Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 72
Lưu Bội Trân trợn tròn mắt, cao giọng nói: "Ông chắc chắn là đồng bọn với bọn họt".
Người ta là một lão cảnh sát với kinh nghiệm dày dặn thâm sâu, nào có thể chịu được ủy khuất như vậy, nhất thời xanh mặt phản bác: "Đồ ăn còn có thể ăn bậy, chứ nói thì nhất định không thể nói bậy! Tôi cùng lão Hồng đã có mấy chục năm giao tình, làm sao có thể lấy loại chuyện này nói lung tung?”
Hồng Minh Viễn cũng thêm lời: "Giấy chứng nhận xuất ngũ của tôi để ở nhà, nếu các anh muốn xem tôi có thể lập tức đi lấy!"
Đến nước này thì việc gì phải đi lấy giấy chứng nhận xuất ngũ nữa, đã có cảnh sát ra mặt làm chứng, cũng đủ chứng minh Hồng Minh Viễn trong sạch rồi.
Phương Thanh Nghiên nghĩ thầm, Lưu Bội Trân thật sự là bắt gian kiểu "giết nhâm còn hơn bỏ sót", hiển nhiên là bắt được một người qua đường không hề liên quan, nói trắng ra là tâm địa quá ác, đã muốn đem người đẩy vào chỗ chết, kết quả ngược lại thành tự bê đá đập chân mình!
Nhân cơ hội tốt, Phương Thanh Nghiên chắc chắn sẽ không bỏ qua, lập tức chỉ vào Lưu Bội Trân cao giọng nói: "Bà đây là thấy cha tôi đã chết, lại không muốn để tôi cùng mẹ sống yên ổn nên mới ra sức hắt nước bẩn lên người chúng tôi đúng không?”
"Đồ điên này đừng cho bà đây nói bậy!" Lưu Bội Trân vô thức mà phản bác, sau cùng lại phát hiện ánh mắt những người xung quanh nhìn bà rất không bình thường.
Một già một trẻ này, một người thì xảo quyệt, một người nhỏ yếu đáng thương, trong lòng mọi người khẳng định là nghiêng về phe yếu thế hơn.
Hơn nữa, tất cả mọi người đều thấy Lưu Bội Trân là người tới cửa bới móc trước, không phân biệt tốt xấu mà bắt đại một người qua đường rồi nói thành gian phu.
Dựa vào một cái miệng của bà ta, tùy tiện chỉ trích Phương Thanh Nghiên không phải con ruột của con trai bà thì sẽ có người tin sao?
Trong đám người có người nhịn không được nói: "Bà già này, bà đâu cần phải làm quá, nói gì đi nữa thì đây cũng là cháu gái ruột của bà, thù gì mà lại oán người ta đến chết?"
Không đợi Lưu Bội Trân mở miệng, Phương Thanh Nghiên đã tranh lời bà đáp lại: "Bởi vì tôi là con gái, mẹ tôi không sinh được con trai cho Phương gia, bởi vì bà ta tham lam lại ích kỷ, không muốn bất kì đồng tiền trợ cấp nào trong nhà đến tay mẹ tôi!"
Thanh âm cô bé nghẹn ngào, vừa nói vừa rơi nước mắt, mỗi câu mỗi từ thốt ra đều như đang đâm vào trái tim mọi người.
Theo như kế hoạch hóa gia đình hiện nay, mỗi nhà chỉ có thể có một đứa con, số nhà không sinh được con trai chiếm ít nhất một nửa.
Phụ nữ ở đây không ít, và cũng không ít người có mẹ chồng giống như Lưu Bội Trân, tư tưởng còn dừng lại ở thời đại trước, cho rằng con gái không đáng giá, con gái chính là đồ bỏ đi!
Nhưng chủ tịch đã nói, phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, phụ nữ vẫn có thể có tiền đồ, thậm chí không yếu hơn bất cứ người đàn ông nào!
Chị Mã là người có cảm nhận sâu sắc nhất, bởi vì chính bà ta sau khi kết hôn không thể sinh con trai, thế nên cả ngày bị mẹ chồng gây khó dễ, sau đó đành phải ly hôn.
Sau khi ly hôn, nhà chồng còn liều mạng bịa đặt khiến thanh danh bị bại hoại.
