Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 44
“Mẫu hậu đang uy h**p Trẫm sao?” Giọng nói của Nạp Lan Ngôn Kỳ bất giác lạnh đi đôi chút.
“Hoàng Thượng, ai gia muốn ngươi nghĩ kỹ, nữ nhân này không thể giữ lại được!” Thái Hậu kiên trì chưa từng thấy, bà không thể ngờ tới, Nạp Lan Ngôn Kỳ có thể vì Bách Lý Thần Hi mà đối xử với bà như thế, bà nói: “Nếu ngươi thật sự muốn giữ mạng cho nàng ta, thì trước hết hãy ban chết cho ai gia đi!”
“Mẫu hậu, có một số chuyện không thể nói bừa.” Nạp Lan Ngôn Kỳ nheo mắt, cả người toát ra hơi thơ nguy hiểm, hắn nói: “Mẫu hậu yêu thương phụ hoàng, nếu thật lòng muốn sớm đi gặp ông ấy, Trẫm sẽ hoàn thành tâm nguyện của người.”
“Ngươi…” Thái Hậu trừng to mắt, khó tin mà nhìn Nạp Lan Ngôn Kỳ, há miệng một lúc lâu mà không nói được nửa chữ.
Nạp Lan Ngôn Kỳ cười lạnh lùng, nói: “Đừng tưởng Trẫm không biết chuyện năm đó ngươi hại chết mẹ ruột ta. Không ngại nói ngươi biết, Trẫm và Ngôn Triệu đều hiểu rõ trong lòng. Sở dĩ Trẫm vẫn chưa ra tay với ngươi, là do tôn kính ngươi có ơn nuôi dưỡng Trẫm và Ngôn Triệt những năm qua, nếu ngươi vì điều đó mà cao ngạo, thì đã hoàn toàn sai lầm.”
“Ta tôn kính gọi ngươi một tiếng Mẫu hậu, phong ngươi làm Thái Hậu, nhưng ngươi cũng phải biết thân biết phận, đừng vì mục đích mà bất chấp tất cả, ngươi dám lấy cả phủ Quốc Cữu để đặt cược, đừng thách thức sự kiên nhẫn của Trẫm, bằng không, sợ là ngươi gánh không nổi hậu quả.”
“Nghe vậy, mặt Thái Hậu xám như tro tàn, sức lực cả người như bị rút hết, ngã xuống trên ghế, nhìn chằm chằm vào Nạp Lan Ngôn Kỳ với ánh mắt không thể tin.
“Làm sao có thể như thế? Chuyện năm đó được làm rất bí mật, khi đó hắn và Ngôn Triệt vẫn còn là hai đứa trẻ, làm sao biết được? Rốt cuộc là sai ở đâu?
Bách Lý Thần Hi vuốt Ngự Thanh trên đầu, ngước mắt nhìn bộ mặt xám như tro của Thái Hậu, lại nhìn Nạp Lan Ngôn Kỳ bề ngoài có vẻ không quản sự đời, nhưng bên trong lại nguy hiểm khó đoán, không khỏi nhíu mày, thật không ngờ giữa Nạp Lan Ngôn Kỳ và Thái Hậu còn có chuyện này.
Tĩnh lặng.
Từ Ninh cung yên lặng đến nỗi nghe được cả tiếng kim rơi, không khí lộ ra sự đáng sợ quỷ dị, mọi người trong cung đều trầm tư, không ai lên tiếng.
Không biết qua bao lâu sau, Thái Hậu mới chậm rãi mở miệng đánh vỡ sự tĩnh lặng: “Hoàng Thượng đang uy h**p ai gia sao?”
“Chỉ cần người không gây phiền phức cho Thần Hi, Thừa Tướng không hài lòng, chuyên tâm làm thần tử thì người vẫn là Thái Hậu, Trẫm và Ngôn Triệt vẫn sẽ gọi ngươi là Mẫu hậu như trước, phủ Quốc Cữu cũng được bình yên vô sự.” Nạp Lan Ngôn Kỳ lạnh nhạt nói ra yêu cầu của mình.
“Hoàng Thượng chỉ lo bảo vệ nàng ta? Cho dù quần thần có phản ứng thế nào?” Thái Hậu tiếp lời hỏi, lời nói với Nạp Lan Ngôn Kỳ nhưng mắt lại nhìn chằm chằm Bách Lý Thần Hi.
“Đúng vậy!” Nạp Lan Ngôn Kỳ khẳng định chắc chắn mục đích của mình. Dừng một chút, hắn như nhớ ra điều gì, Thái Hậu chưa kịp mở miệng thì lại nói: “À, phải rồi, có một chuyện Trẫm quên nói với người, mấy ngày gần đây Trẫm thu được không ít thư mật, nói Quốc Cữu nhận hối lộ, lấy việc công làm chuyện riêng, Trẫm đang cân nhắc là có nên phái người đi điều ra hay không.
Mặt Thái Hậu trắng bệch, ý của Nạp Lan Ngôn Kỳ rất rõ ràng, nếu bọn họ còn cố chấp vì chuyện của Linh phi thì sẽ xuống tay với phủ Quốc Cữu. Đúng, hắn đang uy h**p, nhưng trong tay hắn có điểm yếu của bà, có cả điểm yếu của phủ Quốc Cữu, bọn họ sống chết ra sao đều do hắn quyết định, còn lựa chọn nào khác sao?
“Hoàng Thượng, ai gia muốn ngươi nghĩ kỹ, nữ nhân này không thể giữ lại được!” Thái Hậu kiên trì chưa từng thấy, bà không thể ngờ tới, Nạp Lan Ngôn Kỳ có thể vì Bách Lý Thần Hi mà đối xử với bà như thế, bà nói: “Nếu ngươi thật sự muốn giữ mạng cho nàng ta, thì trước hết hãy ban chết cho ai gia đi!”
“Mẫu hậu, có một số chuyện không thể nói bừa.” Nạp Lan Ngôn Kỳ nheo mắt, cả người toát ra hơi thơ nguy hiểm, hắn nói: “Mẫu hậu yêu thương phụ hoàng, nếu thật lòng muốn sớm đi gặp ông ấy, Trẫm sẽ hoàn thành tâm nguyện của người.”
“Ngươi…” Thái Hậu trừng to mắt, khó tin mà nhìn Nạp Lan Ngôn Kỳ, há miệng một lúc lâu mà không nói được nửa chữ.
Nạp Lan Ngôn Kỳ cười lạnh lùng, nói: “Đừng tưởng Trẫm không biết chuyện năm đó ngươi hại chết mẹ ruột ta. Không ngại nói ngươi biết, Trẫm và Ngôn Triệu đều hiểu rõ trong lòng. Sở dĩ Trẫm vẫn chưa ra tay với ngươi, là do tôn kính ngươi có ơn nuôi dưỡng Trẫm và Ngôn Triệt những năm qua, nếu ngươi vì điều đó mà cao ngạo, thì đã hoàn toàn sai lầm.”
“Ta tôn kính gọi ngươi một tiếng Mẫu hậu, phong ngươi làm Thái Hậu, nhưng ngươi cũng phải biết thân biết phận, đừng vì mục đích mà bất chấp tất cả, ngươi dám lấy cả phủ Quốc Cữu để đặt cược, đừng thách thức sự kiên nhẫn của Trẫm, bằng không, sợ là ngươi gánh không nổi hậu quả.”
“Nghe vậy, mặt Thái Hậu xám như tro tàn, sức lực cả người như bị rút hết, ngã xuống trên ghế, nhìn chằm chằm vào Nạp Lan Ngôn Kỳ với ánh mắt không thể tin.
“Làm sao có thể như thế? Chuyện năm đó được làm rất bí mật, khi đó hắn và Ngôn Triệt vẫn còn là hai đứa trẻ, làm sao biết được? Rốt cuộc là sai ở đâu?
Bách Lý Thần Hi vuốt Ngự Thanh trên đầu, ngước mắt nhìn bộ mặt xám như tro của Thái Hậu, lại nhìn Nạp Lan Ngôn Kỳ bề ngoài có vẻ không quản sự đời, nhưng bên trong lại nguy hiểm khó đoán, không khỏi nhíu mày, thật không ngờ giữa Nạp Lan Ngôn Kỳ và Thái Hậu còn có chuyện này.
Tĩnh lặng.
Từ Ninh cung yên lặng đến nỗi nghe được cả tiếng kim rơi, không khí lộ ra sự đáng sợ quỷ dị, mọi người trong cung đều trầm tư, không ai lên tiếng.
Không biết qua bao lâu sau, Thái Hậu mới chậm rãi mở miệng đánh vỡ sự tĩnh lặng: “Hoàng Thượng đang uy h**p ai gia sao?”
“Chỉ cần người không gây phiền phức cho Thần Hi, Thừa Tướng không hài lòng, chuyên tâm làm thần tử thì người vẫn là Thái Hậu, Trẫm và Ngôn Triệt vẫn sẽ gọi ngươi là Mẫu hậu như trước, phủ Quốc Cữu cũng được bình yên vô sự.” Nạp Lan Ngôn Kỳ lạnh nhạt nói ra yêu cầu của mình.
“Hoàng Thượng chỉ lo bảo vệ nàng ta? Cho dù quần thần có phản ứng thế nào?” Thái Hậu tiếp lời hỏi, lời nói với Nạp Lan Ngôn Kỳ nhưng mắt lại nhìn chằm chằm Bách Lý Thần Hi.
“Đúng vậy!” Nạp Lan Ngôn Kỳ khẳng định chắc chắn mục đích của mình. Dừng một chút, hắn như nhớ ra điều gì, Thái Hậu chưa kịp mở miệng thì lại nói: “À, phải rồi, có một chuyện Trẫm quên nói với người, mấy ngày gần đây Trẫm thu được không ít thư mật, nói Quốc Cữu nhận hối lộ, lấy việc công làm chuyện riêng, Trẫm đang cân nhắc là có nên phái người đi điều ra hay không.
Mặt Thái Hậu trắng bệch, ý của Nạp Lan Ngôn Kỳ rất rõ ràng, nếu bọn họ còn cố chấp vì chuyện của Linh phi thì sẽ xuống tay với phủ Quốc Cữu. Đúng, hắn đang uy h**p, nhưng trong tay hắn có điểm yếu của bà, có cả điểm yếu của phủ Quốc Cữu, bọn họ sống chết ra sao đều do hắn quyết định, còn lựa chọn nào khác sao?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Không tìm thấy chương nào phù hợp