Tên Hán Việt: Long quan / 棺龙
Tác giả: Khát Vũ/ 渴雨
Edit: Ndmot99 🐬🐬🐬
Độ dài: 8 chương
Văn án:
Dưới nhà tổ đào lên một chiếc quan tài đá được chạm khắc hình rắn, bên trong chứa đầy vàng bạc châu báu và một con rắn kỳ lạ phủ lớp vảy màu trắng.
Dân làng xua đuổi con rắn đi để cướp kho báu.
Đêm đó, tôi mơ thấy một con rắn lên bò lên giường, quấn đuôi quanh người tôi: "Người sinh vảy, rắn hóa rồng, quan tài đá mang thai đổi cuộc sống mới."
Đến khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trong quan tài đá, những người cướp kho báu bắt đầu mọc vảy rắn.
1
Thân rắn lạnh lẽo thô ráp từ chân dần đi lên. Khi trườn đến thắt lưng, nó siết chặt lại rồi cuộn tròn.
Theo đó cơ thể tôi nóng rực, lâng lâng, mơ màng mở mắt thì thấy có một người đàn ông tuấn tú đội kim quan nằm trên người mình, nói: "Người sinh vảy, rắn hóa rồng, quan tài đá mang thai đổi cuộc sống mới."
Tôi không nghe rõ lắm, chỉ cảm thấy cơ thể đang vui thích tột độ.
Đến khi tôi tỉnh lại, tuy quần áo vẫn nguyên vẹn nhưng xung quanh lại lạnh như băng.
Vợ của trưởng thôn hét lên: "Trang Hiểu Mộng, cô điên rồi! Để đòi lại quan tài đá mà cô dám ngủ trong này. Đây là quan tài đấy!"
Tôi giật mình ngồi dậy thì đập vào mắt là hình điêu khắc những con rắn quấn vào nhau trên nắp quan tài, tôi sợi đến mức lập tức muốn bò ra ngoài.
Nhưng vừa cử động, tôi phát hiện chân và thắt lưng không còn sức, chỗ đó đau âm ĩ, cảnh tượng trong giấc mơ lại hiện về rõ ràng...
Quan tài đá này đào ra dưới nhà tổ gia đình tôi.
Gia đình tôi vừa về, trưởng thôn đã nói nhà cũ xưa vô cùng nguy hiểm, phải tháo bỏ, nếu không sẽ ảnh hưởng không tốt.
Đầu năm bố mẹ tôi có thời gian nên thuê người san ủi, đào móng, định sang năm sẽ xây lại.
Kết quả khai quật được chiếc quan tài đá chạm khắc hình rắn này.
Nắp quan tài chỉ khép hờ, bên trong lấp lánh ánh vàng, bên trong đều là thỏi vàng thỏi bạc.
Trên núi vàng bạc là một con rắn với lớp vảy màu trăng đang trong giai đoạn lột da.
Dân làng nghe tin liền đến, vừa bàn tán vừa xem náo nhiệt.
Cuối cùng không biết là ai ồn ào muốn xông lên đuổi con rắn đi để chộp lấy những thứ bên trong.
Bố mẹ tôi vội gọi cho trưởng thôn hỏi xem chuyện này phải xử lý thế nào thì dân làng đã lao tới, không ngăn được, chỉ có thể lớn tiếng nói với tôi: "Đừng đánh rắn, đây là rắn nhà, không thể đánh! Hiểu Mộng, đừng để họ đánh rắn."
Rắn nhà bảo vệ gia đình.
Đánh chết rắn nhà sẽ gặp chuyện xui xẻo.
Nhưng một đứa con gái như tôi làm sao ngăn được dân làng đang điên cuồng đến mức hai mắt phát sáng?
Tôi chỉ kịp đẩy người đàn ông cầm cuốc sang một bên.
Lúc này tôi như không biết sợ hãi, thầm nghĩ dù sao con rắn cũng đang ngủ đông nên nhặt nó lên đặt trên vai, dùng nó để dọa mọi người phải giải tán.
Rắn nhà không thể đặt lung tung.
Tôi chạy thẳng đến căn hầm bỏ hoang sau nhà tổ, sợ bị phát hiện nên còn cố tình dùng ván cổ chặn lại.
Tôi chắp tay với con rắn, lạy ba lần rồi mới rời đi.
Khi nãy dân làng hoảng loạn chạy đi nên ở chỗ đó chỉ còn quan tài đá.
Lúc tôi quay lại, trưởng thôn đã đến, ông ta cầm loa nói: "Di vật văn hóa là của nhà nước, bắt buộc phải giao nộp! Mau nộp đi!"
Trưởng thôn vừa nói vừa bảo người dân kéo quan tài lên ủy ban, lại gọi điện yêu cầu những người đã lấy đồ bên trong phải mang trả lại.
Lúc này bố mẹ tôi mới hoàn hồn, tất cả những thứ đó là của nhà tôi mà!
Mọi người đi rồi, dưới móng chỉ còn một cái hố to và ba người gia đình tôi ngơ ngác nhìn nhau.
Nói chuyện của một ngày, dân làng đều nói mình không lấy, một mực khăng khăng không lấy.
Ngay cả trưởng thôn cũng bảo quan tài đá là di vật quốc gia phải báo cáo lên trên, không thể trả lại.
Bố mẹ tôi than ngắn thở dài, nói đã ở nhà tổ mấy chục năm cũng không biết bên dưới có nhiều vàng bạc như vậy, còn có xà tiên canh giữ.
Nhắc đến xà tiên, tôi quay lại căn hầm thì không thấy con rắn kỳ lạ kia đâu.
Đêm đó tôi mơ thấy có một con rắn từ dưới chân mình trườn lên trên.
Sau một đêm mộng xuân, tại sao tỉnh lại bản thân lại nằm trong quan tài đá?
2
Giữa tiếng la hét của trưởng thôn, tôi cố nén cơn đau về nhà.
Vào nhà vệ sinh, tôi mới thấy khắp chân và thắt lưng chỗ thì bầm tím, chỗ thì sưng đỏ.
Rõ ràng đó không phải giấc mơ!
Tôi vội mở vòi sen tắm rửa.
Đang tắm, tôi nghe có người la hét, ngay sau đó là mẹ giục tôi ra ngoài.
Tắm rửa sạch sẽ xong, tôi bước ra thì thấy ông ba Mạnh cầm cuốc hôm qua đang ngồi trong phòng khách nhà mình, sắc mặt không được tự nhiên cho lắm.
Vừa thấy tôi, ông ta hung hãn bước tới: "Con rắn hôm qua đâu? Mày để nó ở đâu rồi?"
Trên người ông ta có mùi lạ.
Tôi sợ hãi lùi lại, bỗng nghe có tiếng cười bên tai.
Ngay sau đó, chân ông ba Mạnh khuỵu xuống nhưng ông ta vẫn mắng tôi: "Con rắn sắp lột da kia đâu? Mau mang nó ra đây, đánh chết nó!"
Ông ta vừa chửi bới vừa xoa chân vì đau. Xắn ống quần lên, chân ông ta bắt đầu bong da ra theo từng mảng, bên dưới mọc lên lớp da mới như vảy rắn, chỗ bong tróc tanh hôi rỉ máu mủ.
Tôi bỗng nhớ tới câu: Người sinh vảy, rắn hóa rồng.
Đúng lúc này, ngoài nhà lại có người kêu la, bố mẹ tôi vội ra tiếp đón.
Những người cướp đồ trong quan tài hôm qua đều mọc vảy khắp người như ông ba Mạnh, bọn họ vừa đau vừa ngứa, đều đến hỏi con rắn kia đang ở đâu.
"Chắc chắn là do con rắn gây rối. Chỉ cần đánh chết nó là mọi chuyện sẽ yên ổn!" Ánh mắt ông ba Mạnh trở nên sắc bén tàn nhẫn.
Hôm qua ông ta là người đầu tiên xông lên, cướp được nhiều nhất, vảy đã mọc đầy hai chân, ngay cả trước ngực cũng có mùi tanh hôi.
Tôi cười khẩy: "Đã biết là xà yêu, kho báu người ta giữ mấy ông cũng dám cướp, giờ còn muốn đánh chết nó? Nói không chừng người ta chỉ muốn cảnh cáo các ông để các ông trả kho báu về thôi!"
Vừa nhắc đến kho báu, những người này đều như không nghe lọt tai, tất cả đều căm giận mắng: "Là xà yêu thì phải đánh chết, nếu không nó sẽ càng tác oai tác quái."
Dân làng phẫn nộ bao vây nhà tôi giảng đạo lý.
Đến trưa, ngay cả trưởng thôn cũng tới bảo tôi giao ra con rắn, phải đánh chết nó.
Mọi người không chịu giải tán, gia đình tôi có giải thích thế nào cũng không có tác dụng.
Ông ba Mạnh nôn nóng tới độ định đánh tôi: "Hôm qua tao đã nói phải giết con rắn lạ kia, đều tại con nhỏ này đưa nó đi!"
Bỗng có ai đó hét lên: "Rắn... Có rắn!"
Giây sau, trên trần nhà, các góc trong nhà tôi nơi nơi đều có rắn, chúng đồng loạt bò về phía những người này.
Người dân sợ hãi bỏ chạy tán loạn.
Bố mẹ tôi cũng sợ hãi co rúm người lại, không biết chuyện gì đang xảy ra, đang là mùa đông đáng lẽ không nên có nhiều rắn như vậy!
Bên tai tôi lại vang lên giọng nói của người đàn ông ấy: "Lòng người tham lam độc ác, mau đưa bố mẹ em đi đi."
Tôi hoang mang quay đầu nhìn xung quanh: "Anh rốt cuộc là ai?"
Nhưng trừ tiếng rít của lũ rắn thì làm gì có người nào?
Lũ rắn kia tới nhanh, đi cũng nhanh.
Bị dân làng làm phiền, bố mẹ tôi khăng khăng muốn đi tìm trưởng thôn để có câu trả lời, tôi có khuyên thế nào cũng không khuyên được.
Tôi định đi cùng thì chợt nhớ tới người đàn ông kia, định tìm trong nhà xem có thấy anh ta không.
Còn chưa tìm được, tôi đã nghe tiếng chuông và tiếng niệm chú ở bên ngoài.
Khói nồng nặc mang theo mùi lạ từ ngoài cửa bay vào.
Không lẽ mọi người muốn phóng hỏa?
Tôi vội xách xô nước chạy ra thì thấy một bà đồng ăn mặc lòe loẹt, một tay cầm đuốc một tay cầm chuông vừa nhảy múa vừa niệm chú, sau đó chỉ về phía tôi: "Xà yêu cưới vợ, tứ phương bình an. Nhốt cô ta vào lại quan tài đá rồi chôn xuống đất tế xà yêu, mọi việc sẽ đại cát."
Muốn chôn sống tôi?
Tôi giận dữ muốn hất thẳng cả xô nước vào mặt bà ta nhưng vừa đưa tay lên, sau đầu bỗng đau nhói.
Khi quay lại, tôi thấy ông ba Mạnh đang cầm cây sào cười lạnh nhìn tôi.
Thấy tôi chưa gục, ông ta lại đánh tôi thêm một gậy.
Hai mắt tôi tối sầm, cứ thế ngất đi.
3
Khi tỉnh dậy, sau đầu tôi vẫn còn đau, có một bàn tay man mát xoa cho tôi.
Cơn đau đau đến mức khiến tôi không thể hít thở.
Giọng người đàn ông kia vang lên bên tai: "Đừng phát ra tiếng."
Lúc mở mắt, trước mặt đều tối đen như mực, chỉ cử động một chút là đúng trúng cái vách, rõ ràng đây là chiếc quan tài đá.
Bên ngoài có tiếng bà đồng niệm chú và tiếng chuông.
"Mau chôn xuống đất! Nhanh lên!" Trưởng thôn ra lệnh.
Ngay sau đó là tiếng đất đá.
Không lẽ bọn họ thật sự định chôn sống tôi trong chiếc quan tài này?
Tôi theo bản năng muốn kêu cứu nhưng vừa nhúc nhích, miệng bỗng bị một bàn tay che lại.
Người đàn ông kia cười mỉa: "Nếu muốn cứu em, họ đã không chôn sống em như vậy."
Tôi biết anh nói đúng.
Quan tài đá này rất lớn, khi mở nắp, ánh sáng phát ra từ thỏi vàng thỏi bạc chói lóa đến mức nhức mắt, tính theo giá thời nay thì bao nhiêu nhỉ?
Hôm qua mọi người trong thôn đã lấy chúng.
Sao họ có thể dễ dàng từ bỏ được?
Chôn sống tôi e rằng chỉ là bước đầu tiên, người bọn họ thật sự muốn đối phó là bố mẹ tôi!
Càng nghe tiếng đất đá tôi càng sốt ruột, vội kéo tay anh: "Bố mẹ tôi..."
"Ưm..." Anh đột nhiên kêu rên lên, "Buông ra."
Nghe anh kêu, tôi mới phát hiện bản thân hình như đang nằm trong lòng anh, mà nơi tôi vừa chạm trúng là nơi anh yếu ớt nhất.
Cảm giác đó...
Nhớ lại cảm giác eo đau chân mềm đêm qua, tôi vội buông tay.
Anh thì thầm vào tai tôi: "Tôi đưa em ra ngoài trước."
Anh vòng tay ôm tôi thật chặt, tôi chỉ kịp ngửi thấy hương cỏ trên người anh thì cơ thể đã bay lên.
Trước mắt sáng bừng, tôi ngửi thấy mùi đất và mùi tanh của lớp vảy rắn dưới da.
Dân làng đứng quanh móng nhà tổ, ai nấy đều hăng hái vùi đất vào hố lớn.
"Họ không nhìn thấy em, đừng lên tiếng."
Tôi quay đầu nhìn anh, đó là gương mặt đẹp phi giới tính, tuy rằng hôm qua đã gặp trong mơ nhưng mà... Quá yêu nghiệt rồi!
"Mau chôn đi! Mau!"
Tiếng trưởng thôn kêu gào kéo suy nghĩ của tôi về.
Bà đồng rắc cái gì đó có mùi trứng lên đất.
Có người ở thôn bên cạnh đi ngang qua ngó vào xem, hưng phấn hỏi: "Hôm qua đào được nhiều kho báu thế hôm nay có đào nữa không?"
"Không lấy nữa! Đang chôn! Mấy thứ đó tà môn lắm! Đụng vào là mọc vảy, còn không chôn mọi người sẽ mất mạng hết!"
Dân làng lũ lượt xắn ống quần lên cho người qua đường xem những đôi chân mọc đầy vảy.
Vợ trưởng thôn còn nói: "Sáng nay Hiểu Mộng còn trần truồng ngủ trong quan tài, có con rắn lạ quấn quanh người. Mọi người đều thấy cô ta bị xà yêu mê hoặc, khỏa thân chạy khắp thôn. Cuối cùng vợ chồng ông Trang phải đến nhờ bà đồng hiến tế xà yêu, đòi con gái về. Nè, lấy ảnh của Hiểu Mộng đi, nếu gặp cô ta thì nhớ giữ cô ta lại. Cô ta đang bị xà yêu ám nói không chừng..."
Vợ trưởng thôn càng nói càng quá đáng.
Người qua đường thấy dân làng mình mọc đẩy vảy thì sợ hãi bỏ chạy.
Tôi nghe mà ớn lạnh, quay đầu nhìn người đàn ông tuấn tú kia.
Rõ ràng buổi sáng lúc tỉnh lại quần áo của tôi vẫn đầy đủ, cũng không có rắn...
Rõ ràng bọn họ muốn bẻ lái dư luận, đồn chuyện bị xà yêu bám lấy ra ngoài.
Như vậy dù tôi có "mất tích" hay bố mẹ tôi gặp chuyện không may thì họ đều có cớ giải thích.
Tôi tức giận muốn lao lên để tranh luận, nhưng bọn họ người đông thế mạnh, hơn nữa sáng nay tôi tỉnh lại trong quan tài đá cũng là sự thật, rất nhiều người nhìn thấy.
Người đàn ông kia hừ một tiếng: "Bọn họ không biết mình gây ra chuyện gì, đúng là không biết sống chết!"
Tôi ngước nhìn "kẻ đầu sỏ", thầm nghĩ anh có phải con rắn mà mọi người đang nói, có phải anh đang trả thù người dân hay không?
Thế nên việc người sinh vảy là do anh làm?
Nhưng anh chỉ nói: "Tôi đưa em về."
Một luồng gió thổi qua, chớp mắt tôi đã ở trong nhà.
Người đàn ông kia buông tôi ra: "Tôi sẽ để lại một đàn rắn để canh nhà, em đừng xung đột chính diện với chúng tạm thời không sao. Thứ trong quan tài đá đang tác oai tác quái, tôi phải tìm người hỗ trợ. Bố mẹ em chắc đang bị trưởng thôn khống chế, tôi sẽ nghĩ cách cứu họ. Em trốn trong nhà cho kỹ, đừng để họ phát hiện, chờ tin của tôi."
"Anh..." Tôi gọi anh lại nhưng không biết phải nói gì.
Anh quay đầu mỉm cười, cầm tay tôi: "Tôi tên Liễu Tú Duyên, có gì em cứ dùng vòng tay rắn này gọi tôi."
Trên mu bàn tay có thứ gì đó trơn trượt, tôi sợ hãi phủi phủi, đến khi nhìn kỹ thì thấy có một chiếc vòng tay hình rắn trên tay mình.
Đầu, đuôi, cả thân rắn đều rõ ràng.
Tôi ngẩng đầu, Liễu Tú Duyên đã biến mất.
Tôi sờ soạng vòng tay, vội đi khắp nhà tìm bố mẹ.
Quả nhiên như Liễu Tú Duyên nói, có lẽ họ đã bị trưởng thôn bắt giữ.
Bây giờ trời đã tối, tôi nghiến răng, không dám mở đèn, lục tìm tủ lạnh ăn chút đồ rồi trốn trong tủ quần áo chờ Liễu Tú Duyên, hỏi anh mọi việc rốt cuộc là thế nào.
Suy nghĩ này vừa lóe lên, tôi chỉ biết cười khổ.
Hoàn cảnh bây giờ của tôi thế mà là trốn những người quen thuộc, tin tưởng vào một con xà yêu.
Trốn trong tủ quần áo một lúc, tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Đang mơ mơ màng màng, tôi ngửi thấy mùi khói và có mùi xăng ngột ngạt.
Giật mình tỉnh dậy, chiếc vòng tay rắn trên cổ tay tôi lỏng ra, Lưu Tú Duyên xuất hiện trước mặt tôi, tức giận nói: "Bọn họ đang phóng hỏa, tôi đưa em rời khỏi đây trước."
Khói càng lúc càng nhiều, tôi chạy ra khỏi tủ quần áo: "Tìm thấy bố mẹ tôi chưa?"
Liễu Tú Duyên cười lạnh, nắm tay kéo tôi đến phòng bố mẹ.
Trong phòng, bố mẹ tôi đang hôn mê bất tỉnh trên giường.
"Chôn sống" tôi, phóng hỏa thiêu bố mẹ tôi, bọn họ muốn giết cả nhà tôi đây mà!
Gia đình tôi chết hết rồi, sẽ không còn ai hỏi đến số kho báu vô chủ kia nữa.
Tôi vội nói với Liễu Tú Duyên: "Giúp tôi cứu người trước!"
Nhưng khi xốc chăn lên, tôi thấy tay chân bố mẹ mình phủ đầy vảy rắn.
4
Chỉ có người chạm vào vàng bạc trong quan tài mới mọc vảy, bố mẹ tôi không chen vào, ngay cả thỏi vàng thỏi bạc trông thế nào cũng không thấy, sao lại mọc nhiều vảy rắn như vậy?
"Đưa họ ra ngoài trước rồi tính tiếp."
Liễu Tú Duyên híp mắt, duỗi một tay quấn khăn trải giường quanh bố mẹ tôi, một tay ôm tôi rồi rời khỏi.
Vừa ra khỏi nhà, luồng nhiệt cuồn cuộn ập tới.
Bốn phía căn nhà đều bị thiêu cháy.
Nhà tổ xây cách đây năm sáu mươi năm, vật liệu không có khả năng chống cháy. Dân làng đã tưới xăng xung quanh, dù không chết cháy khói dày đặc sẽ làm bố mẹ tôi ngạt thở. Cộng thêm việc vảy mọc trên người, bọn họ càng có cơ sở khẳng định vụ việc này là do xà yêu báo thù.
Nghĩ đến đây, tôi nhìn Liễu Tú Duyên.
Anh chỉ hừ lạnh: "Qua bao nhiêu năm rồi con người vẫn thế này!"
Ngay sau đó, tôi bỗng thấy ớn lạnh.
Nơi này là căn hầm bỏ hoang sau nhà tổ, cũng chính là nơi hôm đó tôi để con rắn lạ sắp lột da ở lại.
Liễu Tú Duyên đặt bố mẹ tôi xuống: "Con rắn đó đúng là tôi, cảm ơn em đã cứu tôi hôm đó."
"Anh cũng đã cứu tôi, chúng ta xem như hòa nhau."
Tôi vén quần áo bố mẹ lên kiểm tra, từ cổ xuống, da của họ hoàn toàn bị vảy rắn bao phủ, thậm chí vảy đang có xu hướng lan lên cằm.
Lúc này, tôi chỉ biết cầu xin Liễu Tú Duyên: "Anh có thể giúp họ giải quyết những vảy rắn này không?"
"Không phải tôi làm." Liễu Tú Duyên lắc đầu cười khổ, "Là số vàng bạc kia dính độc rắn, có lẽ những người kia muốn tìm ra tung tích của tôi hoặc tìm cách xóa bỏ vảy rắn nên mới dùng vàng bạc chà lên người họ."
Bố mẹ tôi căn bản không biết sự tồn tại của Liễu Tú Duyên, thôn dân vì sợ bị đòi lại kho báu nên muốn thiêu cháy họ.
Biết rõ đụng vào đống vàng bạc kia sẽ mọc vảy, bọn họ vẫn tham lam không chịu buông tay, thậm chí muốn giết cả nhà tôi!
"Kho báu kia không phải của anh sao?" Tôi cố kìm nén oán hận trong lòng, hỏi Liễu Tú Duyên.
Anh cười trừ: "Nếu là của tôi, tôi sớm đã phá hủy nó rồi."
"Không phải trên đó có độc rắn sao? Độc đó là của ai?" Tôi hỏi tiếp.
Nếu không tìm ra cách giải độc, bố mẹ tôi sẽ chết.
Liễu Tú Duyên còn muốn nói gì đó thì bên ngoài bỗng có tiếng cứu hỏa và tiếng mọi người ồn ào.
Anh nhếch mép cười: "Để chứng minh xà yêu đang tác quái, trưởng thôn cố tình gọi nhiều người tới, bọn họ đang định đào quan tài đá lên để chứng minh bên trong có thứ bậy bạ. Dẫn em đi xem kịch hay, bảo đảm khiến trưởng thôn khiếp sợ."
Lúc chôn sống tôi, người dân đã đồn tin tôi bị xà yêu ám đi khắp nơi. Lần này cháy nhà, chắc chắn bọn họ cũng sẽ nói do xà yêu làm. Nếu đào quan tài đá lên, vừa hay tôi lại chết trong đó thì có thể khẳng định bọn họ không liên quan đến việc này.
Đúng là tính kế chu toàn!
Liễu Tú Duyên ôm tôi ra khỏi hầm, tay còn lại vung lên, cửa hầm lập tức bị đất đá che lại.
Anh nắm tay tôi đi thẳng đến bên cạnh móng nhà, nhẹ giọng: "Yên tâm đi, chúng ta đang tàng hình, bọn họ không thấy đâu."
Cảm nhận hơi thở anh phả vào bên tai, tôi lại nhớ tới cảnh trong mộng, vì thế liền theo bản năng lùi lại nhưng anh lại nắm chặt tay tôi.
"Buông tay ra sẽ không thể tàng hình nữa."
Cuối cùng tôi chỉ đành để anh nắm tay.
Trưởng thôn đang giải thích với mấy lãnh đạo: "Trên người chúng tôi cũng có vảy rắn, vừa đau vừa ngứa, còn có mùi thối. Dù biết đó là vàng nhưng chúng tôi sợ quá nên đã chôn hết lại. Có rắn bò khắp quan tài, đáng sợ lắm."
Liễu Tú Duyên ghé sát tai tôi thì thầm: "Không nói cho em biết vì lo em sợ. Lúc chôn em, bọn họ cố tình bỏ cả trăm con rắn vào quan tài."
Thảo nào trong quan tài lại có nhiều rắn như vậy.
Trưởng thôn và dân làng đang cố hết sức "chứng minh" tôi bị xà yêu ám.
Trong lúc đào mộ, thỉnh thoảng trưởng thôn cầm cuốc đưa cho các lãnh đạo ngửi: "Đất này có mùi tanh của rắn."
Rõ ràng là do bà đồng đã đổ lòng trắng trứng xuống!
Đất tơi xốp, chỉ cần đào một lúc là đã đào xong. Dưới ánh nắng mặt trời, hình rắn điêu khắc trên quan tài trở nên sống động, không khí thì chỉ toàn mùi tanh hôi.
"Mở quan tài, nhanh lên!" Trưởng thôn hét lớn, sau đó ông ta quay sang giải thích với cấp trên, "Mọi thứ chúng tôi đều trả về nguyên hiện trạng rồi."
Dân làng cùng hợp sức mở nắp quan tài.
Nắp vừa mở, vô số con rắn bò ra.
Mọi người sợ hãi lùi lại, còn khoa trương la hét: "Rắn! Rắn!"
Họ không nhớ số rắn này do mình bỏ vào à?
Trưởng thôn cũng giả vờ kêu la: "Đang là mùa đông sao có thể có rắn? Số rắn này chắc chắn là xà yêu rồi!"
Thấy rắn bò tán loạn, dân làng làm bộ hoang mang, bọn họ ai nấy đều cầm cuốc nhưng lại không dám đánh rắn, chỉ liên tục kêu cứu mạng.
"Sếp à, lúc chúng tôi chôn quan tài lại không hề có rắn. Số vàng bạc kia không ai dám đụng vào. Nhiều rắn như vậy, chúng tôi không biết phải làm sao."
Nói tới đây, trưởng thôn quay sang ra lệnh: "Dùng cuốc lấy một thỏi vàng hay thỏi bạc bên trong ra đây cho lãnh đạo xác nhận."
Liễu Tú Duyên hừ lạnh: "Trò hay sắp bắt đầu rồi."
Đúng lúc này, trong quan tài bỗng truyền ra tiếng rên rỉ của một người phụ nữ.
Sắc mặt dân làng đều thay đổi, có lẽ là vì không ngờ "tôi" vẫn còn sống. Bọn họ đồng loạt quay đầu nhìn trưởng thôn để xem ông ta định làm gì tiếp theo.
Tôi không khỏi nắm chặt tay Liễu Tú Duyên.
Trưởng thôn cũng nhíu mày, run rẩy nói: "Trong quan tài sao lại có người sống... Đi xem!"
Có người to gan cầm cuốc đi xem thử. Ngay sau đó ông ta quay đầu nhìn trưởng thôn, biểu cảm vô cùng kỳ lạ.
Tôi đứng ở xa, hơn nữa nắp quan tài chỉ mở một nửa nên không thể thấy cảnh tượng bên trong, vì vậy tò mò hỏi Liễu Tú Duyên: "Anh chôn ai vậy?"
"Không phải tôi chôn, là có người tự tiến cử." Liễu Tú Duyên phất tay.
"Ầm", nắp quan tài rơi ra. Trong quan tài đá đang có hai người quấn lấy nhau như rắn. Nói đúng là ra toàn thân bọn họ đều mọc đẩy vảy, giữa họ còn có vài con rắn đang trườn bò.
Những kẻ tham dự việc "chôn sống" tôi sợ hãi hét lên: "Xà tinh! Thật sự có xà tinh!"
Trưởng thôn vốn to gan đi phía trước dẫn đường cho lãnh đạo cũng sợ hãi lùi lại: "Sao lại có hai người... Thật sự là xà yêu sao?"
Ông ta vừa hét lên, người phụ nữ trong quan tài đá đột nhiên ngẩng đầu để lộ khuôn mặt đầy vảy rắn nhìn về phía ông ta rồi hét lớn: "A!"
Sau đó bà ta đẩy người đàn ông bên cạnh ra: "Xà yêu! Xà yêu!"
Người đàn ông kia đang sung sướng đột nhiên bị đẩy đi, vẻ mặt còn say mê.
Dù mặt mọc đầy vảy rắn nhưng bộ dáng đáng khinh đó rõ ràng là ông ba Mạnh!
Có vẻ ông ta chưa rõ tình hình, cứ ngơ ngác nhìn ra bên ngoài.
5
Người nằm trong quan tài vốn dĩ là tôi nhưng nay vợ trưởng thôn và ông ba Mạnh lại xuất hiện.
Nhất thời tất cả người dân đều không biết phải diễn cảnh tiếp theo thế nào, chỉ đành nhìn trưởng thôn.
Vợ trưởng thôn muốn đưa tay che người nhưng vừa giơ tay lên, bà ta lại rên rỉ vì đau đớn.
Trên cánh tay bà ta có một con rắn to đang quấn chặt.
"A!" Bà ta sợ hãi kêu lên nhưng không dám nhúc nhích.
Lúc này ông bà Mạnh mới hoàn hồn, nhanh chóng bò ra khỏi quan tài. Vừa ra khỏi quan tài, lớp vảy rắn trên người cào vào thành quan tài khiến ông ta đau rát. Chân chạm xuống đất, ông ta trần truồng muốn bỏ chạy nhưng vừa đứng lên, hai chân như không còn sức lực, đột nhiên ngã khuỵu. Ông ta muốn giơ tay cầu cứu nhưng hai bàn tay cũng đầy vảy rắn đang rỉ máu, lấm bùn, trông không khác gì một con rắn lớn vừa bò ra khỏi bùn lầy.
Dân làng sợ hãi lùi lại, không ai dám cứu ông ta.
Cũng có một số người đứng ngoài góp vui cười nói: "Làm việc đó cả đêm đương nhiên chân không còn sức lực rồi! Ha ha, ngày xưa sao trưởng thôn chịu được vậy? Hay là mọc vảy biến thành rắn nên hấp thu tinh hoa của con người..."
Nói đến đây, nghĩ đến việc trên người mình cũng mọc vảy rắn, người đó không dám nói nữa.
Vợ trưởng thôn vẫn đang la hét, che đậy cơ thể, cố gắng giải thích với chồng mình: "Tôi không có... Tôi..."
Nhưng ông ba Mạnh vẫn đang co rúm dưới đất vươn tay tìm kiếm sự giúp đỡ.
Trưởng thôn tức giận nhưng có lãnh đạo ở đây, ông ta chỉ đành nghiến răng bảo vài người cởi đồ che họ lại, sau đó gọi điện cho xe cứu thương.
"Không cần đưa đến bệnh viện." Một lãnh đạo thấy thế vội ngăn cản trưởng thôn, "Đưa đến khu tái định cư Thống Nhất trước đi, chúng tôi sẽ liên lạc với bác sĩ đến đó."
Trưởng thôn còn muốn nói gì nữa nhưng các lãnh đạo đã bỏ đi.
Lúc lên xe, có trợ lý chạy tới khử trùng cho họ.
"Đúng là tự tìm đường chết!" Liễu Tú Duyên khẽ cười.
Tôi còn chưa kịp hiểu gì thì đã thấy trợ lý kia chạy đến chỗ trưởng thôn nói gì đó, sắc mặt trưởng thôn lập tức trở nên tái mét.
Ông ta tóm lấy tay thư ký, nóng lòng giải thích.
Nhưng trợ lý vẫn lùi lại, xoay người chạy lên xe.
"Sao vậy?" Tôi ngẩng đầu hỏi Liễu Tú Duyên.
"Sắp phong tỏa thôn rồi." Anh cúi đầu nhìn tôi, cười lạnh, "Người sinh vảy hóa rắn, dù không phải thứ yêu tà thì cũng là bệnh truyền nhiễm, đương nhiên phải phong tỏa thôn trước."
Trưởng thôn ngã khuỵu xuống đất, có lẽ ông ta không ngờ bản thân lại tự cầm đá đập chân mình, một khi thôn bị phong tỏa, sự việc sẽ không thể cứu vãn.
Một người chạy đi cứu hỏa chưa biết tình hình bên này chảy tới, lớn tiếng nói với trưởng thôn: "Lửa tắt rồi, không thấy vợ chồng ông Trang trong nhà!"
Trưởng thôn đứng bật dậy, chỉ vào quan tài: "Con bé kia cũng không thấy đâu, cả gia đình đó chắc được xà yêu cứu rồi! Xà yêu báo ân, nếu đã cứu vợ chồng ông Trang thì chắc chắn có cách cứu mọi người. Bọn họ đã biến thành như vậy, khẳng định không chạy xa. Xà yêu vẫn chưa lột da, bây giờ còn là mùa đông, cũng không thể trốn thoát! Mọi người tìm đi! Tìm được xà yêu, cứ làm theo lời bà đồng, đánh chết nó, uống máu rắn, ăn thịt rắn là mọi người có thể được cứu!"
Dân làng nghe vậy liền hăng hái trở lại.
"Đúng là lòng người, đã ngu dốt còn tham lam!" Liễu Tú Duyên cười lạnh.
Tôi không khỏi lo lắng: "Phải làm sao đây?"
"Em muốn cứu bố mẹ em thì giết tôi, uống máu của tôi, ăn thịt của tôi đấy!" Liễu Tú Duyên khinh thường.
"Đừng đùa nữa." Tôi sốt ruột, "Anh đã nói độc không phải của anh, hay là anh đưa chúng tôi ra ngoài trước, chúng tôi tìm chỗ trốn trước, còn anh thì vào núi trốn kẻo bọn họ đánh chết anh."
Trông anh như vậy có vẻ không quá mạnh.
Lòng người hiểm ác, mạng sống của cả thôn hiện không được đảm bảo, biết đâu họ lại tìm pháp sư bắt yêu tới, đến lúc đó ăn thịt uống máu của anh không phải không có khả năng.
Liễu Tú Duyên kinh ngạc nhìn tôi, khẽ cười, kéo tôi đi: "Về cứu bố mẹ cô trước. Còn tiếp tục như vậy không chỉ sinh vảy, ngay cả xương sụn cũng giống rắn."
Nhớ lại bộ dáng của ông ba Mạnh đúng là đáng sợ.
May mà Liễu Tú Duyên có cách trì hoãn.
Đến khi chúng tôi về tầng hầm, mặt bố mẹ tôi đã bắt đầu mọc vảy.
"Giải quyết thế nào đây?"
Liễu Tú duyên nhìn ra bên ngoài: "Xem trò hay xong rồi, còn chưa xuất hiện hả?"
Anh vừa dứt lời, có hai đứa bé xuất hiện ở cửa hầm.
Một cậu bé mười một mười hai tuổi, nước da như đồng, gương mặt tuấn tú nghiêm nghị.
Một cô bé tám chín tuổi mềm mại đáng yêu.
Bọn họ cùng đứng trước cửa hầm, mỗi người một vẻ nhưng toát lên vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, trông họ như coi thường căn hầm này, nhất quyết không chịu xuống.
Liễu Tú Duyên thở dài bất lực: "Đừng giả vờ nữa, khi nãy xem trò hay hai người cũng góp vui không ít. Sao hai người kia vào quan tài đá được vậy? Lũ rắn đột nhiên trở nên linh hoạt và lợi hại như thế chắc chắn có phần của Địa Mẫu rồi."
Cô bé đáng yêu kia xấu hổ cười: "Em thích biến người thành rắn nhưng chưa bao giờ biến ra con rắn lớn như vậy."
Sau đó cô bé nhảy xuống, hai chân trần đứng trong tầng hầm, nghiêng đầu quan sát tôi rồi giơ tay về phía bụng tôi.
Tôi sợ hãi muốn lùi lại nhưng cô bé còn chưa đụng tay đến, trong bụng tôi bỗng có thứ gì đó chuyển động.
"Chúc mừng." Cô bé híp mắt cười với tôi, "Nghe bảo chị họ Trang hả?"
"Họ có liên quan gì?" Tôi ôm bụng, trong đầu bỗng nhớ tới một câu Liễu Tú Duyên từng nói: Quan tài đá mang thai đổi cuộc sống mới.
Bụng tôi như vậy là vì tôi thật sự mang thai sao?
"Trang sinh Hiểu Mộng mê hồ điệp." Cô bé liếc nhìn Liễu Tú Duyên, muốn nói gì đó.
Thiếu niên mặt nghiêm nghị kia nhảy xuống: "Liễu Yêu!"
Cô bé vội ngậm miệng, tươi cười nhìn Liễu Tú Duyên.
Cậu bé lấy ít thảo dược giã thành bùn, nói với Liễu Tú Duyên: "Cách tốt nhất để lấy nọc rắn ra là đất, anh cứ làm như vậy."
"Được."
Liễu Yêu có vẻ vô cùng hoạt bát, cô bé chỉ ra ngoài: "Chị Hiểu Mộng ra ngoài chờ đi kẻo lại dọa đến chị."
Chỉ là dùng bùn đất giải độc thôi mà đáng sợ à?
Liễu Tú Duyên cũng kéo tôi đến cửa: "Cậu bé kia là Đại Tế Tư của Cổ trại, là bạn ngày xưa của tôi."
Nhưng anh nằm trong quan tài không phải ít nhất cũng mấy chục năm rồi sao?
Bạn mà chỉ mới mười một tuổi?
Lúc này, Đại Tế Tư đã giã thảo dược xong, rải chúng xuống đất rồi đặt bố mẹ tôi nằm lên.
Liễu Yêu đi chân trần quanh bố mẹ tôi một vòng, những chỗ cô bé bước ra, dưới mặt đất bỗng xuất hiện những cái đầu rắn.
Chớp mắt, toàn bộ căn hầm đã thành ổ rắn, lũ rắn lần lượt trồi lên rồi bò về phía bố mẹ tôi.
Tôi sợ hãi muốn chạy lên thì bị Liễu Tú Duyên đã giữ tôi lại.
Đại Tế Tư liếc nhìn tôi: "Độc của rắn đương nhiên phải để rắn giải, số rắn đất của Liễu Yêu đều là cổ xà do người biến thành."
"Thật sự là rắn từ người biến thành hả?"
Tôi nhìn Liễu Yêu dễ thương để mặc lũ rắn bò quanh đôi chân trần của mình. Sau một lúc, xung quanh bố mẹ tôi toàn là rắn.
Trong hầm lúc này chỉ có đàn rắn quấn lấy nhau và Liễu Yêu.
Tôi sợ đám rắn mất khống chế cắn chết bố mẹ tôi, căng thẳng đến mức không dám hít thở.
Nhưng rất nhanh đám rắn đã chui lại xuống đất, căn hầm trở lại dáng vẻ ban đầu.
Da dẻ bố mẹ tôi sáng bóng không còn bất kỳ vảy rắn nào nữa, thậm chí trông còn tươi tắn hơn trước.
"Xem như quà gặp mặt đứa bé trong bụng chị." Liễu Yêu đi tới tươi cười nhìn bụng tôi, "Em thích nó, khi nào nó chào đời, chị nhớ dẫn nó đến Cổ trại tìm em chơi nha."
Cô bé chắc chắn tôi đang mang thai đến vậy?
Cô bé thích rắn như thế, đây thật sự là con của Liễu Tú Duyên?
"Sau khi ra đời đương nhiên phải nghe Địa Mẫu dạy dỗ." Liễu Tú Duyên ho một tiếng, biểu cảm vô cùng kỳ lạ.
Anh phất tay, lập tức có hai cái áo choàng xuất hiện: "Mặc quần áo cho bố mẹ em trước, sau đó chúng ta đi giải quyết độc rắn trên kho báu."
Nhắc đến đứa con, có vẻ anh không vui thì phải?
Lòng tôi bỗng buồn vô cớ.
Có điều để bố mẹ tôi nằm như vậy không ổn lắm, tôi vội nhận lấy áo choàng đắp cho bố mẹ tôi, đợi họ tỉnh. Tôi không giải thích thân phận của ba người kia, chỉ nói họ là pháp sư giải độc rắn.
Bố mẹ tôi vô cùng cảm kích, vội vào trong mặc quần áo.
Ngay khi tôi chuẩn bị rời đi, Đại Tế Tư gọi tôi lại, đưa cho tôi một ống tre: "Đây là thuốc giải độc do tôi điều chế, một viên có thể giải được độc rắn."
Nhưng không phải bố mẹ tôi đã được giải độc rồi à?
Chẳng lẽ độc vẫn còn sót lại?
Liễu Tú Duyên nhìn ống tre khắc hình ngũ độc bên trên, không nói gì, chỉ gật đầu với tôi.
Anh lúc này có hơi kỳ lạ.
Dù anh có muốn đứa bé hay không, nếu tôi đã hoài thai rồi, dù không có anh tôi cũng sẽ sinh ra.
Nhìn thái độ của Liễu Yêu thì chắc không có vấn đề gì lớn.
Tôi nhận ống tre, gật đầu với Đại Tế Tư.
Trước khi đi, tôi bỗng nghe Liễu Yêu hỏi: "Liễu Tú Duyên, chuyện anh sắp hóa rồng không nói cho chị ấy biết hả? Hóa rồng lên trời sẽ không thể ở đây nữa, đứa bé trong bụng chị ấy phải làm sao đây?"
Tôi quay đầu lại nhìn Liễu Tú Duyên.
Người sinh vảy, rắn hóa rồng, quan tài mang thai đổi cuộc sống mới.
Có nghĩa là anh sắp phải đi?
Tôi chỉ là một phần trong quá trình hóa rồng của anh?
6
Tôi mang theo tâm trạng không thể diễn tả đưa bố mẹ về nhà.
Nhìn căn nhà bị thiêu rụi, họ vô cùng bàng hoàng.
Trên đường, họ kể tôi nghe những gì phải chịu ở ủy ban thôn, không khác chúng tôi đoán là máy.
Lửa chỉ đốt cháy bức tường bên ngoài, bên trong chưa cháy hết, tôi bảo họ mặc quần áo nông dân rồi trốn đi, những chuyện còn lại chúng tôi không xen vào nữa.
Bố mẹ tôi vừa về phòng thì gặp ông Hai, chẳng biết ông ta làm gì ở đây vì thường ngày ông ta rất rụt rè.
Nhìn thấy bố mẹ tôi, ông Hai vô cùng vui mừng, còn nhiệt tình hỏi thăm bọn họ đã gặp chuyện gì.
Gia tộc họ Trang không quá thịnh vượng, bố tôi chỉ có ông Hai này là chú họ.
Tôi không ngờ lại gặp người khác trong nhà, nghe bố tôi kể, ông Hai tức giận mắng dân làng vì vàng bạc mà tham lam.
Tôi vội nói với mẹ: "Đừng kéo dài thời gian nữa, mau thay đồ rồi đi thôi."
Ai mà biết ông Hai thật lòng quan tâm chúng tôi hay đến để gây phiền phức. Nói không chừng ông ta nhân lúc không có ai ở đây một mình lẻn vào trộm đồ.
Mẹ tôi cũng vội ra hiệu với bố rồi xua tay với ông Hai: "Bọn cháu đi thay đồ trước."
Nhưng ông Hai cứ giữ bố tôi lại: "Cháu trai, bệnh của cháu sao khỏi được vậy? Chú cũng hết cách rồi. Khi trưởng thôn ép buộc cháu, chú là người duy nhất đứng ra nói chuyện giúp cháu mà, cháu cũng nên cứu chú đúng không?"
Bố tôi khó xử nhìn tôi, tôi còn chưa kịp nói gì, ông ấy đã chỉ ống trúc tôi đeo trên lưng: "Hiểu Mộng, cho ông Hai của con một viên thuốc đi."
Ông Hai lập tức chạy tới tươi cười với tôi: "Cho ông một viên thuốc với, vảy rắn này vừa đau vừa ngứa, khó chịu chết đi được."
Cứu ông ta thì phải cứu thêm vợ con ông ta, rồi cháu của ông ta, làm sao mà cứu hết đây?
"Đây không phải thuốc trị vảy rắn!" Tôi nắm chặt ống tre, từ chối thẳng."
Bố tôi thở dài: "Hiểu Mộng." Sau đó ông giật ống tre, Đây là ông Hai của con, đều là người một nhà, cho ông ấy một viên đi."
"Bố!" Tôi nổi giận.
Bố tôi lúc nào ở trước mặt người ngoài cũng ra vẻ người cha nghiêm khắc như vậy.
Tôi muốn lấy lại thì mẹ lại kéo tôi, lắc đầu: "Ông Hai của con cũng từng giúp bố mẹ, cho ông ấy một viên đi, cứu một mạng người cũng là việc tốt, sau này con xin thêm thuốc của mấy pháp sư kia là được."
Bọn họ đúng là biết cách làm người tốt! Thời điểm gặp chuyện không may là gọi cho tôi!
Quả nhiên ông Hai uống một viên, sau đó đưa tay về phía bố tôi, cười nói: "Còn thím của cháu nữa, cho chú thêm một viên đi."
Bố tôi hơi do dự, nhưng thấy trong ống tre vẫn còn nhiều nên lại lấy thêm một viên.
Ông Hai thấy vậy được nước làm tới: "Còn anh họ của cháu thì sao? Cháu cũng biết đấy, vợ chú rất thương anh họ cháu, bà ấy chắc chắn sẽ không để con trai mình chịu đau chịu khổ có đúng không!"
Nhưng khi nãy ông đã uống trước một viên đấy!
Lúc này nhìn nụ cười trên khuôn mặt của ông Hai, tôi bỗng có dự cảm chẳng lành, vì vậy đột ngột xông tới, đá ông Hai ngã lăn.
"Hiểu Mộng, con làm gì đấy!" Bố tôi hoảng sợ vội chạy đến đỡ ông Hai.
Nhân lúc ông Hai kêu la thảm thiết, tôi giẫm lên ngực ông ta, lục soát khắp người, quả nhiên tìm thấy một chiếc di động đang gọi điện trong túi ông ta.
Bất ngờ là người ông ta đang liên lạc là trưởng thôn!
Tôi đưa màn hình di động cho bố xem: "Xem đi!"
"Trưởng thôn đến rồi!" Ông Hai đau đớn sờ vảy rắn trên cánh tay, "Mấy người không trốn thoát đâu!"
Bố tôi sửng sốt: "Chú, gia đình cháu cứu chú, sao chú có thể làm như vậy?"
Tôi cúp máy, lại kiểm tra người ông Hai thì lấy thêm được túi đồ trang sức của mẹ và xấp tiền.
Tôi ném cho bố mẹ xem, lấy lại ống tre: "Không cần thay đồ nữa, mau về căn hầm thôi."
Sau đó tôi sờ vòng tay, muốn gọi Liễu Tú Duyên thì đột nhiên có xô máu đổ lên đầu.
Ông Hai hét lớn: "Trói lại! Trói lại!"
Bất thình lình có một đám người xông lên.
Bố mẹ tôi kêu gào: "Ông Hai! Ông làm gì vậy? Mấy người làm gì vậy?"
Nhưng ngay giây sau chỉ còn tiếng rên rỉ, họ đều bị bịt miệng
Trước mắt tôi toàn là máu, tôi cố xoa xoa chiếc vòng rắn trên tay, trong lòng liên tục gọi "Liễu Tú Duyên" nhưng hoàn toàn không có phản ứng gì cả.
Ống tre bị cướp đi, tôi bị trói lại, miệng bị nhét một miếng vải rách.
Trong lúc tôi giãy giụa, ông Hai cầm ống tre kia đi tới cửa: "Trưởng thôn, chính là cái này đã giải được độc rắn của họ."
Nghe đến đây, trước mắt thoáng lên hình ảnh muốn nói lại thôi của Liễu Tú Duyên cùng ánh mắt sắc bén của Đại Tế Tư, tôi ngừng ngọ nguậy.
Ông Hai cho trưởng thôn xem tay mình: "Tôi mới uống một viên, bây giờ hết ngứa rồi, nhưng mà vẫn còn mủ."
Nghe nói có thuốc giải độc rắn, những người khác lập tức đổ xô tới.
Trưởng thôn chia cho họ, sau khi chắc chắn bọn họ uống xong cũng hết ngứa mới tự uống một viên.
Ông ta ra lệnh: "Gọi mọi người đến chỗ quan tài đá. Cứ nói ba người nhà họ Trang bị xà yêu mê hoặc, phải tế quan tài để giết xà yêu."
"Ưm ưm..." Bố mẹ tôi kêu.
Tôi lạnh lùng nhìn trưởng thôn, lại nhìn ống tre, không nói gì.
Trưởng thôn trừng mắt nhìn tôi: "Để xem xà yêu có tới cứu cô không! Không giết xà yêu, nó sẽ càng tác oai tác quái!"
Vảy rắn trên người không còn ngứa nữa, thôn dân lấy lại lòng tin với trưởng thôn, đồng lòng đưa gia đình chúng tôi đến chỗ móng nhà.
Bố mẹ hối hận nhìn tôi, bố tôi còn liên tục nháy mắt ra hiệu bảo tôi nghĩ cách.
Tôi mặc kệ!
Khi chúng tôi bị đưa đến chỗ đào được quan tài đá, bà đồng đáng chết kia đã chờ sẵn.
Thế trận lần này lớn hơn hẳn lần trước, thậm chí còn treo rất nhiều sợi dây cổ quái cùng pháp khí.
Bà đồng nhảy múa quanh quan tài, thỉnh thoảng còn vẩy nước bùa xuống dưới.
Vợ trưởng thôn và ông ba Mạnh bị nâng qua đặt trong quan tài. Lúc này tóc họ đã rụng hết, ngay cả đỉnh đầu cũng mọc vảy rắn.
Khi nước bùa vẩy xuống, cả hai kêu la đau đớn.
Gia đình chúng tôi bị đẩy đến phía trước quan tài đá, lúc này tôi mới phát hiện tình hình của vợ trưởng thôn có hơi kỳ lạ, bụng bà ta lớn hơn rất nhiều, hình như chỉ có hít không khí vào mà không thở ra.
Để cứu vãn uy tín của mình, trưởng thôn giơ cao ống tre: "Đã tìm được thuốc giải, mỗi người một viên, ai cũng có phần!"
Ống tre rất lớn, thuốc thì nhỏ, bên trong ít nhất cũng ít nhất hơn một nghìn viên.
Chia xong, trưởng thôn lại nói: "Để diệt trừ xà yêu, cấp trên đã phong tỏa thôn chúng ta. Xà yêu chưa bị diệt trừ sẽ tìm cơ hội tác quái. Vợ tôi và ông ba Mạnh đều bị xà yêu mê hoặc. Vì tất cả mọi người, tôi... Tôi..."
Nói tới đây, giọng ông nghẹn ngào, nước mắt chảy ròng: "Sẽ để bà đồng tế vợ tôi trước!"
Đúng là quân pháp bất vị thân (*)!
(*) Quân pháp bất vị thân: pháp luật của vua không thiên vị bất kỳ ai
Thôn dân kinh ngạc, nhưng ngay sau đó dùng ánh mắt kính phục mà nhìn trưởng thôn.
Bọn họ thật sự muốn giết người để tế quan tài sao?
Tôi vội nhìn xung quanh nhưng căn bản không thấy Liễu Tú Duyên đâu, trái lại chỉ thấy Liễu Yêu đi chân trần đứng trong đám đông cười vẫy tay với tôi.
Thấy cô ấy, tôi thở phào.
Chẳng hiểu tại sao một cô bé đáng yêu nửa chính nửa tà ấy lại cho tôi cảm giác an toàn lớn như vậy!
Lúc này, có người sợ hãi hỏi: "Nhưng ai sẽ giết người đây? Việc này..."
Dù sao vảy rắn đã hết ngứa rồi, còn giết người hình như không cần thiết cho lắm.
Theo tiếng chất vấn nổi lên bốn phía, bà đồng đứng bên quan tài đá đột nhiên lấy ra một con dao ra, bà ta như bị nhập hồn, toàn thân run rẩy, miệng lẩm bẩm gì đó.
Sau đó bà ta rùng mình, nói với trưởng thôn: "Tuy vảy rắn đã không còn ngứa nhưng vảy rắn vẫn còn trên người, không tự biến mất. Xà yêu kia muốn biến thành người nên chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho chúng ta!"
Nói tới đây, bà đồng kéo tay áo mẹ tôi, cho mọi người xem cánh tay trắng nõn của bà ấy: "Mọi người xem đi, người này bây giờ còn cải lão hoàn đồng!"
Ban đầu nghe nói không thể giải quyết triệt để vảy rắn, thôn dân vô cùng hoang mang, nhưng thấy mẹ tôi không chỉ khỏi hẳn mà da dẻ cũng trở nên đẹp lên, ai nấy đều hưng phấn.
Tôi lờ mờ đoán thuốc trong ống tre không phải thuốc giải độc.
Đại Tế Tư kia nào kịp luyện ra nhiều thuốc như vậy!
"Cho dù không đau không ngứa, mọi người cũng không muốn sống cả đời với vảy rắn đúng không?"
Dứt lời, bà đồng cắt một miếng da rắn trên cánh tay vợ của trưởng thôn, cho vào miệng mình, nuốt xuống, sau đó giơ cánh tay lên.
"A!"
Theo tiếng kêu của bà ta, vảy rắn trên tay dần biến mất bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Tôi vô cùng kinh ngạc.
Lẽ nào người sinh vảy thật sự kỳ diệu đến vậy?
Tôi vội nhìn Liễu Yêu, thấy cô ấy cười khinh, lắc đầu ra hiệu bảo tôi đừng nóng vội.
Vợ trưởng thôn bị cắt một miếng thịt, đau đớn giãy giụa như rắn trong quan tài.
Trưởng thôn cũng bước lên nhận lấy con dao, học theo bà đồng cắt một miếng da có vảy rắn rồi nuốt xuống.
Nhưng người ông ta cắt là ông ba Mạnh.
Đã có người đi đâu, thôn dân thay phiên nhau nhào lên, hết dao này tới dao khác, chớp mắt, hai người trong quan tài đều không còn miếng thịt nào lành lặn.
Máu trào ra biến quan tài đá thành quan tài máu.
Bố mẹ tôi sợ hãi đến ngây dại, hai mắt mở lớn, liên tục kêu la với tôi.
Nhưng tôi cũng sững sờ.
Trưởng thôn rốt cuộc muốn làm gì đây?
Ông ta thật sự muốn giết người tế quan tài sao?
Nhưng làm vậy ông ta được lợi gì?
Đúng lúc này, trong quan tài, vợ trưởng thôn hình như ngày càng đau hơn, không ngừng kêu la.
Trưởng thôn nhìn bà ta chằm chằm, nhận lấy con dao, định ra tay thì vợ ông ta đột nhiên ngưỡng cổ hét lên.
"Sinh rồi! Sinh rồi!" Thôn dân vây xem hoang mang kêu, "Sinh rắn, sinh rắn..."
Trong quan tài, có rắn con chưa mở mắt to bằng ngón tay cái theo dòng máu bò ra.
"Quan tài đá sinh con!" Tiếng của Liễu Yêu bỗng xuất hiện ngay bên tai tôi, "Trò hay sắp bắt đầu rồi."
7
Nhìn vợ của trưởng thôn sinh ra rắn con, tôi còn chưa kịp hiểu đang xảy ra chuyện gì thì bỗng nghe trưởng thôn nghiến răng ra lệnh: "Người sinh ra rắn, phải đánh chết! Đánh chết!"
Sau đó ông ta giật lấy cái cuốc đặt bên cạnh đánh mấy con rắn con bò ra, sau đó đánh hai người đầy máu nằm trong quan tài.
Trong quan tài, vợ trưởng thôn và ông ba Mạnh lần nữa kêu la thảm thiết, đến cuối cùng ngoại trừ tiếng cuốc va đập vào thành quan tài ra thì chỉ còn tiếng xương vỡ vụn.
Máu bắn khắp người trưởng thôn, nhưng ông ta như mất hết lí trí, liên tục đập xuống quan tài.
Cảnh tượng này khiến người ta vô cùng khiếp sợ!
Đập đến mệt rồi, trưởng thôn quay đầu phẫn hận nhìn ba người gia đình chúng tôi, nhưng không biết từ khi nào trên mặt ông ta đã bắt đầu mọc vảy rắn, quái dị hơn là lớp vảy này không tinh mịn như thôn dân mà nó vô cùng sần sùi.
Hai mắt càng lúc càng đỏ ngầu, ông ta cầm cuốc nhìn chằm chằm gia đình chúng tôi, bật cười.
Bố mẹ tôi sợ hãi ngã khuỵu xuống đất, nép lại sát bên cạnh tôi, liên tục dùng ánh mắt ra hiệu cầu cứu.
Nhưng tôi cũng bị trói thì làm sao cứu họ đây!
Chiếc vòng đeo trên tay không biết từ khi nào cũng bị máu làm bẩn.
"Giết ba người họ tế quan tài! Giết họ!" Trưởng thôn cầm cuốc chỉ vào chúng tôi, quát, "Ném họ vào quan tài!"
Các thôn dân đều lùi lại, không ngừng đẩy nhau.
Thấy trưởng thôn tiến đến gần, bố mẹ tôi chỉ biết giãy giụa.
Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, cố tìm kiếm tung tích của nhóm Liễu Tú Duyên.
Vừa ngẩng đầu, tôi liền thấy Liễu Tú Duyên đứng gần đó, anh vẫy tay với tôi, giọng thì văng vẳng ngay bên tai: "Trưởng thôn là huyết mạch kim giao, không thể ra tay với gia đình em đâu."
Thế nghĩa là sao?
Quả nhiên trưởng thôn hét lớn một tiếng, mắt thấy cái cuốc sắp bổ xuống đầu tôi thì bỗng có tiếng "bang", ông ta ném cái cuốc đi rồi quay sang nói với thôn dân: "Trên quan tài đá này có lời nguyền, mấy người chạm vào vàng bạc có dính vàng bạc, còn ăn vảy rắn của đồng loại thì sẽ biến thành rắn, ha ha."
Trưởng thôn vừa dứt lời, tất cả thôn dân đột nhiên đau đớn trở lại. Có người thậm chí bắt đầu ho rồi nôn ra máu, trong máu có mấy con rắn nhỏ như con giun lũ lượt bò về phía quan tài.
Trưởng thôn nhếch mép cười: "Giết nhà họ Trang xong, mấy người sẽ có thuốc giải, nếu không, mấy người sẽ bị độc chết."
Lúc này, lớp da trên mặt ông ta như bã đậu rơi xuống, chỉ trong chớp mắt đã để lộ một cái đầu rắn bên trong, trên đỉnh đầu có một cái sừng.
Ông ta lạnh lùng nhìn tất cả thôn dân: "Giết họ!"
Ngay cả giọng ông ta cũng thành tiếng rít.
Cái đầu rắn kia chậm rãi vươn tới đến gần bụng tôi, cười nói: "Cô mang thai con của Liễu Tú Duyên đúng không? Cậu ta sẽ đến cứu cô chứ?"
Việc này có liên quan gì đến việc có cứu tôi không?
Thôn dân bây giờ ai nấy đều đau đớn, có người còn có rắn chui ra từ lỗ mũi, trông cứ như bọn họ chỉ là lớp da người chưa toàn là rắn.
Có kẻ hét lên: "Dù sao cũng phong tỏa thôn rồi, mọi người cùng xông lên giết bọn họ lấy thuốc giải trước, những chuyện khác để tính sau!"
Có người đã lên tiếng, những người khác cũng bắt đầu nghị luận.
Rất nhiều người cố nhịn đau bò dậy tiến đến gần gia đình chúng tôi.
Bố mẹ tôi dựa vào tảng đá muốn cắt đứt dây thừng, thỉnh thoảng còn đá tôi một cái, cầu cứu tôi.
Thấy vậy, trưởng thôn híp mắt cười: "Cô xem, con người chính là như vậy, tổ tiên nhà cô vì cứu họ mà hiến tế bản thân cầu xin Liễu Tú Duyên trấn thủ không cho số kho báu ấy lọt ra ngoài, sau đó xây nhà lên trên. Cô có biết không, đáng lẽ Liễu Tú Duyên sớm đã hóa rồng nhưng vì tổ tiên cô tự lột da nhốt cậu ta, khiến cậu ta không thể thăng thiên. Nếu không phải tại cô, thời điểm mở quan tài, cậu ta đã bị đánh chết rồi."
Đầu rắn bắt đầu quấn quanh cổ tôi, lè lưỡi.
"Cô cứu cậu ta, còn không sợ chết đặt cậu ta trên người mình, cơ duyên trùng hợp giúp cậu ta lột bỏ lớp da người. Tôi đã cố tình hạ độc trên lớp da người đó, nhưng không ngờ vì cứu cô, Liễu Tú Duyên lại độ chân long tinh nguyên cho cô, để cô mang long thai của cậu ta. Có điều thế cũng tốt."
Nói tới đây, ông ta ra lệnh cho thôn dân: "Giết hai kẻ kia trước, dùng con bé này dụ xà yêu lộ diện!"
Thì ra ông ta siết cổ tôi là để ép Liễu Tú Duyên xuất hiện.
Để không bị đau đớn hành hạ, thôn dân cầm gậy gộc hung dữ xông về phía bố mẹ tôi.
Bố mẹ tôi sợ hãi liên tục đạp tôi cầu cứu.
Tôi đã bị siết cổ đến trước mắt toàn là đom đóm, khoảnh khắc thôn dân bao vây, chuẩn bị giáng một đòn xuống, bố mẹ tôi dùng hết sức lực đạp tôi.
Nhưng chính tôi cũng sắp bị siết cổ chết rồi.
Bị đập một gậy, bố tôi tức giận lại đá tôi một cái.
Bên tai truyền đến tiếng hừ lạnh của Liễu Tú Duyên.
Móng rồng vươn tới nắm lấy con rắn quấn quanh cổ tôi, xé toạc nó.
Chỉ kịp nghe tiếng "rắc", hình như là tiếng xương gãy.
Liễu Tú Duyên ném trưởng thôn đi.
Quần áo trưởng thôn rơi ra, một con quái vật giống rắn có bốn chân bò ra ngoài: "Đã thiếu chân long tinh nguyên sao cậu vẫn có thể hóa rồng, cậu..."
Khi ông ta nói chuyện, sương mù dày đặc phun ra, mới chạm đất liền tạo ra mùi khét.
Những thôn dân xông lên bị dính màn sương này, toàn thân lập tức bị ăn mòn như dính phải acid sulfuric.
Tất cả mọi người ngã xuống, vừa lăn vừa bò.
Liễu Tú Duyên một tay ôm tôi, một tay phất lên ném ông ta vào căn hầm: "Liễu Yêu!"
Con rắn bốn chân bị ném xuống tầng hầm, đang muốn bay lên thì bị đám rắn của Liễu Yêu quấn lấy.
Liễu Tú Duyên thương xót xoa vết thương trên cổ tôi: "Nó trốn trong hình người, không ai có thể ép nó ra, cho nên..."
Tôi nhìn nền đất toàn là rắn: "Đó là thứ gì?"
"Là kim giao." Liễu Tú Duyên nhẹ giọng, "Số kho báu kia là của nó, ngàn năm trước có một cô gái trong thôn đi lạc vào hang động, phát hiện nó ngủ trên vàng bạc. Sau khi về thiếu nữ đã kể cho người nhà nghe việc lạ này, để cướp số vàng bạc đó, người dân lợi dụng tính cách của giao nên đã hiến tế cô gái, dụ nó ra khỏi hang động, thừa cơ cướp vàng bạc của nó. Vốn dĩ nó tức giận muốn giết chết cả thôn nhưng cô gái kia lại mang thai, dân làng dùng cô gái và đứa bé trong bụng uy hiếp, buộc nó phải hóa thành hình người về ở rể nhà cô gái."
Tay của Liễu Tú Duyên vẫn rất nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại âm u lạnh lẽo đảo qua thôn dân: "Tuy kim giao sống nhiều năm trong núi nhưng sau khi biến thành người, nó cũng muốn cùng cô gái kia vợ chồng hòa hợp, vợ hiền con hiếu, nhưng không ngờ đây là một cái bẫy. Nó vừa vào thôn liền bị dân làng nhốt trong quan tài đá, muốn chôn sống nó. Nhưng dân làng không ngờ bản thể của kim giao thường xuyên ra vào núi đá tìm mạch khoáng, quan tài đá sao có thể nhốt nó, ngược lại sống trong hình người đã để nó tìm được niềm vui khác. Từ đấy, hết lần này đến lần khác nó nấp trong hình người hưởng lạc khắp thôn, đồng thời hạ độc lên tất cả vàng bạc để trả thù, khiến họ hiểu cảm giác cả người mọc đầy vảy rồi hóa thành rắn, hiểu được cảm giác bị hại của nó là như thế nào. Thời điểm ấy cả thôn này cũng giống như bây giờ, tổ tiên nhà họ Trang của em vì để cứu thôn dân đã đến cầu xin tôi. Lúc đó tôi đang độ khiếp, cứ tưởng cứu được bọn họ cũng coi như tích được công đức lớn. Nhưng việc này vốn do người dân có lỗi trước. Tôi thu phục được kim giao, nhốt nó trong quan tài đá, tìm lại tất cả vàng bạc người dân lấy đi niêm phong trong quan tài. Để trấn thủ được kim giao, tôi còn đến Cổ trại nhờ Đại Tế Tư thời ấy khắc hình đàn rắn trên quan tài để trấn áp. Ngay lúc tôi đã xong việc, tổ tiên nhà em lại đến nói để tỏ lòng biết ơn tôi mà tổ chức tiệc khoản đãi tôi, kết quả họ lại bày trận khống chế tôi, còn dùng da người nhốt tôi, không cho tôi hóa rồng."
Nói tới đây, Liễu Tú Duyên thổn thức: "Chỉ là không ngờ kim giao đã để lại huyết mạch ở bên ngoài, nó mượn khí tức huyết mạch mà đào tẩu, cuối cùng chỉ còn tôi bị nhốt trong quan tài đá."
Nghe đến đây, tôi mới hiểu tại sao anh và kim giao cứ thích nói về lòng người.
Dù là với kim gia hay với Liễu Tú Duyên thì đều là thôn dân không giữ lời hứa trước.
Ngay cả bố mẹ tôi...
Được anh xoa bóp, cổ tôi đã không còn đau nữa.
Bố mẹ tôi thấy mọi việc đã được giải quyết, lại dùng chân đá tôi, ra hiệu bảo tôi cứu họ.
Để được cứu, bọn họ dùng hết sức đá tôi khiến tôi lảo đảo một cái.
May mà Liễu Tú Duyên vội đỡ lấy, trừng mắt nhìn bố mẹ tôi: "Thứ trong ống tre là dạ minh sa. A Ma hiểu tính cách của bố mẹ em nên mới cho em."
Dạ minh sa chính là phân dơi.
Nghe vậy, bố mẹ tôi rống lên, bố tôi trừng mắt nhìn tôi.
Tôi có thể hiểu được tâm trạng của ông ấy lúc này, có lẽ là vì tôi được cứu nhưng chỉ lo ân ái với Liễu Tú Duyên, không chịu cứu ông ta trước, đây là tội bất hiếu.
Tôi cười khổ, hỏi Liễu Tú Duyên: "Vốn dĩ anh có thể trực tiếp dẫn gia đình của tôi đi, tại sao lại để tôi trải qua những việc này?"
Không lẽ anh muốn nói với tôi lòng người hiểm ác thế nào sao?
"Cùng tôi đến Cổ trại được chứ?" Liễu Tú Duyên xoa bụng tôi, "Trong bụng em có long thai, có thể nhận long khí. Thân phận của tôi không tiện ở trong đám đông, nhưng tôi không muốn rời xa em. Sau khi đến Cổ trại, chúng ta cùng nhau nuôi lớn đứa bé này có được không?"
"Không phải anh cần hóa rồng à? Chẳng phải hóa rồng là tâm nguyện cả đời của anh sao?" Tôi kinh ngạc.
Liễu Tú Duyên lắc đầu: "Tôi đã có được thứ mình muốn rồi."
8
Liễu Tú Duyên phất tay, vải bố trong miệng và dây thừng trói bố mẹ tôi cởi bỏ, sau đó anh kéo tôi đi.
Nhưng chúng tôi mới đi được một bước, bố tôi bỗng xông tới, rống to: "Trang Hiểu Mộng, mày muốn đi đâu? Sao mày lại bỏ đi một mình? Mày định mặc kệ bọn tao hả?"
Bố tôi kéo tôi lại, nhìn chằm chằm Liễu Tú Duyên: "Cậu muốn đưa con gái tôi đi thì cũng phải dẫn cả chúng tôi theo nữa. Còn mày, mày đi rồi thì tao với mẹ mày ở trong thôn phải làm người thế nào đây? Những người lấy đụng vào kho báu phải làm sao đây? Không phải trên đó dính độc hả? Mày giết con kim giao kia rồi thì mau giao thuốc giải ra? Không thể mặc kệ đống vàng bạc kia được!"
Liễu Tú Duyên nhìn tôi.
Tôi cười khổ: "Đi thôi."
Trước mặt người ngoài họ luôn là người tốt, nhưng với tôi thì luôn bòn rút đến tận cùng.
Thời điểm mở quan tài, thấy bên trong có rắn và vàng bạc, họ chỉ sốt ruột bảo tôi bảo vệ quan tài. Bị thôn dân hại cho toàn thân mọc đầy vảy rắn, nhà cũng sắp bị thiêu rụi họ lại không nhớ, vừa gặp ông Hai là ép tôi giao thuốc giải ra. Mới khi nãy những kẻ này muốn giết cả nhà chúng tôi để tế quan tài, còn ăn thịt người sống, nhưng đến giờ ông ta vẫn muốn làm người tốt chỉ vì sợ sau này không biết phải làm người thế nào sao?
Rời khỏi thôn này thì không sống được hả?
Tôi nợ ông ta sao?
"Trang Hiểu Mộng, cái đồ vô ơn này..." Bố tôi giữ chặt tay tôi.
Đúng lúc này, chiếc vòng tôi đeo hóa thành một con rắn nhe răng với ông ta.
"A!" Bố tôi sợ hãi hét lên, vội buông tay.
Mẹ tôi cũng kêu la: "Hiểu Mộng, mày đi với cậu ta thì sau này sau này ai lọ cho mày đi! Cậu ta cũng là yêu quái đấy! Kim giao để lại nhiều vàng bạc như vậy, mày lại để cậu ta mang đi hết, mày không có biết nghĩ cho gia đình mình không!"
Đến giờ bọn họ chẳng ai quan tâm tôi có bị kim giao siết cổ bị thương hay không.
Tôi ngước mắt nhìn Liễu Tú Duyên: "Có thể đi nhanh hơn không?"
Anh ngẩng đầu nhìn lên trời.
Tôi ngạc nhiên nhìn theo thì thấy trên không trung lóe lên một tia sáng.
Ngay sau đó có người kêu lên: "Vàng! Vàng kìa!"
Mẹ tôi hưng phấn kéo bố tôi chạy tới nói với Liễu Tú Duyên: "Đây là sính lễ đúng không? Nào, mọi người ăn với nhau một bữa cơm đã, dù có muốn đi thì cũng phải để bố mẹ biết hai đứa đi đâu, sau này để tiện liên lạc nữa chứ!"
Tôi thật sự không chịu nổi nữa. Năm xưa Liễu Tú Duyên vì một bữa cơm mà bị nhốt trong lớp da người, phong ấn trong quan tài trấn giữ kim giao, bây giờ lại là bữa cơm.
Xem ra mẹ tôi muốn trói chặt Liễu Tú Duyên, trừ tiền tài, bà ta còn muốn thuốc giải để tương lai bản thân có tiếng nói trong thôn.
Mẹ tôi vừa dứt lời, bỗng có tiếng "leng keng".
Tất cả vàng bạc đều trở về quan tài.
Đại Tế Tư đứng trên quan tài đá nói: "Liễu Yêu, về thôi."
Liễu Yêu đáp lại một tiếng, sau đó từ bầy rắn chui ra.
Đại Tế Tư đóng nắp quan tài lại rồi chôn nó xuống đất.
"Vàng của tôi, vàng của tôi..." Thôn dân xông tới.
"Để lại cuối cùng vẫn là tai họa." Liễu Tú Duyên khẽ cười, nắm tay tôi thoát khỏi đoàn người.
Bố mẹ tôi vẫn kêu gào đằng sau: "Con bé vô ơn kia, mày mặc kệ bọn tao thật hả!"
"Đợi sinh con xong, nếu em muốn về, chúng ta sẽ về thăm họ." Liễu Tú Duyên ôm lấy tôi, nhẹ giọng, "Chờ thai nhi ổn định, nếu ở Cổ trại không quen, em có thể về đi làm lại, tôi đi với em."
Tôi bất ngờ nhìn anh.
"Em không cần để ý những người đó, A Ma tuy lạnh lùng nhưng cũng rất tốt bụng, cho họ nếm chút khổ sở mấy ngày là cậu ấy sẽ giải độc cho họ thôi. Nhưng lòng tham không hết, vảy rắn sẽ vẫn còn. Bọn họ lại mê tín dị đoan ăn thịt người, chắc chắn sẽ chịu sự trừng phạt thích đáng." Nhắc đến người dân ở đây, sắc mặt anh lạnh đi.
Tôi nắm chặt tay anh.
Yêu ma nếu có tình cảm sẽ không còn độc ác, con người vô tình sao có thể làm người được?
Anh và kim giao không có lòng hại ai, ngược lại là con người vì lòng tham của bản thân mà tự hại mình.
[Hết bộ 23]
Ps: Sắp đến giới hạn 200 chương của wattpad rồi nên thời gian tới tui sẽ gộp những chương cũ lại, trong quá trình đó khi mọi người đọc có thể sẽ xảy ra lỗi trùng chương. Để khắc phục, mọi người đăng xuất tài khoản rồi đăng nhập lại; hoặc là xóa truyện trong thư viện rồi tải lại truyện là đọc được bình thường nha. Yêu cả nhà!