Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 124
Từ đó về sau, Lâm Khiên quả nhiên không đến để gây sự nữa, chỉ là mỗi ngày hắn đều kiếm đủ lý do để đến phòng bên ăn chực.
Tần Thục Huệ tất nhiên là vô cùng hoan nghênh hắn, mà Phương Thanh Nghiên nghĩ dù sao thì Hồng Minh Viễn cũng sắp xuất viện rồi, nên cô cũng mắt nhắm mắt mở làm lơ.
Sau giờ ngọ hôm nay, Phương Thanh Nghiên theo thường lệ phải về nhà nấu cơm, nhưng do chậm trễ, nên cô đã đụng phải các ông lão bà lão ở trong ngõ nhỏ sau khi ăn cơm trưa xong ra ngoài tán gẫu.
Trong ngõ nhỏ cũng chỉ có mấy hộ này ở, tất cả mọi người đều quen biết lẫn nhau, nên hiện tại ai cũng nhao nhao hỏi Tần Thục Huệ vì sao không tiếp tục mở quán bán nữa.
Tần Thục Huệ phải đến bệnh viện chăm sóc Hồng Minh Viễn, nên việc kinh doanh bún ốc của bọn họ cũng chỉ có thể gác lại.
Tần Thục Huệ trước giờ luôn là một người cần cù, mặc kệ mưa gió thế nào, bà đều kiên trì, mỗi ngày cứ đúng năm giờ rưỡi là sẽ xuất hiện để bày quán, hiện tại đã hai ngày rồi không gặp được bà, nên mọi người xung quanh tất nhiên là vô cùng tò mò.
Phương Thanh Nghiên cũng chỉ giải thích với bọn họ là do trong nhà có thân thích sinh bệnh, nên mẹ cô phải đi chăm sóc.
Mọi người thấy cô vẫn còn nhỏ, sợ cô ở nhà một mình không có cơm ăn, nên muốn mời cô đến nhà ăn cơm.
Nhưng Phương Thanh Nghiên đều uyển chuyển từ chối hết, cô thật vất vả mới thoát khỏi những người này.
Cô vội vàng chạy vào trong nhà, thì đầu bên kia đã có một bóng người lén lút đi tới, hỏi thăn những cô bác hàng xóm kia: "Con bé nói chuyện cùng với mọi người lúc nãy, có phải là con gái của Tân Thục Huệ hay không?"
Người phụ nữ này vẻ mặt cay nghiệt, nhìn không giống người tốt, bây giờ lại đột nhiên hỏi thăm về một cô bé như vậy, không khỏi khiến cho tất cả mọi người ở đây có vài phần cảnh giác.
Gần đây tin tức thường xuyên đưa tin về hoạt động buôn người của đám tội phạm, bọn chúng không chỉ càng manh động hơn, mà còn chuyên chọn con cái của những gia đình đơn thân để lừa bán.
Một ông bác gần đó đánh giá bà ta một phen, cảnh giác hỏi: "Bà là ai, hỏi những chuyện này để làm gì?"
Lưu Bội Trân vội vàng nặn ra nụ cười, mặt dày nói: “Tôi là bà nội con bé."
Mọi người ở đây hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên là không tin.
Tất cả mọi người ở đây đều biết, Tân Thục Huệ vốn là một quả phụ, những người bình thường lui tới với hai mẹ con họ cũng rất ít, tại sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện một người mẹ chồng vậy chứ?
"Bà có cái gì chứng mình không?”
Lưu Bội Trân không nghĩ tới tính cảnh giác của những người này lại cao như vậy, trong lòng cũng rất không kiên nhẫn, nhưng trên mặt vẫn cố giữ một nụ cười được bà ta cho là hiền lành.
"Con bé kia tên là Phương Thanh Nghiên, mẹ con bé tên là Tân Thục Huệ, trước kia cô ta đã từng làm việc ở xưởng máy Hoành Nhuận, tháng trước mới chuyển đến đây, tôi nói có đúng không?”
Mọi người nghe bà ta nói tỉ mỉ như vậy, nhất thời cũng có chút hoài nghị, chẳng lẽ đây thật sự là bà nội của Phương Thanh Nghiên? Nhưng nếu cô thật sự có bà nội, vì sao hai mẹ con cô lại còn một thân một mình dọn đến thành Nam này được chứ?
Lưu Bội Trân lại nói: "Lúc trước tôi còn muốn đón hai mẹ con của bọn họ về nhà, nào biết cô ta chê nông thôn chúng tôi quá rách nát nên nhất quyết không chịu về, một hai phải dọn ra ngoài, thậm chí một công việc ở xưởng nhà máy tốt như vậy cô ta cũng từ bỏ."
Bà ta nói rất hay, tựa hồ đang nói một câu chuyện có thật.
Nhưng Tần Thục Huệ sớm chiều chăm chỉ như vậy, sao có thể ghét bỏ cái "nông thôn rách nát như lời bà ta nói chứ?
Có một bác gái đại khái là cảm thấy thái độ của Lưu Bội Trân rất thành khẩn, liền nói: "Tân Thục Huệ có việc ra ngoài, hai ngày nay quán cũng không bán...
Lời còn chưa dứt, có người kéo bác gái kia qua một bên, còn liêu mạng nháy mắt với bà.
Lưu Bội Trân còn muốn hỏi cái gì đó, nhưng mắt thấy người nọ không nói nữa, nhất thời có chút tức giận: "Cô ta đâu rồi, mở quán gì chứ?"
Một bác trai tiến lên trước một bước, lạnh mặt nói: "Nếu bà thật sự quan tâm đến con dâu của mình thì tự đi hỏi mẹ con bọn họ là được rồi, tìm chúng tôi hỏi thăm làm cái gì?"
Mọi người cùng Tần Thục Huệ ở chung lâu như vậy, tất nhiên đều biết bà là người như thế nào.
Nếu người mẹ chồng này là người tốt, sao bọn họ lại không lui tới với nhau được chứ?
Hai bên khẳng định có mâu thuẫn gì đó không thể điều hòa được.
Có người phụ họa nói: "Không sai, tôi nghĩ bà cũng đừng nên đến tìm bọn họ nữa, nếu bọn họ muốn gặp bà thì sẽ tự động đi tìm bà thôi." Lưu Bội Trân tức giận đến giậm chân, nói: "Không nói thì thôi, tôi tự đi tìm cô ta vậy."
Tần Thục Huệ tất nhiên là vô cùng hoan nghênh hắn, mà Phương Thanh Nghiên nghĩ dù sao thì Hồng Minh Viễn cũng sắp xuất viện rồi, nên cô cũng mắt nhắm mắt mở làm lơ.
Sau giờ ngọ hôm nay, Phương Thanh Nghiên theo thường lệ phải về nhà nấu cơm, nhưng do chậm trễ, nên cô đã đụng phải các ông lão bà lão ở trong ngõ nhỏ sau khi ăn cơm trưa xong ra ngoài tán gẫu.
Trong ngõ nhỏ cũng chỉ có mấy hộ này ở, tất cả mọi người đều quen biết lẫn nhau, nên hiện tại ai cũng nhao nhao hỏi Tần Thục Huệ vì sao không tiếp tục mở quán bán nữa.
Tần Thục Huệ phải đến bệnh viện chăm sóc Hồng Minh Viễn, nên việc kinh doanh bún ốc của bọn họ cũng chỉ có thể gác lại.
Tần Thục Huệ trước giờ luôn là một người cần cù, mặc kệ mưa gió thế nào, bà đều kiên trì, mỗi ngày cứ đúng năm giờ rưỡi là sẽ xuất hiện để bày quán, hiện tại đã hai ngày rồi không gặp được bà, nên mọi người xung quanh tất nhiên là vô cùng tò mò.
Phương Thanh Nghiên cũng chỉ giải thích với bọn họ là do trong nhà có thân thích sinh bệnh, nên mẹ cô phải đi chăm sóc.
Mọi người thấy cô vẫn còn nhỏ, sợ cô ở nhà một mình không có cơm ăn, nên muốn mời cô đến nhà ăn cơm.
Nhưng Phương Thanh Nghiên đều uyển chuyển từ chối hết, cô thật vất vả mới thoát khỏi những người này.
Cô vội vàng chạy vào trong nhà, thì đầu bên kia đã có một bóng người lén lút đi tới, hỏi thăn những cô bác hàng xóm kia: "Con bé nói chuyện cùng với mọi người lúc nãy, có phải là con gái của Tân Thục Huệ hay không?"
Người phụ nữ này vẻ mặt cay nghiệt, nhìn không giống người tốt, bây giờ lại đột nhiên hỏi thăm về một cô bé như vậy, không khỏi khiến cho tất cả mọi người ở đây có vài phần cảnh giác.
Gần đây tin tức thường xuyên đưa tin về hoạt động buôn người của đám tội phạm, bọn chúng không chỉ càng manh động hơn, mà còn chuyên chọn con cái của những gia đình đơn thân để lừa bán.
Một ông bác gần đó đánh giá bà ta một phen, cảnh giác hỏi: "Bà là ai, hỏi những chuyện này để làm gì?"
Lưu Bội Trân vội vàng nặn ra nụ cười, mặt dày nói: “Tôi là bà nội con bé."
Mọi người ở đây hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên là không tin.
Tất cả mọi người ở đây đều biết, Tân Thục Huệ vốn là một quả phụ, những người bình thường lui tới với hai mẹ con họ cũng rất ít, tại sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện một người mẹ chồng vậy chứ?
"Bà có cái gì chứng mình không?”
Lưu Bội Trân không nghĩ tới tính cảnh giác của những người này lại cao như vậy, trong lòng cũng rất không kiên nhẫn, nhưng trên mặt vẫn cố giữ một nụ cười được bà ta cho là hiền lành.
"Con bé kia tên là Phương Thanh Nghiên, mẹ con bé tên là Tân Thục Huệ, trước kia cô ta đã từng làm việc ở xưởng máy Hoành Nhuận, tháng trước mới chuyển đến đây, tôi nói có đúng không?”
Mọi người nghe bà ta nói tỉ mỉ như vậy, nhất thời cũng có chút hoài nghị, chẳng lẽ đây thật sự là bà nội của Phương Thanh Nghiên? Nhưng nếu cô thật sự có bà nội, vì sao hai mẹ con cô lại còn một thân một mình dọn đến thành Nam này được chứ?
Lưu Bội Trân lại nói: "Lúc trước tôi còn muốn đón hai mẹ con của bọn họ về nhà, nào biết cô ta chê nông thôn chúng tôi quá rách nát nên nhất quyết không chịu về, một hai phải dọn ra ngoài, thậm chí một công việc ở xưởng nhà máy tốt như vậy cô ta cũng từ bỏ."
Bà ta nói rất hay, tựa hồ đang nói một câu chuyện có thật.
Nhưng Tần Thục Huệ sớm chiều chăm chỉ như vậy, sao có thể ghét bỏ cái "nông thôn rách nát như lời bà ta nói chứ?
Có một bác gái đại khái là cảm thấy thái độ của Lưu Bội Trân rất thành khẩn, liền nói: "Tân Thục Huệ có việc ra ngoài, hai ngày nay quán cũng không bán...
Lời còn chưa dứt, có người kéo bác gái kia qua một bên, còn liêu mạng nháy mắt với bà.
Lưu Bội Trân còn muốn hỏi cái gì đó, nhưng mắt thấy người nọ không nói nữa, nhất thời có chút tức giận: "Cô ta đâu rồi, mở quán gì chứ?"
Một bác trai tiến lên trước một bước, lạnh mặt nói: "Nếu bà thật sự quan tâm đến con dâu của mình thì tự đi hỏi mẹ con bọn họ là được rồi, tìm chúng tôi hỏi thăm làm cái gì?"
Mọi người cùng Tần Thục Huệ ở chung lâu như vậy, tất nhiên đều biết bà là người như thế nào.
Nếu người mẹ chồng này là người tốt, sao bọn họ lại không lui tới với nhau được chứ?
Hai bên khẳng định có mâu thuẫn gì đó không thể điều hòa được.
Có người phụ họa nói: "Không sai, tôi nghĩ bà cũng đừng nên đến tìm bọn họ nữa, nếu bọn họ muốn gặp bà thì sẽ tự động đi tìm bà thôi." Lưu Bội Trân tức giận đến giậm chân, nói: "Không nói thì thôi, tôi tự đi tìm cô ta vậy."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp