Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 116
Hồng Minh Viễn giúp đỡ nhà mình nhiều như vậy, Phương Thanh Nghiên đương nhiên cũng sẽ không phản đối quyết định của mẹ, hai người cúi đầu cảm ơn bác sĩ một hồi rồi nhanh chóng đi tới phòng bệnh của Hồng Minh Viễn.
Hồng Minh Viễn chưa tỉnh thuốc mê vẫn còn đang li bì, Tân Thục Huệ đi tìm y tá hỏi đồ cần chuẩn bị, sau đó cùng Phương Thanh Nghiên về nhà chuẩn bị đồ đạc để sáng hôm sau lại vào bệnh viện.
Về đến nhà cũng đã gần mười một giờ đêm.
Tần Thục Huệ thúc giục con gái ngủ, còn mình thì đi lấy những thứ cần dùng để chăm sóc người bệnh.
Chăm người bệnh quả thật rất vất vả, Phương Thanh Nghiên xót mẹ, liền nói: "Mẹ, mấy ngày nay con vào đưa cơm cho mẹ."
Tần Thục Huệ theo bản năng cự tuyệt,"Con còn phải đi học, không cần con làm những thứ này, bệnh viện có căn tin, không thì tìm tiệm thức ăn nhanh gần đó là được rồi."
"Nhưng chú Hồng bị đau dạ dày phải ăn kiêng theo chế độ."
Tần Thục Huệ sửng sốt một hồi mới nhớ ra y tá đã nhấn mạnh chế độ ăn của bệnh nhân đau dạ dày, bà có thể ăn tuỳ tiện sao cũng được, nhưng Hồng Minh thì không thể, vì thế đành phải gật đầu đồng ý với con gái.
Trưa ngày hôm sau, Phương Thanh Nghiên xin nghỉ với cô Hứa, đúng giờ đến bệnh viện nhân dân huyện.
Trong phòng bệnh, Hồng Minh Viễn đã tỉnh.
Phương Thanh Nghiên nhìn Hồng Minh Viễn râu ria lởm chởm, khuôn mặt tiêu tuy, quan tâm hỏi: "Chú Hồng, cảm giác đã khỏe hơn chưa?"
Hồng Minh Viễn ngượng ngùng, giọng khàn khàn nói: "Tốt nhiều rồi, cũng nhờ có hai mẹ con..."
Tâm mắt ông hướng trên người Tân Thục Huệ, bà cầm lấy hộp cơm giữ nhiệt từ tay con gái, như nhận ra được ánh mắt của ông mà liên quay đầu nhìn qua.
Hồng Minh Viễn lập tức quay mặt đi như có lửa thiêu lông mày.
Tần Thục Huệ còn tưởng rằng ông là đói bụng, liền nói: "Anh đừng gấp, sắp có thể ăn cơm rồi, thế nhưng bác sĩ có dặn anh chỉ có thể ăn thức ăn lỏng thanh đạm, sau này đồ ăn cũng tránh mấy món cay nóng k*ch th*ch, nếu không bệnh dạ dày sẽ tái phát mất, hơn nữa rượu lại càng không được đụng tới..."
Bà lải nhải nói, vẻ mặt Hồng Minh Viễn nghiêm túc như là học sinh đang cố gắng nghe giảng, thỉnh thoảng gật đầu.
"Ừm, đều nghe lời cô."
Phương Thanh Nghiên nhìn hai người này, bỗng nhiên liên tưởng đến lời nói của chị Mã.
Cô vốn định buổi trưa cùng bọn họ ăn cơm, hiện tại lại thấy cảnh tượng này, cô không hiểu sao cảm thấy mình ở lại trong phòng bệnh không thích hợp lắm, liền tìm cớ rời đi.
Sau đó lại đụng phải cảnh sát Dương.
Trong tay cảnh sát Dương mang theo vài món đồ và hoa quả, chắc là đến thăm Hồng Minh Viễn.
Bất ngờ gặp được Phương Thanh Nghiên, hắn có phần gấp gáp, Tôi đúng lúc đang muốn tìm cháu!"
Phương Thanh Nghiên đoán được hắn muốn nói chuyện gì,"Là chuyện của chú Viên sao?”
"Đúng vậy!"
Cảnh sát Dương nhíu mày,"Dượng của cô, chúng tôi đã liên lạc được, ông ấy còn giữ liên lạc với Viên Hồng Huy, nhưng vấn đề là... Viên Hồng Huy không biết chuyện."
"Không biết?"
Phương Thanh Nghiên vẻ mặt khó hiểu, sao có thể như vậy chứ? Năm đó sở dĩ cô có thể tra ra thân thế của mình, cũng là bởi vì có duyên gặp được Viên Hồng Huy về thăm quê hương, khi ấy đối phương cong chủ động nhắc tới chuyện cũ năm đó, vì sao bây giờ làm lại một đời rồi, Viên Hồng Huy lại không nói gì?
"Chú Viên không nói gì nữa sao?”
"Đúng vậy," Cảnh sát Dương thở dài, thấy sắc mặt cô không tốt lắm liên an ủi nói: "Cô bé cũng đừng quá gấp gáp, chuyện tìm cha mẹ ruột này không thể gấp được, cứ từ từ nghĩ biện pháp.
Thật sự không còn cách gì khác thì còn có thể đi tìm phóng viên đăng tin tức tìm người!"
Phương Thanh Nghiên không muốn tìm cha mẹ ruột của mình, cô đề nghị đi tìm Viên Hồng Huy cũng chỉ muốn đối phương nói ra chân tướng năm đó mà thôi.
Cô sẽ đưa Lưu Bội Trân ra tòa, dùng luật pháp ràng buộc Lưu Bội Trân, đồng thời yêu cầu bà ta bồi thường lại số tiền mà bà ta lấy được từ Tần Thục Huệ.
Nhưng điều này cần Viên Hồng Huy ra mặt làm chứng, chỉ ra người giấu diếm chân tướng thân thế của cô là Phương Chí Cường, mà không phải Tần Thục Huệ, mới có khả năng thắng kiện.
Hiện tại Viên Hồng Huy lại không chịu làm chứng, nếu có kiện lên tòa án cũng rất nguy hiểm, thân phận của cô không phải con gái ruột của Tần Thục Huệ, tuy rằng có thể đối phó với những lời đồn kia, nhưng cũng sẽ trở thành nhược điểm Lưu Bội Trân nắm trong tay!
Phương Thanh Nghiên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, hỏi: "Vậy chú có thể cho cháu số liên lạc với chú Viên được không ạ?"
Cảnh sát Dương không nghĩ rằng Viên Hồng Huy sẽ nói dối, chỉ cảm thấy Phương Thanh Nghiên cứng đầu không chịu buông hy vọng mà đi xác nhận lần nữa.
Hắn từ trong túi lấy ra một cuốn sổ ghi chép số điện thoại, xé xuống một trang đưa cho Phương Thanh Nghiên,"Đây là só điện thoại của hắn, cháu xem thử xem!"
Hồng Minh Viễn chưa tỉnh thuốc mê vẫn còn đang li bì, Tân Thục Huệ đi tìm y tá hỏi đồ cần chuẩn bị, sau đó cùng Phương Thanh Nghiên về nhà chuẩn bị đồ đạc để sáng hôm sau lại vào bệnh viện.
Về đến nhà cũng đã gần mười một giờ đêm.
Tần Thục Huệ thúc giục con gái ngủ, còn mình thì đi lấy những thứ cần dùng để chăm sóc người bệnh.
Chăm người bệnh quả thật rất vất vả, Phương Thanh Nghiên xót mẹ, liền nói: "Mẹ, mấy ngày nay con vào đưa cơm cho mẹ."
Tần Thục Huệ theo bản năng cự tuyệt,"Con còn phải đi học, không cần con làm những thứ này, bệnh viện có căn tin, không thì tìm tiệm thức ăn nhanh gần đó là được rồi."
"Nhưng chú Hồng bị đau dạ dày phải ăn kiêng theo chế độ."
Tần Thục Huệ sửng sốt một hồi mới nhớ ra y tá đã nhấn mạnh chế độ ăn của bệnh nhân đau dạ dày, bà có thể ăn tuỳ tiện sao cũng được, nhưng Hồng Minh thì không thể, vì thế đành phải gật đầu đồng ý với con gái.
Trưa ngày hôm sau, Phương Thanh Nghiên xin nghỉ với cô Hứa, đúng giờ đến bệnh viện nhân dân huyện.
Trong phòng bệnh, Hồng Minh Viễn đã tỉnh.
Phương Thanh Nghiên nhìn Hồng Minh Viễn râu ria lởm chởm, khuôn mặt tiêu tuy, quan tâm hỏi: "Chú Hồng, cảm giác đã khỏe hơn chưa?"
Hồng Minh Viễn ngượng ngùng, giọng khàn khàn nói: "Tốt nhiều rồi, cũng nhờ có hai mẹ con..."
Tâm mắt ông hướng trên người Tân Thục Huệ, bà cầm lấy hộp cơm giữ nhiệt từ tay con gái, như nhận ra được ánh mắt của ông mà liên quay đầu nhìn qua.
Hồng Minh Viễn lập tức quay mặt đi như có lửa thiêu lông mày.
Tần Thục Huệ còn tưởng rằng ông là đói bụng, liền nói: "Anh đừng gấp, sắp có thể ăn cơm rồi, thế nhưng bác sĩ có dặn anh chỉ có thể ăn thức ăn lỏng thanh đạm, sau này đồ ăn cũng tránh mấy món cay nóng k*ch th*ch, nếu không bệnh dạ dày sẽ tái phát mất, hơn nữa rượu lại càng không được đụng tới..."
Bà lải nhải nói, vẻ mặt Hồng Minh Viễn nghiêm túc như là học sinh đang cố gắng nghe giảng, thỉnh thoảng gật đầu.
"Ừm, đều nghe lời cô."
Phương Thanh Nghiên nhìn hai người này, bỗng nhiên liên tưởng đến lời nói của chị Mã.
Cô vốn định buổi trưa cùng bọn họ ăn cơm, hiện tại lại thấy cảnh tượng này, cô không hiểu sao cảm thấy mình ở lại trong phòng bệnh không thích hợp lắm, liền tìm cớ rời đi.
Sau đó lại đụng phải cảnh sát Dương.
Trong tay cảnh sát Dương mang theo vài món đồ và hoa quả, chắc là đến thăm Hồng Minh Viễn.
Bất ngờ gặp được Phương Thanh Nghiên, hắn có phần gấp gáp, Tôi đúng lúc đang muốn tìm cháu!"
Phương Thanh Nghiên đoán được hắn muốn nói chuyện gì,"Là chuyện của chú Viên sao?”
"Đúng vậy!"
Cảnh sát Dương nhíu mày,"Dượng của cô, chúng tôi đã liên lạc được, ông ấy còn giữ liên lạc với Viên Hồng Huy, nhưng vấn đề là... Viên Hồng Huy không biết chuyện."
"Không biết?"
Phương Thanh Nghiên vẻ mặt khó hiểu, sao có thể như vậy chứ? Năm đó sở dĩ cô có thể tra ra thân thế của mình, cũng là bởi vì có duyên gặp được Viên Hồng Huy về thăm quê hương, khi ấy đối phương cong chủ động nhắc tới chuyện cũ năm đó, vì sao bây giờ làm lại một đời rồi, Viên Hồng Huy lại không nói gì?
"Chú Viên không nói gì nữa sao?”
"Đúng vậy," Cảnh sát Dương thở dài, thấy sắc mặt cô không tốt lắm liên an ủi nói: "Cô bé cũng đừng quá gấp gáp, chuyện tìm cha mẹ ruột này không thể gấp được, cứ từ từ nghĩ biện pháp.
Thật sự không còn cách gì khác thì còn có thể đi tìm phóng viên đăng tin tức tìm người!"
Phương Thanh Nghiên không muốn tìm cha mẹ ruột của mình, cô đề nghị đi tìm Viên Hồng Huy cũng chỉ muốn đối phương nói ra chân tướng năm đó mà thôi.
Cô sẽ đưa Lưu Bội Trân ra tòa, dùng luật pháp ràng buộc Lưu Bội Trân, đồng thời yêu cầu bà ta bồi thường lại số tiền mà bà ta lấy được từ Tần Thục Huệ.
Nhưng điều này cần Viên Hồng Huy ra mặt làm chứng, chỉ ra người giấu diếm chân tướng thân thế của cô là Phương Chí Cường, mà không phải Tần Thục Huệ, mới có khả năng thắng kiện.
Hiện tại Viên Hồng Huy lại không chịu làm chứng, nếu có kiện lên tòa án cũng rất nguy hiểm, thân phận của cô không phải con gái ruột của Tần Thục Huệ, tuy rằng có thể đối phó với những lời đồn kia, nhưng cũng sẽ trở thành nhược điểm Lưu Bội Trân nắm trong tay!
Phương Thanh Nghiên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, hỏi: "Vậy chú có thể cho cháu số liên lạc với chú Viên được không ạ?"
Cảnh sát Dương không nghĩ rằng Viên Hồng Huy sẽ nói dối, chỉ cảm thấy Phương Thanh Nghiên cứng đầu không chịu buông hy vọng mà đi xác nhận lần nữa.
Hắn từ trong túi lấy ra một cuốn sổ ghi chép số điện thoại, xé xuống một trang đưa cho Phương Thanh Nghiên,"Đây là só điện thoại của hắn, cháu xem thử xem!"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp