Chương 15

Editor: Thảo Anh

"Đừng chạm vào đó... A!"

Đôi chân của Hàng Vãn vốn đã mềm nhũn, chỉ cần Ngôn Tố Hoài khẽ dùng lực là đã dễ dàng bị tách rộng ra. Anh dùng hổ khẩu kẹp lấy đùi cô, lòng bàn tay áp sát vào làn da trắng ngần trần trụi, trượt dài một đường lên tận gốc đùi.

Hàng Vãn rùng mình một cái nhưng không hề phản kháng.

"Sao chân lại tự tách ra thế này? Muốn đến thế sao?"

Ngay khoảnh khắc ngón tay cái khẽ tì lên vùng kín, Hàng Vãn lại run rẩy thêm lần nữa. Cô nghe thấy một tiếng cười khẩy:

"... Thế nên cậu nên hiểu cho rõ, là ai đang cầu hoan với ai, phải không?"

Ngôn Tố Hoài thừa dịp cô đang bủn rủn, lại vục mặt vào ngực cô mà gặm nhấm. Anh vừa mút vú phát ra những tiếng "chụt chụt" hưởng thụ, vừa dùng ngón cái cách một lớp đồ bơi mà xoa nắn nơi nhạy cảm nhất. Chẳng hiểu vô tình hay cố ý, vị trí anh chạm vào lại chính là hạt đậu nhỏ đang bị kẹp giữa hai cánh môi âm hộ đầy đặn.

"Ưm... Ngôn Tố Hoài, chỗ đó... là... a... a..."

Phản ứng đặc biệt của cơ thể cô trong nháy mắt không thể nào lọt qua được nhãn quan của Ngôn Tố Hoài. Điểm yếu của cô cứ thế phơi bày trần trụi trước mặt anh.

Ngôn Tố Hoài ngậm lấy đầu nhũ đang sưng đỏ vì bị bú mút, đầu lưỡi tung hoành trong khoang miệng cô một cách càn rỡ. Ngón tay cái của anh càng thêm dùng lực, xoa những vòng tròn trên lớp vải áp sát vùng thịt mềm mại như chiếc bánh bao nhỏ kia. Trong lúc vò nắn, hai cánh môi âm hộ bị đầu ngón tay gạt sang một bên, anh cảm nhận được khối thịt mềm ở giữa như đang nghênh hợp, cứng dần lên dưới sự tấn công dồn dập của mình.

"Ưm... dừng lại, tha cho tôi... a, sướng quá..."

Mặt Hàng Vãn đỏ gay, cô chẳng còn phân biệt nổi mình đang thốt ra những lời gì nữa. Bởi vì cô lại lên đỉnh rồi.

Chỉ riêng việc bị bú vú thôi mà đã đạt cao trào tới ba lần, vùng hạ bộ chua xót ép ra càng nhiều dịch thủy. Đồ bơi ôm sát khiến nước dâm đọng lại quá nhiều, cảm giác như sắp tràn ra khỏi vùng tam giác đến nơi. Cô thấy mình đúng là có thể chất dâm đãng thiên bẩm.

Trong cơn mê muội, cô nghiêng mặt nhìn thấy nơi bãi cạn cách đó không xa, những đợt sóng cuộn trào vỗ nhẹ vào bờ cát. Nhưng cô không nghe thấy tiếng sóng, bên tai chỉ toàn là những tiếng "nhóp nhép" đầy dâm mĩ của việc liếm mút vú.

Ngôn Tố Hoài dùng lực mút chặt lấy nụ hoa rồi kéo ngược lên trên, Hàng Vãn dời tầm mắt lại, thút thít rên rỉ. Bầu ngực đầy đặn của cô bị miệng anh lôi kéo, giống như lớp vỏ bánh trôi mềm mại bị người ta ngậm lấy rồi kéo căng ra ngoài.

Anh ác ý mút bầu thịt đến biến dạng rồi mới buông ra ở điểm cao nhất, tạo thành một tiếng "chụt" đầy sắc tình. Phần thịt vú đính kèm đầu nhũ nhanh chóng đàn hồi trở lại, nhưng vì quá đẫm thịt nên nó tạo thành một đợt sóng vú dập dềnh đầy dâm dật.

Cả một vùng quanh đầu nhũ đều ướt đẫm nước bọt, lấp lánh dưới ánh rạng đông mờ ảo. Sự thật này cộng với cảm giác tê ngứa mãi không tan nơi đầu nhũ nhắc nhở Hàng Vãn một thực tế: Vú của cô đã bị Ngôn Tố Hoài bú cho thấu triệt rồi.

Còn Ngôn Tố Hoài thì cứ thế chống nửa thân trên, từ trên cao nhìn xuống cô. Bàn tay đang đặt ở hạ bộ bỗng dùng lực rồi đột ngột dừng lại, hưởng thụ nhìn gương mặt đỏ bừng và hơi thở dốc của cô.

"Được xoa chỗ này sướng lắm à?"

Đại não bị dục vọng xâm chiếm của Hàng Vãn đã không thể suy nghĩ bình thường, lúc này cô bỗng nhớ tới một câu nói.

"Thân hình của cậu đối với tôi chẳng có một chút sức hút nào."

Đúng là đồ cứng mồm. Rõ ràng anh cũng có cảm giác với cô, thậm chí là đã thèm khát cô từ lâu rồi phải không? Lời anh nói cứ như thể cô đơn phương quyến rũ thử thách anh vậy, anh tưởng cô không nhận ra phản ứng của cơ thể anh sao?

Chiếc sơ mi trên người chàng trai gần như ướt sũng, lúc này ánh mặt trời đang từ từ nhô lên khỏi mặt biển bắt đầu tỏa nắng lên cơ thể họ. Cô thấy chiếc sơ mi ướt đến mức trong suốt dán chặt vào người anh, để lộ ra những khối cơ bắp mảnh khảnh nhưng săn chắc.

Đến cả vóc dáng cũng là kiểu mà cô thích nhất. Sao trước đây cô không nhận ra nhỉ? Nếu không phải vì chuyến du lịch tốt nghiệp này, có lẽ cả đời cô cũng chỉ coi Ngôn Tố Hoài là kẻ thù giả định mà mình không thể chinh phục.

"Ưm, sướng. Vô cùng... sướng." Hàng Vãn nheo mắt lại. Cô biết ngoại hình mình vốn mang nét hồ ly quyến rũ, dù không cố tình làm ra vẻ dẫn dụ thì lúc này, khi ánh mắt khẽ dời xuống, cô vẫn chú ý tới khối u cộm lên giữa hai chân anh.

Anh mặc quần đen, nên chỗ đó càng thêm nổi bật.

"Cậu cứng lâu rồi phải không?" Hàng Vãn quàng hai tay lên cổ Ngôn Tố Hoài. Theo động tác của cô, hai bầu ngực tròn trịa lại bị ép vào nhau, chỗ vừa bị anh liếm mút trông non nớt đến mức như sắp rỉ nước.

Sự phản đòn của cô quả nhiên đã thổi bùng ngọn lửa dục vọng trong mắt Ngôn Tố Hoài. Anh dần lột bỏ vẻ điềm tĩnh thường ngày, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ nguy hiểm: "Cứng thì đã sao. Ngược lại là cậu, cậu quyến rũ tôi thế này, là muốn bị đụ ngay tại đây à?"

Tại đây. Trên bãi biển.

Vừa rồi vì cơ thể bị trêu chọc quá sướng, Hàng Vãn vô thức phớt lờ cảm giác ở sau lưng. Không phải giường, không phải bất cứ loại vải vóc mềm mại nào, mà là cát. Bãi biển này có lẽ vừa mới rút triều, tấm lưng trần của cô dán lên lớp cát mịn, cảm nhận được sự ẩm ướt của đất cát và mùi mặn chát của biển cả xộc vào mũi, nhắc nhở cô rằng họ đang ở giữa thiên nhiên trần trụi, tách biệt hoàn toàn với thế giới văn minh.

Và mọi hành động của họ đều đang nằm dưới sự chứng kiến của vạn vật thiên nhiên này. Một nỗi hổ thẹn muộn màng dâng lên trong lòng. Dù dục vọng có mạnh mẽ đến đâu, ảo tưởng của cô cũng chưa bao giờ bao gồm việc mây mưa ngoài trời.

Hàng Vãn nhanh chóng quay mặt đi khi Ngôn Tố Hoài cúi xuống định hôn: "Đừng, tôi không muốn ở đây..."

Đôi môi Ngôn Tố Hoài áp sát vào hõm cổ cô, khẽ cười. Hàng Vãn cảm thấy một luồng khí lạnh phả lên cổ: "Nhát thế, cậu sợ à?"

Lời thách thức của Ngôn Tố Hoài khiến Hàng Vãn nghiến chặt môi dưới. Quanh môi vẫn còn vương lại hơi ẩm sau nụ hôn lưỡi nồng nhiệt, cô hít sâu một hơi: "Cậu nghĩ tôi sợ? Xin lỗi nhé, là tôi không thích. Bởi vì cậu vẫn còn kém xa lắm, hiểu không?"

"Thế cái con điếm vừa nãy nói được liếm vú sướng lắm là ai đấy?" Ngôn Tố Hoài dùng cả cơ thể đè chặt lấy cô, đầu gối chen vào giữa hai chân cô, thè lưỡi liếm lên cổ cô.

Hàng Vãn nhớ lại cảm giác khi anh bóp cổ mình trong phòng điều khiển. Những cú liếm láp gặm nhấm này cũng mang lại cảm giác tương tự. Không hề dịu dàng, thậm chí có phần thô bạo, nhưng đối với Hàng Vãn lại cực kỳ hiệu quả. Cô thích bị đối xử thô bạo một chút. Dù chưa từng chủ động lộ ra tính hướng tình dục của mình, nhưng một mặt này của Ngôn Tố Hoài lại vô cùng ăn khớp với ảo tưởng của cô.

Kẻ mà cô ghét cay ghét đắng lại vô tình vô cùng hợp rơ với cô trong chuyện này... Giữa sự hoang đường, cô bỗng cảm nhận được một niềm hưng phấn lạ kỳ.

Chút lý trí sót lại khiến cô vừa rên rỉ vừa thốt lên: "Ưm... Ngôn Tố Hoài, đừng liếm nữa. Đừng để lại dấu vết... còn nữa... không được làm ở đây, tôi đã nói rồi mà..."

"Tôi có bảo là sẽ làm đâu." Ngôn Tố Hoài ngước mắt nhìn cô từ hõm cổ, hơi thở phả lên xương quai xanh khiến cô run rẩy: "Tôi đâu có chịch cậu, chỉ làm chuyện khác thôi. Chẳng phải cậu bảo tôi vẫn còn kém sao? ... Run rẩy cái gì, không lẽ thực ra cậu đang sướng lắm à?"

Hàng Vãn không muốn trả lời. Cô nhắm mắt lại, cam chịu để anh liếm hôn trên cơ thể mình. Sự kiêu ngạo không cho phép cô dễ dàng thừa nhận rằng mình đang sướng đến điên dại dưới sự mơn trớn của anh. Chuyện bị bú vú mà lên đỉnh tới ba lần, cô càng không thể nói ra.

Cô nhắm mắt cảm nhận đầu lưỡi ướt át của chàng trai di chuyển trên người mình như lưỡi rắn, liếm dần xuống dưới, đi đến đâu là để lại vệt nước dâm mĩ đến đó. Khi nhận ra môi anh đã chạm tới đùi mình, Hàng Vãn đột ngột mở mắt, nhưng phát hiện Ngôn Tố Hoài đã dùng hai tay khóa chặt đùi cô, khiến cô không thể cựa quậy.

Hai chân cô bị bẻ ra một góc rất lớn, Ngôn Tố Hoài quỳ phục xuống giữa đó. Anh nhìn chằm chằm vào vùng nhạy cảm đang bị bó chặt trong bộ đồ bơi bó sát. Bộ đồ màu xanh thẫm ôm khít lấy âm hộ của thiếu nữ, lờ mờ phác họa ra hình dáng của toàn bộ vùng tam giác. Phần đáy của bộ đồ được khoét rất cao, chạy dọc từ bẹn lên tận eo. Kiểu đồ bơi này... độ gợi cảm nằm giữa quần lót và quần lọt khe, rất thích hợp để gạt sang một bên, rồi sau đó...

Yết hầu Ngôn Tố Hoài trượt lên xuống, sự đấu tranh tư tưởng chỉ kéo dài đúng một giây. Anh tự đưa ra cho mình một lý do vô cùng chính đáng, vốn dĩ không định làm đâu, nhưng cứ trách chỗ này của cô sinh ra quá mời gọi, khiến anh nảy sinh những ý đồ lộ liễu hơn.

Hàng Vãn thấy Ngôn Tố Hoài cứ nhìn chằm chằm vào chỗ đó, dù cô vẫn đang mặc đồ bơi nhưng ánh mắt anh quá trần trụi, cứ như thể đã xuyên qua lớp vải để nhìn thấy tiểu huyệt của cô đang không ngừng chảy nước. Anh không lẽ định...

Hành động của Ngôn Tố Hoài đồng bộ hoàn toàn với suy nghĩ của cô. Anh dùng đầu ngón tay móc vào mép vải nơi đũng quần, rồi thô bạo kéo sang một bên. Vùng tư mật bị nhốt bấy lâu cuối cùng cũng phơi bày giữa không trung, lộ ra dưới ánh nhìn chòng chọc. Cơ thể thiếu nữ phản ứng theo bản năng, phần hông hơi nhổm lên như thể đang nghênh đón ánh mắt anh.

Không còn lớp vải ngăn cách, vùng kín của Hàng Vãn phơi bày trọn vẹn trước mặt Ngôn Tố Hoài. Cô rõ ràng trông rất thanh mảnh trắng trẻo, nhưng trên cơ thể lại có hai nơi đầy đặn đến mức lạc quẻ. Ngôn Tố Hoài vốn tưởng chỉ có vú là như vậy, không ngờ tiểu huyệt cũng thế.

Một huyệt thịt hồng hào quyến rũ không kém gì đầu nhũ. Nó mang một màu hồng kiều diễm đậm hơn hẳn màu hồng nhạt, hoàn toàn khác biệt với màu da của cô, giống như một đóa hoa hồng đột ngột nở rộ giữa đôi chân trắng phát sáng. Cũng giống như hai bầu ngực đồ sộ được khảm trên khung xương gầy guộc, hai cánh môi âm hộ cũng đầy đặn một cách phi lý, múp míp che giấu đi hạt đậu nhỏ và cửa huyệt, chỉ để lộ ra một khe nhỏ.

Cảm nhận được Hàng Vãn định khép chân lại, anh dùng sức giữ chặt, bẻ rộng góc độ ra hơn, ánh mắt tĩnh lặng như đang nghiên cứu. Theo động tác của anh, khe hẹp giữa cánh môi mở ra thêm một chút, anh chú ý thấy ở giữa kẹp lấy một vũng dịch thủy trong suốt lấp lánh.

Sau đó, một nụ cười khẽ thoát ra từ kẽ môi anh.

"Hừ, cái l*n múp chảy nước rồi kìa."

"... Là nước biển thôi." Hàng Vãn nhớ tới việc lúc nãy mình còn mạnh miệng bảo Ngôn Tố Hoài kém xa, nhưng giờ anh lại đang công khai kiểm tra cái huyệt đang chảy nước của mình.

Mặt Hàng Vãn nóng bừng vì xấu hổ, nhưng cô vẫn cố giữ giọng điệu cứng cỏi, giống như đang ép đối phương chấp nhận lý lẽ vô lý của mình trong một buổi thảo luận khoa học: "Vừa rồi ngâm mình dưới biển lâu như thế, cơ thể vẫn chưa khô hoàn toàn, nhất là ở những nơi kín đáo không thoáng khí thế này... ưm... a..."

Giọng nói cố tỏ ra lạnh lùng của cô đột ngột biến thành tiếng rên rỉ mềm nhũn. Bởi vì Ngôn Tố Hoài phớt lờ lời cô nói, trực tiếp cúi xuống, liếm lên cái huyệt đang chảy nước của cô.

"Là nước biển hay nước l*n, để tôi kiểm tra một chút là biết ngay thôi."

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!