Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 5
Đêm.
Lâu rồi mới có giấc ngủ ngon như vậy.
Ngày hôm sau tinh thần rất tốt, ta đi tìm Lâm Nam nói chuyện phiếm. Lúc bất ngờ gặp ca ca hắn, chào hỏi y qua loa, ta liền cáo biệt Lâm Nam rồi trở lại phòng bệnh của mình, tuy rằng Lâm Nam không cao hứng lắm, ta cũng không muốn cùng ca ca hắn ở cùng một chỗ, chung quy cũng là cảm thấy ánh mắt y thoạt nhìn thực không được tự nhiên.
Buổi tối cầm tạp chí nhàn rỗi lật xem, trong đầu vẫn còn lời bác sĩ nói với ta, bởi vì phẫu thuật yêu cầu rất cao, mà vị bác sĩ mổ chính vừa ra nước ngoài để chủ trì một hội học thuật, hy vọng ta có thể chọn lúc phẫu thuật, chính là hy vọng ta chờ thêm hai tháng nữa.
Ta đã đợi rất lâu, nhưng vội vàng phẫu thuật cũng khiến ta trong lòng không yên, có lẽ ta nên đợi thêm chút nữa.
Khép lại sách, ta cầm lấy tai nghe bắt đầu nghe nhạc.
Nhưng âm nhạc êm dịu cũng không thể làm cho tâm tình ta dễ chịu chút nào. Ta buồn bực kéo tai nghe xuống, lại bị người trước mắt dọa đến sắp nhảy dựng lên.
“Ngươi, ngươi như thế nào lại ở đây?” Ca ca Lâm Nam sao lại ở chỗ này?
“Đến xem bằng hữu của đệ đệ!” Lâm Hạo mỉm cười.
Tuy rằng y xuất hiện ngoài ý muốn, ta vẫn là miễn cưỡng cùng y nói: “Cám ơn, bất quá đã trễ thế này……” Lâm Hạo không chỉ giống như không hiểu ngụ ý của ta, còn ngồi ở mép giường.
“A a!” Ta trừng lớn mắt, không phải ta muốn trừng y, mà là ta bị y kháp[9] ở yết hầu.
Hít thở không thông, mãnh liệt sợ hãi cùng với thiếu dưỡng khí làm trước mắt ta biến thành một màu đen. Ta hôn mê bất tỉnh. Khi tỉnh lại ta thấy vẫn là căn phòng màu trắng như cũ, vẫn ở trong bệnh viện, nhưng không phải phòng bệnh của ta.
Ta sờ sờ cổ, cảm giác bị áp bách tựa hồ còn lưu lại ở nơi nào.
“Còn đau không?” Ta nhìn hướng về một bên. Lâm Hạo từ trong gian bên cạnh đi ra, mặc đồ tắm. Nơi này rất quen, là phòng bệnh cao cấp của Lâm Nam. Ta nhìn quanh bốn phía, hy vọng phát hiện bóng dáng của hắn.
“Đừng nhìn, hắn chuồn ra ngoài cùng bằng hữu đi chơi rồi!”
Lâm Nam vốn sẽ không an phận ở trong bệnh viện, lại là tuổi thích vui chơi.
“Ta muốn trở về!” Ta không chất vấn nguyên nhân y đem ta đưa tới nơi này, xuống giường muốn rời đi.
Lâm Hạo chìa tay cản lại, đem ta đẩy lại lên giường!
“Vội vã trở về như vậy làm gì? Lâm Nam dường như cùng ngươi rất hợp duyên, đệ đệ ta luôn luôn tùy ý làm bậy, ngươi làm như thế nào mà thuần phục được hắn?” Lâm Hạo nhướn mày.
Nghe lời nói đầy châm chọc, ta nghi hoặc. Kẻ có tiền đều như vậy sao? Cho rằng mọi người chung quanh ai ai cũng đều có ý đồ xấu, hơn nữa nói thuần phục cũng quá kỳ quái!
“Ta không biết ngươi đang nói cái gì. Ta cùng Lâm Nam chỉ là bằng hữu bình thường.”
“Thật không?” Lâm Hạo đột nhiên đưa bắt lấy một cánh tay ta, sau đó lấy ra kim tiêm đâm vào. Ta kinh hoảng giãy dụa, nhưng đấu không lại sức lực y, dược thủy tiến vào trong thân thể.
“Ngươi tiêm cái gì vào trong người ta?” Ta hỏi.
“Rất nhanh ngươi sẽ biết!” Lâm Hạo nói.
Ta phẫn nộ mắng: “Ngươi có bệnh, bệnh thần kinh, b**n th**!”
Lâm Hạo ánh mắt trống rỗng, xem ra đã thực sinh khí: “b**n th**? Ngươi mới là b**n th**, câu dẫn đệ đệ của ta? Muốn đổi lại được điều trị tốt? Ngươi rất thành công, Tiểu Nam yêu cầu ta mời bác sĩ tốt nhất tới chữa bệnh cho ngươi!”
Cái gì? Y đang nói cái gì? Ta câu dẫn Lâm Nam? Thật sự khôi hài. Ta khi nào nói muốn Lâm Nam tìm người chữa bệnh cho ta. Lâm Nam lại không biết nguyên nhân ta đến bệnh viện!
Đầu óc trở nên mơ hồ nặng trĩu, ta nghĩ Lâm Hạo tiêm vào ta có lẽ là thuốc an thần!
Người trước mắt bắt đầu mơ hồ, chồng chéo, ta nhắm hai mắt lại.
Tiếng cười trầm thấp của Lâm Hạo truyền đến bên tai.
Lâu rồi mới có giấc ngủ ngon như vậy.
Ngày hôm sau tinh thần rất tốt, ta đi tìm Lâm Nam nói chuyện phiếm. Lúc bất ngờ gặp ca ca hắn, chào hỏi y qua loa, ta liền cáo biệt Lâm Nam rồi trở lại phòng bệnh của mình, tuy rằng Lâm Nam không cao hứng lắm, ta cũng không muốn cùng ca ca hắn ở cùng một chỗ, chung quy cũng là cảm thấy ánh mắt y thoạt nhìn thực không được tự nhiên.
Buổi tối cầm tạp chí nhàn rỗi lật xem, trong đầu vẫn còn lời bác sĩ nói với ta, bởi vì phẫu thuật yêu cầu rất cao, mà vị bác sĩ mổ chính vừa ra nước ngoài để chủ trì một hội học thuật, hy vọng ta có thể chọn lúc phẫu thuật, chính là hy vọng ta chờ thêm hai tháng nữa.
Ta đã đợi rất lâu, nhưng vội vàng phẫu thuật cũng khiến ta trong lòng không yên, có lẽ ta nên đợi thêm chút nữa.
Khép lại sách, ta cầm lấy tai nghe bắt đầu nghe nhạc.
Nhưng âm nhạc êm dịu cũng không thể làm cho tâm tình ta dễ chịu chút nào. Ta buồn bực kéo tai nghe xuống, lại bị người trước mắt dọa đến sắp nhảy dựng lên.
“Ngươi, ngươi như thế nào lại ở đây?” Ca ca Lâm Nam sao lại ở chỗ này?
“Đến xem bằng hữu của đệ đệ!” Lâm Hạo mỉm cười.
Tuy rằng y xuất hiện ngoài ý muốn, ta vẫn là miễn cưỡng cùng y nói: “Cám ơn, bất quá đã trễ thế này……” Lâm Hạo không chỉ giống như không hiểu ngụ ý của ta, còn ngồi ở mép giường.
“A a!” Ta trừng lớn mắt, không phải ta muốn trừng y, mà là ta bị y kháp[9] ở yết hầu.
Hít thở không thông, mãnh liệt sợ hãi cùng với thiếu dưỡng khí làm trước mắt ta biến thành một màu đen. Ta hôn mê bất tỉnh. Khi tỉnh lại ta thấy vẫn là căn phòng màu trắng như cũ, vẫn ở trong bệnh viện, nhưng không phải phòng bệnh của ta.
Ta sờ sờ cổ, cảm giác bị áp bách tựa hồ còn lưu lại ở nơi nào.
“Còn đau không?” Ta nhìn hướng về một bên. Lâm Hạo từ trong gian bên cạnh đi ra, mặc đồ tắm. Nơi này rất quen, là phòng bệnh cao cấp của Lâm Nam. Ta nhìn quanh bốn phía, hy vọng phát hiện bóng dáng của hắn.
“Đừng nhìn, hắn chuồn ra ngoài cùng bằng hữu đi chơi rồi!”
Lâm Nam vốn sẽ không an phận ở trong bệnh viện, lại là tuổi thích vui chơi.
“Ta muốn trở về!” Ta không chất vấn nguyên nhân y đem ta đưa tới nơi này, xuống giường muốn rời đi.
Lâm Hạo chìa tay cản lại, đem ta đẩy lại lên giường!
“Vội vã trở về như vậy làm gì? Lâm Nam dường như cùng ngươi rất hợp duyên, đệ đệ ta luôn luôn tùy ý làm bậy, ngươi làm như thế nào mà thuần phục được hắn?” Lâm Hạo nhướn mày.
Nghe lời nói đầy châm chọc, ta nghi hoặc. Kẻ có tiền đều như vậy sao? Cho rằng mọi người chung quanh ai ai cũng đều có ý đồ xấu, hơn nữa nói thuần phục cũng quá kỳ quái!
“Ta không biết ngươi đang nói cái gì. Ta cùng Lâm Nam chỉ là bằng hữu bình thường.”
“Thật không?” Lâm Hạo đột nhiên đưa bắt lấy một cánh tay ta, sau đó lấy ra kim tiêm đâm vào. Ta kinh hoảng giãy dụa, nhưng đấu không lại sức lực y, dược thủy tiến vào trong thân thể.
“Ngươi tiêm cái gì vào trong người ta?” Ta hỏi.
“Rất nhanh ngươi sẽ biết!” Lâm Hạo nói.
Ta phẫn nộ mắng: “Ngươi có bệnh, bệnh thần kinh, b**n th**!”
Lâm Hạo ánh mắt trống rỗng, xem ra đã thực sinh khí: “b**n th**? Ngươi mới là b**n th**, câu dẫn đệ đệ của ta? Muốn đổi lại được điều trị tốt? Ngươi rất thành công, Tiểu Nam yêu cầu ta mời bác sĩ tốt nhất tới chữa bệnh cho ngươi!”
Cái gì? Y đang nói cái gì? Ta câu dẫn Lâm Nam? Thật sự khôi hài. Ta khi nào nói muốn Lâm Nam tìm người chữa bệnh cho ta. Lâm Nam lại không biết nguyên nhân ta đến bệnh viện!
Đầu óc trở nên mơ hồ nặng trĩu, ta nghĩ Lâm Hạo tiêm vào ta có lẽ là thuốc an thần!
Người trước mắt bắt đầu mơ hồ, chồng chéo, ta nhắm hai mắt lại.
Tiếng cười trầm thấp của Lâm Hạo truyền đến bên tai.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Phiên Ngoại – Vô trách nhiệm
Không tìm thấy chương nào phù hợp