Hiện tại, bà ta kinh doanh quán ăn sáng, thu nhập một tháng gấp năm lần tên chồng cũ, tuy rằng đơn thân sống cùng con gái vừa khổ vừa mệt, nhưng không còn phải nhìn sắc mặt bất kì kẻ nào mà sống nữa, trong lòng vô cùng sảng khoái!
Không chỉ vậy, con gái nhà họ Mã ai ai cũng đều là nhân tài kiệt xuất, ngược lại đứa con trai trong nhà cái gì cũng sai sót, về sau chính là sâu mọt bên trong xã hội!
Nghĩ tới đây, chị Mã hung hăng trừng mắt nhìn Mã Minh, khiến Mã Minh ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Lưu Bội Trân không nghĩ tới tâm tư suy nghĩ của mình sẽ bị một con nhóc nhìn thấu như vậy, nhưng bà tuyệt nhiên không cảm thấy chột dạ, mắng ngược lại: "Làm sao, mày còn không phải là cái thứ bỏ đi à? Con ả Tần Thục Huệ kia chính là đồ vô dụng, mới sinh được một đứa con gái đã không thể đẻ tiếp, tao chưa bắt con trai tao đuổi cô ta ra khỏi nhà xem như tốt lắm rồi, cô ta còn muốn lấy tiền trợ cấp con trai tao, không có cửa đâu!"
Chị Mã đã không nhịn được xắn cao tay áo muốn lên nghênh chiến, bỗng dưng lại bị người khác đẩy qua một bên.
Người nọ không nói một lời, giơ tay tát vào mặt Lưu Bội Trân một cái.
Lưu Bội Trân bị đánh đến choáng váng, sửng sốt nửa ngày mới nhận ra người trước mắt hình như là... Tân Thu Phượng?
Phương Thanh Nghiên cũng lắp bắp kinh hãi, sao bà ngoại lại ở đây?
Nhìn theo phía sau Tân Thu Phượng, cô phát hiện còn có không ít gương mặt thôn dân Sơn Tuyền mới lập tức hiểu ra.
Lúc trước ở thôn Sơn Tuyên, hành động của Tần Thu Phượng có chút kì lạ, thì ra là đã sớm phát hiện chuyện gì đó, chuẩn bị sẵn sàng ra mặt cho mẹ cô!
Người ta là một lão cảnh sát với kinh nghiệm dày dặn thâm sâu, nào có thể chịu được ủy khuất như vậy, nhất thời xanh mặt phản bác: "Đồ ăn còn có thể ăn bậy, chứ nói thì nhất định không thể nói bậy! Tôi cùng lão Hồng đã có mấy chục năm giao tình, làm sao có thể lấy loại chuyện này nói lung tung?”
Hồng Minh Viễn cũng thêm lời: "Giấy chứng nhận xuất ngũ của tôi để ở nhà, nếu các anh muốn xem tôi có thể lập tức đi lấy!"
Đến nước này thì việc gì phải đi lấy giấy chứng nhận xuất ngũ nữa, đã có cảnh sát ra mặt làm chứng, cũng đủ chứng minh Hồng Minh Viễn trong sạch rồi.
Phương Thanh Nghiên nghĩ thầm, Lưu Bội Trân thật sự là bắt gian kiểu "giết nhâm còn hơn bỏ sót", hiển nhiên là bắt được một người qua đường không hề liên quan, nói trắng ra là tâm địa quá ác, đã muốn đem người đẩy vào chỗ chết, kết quả ngược lại thành tự bê đá đập chân mình!
Nhân cơ hội tốt, Phương Thanh Nghiên chắc chắn sẽ không bỏ qua, lập tức chỉ vào Lưu Bội Trân cao giọng nói: "Bà đây là thấy cha tôi đã chết, lại không muốn để tôi cùng mẹ sống yên ổn nên mới ra sức hắt nước bẩn lên người chúng tôi đúng không?”
"Đồ điên này đừng cho bà đây nói bậy!" Lưu Bội Trân vô thức mà phản bác, sau cùng lại phát hiện ánh mắt những người xung quanh nhìn bà rất không bình thường.
Một già một trẻ này, một người thì xảo quyệt, một người nhỏ yếu đáng thương, trong lòng mọi người khẳng định là nghiêng về phe yếu thế hơn.
Hơn nữa, tất cả mọi người đều thấy Lưu Bội Trân là người tới cửa bới móc trước, không phân biệt tốt xấu mà bắt đại một người qua đường rồi nói thành gian phu.
Dựa vào một cái miệng của bà ta, tùy tiện chỉ trích Phương Thanh Nghiên không phải con ruột của con trai bà thì sẽ có người tin sao?
Trong đám người có người nhịn không được nói: "Bà già này, bà đâu cần phải làm quá, nói gì đi nữa thì đây cũng là cháu gái ruột của bà, thù gì mà lại oán người ta đến chết?"
Không đợi Lưu Bội Trân mở miệng, Phương Thanh Nghiên đã tranh lời bà đáp lại: "Bởi vì tôi là con gái, mẹ tôi không sinh được con trai cho Phương gia, bởi vì bà ta tham lam lại ích kỷ, không muốn bất kì đồng tiền trợ cấp nào trong nhà đến tay mẹ tôi!"
Thanh âm cô bé nghẹn ngào, vừa nói vừa rơi nước mắt, mỗi câu mỗi từ thốt ra đều như đang đâm vào trái tim mọi người.
Theo như kế hoạch hóa gia đình hiện nay, mỗi nhà chỉ có thể có một đứa con, số nhà không sinh được con trai chiếm ít nhất một nửa.
Phụ nữ ở đây không ít, và cũng không ít người có mẹ chồng giống như Lưu Bội Trân, tư tưởng còn dừng lại ở thời đại trước, cho rằng con gái không đáng giá, con gái chính là đồ bỏ đi!
Nhưng chủ tịch đã nói, phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, phụ nữ vẫn có thể có tiền đồ, thậm chí không yếu hơn bất cứ người đàn ông nào!
Chị Mã là người có cảm nhận sâu sắc nhất, bởi vì chính bà ta sau khi kết hôn không thể sinh con trai, thế nên cả ngày bị mẹ chồng gây khó dễ, sau đó đành phải ly hôn.
Sau khi ly hôn, nhà chồng còn liều mạng bịa đặt khiến thanh danh bị bại hoại.
Hiện tại, bà ta kinh doanh quán ăn sáng, thu nhập một tháng gấp năm lần tên chồng cũ, tuy rằng đơn thân sống cùng con gái vừa khổ vừa mệt, nhưng không còn phải nhìn sắc mặt bất kì kẻ nào mà sống nữa, trong lòng vô cùng sảng khoái!
Không chỉ vậy, con gái nhà họ Mã ai ai cũng đều là nhân tài kiệt xuất, ngược lại đứa con trai trong nhà cái gì cũng sai sót, về sau chính là sâu mọt bên trong xã hội!
Nghĩ tới đây, chị Mã hung hăng trừng mắt nhìn Mã Minh, khiến Mã Minh ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Lưu Bội Trân không nghĩ tới tâm tư suy nghĩ của mình sẽ bị một con nhóc nhìn thấu như vậy, nhưng bà tuyệt nhiên không cảm thấy chột dạ, mắng ngược lại: "Làm sao, mày còn không phải là cái thứ bỏ đi à? Con ả Tần Thục Huệ kia chính là đồ vô dụng, mới sinh được một đứa con gái đã không thể đẻ tiếp, tao chưa bắt con trai tao đuổi cô ta ra khỏi nhà xem như tốt lắm rồi, cô ta còn muốn lấy tiền trợ cấp con trai tao, không có cửa đâu!"
Chị Mã đã không nhịn được xắn cao tay áo muốn lên nghênh chiến, bỗng dưng lại bị người khác đẩy qua một bên.
Người nọ không nói một lời, giơ tay tát vào mặt Lưu Bội Trân một cái.
Lưu Bội Trân bị đánh đến choáng váng, sửng sốt nửa ngày mới nhận ra người trước mắt hình như là... Tân Thu Phượng?
Phương Thanh Nghiên cũng lắp bắp kinh hãi, sao bà ngoại lại ở đây?
Nhìn theo phía sau Tân Thu Phượng, cô phát hiện còn có không ít gương mặt thôn dân Sơn Tuyền mới lập tức hiểu ra.
Lúc trước ở thôn Sơn Tuyên, hành động của Tần Thu Phượng có chút kì lạ, thì ra là đã sớm phát hiện chuyện gì đó, chuẩn bị sẵn sàng ra mặt cho mẹ cô!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp