Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 3 - 94
Đối với những người chờ đợi mà nói, mỗi phút mỗi giây đều vô cùng căng thẳng. Hứa Mộng Sơn nghịch chiếc bật lửa trong tay, chăm chú nhìn vào điểm sáng nhấp nháy đại diện cho Phán Giai cứ đi rồi lại dừng. Vưu Minh Hứa gác hai tay sau gáy, thần sắc cũng căng thẳng vô cùng.
Ân Phùng ngồi trên chiếc ghế chếch sau cô, tay chống cằm nhìn màn hình, sau một hồi, tầm mắt anh tự động chuyển sang Vưu Minh Hứa.
Vì không để đối phương sinh nghi nên căn phòng này được kéo kín rèm, chỉ để lộ một khe sáng nhỏ, bên trong bật bóng đèn sáng mờ mờ. Dưới ánh sáng dịu nhẹ, Ân Phùng thu hết mọi đường nét cơ thể cô vào trong mắt.
Thực chất nhìn kĩ, tuy đường nét cô lạnh lùng nhưng cũng không thiếu vẻ dịu dàng. Vì cô lúc nào cũng làm mặt lạnh nên ngũ quan cũng thêm phần mạnh mẽ, sắc sảo. Nhưng bờ môi cô đỏ hồng căng mọng, chiếc cằm tuy nhỏ nhưng vẫn có thịt. Dưới cần cổ dần hiện đường cong hút mắt, thu hẹp tại eo lưng nhỏ nhắn, mịn màng.
Ân Phùng đều đã được chạm vào những đường nét ấy, tuy mới chỉ có hai lần thôi. Vừa nghĩ đến đây, lòng anh lại bắt đầu mềm nhũn mà cũng tiu nghỉu thất vọng. Một câu thơ bỗng nảy ra trong đầu anh:
“Quản bao nước thẳm non xa,
Để ta tìm kiếm cho ra bạn lòng”*
*Câu thơ trong bài “Ly Tao” của Khuất Nguyên – nhà thơ Trung Quốc thời Chiến quốc.
Song hiện tại, anh nhận ra được, Vưu Minh Hứa như đang có ý phong tỏa con đường của anh. Hơn nữa, cô cả ngày đều chìm trong việc phá án, gần như chẳng có tâm tư nào để ý đến anh. Rốt cuộc đến khi nào anh mới có được cô đây?
Vưu Minh Hứa nhìn màn hình lâu đến nỗi đôi mắt trở nên đau nhức bèn nhắm mắt xoa bóp. Mùi café thơm nức lọt vào cánh mũi, vừa mở mắt liền nhìn thấy chiếc nắp bình giữ nhiệt tròn tròn được rót đầy café đang xuất hiện ngay trước mặt cô.
Cô ngẩng đầu thấy cơ thể cao lớn của Ân Phùng đang đứng sau lưng, một cánh tay anh chống lên tay vịn ghế của cô: “A Hứa mệt không? Uống cốc café cho tỉnh táo tinh thần nhé.”
Café của anh tới rất đúng lúc. Vưu Minh Hứa mỉm cười: “Cảm ơn.”
Hứa Mộng Sơn thấy vậy cũng thòm thèm, hỏi: “Thầy Ân, có thể cho tôi một ly không?”
Ân Phùng đáp: “Tôi chỉ mang một chiếc cốc, lẽ nào cậu muốn dùng chung với tôi?”
Hứa Mộng Sơn chép miệng hai tiếng rồi tiếp tục giám sát màn hình.
Mấy ngày nay, vì vụ án mà Vưu Minh Hứa bận như con quay, gần như Ân Phùng đút thứ gì cô sẽ ăn ngay thứ đó; có những khi hai người uống chung một chai nước cô cũng không mấy để ý, nhưng hiện tại nghe Ân Phùng nói vậy, cô bỗng thấy nâng nâng ngượng ngùng. Cô thầm nghĩ, trong vô thức, cử chỉ của hai người lại quá mức thân mật mất rồi bèn hạ chiếc cốc xuống.
Ân Phùng phát giác liền hỏi: “Không ngon sao?”
Cô đáp: “Ngon, chỉ là tôi không khát.”
“Ồ.”
Anh đứng im bất động, một lát sau Vưu Minh Hứa cảm nhận được cánh tay và cả vạt áo nơi lồng ngực anh đang gần sát. Liếc nhìn mới thấy anh vẫn giữ nguyên tư thế chống một cánh tay lên tay vịn ghế của cô, đôi mắt chăm chú nhìn màn hình giám sát. Thế nên độ ấm thuộc về cơ thể đàn ông trưởng thành xuyên qua lớp vải áo, như có như không truyền sang cơ thể cô.
Vưu Minh Hứa ngồi im lặng một hồi mới nói: “Về chỗ của anh đi, đừng có đứng mãi.”
Anh lại “Ồ” một tiếng rồi mới quay về vị trí của mình.
Sau một hồi chờ đợi, Hứa Mộng Sơn mở miệng: “Cô ấy đã dừng tại chỗ này lâu lắm rồi, sắp được gần nửa tiếng rồi đấy.”
Vưu Minh Hứa nhíu mày, thân là tổ trưởng, hiện tại bất kỳ một quyết định nào của cô cũng đều đại diện cho một loại kết quả và nguy hiểm. Xông vào sao? Chưa biết chừng phía Phán Giai đang là thời điểm mấu chốt, nếu xông vào thì mọi công sức trước kia đều sẽ đổ sông đổ biển. Nhưng nếu không đi, nhỡ may Phán Giai gặp phải nguy hiểm thì biết làm sao?
Hơn nữa trực giác mách bảo cô rằng không thể tiếp tục chờ đợi được nữa.
Cô lập tức đưa ra quyết định, vừa chuẩn bị hạ lệnh thì chiếc máy nghe lén im lặng đã lâu bỗng truyền đến tiếng động, ba người tức khắc chú mục vào màn hình. Dường như có tiếng người mở cửa vào phòng. Tiếng bước chân hỗn loạn, có người hét lên: “Ở đây không?” “Không ở đây!” “Tìm kĩ vào, bắt buộc phải bắt được cô ta, không được để cô ta chạy thoát!”
Hứa Mộng Sơn đẩy ghế đứng phắt dậy nhìn Vưu Minh Hứa. Vưu Minh Hứa cũng bật lên khỏi ghế: “Gọi cứu viện! Không đợi nữa, lập tức hành động!”
Ba người xông thẳng vào công ty Phân Kim Bảo, bảo vệ thấy vậy định ngăn cản, Hứa Mộng Sơn rút thẻ cảnh sát: “Cút! Chúng tôi bắt tội phạm chạy trốn!” Bảo vệ co rụt người lại, bọn họ xông thẳng vào trong.
Kết quả vừa xông vào đã chạm mặt cùng đám người đang chạy tán loạn tìm người. Hai bên không khỏi ngẩn người, chưa đợi đối phương mở lời, Vưu Minh Hứa đã lạnh giọng nói: “Có cô gái báo cảnh sát về hành động giam giữ và gây tổn hại phi pháp, cô ấy đâu?”
Bọn họ cùng giữ im lặng. Vưu Minh Hứa thấy vậy sa sầm mặt, thét lên: “Tránh ra!”
Lúc này, có một người khá lanh lợi đứng ra: “Cô nói các cô là cảnh sát, lấy gì làm chứng?”
“Tạch”, “tạch”, “tạch”, hai chiếc thẻ cảnh sát và một tấm thẻ chuyên gia bay đến trước mặt bọn họ, Ân Phùng nói xen lời: “Tôi là chuyên gia của Tỉnh, thứ bậc cao hơn bọn họ. Một tấm thẻ chuyên gia của tôi bằng hai tấm thẻ cảnh sát của họ.”
“Cho dù là cảnh sát cũng không thể tự tiện xông vào chứ? Cần phải có lệnh khám xét hay gì đó… Các anh có không?”
Vưu Minh Hứa cười lạnh: “Cô gái báo cảnh sát đã nguy hiểm đến tính mạng đến nơi, tòng quyền xử lý theo sự việc phát sinh, cần gì phải có lệnh khám xét? Tránh ra, đứng vào góc tường đợi tra hỏi, nếu không thì bắt từng người một đem về Đồn!”
Vưu Minh Hứa mà ngang ngược thì không ai bằng, đôi mày liễu như dựng ngược, khí lạnh bức người, giọng nói đanh thép y hệt như sư tử Hà Đông gầm thét cũng là được những cảnh sát hình sự lão làng rèn luyện mà ra, cây dùi cui trong tay đi trước với khí thế hùng hổ.
Nghe tiếng thét của cô, một đám đàn ông cũng không khỏi run người. Duy chỉ có Ân Phùng vô cùng yêu thích ngắm nhìn dáng vẻ bá khí ngút trời của cô, nhưng cũng có cảm giác xót xa quen thuộc len lỏi vào tim. Anh vừa hy vọng cô cứ siêu phàm, đại sát tứ phương như hiện tại, song cũng hy vọng có thể giấu cô đi, chỉ để một mình anh ngắm nhìn. Anh nghĩ, tâm trạng khi thích một người đúng là rất mâu thuẫn thật.
Một tên nhóc bên phía đối phương nói: “Chúng tôi chẳng bị dọa đâu, cảnh sát thì có thể tự ý xông vào nhà dân được ư? Chúng tôi phải kiện các người!” Toàn bộ đám người còn lại đều cùng phụ họa: “Ra ngoài!”, “Cút ra khỏi đây!”, “Cảnh sát thì có thể tự tiện xông vào à?”
Hứa Mộng Sơn gần như không kiềm chế được nữa, anh nói thẳng với Vưu Minh Hứa: “Xin lỗi sếp, tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm…” Anh ấy còn chưa nói dứt câu, Vưu Minh Hứa đã đá bay tên cầm đầu sang một bên: “Tôi đúng là muốn dọa các người đấy. Ân Phùng bọc hậu.”
Hai bên hỗn chiến.
Chẳng bao lâu sau, đối phương đã r*n r* đau đớn, ngã rạp trên nền đất. Tuy Vưu Minh Hứa đánh đến sướng tay nhưng lòng vô cùng lo lắng, nhìn qua thì đối phương cũng đang tìm kiếm Phán Giai, nhưng đến giờ vẫn chẳng có tin tức nào về cô ấy. Chỉ hy vọng không có tin chính là tin tốt.
Động tĩnh này quá lớn, lại có thêm vài người chạy đến song đều là những người nhân viên văn phòng bình thường, không giống đám côn đồ ban nãy do công ty cho vay nặng lãi nuôi dưỡng. Nhìn tình hình trước mắt, mấy người đó cũng không dám tiến lên.
Ba người xông thẳng lên tầng.
Định vị của Phán Giai hiển thị cô ấy vẫn luôn ở căn phòng trong cùng tại tầng ba. Ba người vừa chạy lên tầng đã nghe được âm thanh vọng ra từ khe cửa khép hờ: “Con đàn bà đó… Bắt được tao nhất định sẽ chỉnh chết nó! Bên dưới đang làm trò gì ồn ào thế!”
Hết chương 94
Ân Phùng ngồi trên chiếc ghế chếch sau cô, tay chống cằm nhìn màn hình, sau một hồi, tầm mắt anh tự động chuyển sang Vưu Minh Hứa.
Vì không để đối phương sinh nghi nên căn phòng này được kéo kín rèm, chỉ để lộ một khe sáng nhỏ, bên trong bật bóng đèn sáng mờ mờ. Dưới ánh sáng dịu nhẹ, Ân Phùng thu hết mọi đường nét cơ thể cô vào trong mắt.
Thực chất nhìn kĩ, tuy đường nét cô lạnh lùng nhưng cũng không thiếu vẻ dịu dàng. Vì cô lúc nào cũng làm mặt lạnh nên ngũ quan cũng thêm phần mạnh mẽ, sắc sảo. Nhưng bờ môi cô đỏ hồng căng mọng, chiếc cằm tuy nhỏ nhưng vẫn có thịt. Dưới cần cổ dần hiện đường cong hút mắt, thu hẹp tại eo lưng nhỏ nhắn, mịn màng.
Ân Phùng đều đã được chạm vào những đường nét ấy, tuy mới chỉ có hai lần thôi. Vừa nghĩ đến đây, lòng anh lại bắt đầu mềm nhũn mà cũng tiu nghỉu thất vọng. Một câu thơ bỗng nảy ra trong đầu anh:
“Quản bao nước thẳm non xa,
Để ta tìm kiếm cho ra bạn lòng”*
*Câu thơ trong bài “Ly Tao” của Khuất Nguyên – nhà thơ Trung Quốc thời Chiến quốc.
Song hiện tại, anh nhận ra được, Vưu Minh Hứa như đang có ý phong tỏa con đường của anh. Hơn nữa, cô cả ngày đều chìm trong việc phá án, gần như chẳng có tâm tư nào để ý đến anh. Rốt cuộc đến khi nào anh mới có được cô đây?
Vưu Minh Hứa nhìn màn hình lâu đến nỗi đôi mắt trở nên đau nhức bèn nhắm mắt xoa bóp. Mùi café thơm nức lọt vào cánh mũi, vừa mở mắt liền nhìn thấy chiếc nắp bình giữ nhiệt tròn tròn được rót đầy café đang xuất hiện ngay trước mặt cô.
Cô ngẩng đầu thấy cơ thể cao lớn của Ân Phùng đang đứng sau lưng, một cánh tay anh chống lên tay vịn ghế của cô: “A Hứa mệt không? Uống cốc café cho tỉnh táo tinh thần nhé.”
Café của anh tới rất đúng lúc. Vưu Minh Hứa mỉm cười: “Cảm ơn.”
Hứa Mộng Sơn thấy vậy cũng thòm thèm, hỏi: “Thầy Ân, có thể cho tôi một ly không?”
Ân Phùng đáp: “Tôi chỉ mang một chiếc cốc, lẽ nào cậu muốn dùng chung với tôi?”
Hứa Mộng Sơn chép miệng hai tiếng rồi tiếp tục giám sát màn hình.
Mấy ngày nay, vì vụ án mà Vưu Minh Hứa bận như con quay, gần như Ân Phùng đút thứ gì cô sẽ ăn ngay thứ đó; có những khi hai người uống chung một chai nước cô cũng không mấy để ý, nhưng hiện tại nghe Ân Phùng nói vậy, cô bỗng thấy nâng nâng ngượng ngùng. Cô thầm nghĩ, trong vô thức, cử chỉ của hai người lại quá mức thân mật mất rồi bèn hạ chiếc cốc xuống.
Ân Phùng phát giác liền hỏi: “Không ngon sao?”
Cô đáp: “Ngon, chỉ là tôi không khát.”
“Ồ.”
Anh đứng im bất động, một lát sau Vưu Minh Hứa cảm nhận được cánh tay và cả vạt áo nơi lồng ngực anh đang gần sát. Liếc nhìn mới thấy anh vẫn giữ nguyên tư thế chống một cánh tay lên tay vịn ghế của cô, đôi mắt chăm chú nhìn màn hình giám sát. Thế nên độ ấm thuộc về cơ thể đàn ông trưởng thành xuyên qua lớp vải áo, như có như không truyền sang cơ thể cô.
Vưu Minh Hứa ngồi im lặng một hồi mới nói: “Về chỗ của anh đi, đừng có đứng mãi.”
Anh lại “Ồ” một tiếng rồi mới quay về vị trí của mình.
Sau một hồi chờ đợi, Hứa Mộng Sơn mở miệng: “Cô ấy đã dừng tại chỗ này lâu lắm rồi, sắp được gần nửa tiếng rồi đấy.”
Vưu Minh Hứa nhíu mày, thân là tổ trưởng, hiện tại bất kỳ một quyết định nào của cô cũng đều đại diện cho một loại kết quả và nguy hiểm. Xông vào sao? Chưa biết chừng phía Phán Giai đang là thời điểm mấu chốt, nếu xông vào thì mọi công sức trước kia đều sẽ đổ sông đổ biển. Nhưng nếu không đi, nhỡ may Phán Giai gặp phải nguy hiểm thì biết làm sao?
Hơn nữa trực giác mách bảo cô rằng không thể tiếp tục chờ đợi được nữa.
Cô lập tức đưa ra quyết định, vừa chuẩn bị hạ lệnh thì chiếc máy nghe lén im lặng đã lâu bỗng truyền đến tiếng động, ba người tức khắc chú mục vào màn hình. Dường như có tiếng người mở cửa vào phòng. Tiếng bước chân hỗn loạn, có người hét lên: “Ở đây không?” “Không ở đây!” “Tìm kĩ vào, bắt buộc phải bắt được cô ta, không được để cô ta chạy thoát!”
Hứa Mộng Sơn đẩy ghế đứng phắt dậy nhìn Vưu Minh Hứa. Vưu Minh Hứa cũng bật lên khỏi ghế: “Gọi cứu viện! Không đợi nữa, lập tức hành động!”
Ba người xông thẳng vào công ty Phân Kim Bảo, bảo vệ thấy vậy định ngăn cản, Hứa Mộng Sơn rút thẻ cảnh sát: “Cút! Chúng tôi bắt tội phạm chạy trốn!” Bảo vệ co rụt người lại, bọn họ xông thẳng vào trong.
Kết quả vừa xông vào đã chạm mặt cùng đám người đang chạy tán loạn tìm người. Hai bên không khỏi ngẩn người, chưa đợi đối phương mở lời, Vưu Minh Hứa đã lạnh giọng nói: “Có cô gái báo cảnh sát về hành động giam giữ và gây tổn hại phi pháp, cô ấy đâu?”
Bọn họ cùng giữ im lặng. Vưu Minh Hứa thấy vậy sa sầm mặt, thét lên: “Tránh ra!”
Lúc này, có một người khá lanh lợi đứng ra: “Cô nói các cô là cảnh sát, lấy gì làm chứng?”
“Tạch”, “tạch”, “tạch”, hai chiếc thẻ cảnh sát và một tấm thẻ chuyên gia bay đến trước mặt bọn họ, Ân Phùng nói xen lời: “Tôi là chuyên gia của Tỉnh, thứ bậc cao hơn bọn họ. Một tấm thẻ chuyên gia của tôi bằng hai tấm thẻ cảnh sát của họ.”
“Cho dù là cảnh sát cũng không thể tự tiện xông vào chứ? Cần phải có lệnh khám xét hay gì đó… Các anh có không?”
Vưu Minh Hứa cười lạnh: “Cô gái báo cảnh sát đã nguy hiểm đến tính mạng đến nơi, tòng quyền xử lý theo sự việc phát sinh, cần gì phải có lệnh khám xét? Tránh ra, đứng vào góc tường đợi tra hỏi, nếu không thì bắt từng người một đem về Đồn!”
Vưu Minh Hứa mà ngang ngược thì không ai bằng, đôi mày liễu như dựng ngược, khí lạnh bức người, giọng nói đanh thép y hệt như sư tử Hà Đông gầm thét cũng là được những cảnh sát hình sự lão làng rèn luyện mà ra, cây dùi cui trong tay đi trước với khí thế hùng hổ.
Nghe tiếng thét của cô, một đám đàn ông cũng không khỏi run người. Duy chỉ có Ân Phùng vô cùng yêu thích ngắm nhìn dáng vẻ bá khí ngút trời của cô, nhưng cũng có cảm giác xót xa quen thuộc len lỏi vào tim. Anh vừa hy vọng cô cứ siêu phàm, đại sát tứ phương như hiện tại, song cũng hy vọng có thể giấu cô đi, chỉ để một mình anh ngắm nhìn. Anh nghĩ, tâm trạng khi thích một người đúng là rất mâu thuẫn thật.
Một tên nhóc bên phía đối phương nói: “Chúng tôi chẳng bị dọa đâu, cảnh sát thì có thể tự ý xông vào nhà dân được ư? Chúng tôi phải kiện các người!” Toàn bộ đám người còn lại đều cùng phụ họa: “Ra ngoài!”, “Cút ra khỏi đây!”, “Cảnh sát thì có thể tự tiện xông vào à?”
Hứa Mộng Sơn gần như không kiềm chế được nữa, anh nói thẳng với Vưu Minh Hứa: “Xin lỗi sếp, tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm…” Anh ấy còn chưa nói dứt câu, Vưu Minh Hứa đã đá bay tên cầm đầu sang một bên: “Tôi đúng là muốn dọa các người đấy. Ân Phùng bọc hậu.”
Hai bên hỗn chiến.
Chẳng bao lâu sau, đối phương đã r*n r* đau đớn, ngã rạp trên nền đất. Tuy Vưu Minh Hứa đánh đến sướng tay nhưng lòng vô cùng lo lắng, nhìn qua thì đối phương cũng đang tìm kiếm Phán Giai, nhưng đến giờ vẫn chẳng có tin tức nào về cô ấy. Chỉ hy vọng không có tin chính là tin tốt.
Động tĩnh này quá lớn, lại có thêm vài người chạy đến song đều là những người nhân viên văn phòng bình thường, không giống đám côn đồ ban nãy do công ty cho vay nặng lãi nuôi dưỡng. Nhìn tình hình trước mắt, mấy người đó cũng không dám tiến lên.
Ba người xông thẳng lên tầng.
Định vị của Phán Giai hiển thị cô ấy vẫn luôn ở căn phòng trong cùng tại tầng ba. Ba người vừa chạy lên tầng đã nghe được âm thanh vọng ra từ khe cửa khép hờ: “Con đàn bà đó… Bắt được tao nhất định sẽ chỉnh chết nó! Bên dưới đang làm trò gì ồn ào thế!”
Hết chương 94
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Mê Hồn Lộ
Chương 2: Quyển 1 - 2
Chương 3: Quyển 1 - 3
Chương 4: Quyển 1 - 4
Chương 5: Quyển 1 - 5
Chương 6: Quyển 1 - 6
Chương 7: Quyển 1 - 7
Chương 8: Quyển 1 - 8
Chương 9: Quyển 1 - 9
Chương 10: Quyển 1 - 10
Chương 11: Quyển 1 - 11
Chương 12: Quyển 1 - 12
Chương 13: Quyển 1 - 13
Chương 14: Quyển 1 - 14
Chương 15: Quyển 1 - 15
Chương 16: Quyển 1 - 16
Chương 17: Quyển 1 - 17
Chương 18: Quyển 1 - 18
Chương 19: Quyển 1 - 19
Chương 20: Quyển 1 - 20
Chương 21: Quyển 2 - 21: Dương Quan Đạo
Chương 22: Quyển 2 - 22
Chương 23: Quyển 2 - 23
Chương 24: Quyển 2 - 24
Chương 25: Quyển 2 - 25
Chương 26: Quyển 2 - 26
Chương 27: Quyển 2 - 27
Chương 28: Quyển 2 - 28
Chương 29: Quyển 2 - 29
Chương 30: Quyển 2 - 30
Chương 31: Quyển 2 - 31
Chương 32: Quyển 2 - 32
Chương 33: Quyển 2 - 33
Chương 34: Quyển 2 - 34
Chương 35: Quyển 2 - 35
Chương 36: Quyển 2 - 36
Chương 37: Quyển 2 - 37
Chương 38: Quyển 2 - 38
Chương 39: Quyển 2 - 39
Chương 40: Quyển 2 - 40
Chương 41: Quyển 2 - 41
Chương 42: Quyển 2 - 42
Chương 43: Quyển 2 - 43
Chương 44: Quyển 2 - 44
Chương 45: Quyển 2 - 45
Chương 46: Quyển 2 - 46
Chương 47: Quyển 2 - 47
Chương 48: Quyển 2 - 48
Chương 49: Quyển 2 - 49
Chương 50: Quyển 2 - 50
Chương 51: Quyển 2 - 51
Chương 52: Quyển 2 - 52
Chương 53: Quyển 2 - 53
Chương 54: Quyển 2 - 54
Chương 55: Quyển 2 - 55
Chương 56: Quyển 2 - 56
Chương 57: Quyển 2 - 57
Chương 58: Quyển 2 - 58
Chương 59: Quyển 2 - 59
Chương 60: Quyển 2 - 60
Chương 61: Quyển 2 - 61
Chương 62: Quyển 2 - 62
Chương 63: Quyển 2 - 63
Chương 64: Quyển 3 - 64: Mộng Hoàn Hương
Chương 65: Quyển 3 - 65
Chương 66: Quyển 3 - 66
Chương 67: Quyển 3 - 67
Chương 68: Quyển 3 - 68
Chương 69: Quyển 3 - 69
Chương 70: Quyển 3 - 70
Chương 71: Quyển 3 - 71
Chương 72: Quyển 3 - 72
Chương 73: Quyển 3 - 73
Chương 74: Quyển 3 - 74
Chương 75: Quyển 3 - 75
Chương 76: Quyển 3 - 76
Chương 77: Quyển 3 - 77
Chương 78: Quyển 3 - 78
Chương 79: Quyển 3 - 79
Chương 80: Quyển 3 - 80
Chương 81: Quyển 3 - 81
Chương 82: Quyển 3 - 82
Chương 83: Quyển 3 - 83
Chương 84: Quyển 3 - 84
Chương 85: Quyển 3 - 85
Chương 86: Quyển 3 - 86
Chương 87: Quyển 3 - 87
Chương 88: Quyển 3 - 88
Chương 89: Quyển 3 - 89
Chương 90: Quyển 3 - 90
Chương 91: Quyển 3 - 91
Chương 92: Quyển 3 - 92
Chương 93: Quyển 3 - 93
Chương 94: Quyển 3 - 94
Chương 95: Quyển 3 - 95
Chương 96: Quyển 3 - 96
Chương 97: Quyển 3 - 97
Chương 98: Quyển 3 - 98
Chương 99: Quyển 3 - 99
Chương 100: Quyển 3 - 100
Chương 101: Quyển 3 - 101
Chương 102: Quyển 3 - 102
Chương 103: Quyển 3 - 103
Chương 104: Quyển 3 - 104
Chương 105: Quyển 3 - 105
Chương 106: Quyển 3 - 106
Chương 107: Quyển 3 - 107
Chương 108: Quyển 3 - 108
Chương 109: Quyển 3 - 109
Chương 110: Quyển 3 - 110
Chương 111: Quyển 3 - 111
Chương 112: Quyển 3 - 112
Chương 113: Quyển 3 - 113
Chương 114: Quyển 3 - 114
Chương 115: Quyển 3 - 115
Chương 116: Quyển 3 - 116
Chương 117: Quyển 3 - 117
Chương 118: Quyển 3 - 118
Chương 119: Quyển 3 - 119
Chương 120: Quyển 3 - 120
Chương 121: Quyển 3 - 121
Chương 122: Quyển 3 - 122
Chương 123: Quyển 3 - 123
Chương 124: Quyển 3 - 124
Chương 125: Quyển 3 - 125
Chương 126: Quyển 3 - 126
Chương 127: Quyển 3 - 127
Chương 128: Quyển 3 - 128
Chương 129: Quyển 3 - 129
Chương 130: Quyển 3 - 130
Chương 131: Quyển 3 - 131
Chương 132: Quyển 4 - 132: Chớ quay đầu
Chương 133: Quyển 4 - 133
Chương 134: Quyển 4 - 134
Chương 135: Quyển 4 - 135
Chương 136: Quyển 4 - 136
Chương 137: Quyển 4 - 137
Chương 138: Quyển 4 - 138
Chương 139: Quyển 4 - 139
Chương 140: Quyển 4 - 140
Chương 141: Quyển 4 - 141
Chương 142: Quyển 4 - 142
Chương 143: Quyển 4 - 143
Chương 144: Quyển 4 - 144
Chương 145: Quyển 4 - 145
Chương 146: Quyển 4 - 146
Chương 147: Quyển 4 - 147
Chương 148: Quyển 4 - 148
Chương 149: Quyển 4 - 149
Chương 150: Quyển 4 - 150
Chương 151: Quyển 4 - 151
Chương 152: Quyển 4 - 152
Chương 153: Quyển 4 - 153
Chương 154: Quyển 4 - 154
Chương 155: Quyển 4 - 155
Chương 156: Quyển 4 - 156
Chương 157: Quyển 4 - 157
Chương 158: Quyển 4 - 158
Chương 159: Quyển 4 - 159
Chương 160: Quyển 4 - 160
Chương 161: Quyển 4 - 161
Chương 162: Quyển 4 - 162
Chương 163: Quyển 4 - 163
Chương 164: Quyển 4 - 164
Chương 165: Quyển 4 - 165
Chương 166: Quyển 4 - 166
Chương 167: Quyển 4 - 167
Chương 168: Quyển 4 - 168
Chương 169: Quyển 4 - 169
Chương 170: Quyển 4 - 170
Chương 171: Quyển 4 - 171
Chương 172: Quyển 4 - 172
Chương 173: Quyển 4 - 173
Chương 174: Quyển 4 - 174
Chương 175: Quyển 4 - 175
Chương 176: Quyển 4 - 176
Chương 177: Quyển 4 - 177
Chương 178: Quyển 4 - 178
Chương 179: Quyển 4 - 179
Chương 180: Quyển 4 - 180
Chương 181: Quyển 4 - 181
Chương 182: Quyển 4 - 182
Chương 183: Quyển 4 - 183
Chương 184: Quyển 4 - 184
Chương 185: Quyển 4 - 185
Chương 186: Quyển 4 - 186
Chương 187: Quyển 4 - 187
Chương 188: Quyển 4 - 188
Chương 189: Quyển 4 - 189
Chương 190: Quyển 4 - 190
Chương 191: Quyển 4 - 191
Chương 192: Quyển 4 - 192
Chương 193: Quyển 4 - 193
Chương 194: Quyển 4 - 194
Chương 195: Quyển 4 - 195
Chương 196: Quyển 4 - 196
Chương 197: Quyển 5 - 197
Chương 198: Quyển 5 - 198
Chương 199: Quyển 5 - 199
Chương 200: Quyển 5 - 200
Chương 201: Quyển 5 - 201
Chương 202: Quyển 5 - 202
Chương 203: Quyển 5 - 203
Chương 204: Quyển 5 - 204
Chương 205: Quyển 5 - 205
Chương 206: Quyển 5 - 206
Chương 207: Quyển 5 - 207
Chương 208: Quyển 5 - 208
Chương 209: Quyển 5 - 209
Chương 210: Quyển 5 - 210
Chương 211: Quyển 5 - 211
Chương 212: Quyển 5 - 212
Chương 213: Quyển 5 - 213
Chương 214: Quyển 5 - 214
Chương 215: Quyển 5 - 215
Chương 216: Quyển 5 - 216
Chương 217: Quyển 5 - 217
Chương 218: Quyển 5 - 218
Chương 219: Quyển 5 - 219
Chương 220: Quyển 5 - 220
Chương 221: Quyển 5 - 221
Chương 222: Quyển 5 - 222
Chương 223: Quyển 5 - 223
Chương 224: Quyển 5 - 224
Chương 225: Quyển 5 - 225
Chương 226: Quyển 5 - 226
Chương 227: Quyển 5 - 227
Chương 228: Quyển 5 - 228
Chương 229: Quyển 5 - 229
Chương 230: Quyển 5 - 230
Chương 231: Quyển 5 - 231
Chương 232: Quyển 5 - 232
Chương 233: Quyển 5 - 233
Chương 234: Quyển 5 - 234
Chương 235: Quyển 5 - 235
Chương 236: Quyển 5 - 236
Chương 237: Quyển 5 - 237
Chương 238: Quyển 5 - 238
Chương 239: Quyển 5 - 239
Chương 240: Quyển 5 - 240
Chương 241: Quyển 5 - 241
Chương 242: Quyển 5 - 242
Chương 243: Quyển 5 - 243
Chương 244: Quyển 5 - 244
Chương 245: Quyển 5 - 245
Chương 246: Quyển 5 - 246
Chương 247: Quyển 5 - 247
Chương 248: Quyển 5 - 248
Chương 249: Quyển 5 - 249
Chương 250: Quyển 5 - 250
Chương 251: Quyển 5 - 251
Chương 252: Quyển 5 - 252
Chương 253: Quyển 5 - 253
Chương 254: Quyển 5 - 254
Chương 255: Quyển 5 - 255: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(1)
Chương 256: Quyển 5 - 256: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(2)
Chương 257: Quyển 5 - 257: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(3)
Chương 258: Quyển 5 - 258: Đêm bất tận (1)
Chương 259: Quyển 5 - 259: Đêm bất tận (2)
Chương 260: Quyển 5 - 260: Đêm bất tận (3)
Chương 261: Quyển 5 - 261: Anh nhớ lại bao nhiêu? (1)
Chương 262: Quyển 5 - 262: Anh nhớ lại bao nhiêu (2)
Chương 263: Quyển 5 - 263: Anh nhớ lại bao nhiêu? (3)
Chương 264: Quyển 5 - 264: Sự thẹn thùng của anh (1)
Chương 265: Quyển 5 - 265: Sự thẹn thùng của anh (2)
Chương 266: Quyển 5 - 266: Sự thẹn thùng của anh (3)
Chương 267: Quyển 5 - 267: Chuyện năm đó (1)
Chương 268: Quyển 5 - 268: Chuyện năm đó (2)
Chương 269: Quyển 5 - 269: Lấy một cô vợ (1)
Chương 270: Quyển 5 - 270: Lấy một cô vợ (2)
Chương 271: Quyển 5 - 271: Lấy một cô vợ (3)
Chương 272: Quyển 5 - 272: Cảnh Bình đi rồi (1)
Chương 273: Quyển 5 - 273: Cảnh Bình đi rồi (2)
Chương 274: Quyển 5 - 274: Cảnh Bình đi rồi (3)
Chương 275: Quyển 5 - 275: Paranoia (1)
Chương 276: Quyển 5 - 276: Paranoia (2)
Chương 277: Quyển 5 - 277: Ngọt ngào (1)
Chương 278: Quyển 5 - 278: Ngọt ngào (2)
Chương 279: Quyển 5 - 279: Người một nhà (1)
Chương 280: Quyển 5 - 280: Người một nhà (2)
Chương 281: Quyển 5 - 281: Sát thủ trở về (1)
Chương 282: Quyển 5 - 282: Sát thủ trở về (2)
Chương 283: Quyển 5 - 283: Sát thủ trở về (3)
Chương 284: Quyển 5 - 284: Sát thủ trở về (4)
Chương 285: Quyển 5 - 285: Uống cạn bát canh gà (1)
Chương 286: Quyển 5 - 286: Uống cạn bát canh gà (2)
Chương 287: Quyển 5 - 287: Uống cạn bát canh gà (3)
Chương 288: Quyển 5 - 288: Thánh nhân trong mộng (1)
Chương 289: Quyển 5 - 289: Thánh nhân trong mộng (2)
Chương 290: Quyển 5 - 290: Thánh nhân trong mộng (3)
Chương 291: Quyển 5 - 291: Ưu hóa toàn diện (1)
Chương 292: Quyển 5 - 292: Ưu hóa toàn diện (2)
Chương 293: Quyển 5 - 293: Ưu hóa toàn diện (3)
Chương 294: Quyển 5 - 294: Nếu như anh chết (1)
Chương 295: Quyển 5 - 295: Nếu như anh chết (2)
Chương 296: Quyển 5 - 296: Nếu như anh chết (3)
Chương 297: Quyển 5 - 297: Nếu như anh chết (4)
Chương 298: Quyển 5 - 298: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (1)
Chương 299: Quyển 5 - 299: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (2)
Chương 300: Quyển 5 - 300: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (3)
Chương 301: Quyển 5 - 301: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (4)
Chương 302: Quyển 5 - 302: Ân Phùng thật giả (1)
Chương 303: Quyển 5 - 303: Ân Phùng thật giả (2)
Chương 304: Quyển 5 - 304: Ân Phùng thật giả (3)
Chương 305: Quyển 5 - 305: Người trong liên hoàn (1)
Chương 306: Quyển 5 - 306: Người trong liên hoàn (2)
Chương 307: Quyển 5 - 307: Kẻ trừng phạt (1)
Chương 308: Quyển 5 - 308: Kẻ trừng phạt (2)
Chương 309: Quyển 5 - 309: Kẻ trừng phạt (3)
Chương 310: Quyển 5 - 310: Kẻ trừng phạt (4)
Chương 311: Quyển 5 - 311: Kẻ trừng phạt (5)
Chương 312: Quyển 5 - 312: A Hứa (1)
Chương 313: Quyển 5 - 313: A Hứa (2)
Chương 314: Quyển 5 - 314: Môn đồ (1)
Chương 315: Quyển 5 - 315: Môn đồ (2)
Chương 316: Quyển 5 - 316: Môn đồ (3)
Chương 317: Quyển 5 - 317: Phần kết (1)
Chương 318: Quyển 5 - 318: Phần kết (2)
Chương 319: Quyển 5 - 319: Phần kết (3)
Chương 320: Quyển 5 - 320: Phần kết (4)
Chương 321: Quyển 5 - 321: Phần kết (5)
Chương 322: Quyển 5 - 322: Phần kết (6)
Chương 323: Quyển 5 - 323: Phần kết (7)
Chương 324: Quyển 5 - 324: Phần kết (8)
Chương 325: Quyển 5 - 325: Phần kết (9)
Chương 326: Quyển 5 - 326: Phần kết (10)
Chương 327: Quyển 5 - 327: Phần kết (11)
Chương 328: Quyển 5 - 328: Phần kết (12)
Chương 329: Quyển 5 - 329: Phần kết (13)
Chương 330: Quyển 5 - 330: Phần kết (14)
Chương 331: Quyển 5 - 331: Phần kết (15)
Chương 332: Quyển 5 - 332: Phần kết (16)
Chương 333: Quyển 5 - 333: Phần kết (17)
Chương 334: Quyển 5 - 334: Phần kết (18)
Chương 335: Quyển 5 - 335: Phần kết (19)
Chương 336: Quyển 5 - 336: Phần kết (20)
Chương 337: Quyển 5 - 337: Phần kết (21)
Chương 338: Quyển 5 - 338: Phần kết (22)
Chương 339: Quyển 5 - 339: Phần kết (23)
Chương 340: Quyển 5 - 340: Phần kết (24)
Chương 341: Quyển 5 - 341: Phần kết (25)
Chương 342: Quyển 5 - 342: Phần kết (26)
Chương 343: Quyển 5 - 343: Phần kết (27)
Chương 344: Quyển 5 - 344: Phần kết (28)
Chương 345: Quyển 5 - 345: Phần kết (29)
Chương 346: Quyển 5 - 346: Phần kết (30)
Chương 347: Quyển 5 - 347: Phần kết (31)
Chương 348: Quyển 5 - 348: Phần kết (32)
Không tìm thấy chương nào phù hợp