Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 43
Nghe Nạp Lan Ngôn Kỳ nói xem, Gặp qua bao che khuyết điểm đích, gặp qua như vậy bao che khuyết điểm đích sao không? Hắn kia một phen nói, là hoàn toàn thủ, Bách Lý Thần Hi thấy vui, còn Thái Hậu thì bùng nổ.
“Hoàng Thượng, đây là cách giải quyết của ngươi sao? Theo lời ngươi nói thì Linh phi và những người khác chết là do họ vô dụng, là bọn họ đáng chết sao?” Thái Hậu hét to: “Bổn cung thấy ngươi bị nữ nhân này làm cho mê muội mất rồi. Ngươi có biết mình đang làm gì không?”
Thái Hậu lớn tiếng chất vấn, khuôn mặt lúc trắng lúc xanh, đổi màu liên tục trong thật vi diệu.
“Nếu Mẫu hậu đã nghĩ như vậy thì Trẫm không có gì để nói.” Nạp Lan Ngôn Kỳ tỏ rõ thái độ bảo vệ cho Bách Lý Thần Hi.
“Nếu Hoàng Thượng không nỡ đụng tới nàng ta thì hãy để ai gia giúp người tiêu diệt thứ yêu nghiệt họa thủy này.”
Vừa dứt lời, Thái Hậu liền niệm chú ngữ, một ngọn lửa liền xuất hiện trong tay, bà liền đánh thẳng nó về phía Bách Lý Thần Hi.
Phải biết Thái Hậu là ma pháp sư hệ hỏa trung cấp, nếu chiêu thức của bà thật sự đánh trúng Bách Lý Thần Hi, thì lấy cơ thể bị làm hai lần đã ngất này nhất định sẽ chịu không nổi.
Thái Hậu động tác liền mạch dứt khoát không chút chùn tay, tốc độ nhanh đến không ngờ. Phản ứng của Bách Lý Thần Hi rất nhanh nhưng vẫn không đủ, chỉ có thể trơ mắt nhìn luồng ánh sáng đỏ chói cắt qua chân trời, đánh thẳng về phía nàng bằng thứ tốc độ mắt thường khó thấy được.
Nơi ánh sáng đi qua đều để lại một vệt lửa, trong nháy mắt cả Từ Ninh cung sáng rực lên, vừa chói mắt vừa nóng rực như đang ở trong biển lửa, cảm giác cả người đều đang bị thiêu đốt.
Bách Lý Thần Hi cứ tưởng mình sẽ bị đốt cháy, ngạc nhiên là tốc độ của Nạp Lan Ngôn Kỳ lại nhanh tay hơn.
Ngay khi ánh sáng đỏ tới trước mặt nàng, Bách Lý Thần Hi cảm thấy có cơn gió vụt qua, sau đó trước mắt tối sầm, cả người rơi vào một cái ôm ấm áp. Còn chưa kịp phản ứng thì đã xoay được vài vòng, tới lúc dừng lại, ngước mắt nhìn thì ánh sáng đỏ đã tắt từ bao giờ.
“Có bị thương không?” Nạp Lan Ngôn Kỳ buông Bách Lý Thần Hi ra, vừa kiểm tra khắp người nàng vừa lo lắng hỏi.
“Ta không sao.” Tới tận một lúc sau, Bách Lý Thần Hi vẫn còn thấy sợ hãi, những chuyện vừa rồi chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, thậm chí nàng còn chưa kịp nhìn rõ.
Lần đầu tiên Bách Lý Thần Hi ý thức được sự lợi hại của ma pháp và võ kỹ, cũng là lần đầu chứng kiến sự lợi hại của một võ giả Thiên giai như Nạp Lan Ngôn Kỳ, đồng thời cũng thêm một lần nhắc nhở chính mình- phải mạnh hơn nữa.
“Mẫu hậu, Trẫm nể tình người có ơn nuôi dưỡng nên kính trọng gọi người một tiếng “Mẫu hậu”, đối với nữ nhân ngươi sắp xếp cũng chưa bao giờ từ chối, nhưng không có nghĩa là ngươi có thể leo lên đầu Trẫm, muốn làm gì thì làm.” Nạp Lan Ngôn Kỳ nhìn Thái Hậu, vô cùng nghiêm túc nói: “Với Trẫm mà nói, mười Linh phi cũng không bằng một đầu ngón tay của Thần Hi, Trẫm khuyên người, có một số chuyện tốt nhất là không nên quá cố chấp.”
“Hoàng Thượng, vì một nữ nhân như vậy mà ngươi dám đối xử như vậy với ai gia?” Thái Hậu nhìn Nạp Lan Ngôn Kỳ bằng ánh mắt khó tin: “Vì một nữ nhân như thế, ngươi lạ xem nhẹ ai gia? Cho dù ai gia không truy cứu, nhưng người chết là con gái của quan đại thần, làm sao bọn họ có thể tha cho nàng ta? Chẳng lẽ ngươi muốn làm quần thần giận dữ? Lẽ nào ngươi không cần ngôi vị Hoàng đế này nữa sao?”
“Hoàng Thượng, đây là cách giải quyết của ngươi sao? Theo lời ngươi nói thì Linh phi và những người khác chết là do họ vô dụng, là bọn họ đáng chết sao?” Thái Hậu hét to: “Bổn cung thấy ngươi bị nữ nhân này làm cho mê muội mất rồi. Ngươi có biết mình đang làm gì không?”
Thái Hậu lớn tiếng chất vấn, khuôn mặt lúc trắng lúc xanh, đổi màu liên tục trong thật vi diệu.
“Nếu Mẫu hậu đã nghĩ như vậy thì Trẫm không có gì để nói.” Nạp Lan Ngôn Kỳ tỏ rõ thái độ bảo vệ cho Bách Lý Thần Hi.
“Nếu Hoàng Thượng không nỡ đụng tới nàng ta thì hãy để ai gia giúp người tiêu diệt thứ yêu nghiệt họa thủy này.”
Vừa dứt lời, Thái Hậu liền niệm chú ngữ, một ngọn lửa liền xuất hiện trong tay, bà liền đánh thẳng nó về phía Bách Lý Thần Hi.
Phải biết Thái Hậu là ma pháp sư hệ hỏa trung cấp, nếu chiêu thức của bà thật sự đánh trúng Bách Lý Thần Hi, thì lấy cơ thể bị làm hai lần đã ngất này nhất định sẽ chịu không nổi.
Thái Hậu động tác liền mạch dứt khoát không chút chùn tay, tốc độ nhanh đến không ngờ. Phản ứng của Bách Lý Thần Hi rất nhanh nhưng vẫn không đủ, chỉ có thể trơ mắt nhìn luồng ánh sáng đỏ chói cắt qua chân trời, đánh thẳng về phía nàng bằng thứ tốc độ mắt thường khó thấy được.
Nơi ánh sáng đi qua đều để lại một vệt lửa, trong nháy mắt cả Từ Ninh cung sáng rực lên, vừa chói mắt vừa nóng rực như đang ở trong biển lửa, cảm giác cả người đều đang bị thiêu đốt.
Bách Lý Thần Hi cứ tưởng mình sẽ bị đốt cháy, ngạc nhiên là tốc độ của Nạp Lan Ngôn Kỳ lại nhanh tay hơn.
Ngay khi ánh sáng đỏ tới trước mặt nàng, Bách Lý Thần Hi cảm thấy có cơn gió vụt qua, sau đó trước mắt tối sầm, cả người rơi vào một cái ôm ấm áp. Còn chưa kịp phản ứng thì đã xoay được vài vòng, tới lúc dừng lại, ngước mắt nhìn thì ánh sáng đỏ đã tắt từ bao giờ.
“Có bị thương không?” Nạp Lan Ngôn Kỳ buông Bách Lý Thần Hi ra, vừa kiểm tra khắp người nàng vừa lo lắng hỏi.
“Ta không sao.” Tới tận một lúc sau, Bách Lý Thần Hi vẫn còn thấy sợ hãi, những chuyện vừa rồi chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, thậm chí nàng còn chưa kịp nhìn rõ.
Lần đầu tiên Bách Lý Thần Hi ý thức được sự lợi hại của ma pháp và võ kỹ, cũng là lần đầu chứng kiến sự lợi hại của một võ giả Thiên giai như Nạp Lan Ngôn Kỳ, đồng thời cũng thêm một lần nhắc nhở chính mình- phải mạnh hơn nữa.
“Mẫu hậu, Trẫm nể tình người có ơn nuôi dưỡng nên kính trọng gọi người một tiếng “Mẫu hậu”, đối với nữ nhân ngươi sắp xếp cũng chưa bao giờ từ chối, nhưng không có nghĩa là ngươi có thể leo lên đầu Trẫm, muốn làm gì thì làm.” Nạp Lan Ngôn Kỳ nhìn Thái Hậu, vô cùng nghiêm túc nói: “Với Trẫm mà nói, mười Linh phi cũng không bằng một đầu ngón tay của Thần Hi, Trẫm khuyên người, có một số chuyện tốt nhất là không nên quá cố chấp.”
“Hoàng Thượng, vì một nữ nhân như vậy mà ngươi dám đối xử như vậy với ai gia?” Thái Hậu nhìn Nạp Lan Ngôn Kỳ bằng ánh mắt khó tin: “Vì một nữ nhân như thế, ngươi lạ xem nhẹ ai gia? Cho dù ai gia không truy cứu, nhưng người chết là con gái của quan đại thần, làm sao bọn họ có thể tha cho nàng ta? Chẳng lẽ ngươi muốn làm quần thần giận dữ? Lẽ nào ngươi không cần ngôi vị Hoàng đế này nữa sao?”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Không tìm thấy chương nào phù hợp