Chương 24

Editor: Thảo Anh

Hàng Vãn khựng lại.

Giữa khoảng lặng của hai người, gió biển vừa vặn ngừng thổi, cắt đứt tiếng xào xạc của lá rừng.

Cũng chính vì vậy, cô mới có thể nghe rõ được những tiếng rên rỉ yếu ớt nhưng rõ ràng vọng lại từ hướng những dấu chân kia.

"A... ưm... nhanh lên một chút, sắp đến rồi -"

"Mới thế đã sắp lên đỉnh rồi sao? Tôi đụ cậu có sướng không, hửm?"

"Ư ư, sướng lắm, mạnh lên chút nữa... a a a, lên đỉnh rồi~"

Gió biển dần nổi lên, qua những kẽ lá chập chờn, Hàng Vãn lờ mờ thấy hai bóng người một trước một sau.

Cô không nhận ra đó là ai, chỉ thấy hai người dường như vẫn mặc nguyên quần áo, váy của nữ sinh bị vén lên tận eo, cô ấy bám vào thân cây cong mông lên, còn nam sinh đứng phía sau không ngừng thúc hông va đập.

"Nói đi, tôi với Cố Cần ai giỏi hơn? Ai to hơn? Hửm? Nói mau, An An! ... Không nói chứ gì? Hừ, không nói thì tôi đụ chết cái l*n dâm của cậu!"

"Ư ư, cậu giỏi, cậu giỏi nhất được chưa - a, ư... chậm lại một chút~"

Hàng Vãn cứ tưởng cô và Ngôn Tố Hoài tiến triển đã là nhanh rồi. Không ngờ có người còn "chơi" sớm hơn cả họ. Ngả mũ thán phục.

Mặc dù cô xem phim người lớn không ít, nhưng đây là lần đầu tiên cô chứng kiến cảnh tượng này ngoài đời thực. Huống hồ, lại còn đứng xem cùng Ngôn Tố Hoài.

Vừa quay đầu lại, cô đã chạm phải ánh mắt của anh.

Ngôn Tố Hoài: "..."

Hàng Vãn: "..."

Cả hai đều đọc được sự ngỡ ngàng trong mắt đối phương. Cuối cùng, Ngôn Tố Hoài dùng khẩu hình miệng hỏi cô.

"Đi không?"

Hàng Vãn không có sở thích nhìn lén người khác làm tình. Cô vội vàng gật đầu, hai người nhẹ nhàng lùi lại, lặng lẽ rút khỏi chốn thị phi này.

Cô cố đè nén nhịp tim đang đập thình thịch, giả vờ bình tĩnh. Nhưng phản ứng sinh lý không thể lừa dối cô được. Vùng bụng dưới hơi co thắt, hạt đậu nhỏ bí mật giữa hai chân dường như đang giật giật.

Tuy màn xuân cung sống động này chưa đến mức khiến cô đỏ mặt tía tai, nhưng mượn cảnh tượng này, trong đầu cô lại không kìm được mà bắt đầu ảo tưởng, nếu sau này cô và Ngôn Tố Hoài cũng làm tư thế đó... Dương vật của anh to như thế, liệu có đụ cô đến mức tiểu ra quần không?

Và đối tượng trong ảo tưởng tình dục của cô, lúc này đang đi ngay bên cạnh...

Vừa quay sang chạm phải ánh mắt nửa cười nửa không của Ngôn Tố Hoài, Hàng Vãn thấy anh hơi nhướng mày: "Đỏ mặt cái gì?"

Anh bình tĩnh thật đấy.

Hàng Vãn không phục, đưa mắt nhìn xuống, lại phát hiện anh ngay cả cương cũng không cương.

"Tôi đang thấy xấu hổ thay cho người ta thôi." Hàng Vãn đè nén sự xao động trong lòng, tuy hơi đỏ mặt nhưng nét mặt vẫn không gợn sóng, "Tôi thấy... tên con trai kia nói chuyện tởm quá."

Ngôn Tố Hoài bật cười một tiếng ngắn ngủi, giọng điệu lười biếng xen lẫn chút ghét bỏ: "Ừ, tôi cũng thấy vậy."

Lúc này Hàng Vãn mới để ý thấy giọng nói thường ngày của anh thực ra hơi có độ dính, giống như một lớp sương mù trong suốt bao bọc lấy chất giọng thanh lãnh ấy.

Nếu chất giọng này ghé sát tai cô nói những lời dâm dục...

Chậc, những ảo tưởng của cô toàn đến vào lúc không thích hợp.

Hàng Vãn gạt phắt những suy nghĩ kỳ quái đó ra khỏi đầu, nhìn thẳng vào mắt anh bằng ánh mắt châm biếm: "Ồ, thế nên cậu mới chẳng cương lên nổi?"

Ngôn Tố Hoài nghiêng đầu: "Ừm... Không phải tôi bị yếu sinh lý sao?"

Hàng Vãn: ?

Cứ thấy câu này quen quen, hình như nghe ở đâu rồi thì phải. Cô theo bản năng định mở miệng khịa lại anh một câu, thì bỗng chú ý thấy phía chếch bên phải hướng họ đang đi, qua khe hở của khu rừng lộ ra một góc không mấy hài hòa.

Trông giống như là... một kiến trúc nào đó. Kiến trúc?!

Hàng Vãn lập tức kéo góc áo Ngôn Tố Hoài: "Khoan đã, nhìn kìa."

Ngôn Tố Hoài nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ. Cả hai nhìn nhau rồi rảo bước nhanh hơn. Đi vòng qua một bụi cây thấp và vài tán cây lớn, họ phát hiện ra một bãi cát khá rộng. Trên bãi cát ấy sừng sững một căn nhà gỗ!

Đi bộ mỏi chân nãy giờ không thấy dấu vết văn minh nhân loại, Hàng Vãn vốn đã hết hy vọng, nhưng phát hiện này chẳng khác nào một phép màu khiến cô không dám tin vào mắt mình.

Ngôi nhà gỗ không lớn, hình dáng vuông vức và thấp lùn, hình dáng, chiều cao và diện tích trông như một thùng container lớn. Chỉ nhìn bề ngoài cũng có thể thấy nó đã được xây dựng từ khá lâu, bề mặt gỗ xám trắng chi chít những dấu vết bị ăn mòn và những vệt ố màu sẫm. Căn nhà này xung quanh không có lấy một cánh cửa sổ, chỉ có duy nhất một cánh cửa gỗ đóng kín, trên mặt cửa thậm chí còn có vài vết nứt dễ thấy.

Hàng Vãn bước lên trước, không do dự đưa tay đẩy cánh cửa gỗ. Dù có một bộ xương trắng hiện ra trước mắt thì cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi. Dù sao thì, khi mở cửa phòng điều khiển du thuyền, cô cũng đã chứng kiến cảnh tượng có thể gọi là địa ngục rồi cơ mà.

Cánh cửa gỗ này trông có vẻ đóng chặt, nhưng thực tế cô chỉ đẩy nhẹ, nó đã kêu "kẽo kẹt" mở vào trong. Một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mặt khiến Hàng Vãn phải bịt mũi ho khan vài tiếng, sau đó mới định thần nhìn vào bên trong.

Tưởng tượng ra đủ cảnh tượng kinh dị, nhưng khi nhìn thấy cách bài trí bên trong, cô lại thấy có phần hụt hẫng. Đập vào mắt là một chiếc bàn gỗ thô kệch và một chiếc ghế gỗ xiêu vẹo, bên cạnh là một chiếc giường ván gỗ chật hẹp. Không gian vốn đã bức bối, trong góc còn xếp vài thùng gỗ, khiến chỗ đặt chân vô cùng hạn hẹp. Chiếc giường hẹp gần như dán chặt vào tường, phía trước cũng bị vài thùng gỗ lớn chắn kín. Mọi đồ đạc trông đều rất bẩn và cũ kỹ, bề mặt phủ đầy bụi bặm và nấm mốc.

Nguồn sáng duy nhất trong nhà gỗ là từ một lỗ tròn nhỏ đục gần mái nhà, một tia nắng chéo hắt vào, chiếu lên chiếc bàn gỗ trống trơn. Dưới tia sáng đó, Hàng Vãn lờ mờ thấy bụi bay mù mịt trên bàn.

Hàng Vãn lách qua những thùng gỗ trên sàn để đi sâu vào trong. Bóng tối và sự ẩm ướt bao trùm lấy cô, cùng lúc đó, thân hình cao gầy của chàng thiếu niên dán sát vào lưng cô. Ngôn Tố Hoài bước nhanh lại gần, che khuất ánh sáng từ ngoài cửa, cánh tay trái thon dài tự nhiên vòng qua eo ôm lấy cô.

Đại não Hàng Vãn trống rỗng trong chớp mắt, từ eo sau truyền đến một xúc cảm kỳ lạ.

Tính khí của Ngôn Tố Hoài không biết xấu hổ mà dán sát vào, cứng đến đáng kinh ngạc.

"Ưm, Ngôn..."

Cô còn chưa kịp lên tiếng, bàn tay kia của Ngôn Tố Hoài đã điêu luyện luồn vào từ chỗ bắt chéo trước ngực áo bơi, tóm gọn cả bầu ngực cô nhào nặn.

"Hàng Vãn, cậu nói xem có cứng không?" Anh tiện đà thúc hông hai cái. Vật đó cấn vào phần eo mông nhạy cảm của Hàng Vãn, khiến cô run lên bần bật.

Vì quá cứng, nên qua lớp vải cô vẫn lờ mờ cảm nhận được hình dáng và nhiệt độ. Eo cô vốn rất thon, cô có cảm giác cái thứ này to bằng một phần ba vòng eo mình mất.

Anh thừa biết cô có thể cảm nhận rõ ràng, nhưng lại vừa xoa ngực cô vừa cười xấu xa, ép cô phải tự mình nói ra.

"Cứng, cứng lắm... ưm..." Nụ hoa bị khớp xương ngón tay anh kẹp lấy, cọ xát tới lui, khoái cảm từ trên lan xuống dưới, hóa thành dịch dâm liên tục trào ra nơi cửa huyệt.

"Ừm, quả nhiên là phải nhìn cậu thì mới dễ cứng." Bên tai vang lên tiếng cười khẽ của thiếu niên. Hàng Vãn đã không thể phân biệt được nụ cười này có mấy phần cố ý, vì dái tai cô đang bị anh khẽ liếm.

Cô không ngờ đến cả tai mình cũng nhạy cảm như vậy. Anh vừa liếm lên, cô đã cảm thấy một trận ngứa ngáy từ sống lưng xộc thẳng lên, run rẩy không ngừng trong vòng tay anh.

Cô phản xạ có điều kiện mà nghiêng đầu cố trốn tránh, nhưng đôi môi Ngôn Tố Hoài vẫn dai dẳng đuổi theo. Anh hạ thấp giọng, mang theo chút khó hiểu, giống như một cậu học trò ngoan ngoãn đang tò mò học hỏi, ghé sát tai cô nghiêm túc hỏi: "Trốn cái gì, ngứa lắm sao?"

Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai cô khi nói, lan xuống dái tai và ra sau gáy. Hàng Vãn cảm thấy hơi thở của anh như một đốm lửa nhỏ, chỉ khẽ chạm vào đã làm cả tai cô nóng bừng như lửa đốt. Hơi nóng này thậm chí còn lan ra toàn thân, xương sống như bị thiêu rụi, cả người cô nhũn ra, nhờ có Ngôn Tố Hoài một tay ôm lấy mới không bị trượt ngã.

"Ư ư... ngứa lắm, đừng..."

"Ưm..." Ngôn Tố Hoài phớt lờ sự kháng cự của cô, khẽ hé môi ngậm lấy dái tai mềm mại đầy đặn của cô vào giữa khe môi, rồi mút nhẹ, dùng đầu lưỡi đẩy đẩy trêu đùa, miệng lẩm bẩm không rõ chữ: "Trên người cậu... có chỗ nào không nhạy cảm không?"

"A, Ngôn Tố Hoài... đừng thế, đứng không vững nữa rồi..." Hàng Vãn bị anh ôm trọn trong lòng, tay cậu ta đang trêu chọc đầu ngực dần cương cứng của cô, miệng còn ngậm tai cô mà liếm láp, cô không có chỗ nào để trốn. Tại sao ngay cả việc bị anh cắn tai, liếm tai, cô cũng có cảm giác như đang bị cưỡng hiếp vậy?

Những điểm nhạy cảm chưa được khai phá trên cơ thể cô, thực sự nhiều hơn cô tưởng tượng rất nhiều...

Ngôn Tố Hoài nhào nặn bầu ngực cô. Anh không tháo dây buộc, mà ép một bên ngực phọt ra khỏi cổ áo khoét sâu của bộ đồ bơi. Hàng Vãn chỉ cần hơi đưa mắt xuống là có thể thấy bầu ngực dâm đãng to tròn của mình đang bị bàn tay lớn kia nhào nặn thành đủ hình dạng như một món đồ chơi giảm stress.

"A... ngực bự thật đấy, sao lại mọc to thế này? Một tay nắm không hết..." Anh vừa liếm tai cô, vừa thở gấp nói, "Ưm, mềm quá, bình thường cậu cũng tự xoa thế này à?"

"A... ưm... ngày nào cũng tự xoa..."

Chát.

Vừa dứt lời, bầu ngực cô liền ăn một cú tát đanh gọn. Khối thịt trắng nõn nà đung đưa qua lại, dập dềnh thành những đường cong đầy sắc tình.

"Ưm a..."

Anh tát không tính là mạnh. Hơi đau, nhưng mà sướng. Sướng đến mức trong khoảnh khắc ấy các giác quan của cô chỉ tập trung vào một điểm trước ngực. Cơn đau tan đi theo từng đợt sóng ngực, thay vào đó lại là cảm giác trống rỗng.

Cô khao khát có thêm kích thích để nối dài khoái cảm này, miệng thốt ra tiếng rên rỉ đầy bi thương: "Ngôn Tố Hoài... tiếp đi, đừng dừng..."

"Đồ lẳng lơ, bị tát vú thôi mà cũng phát tình được."

Lột bỏ lớp vỏ bọc thiên tài kiêu ngạo, Hàng Vãn nhận ra giọng điệu sỉ nhục của Ngôn Tố Hoài thực sự vô cùng tồi tệ, nhưng cô không những không phản cảm, mà còn càng hưng phấn hơn. Bởi vì cô biết rõ hơn ai hết, giới hạn của cô còn thấp hơn thế này nhiều. Thấp hơn rất nhiều.

Ngôn Tố Hoài giải phóng nốt bên ngực còn lại của cô khỏi bộ đồ bơi. Hai khối thịt tròn xoe bị bộ đồ bơi ép ở giữa, đẩy lên thành những ngọn núi cao vút. Đôi bàn tay anh cứ thế ôm trọn lấy cô từ phía sau, hổ khẩu kẹp vào sườn ngực, lòng bàn tay nâng hai bầu ngực cô xóc lên xóc xuống.

Khuôn ngực cô rất đẹp, chân ngực rộng, độ nhô cũng cao, trông vô cùng tròn trịa đẫy đà. Quầng vú vừa to vừa hồng, núm vú nhỏ nhắn khảm ngay chính giữa, hệt như trái dâu tây tươi mọng điểm xuyết trên chiếc bánh kem, khiến người ta ứa nước miếng.

Ngôn Tố Hoài vừa nhìn, vừa nắn bóp, yết hầu trượt lên xuống, dục vọng trong mắt ngày một đậm đặc. Một đôi vú dâm đãng thế này, không lâu trước đó còn kẹp chặt lấy gậy thịt của anh, bị tinh dịch của anh bôi đầy...

Anh một tay đỡ lấy ngực cô, như đang vắt sữa mà không nương tay ép bầu ngực đến căng tròn thuôn dài, rồi cúi đầu từ vai cô ngậm lấy núm vú.

Dây cung trong đầu Hàng Vãn đứt phựt ngay lập tức. Cô không ngờ anh sẽ dùng tư thế này để ăn ngực mình, một khung cảnh mà cô chưa từng mường tượng. Khóe mắt cô ứa ra vài giọt lệ, giọng run rẩy: "A... a ưm, sướng quá..."

Ngôn Tố Hoài như một con sói đói khát, một bên nhào nặn bầu ngực cô thành đủ hình dạng, một bên nhét nó vào miệng nhiều hơn, gần như ngậm lấy quá nửa, rồi dùng sức mút mát.

"Ưm ưm, vú to quá, thế này mà cũng ăn được..." Cậu ta vừa liếm, vừa tặc lưỡi ngạc nhiên, "Thích bị ăn vú thế này không, đồ lẳng lơ?"

"Thích... thích lắm... ưm..." Cơ thể Hàng Vãn vặn vẹo trong vòng tay anh. Cửa mình của cô quả thực đang lụt lội, mật dịch trào ra từ lâu, đọng thành một vũng lớn trong đũng đồ bơi.

"Vậy từ nay ngày nào cũng đút cho tôi ăn thế này nhé, được không?" Giọng anh như đang dỗ ngọt, chờ đợi cô cam tâm tình nguyện cùng chìm xuống vực sâu.

Đầu óc Hàng Vãn trống rỗng, nhất thời không đáp lại. Anh liền tăng thêm sức mạnh nơi khóe môi, mút ra những tiếng dâm mỹ ướt át.

"A... ưm, ngày nào cũng thế, cho cậu ăn, hu hu..." Giọng cô mềm mại nũng nịu khác hẳn vẻ thường ngày.

"Ừm, ngoan lắm." Ngôn Tố Hoài say sưa liếm mút, lúc dừng lại liền xoay mặt cô qua, nhân lúc môi cô đang khẽ mở để thở mà hôn lấy hôn để, đưa lưỡi vào miệng cô quấn quýt.

Anh dán sát môi cô, ngón tay luồn xuống dưới, lách vào khe hở nơi gốc đùi cô.

"Đồ lẳng lơ, banh chân ra."

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!