Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 42
Ồ! Nạp Lan Ngôn Kỳ cười nhìn Bách Lý Thần Hi, trong lòng thấy thật thú vị. Thần Hi của ta đúng là không phải to gan bình thường đâu, dùng mấy câu nói cuốn cả Thái Hậu vào, rồi lạnh nhạt hỏi ngược lại.
Mọi người ở đây đều bị một màn hỏi ngược của Bách Lý Thần Hi làm cho sợ khiếp vía, trong mắt tràn đầy khó tin, người này thật sự là kẻ đần độn ư? Nếu nàng ta là kẻ đần, thì thế gian này còn được mấy người thông minh nữa?
Thái Hậu buồn phiền không dứt, chẳng qua bà là người từng trải gió mưa, nhanh chóng bình tĩnh lại, bà nheo mắt nguy hiểm mà nhìn Bách Lý Thần Hi, nói: “Không phải ngươi vẫn còn nguyên vẹn đứng ở đây sao?”
“Thái Hậu nương nương, có người muốn gϊếŧ ngài, ngài sẽ cho kẻ đó cơ hội sao?” Bách Lý Thần Hi nhìn Thái Hậu như nhìn đứa ngốc, nếu không nhờ nàng hành động mau lẹ, chuẩn xác thì có lẽ bây giờ đã chẳng có cơ hội đứng ở đây rồi.
Thái Hậu bị Bách Lý Thần Hi hỏi cho á khẩu, trừ phi là kẻ ngốc, hoặc cam tâm tình nguyện chịu chết, nếu không ai sẽ chờ người có ác tâm đến gϊếŧ mình mà không phản kháng?
“Linh phi là người tri thư đạt lễ, dịu dàng hiền lành, luôn khoan dung với người khác, nếu không có lý do gì thì tại sao bọn họ lại muốn gϊếŧ ngươi?” Thái Hậu lạnh lùng hỏi.
“Haha…” Bách Lý Thần Hi đột nhiên cười, nhưng đáy mắt không có lấy một chút vui vẻ, nàng nói: “Hiện tại người đã chết, ngài nói sao chẳng được.”
“Láo xược…” Thái Hậu bị Bách Lý Thần Hi chọc cho giận xanh cả mặt, rồi đột nhiên bà vỗ ghế đứng dậy, đứng trên cao trừng xuống Bách Lý Thần Hi: “Là ai cho ngươi cái gan này, để ngươi dám một, không, hai ba lần nói lời bất kính với bổn cung? Chỉ dựa vào điểm này, bổn cung có thể phán ngươi tội đại bất kính.”
“Thái Hậu nương nương muốn được người ta tôn trọng, có phải nên coi lại bản thân ngài trước hay không? Ngài có tôn trọng người khác đâu?” Bách Lý Thần Hi thái độ đúng mực mà đáp trả, không chút sợ sệt.
“Ngươi phản rồi!” Bách Lý Thần Hi hỏi lại càng làm Thái Hậu giận dữ hơn, bà vỗ bàn cả giận nói: “Là ai nuông chiều ngươi đến mức không biết sợ trời sợ đất như vậy? Bổn cung không tin hôm nay không trị được ngươi, người đâu…”
“Chậm đã…” Nạp Lan Ngôn Kỳ lên tiếng gần như cùng lúc với Thái Hậu, Thái Hậu nhìn Nạp Lan Ngôn Kỳ dò hỏi, Nạp Lan Ngôn Kỳ nói: “Mẫu hậu, nàng ta như vậy là do trẫm chiều mà ra…”
Một câu nói vấy lên ngàn cơn sóng gió, Thái Hậu nhìn Nạp Lan Ngôn Kỳ bằng ánh mắt khó tin, Bách Lý Thần Hi hơi nhíu mày, nhưng trong tròng mắt lại ánh lên nét cười.
“Hoàng Thượng, nhiều mạng người tới vậy, người định xử lý thế nào? Đừng nói với bổn cung là muốn bỏ qua!” Thái Hậu sắc bén nói: “Cho dù bổn cung có đồng ý, nhưng các đại thần sẽ không đồng ý, nữ nhân như cô ta, dựa vào đâu mà làm Quý phi? Dựa vào đâu mà ở Tê Phượng Cung? Dựa vào đâu mà gϊếŧ người không đền mạng?”
“Dựa vào Trẫm yêu nàng.” Nạp Lan Ngôn Kỳ mạnh mẽ nói: “Mẫu hậu đừng quên, đại lục Tây Xuyên lấy võ làm đầu, chỉ cần đủ mạnh thì gϊếŧ người cũng không phạm pháp. Linh phi chết dưới tay Bách Lý Thần Hi chỉ có thể nói là tại nàng ta không đủ bản lĩnh, huống hồ nàng ta ỷ có Thái Hậu chống lưng, muốn dồn Bách Lý Thần Hi vào chỗ chết, Bách Lý Thần Hi gϊếŧ chết nàng ta cũng là phải lẽ.
“Về những kẻ khác, cũng là bọn họ đáng nhận, nếu không phải bọn họ chủ động khiêu khích, lại còn muốn gϊếŧ Bách Lý Thần Hi, thì cớ gì Bách Lý Thần Hi phải xử lý bọn họ? Theo Trẫm được biết, Bách Lý Thần Hi không hề hạ lệnh đánh chết bọn họ, chỉ trách bọn họ không chịu đựng nổi mà thôi.
Mọi người ở đây đều bị một màn hỏi ngược của Bách Lý Thần Hi làm cho sợ khiếp vía, trong mắt tràn đầy khó tin, người này thật sự là kẻ đần độn ư? Nếu nàng ta là kẻ đần, thì thế gian này còn được mấy người thông minh nữa?
Thái Hậu buồn phiền không dứt, chẳng qua bà là người từng trải gió mưa, nhanh chóng bình tĩnh lại, bà nheo mắt nguy hiểm mà nhìn Bách Lý Thần Hi, nói: “Không phải ngươi vẫn còn nguyên vẹn đứng ở đây sao?”
“Thái Hậu nương nương, có người muốn gϊếŧ ngài, ngài sẽ cho kẻ đó cơ hội sao?” Bách Lý Thần Hi nhìn Thái Hậu như nhìn đứa ngốc, nếu không nhờ nàng hành động mau lẹ, chuẩn xác thì có lẽ bây giờ đã chẳng có cơ hội đứng ở đây rồi.
Thái Hậu bị Bách Lý Thần Hi hỏi cho á khẩu, trừ phi là kẻ ngốc, hoặc cam tâm tình nguyện chịu chết, nếu không ai sẽ chờ người có ác tâm đến gϊếŧ mình mà không phản kháng?
“Linh phi là người tri thư đạt lễ, dịu dàng hiền lành, luôn khoan dung với người khác, nếu không có lý do gì thì tại sao bọn họ lại muốn gϊếŧ ngươi?” Thái Hậu lạnh lùng hỏi.
“Haha…” Bách Lý Thần Hi đột nhiên cười, nhưng đáy mắt không có lấy một chút vui vẻ, nàng nói: “Hiện tại người đã chết, ngài nói sao chẳng được.”
“Láo xược…” Thái Hậu bị Bách Lý Thần Hi chọc cho giận xanh cả mặt, rồi đột nhiên bà vỗ ghế đứng dậy, đứng trên cao trừng xuống Bách Lý Thần Hi: “Là ai cho ngươi cái gan này, để ngươi dám một, không, hai ba lần nói lời bất kính với bổn cung? Chỉ dựa vào điểm này, bổn cung có thể phán ngươi tội đại bất kính.”
“Thái Hậu nương nương muốn được người ta tôn trọng, có phải nên coi lại bản thân ngài trước hay không? Ngài có tôn trọng người khác đâu?” Bách Lý Thần Hi thái độ đúng mực mà đáp trả, không chút sợ sệt.
“Ngươi phản rồi!” Bách Lý Thần Hi hỏi lại càng làm Thái Hậu giận dữ hơn, bà vỗ bàn cả giận nói: “Là ai nuông chiều ngươi đến mức không biết sợ trời sợ đất như vậy? Bổn cung không tin hôm nay không trị được ngươi, người đâu…”
“Chậm đã…” Nạp Lan Ngôn Kỳ lên tiếng gần như cùng lúc với Thái Hậu, Thái Hậu nhìn Nạp Lan Ngôn Kỳ dò hỏi, Nạp Lan Ngôn Kỳ nói: “Mẫu hậu, nàng ta như vậy là do trẫm chiều mà ra…”
Một câu nói vấy lên ngàn cơn sóng gió, Thái Hậu nhìn Nạp Lan Ngôn Kỳ bằng ánh mắt khó tin, Bách Lý Thần Hi hơi nhíu mày, nhưng trong tròng mắt lại ánh lên nét cười.
“Hoàng Thượng, nhiều mạng người tới vậy, người định xử lý thế nào? Đừng nói với bổn cung là muốn bỏ qua!” Thái Hậu sắc bén nói: “Cho dù bổn cung có đồng ý, nhưng các đại thần sẽ không đồng ý, nữ nhân như cô ta, dựa vào đâu mà làm Quý phi? Dựa vào đâu mà ở Tê Phượng Cung? Dựa vào đâu mà gϊếŧ người không đền mạng?”
“Dựa vào Trẫm yêu nàng.” Nạp Lan Ngôn Kỳ mạnh mẽ nói: “Mẫu hậu đừng quên, đại lục Tây Xuyên lấy võ làm đầu, chỉ cần đủ mạnh thì gϊếŧ người cũng không phạm pháp. Linh phi chết dưới tay Bách Lý Thần Hi chỉ có thể nói là tại nàng ta không đủ bản lĩnh, huống hồ nàng ta ỷ có Thái Hậu chống lưng, muốn dồn Bách Lý Thần Hi vào chỗ chết, Bách Lý Thần Hi gϊếŧ chết nàng ta cũng là phải lẽ.
“Về những kẻ khác, cũng là bọn họ đáng nhận, nếu không phải bọn họ chủ động khiêu khích, lại còn muốn gϊếŧ Bách Lý Thần Hi, thì cớ gì Bách Lý Thần Hi phải xử lý bọn họ? Theo Trẫm được biết, Bách Lý Thần Hi không hề hạ lệnh đánh chết bọn họ, chỉ trách bọn họ không chịu đựng nổi mà thôi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Không tìm thấy chương nào phù hợp