Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 8
Ta thở hổn hển, vung tay đấm lung tung.
Tâm tình kích động quá mức khiến ta giãy khỏi vòng tay Lâm Nam, lại vọt tới trước mặt Lâm Hạo.
Bị móng tay của ta cào đến, Lâm Hạo một phen đẩy ra ta: “Ngươi điên à?”
Có lẽ chân ta không ổn định, cũng có thể là khí lực Lâm Hạo quá lớn, ta nháy mắt ngã đổ về phía sau, đập lên góc tường. Kỳ thật va chạm chẳng hề gì, nhưng lửa giận công tâm khiến ta mềm nhũn ngã xuống, trước mắt một mảnh hắc ám.
Tiếng Lâm Nam kinh hô mơ hồ vang lên!
Sau đó, Lâm Nam đỡ ta lên phòng ngủ. Khi ta tỉnh dậy, Lâm Hạo đang ngồi bên cạnh.
Ta lập tức nhìn phía bốn, hy vọng phát hiện Lâm Nam.
“Đừng tìm, Tiểu Nam đến trường học rồi!”
Ta mặt trắng bệch. Không tin. Lâm Nam biết rõ ta cùng ca ca hắn bất hòa mà còn để ta một mình ở chỗ này.
Lâm Hạo nhìn thấu suy nghĩ của ta, thản nhiên nói: “Ta nói muốn cùng ngươi nói chuyện rõ ràng, hắn mới thôi tìm cách không đi học, bất quá, như thường lệ, hắn sẽ chịu không nổi bao lâu mà chạy về. Cho nên, chúng ta hãy nói cho rõ ràng đi!”
Ta nhìn Lâm Hạo. Y bình tĩnh như vậy nên ta nghĩ y không biết cái gì. Tuy rằng ta nhất thời xúc động đến nơi này, nhưng ta cũng không muốn cho y biết…… Thực tế ta đã muốn hối hận với hành động của chính mình, tới nơi này thì có thể vãn hồi được cái gì đâu?!
“Ngươi lúc ấy không tìm ta, qua lâu như vậy lại muốn yêu cầu cái gì? Nói đi, muốn bao nhiêu tiền?”
Ta không thể tin trừng mắt nhìn Lâm Hạo. Y cho rằng ta đến áp chế y, vơ vét tài sản y sao?
“Hoặc là, ngươi muốn được điều trị tốt nhất ” Lâm Hạo lại bổ sung.
Trong lòng phẫn nộ không thể hình dung, chưa bao giờ xuất hiện nhưng giờ trào dâng hận ý.
“Ngươi vì cái gì làm như vậy?” Ta kiềm chế thanh âm run run hỏi.
“Nga? Lâm Nam hắn là đệ đệ ta yêu thương, ta không hy vọng hắn bị người khác lợi dụng, cũng hiếu kì ngươi dựa vào cái gì mà quyến rũ hắn……”
Quả nhiên…… Chính là như vậy mà thôi.
Ta nhắm mắt lại, cảm giác như trong lòng có một cỗ băng, lạnh đến xương cốt. Ta không biết ngay lúc đó chính mình có phải hay không có ý muốn cùng y chết chung, tóm lại, ta cầm lấy cạnh bình hoa.
Nhà Lâm Nam cái gì cũng quý giá, ta cầm lên nó ném về phía Lâm Hạo. Lâm Hạo cúi nhanh xuống né, bình hoa hướng về phía tường vỡ nát, mảnh nhỏ b*n r* trong phòng.
Lâm Hạo nhanh chóng vặn tay ta, đem ta đẩy ngã trên mặt đất.
Mảnh gốm sứ cắt lên cánh tay, nhưng ta một chút cũng không cảm thấy đau đớn.
“Đồ thần kinh!” Đối với ta liên tiếp dùng bạo lực, Lâm Hạo khinh thường phun nhổ.
Lòng bàn tay nắm chặt một mảnh vỡ lớn, ta khép tay lại, loạng choạng đứng lên, lại một lần nữa vọt đến. Lúc này đây, Lâm Hạo mãnh lực đạp lên cơ thể ta, lưng, eo bụng, sau đó là……
Ô…… Đau đớn kịch liệt từ dưới bụng truyền đến, ta khó chịu k** r*n cuộn tròn cơ thể.
Có cái gì đó trượt dưới đùi, tim ta đột nhiên co rút, dự cảm không rõ hiện lên trong lòng.
Lâm Hạo ngoài ý muốn nhìn ta, tựa hồ cho rằng y đánh không nghiêm trọng như vậy.
“Giả vờ gì vậy?”
Đã không còn thừa lực mở miệng, ta gian nan hô hấp, trên trán mồ hôi chảy xuống đến mắt.
Lâm Hạo ôm lấy ta, muốn đem ta đặt lại trên giường, sau đó ta nghe thấy y nghi hoặc ân một tiếng, theo ánh mắt y, trên sàn là một bãi máu đọng. Có lẽ lo lắng ta có thể chết trong này, Lâm Hạo bắt đầu hỏi ta rốt cuộc làm sao vậy? Sau đó ôm lấy ta đi ra ngoài: “Đến bệnh viện “.
“Không!” Ta yếu ớt mở miệng, ta không cần đến bệnh viện. Thân thể này sẽ bị chê cười!
Tâm tình kích động quá mức khiến ta giãy khỏi vòng tay Lâm Nam, lại vọt tới trước mặt Lâm Hạo.
Bị móng tay của ta cào đến, Lâm Hạo một phen đẩy ra ta: “Ngươi điên à?”
Có lẽ chân ta không ổn định, cũng có thể là khí lực Lâm Hạo quá lớn, ta nháy mắt ngã đổ về phía sau, đập lên góc tường. Kỳ thật va chạm chẳng hề gì, nhưng lửa giận công tâm khiến ta mềm nhũn ngã xuống, trước mắt một mảnh hắc ám.
Tiếng Lâm Nam kinh hô mơ hồ vang lên!
Sau đó, Lâm Nam đỡ ta lên phòng ngủ. Khi ta tỉnh dậy, Lâm Hạo đang ngồi bên cạnh.
Ta lập tức nhìn phía bốn, hy vọng phát hiện Lâm Nam.
“Đừng tìm, Tiểu Nam đến trường học rồi!”
Ta mặt trắng bệch. Không tin. Lâm Nam biết rõ ta cùng ca ca hắn bất hòa mà còn để ta một mình ở chỗ này.
Lâm Hạo nhìn thấu suy nghĩ của ta, thản nhiên nói: “Ta nói muốn cùng ngươi nói chuyện rõ ràng, hắn mới thôi tìm cách không đi học, bất quá, như thường lệ, hắn sẽ chịu không nổi bao lâu mà chạy về. Cho nên, chúng ta hãy nói cho rõ ràng đi!”
Ta nhìn Lâm Hạo. Y bình tĩnh như vậy nên ta nghĩ y không biết cái gì. Tuy rằng ta nhất thời xúc động đến nơi này, nhưng ta cũng không muốn cho y biết…… Thực tế ta đã muốn hối hận với hành động của chính mình, tới nơi này thì có thể vãn hồi được cái gì đâu?!
“Ngươi lúc ấy không tìm ta, qua lâu như vậy lại muốn yêu cầu cái gì? Nói đi, muốn bao nhiêu tiền?”
Ta không thể tin trừng mắt nhìn Lâm Hạo. Y cho rằng ta đến áp chế y, vơ vét tài sản y sao?
“Hoặc là, ngươi muốn được điều trị tốt nhất ” Lâm Hạo lại bổ sung.
Trong lòng phẫn nộ không thể hình dung, chưa bao giờ xuất hiện nhưng giờ trào dâng hận ý.
“Ngươi vì cái gì làm như vậy?” Ta kiềm chế thanh âm run run hỏi.
“Nga? Lâm Nam hắn là đệ đệ ta yêu thương, ta không hy vọng hắn bị người khác lợi dụng, cũng hiếu kì ngươi dựa vào cái gì mà quyến rũ hắn……”
Quả nhiên…… Chính là như vậy mà thôi.
Ta nhắm mắt lại, cảm giác như trong lòng có một cỗ băng, lạnh đến xương cốt. Ta không biết ngay lúc đó chính mình có phải hay không có ý muốn cùng y chết chung, tóm lại, ta cầm lấy cạnh bình hoa.
Nhà Lâm Nam cái gì cũng quý giá, ta cầm lên nó ném về phía Lâm Hạo. Lâm Hạo cúi nhanh xuống né, bình hoa hướng về phía tường vỡ nát, mảnh nhỏ b*n r* trong phòng.
Lâm Hạo nhanh chóng vặn tay ta, đem ta đẩy ngã trên mặt đất.
Mảnh gốm sứ cắt lên cánh tay, nhưng ta một chút cũng không cảm thấy đau đớn.
“Đồ thần kinh!” Đối với ta liên tiếp dùng bạo lực, Lâm Hạo khinh thường phun nhổ.
Lòng bàn tay nắm chặt một mảnh vỡ lớn, ta khép tay lại, loạng choạng đứng lên, lại một lần nữa vọt đến. Lúc này đây, Lâm Hạo mãnh lực đạp lên cơ thể ta, lưng, eo bụng, sau đó là……
Ô…… Đau đớn kịch liệt từ dưới bụng truyền đến, ta khó chịu k** r*n cuộn tròn cơ thể.
Có cái gì đó trượt dưới đùi, tim ta đột nhiên co rút, dự cảm không rõ hiện lên trong lòng.
Lâm Hạo ngoài ý muốn nhìn ta, tựa hồ cho rằng y đánh không nghiêm trọng như vậy.
“Giả vờ gì vậy?”
Đã không còn thừa lực mở miệng, ta gian nan hô hấp, trên trán mồ hôi chảy xuống đến mắt.
Lâm Hạo ôm lấy ta, muốn đem ta đặt lại trên giường, sau đó ta nghe thấy y nghi hoặc ân một tiếng, theo ánh mắt y, trên sàn là một bãi máu đọng. Có lẽ lo lắng ta có thể chết trong này, Lâm Hạo bắt đầu hỏi ta rốt cuộc làm sao vậy? Sau đó ôm lấy ta đi ra ngoài: “Đến bệnh viện “.
“Không!” Ta yếu ớt mở miệng, ta không cần đến bệnh viện. Thân thể này sẽ bị chê cười!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Phiên Ngoại – Vô trách nhiệm
Không tìm thấy chương nào phù hợp