Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 5 - 314: Môn đồ (1)
Anh nói: “A Hứa.”
Vưu Minh Hứa cố kìm nước mắt, vô thức ngước nhìn xung quanh mới nhớ ra là có Quán Quân, chắc phía cảnh sát không hề phát hiện. Dù bị phát hiện cũng chẳng có gì không thể công khai, cô nên nói gì thì vẫn sẽ nói vậy.
Phía dưới màn hình xuất hiện bàn phím, cô nhập chữ: “Em đây.”
Thế nhưng màn hình lại im lìm một khoảng lâu. Sau đó anh nói: “Mọi người đều phán định anh có tội, em thì sao?”
Vưu Minh Hứa đáp: “Có lẽ vậy.”
Anh lại ngừng một chút, nói: “Vậy em định làm thế nào?”
Mũi Vưu Minh Hứa cay xè, rớm nước mắt, từ từ nhập từng chữ một: “Tìm chứng cứ. Hoặc rửa sạch nỗi oan cho anh; hoặc bắt anh, rồi đợi anh.”
Anh nói: “Nếu không đợi được thì sao?”
Vưu Minh Hứa: “Vậy thì không đợi được thôi.”
Một lúc sau anh mới đáp: “Được, hứa rồi nhé.”
Mắt Vưu Minh Hứa mờ mịt, cô bưng mặt, nước mắt rơi trên màn hình.
Còn đầu kia, Ân Phùng ngồi một mình trước máy tính được Quán Quân sắp xếp, nếu lúc này có người nhìn thấy, sẽ phát hiện sâu trong hốc mắt của người đàn ông dường như đã cạn khô nước mắt suốt bao năm qua như đang đong đầy ánh nước dưới bầu trời sao cô tịch.
Anh tiếp tục nhập chữ: “A Hứa, nghe này. Hiện tại, khả năng lớn nhất là anh có nhân cách thứ hai. Là anh ta sáng lập ra tổ chức. Anh đã nhìn thấy người chúng ta luôn tìm kiếm trong mảnh kí ức của mình, là anh.”
Vưu Minh Hứa đã lờ mờ đoán được đáp án này song cô không biết phải đáp lại gì cho phải, cuối cùng chỉ nhập hai chữ: “Em hiểu.”
Ân Phùng đối diện với màn hình, từ tốn nở nụ cười thầm lặng. Anh biết cô hiểu, cô luôn hiểu anh. Cho dù là sự dơ bẩn và tối tăm trong anh.
Ân Phùng nói: “Nếu cuối cùng chứng thực đúng là anh, anh sẽ tự sát. Như vậy là không ai nợ ai nữa.”
Vưu Minh Hứa bưng chặt miệng, nhác thấy đầu ngón tay đang run rẩy, không đánh được ra một chữ.
Nhưng anh vẫn nói tiếp: “Em sau này, gặp ai họ Ân, thì đi đường vòng đi.”
…Nếu anh xảy ra chuyện, em sẽ không tha thứ cho anh. Em cũng sẽ không tự sát, em đâu phải sống vì anh. Nhưng mà, từ nay về sau em sẽ không nhớ tới anh, sẽ không gặp lại đám Trần Phong, sẽ không đến biệt thự. Em sẽ không thèm nhắc đến anh. Cũng sẽ không bao giờ nghe những thứ như kết luận phân tích hành vi tâm lý học tội phạm. Gặp họ Ân em sẽ đi đường vòng.
…
Những lời giận dỗi của ngày trước dường như vẫn đang văng vẳng bên tai. Hóa ra anh nhớ rõ đến vậy.
Vưu Minh Hứa chỉ nhắn lại hai chữ: “Đủ rồi.”
Anh im lặng một hồi, nói: “Xin lỗi. Hóa ra trên thế giới này vẫn còn một việc khiến anh tự sát.”
Vưu Minh Hứa muốn khóc thật to nhưng không thành tiếng. Cô có trăm ngàn lời muốn nói cùng anh, muốn hỏi anh nhưng lại không đánh ra được chữ nào. Cô nghĩ từ ngày đầu tiên gặp Ân Phùng, anh đã là một tên khốn, anh nợ cô, giờ còn muốn nợ mãi. Đã nói là thích cô mà còn quên; đã hứa là không qua lại với cô mà còn ôm cô nói mình là kẻ cuồng cố chấp muốn cô quay lại.
Đã hứa là không cho cô yêu người khác mà lại bảo cô từ nay về sau gặp họ Ân thì chọn đường vòng mà đi.
Vưu Minh Hứa từ từ nhập một hàng chữ: “Anh muốn lấy mạng em phải không?”
Ân Phùng ở đầu bên kia ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đường nét khuôn cằm cứng ngắc như bức tượng điêu khắc.
Dường như cách một lớp màn hình vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí tĩnh lặng đó đang âm thầm dàn trải. Vưu Minh Hứa bỗng như mất hết sức lực, lặng lẽ hỏi: “Ân Phùng, đây chính là kết quả của anh và em hay sao? Đây chính là kết cục của chúng ta?”
Từ Tây Tạng đến Quý Châu đến Tương Thành, từ Vưu Anh Tuấn đến Ân Phùng, từ rời xa đến gắn bó, suốt chặng đường chúng ta đã vượt qua biết bao ngọn núi, bắt bao kẻ mang tội, cứu bao người vô tội. Đây chính là kết cục của chúng ta sao? Cuối cùng anh cũng chỉ là khách qua đường trong sinh mệnh của em, hóa ra anh không thể mãi mãi ở bên A Hứa của anh.
Rất lâu sau Ân Phùng mới nhắn lại: “Không, không phải. Anh vẫn chưa muốn chịu thua.”
Vưu Minh Hứa sững người, nước mắt chảy ròng ròng nhưng lại cười ngây ngốc. Cô biết ngay mà, anh sao có thể chịu thua một cách dễ dàng như vậy. Đây chắc là kết cục anh sợ hãi nhất, anh đã nói ra với cô. Chỉ là… nỗi bất an vẫn ngổn ngang trong lòng Vưu Minh Hứa, dù không chịu thua song họ còn có thể làm được gì? Nếu hung thủ thực sự là nhân cách thứ hai của anh.
Ân Phùng nói: “Anh không tin.”
Vưu Minh Hứa: “Không tin gì?”
Anh nói: “Anh không tin linh hồn này đã sa ngã từ lâu. Không tin anh đã sống trong tội ác mà không hề hay biết. Không tin nỗi giày vò đã phải chịu đựng và sự kiên trì từ trước đến nay của anh chỉ là một trò hề. Quan trọng nhất, anh không tin nếu thực sự có một “anh ta” tồn tại, anh lại không hề kháng cự mà đã chịu thua. Điều này là không thể.”
Vưu Minh Hứa ngỡ ngàng, có thể nói lời của Ân Phùng đã thuần túy là ý chí chủ quan và lòng tin của anh, nhưng cô tin tưởng, tựa như trong đáy vực tối tăm chợt bắt gặp một tia sáng, nó mong manh nhưng sáng rực, hẹp dài như trăng khuyết song khiến người ta muốn vươn tay nắm chặt, dùng nó để xé rách đêm đen và vực sâu, trở lại thế giới ngập tràn ánh sáng.
“Anh nói tiếp đi!” Vưu Minh Hứa thậm chí đã có chút nóng vội.
Ân Phùng ở đầu bên kia nhìn lời cô nói cũng dần bình tĩnh lại. Chỉ là nét cười đó vẫn nhạt nhòa phẳng lặng.
Anh nói: “A Hứa, hiện giờ toàn bộ nhân chứng vật chứng đều chỉ vào anh. Bao gồm cả Trần Phong, bao gồm cả kí ức trong đầu anh. Nhưng nếu toàn bộ đều là vu tội thì sao?”
Anh từng nói một câu với em, rất vô lý nhưng lại cũng rất có lý: Anh nói, nếu một giả thiết nào đó dẫn dắt chúng ta đến một kết cục mà ta không muốn, vậy thì chúng ta hà cớ gì phải nghĩ đến nó? Nếu tất cả thực sự là do nhân cách thứ hai của anh làm ra, mọi chuyện sẽ kết thúc, cuộc đời của anh thất bại thảm hại.
Nên anh quyết định, không cần biết lý trí và chứng cứ nói với anh thế nào chăng nữa, anh cũng phải coi giả thiết này không được thành lập.
Tuy Trần Phong chứng kiến tận mắt anh và Tô Tử Ý ngược đãi Lý Minh Đệ. Anh nhớ ra mình và Ân Trần đứng cùng nhau. Nhưng nếu những thứ này đều là giả, cất giấu ẩn tình thì sao? Hoặc giả đây chính là thứ chúng muốn ta thấy, muốn ta tin. Nếu anh căn bản không có nhân cách thứ hai, vậy thì chân tướng rốt cuộc là gì? A Hứa, em có bằng lòng tiếp tục cùng anh điều tra theo giả thiết này không?”
Lý trí đang nói khả năng này có lẽ rất nhỏ bé, song cảm tính lại muốn bức thiết đuổi theo. Vưu Minh Hứa nói ngay tắp lự: “Bằng lòng!”
Nhìn hai chữ xuất hiện, trái tim Ân Phùng giống như một bông hoa tuy nhỏ nhưng rực sắc đỏ như lửa nở rộ trên phế tích tan tành.
Anh chìm vào im lặng.
Đêm đó, khi anh nghe thấy lời Trần Phong và nhìn thấy một bản thân xa lạ trong kí ức, chúng đột ngột ập đến song đã được chuẩn bị sẵn từ lâu, hoàn thành suôn sẻ. Lòng tin và lý trí của anh gần như đột ngột sụp đổ, không thể ngăn chặn. Cơn phẫn nộ và đau khổ khổng lồ như nhấn chìm anh trong chớp mắt.
Mắt anh đỏ sọng, rồi lại nhìn thấy Lý Minh Đệ trên giường.
Gã đàn ông nhìn có vẻ yếu đuối vô tội này khiến anh căm ghét tột cùng.
Một giọng nói bất chợt vang lên trong đầu:
Giết hắn, toàn bộ nhân chứng vật chứng sẽ mất hiệu lực.
Giết hắn, làm như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Hết chương 314
Vưu Minh Hứa cố kìm nước mắt, vô thức ngước nhìn xung quanh mới nhớ ra là có Quán Quân, chắc phía cảnh sát không hề phát hiện. Dù bị phát hiện cũng chẳng có gì không thể công khai, cô nên nói gì thì vẫn sẽ nói vậy.
Phía dưới màn hình xuất hiện bàn phím, cô nhập chữ: “Em đây.”
Thế nhưng màn hình lại im lìm một khoảng lâu. Sau đó anh nói: “Mọi người đều phán định anh có tội, em thì sao?”
Vưu Minh Hứa đáp: “Có lẽ vậy.”
Anh lại ngừng một chút, nói: “Vậy em định làm thế nào?”
Mũi Vưu Minh Hứa cay xè, rớm nước mắt, từ từ nhập từng chữ một: “Tìm chứng cứ. Hoặc rửa sạch nỗi oan cho anh; hoặc bắt anh, rồi đợi anh.”
Anh nói: “Nếu không đợi được thì sao?”
Vưu Minh Hứa: “Vậy thì không đợi được thôi.”
Một lúc sau anh mới đáp: “Được, hứa rồi nhé.”
Mắt Vưu Minh Hứa mờ mịt, cô bưng mặt, nước mắt rơi trên màn hình.
Còn đầu kia, Ân Phùng ngồi một mình trước máy tính được Quán Quân sắp xếp, nếu lúc này có người nhìn thấy, sẽ phát hiện sâu trong hốc mắt của người đàn ông dường như đã cạn khô nước mắt suốt bao năm qua như đang đong đầy ánh nước dưới bầu trời sao cô tịch.
Anh tiếp tục nhập chữ: “A Hứa, nghe này. Hiện tại, khả năng lớn nhất là anh có nhân cách thứ hai. Là anh ta sáng lập ra tổ chức. Anh đã nhìn thấy người chúng ta luôn tìm kiếm trong mảnh kí ức của mình, là anh.”
Vưu Minh Hứa đã lờ mờ đoán được đáp án này song cô không biết phải đáp lại gì cho phải, cuối cùng chỉ nhập hai chữ: “Em hiểu.”
Ân Phùng đối diện với màn hình, từ tốn nở nụ cười thầm lặng. Anh biết cô hiểu, cô luôn hiểu anh. Cho dù là sự dơ bẩn và tối tăm trong anh.
Ân Phùng nói: “Nếu cuối cùng chứng thực đúng là anh, anh sẽ tự sát. Như vậy là không ai nợ ai nữa.”
Vưu Minh Hứa bưng chặt miệng, nhác thấy đầu ngón tay đang run rẩy, không đánh được ra một chữ.
Nhưng anh vẫn nói tiếp: “Em sau này, gặp ai họ Ân, thì đi đường vòng đi.”
…Nếu anh xảy ra chuyện, em sẽ không tha thứ cho anh. Em cũng sẽ không tự sát, em đâu phải sống vì anh. Nhưng mà, từ nay về sau em sẽ không nhớ tới anh, sẽ không gặp lại đám Trần Phong, sẽ không đến biệt thự. Em sẽ không thèm nhắc đến anh. Cũng sẽ không bao giờ nghe những thứ như kết luận phân tích hành vi tâm lý học tội phạm. Gặp họ Ân em sẽ đi đường vòng.
…
Những lời giận dỗi của ngày trước dường như vẫn đang văng vẳng bên tai. Hóa ra anh nhớ rõ đến vậy.
Vưu Minh Hứa chỉ nhắn lại hai chữ: “Đủ rồi.”
Anh im lặng một hồi, nói: “Xin lỗi. Hóa ra trên thế giới này vẫn còn một việc khiến anh tự sát.”
Vưu Minh Hứa muốn khóc thật to nhưng không thành tiếng. Cô có trăm ngàn lời muốn nói cùng anh, muốn hỏi anh nhưng lại không đánh ra được chữ nào. Cô nghĩ từ ngày đầu tiên gặp Ân Phùng, anh đã là một tên khốn, anh nợ cô, giờ còn muốn nợ mãi. Đã nói là thích cô mà còn quên; đã hứa là không qua lại với cô mà còn ôm cô nói mình là kẻ cuồng cố chấp muốn cô quay lại.
