Chương 6: Đối tượng tình dục
Editor: Thảo Anh
"Ưm... A... Sướng quá..."
Trong căn phòng đơn trên du thuyền, tiếng rên rỉ mang chút thẹn thùng của thiếu nữ vang lên không dứt.
Hàng Vãn nằm khỏa thân trên giường, đôi gò bồng đảo trắng ngần dựng đứng, đầu nhũ bị chính tay cô vê cho cương cứng. Tay cô cầm chiếc gậy rung áp vào hạt đậu đang ướt đẫm, từ khe hẹp hồng hào gần như không thấy kẽ hở, từng dòng mật dịch tuôn ra. Vùng tam giác không một sợi lông trông múp míp, căng mọng và lấp lánh hơi nước.
Đôi chân cô dang rộng thành hình chữ M, gương mặt đỏ bừng, đầu lưỡi hơi đưa ra. Cô cảm thấy nếu nhìn từ góc độ người ngoài, mình chẳng khác nào một con chó cái dâm đãng đang chủ động dạng chân chờ đợi sự ban phát của một dương vật khổng lồ.
Nào còn thấy bóng dáng một nữ thần ngoan ngoãn, thanh thuần, ăn mặc kín cổng cao tường của ban ngày?
Bản chất thật sự của cô là hạ lưu và dâm mỹ, dục vọng mạnh đến mức phi lý. Ngoại trừ những ngày hành kinh, hầu như ngày nào cô cũng phải thủ dâm. Thói quen này đã bắt đầu từ những năm cô học cấp hai.
Ban đầu cô còn thấy hổ thẹn, nhưng nhiều năm trôi qua, cô đã chấp nhận bản tính phóng đãng này của mình. Chỉ có điều, con người này là bí mật không ai được phép biết đến.
"A... Ưm... Muốn bị gậy bự đâm vào... Muốn bị chịch đến bắn nước... Cái huyệt dâm này muốn được tinh dịch lấp đầy... Ưm..."
Một lần nữa, cô tự đưa mình đến bờ vực của cao trào. Một tay cầm gậy rung, tay kia cô vớ lấy chiếc dương vật giả dài 18cm bên cạnh, đưa lên môi.
Dù chưa từng có kinh nghiệm làm tình với đàn ông, nhưng qua việc xem phim và luyện tập với món đồ chơi này, cô đã rèn luyện được kỹ thuật khẩu giao không hề tầm thường. Giống như lúc này, cô nhìn nó bằng ánh mắt khao khát như đứa trẻ thèm kẹo, si mê liếm láp.
"Ưm... Ngon quá, thích ăn gậy bự... Chụt..."
Cô tiến thêm một bước, nhét nó vào khuôn miệng hơi mở, thô bạo nong rộng cánh môi. Cô ngậm lấy, mút mát, cánh tay đưa đẩy khiến món đồ chơi đâm rút trong khoang miệng, phát ra những âm thanh dâm loạn nhầy nhụa.
Mỗi khi thủ dâm, cô không bao giờ có một đối tượng cụ thể để tưởng tượng. Cô chỉ dựng lên hình ảnh một thiếu niên có cơ bụng và dương vật lớn, cô chỉ cần sự khoái lạc về thể xác nên ngay cả gương mặt của đối tượng ảo đó cũng luôn mờ nhạt.
Động tác hai tay không dừng lại, cô tự đưa mình lên đỉnh cao trào. Trong lúc ý thức bắt đầu mơ hồ, vùng hạ thân co giật liên hồi, não bộ trắng xóa.
Thế nhưng, chính trong khoảng trắng ấy, cảm giác từ đôi môi của hai ngày trước đột ngột hiện về. Cô nhớ lại cảnh anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, dùng lưỡi xâm chiếm khoang miệng mình.
Và rồi, gương mặt mờ nhạt trong tâm trí cô không thể kiểm soát được mà biến thành dáng vẻ của Ngôn Tố Hoài.
Giây phút đó, Hàng Vãn giật nảy mình. Cô bừng tỉnh khỏi dư vị cao trào, giống như một người đang lặn sâu bỗng đột ngột ngoi lên mặt nước.
Tại sao mình lại nghĩ đến Ngôn Tố Hoài vào lúc cao trào?
Theo bản năng, cô định dời gậy rung ra, nhưng đã muộn. Cơ thể cô phản bội lại lý trí, trước khi kịp xóa sạch Ngôn Tố Hoài khỏi não bộ, vùng kín của cô đã co thắt kịch liệt, phun ra từng đợt nước dâm ướt đẫm cả một mảng ga giường, thậm chí còn bắn xuống cả sàn nhà.
Cô không chỉ nghĩ đến Ngôn Tố Hoài khi thủ dâm, mà còn vì nghĩ đến anh mà bắn nước.
Cô cảm thấy không thể tin nổi. Cô rõ ràng ghét Ngôn Tố Hoài, chưa từng có chút hứng thú nào với anh, tại sao chỉ vì một nụ hôn mà mọi chuyện lại phát triển đến mức này?
Cô cảm thấy bực bội và khó hiểu trước phản ứng của chính mình, nhưng giới hạn tâm lý lại một lần nữa hạ thấp. Một khi đã gắn kết anh với ảo tưởng tình dục, cô biết mình không thể quay lại được nữa. Ví dụ như bây giờ, cô lại vô thức muốn biết một câu hỏi.
Liệu của cậu ta có "lớn" không nhỉ?
Hàng Vãn cắn chặt môi, buộc mình phải tống khứ những đống rác vàng vọt trong đầu đi. Cô lao vào phòng tắm rửa ráy thật kỹ, khi bước ra lại khôi phục dáng vẻ đoan trang thường ngày.
Cô đặt hết đống đồ chơi của mình lên bàn để sạc điện, rồi khỏa thân quay lại phòng tắm. Cô luôn cảm thấy cơ thể hơi chao đảo. Mặt biển đêm nay không yên tĩnh, vùng biển họ đang đi qua dường như bắt đầu có gió mưa.
Hàng Vãn bật máy sấy tóc. Theo lịch trình, nếu thuận lợi, du thuyền sẽ cập cảng đảo A vào trưa mai. Họ sẽ lưu trú tại một khách sạn năm sao lộng lẫy như lâu đài, bắt đầu kỳ nghỉ dưỡng dài một tuần.
Với điều kiện là, nếu thuận lợi.
Mí mắt phải của Hàng Vãn đột nhiên giật liên hồi. Người ta thường nói "mắt trái nháy thì có tài, mắt phải nháy thì có tai", Hàng Vãn không mê tín, nhưng khoảnh khắc câu nói đó hiện lên, tim cô bỗng hẫng một nhịp. Rồi cô lại tự giễu mỉm cười, gạt bỏ ý nghĩ đó đi.
Gì vậy trời, chắc xem tiểu thuyết huyền nghi nhiều quá nên lậm rồi. Đời làm gì có lắm âm mưu quỷ kế thế chứ.
Khi sấy tóc cô thường hay để tâm trí treo ngược cành cây, vô tình lại nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Nghĩ lại cũng thật ngại ngùng. Phương Thần Tịch vẫn luôn canh cánh chuyện cô và Ngôn Tố Hoài hôn nhau, không tin vào câu "không cảm giác" của cô, thề phải hỏi cho ra lẽ mới thôi. Hàng Vãn không giận nhưng thấy bất lực. Phương Thần Tịch là vậy, quan tâm đến chuyện bát quái của trai xinh gái đẹp còn hơn cả chuyện tình cảm của chính mình.
Buổi trưa, họ đứng dưới bóng râm ở boong tàu phía sau. Tầm này học sinh hầu hết đang ngủ trưa, Phương Thần Tịch lại bắt đầu không kiêng nể gì mà hỏi về cảm nhận của cô với Ngôn Tố Hoài.
"Cậu thật sự muốn nghe?" Hàng Vãn nhướng mày.
Trong lòng cô trỗi dậy một chút ác ý. Sự xấu xa trong xương tủy cô giống như bị bọc bởi một lớp vỏ cứng, cô sẽ không dễ dàng xé bỏ lớp vỏ để nó lộ ra. Nhưng lúc này, trước mặt Phương Thần Tịch, cô bỗng muốn cắn nhẹ một góc lớp vỏ ấy, nặn ra một chút nhân mềm bên trong.
"Tớ không thích cậu ta." Hàng Vãn đặt tay lên lan can, mái tóc đen tung bay trong gió biển nhưng cô không buồn vuốt lại, mặc kệ chúng rối bời. "Cậu biết không Thần Tịch, lần nào chạm mặt cậu ta tớ cũng thấy không vui."
Hàng Vãn nhìn xa xăm ra mặt biển phẳng lặng, nhớ lại chuyện từ rất lâu trước đây, khi Ngôn Tố Hoài còn chưa được tuyển thẳng, họ từng có một lần cùng lên sân khấu nhận giải với tư cách hạng nhất và hạng nhì của khối.
Đó có lẽ là năm lớp 11.
Mười người đứng đầu khối xếp thành một hàng trên bục nhận giải. Ngôn Tố Hoài là hạng nhất nên đi phía trước cô. Cô cao 1m68, nhưng đứng trước một Ngôn Tố Hoài cao 1m85, cô hoàn toàn bị che lấp. Bóng lưng anh giống như một bức tường mà cô không thể vượt qua, lạnh lùng và vô tình.
Nhìn bóng lưng ấy, Hàng Vãn sơ suất trượt chân, lảo đảo bước tới trước suýt ngã. Hai cánh tay cô vô tình chạm vào lưng Ngôn Tố Hoài.
Cơ thể Ngôn Tố Hoài hơi cứng lại. Nhưng anh không quay đầu, Hàng Vãn chỉ nghe thấy một câu thì thầm:
"Không biết nhìn đường à, đồ ngốc."
Anh không hề nhắm vào cô, vì trong mắt anh căn bản không có cô. Có lẽ nếu đổi thành bất kỳ ai khác, anh vẫn sẽ có thái độ như vậy.
Mắt cao hơn đầu, đắc tội với cả thế giới, từ lúc đó cô đã muốn trị anh một trận. Ai cũng bảo anh là người không thể đắc tội, ai cũng xúm lại nịnh bợ anh. Cái gì mà thiên chi kiêu tử, cái gì mà đóa hoa trên núi cao, bên trong chẳng qua chỉ là một kẻ cậy tài khinh người.
Trùng hợp thay, cô cũng vậy. Nên cô muốn vượt qua anh, làm nhục anh. Để trong mắt anh có cô, thực sự coi cô là đối thủ.
Rất tiếc cô đã thất bại. Khi nghe tin Ngôn Tố Hoài được tuyển thẳng, cô nghe thấy lớp Một bên cạnh vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, còn cô thì sa sầm mặt mày, siết chặt nắm đấm.
Giống như lúc này.
Hàng Vãn siết chặt tay, nở một nụ cười thân thiện với Phương Thần Tịch: "Tớ thật sự thấy Ngôn Tố Hoài đúng là một thằng ngu."
Nói ra được, tâm trạng thoải mái hơn hẳn. Giây phút này, ngay cả gió biển buổi trưa cũng trở nên mát rượi, bớt đi phần oi bức.
Thế nhưng biểu cảm của Phương Thần Tịch lại cực kỳ đặc sắc, biến hóa từ nhịn cười sang đại kinh thất sắc chỉ trong một giây.
Hàng Vãn quay đầu lại theo ánh mắt của bạn, liền phát hiện cái người bị cô mắng là "thằng ngu" kia đã đứng sau lưng cô từ lúc nào không biết. Âm lượng của họ không lớn, nhưng ở vị trí của Ngôn Tố Hoài, chắc chắn là nghe thấy hết.
Anh mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, bên tai trái đeo một chiếc khuyên kẹp bạc lạnh lùng, dù đứng trong bóng râm vẫn rất nổi bật.
Ngôn Tố Hoài cúi đầu thong thả rút một điếu thuốc từ bao ra. Hàng Vãn quay đầu nhìn anh, anh cũng hơi nghiêng đầu, ánh mắt thản nhiên.
Anh nhếch môi, châm thuốc.
"Đừng bận tâm đến tôi. Tôi đang nghe đây, cậu nói tiếp đi."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!