Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 123
Tâm trí Lâm Hạo không biết để đi đâu, mãi không có phản ứng, nhưng ta cũng không dám cẩn thận theo dõi y, cho nên cũng không xác định y có phải đang tính kế gì hay không.
Đến lúc phù hợp, Diệp Tề lên tiếng hòa giải cho không khí bớt thâm trầm, hắn nói: “Ngươi hôm nay cũng mệt rồi, Chí Hòa, vừa rồi hiểu lầm thực ngại quá, hay là ngươi cùng Lâm Hạo về trước đi!”
Lâm Hạo thấp giọng nói: “Không được, vẫn nên tự mình từ biệt với bá phụ và bá mẫu. Đi nào!”
Nhìn xuống đám người phía dưới, giữa trung tâm vũ thính[72] bọn họ nhanh nhẹn uyển chuyển khiêu vũ, giai điệu nhu tình, đầu Diệp mẫu nhẹ nhàng đặt lên vai Diệp phụ, xem ra rất dịu dàng thắm thiết.
“Ta sẽ nói với bọn họ. Xem ra bọn họ nhất thời sẽ không dừng lại, các ngươi cứ đi đi.” Diệp Tề cười khoát tay.
Lâm Hạo do dự một lúc, cuối cùng nói: “Được rồi, chúng ta đi trước.” Nói xong liền kéo ta ra ngoài, dưới ánh đèn mờ ảo không ai chú ý đến chúng ta. Lâm Nam đứng lên định đi theo, nhưng bị người chặn lại.
Lâm Lan châm biếm nói: “Thúc thúc, ngươi không cần phải vội vã đi như vậy. Không bằng ở lại chơi một lát đi, có lẽ có thể tìm được một mỹ nữ bồi người a! Tuy rằng ngươi có điểm hơi già!”
Lâm Nam bất quá chỉ khoảng ba mươi, sao có thể gọi là già.
“Phải không? Vậy ta đây ngồi lại một lúc, chờ bản nhạc này xong thì đi chào hỏi.” Lâm Nam nói.
Thấy hắn không đi theo chúng ta, Diệp Tề cũng không nói gì nữa.
Ta nhìn Lâm Nam, hắn quả nhiên buông tha cho ta sao? Không nhìn được rõ gương mặt Lâm Nam, chỉ thấy đôi con ngươi hắn thâm u nhìn về phía ta.
Xe đã đỗ ở bên ngoài, lái xe vừa thấy chúng ta đi ra lập tức thông minh mở cửa xe ra chào đón.
Lâm Hạo lấy di động ra bấm số, nhưng một lúc lâu không có hồi âm. Cau mày, Lâm Hạo lại bấm một dãy số khác: “Uy, Lâm Đạt, thay ta liên hệ cảnh vệ, bảo bọn họ từ Lâm trạch đến con đường trước nhà Diệp Tề đón ta, càng nhanh càng tốt…… Ân, ta đang gọi điện ở bên hàng rào bảo vệ an ninh. Ngươi nhanh lên!”
Tiếng động cơ phát động vang lên, Lâm Hạo đặt tay trên đùi gõ gõ không quy luật.
“Xuất phát nhanh lên, cố gắng hướng đại lộ đi!” Lâm Hạo nói.
Lái xe đáp: “Vâng, Lâm tiên sinh!”
Hiện tại bất quá mới chín rưỡi, bên ngoài ánh đèn yếu ớt. Lộ trình xe khoảng bốn mươi phút cũng không tính là xa, mỗi lúc Lâm trạch lại gần hơn một chút. Lâm Hạo vừa như an tâm một ít, lại vừa như càng khẩn trương hơn, ngay cả việc ta vừa rồi chạy trốn cũng không chỉ trích, cũng không phải là chờ trở về mới mắng, mà dường như có cái gì đó đáng chú ý hơn khiến Lâm Hạo phải để trong lòng……
Ta nghĩ đại khái có liên quan đến Lâm Nam, nhưng Lâm Nam đã bị Diệp Tề cùng Lâm Lan giữ lại ở biệt thự.
Chỉ còn một đoạn nữa là đến Lâm trạch. Nơi đó cách xa khu biệt thự huyên náo, người ở rất thưa thớt. Bỗng nhiên xuất hiện hai chiếc xe ở trên gương hậu. Khi Lâm Hạo hét to cẩn thận, một trong hai chiếc xe đó chạy với tốc độ kinh người vượt ngang phía trước chúng ta. Sơn đạo không tính là nhỏ hẹp, nhưng vẫn kém với đại lộ. Lái xe bị bắt ngừng xe.
Lâm Hạo thâm trầm nhìn ta, “Quả nhiên vẫn là…… Ta đã quá sơ suất ……”
Ngoài cửa sổ thủy tinh bỗng lóe hàn quang của súng lục, vài tên hắc y nam tử đứng ở bên ngoài.
“Đây là thủy tinh chống đạn, có thể chống đỡ trong chốc lát. Có lẽ ngươi muốn mở cửa đi ra ngoài, bất quá ta sẽ không đồng ý!” Lâm Hạo nói.
“Bên ngoài là…… Bắt cóc?” Ta khẽ nói.
Lâm Hạo cười lạnh: “Hơn phân nửa là Lâm Nam mời đến!”
Hoàn đệ nhất bách nhị thập tam chương.
¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤
Đến lúc phù hợp, Diệp Tề lên tiếng hòa giải cho không khí bớt thâm trầm, hắn nói: “Ngươi hôm nay cũng mệt rồi, Chí Hòa, vừa rồi hiểu lầm thực ngại quá, hay là ngươi cùng Lâm Hạo về trước đi!”
Lâm Hạo thấp giọng nói: “Không được, vẫn nên tự mình từ biệt với bá phụ và bá mẫu. Đi nào!”
Nhìn xuống đám người phía dưới, giữa trung tâm vũ thính[72] bọn họ nhanh nhẹn uyển chuyển khiêu vũ, giai điệu nhu tình, đầu Diệp mẫu nhẹ nhàng đặt lên vai Diệp phụ, xem ra rất dịu dàng thắm thiết.
“Ta sẽ nói với bọn họ. Xem ra bọn họ nhất thời sẽ không dừng lại, các ngươi cứ đi đi.” Diệp Tề cười khoát tay.
Lâm Hạo do dự một lúc, cuối cùng nói: “Được rồi, chúng ta đi trước.” Nói xong liền kéo ta ra ngoài, dưới ánh đèn mờ ảo không ai chú ý đến chúng ta. Lâm Nam đứng lên định đi theo, nhưng bị người chặn lại.
Lâm Lan châm biếm nói: “Thúc thúc, ngươi không cần phải vội vã đi như vậy. Không bằng ở lại chơi một lát đi, có lẽ có thể tìm được một mỹ nữ bồi người a! Tuy rằng ngươi có điểm hơi già!”
Lâm Nam bất quá chỉ khoảng ba mươi, sao có thể gọi là già.
“Phải không? Vậy ta đây ngồi lại một lúc, chờ bản nhạc này xong thì đi chào hỏi.” Lâm Nam nói.
Thấy hắn không đi theo chúng ta, Diệp Tề cũng không nói gì nữa.
Ta nhìn Lâm Nam, hắn quả nhiên buông tha cho ta sao? Không nhìn được rõ gương mặt Lâm Nam, chỉ thấy đôi con ngươi hắn thâm u nhìn về phía ta.
Xe đã đỗ ở bên ngoài, lái xe vừa thấy chúng ta đi ra lập tức thông minh mở cửa xe ra chào đón.
Lâm Hạo lấy di động ra bấm số, nhưng một lúc lâu không có hồi âm. Cau mày, Lâm Hạo lại bấm một dãy số khác: “Uy, Lâm Đạt, thay ta liên hệ cảnh vệ, bảo bọn họ từ Lâm trạch đến con đường trước nhà Diệp Tề đón ta, càng nhanh càng tốt…… Ân, ta đang gọi điện ở bên hàng rào bảo vệ an ninh. Ngươi nhanh lên!”
Tiếng động cơ phát động vang lên, Lâm Hạo đặt tay trên đùi gõ gõ không quy luật.
“Xuất phát nhanh lên, cố gắng hướng đại lộ đi!” Lâm Hạo nói.
Lái xe đáp: “Vâng, Lâm tiên sinh!”
Hiện tại bất quá mới chín rưỡi, bên ngoài ánh đèn yếu ớt. Lộ trình xe khoảng bốn mươi phút cũng không tính là xa, mỗi lúc Lâm trạch lại gần hơn một chút. Lâm Hạo vừa như an tâm một ít, lại vừa như càng khẩn trương hơn, ngay cả việc ta vừa rồi chạy trốn cũng không chỉ trích, cũng không phải là chờ trở về mới mắng, mà dường như có cái gì đó đáng chú ý hơn khiến Lâm Hạo phải để trong lòng……
Ta nghĩ đại khái có liên quan đến Lâm Nam, nhưng Lâm Nam đã bị Diệp Tề cùng Lâm Lan giữ lại ở biệt thự.
Chỉ còn một đoạn nữa là đến Lâm trạch. Nơi đó cách xa khu biệt thự huyên náo, người ở rất thưa thớt. Bỗng nhiên xuất hiện hai chiếc xe ở trên gương hậu. Khi Lâm Hạo hét to cẩn thận, một trong hai chiếc xe đó chạy với tốc độ kinh người vượt ngang phía trước chúng ta. Sơn đạo không tính là nhỏ hẹp, nhưng vẫn kém với đại lộ. Lái xe bị bắt ngừng xe.
Lâm Hạo thâm trầm nhìn ta, “Quả nhiên vẫn là…… Ta đã quá sơ suất ……”
Ngoài cửa sổ thủy tinh bỗng lóe hàn quang của súng lục, vài tên hắc y nam tử đứng ở bên ngoài.
“Đây là thủy tinh chống đạn, có thể chống đỡ trong chốc lát. Có lẽ ngươi muốn mở cửa đi ra ngoài, bất quá ta sẽ không đồng ý!” Lâm Hạo nói.
“Bên ngoài là…… Bắt cóc?” Ta khẽ nói.
Lâm Hạo cười lạnh: “Hơn phân nửa là Lâm Nam mời đến!”
Hoàn đệ nhất bách nhị thập tam chương.
¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Phiên Ngoại – Vô trách nhiệm
Không tìm thấy chương nào phù hợp