Đã hứa là không cho cô yêu người khác mà lại bảo cô từ nay về sau gặp họ Ân thì chọn đường vòng mà đi.
Vưu Minh Hứa từ từ nhập một hàng chữ: “Anh muốn lấy mạng em phải không?”
Ân Phùng ở đầu bên kia ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đường nét khuôn cằm cứng ngắc như bức tượng điêu khắc.
Dường như cách một lớp màn hình vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí tĩnh lặng đó đang âm thầm dàn trải. Vưu Minh Hứa bỗng như mất hết sức lực, lặng lẽ hỏi: “Ân Phùng, đây chính là kết quả của anh và em hay sao? Đây chính là kết cục của chúng ta?”
Từ Tây Tạng đến Quý Châu đến Tương Thành, từ Vưu Anh Tuấn đến Ân Phùng, từ rời xa đến gắn bó, suốt chặng đường chúng ta đã vượt qua biết bao ngọn núi, bắt bao kẻ mang tội, cứu bao người vô tội. Đây chính là kết cục của chúng ta sao? Cuối cùng anh cũng chỉ là khách qua đường trong sinh mệnh của em, hóa ra anh không thể mãi mãi ở bên A Hứa của anh.
Rất lâu sau Ân Phùng mới nhắn lại: “Không, không phải. Anh vẫn chưa muốn chịu thua.”
Vưu Minh Hứa sững người, nước mắt chảy ròng ròng nhưng lại cười ngây ngốc. Cô biết ngay mà, anh sao có thể chịu thua một cách dễ dàng như vậy. Đây chắc là kết cục anh sợ hãi nhất, anh đã nói ra với cô. Chỉ là… nỗi bất an vẫn ngổn ngang trong lòng Vưu Minh Hứa, dù không chịu thua song họ còn có thể làm được gì? Nếu hung thủ thực sự là nhân cách thứ hai của anh.
Ân Phùng nói: “Anh không tin.”
Vưu Minh Hứa: “Không tin gì?”
Anh nói: “Anh không tin linh hồn này đã sa ngã từ lâu. Không tin anh đã sống trong tội ác mà không hề hay biết. Không tin nỗi giày vò đã phải chịu đựng và sự kiên trì từ trước đến nay của anh chỉ là một trò hề. Quan trọng nhất, anh không tin nếu thực sự có một “anh ta” tồn tại, anh lại không hề kháng cự mà đã chịu thua. Điều này là không thể.”
Vưu Minh Hứa ngỡ ngàng, có thể nói lời của Ân Phùng đã thuần túy là ý chí chủ quan và lòng tin của anh, nhưng cô tin tưởng, tựa như trong đáy vực tối tăm chợt bắt gặp một tia sáng, nó mong manh nhưng sáng rực, hẹp dài như trăng khuyết song khiến người ta muốn vươn tay nắm chặt, dùng nó để xé rách đêm đen và vực sâu, trở lại thế giới ngập tràn ánh sáng.
“Anh nói tiếp đi!” Vưu Minh Hứa thậm chí đã có chút nóng vội.
Ân Phùng ở đầu bên kia nhìn lời cô nói cũng dần bình tĩnh lại. Chỉ là nét cười đó vẫn nhạt nhòa phẳng lặng.
Anh nói: “A Hứa, hiện giờ toàn bộ nhân chứng vật chứng đều chỉ vào anh. Bao gồm cả Trần Phong, bao gồm cả kí ức trong đầu anh. Nhưng nếu toàn bộ đều là vu tội thì sao?”
Anh từng nói một câu với em, rất vô lý nhưng lại cũng rất có lý: Anh nói, nếu một giả thiết nào đó dẫn dắt chúng ta đến một kết cục mà ta không muốn, vậy thì chúng ta hà cớ gì phải nghĩ đến nó? Nếu tất cả thực sự là do nhân cách thứ hai của anh làm ra, mọi chuyện sẽ kết thúc, cuộc đời của anh thất bại thảm hại.
Nên anh quyết định, không cần biết lý trí và chứng cứ nói với anh thế nào chăng nữa, anh cũng phải coi giả thiết này không được thành lập.
Tuy Trần Phong chứng kiến tận mắt anh và Tô Tử Ý ngược đãi Lý Minh Đệ. Anh nhớ ra mình và Ân Trần đứng cùng nhau. Nhưng nếu những thứ này đều là giả, cất giấu ẩn tình thì sao? Hoặc giả đây chính là thứ chúng muốn ta thấy, muốn ta tin. Nếu anh căn bản không có nhân cách thứ hai, vậy thì chân tướng rốt cuộc là gì? A Hứa, em có bằng lòng tiếp tục cùng anh điều tra theo giả thiết này không?”
Lý trí đang nói khả năng này có lẽ rất nhỏ bé, song cảm tính lại muốn bức thiết đuổi theo. Vưu Minh Hứa nói ngay tắp lự: “Bằng lòng!”
Nhìn hai chữ xuất hiện, trái tim Ân Phùng giống như một bông hoa tuy nhỏ nhưng rực sắc đỏ như lửa nở rộ trên phế tích tan tành.
Anh chìm vào im lặng.
Đêm đó, khi anh nghe thấy lời Trần Phong và nhìn thấy một bản thân xa lạ trong kí ức, chúng đột ngột ập đến song đã được chuẩn bị sẵn từ lâu, hoàn thành suôn sẻ. Lòng tin và lý trí của anh gần như đột ngột sụp đổ, không thể ngăn chặn. Cơn phẫn nộ và đau khổ khổng lồ như nhấn chìm anh trong chớp mắt.
Mắt anh đỏ sọng, rồi lại nhìn thấy Lý Minh Đệ trên giường.
Gã đàn ông nhìn có vẻ yếu đuối vô tội này khiến anh căm ghét tột cùng.
Một giọng nói bất chợt vang lên trong đầu:
Giết hắn, toàn bộ nhân chứng vật chứng sẽ mất hiệu lực.
Giết hắn, làm như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Hết chương 314
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Mê Hồn Lộ
Chương 2: Quyển 1 - 2
Chương 3: Quyển 1 - 3
Chương 4: Quyển 1 - 4
Chương 5: Quyển 1 - 5
Chương 6: Quyển 1 - 6
Chương 7: Quyển 1 - 7
Chương 8: Quyển 1 - 8
Chương 9: Quyển 1 - 9
Chương 10: Quyển 1 - 10
Chương 11: Quyển 1 - 11
Chương 12: Quyển 1 - 12
Chương 13: Quyển 1 - 13
Chương 14: Quyển 1 - 14
Chương 15: Quyển 1 - 15
Chương 16: Quyển 1 - 16
Chương 17: Quyển 1 - 17
Chương 18: Quyển 1 - 18
Chương 19: Quyển 1 - 19
Chương 20: Quyển 1 - 20
Chương 21: Quyển 2 - 21: Dương Quan Đạo
Chương 22: Quyển 2 - 22
Chương 23: Quyển 2 - 23
Chương 24: Quyển 2 - 24
Chương 25: Quyển 2 - 25
Chương 26: Quyển 2 - 26
Chương 27: Quyển 2 - 27
Chương 28: Quyển 2 - 28
Chương 29: Quyển 2 - 29
Chương 30: Quyển 2 - 30
Chương 31: Quyển 2 - 31
Chương 32: Quyển 2 - 32
Chương 33: Quyển 2 - 33
Chương 34: Quyển 2 - 34
Chương 35: Quyển 2 - 35
Chương 36: Quyển 2 - 36
Chương 37: Quyển 2 - 37
Chương 38: Quyển 2 - 38
Chương 39: Quyển 2 - 39
Chương 40: Quyển 2 - 40
Chương 41: Quyển 2 - 41
Chương 42: Quyển 2 - 42
Chương 43: Quyển 2 - 43
Chương 44: Quyển 2 - 44
Chương 45: Quyển 2 - 45
Chương 46: Quyển 2 - 46
Chương 47: Quyển 2 - 47
Chương 48: Quyển 2 - 48
Chương 49: Quyển 2 - 49
Chương 50: Quyển 2 - 50
Chương 51: Quyển 2 - 51
Chương 52: Quyển 2 - 52
Chương 53: Quyển 2 - 53
Chương 54: Quyển 2 - 54
Chương 55: Quyển 2 - 55
Chương 56: Quyển 2 - 56
Chương 57: Quyển 2 - 57
Chương 58: Quyển 2 - 58
Chương 59: Quyển 2 - 59
Chương 60: Quyển 2 - 60
Chương 61: Quyển 2 - 61
Chương 62: Quyển 2 - 62
Chương 63: Quyển 2 - 63
Chương 64: Quyển 3 - 64: Mộng Hoàn Hương
Chương 65: Quyển 3 - 65
Chương 66: Quyển 3 - 66
Chương 67: Quyển 3 - 67
Chương 68: Quyển 3 - 68
Chương 69: Quyển 3 - 69
Chương 70: Quyển 3 - 70
Chương 71: Quyển 3 - 71
Chương 72: Quyển 3 - 72
Chương 73: Quyển 3 - 73
Chương 74: Quyển 3 - 74
Chương 75: Quyển 3 - 75
Chương 76: Quyển 3 - 76
Chương 77: Quyển 3 - 77
Chương 78: Quyển 3 - 78
Chương 79: Quyển 3 - 79
Chương 80: Quyển 3 - 80
Chương 81: Quyển 3 - 81
Chương 82: Quyển 3 - 82
Chương 83: Quyển 3 - 83
Chương 84: Quyển 3 - 84
Chương 85: Quyển 3 - 85
Chương 86: Quyển 3 - 86
Chương 87: Quyển 3 - 87
Chương 88: Quyển 3 - 88
Chương 89: Quyển 3 - 89
Chương 90: Quyển 3 - 90
Chương 91: Quyển 3 - 91
Chương 92: Quyển 3 - 92
Chương 93: Quyển 3 - 93
Chương 94: Quyển 3 - 94
Chương 95: Quyển 3 - 95
Chương 96: Quyển 3 - 96
Chương 97: Quyển 3 - 97
Chương 98: Quyển 3 - 98
Chương 99: Quyển 3 - 99
Chương 100: Quyển 3 - 100
Chương 101: Quyển 3 - 101
Chương 102: Quyển 3 - 102
Chương 103: Quyển 3 - 103
Chương 104: Quyển 3 - 104
Chương 105: Quyển 3 - 105
Chương 106: Quyển 3 - 106
Chương 107: Quyển 3 - 107
Chương 108: Quyển 3 - 108
Chương 109: Quyển 3 - 109
Chương 110: Quyển 3 - 110
Chương 111: Quyển 3 - 111
Chương 112: Quyển 3 - 112
Chương 113: Quyển 3 - 113
Chương 114: Quyển 3 - 114
Chương 115: Quyển 3 - 115
Chương 116: Quyển 3 - 116
Chương 117: Quyển 3 - 117
Chương 118: Quyển 3 - 118
Chương 119: Quyển 3 - 119
Chương 120: Quyển 3 - 120
Chương 121: Quyển 3 - 121
Chương 122: Quyển 3 - 122
Chương 123: Quyển 3 - 123
Chương 124: Quyển 3 - 124
Chương 125: Quyển 3 - 125
Chương 126: Quyển 3 - 126
Chương 127: Quyển 3 - 127
Chương 128: Quyển 3 - 128
Chương 129: Quyển 3 - 129
Chương 130: Quyển 3 - 130
Chương 131: Quyển 3 - 131
Chương 132: Quyển 4 - 132: Chớ quay đầu
Chương 133: Quyển 4 - 133
Chương 134: Quyển 4 - 134
Chương 135: Quyển 4 - 135
Chương 136: Quyển 4 - 136
Chương 137: Quyển 4 - 137
Chương 138: Quyển 4 - 138
Chương 139: Quyển 4 - 139
Chương 140: Quyển 4 - 140
Chương 141: Quyển 4 - 141
Chương 142: Quyển 4 - 142
Chương 143: Quyển 4 - 143
Chương 144: Quyển 4 - 144
Chương 145: Quyển 4 - 145
Chương 146: Quyển 4 - 146
Chương 147: Quyển 4 - 147
Chương 148: Quyển 4 - 148
Chương 149: Quyển 4 - 149
Chương 150: Quyển 4 - 150
Chương 151: Quyển 4 - 151
Chương 152: Quyển 4 - 152
Chương 153: Quyển 4 - 153
Chương 154: Quyển 4 - 154
Chương 155: Quyển 4 - 155
Chương 156: Quyển 4 - 156
Chương 157: Quyển 4 - 157
Chương 158: Quyển 4 - 158
Chương 159: Quyển 4 - 159
Chương 160: Quyển 4 - 160
Chương 161: Quyển 4 - 161
Chương 162: Quyển 4 - 162
Chương 163: Quyển 4 - 163
Chương 164: Quyển 4 - 164
Chương 165: Quyển 4 - 165
Chương 166: Quyển 4 - 166
Chương 167: Quyển 4 - 167
Chương 168: Quyển 4 - 168
Chương 169: Quyển 4 - 169
Chương 170: Quyển 4 - 170
Chương 171: Quyển 4 - 171
Chương 172: Quyển 4 - 172
Chương 173: Quyển 4 - 173
Chương 174: Quyển 4 - 174
Chương 175: Quyển 4 - 175
Chương 176: Quyển 4 - 176
Chương 177: Quyển 4 - 177
Chương 178: Quyển 4 - 178
Chương 179: Quyển 4 - 179
Chương 180: Quyển 4 - 180
Chương 181: Quyển 4 - 181
Chương 182: Quyển 4 - 182
Chương 183: Quyển 4 - 183
Chương 184: Quyển 4 - 184
Chương 185: Quyển 4 - 185
Chương 186: Quyển 4 - 186
Chương 187: Quyển 4 - 187
Chương 188: Quyển 4 - 188
Chương 189: Quyển 4 - 189
Chương 190: Quyển 4 - 190
Chương 191: Quyển 4 - 191
Chương 192: Quyển 4 - 192
Chương 193: Quyển 4 - 193
Chương 194: Quyển 4 - 194
Chương 195: Quyển 4 - 195
Chương 196: Quyển 4 - 196
Chương 197: Quyển 5 - 197
Chương 198: Quyển 5 - 198
Chương 199: Quyển 5 - 199
Chương 200: Quyển 5 - 200
Chương 201: Quyển 5 - 201
Chương 202: Quyển 5 - 202
Chương 203: Quyển 5 - 203
Chương 204: Quyển 5 - 204
Chương 205: Quyển 5 - 205
Chương 206: Quyển 5 - 206
Chương 207: Quyển 5 - 207
Chương 208: Quyển 5 - 208
Chương 209: Quyển 5 - 209
Chương 210: Quyển 5 - 210
Chương 211: Quyển 5 - 211
Chương 212: Quyển 5 - 212
Chương 213: Quyển 5 - 213
Chương 214: Quyển 5 - 214
Chương 215: Quyển 5 - 215
Chương 216: Quyển 5 - 216
Chương 217: Quyển 5 - 217
Chương 218: Quyển 5 - 218
Chương 219: Quyển 5 - 219
Chương 220: Quyển 5 - 220
Chương 221: Quyển 5 - 221
Chương 222: Quyển 5 - 222
Chương 223: Quyển 5 - 223
Chương 224: Quyển 5 - 224
Chương 225: Quyển 5 - 225
Chương 226: Quyển 5 - 226
Chương 227: Quyển 5 - 227
Chương 228: Quyển 5 - 228
Chương 229: Quyển 5 - 229
Chương 230: Quyển 5 - 230
Chương 231: Quyển 5 - 231
Chương 232: Quyển 5 - 232
Chương 233: Quyển 5 - 233
Chương 234: Quyển 5 - 234
Chương 235: Quyển 5 - 235
Chương 236: Quyển 5 - 236
Chương 237: Quyển 5 - 237
Chương 238: Quyển 5 - 238
Chương 239: Quyển 5 - 239
Chương 240: Quyển 5 - 240
Chương 241: Quyển 5 - 241
Chương 242: Quyển 5 - 242
Chương 243: Quyển 5 - 243
Chương 244: Quyển 5 - 244
Chương 245: Quyển 5 - 245
Chương 246: Quyển 5 - 246
Chương 247: Quyển 5 - 247
Chương 248: Quyển 5 - 248
Chương 249: Quyển 5 - 249
Chương 250: Quyển 5 - 250
Chương 251: Quyển 5 - 251
Chương 252: Quyển 5 - 252
Chương 253: Quyển 5 - 253
Chương 254: Quyển 5 - 254
Chương 255: Quyển 5 - 255: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(1)
Chương 256: Quyển 5 - 256: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(2)
Chương 257: Quyển 5 - 257: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(3)
Chương 258: Quyển 5 - 258: Đêm bất tận (1)
Chương 259: Quyển 5 - 259: Đêm bất tận (2)
Chương 260: Quyển 5 - 260: Đêm bất tận (3)
Chương 261: Quyển 5 - 261: Anh nhớ lại bao nhiêu? (1)
Chương 262: Quyển 5 - 262: Anh nhớ lại bao nhiêu (2)
Chương 263: Quyển 5 - 263: Anh nhớ lại bao nhiêu? (3)
Chương 264: Quyển 5 - 264: Sự thẹn thùng của anh (1)
Chương 265: Quyển 5 - 265: Sự thẹn thùng của anh (2)
Chương 266: Quyển 5 - 266: Sự thẹn thùng của anh (3)
Chương 267: Quyển 5 - 267: Chuyện năm đó (1)
Chương 268: Quyển 5 - 268: Chuyện năm đó (2)
Chương 269: Quyển 5 - 269: Lấy một cô vợ (1)
Chương 270: Quyển 5 - 270: Lấy một cô vợ (2)
Chương 271: Quyển 5 - 271: Lấy một cô vợ (3)
Chương 272: Quyển 5 - 272: Cảnh Bình đi rồi (1)
Chương 273: Quyển 5 - 273: Cảnh Bình đi rồi (2)
Chương 274: Quyển 5 - 274: Cảnh Bình đi rồi (3)
Chương 275: Quyển 5 - 275: Paranoia (1)
Chương 276: Quyển 5 - 276: Paranoia (2)
Chương 277: Quyển 5 - 277: Ngọt ngào (1)
Chương 278: Quyển 5 - 278: Ngọt ngào (2)
Chương 279: Quyển 5 - 279: Người một nhà (1)
Chương 280: Quyển 5 - 280: Người một nhà (2)
Chương 281: Quyển 5 - 281: Sát thủ trở về (1)
Chương 282: Quyển 5 - 282: Sát thủ trở về (2)
Chương 283: Quyển 5 - 283: Sát thủ trở về (3)
Chương 284: Quyển 5 - 284: Sát thủ trở về (4)
Chương 285: Quyển 5 - 285: Uống cạn bát canh gà (1)
Chương 286: Quyển 5 - 286: Uống cạn bát canh gà (2)
Chương 287: Quyển 5 - 287: Uống cạn bát canh gà (3)
Chương 288: Quyển 5 - 288: Thánh nhân trong mộng (1)
Chương 289: Quyển 5 - 289: Thánh nhân trong mộng (2)
Chương 290: Quyển 5 - 290: Thánh nhân trong mộng (3)
Chương 291: Quyển 5 - 291: Ưu hóa toàn diện (1)
Chương 292: Quyển 5 - 292: Ưu hóa toàn diện (2)
Chương 293: Quyển 5 - 293: Ưu hóa toàn diện (3)
Chương 294: Quyển 5 - 294: Nếu như anh chết (1)
Chương 295: Quyển 5 - 295: Nếu như anh chết (2)
Chương 296: Quyển 5 - 296: Nếu như anh chết (3)
Chương 297: Quyển 5 - 297: Nếu như anh chết (4)
Chương 298: Quyển 5 - 298: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (1)
Chương 299: Quyển 5 - 299: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (2)
Chương 300: Quyển 5 - 300: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (3)
Chương 301: Quyển 5 - 301: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (4)
Chương 302: Quyển 5 - 302: Ân Phùng thật giả (1)
Chương 303: Quyển 5 - 303: Ân Phùng thật giả (2)
Chương 304: Quyển 5 - 304: Ân Phùng thật giả (3)
Chương 305: Quyển 5 - 305: Người trong liên hoàn (1)
Chương 306: Quyển 5 - 306: Người trong liên hoàn (2)
Chương 307: Quyển 5 - 307: Kẻ trừng phạt (1)
Chương 308: Quyển 5 - 308: Kẻ trừng phạt (2)
Chương 309: Quyển 5 - 309: Kẻ trừng phạt (3)
Chương 310: Quyển 5 - 310: Kẻ trừng phạt (4)
Chương 311: Quyển 5 - 311: Kẻ trừng phạt (5)
Chương 312: Quyển 5 - 312: A Hứa (1)
Chương 313: Quyển 5 - 313: A Hứa (2)
Chương 314: Quyển 5 - 314: Môn đồ (1)
Chương 315: Quyển 5 - 315: Môn đồ (2)
Chương 316: Quyển 5 - 316: Môn đồ (3)
Chương 317: Quyển 5 - 317: Phần kết (1)
Chương 318: Quyển 5 - 318: Phần kết (2)
Chương 319: Quyển 5 - 319: Phần kết (3)
Chương 320: Quyển 5 - 320: Phần kết (4)
Chương 321: Quyển 5 - 321: Phần kết (5)
Chương 322: Quyển 5 - 322: Phần kết (6)
Chương 323: Quyển 5 - 323: Phần kết (7)
Chương 324: Quyển 5 - 324: Phần kết (8)
Chương 325: Quyển 5 - 325: Phần kết (9)
Chương 326: Quyển 5 - 326: Phần kết (10)
Chương 327: Quyển 5 - 327: Phần kết (11)
Chương 328: Quyển 5 - 328: Phần kết (12)
Chương 329: Quyển 5 - 329: Phần kết (13)
Chương 330: Quyển 5 - 330: Phần kết (14)
Chương 331: Quyển 5 - 331: Phần kết (15)
Chương 332: Quyển 5 - 332: Phần kết (16)
Chương 333: Quyển 5 - 333: Phần kết (17)
Chương 334: Quyển 5 - 334: Phần kết (18)
Chương 335: Quyển 5 - 335: Phần kết (19)
Chương 336: Quyển 5 - 336: Phần kết (20)
Chương 337: Quyển 5 - 337: Phần kết (21)
Chương 338: Quyển 5 - 338: Phần kết (22)
Chương 339: Quyển 5 - 339: Phần kết (23)
Chương 340: Quyển 5 - 340: Phần kết (24)
Chương 341: Quyển 5 - 341: Phần kết (25)
Chương 342: Quyển 5 - 342: Phần kết (26)
Chương 343: Quyển 5 - 343: Phần kết (27)
Chương 344: Quyển 5 - 344: Phần kết (28)
Chương 345: Quyển 5 - 345: Phần kết (29)
Chương 346: Quyển 5 - 346: Phần kết (30)
Chương 347: Quyển 5 - 347: Phần kết (31)
Chương 348: Quyển 5 - 348: Phần kết (32)
Không tìm thấy chương nào phù hợp