Chương 48

Editor: Thảo Anh

"Ngậm?"

"Ngậm cái gì?"

Ngôn Tố Hoài sầm mặt nhìn cô, không thúc giục nhưng cũng chẳng hề có ý định buông tha. Tiếng động sột soạt ngoài kia vẫn còn là mối đe dọa, Hàng Vãn nhìn chằm chằm hạt nhũ hoa đang đứng thẳng, lấp lánh ánh nước bên miệng mình. Câu trả lời đã quá rõ ràng.

Hóa ra anh chờ cô ở đây sao... Cô đã nói là chơi kiểu gì cũng được mà. Chẳng lẽ bao gồm cả cái này?

Đại não Hàng Vãn trống rỗng. Dưới ánh nhìn của Ngôn Tố Hoài, cô vậy mà lại ngoan ngoãn há miệng, ngậm lấy đầu vú vừa được đẩy đến sát môi. Một khoảnh khắc, cảm giác thịt mềm trong miệng hòa cùng sự ẩm ướt truyền đến từ đầu vú nhắc nhở cô rằng cô đang tự bú ngực mình.

Cảm nhận đầu lưỡi áp sát vào hạt nhũ hoa căng tròn, lớp thịt mềm biến dạng trong miệng, cô nếm được hương vị của chính mình trộn lẫn cùng nước bọt anh để lại. Cảm giác này vượt quá giới hạn chịu đựng...

"Suỵt, ngậm cho kỹ vào, đừng để người ta nghe thấy..." Cảm giác xấu hổ chưa kịp bùng nổ, Ngôn Tố Hoài đã vùi vào tai cô, cười khẽ, "Đây chính là cái bịt miệng của con chó cái... ngậm chặt lấy, tôi bắt đầu địt cậu đây."

Anh nói rồi hơi rút tính khí ra, rồi lại đâm thật sâu vào. Cự vật thô lớn banh mở tiểu huyệt, chậm rãi trượt vào tận cùng, tạo ra tiếng "bõm" trầm đục. Âm thanh này không quá lớn, nhưng tuyệt đối không thể bỏ qua. Nếu người ngoài bụi cây nghe thấy...

Tim Hàng Vãn đập thình thịch, tiểu huyệt co thắt dữ dội. Cảm nhận được phản ứng của cô, thân hình thiếu niên khựng lại một thoáng, rồi lại bắt đầu rút ra đâm vào một cách chậm rãi nhưng đầy uy lực!

Cổ tử cung bị kích thích liên hồi, tiểu huyệt bị nhét đầy đến mức chật cứng, còn đôi nhũ hoa phía trên cũng bắt đầu rung lắc theo nhịp độ. Theo mỗi cú thúc hông của Ngôn Tố Hoài, cả cơ thể cô lại lắc lư theo. Hàng Vãn cảm nhận được, khi cơ thể chao đảo, điểm cứng nhỏ mà cô đang ngậm suýt chút nữa là trượt khỏi môi. Cô vô thức khép chặt môi, mím lại như thể đang lưu luyến.

Cô nằm ngửa, gắng sức cúi đầu ngậm lấy nhũ hoa, bị đâm cho choáng váng đầu óc. Khi cơ thể lắc lư trước sau, những đợt sóng ngực dội qua đôi môi truyền vào khoang miệng. Mỗi lần bị thúc lên, đầu lưỡi cô lại chạm vào lỗ sữa. Quầng vú liên tục đập vào mặt cô, mềm mại đến mức như muốn làm cô ngạt thở.

"Tôi cũng cắn một bên." Ngôn Tố Hoài nói, vừa địt vừa cúi xuống, ngậm lấy đầu vú bên kia vốn đang bị cô bỏ rơi.

Đây là lần đầu tiên, cả hai đầu vú đều nhận được sự ướt át cùng lúc. Trong đầu Hàng Vãn như có thứ gì đó nổ tung. Hai bầu ngực của cô, mỗi bên được một người khác nhau ngậm lấy. Mà một trong số đó lại chính là cô...

Sự căng thẳng, xấu hổ, thoải mái, thỏa mãn... đủ loại cảm xúc đan xen khiến cô cảm thấy bản thân mình không còn bình thường nữa. Kỳ lạ quá. Nhưng kỳ lạ hơn cả là, cô không những không chịu buông đầu vú mình ra, ngược lại còn hơi di chuyển đôi môi, nghiền nát hạt thịt nhỏ trong miệng.

"Ưm..."

Cảm giác tê dại như điện giật xộc thẳng lên đại não. Có lẽ vì vừa bị địt vừa tự bú ngực mình, Hàng Vãn không ngờ rằng cô lại có thể đạt được khoái cảm cực hạn trong hành vi tự sướng này. Lưỡi của Ngôn Tố Hoài hoành hành bên bầu ngực kia, khoái cảm sinh lý dần lấn át bên mà cô đang tự ngậm.

Sự xấu hổ trong đầu cô tan biến sạch sành sanh. Để duy trì khoái cảm cân bằng cả hai bên, cô thậm chí không chịu thua kém mà bú mút ngực mình mạnh hơn, cố gắng điều khiển đầu lưỡi chạm vào lỗ sữa mà liếm láp.

"Ư ư..." Cô vô thức nuốt nước bọt, rồi lại tiết ra nhiều hơn, làm ướt đẫm đầu vú trong miệng, nỗ lực làm hài lòng chính mình.

Sướng quá... Tự mình bú ngực sao mà sướng quá...

Ngôn Tố Hoài dừng lại từ lúc nào cô cũng chẳng hay biết. Cô chỉ biết mình đã quá đắm chìm vào việc tự bú, hai bên ngực cùng được mút liếm, cộng thêm khoái cảm tiểu huyệt bị lấp đầy, khiến cô lần nữa leo lên đỉnh cao trào. Đại não cô bị sự hưng phấn chiếm trọn, cô thậm chí không hề nhận ra mình đã lên đỉnh trong khi đang tự bú ngực.

Tiếng sột soạt của người đi ngoài bụi cây đã biến mất từ bao giờ. Ngôn Tố Hoài cười đầy nghịch ngợm bên tai cô, xoa bóp bầu ngực còn lại: "Chó cái... đầu vú to đến mức chẳng cần dùng đến cái bịt miệng nữa. Hừ, đôi vú này của cậu công năng thật đầy đủ..."

Anh đứng dậy, nhìn xuống cảnh tượng trước mắt, thiếu nữ si dại ngậm lấy ngực mình không buông, đôi môi mím lại, cơ bắp quanh miệng chuyển động, bú rất nhiệt tình.

Khoảnh khắc này, một luồng nhiệt trào dâng trong đại não Ngôn Tố Hoài. Rõ ràng là anh chủ động trêu chọc, nhưng chính anh cũng suýt chút nữa mất kiểm soát. Anh không nhịn được mà chửi thề: "Mẹ kiếp! Hàng Vãn, cậu đúng là lẳng lơ không đáy."

Ánh mắt anh âm u, nhếch môi, đưa tay xuống dưới môi cô gạt nhẹ, hạt thịt nhỏ đỏ hồng bật khỏi miệng thiếu nữ. Hàng Vãn lúc này mới nhận ra sự thất thố, ngước mắt nhìn anh bằng đôi đồng tử đỏ hoe.

Ngôn Tố Hoài cụp mắt, bưng lấy bầu ngực cô, đưa đến bên miệng: "Liếm tiếp đi."

Hàng Vãn cúi đầu, cố gắng ngước mắt đối diện với anh, thè lưỡi chạm nhẹ vào đầu vú đang run rẩy. Rồi dùng đầu lưỡi liếm một cái. Đầu vú bị nghiêng sang một bên rồi lại trở về vị trí cũ, nước bọt từ lưỡi cô tiết ra quá nhiều, chỉ liếm nhẹ thôi đã kéo ra những sợi chỉ mảnh.

Tính khí Ngôn Tố Hoài vẫn vùi trong cơ thể cô nhưng không cử động. Anh cảm nhận được khi cô liếm đầu vú, tiểu huyệt lại siết chặt lấy anh, mút mát khiến anh sướng đến mức không nhịn được mà thở dốc.

"Đồ dâm phụ, tự liếm ngực mình cũng có thể phát tình!" Anh vỗ mạnh vào bộ ngực đầy đặn như để trừng phạt việc cô lén lút tự sướng trái ý anh, "Có phải không cần chủ nhân bú ngực cho nữa không?"

"Ư ư, cần ạ!" Hàng Vãn vô thức đáp, giọng nói mềm nhũn đầy nức nở, "Em muốn chủ nhân bú..."

"Hừ..." Ngôn Tố Hoài nhìn bộ dạng khao khát không thỏa mãn của cô, phát ra một tiếng cười khẩy từ cuống họng, "Liếm tiếp đi."

Hàng Vãn run lên nhưng vẫn làm theo. Cô nhớ lại lời anh, liếm không dám quá cuồng nhiệt vì sợ anh không tiếp tục nữa. Ngôn Tố Hoài đột ngột cúi xuống, thè lưỡi liếm bầu ngực bên kia. Từ thịt ngực, quầng vú, cho đến đầu vú nhạy cảm nhất, anh đều liếm qua một lượt đầy hoang dại.

Khi liếm đầu vú, anh dừng lại rất lâu, vừa dùng đầu lưỡi xoay tròn vừa nhìn cô, đối diện trực tiếp. Ngôn Tố Hoài dùng bề mặt lưỡi nghiền lên hạt thịt nhỏ nổi cộm, từ gốc lưỡi nghiền đến đầu lưỡi. Động tác rất dâm mĩ, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng tỉnh táo, lời nói cũng như đang chất vấn chứ không phải ve vãn: "Ngực của mình có ngon không, hả? Tôi liếm sướng hay cậu tự liếm sướng hơn?"

Vừa hỏi, anh vừa đẩy bầu ngực đó vào miệng cô.

"Đều... đều sướng... á ưm..." Hàng Vãn hiểu ý, nói năng ú ớ, ngoan ngoãn ngậm chặt lấy đầu vú đang cương cứng vào miệng.

Hơi thở của Ngôn Tố Hoài ngưng trệ vài giây. Anh tưởng mình đã có sự chuẩn bị tâm lý cho sự lẳng lơ của cô. Nhưng khi mọi thứ thực sự bày ra trước mắt, anh vẫn bị chấn động. Dù anh đưa ra yêu cầu quá đáng thế nào, cô cũng toàn bộ chấp nhận, thậm chí còn tận hưởng trong đó... Càng lúc càng dâm. Bộ dạng của cô lúc này, còn dâm đãng hơn bất kỳ bộ phim nào anh từng xem.

Mẹ kiếp.

Anh cố đè nén lòng mình, đứng dậy nắm chặt xương chậu của cô, rồi không nhịn được mà bắt đầu thúc mạnh. Hàng Vãn chưa kịp phản ứng đã bị anh dẫn dắt chao đảo. Động tác của anh quá nhanh quá tàn bạo, mỗi cú đâm đều chạm đến điểm sâu nhất, cô suýt chút nữa không giữ nổi ngực mình trong miệng.

"Ưm... ưm..."

Cô nằm ngửa, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn. Bầu ngực bị bỏ rơi cũng rung lắc theo động tác, lắc ra những đường cong dâm mĩ.

"Đúng là lẳng lơ..." Ngôn Tố Hoài khàn giọng, "Tự ngậm ngực mình bị đàn ông địt, cậu còn có thể tiện hơn được không?"

Một cú thúc thẳng vào cổ tử cung, cảm giác tê dại kèm theo ý muốn tiểu tiện khiến cô không nhịn được mà buông miệng rên rỉ thành tiếng.

"Ưm á... Ngôn Tố Hoài! Chậm thôi, nhẹ chút, không chịu nổi ư ư..."

Sự đâm chọc của anh khiến bầu ngực được thả lỏng kia đập vào cằm cô. Cô xấu hổ nghiêng mặt đi, tiếp tục rên rỉ. Hốc mắt cô đầy nước. Anh địt quá sâu, mỗi cú đâm đều mang lại cảm giác tê dại, trong bụng dưới như có thứ gì đó tích tụ sắp trào ra...

"Không chậm được." Ngôn Tố Hoài liếm môi, nắm chặt xương chậu nâng cô lên một chút, "Cậu quá lẳng lơ, tôi sắp bắn rồi..."

Hàng Vãn chưa kịp phản ứng đã bị anh thúc mạnh liên hồi. Trong đêm tĩnh mịch của rừng cây, tiếng nước khi giao hợp và tiếng da thịt va chạm đã hoàn toàn lấn át tiếng côn trùng và gió thổi. Hàng Vãn lại lên đỉnh thêm lần nữa trong cơn mê man, cô run rẩy nói: "Ư ư, Ngôn Tố Hoài, đừng bắn vào trong..."

Giọng cô lên xuống theo nhịp độ, "Sẽ... sẽ có thai đấy ưm..."

"Giả vờ cái gì?" Anh nắm lấy eo cô thúc mạnh, "Sáng qua lúc để tôi bắn vào sao không nói? Có phải là muốn tôi bắn vào không?"

Hàng Vãn đỏ bừng mặt, không nói được lời nào, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ quyến rũ.

"Biết đâu... hai lần sáng qua đã đậu thai rồi ấy chứ. Hah, ừm... Tử cung của Hàng Vãn đây chứa đầy tinh dịch của nam sinh lớp bên cạnh... Cậu nói xem có dâm không, hả?"

Cô nhận ra hơi thở của thiếu niên đã dần mất kiểm soát, động tác ngày càng hỗn loạn hung hãn, túi tinh hoàn vỗ vào âm hộ phát ra tiếng đập "bạch bạch" giòn giã.

"Ưm á... không được..."

Lời của Hàng Vãn bị nghiền nát nơi cổ họng, theo cú đâm cuối cùng thật sâu, tinh dịch nóng bỏng xộc thẳng vào cổ tử cung, cả người cô run lên bần bật. Cô cảm nhận tiểu huyệt mình siết chặt lấy anh, như thể muốn làm trái ý chí mà khóa chặt thứ anh bắn vào bên trong.

"Cậu tự nhìn xem..." Ngôn Tố Hoài thở dốc, chế giễu nhìn cô, "Tôi bắn xong rồi mà vẫn còn mút, xem ra là rất thỏa mãn... Bắn hết vào rồi, cái lồn dâm này đã ăn no chưa?"

Nói xong, anh phủ lên người cô thở dốc. Tiếng thở dốc hòa cùng hơi nóng phả vào tai cô, như những cơn sóng dục vọng. Vừa bắn xong, tính khí anh vẫn chưa mềm đi. Anh không rút ra mà cứ thế vùi trong đó, chặn những thứ kia không cho chảy ra ngoài.

Hai bên thái dương anh đẫm mồ hôi. Hai bầu ngực Hàng Vãn bị anh ép cho biến dạng, cảm nhận được lớp mồ hôi dính nhớp trên ngực anh.

"Mẹ kiếp, cậu có phải người không hả Ngôn Tố Hoài!" Hàng Vãn vừa xấu hổ vừa sướng, phản ứng đầu tiên khi thở ra hơi là đẩy anh, "Cậu có thể đứng dậy không, toàn mồ hôi, đè chết tôi rồi!"

Cô có oán niệm với anh, và rất lớn. Làm sao cô lại nóng đầu đồng ý với cái yêu cầu vô lý đó chứ?

"Chưa xong đâu. Cậu đã hứa với tôi, đêm nay chơi kiểu gì cũng được." Ngôn Tố Hoài chống người dậy, cúi xuống nhìn cô. Trong mắt anh không phải sự thỏa mãn như cô tưởng, mà ngược lại còn đang cháy lên ngọn lửa dục vọng, nóng bỏng không giống anh thường ngày. Anh vuốt mặt cô, nhếch môi:

"...Đêm nay còn chưa kết thúc đâu."

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!