích động, anh ta vội đẩy quản lý ra ngoài, "Để tôi tiễn anh ra trước, rồi tôi sẽ quay lại đợi cùng cô ấy xem chồng có về không. Nếu có tin gì tôi sẽ báo cho anh ngay."
Quản lý chung cư gật đầu, thì thầm với anh ta vài lời ngoài cửa.
Tôi không thể nghe rõ, chỉ thấy đầu ngày càng đau nhức.
Có cái gì đó cứ giật liên hồi nơi huyệt thái dương như muốn nhảy xổ ra ngoài.
Tôi bực bội giơ tay ấn mạnh nhưng đầu ngón tay cũng đau nhức theo, cơn đau ở đầu không hề thuyên giảm mà mỗi lúc một dữ dội.
Ngay khi tôi vừa rút tay về, có một đôi bàn tay lành lạnh đặt lên đầu tôi.
Ngón cái của anh ta khéo léo ấn vào huyệt thái dương.
Chỉ sau hai lần vuốt, cảm giác đau nhói đã vơi đi nhiều.
Tôi ngẩng đầu thì bắt gặp đôi mắt đang cười của anh: "Nhiều lúc viết bài tôi cũng bị nhức đầu nên học được phương pháp này, cô đã thấy đỡ hơn chưa?"
Đôi mắt anh ta trong veo, phong thái hào phóng cùng nụ cười dịu dàng, lực tay vừa phải tạo cảm giác vô cùng dễ chịu.
Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi có cảm giác như mình bị chìm đắm vào đó.
Tôi đứng bật dậy: "Xin lỗi vì đã làm phiền anh, tôi về trước đây."
Lòng tôi trỗi dậy sự đề phòng theo phản xạ.
Rõ ràng tôi đến đây để tìm cô hàng xóm kỳ lạ, người không hề tồn tại trong mắt người ngoài, và chiếc chum đồng cơ mà.
Không hiểu sao tôi lại mất cảnh giác, thậm chí có thể thản nhiên ngồi trên sofa nhà người lạ để nổi giận?
Tôi gần như quên bẵng sự mất tích của chồng mình.
Tôi còn thấy thoải mái khi được anh ta xoa huyệt thái dương, thậm chí còn có cảm giác tim đập loạn nhịp một cách vô lý!
8
Tôi chạy về nhà như đang bỏ trốn.
Vào phòng chồng nhìn vết nhầy đã khô, cảm giác khó chịu lại ùa về.
Tôi dựa vào cửa nhìn chiếc quần vứt dưới đất, mùi tanh vẫn còn đó.
Có điều, mùi trầm hương dịu nhẹ còn sót lại trên người tôi lúc này khiến cảm giác buồn nôn vơi đi phần nào.
Ba ngày sau vẫn không có tin tức gì của chồng.
Tôi hỏi thăm đồng nghiệp ở công ty anh và vài người bạn, thậm chí kiểm tra cả điện thoại di động và máy tính nhưng vẫn không có tung tích.
Cứ như thể anh đã nằm trên giường rồi biến thành một vũng nhầy, khô lại thành vết trắng đó vậy.
Buổi tối nằm trên giường, tôi vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu sung sướng của cô hàng xóm.
Có điều lần này không hề ồn ào, thay vào đó là tiếng rên rỉ nhẫn nhịn, kìm nén, nhưng thỉnh thoảng vẫn mất kiểm soát.
Trong tiếng rên của người phụ nữ còn lẫn cả tiếng thở hổn hển của người đàn ông.
Âm thanh này rõ ràng là của một đôi vợ chồng.
Sợ mình nghe lầm, tôi cố lắng tai nghe, thậm chí còn lấy di động ra ghi âm.
Âm thanh phát ra từ nhà đối diện, biết đâu chồng tôi đang trốn trong căn phòng bí mật nào đó để vui vẻ với cô ta.
Hai lần tôi bắt gặp anh thở hổn hển từ bên ngoài trở về, trên người còn có mùi của cô hàng xóm, chắc chắn có điều gì đó không ổn.
Xác nhận tình hình xong, tôi lập tức báo cảnh sát.
Vì sợ họ đến trễ nên tôi gọi cả quản lý chung cư.
Nhưng rõ ràng lúc kiểm tra ghi âm tôi đã nghe thấy tiếng của họ, vậy mà đến khi đưa cho cảnh sát và quản lý thì máy lại im lìm, không có gì cả.
Cả cảnh sát và quản lý chung cư đều vừa tức giận vừa bất lực nhìn tôi, cứ như thể tôi là một kẻ tâm thần.
Nhưng tôi thực sự đã nghe thấy!
Bị tôi nài nỉ quá mức, bọn họ đành gõ cửa nhà đối diện thêm lần nữa.
Nửa đêm, chàng thanh niên cởi trần, để lộ cơ thể trẻ trung, cường tráng bước ra mở cửa với vẻ ngái ngủ.
Sau khi nghe công an giải thích, anh ta cười bất lực và đồng ý để tôi vào trong kiểm tra.
Đương nhiên, vẫn không tìm thấy gì cả.
Anh ta pha trà cho cảnh sát và một cốc cacao nóng cho tôi.
Trước khi tôi đi, anh ta còn an ủi vài câu, thậm chí đưa cho tôi ít nhang thơm và cười nói: "Mấy anh công an với quản lý cũng mệt lắm rồi. Lần sau nếu cô nghe thấy âm thanh lạ mà nghi ngờ thì cứ qua gõ cửa nhà tôi, tôi sẽ để cô vào xác nhận. Tôi hiểu tâm trạng của cô, thậm chí còn hâm mộ chồng cô nữa. Anh ta mất tích mà có người vợ lo lắng đi tìm khắp nơi như vậy."
Nghe đối phương nói, lòng tôi trào dâng áy náy.
Cộng thêm việc mọi người và mọi bằng chứng đều phủ nhận sự tồn tại của cô hàng xóm, tôi bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Những ngày sau đó, dù có uống thuốc hay thắp nhang thơm vào ban đêm, tôi vẫn bị đánh thức bởi tiếng đôi nam nữ hàng xóm vui vẻ. m thanh kìm nén, nhẫn nhịn, có khi loáng thoáng rồi biến mất nhưng lại vô cùng rõ ràng. Hơn nữa, dựa vào sự hiểu biết của mình, từ tiếng rên trầm thấp đó, tôi còn đoán biết được họ đang ở tư thế nào.
Nhưng cảnh sát không tin, nên tôi có báo cũng vô ích.
Việc chồng mất tích cùng với việc biết cô hàng xóm có thể không tồn tại khiến tôi vô cùng bất an.
Sự nghi ngờ bản thân và nỗi dằn vặt vì không thể phân biệt đâu là ảo giác, đâu là thật khiến trái tim tôi như bị cào xé, như kiến bò trong chảo nóng mà không có cách nào thoát ra.
Cuối cùng, tôi chỉ đành sang nhà đối diện gõ cửa một lần nữa. Chàng thanh niên vẫn nhìn tôi với ánh mắt bất lực. Tìm kiếm một vòng không thấy gì, tôi thất vọng trở về phòng khách nhà anh ta.
Anh ta pha cacao nóng, kê gối cho tôi, thắp nhang thơm đặt trên bàn trà.
Anh không nói gì, chỉ vừa nghe nhạc vừa viết lách.
Tôi không dám về nhà vì sợ lại nghe thấy những âm thanh kia.
Chỉ khi ở đây, tôi mới dám tin chắc rằng chồng mình thực sự đã mất tích, anh ấy không hề trốn cùng cô hàng xóm kỳ lạ không tồn tại đó.
Trong môi trường ấm áp thoải mái này, lắng nghe bản nhạc dịu êm cùng tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng, tôi dần bình tĩnh lại.
Đôi khi tôi kể cho anh nghe về cô hàng xóm và nhờ anh viết lại mọi chi tiết để anh đứng từ góc độ người ngoài phân tích giúp tôi xem đây có phải ảo giác hay không.
