Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 51
Loại chuyện này mặc kệ nói như thế nào, Từ Phương cũng không chiếm lý.
Tần Đại Minh ngay từ đầu cũng không hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, sau khi ông hỏi mọi người xung quanh, đợi đến khi mọi người đem chân tướng nói rõ ràng cho ông nghe, ông không khỏi tức giận: "Cái người đàn bà hư này, bộ cô bị điên rồi sao, ngay cả với đứa trẻ còn nhỏ như vậy mà cô vẫn có thể dùng cái thủ đoạn xấu xa bẩn thỉu này!"
Nói xong, ông vội cầm lấy cây chổi bên cạnh, liên vung lên người Từ Phương.
Từ Phương không kịp phản ứng, bị đánh vài cái.
Đau thì cũng không đau lắm, nhưng đây là lần đầu tiên Từ Phương thấy chồng đánh mình, mà là còn ở trước mặt nhiều người như vậy, trong lòng khỏi phải nói hiện tại bà ta có bao nhiêu ủy khuất, vội thét lên một tiếng sau đó liền khóc rống lên, đặt mông ngồi dưới đất.
"Ông đúng là khốn nạn, vậy mà ông lại dám đánh tôi?! Cuộc sống này tôi không nổi nữa rồi!"
Trong lúc nhất thời, cả sân gà bay chó sủa.
Người trong thôn cũng không muốn chuyện náo loạn lớn, đám người phụ nữ ở đây cũng đồng loạt xông lên đem Từ Phương kéo vào trong phòng, còn những người đàn ông thì đứng ra ngăn cản Tần Đại Minh, để cho ông bình tính lại một chút.
Tân Đại Minh đã tức đến đỏ cả mắt, sao có thể bình tĩnh lại được.
Cha mẹ của ông mất sớm, thậm chí cha ông trước lúc lâm chung có dặn dò, chính là muốn ông phải hiếu thảo với người cô ruột thịt duy nhất này của mình.
Vì thế trong suốt thời gian qua ông luôn tận tâm tận lực xem Tần Thu Phượng như là mẹ ruột để hiếu thuận.
Huống hồ, Tần Thu Phượng đối xử với mấy anh em bọn họ cũng không tệ, tiền con gái bà gửi tới có lần nào mà bà không cho anh em bọn họ để chăm lo con cái nhà cửa.
Chỉ tiếc là mấy anh em bọn họ kém cõi, vừa không có bản lĩnh lại không có dũng khí, cứ suốt ngày ở trong cái núi lớn này, nhưng mãi vẫn không ra được trò trống gì.
Trước mắt, Từ Phương còn làm ra chuyện như vậy ở sau lưng ông, Tần Đại Minh cảm thấy cả nhà mình giống như một con sói mắt trắng, nên ông có chút hổ thẹn với Tần Thu Phượng, càng hổ thẹn với người cha đã chết của mình.
Chuyện ầm ï đến cuối cùng, là Tân Thu Phượng đi tìm Tần Đại Minh giảng hòa.
"Quên đi, vợ cháu hẳn là nhất thời hồ đồ, Thanh Nghiên cũng không xảy ra chuyện gì, ta cũng không muốn so đo với tiểu bối!!"
Nói là nói như vậy, nhưng trong lời nói của bà, ông lại nghe ra được một chút ý tứ châm chọc.
Điều này làm cho Tần Đại Minh càng thêm hỗ thẹn hơn, ông không khỏi cúi đầu tự trách: "Cô, chuyện này nên trách cháu, nếu cháu hôm nay không có cãi nhau với A Phương, thì cô ta khẳng định cũng sẽ không ghi hận đến trên người một đứa nhỏ như Thanh Nghiên..."
Ông cũng không ngốc, vừa rồi lúc tranh chấp nghe Từ Phương khóc lóc kể lể với người khác, nhắc tới không ít oán hận chất chứa đối với ông, ông mới biết được vì sao vợ của mình lại dùng cái thủ đoạn như vậy để đối phó với một đứa nhỏ.
Suy nghĩ một chút, Tần Đại Minh còn nói thêm: "Như vậy đi, Nghiên Nghiên không phải thích ăn ốc đá sao, chờ chuyện này qua đi, cậu sẽ đi bắt cho cháu, mà như vậy thì cháu cũng không cần phải chạy đi chạy lại bắt ốc nữa.
Dù sao thì cũng không thể để một đứa nhóc như cháu suốt ngày lên núi được, như thế rất nguy hiểm..."
Phương Thanh Nghiên cũng không đi giải thích gì nhiêu, mà chỉ nhu thuận nói: "Cám ơn cậu, nhưng chừng này cũng đủ ăn rồi."
Tần Thu Phượng cũng khoát tay, nói: "Đúng vậy, cũng không cần cháu phải làm những chuyện này đâu.
Nếu cháu có tâm, hãy giúp ta gọi vài người trẻ tuổi khỏe mạnh trong thôn đến đây đi, ta có chút việc cần bọn họ giúp đỡ.
Tần Đại Minh ngay từ đầu cũng không hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, sau khi ông hỏi mọi người xung quanh, đợi đến khi mọi người đem chân tướng nói rõ ràng cho ông nghe, ông không khỏi tức giận: "Cái người đàn bà hư này, bộ cô bị điên rồi sao, ngay cả với đứa trẻ còn nhỏ như vậy mà cô vẫn có thể dùng cái thủ đoạn xấu xa bẩn thỉu này!"
Nói xong, ông vội cầm lấy cây chổi bên cạnh, liên vung lên người Từ Phương.
Từ Phương không kịp phản ứng, bị đánh vài cái.
Đau thì cũng không đau lắm, nhưng đây là lần đầu tiên Từ Phương thấy chồng đánh mình, mà là còn ở trước mặt nhiều người như vậy, trong lòng khỏi phải nói hiện tại bà ta có bao nhiêu ủy khuất, vội thét lên một tiếng sau đó liền khóc rống lên, đặt mông ngồi dưới đất.
"Ông đúng là khốn nạn, vậy mà ông lại dám đánh tôi?! Cuộc sống này tôi không nổi nữa rồi!"
Trong lúc nhất thời, cả sân gà bay chó sủa.
Người trong thôn cũng không muốn chuyện náo loạn lớn, đám người phụ nữ ở đây cũng đồng loạt xông lên đem Từ Phương kéo vào trong phòng, còn những người đàn ông thì đứng ra ngăn cản Tần Đại Minh, để cho ông bình tính lại một chút.
Tân Đại Minh đã tức đến đỏ cả mắt, sao có thể bình tĩnh lại được.
Cha mẹ của ông mất sớm, thậm chí cha ông trước lúc lâm chung có dặn dò, chính là muốn ông phải hiếu thảo với người cô ruột thịt duy nhất này của mình.
Vì thế trong suốt thời gian qua ông luôn tận tâm tận lực xem Tần Thu Phượng như là mẹ ruột để hiếu thuận.
Huống hồ, Tần Thu Phượng đối xử với mấy anh em bọn họ cũng không tệ, tiền con gái bà gửi tới có lần nào mà bà không cho anh em bọn họ để chăm lo con cái nhà cửa.
Chỉ tiếc là mấy anh em bọn họ kém cõi, vừa không có bản lĩnh lại không có dũng khí, cứ suốt ngày ở trong cái núi lớn này, nhưng mãi vẫn không ra được trò trống gì.
Trước mắt, Từ Phương còn làm ra chuyện như vậy ở sau lưng ông, Tần Đại Minh cảm thấy cả nhà mình giống như một con sói mắt trắng, nên ông có chút hổ thẹn với Tần Thu Phượng, càng hổ thẹn với người cha đã chết của mình.
Chuyện ầm ï đến cuối cùng, là Tân Thu Phượng đi tìm Tần Đại Minh giảng hòa.
"Quên đi, vợ cháu hẳn là nhất thời hồ đồ, Thanh Nghiên cũng không xảy ra chuyện gì, ta cũng không muốn so đo với tiểu bối!!"
Nói là nói như vậy, nhưng trong lời nói của bà, ông lại nghe ra được một chút ý tứ châm chọc.
Điều này làm cho Tần Đại Minh càng thêm hỗ thẹn hơn, ông không khỏi cúi đầu tự trách: "Cô, chuyện này nên trách cháu, nếu cháu hôm nay không có cãi nhau với A Phương, thì cô ta khẳng định cũng sẽ không ghi hận đến trên người một đứa nhỏ như Thanh Nghiên..."
Ông cũng không ngốc, vừa rồi lúc tranh chấp nghe Từ Phương khóc lóc kể lể với người khác, nhắc tới không ít oán hận chất chứa đối với ông, ông mới biết được vì sao vợ của mình lại dùng cái thủ đoạn như vậy để đối phó với một đứa nhỏ.
Suy nghĩ một chút, Tần Đại Minh còn nói thêm: "Như vậy đi, Nghiên Nghiên không phải thích ăn ốc đá sao, chờ chuyện này qua đi, cậu sẽ đi bắt cho cháu, mà như vậy thì cháu cũng không cần phải chạy đi chạy lại bắt ốc nữa.
Dù sao thì cũng không thể để một đứa nhóc như cháu suốt ngày lên núi được, như thế rất nguy hiểm..."
Phương Thanh Nghiên cũng không đi giải thích gì nhiêu, mà chỉ nhu thuận nói: "Cám ơn cậu, nhưng chừng này cũng đủ ăn rồi."
Tần Thu Phượng cũng khoát tay, nói: "Đúng vậy, cũng không cần cháu phải làm những chuyện này đâu.
Nếu cháu có tâm, hãy giúp ta gọi vài người trẻ tuổi khỏe mạnh trong thôn đến đây đi, ta có chút việc cần bọn họ giúp đỡ.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp