Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 159
Tiểu Lâm ấn ấn trán, “Thì ra là thế. Do chúng ta suy nghĩ nhiều quá mà thôi, còn tưởng rằng ngươi không quen được. Hai nhân viên trước đây của cửa hàng cũng vì lí do đó mà từ chức.”
Sao có thể như vậy?
Ta cười nói: “Ta sẽ cố gắng làm việc mà.”
Tiểu Lâm cười gượng vài tiếng, “Ha ha, ngươi đôi khi thật sự khiến người ta bất ngờ, còn tưởng rằng ngươi rất hay thẹn thùng lại dễ mắc cỡ chứ……”
Ta thoáng nhìn thấy lão bản đang hướng tới chỗ chúng ta, lập tức nói, “Ta đi trước đây.”
Công việc ở đây ngày đêm đảo ngược, nhưng sau khi quen với việc này thì cảm thấy có vẻ thoải mái, ít nhất, công việc này không yêu cầu thể lực cùng trí nhớ quá cao, rất thích hợp với những người như ta.
Chính là thỉnh thoảng ta vẫn cảm thấy đau đầu.
Thuốc mang theo đã uống hết ngay từ tháng đầu tiên, đến những hiệu thuốc nhỏ đều không tìm thấy, khi đến những hiệu thuốc dây chuyền lớn mới phát hiện rằng thuốc kia vô cùng đắt. Do dự mãi, cuối cùng vẫn là tay không ra về.
Cơn đau này chỉ là tạm thời, vẫn có thể chịu được, nhưng không có tiền, nửa bước cũng khó đi.
Cho đến khi ta nhận được tiền lương của tháng đầu tiên thì ta sớm đã thích ứng được với cơn đau đầu thình lình bất cứ lúc nào cũng có thể ập đến.
Phong lão bản là người tốt, mặc dù có một số thời điểm tính tình hơi tệ nhưng cũng không bày ra điệu bộ tự cao.
Ta cảm thấy bản thân thực sự rất khoái nhạc.
Tối một ngày nọ, đầu của ta bỗng nhiên lại đau.
Ta day day vài cái, cuối cùng cầm chắc rượu khay trên tay, tựa vào tường hơi hơi th* d*c……
“Ngươi làm sao vậy?” Phong vỗ vỗ bả vai ta.
Bị hắn bắt gặp rồi.
“Bệnh nhẹ thôi!” Ta cười nói, “Sẽ nhanh ổn thôi mà.”
Phong nhíu nhíu mày nhưng cũng không nói thêm gì.
Qua vài ngày, Phong đột nhiên đến gõ cửa phòng ta.
“Có việc gì sao?” Ta kinh ngạc hỏi, đây là lần đầu tiên hắn chủ động tìm đến.
“Cho ngươi!” Hắn đưa cho ta một bình thủy tinh.
Ta tiếp nhận, nghi hoặc hỏi, “Cái gì vậy?”
Phong ho nhẹ một tiếng, “Thuốc, ngươi không phải đau đầu sao? Đây là phương thuốc dân gian ta tìm được, đối với bệnh đau đầu rất tốt.”
Thuốc con nhộng nằm trong bình thủy tinh màu lam nhạt.
Mặc dù không thể uống thuốc tùy ý, nhưng vì ý tốt của hắn nên ta vẫn mỉm cười tiếp nhận.
Ngẫu nhiên một ngày, đầu lại bắt đầu đau, có lẽ là lần này vô cùng khó nhịn, ta xoay mở chiếc bình kia.
Kỳ dị, sau khi uống xong cơn đau đầu giảm đi rất nhiều, giống với thuốc trước kia của ta.
Không đúng, màu sắc thuốc con nhộng này không giống với loại thuốc trước đây ta đã uống.
Ta cười cười. Thuốc dân gian a, thật sự không sai. Không biết cần bao nhiêu tiền, nếu có thể ta sẽ uống lâu dài.
Hoàn đệ nhất bách ngũ thập cửu chương.
¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤
Sao có thể như vậy?
Ta cười nói: “Ta sẽ cố gắng làm việc mà.”
Tiểu Lâm cười gượng vài tiếng, “Ha ha, ngươi đôi khi thật sự khiến người ta bất ngờ, còn tưởng rằng ngươi rất hay thẹn thùng lại dễ mắc cỡ chứ……”
Ta thoáng nhìn thấy lão bản đang hướng tới chỗ chúng ta, lập tức nói, “Ta đi trước đây.”
Công việc ở đây ngày đêm đảo ngược, nhưng sau khi quen với việc này thì cảm thấy có vẻ thoải mái, ít nhất, công việc này không yêu cầu thể lực cùng trí nhớ quá cao, rất thích hợp với những người như ta.
Chính là thỉnh thoảng ta vẫn cảm thấy đau đầu.
Thuốc mang theo đã uống hết ngay từ tháng đầu tiên, đến những hiệu thuốc nhỏ đều không tìm thấy, khi đến những hiệu thuốc dây chuyền lớn mới phát hiện rằng thuốc kia vô cùng đắt. Do dự mãi, cuối cùng vẫn là tay không ra về.
Cơn đau này chỉ là tạm thời, vẫn có thể chịu được, nhưng không có tiền, nửa bước cũng khó đi.
Cho đến khi ta nhận được tiền lương của tháng đầu tiên thì ta sớm đã thích ứng được với cơn đau đầu thình lình bất cứ lúc nào cũng có thể ập đến.
Phong lão bản là người tốt, mặc dù có một số thời điểm tính tình hơi tệ nhưng cũng không bày ra điệu bộ tự cao.
Ta cảm thấy bản thân thực sự rất khoái nhạc.
Tối một ngày nọ, đầu của ta bỗng nhiên lại đau.
Ta day day vài cái, cuối cùng cầm chắc rượu khay trên tay, tựa vào tường hơi hơi th* d*c……
“Ngươi làm sao vậy?” Phong vỗ vỗ bả vai ta.
Bị hắn bắt gặp rồi.
“Bệnh nhẹ thôi!” Ta cười nói, “Sẽ nhanh ổn thôi mà.”
Phong nhíu nhíu mày nhưng cũng không nói thêm gì.
Qua vài ngày, Phong đột nhiên đến gõ cửa phòng ta.
“Có việc gì sao?” Ta kinh ngạc hỏi, đây là lần đầu tiên hắn chủ động tìm đến.
“Cho ngươi!” Hắn đưa cho ta một bình thủy tinh.
Ta tiếp nhận, nghi hoặc hỏi, “Cái gì vậy?”
Phong ho nhẹ một tiếng, “Thuốc, ngươi không phải đau đầu sao? Đây là phương thuốc dân gian ta tìm được, đối với bệnh đau đầu rất tốt.”
Thuốc con nhộng nằm trong bình thủy tinh màu lam nhạt.
Mặc dù không thể uống thuốc tùy ý, nhưng vì ý tốt của hắn nên ta vẫn mỉm cười tiếp nhận.
Ngẫu nhiên một ngày, đầu lại bắt đầu đau, có lẽ là lần này vô cùng khó nhịn, ta xoay mở chiếc bình kia.
Kỳ dị, sau khi uống xong cơn đau đầu giảm đi rất nhiều, giống với thuốc trước kia của ta.
Không đúng, màu sắc thuốc con nhộng này không giống với loại thuốc trước đây ta đã uống.
Ta cười cười. Thuốc dân gian a, thật sự không sai. Không biết cần bao nhiêu tiền, nếu có thể ta sẽ uống lâu dài.
Hoàn đệ nhất bách ngũ thập cửu chương.
¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Phiên Ngoại – Vô trách nhiệm
Không tìm thấy chương nào phù hợp