Chương 47

Editor: Thảo Anh

Ngôn Tố Hoài cúi xuống nhìn cô.

Hàng Vãn lúc này trông kiều mị đến mức không tưởng nổi. Cô nheo đôi mắt hồ ly, đôi môi hơi hé mở, bộ ngực đẫy đà dưới ánh trăng trở nên trắng ngần, phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, nơi đầu vú vẫn còn vương những giọt nước bọt trong veo anh để lại.

Khác hẳn với một Hàng Vãn bình thường luôn giữ vẻ điềm tĩnh phân tích bên cạnh thi thể hay phong thái thanh lịch giữa đám đông. Dù bình thường cô có trừng mắt lạnh lùng với anh thế nào, thì trước dục vọng, cô vẫn rũ bỏ lớp vỏ bọc đó, chủ động phát tình cầu hoan.

Chính sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài và bản chất ấy khiến mỗi lần anh lột bỏ mặt nạ của cô, anh lại cảm nhận được một sự khoái cảm đê hèn. Một Hàng Vãn như thế này chỉ mình anh có cơ hội nhìn thấy. Cô chỉ phô bày dáng vẻ dâm loạn, rẻ rúng này trước mặt một mình anh.

Mỗi lần thấy cô như vậy, anh lại muốn quá đáng hơn nữa. Anh muốn xem giới hạn của cô rốt cuộc nằm ở đâu. Biết đâu có một ngày, ngay cả giới hạn đó cũng chẳng còn.

Vì thế, anh nhìn chằm chằm thiếu nữ dâm đãng đang cầu hoan dưới thân mình bằng ánh mắt lạnh lẽo, nhàn nhạt ra lệnh: "Được thôi. Chó cái, tự mình vạch cái lồn dâm ra."

Trong giọng điệu của anh ẩn chứa một sự thỏa mãn mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra.

Hàng Vãn làm theo ngay lập tức. Cô đưa tay xuống dưới, không thể chờ đợi được nữa mà vạch hai cánh môi âm hộ ra sang hai bên.

Thật ướt, thật trơn. Ngón tay vừa chạm vào đã dính đầy chất lỏng ấm nóng, không biết là dâm thủy tiết ra từ tiểu huyệt, là dịch vừa phun ra lúc nãy, hay là nước bọt anh để lại. Cô nghĩ, chắc chắn cảnh tượng ở cửa huyệt mình lúc này đã dâm mĩ đến mức không thể cứu vãn. Càng nghĩ thế, cô càng vạch rộng ra, như sợ anh không vào được vậy.

"Chó cái ngoan, tự giác thật, vạch rộng lắm." Ngôn Tố Hoài bật cười, bất ngờ có chút dịu dàng.

Anh bóp cằm cô, vỗ nhẹ vài cái, rồi ép quy đầu chen vào cửa huyệt ướt át: "Chuẩn bị chịu địt đi, có vui không?"

"Ưm..." Dù đã cố hết sức vạch cửa huyệt ra rộng nhất có thể, nhưng khoảnh khắc anh chen vào, cô vẫn cảm nhận được cảm giác căng đầy khiến toàn bộ phần thân dưới như muốn bị xé toạc ra.

Cảm giác như cuối cùng cô cũng trở nên trọn vẹn.

"Ư ư, vui... vui lắm." Cô thè đầu lưỡi ra, trông mềm mại, "Dương vật của chủ nhân cuối cùng cũng vào rồi, chó cái vui lắm, được chịu địt vui lắm ạ, ừm hứ..."

"Mẹ kiếp, đồ lẳng lơ..."

Ngôn Tố Hoài không chịu nổi bộ dạng này của cô, chẳng buồn đợi cô thích nghi với kích thước nữa. Anh nghĩ dù sao hôm qua cô cũng vừa được anh "khai bao" xong, liền trực tiếp thúc hông tiến sâu.

"Á, nhẹ thôi, nhẹ thôi ư ư..."

Tay cô đẩy vào ngực anh, nhưng lực đạo lại như đang lạt mềm buộc chặt. Ngôn Tố Hoài cười khẩy: "Nhẹ?"

Anh đương nhiên không thể nghe lời cô, ngược lại như được cổ vũ, rút dương vật ra rồi lại hung hăng đâm mạnh vào!

"Ưm á..." Cả người cô bị đẩy ra sau, đôi nhũ hoa rung lên, tạo thành từng đợt sóng sữa dập dềnh trước mắt anh.

Cú này đâm thẳng vào cổ tử cung mềm mại của cô. Cảm giác tê dại nơi cổ tử cung truyền khắp toàn thân, lỗ sáo của anh cũng bị lớp thịt mềm đó kích thích, cả hai cùng lúc bật ra tiếng thở dốc khó nhịn.

"Mới khai bao hôm qua mà hôm nay đã chặt thế này..." Anh thở dốc, cúi đầu ngậm lấy đầu vú cô, "Cậu đúng là loại sinh ra để chịu địt..."

"Ư ư..." Hàng Vãn cắn chặt môi. Cô cảm nhận được đường hầm chật hẹp bị căng ra, đau đớn khi phải thích nghi lại với kích thước của anh chỉ sau một ngày. Cô nghi ngờ không biết tiểu huyệt mình có bao giờ bị gậy thịt này xuyên thủng thực sự không mà sao vẫn khó khăn đến thế.

Nhưng phản ứng cơ thể không lừa được cô. Chỉ cần cảm nhận được hình dáng quy đầu và sự thúc đẩy của anh, sâu trong tiểu huyệt cô đã trung thực tiết ra dịch mật, bao bọc lấy cây thịt đang khao khát từ lâu.

Nỗi đau thoáng qua đổi lại là sự thoải mái kéo dài. Mọi giác quan của Hàng Vãn đều tập trung vào phần thân dưới đang bị căng ra đến cực hạn. Căng quá, đầy quá... Ký ức cơ thể từ ngày hôm qua quay lại, cả thể xác lẫn tâm hồn cô đều được thỏa mãn chưa từng có.

Giây phút này, cô cảm thấy mình thực sự đã biến thành một ả dâm phụ không thể sống thiếu cặc bự.

"Ngôn Tố Hoài, cậu... động đậy đi..." Cô khó chịu vặn vẹo phần thân dưới, chẳng rõ là cố ý hay vô tình mà cơ thịt trong huyệt cứ co thắt lại như muốn níu giữ thứ đang định rút ra.

"Vậy cậu nói đi..." Ngôn Tố Hoài chậm rãi rút cặc ra, nhìn vẻ mặt thiếu nữ dưới thân dần trở nên tủi thân, ác ý hạ thấp giọng, "Nói 'Chủ nhân địt em đi, địt nát cái lồn dâm của em đi', thì tôi cho."

Anh cố tình rút gậy thịt ra, chỉ để lại phần quy đầu kẹt ở cửa huyệt, bất động.

Hàng Vãn hé môi. Rõ ràng rất xấu hổ, nhưng cô vẫn thốt ra được. Không hề do dự...

"Chủ nhân... địt em đi, địt nát cái lồn dâm của em... ưm á á..."

Ngôn Tố Hoài không thể nhịn được nữa, túm chặt hai tay cô, bắt đầu thúc hông ra vào điên cuồng. Mỗi cú đâm rút, cô đều cảm nhận rõ rệt cây cặc lấp đầy mình từ nông đến sâu, lớp vách trong tiểu huyệt co bóp rồi lại bị đâm toạc ra, dần dần thích nghi với kích thước của anh. Rãnh quy đầu và các mạch máu nổi cộm trên thân gậy bị vách thịt ép chặt, ma sát không chút khoảng cách.

Khác với kiểu thú giao hôm qua, tư thế này cho phép họ nhìn thấy mặt nhau. Hàng Vãn nằm trên đất, trong tầm nhìn đang chao đảo chính là khuôn mặt của Ngôn Tố Hoài.

Ngay cả khi làm tình, nét mặt anh vẫn không hề thay đổi, hàng lông mày hơi nhíu, đôi môi mỏng mím chặt. Nhưng quanh mắt lại ửng đỏ, đặc biệt là ở đuôi mắt, đỏ như vừa khóc, lại như vừa bị bắt nạt tàn nhẫn.

Màu sắc này vốn không nên xuất hiện trên khuôn mặt thiếu niên lạnh lùng đó, thế mà nó lại xuất hiện, ngay lúc đang làm tình. Có lẽ vì bị cây gậy thịt này đâm cho tơi tả, Hàng Vãn mơ màng cảm thấy anh lúc này vô cùng quyến rũ.

Anh luôn dễ dàng đâm trúng điểm nhạy cảm nơi cổ tử cung, chỉ mới thúc đẩy vài chục cái, Hàng Vãn đã run rẩy lên đỉnh, tiểu huyệt không ngừng phun ra dòng nhiệt nóng hổi tưới lên quy đầu đang vùi sâu trong cơ thể.

"Á á... cao trào rồi ư..."

Nhưng đúng lúc này, Ngôn Tố Hoài đột ngột dừng mọi động tác. Cây gậy thịt vẫn vùi sâu trong nơi sâu nhất, anh phủ người lên, bịt chặt miệng cô: "Suỵt..."

Xung quanh chìm vào yên tĩnh, tai Hàng Vãn đột ngột nghe thấy một âm thanh khác. Tiếng động phát ra từ phía ngoài bụi cây, nhưng lại rất gần!

Ngôn Tố Hoài buông tay, Hàng Vãn há miệng thở dốc, không dám gây ra thêm tiếng động nào. Tim cô đập loạn xạ, trớ trêu thay, dương vật đang cắm trong tiểu huyệt cũng không đúng lúc mà giật nảy lên, dường như lại sưng to hơn một chút, nhắc nhở cô rằng họ đang làm tình.

Có nghĩa là họ đang làm tình ở đây, còn bên ngoài có người đi ngang qua. Chỉ cần người đó vạch bụi cây ra rồi chui vào...

Hàng Vãn không dám tưởng tượng đến cảnh tượng đó.

Gần rồi, rất gần...

Dường như có thứ gì đó quệt vào bụi cây bên ngoài, tạo ra tiếng sột soạt. Là quần áo vô tình vướng phải, hay có người đang dùng tay vạch cành lá ra?

Không, nhất định đừng là vế sau...

Bên cạnh là tiếng lá cây cọ xát, phía trên là ánh mắt nhìn xuống đầy ác ý của thiếu niên, cô không biết nên nhìn về đâu.

Đúng lúc đó, cô cảm nhận được bầu ngực mình bị một bàn tay khẽ bóp lấy. Những ngón tay lướt qua đầu vú, khiến cô suýt nữa bật ra tiếng rên rỉ.

Ngôn Tố Hoài!

Cô sợ đến chết khiếp, trừng mắt nhìn anh không lời.

Vị trí Hàng Vãn đang nằm là một triền đất thoai thoải, đầu cao chân thấp, khi ngửa ra thì bầu ngực tự nhiên tụ lại, không bị bè ra như nằm trên mặt đất bằng. Ngôn Tố Hoài một tay bóp lấy nhũ hoa, đẩy toàn bộ bầu ngực đầy đặn về phía mặt cô. Cùng lúc đó, bàn tay kia ấn lên đỉnh đầu cô, ép mạnh đầu cô xuống.

Cổ Hàng Vãn bị ép phải gập lại, cằm dần dần chạm gần vào ngực mình. Trong tầm mắt cô, bầu ngực trắng ngần ấy ngày càng lớn, đầu vú hồng hào cũng ngày càng gần...

Khi môi cô gần như chạm vào đầu vú mình, động tác của Ngôn Tố Hoài đột ngột dừng lại.

Dương vật vẫn vùi trong cơ thể cô, tiếng sột soạt ngoài bụi cây vẫn văng vẳng bên tai, ánh trăng lọt qua kẽ lá rơi trên hàng mi đang bị ép phải rũ xuống của cô.

Sau đó anh cúi xuống, dùng chất giọng trầm khàn phát ra câu nói ác liệt đến tột cùng:

"Nào, tự mình ngậm lấy đi."

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!