Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 40
Cung Từ Ninh và Tê Phượng Cung cách nhau không xa lắm, đi bộ không mất nhiều thời gian.
Nạp Lan Ngôn Kỳ và Bách Lý Thần Hi tay trong tay, sánh vai mà đi, trông như một cặp tình nhân bình thường, nhìn từ phía sau có cảm giác đẹp và hài hòa khó tả.
Ngự Thanh vốn nhìn thấy Nạp Lan Ngôn Kỳ liền bỏ chạy, giờ không biết từ đâu chui ra, nhảy thẳng lên người Bách Lý Thần Hi rồi quấn quanh cổ tay nàng, đầu gác trên mu bàn tay, ngoan ngoãn cực kì.
Bách Lý Thần Hi trêu chọc: “Ta nói nè tiểu Ngự Thanh, ngươi chạy đi đâu? Lúc trước một tấc cũng không chịu buông, hai ngày nay thì giỏi rồi, mở mắt đã không thấy đâu, đừng nói là ngươi gặp phiền phức gì rồi nha?”
“Sao ta không thể gặp phiền phức?” Ngự Thanh hỏi lại, đối với nó, Nạp Lan Ngôn Kỳ không phải phiền phức, mà là một sự tồn tại nguy hiểm, nó cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.
“Ồ?” Bách Lý Thần Hi nhíu mày nói: “Là ai chán sống vậy? Dám đụng tới rồng của ta?”
Ngự Thanh không khỏi run rẩy: “Bây giờ tự ngươi còn chưa lo xong kìa.” Nói tới kiêu ngạo to gan, ai mà sánh bằng nàng ta?
“Sao ta lại không tự lo thân được? Không thấy cái bùa hộ mệnh lớn bên cạnh ta sao?” Bách Lý Thần Hi chỉ Nạp Lan Ngôn Kỳ bên cạnh, nói.
“Một người lớn như vậy ngồi ở đó, làm sao không thấy được?” Ngự Thanh nói: “Ngươi không thể khiêm tốn chút sao?”
“Đó là gì? Ta không biết.” Bách Lý Thần Hi kiêu ngạo nói.
Ngự Thanh im lặng, tự nó cũng biết, nữ nhân này mà biết khiêm tốn thì không phải nàng ta nữa rồi.
“Nàng nên kiềm chế một chút, mặc dù Thái Hậu không phải mẹ đẻ của Trẫm, nhưng dù sao cũng có ơn nuôi dạy, còn những người nàng gϊếŧ, Trẫm sẽ xử lý dùm nàng.” Tới cửa cung, Nạp Lan Ngôn Kỳ nhắc nhở Bách Lý Thần Hi.
“Chỉ cần bà ấy không đụng tới ta, vậy thì dễ nói chuyện.” lời này của Bách Lý Thần Hi có hai nghĩa, nếu Thái Hậu không kiếm chuyện trước, nàng có thể vì hắn mà cúi đầu một chút, còn nếu muốn đụng tới nàng, thì nàng cũng không thể làm con hươu chờ người ta làm thịt.
Nạp Lan Ngôn Kỳ là người thông minh, sao lại không biết lời của Bách Lý Thần Hi có ý khác? Không khỏi thấy hết cách, nữ nhân này không có võ công không có ma pháp mà còn dám kiêu ngạo như vậy, thật đúng là một đóa hoa kỳ quái. Chẳng qua, không phải hắn yêu thích nàng là vì phần chân thật này sao?
“Tóm lại, nàng nhớ cho kỹ, mọi chuyện đã có ta đây.” Nạp Lan Ngôn Kỳ không sợ người khác nhìn thấy, ghé sát vào Bách Lý Thần Hi, hôn nhẹ lên trán nàng.
Tất cả đã có ta, Nạp Lan Ngôn Kỳ nói ra lời này thật làm người ta ấm lòng đó nha.
Bách Lý Thần Hi không phải người thích cãi cùn, cảm động là cảm động, cách nàng bày tỏ lòng biết ơn cũng rất trực tiếp, ngay khi Nạp Lan Ngôn Kỳ vừa rời khỏi trán mình, nàng liền nhón chân hôn lên môi hắn một cái.
Bách Lý Thần Hi nói: “Đây là đáp lễ.”
Nạp Lan Ngôn Kỳ ngây ngẩn, cười: “Nhiêu đó đáp lễ còn chưa đủ.”
“Nếu ta có thể sống sót ra khỏi cung Từ Ninh thì sẽ tặng thêm cho ngươi.” Bách Lý Thần Hi cũng cười, có những chuyện bọn họ không cần nói ra cũng có thể ngầm hiểu.
Nạp Lan Ngôn Kỳ cười càng suиɠ sướиɠ, đó là nụ cười từ nội tâm, Bách Lý Thần Hi nhìn thấy không nhịn được nói ra một câu: “Sắc, lang.”
Nạp Lan Ngôn Kỳ thính tai nghe thấy, nói: “Nàng yên tâm, Trẫm đây chỉ sắc với một người.”