Anh ta không nóng nảy như cảnh sát hay quản lý chung cư mà kiên nhẫn lắng nghe, từ tốn phân tích: "Nếu cô hàng xóm kia thật sự tồn tại thì đừng nói là chồng cô, ngay cả tôi cũng thấy một cô gái xinh đẹp, thanh tú, vừa đáng thương lại vừa quyến rũ chắc chắn là một cám dỗ chết người. Cô ấy lại bị bạo hành, nên bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ muốn cứu cô ấy khỏi biển khổ. Có lẽ chồng cô cũng nghĩ như thế khi nghe cô ấy kêu la... Khụ khụ. Phụ nữ các cô có thể thấy đồng cảm, nhưng đàn ông chúng tôi suy cho cùng cũng chỉ là những người bình thường thôi. Còn về chiếc chum kỳ lạ đó, tôi không rõ nó dùng để làm gì, có thể chỉ để trang trí hoặc có công năng nào đó mà chúng ta chưa biết."
Thật ra tôi biết anh ta muốn ám chỉ điều gì.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Ngoại trừ sự mất tích của chồng tôi, mọi thứ khác dường như chỉ là do tôi tưởng tượng ra.
9
Càng ngày tôi càng quen với việc tỉnh giấc vào nửa đêm rồi sang nhà đối diện gõ cửa.
Thỉnh thoảng tôi sẽ kể lại chuyện mình nghe thấy gì, đôi khi tôi sẽ kể cho chàng trai nghe ngày xưa mình gặp chồng thế nào, có lúc tôi lại kể về những áp lực trong công việc.
Rất nhiều lần tôi đều ngủ quên.
Khi tỉnh dậy, tôi đã được bế đến chiếc ghế dài bên cạnh và đắp chăn đàng hoàng.
Thanh niên kia đang chạy trên máy chạy bộ, mồ hôi lăn dài trên cơ thể cường tráng, lấp lánh như những giọt sương trên lá cây xanh khiến người ta muốn đưa tay ra chạm vào.
Chồng tôi rất lười biếng, ba năm chung sống, anh ngày càng luộm thuộm, bụng cũng to rõ rệt.
Mặt tôi nóng lên, cổ họng khô khốc.
Là một người phụ nữ trưởng thành, tôi đương nhiên biết mình bị sao.
Tiếng chuông báo động lập tức vang lên trong lòng!
Đúng lúc này, thanh niên kia lau mồ hôi, nói: "Cô dậy rồi à? Tôi có nấu cháo đấy, cô đi tắm rồi quay lại ăn chút gì đó hẳn đi làm."
Trong bếp thoang thoảng mùi cháo.
Mọi thứ đều rất tự nhiên.
Những ngày sau đó, tôi theo thói quen sống ở nhà đối diện, leo thẳng lên sofa nhà anh ta sau khi đã tắm rửa và thay đồ ngủ.
Bằng cách này, tôi có thể ngủ ngon đến sáng hôm sau.
Nhưng vẫn chưa có tin gì về chồng. Cảnh sát cũng thấy bất thường, khoảng thời gian đầu họ thường hay gọi điện cho tôi, sau đó còn chủ động đến gõ cửa nhà, lấy đi bộ quần áo chồng để lại và tấm ga trải giường dính chất nhầy trắng khô.
Cảnh sát trưởng hỏi tôi thêm một số chi tiết trước khi chồng tôi mất tích nhưng tôi vẫn khẳng định việc này có liên quan đến cô hàng xóm kỳ lạ ở nhà đối diện mà camera giám sát không thể ghi lại.
Tôi bảo họ tìm kiếm chiếc chum đồng mà một người không thể ôm nổi.
Nếu cô hàng xóm là tưởng tượng của tôi về việc chồng lừa dối mình thì cái chum cổ chắc chắn không phải.
Hôm đó đi nhìn trộm chỉ là ngẫu nhiên.
Tôi thậm chí còn nhớ hoa văn trên cái chum trông như vỏ ốc.
Tôi cũng nhờ cảnh sát tìm họa sĩ phác thảo lại theo mô tả của tôi.
Nhưng khi các cảnh sát nhìn hình vẽ, họ đều lắc đầu bất lực.
Bởi vì mọi thứ tồn tại đều có mục đích.
Cái chum cổ đó không có tác dụng gì đặc biệt trong cuộc sống cả.
Trước sự nài nỉ mạnh mẽ của tôi, cảnh sát lại gõ cửa và hỏi thăm thanh niên vài vấn đề.
Anh ta luôn tỏ ra hiền lành, thậm chí còn cho cảnh sát vào xem xét.
Nhưng lần nào cũng không tìm thấy gì hết.
Khi vợ hoặc chồng mất tích, người đầu tiên bị nghi ngờ chính là nửa còn lại.
Dù gì cũng đã có quá nhiều trường hợp kinh dị như giấu xác chết trong tủ lạnh, chặt xác rồi thả trôi sông.
Các buổi lấy lời khai của cảnh sát càng ngày càng có mục tiêu hơn.
Cứ như tôi đã giết chồng mình và chặt anh thành từng mảnh vậy...
Không phải!
Họ nghĩ tôi dùng thuốc hóa học để hòa tan chồng mình thành một vũng chất nhầy rồi để khô.
Tôi hết sức phẫn nộ.
Mỗi lần đuổi cảnh sát đi, toàn thân tôi đều run rẩy.
Chàng thanh niên đứng ngay cánh cửa hé mở phía đối diện, cười bất lực.
Sau khi cảnh sát đi, anh ta đều bước đến, vỗ nhẹ vào vai tôi hoặc nắm lấy tay tôi để tiếp thêm sức mạnh.
Sau đó, anh ta sẽ đưa tôi về nhà, ấn tôi xuống chiếc sofa đơn rồi pha cho tôi cốc cacao nóng.
10
Sau khi xác nhận chồng tôi mất tích, cảnh sát lần lượt đến công ty tôi và chồng tôi để kiểm tra, có lẽ họ đã hỏi thăm cả bố mẹ và bạn bè hai bên.
Rất nhiều cuộc gọi chia buồn gọi đến.
Một ngày nọ, bố mẹ chồng và một đám họ hàng đột nhiên kéo đến nhà.
Nhận tin báo từ quản lý chung cư, tôi lập tức gọi điện báo cảnh sát rồi chạy về.
Về đến nhà, tôi thấy tủ quần áo, ghế sofa, thậm chí cả trần nhà trong phòng khách và nhà vệ sinh đều bị dỡ bỏ, cứ như vừa có một cơn bão đi qua, mọi thứ chỉ còn là một mớ hỗn độn.
Thấy tôi ngơ ngác đứng trước cửa không có phản ứng gì, mẹ chồng lao tới, giơ tay tát tôi một cái, giật tóc tôi: "Chí Thành làm gì có lỗi với mày hả? Sao mày lại tàn nhẫn giết nó? Mày giấu nó ở đâu?"
Quản lý chung cư và cảnh sát vội kéo bà ta ra.
Người thân của chồng tôi khăng khăng tôi đã giết chồng vì tiền, đồng thời yêu cầu kẻ sát nhân như tôi phải trả giá bằng mạng sống. Họ còn nói thi thể chắc chắn đã bị chia nhỏ, nếu không tại sao lại sống nhưng không thấy người, chết không thấy xác chứ?
Trong hành lang chật hẹp, rất nhiều người chửi bới, vô số bàn tay vươn tới.
Trong lúc xô xát, có một bàn tay ôm lấy eo tôi kéo tôi vào trong góc.
Một thân hình mang mùi trầm hương quen thuộc lập tức đứng chắn phía trước bảo vệ tôi.
Mẹ chồng liền hét lên mắng tôi ngoại tình, chắc chắn chồng tôi đã phát hiện nên mới bị tôi giết người chặt xác.
Cảnh sát, ban quản lý chung cư và bảo vệ phải cố thuyết phục họ mới chịu ra về.
Trước khi đi, mẹ chồng vẫn không quên để lại lời cay nghiệt: "Một ngày không tìm được Chí Thành, mày sẽ không được sống yên đâu, cứ chờ đấy."
"Tạm thời cô đừng về nhà nữa, qua nhà tôi đi, tôi giúp cô chườm đá." Chàng thanh niên ôm tôi về nhà.
Má trái tôi đỏ bừng sưng tấy sau khi bị mẹ chồng tát.
Chàng trai đặt tôi ngồi xuống sofa, chườm đá cho tôi rồi giúp tôi xử lý vết thương do móng tay cào.
Tôi đã không còn nhớ lần cuối mình được quan tâm như thế này là khi nào nữa.
Tôi tựa vào sofa, nhìn những ngón tay thon dài trắng nõn của anh ta nhẹ nhàng vuốt ve một bên mặt mình.
Khi suy nghĩ trong đầu tôi mỗi lúc một bay xa, anh ta ngẩng đầu, tay ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ của tôi, ngón tay xoa xoa nhẹ nhàng: "Còn đau không?"
Tay anh ta mát lạnh làm tôi theo phản xạ úp mặt vào lòng bàn tay ấy để xoa dịu cơn đau.
Cứ thế, cả người tôi ngã vào vòng tay anh.
Mặt dần kề sát, đôi môi chạm nhau, hơi hé mở...
Mọi thứ vô cùng tự nhiên.
Khi trời đất đảo lộn, cơ thể tôi bị đè xuống, trong lúc mơ màng, tôi dường như lại nghe thấy tiếng của cô hàng xóm.
Lắng tai nghe kỹ hơn, đó hình như là tiếng của chính tôi.
Chiếc sofa đơn mà tôi đang vịn chặt bằng hai tay dần biến thành một thứ hình trụ bằng ren đồng, hoa văn dày đặc bắt đầu xoay như xoáy nước.
Hết vòng tròn này đến vòng tròn khác rơi từ ghế sofa xuống sàn rồi lan sang tường.
Cứ như cả căn nhà là một cái chum...
Thời gian cứ trôi, mùi trầm hương dễ chịu trên người chàng thanh niên dần chuyển thành mùi rượu thuốc vừa hăng vừa tanh.
Nhưng ý thức của tôi đã hoàn toàn không còn...
11
Khi tỉnh dậy, hơi thở của tôi đầy mùi tanh như mùi của giun đất hay ốc sên bò ra khỏi bãi cỏ công viên sau trận mưa lớn.
Toàn thân tôi đau nhức, nhất là đôi chân như bị xé toạc, mềm nhũn không thể cử động.
Tôi thở dài, theo phản xạ duỗi tay để xoa bóp đôi chân đau nhức.
Nhưng ai ngờ, bàn tay lại chạm vào thứ gì đó lành lạnh kỳ lạ.
Tôi choàng tỉnh nhìn, chỉ thấy một màu đồng sẫm, lập tức cố gắng đứng dậy.
Nhưng tôi phát hiện chân mình rất đau, khi cử động còn tạo ra tiếng sột soạt và có mùi đất nồng nặc.
Tôi vội nhìn xuống thì thấy chân mình...
Phủ đầy chất nhầy, gập ngược trong một cái chum!
Không đúng, nói chính xác thì đó không phải cái chum!
Nó là một cái vỏ ốc sên khổng lồ!
Tôi đẩy mạnh cái vỏ ốc đi, cố kéo cơ thể mình ra ngoài.
Nhưng khi nhúc nhích, trong vỏ ốc lại phát ra tiếng nam nữ hoan ái.
Vân ốc xoay vòng nhưng trông chúng không giống vân ốc mà như những cặp nam nữ tay chân đan vào nhau, trên khuôn mặt tràn ngập sự khao khát dục vọng.
Từ thắt lưng tôi trở xuống, tất cả đều bị nhét vào trong vỏ, chỉ có nửa thân trên của tôi nằm lộn ngược bên ngoài.
Tôi sợ hãi muốn hét lên, nhưng khi thử phát ra âm thanh thì đó chỉ là một giọng khàn khàn, tôi không nói được gì cả.
Đúng lúc này, tôi lại nghe thấy cái giọng rụt rè của cô hàng xóm: "Tỉnh rồi à? Vẫn còn thời gian!"
Tôi quay đầu nhìn thì đập vào mắt là cô nữ hàng xóm đang trần truồng, người nhầy nhụa đang đứng giữa hàng cây xanh tươi mỉm cười nhìn tôi.
"Ưm..." Tôi sững sờ.
Thời gian gần đây hầu như ngày nào tôi cũng ở đây nhưng chưa từng gặp cô ta.
Cô ta đã trốn ở đâu?
"Mới thế đã sợ rồi à?" Cô ta khẽ cười.
Cô hàng xóm lắc vai lắc eo, từng miếng thịt trên người đều run rẩy, chất nhầy chảy ào ào như thác.
Một lúc sau, cô ta biến thành chàng trai tối qua ân ái cùng tôi.
Tôi sợ đến mức tim như muốn ngừng đập, chỉ muốn bỏ chạy nhưng cơ thể lại mềm nhũn, chân vẫn bị nhét trong vỏ ốc.
Anh ta cứ trần trụi như thế đi từng bước về phía tôi: "Cô vừa tan xương nát thịt tạo thành vỏ, dây thanh quản chưa phát triển nên chưa nói chuyện được. Cơ thể đang đau nhức yếu ớt không có sức đúng không? Đợi đến khi trời sáng là được, có điều tôi lại không thể đợi đến sáng."
Anh ta vươn tay vuốt ve vỏ ốc.
"Tôi thực sự không biết cái vỏ này là gì, tôi cũng giống cô và chồng cô, bị lừa tình rồi mắc kẹt trong cái vỏ này. Người lừa tôi vào vỏ ốc chỉ nói nó là vỏ ốc sên bí ẩn. Ốc sên là loài lưỡng tính, khi chui vào vỏ, cơ thể sẽ tự tổ chức lại, dù là đực hay cái thì nó vẫn bị vỏ ốc điều khiển, suy cho cùng thì ốc sên là động vật thân mềm. Nhưng không phải ai cũng sở hữu được cái vỏ này, ít nhất khi ân ái vẫn phải có cảm xúc. Như chồng cô, anh ta chỉ muốn quan hệ không chỉ một lần mà còn hai lần, vậy nên khi trở về, anh ta đã biến thành một vũng nhầy. Còn cô..." Anh ta cúi xuống, nghiêng người như một con ốc sên, "Khi làm tình với tôi, cô có cảm xúc đúng không? Thế nên cô đã có được cái vỏ này. Đương nhiên nếu cô không sở hữu nó, tôi sẽ không thể thoát ra, mãi mãi mắc kẹt bên trong, không rời đi được. Nếu muốn ra ngoài, cô chỉ cần bôi rượu thuốc làm tan chảy da thịt trên cơ thể rồi bò ra."
Nói rồi anh ta lấy một chai rượu thuốc trong tủ máy tính đổ chút ít lên eo tôi.
Khi rượu thuốc chạm vào cơ thể, tôi lập tức có cảm giác như xát muối vào vết thương, đau đến không thốt nên lời, theo bản năng ôm chặt vỏ ốc.
Có điều phần eo dính vào vỏ ốc thật sự đã lỏng ra đôi chút.
Tôi thử bò ra ngoài, một cảm giác nóng rát lướt qua, những chỗ dính rượu thuốc đã bắt đầu cử động được.
Thảo nào mỗi lần xuất hiện trên người cô hàng xóm luôn đầy mùi rượu thuốc và mùi tanh.
Chẳng trách căn nhà này luôn đốt trầm hương.
Tôi nằm trên vỏ ốc, đau đớn co giật, cảm xúc lẫn lộn không rõ là hận thù, hối hận, sợ hãi hay hoang mang...
"Có đau không? Nhưng đây là cách duy nhất để ra khỏi vỏ. Tất nhiên là không thể đi quá xa, nhiều nhất là trong tòa nhà này. Cô cũng biết đấy, chất nhờn này có thể giúp giám sát không quay được hình ảnh của cô. Nhưng cô phải nhớ rõ khuôn mặt này, bộ dáng này, chỉ có bộ dáng này mới có thể xuất hiện trước mặt người khác, còn những bộ dáng khác nhất định phải tàng hình để tránh phiền phức."
Trong mắt anh ta có sự đồng cảm nhưng nhiều hơn là sung sướng vì thoát được.
Anh ta vươn tay chạm vào mặt tôi, vẫn dịu dàng nói: "Nhớ lấy, đàn ông thích cứu những cô gái yếu đuối, hay bị bắt nạt nhưng ở trên giường lại quyến rũ. Còn phụ nữ thì thích những người đàn ông sạch sẽ chỉnh chu, đối xử với mình nhẹ nhàng và tình cảm. Tất nhiên cô có thể thay đổi ngoại hình theo tính cách của những con mồi khác nhau để dụ chúng vào vỏ, sau đó cô sẽ được tự do."
Nói tới đây, trên mặt anh ta lộ nét u sầu: "Đúng là mâu thuẫn, những kẻ vô cảm độc ác lại không thể vào vỏ, còn rung động thật thì bị giữ chân ở đây."
Anh ta thở dài, đặt chai rượu thuốc lên bàn máy tính, rồi nói: "Cái vỏ này rất nặng, nhưng chỉ cần biến hình ổn định cô có thể cõng nó trên lưng. Trong máy tính có công thức làm rượu thuốc và một số kinh nghiệm tôi viết. Thời buổi này internet đã phát triển, cô cần học cách giải quyết mọi việc trong nhà và sử dụng các phần mềm xã hội. Dù gì thì..."
Anh ta lắc vai lắc eo, lại biến thành một mỹ nhân cao gầy với thân hình nóng bỏng, "Con mồi cũng sẽ tự tìm đến cửa. Nhưng người chân thành sẽ không làm bậy, người có hành động bừa bãi lại sống không có tình cảm. Trước khi dụ được cô, tôi đã ngủ với gần trăm người. Chúc cô sớm ngày thoát ra."
Anh ta bất lực thở dài, ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài, sau đó cúi xuống hôn tôi rồi xoay người bỏ đi không chút tiếc nuối.
Tôi bị bỏ lại trong cái vỏ ốc bí ẩn, cả người đau đớn rã rời.
12
Cả hai vợ chồng ở nhà đối diện đều mất tích.
Khi cảnh sát và quản lý bất động sản đến tìm, tôi khéo léo dùng rượu thuốc để thoát khỏi vỏ ốc.
Tôi vẫn giấu cái vỏ trong ghế sofa, đốt trầm hương, mở nhạc và để máy tính ở giao diện chờ.
Cảnh sát hỏi tôi rất kỹ, tôi chỉ trả lời những câu mình có thể nói, ngoài ra với những câu hỏi khác, tôi chỉ bảo mình ở trong nhà.
Quản lý chung cư nói chuyện giúp tôi nên cứ thế tôi qua được ải này, anh ta chỉ lấy làm lạ khi đôi vợ chồng trẻ ở đối diện đột nhiên biến mất.
Tôi cố nén cơn đau rát khắp người do rượu thuốc gây ra, vừa tiễn cảnh sát và quản lý chung cư đi, tôi lại nghe thấy tiếng ồn ào từ phía đối diện.
Tôi nhìn qua mắt mèo thì thấy bố mẹ chồng và một nhóm người dọn dẹp ngôi nhà mà họ đã đập phá mấy hôm trước.
Bà ta vui vẻ nói cười với bố chồng, cả hai trông không có vẻ gì là buồn bã cả.
Tính ra nếu con trai và con dâu cùng biến mất, ngôi nhà đương nhiên sẽ rơi vào tay họ.
Không phải mẹ chồng luôn mắng tôi vô liêm sỉ, bố chồng luôn hung dữ với tôi sao?
Thế thì...
Bắt đầu thực hành với họ.
Mấy ngày sau, tiếng nam nữ ân ái lại vang lên.
Khi bố chồng ra ngoài tập thể dục buổi sáng, ông ta tình cờ gặp một người phụ nữ quyến rũ bước ra từ cửa đối diện, thẹn thùng mỉm cười. Bố chồng năm nay đã ngoài năm mươi, vốn luôn nghiêm túc, thế mà lại đỏ mặt.
Lúc mẹ chồng đi chợ về, bà ta vô tình đụng trúng một ông chú ở lối vào thang máy. Đối phương nhẹ nhàng đỡ lấy bà ta, còn xin lỗi rồi giúp bà ta nhặt rau, sau đó đỡ bà ta vào nhà, bôi thuốc, để lại phương thức liên lạc và nhắn tin chào hỏi mỗi sáng và mỗi tối.
Còn về danh tính thì đều do tự đặt.
Không biết đến khi nào tôi mới đợi được người sở hữu vỏ ốc thay mình.
Có điều không đổi cũng tốt...
[Hết]