Nạp Lan Ngôn Kỳ và Bách Lý Thần Hi tay trong tay, sánh vai mà đi, trông như một cặp tình nhân bình thường, nhìn từ phía sau có cảm giác đẹp và hài hòa khó tả.
Ngự Thanh vốn nhìn thấy Nạp Lan Ngôn Kỳ liền bỏ chạy, giờ không biết từ đâu chui ra, nhảy thẳng lên người Bách Lý Thần Hi rồi quấn quanh cổ tay nàng, đầu gác trên mu bàn tay, ngoan ngoãn cực kì.
Bách Lý Thần Hi trêu chọc: “Ta nói nè tiểu Ngự Thanh, ngươi chạy đi đâu? Lúc trước một tấc cũng không chịu buông, hai ngày nay thì giỏi rồi, mở mắt đã không thấy đâu, đừng nói là ngươi gặp phiền phức gì rồi nha?”
“Sao ta không thể gặp phiền phức?” Ngự Thanh hỏi lại, đối với nó, Nạp Lan Ngôn Kỳ không phải phiền phức, mà là một sự tồn tại nguy hiểm, nó cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.
“Ồ?” Bách Lý Thần Hi nhíu mày nói: “Là ai chán sống vậy? Dám đụng tới rồng của ta?”
Ngự Thanh không khỏi run rẩy: “Bây giờ tự ngươi còn chưa lo xong kìa.” Nói tới kiêu ngạo to gan, ai mà sánh bằng nàng ta?
“Sao ta lại không tự lo thân được? Không thấy cái bùa hộ mệnh lớn bên cạnh ta sao?” Bách Lý Thần Hi chỉ Nạp Lan Ngôn Kỳ bên cạnh, nói.
“Một người lớn như vậy ngồi ở đó, làm sao không thấy được?” Ngự Thanh nói: “Ngươi không thể khiêm tốn chút sao?”
“Đó là gì? Ta không biết.” Bách Lý Thần Hi kiêu ngạo nói.
Ngự Thanh im lặng, tự nó cũng biết, nữ nhân này mà biết khiêm tốn thì không phải nàng ta nữa rồi.
“Nàng nên kiềm chế một chút, mặc dù Thái Hậu không phải mẹ đẻ của Trẫm, nhưng dù sao cũng có ơn nuôi dạy, còn những người nàng gϊếŧ, Trẫm sẽ xử lý dùm nàng.” Tới cửa cung, Nạp Lan Ngôn Kỳ nhắc nhở Bách Lý Thần Hi.
“Chỉ cần bà ấy không đụng tới ta, vậy thì dễ nói chuyện.” lời này của Bách Lý Thần Hi có hai nghĩa, nếu Thái Hậu không kiếm chuyện trước, nàng có thể vì hắn mà cúi đầu một chút, còn nếu muốn đụng tới nàng, thì nàng cũng không thể làm con hươu chờ người ta làm thịt.
Nạp Lan Ngôn Kỳ là người thông minh, sao lại không biết lời của Bách Lý Thần Hi có ý khác? Không khỏi thấy hết cách, nữ nhân này không có võ công không có ma pháp mà còn dám kiêu ngạo như vậy, thật đúng là một đóa hoa kỳ quái. Chẳng qua, không phải hắn yêu thích nàng là vì phần chân thật này sao?
“Tóm lại, nàng nhớ cho kỹ, mọi chuyện đã có ta đây.” Nạp Lan Ngôn Kỳ không sợ người khác nhìn thấy, ghé sát vào Bách Lý Thần Hi, hôn nhẹ lên trán nàng.
Tất cả đã có ta, Nạp Lan Ngôn Kỳ nói ra lời này thật làm người ta ấm lòng đó nha.
Bách Lý Thần Hi không phải người thích cãi cùn, cảm động là cảm động, cách nàng bày tỏ lòng biết ơn cũng rất trực tiếp, ngay khi Nạp Lan Ngôn Kỳ vừa rời khỏi trán mình, nàng liền nhón chân hôn lên môi hắn một cái.
Bách Lý Thần Hi nói: “Đây là đáp lễ.”
Nạp Lan Ngôn Kỳ ngây ngẩn, cười: “Nhiêu đó đáp lễ còn chưa đủ.”
“Nếu ta có thể sống sót ra khỏi cung Từ Ninh thì sẽ tặng thêm cho ngươi.” Bách Lý Thần Hi cũng cười, có những chuyện bọn họ không cần nói ra cũng có thể ngầm hiểu.
Nạp Lan Ngôn Kỳ cười càng suиɠ sướиɠ, đó là nụ cười từ nội tâm, Bách Lý Thần Hi nhìn thấy không nhịn được nói ra một câu: “Sắc, lang.”
Nạp Lan Ngôn Kỳ thính tai nghe thấy, nói: “Nàng yên tâm, Trẫm đây chỉ sắc với một người.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Không tìm thấy chương nào phù hợp