Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 57
Anh lập tức tưởng tượng ra cảnh: Bản thân ngồi trên sofa, chân anh chắc chắn sẽ gác trên đùi Vưu Minh Hứa. Những ngón tay nhỏ nhắn, mềm mịn của cô sẽ nhẹ nhàng xoa bóp gan bàn chân anh. Cô đang cười, anh khẳng định sẽ thoải mái tột cùng.
Nghĩ đến đây, một dòng điện tê tê từ bàn chân len lỏi lên đùi, đâm thẳng vào bụng dưới. Anh cảm nhận được cảm giác căng phồng kì lạ, khiến người ta hưng phấn và nhộn nhạo, còn thêm chút không biết phải làm sao. Song không biết vì sao, tiềm thức anh hiểu rõ, tuyệt đối không thể để Vưu Minh Hứa biết. Vậy là anh nhịn đến đỏ mặt, tiếp tục ngó tây ngó đông tìm người.
Hai người vượt qua ngọn núi, một sơn cốc thênh thang rộng mở trước mắt, thảm có xanh rờn đáy cốc, mặt hồ phản chiếu từng gợn ánh trăng.
Toàn thân Vưu Minh Hứa ướt đẫm mồ hôi. Cô thở gấp, đứng trên sườn dốc chứng kiến cảnh đẹp mà lòng bỗng trống trải đến lạ. Ngược lại, Ân Phùng thấy nơi này rất thú vị. Hồ nước rất rộng, những đám cỏ nước mọc lên tua tủa, nhưng hiện tại chắc chắn Vưu Minh Hứa sẽ không cho anh nghịch nước… Anh tiu nghỉu.
Tầm mắt ngắm khắp hồ, anh khựng lại khi bắt gặp một bóng đen cạnh gốc cây: “A Hứa, đó có phải là người không? Hay là thứ gì?”
Vưu Minh Hứa nhìn theo phương hướng anh chỉ, quả nhiên là một bóng người cách họ khá xa nhưng vẫn có thể nhìn được bóng đen đó đang cử động. Vưu Minh Hứa lập tức ra hiệu cho Ân Phùng đừng lên tiếng, hai người từ từ tiến lại gần.
Ai ngờ người đó đứng đơ như khúc gỗ, hình như còn cúi đầu lau nước mắt. Thấy Vưu Minh Hứa sắp tiến tới gần bờ hồ, kẻ đó lao tõm xuống nước.
Vưu Minh Hứa lao ra khỏi lùm cỏ, đồng thời hét lên: “Ân Phùng, tìm cứu viện!” Chỉ hai ba bước cô đã chạy đến bên hồ, cũng lao xuống nước. Ân Phùng còn chưa kịp phản ứng, hai người đã biến mất, cả người anh bắt đầu bứt rứt khó chịu, không làm theo lời cô mà chạy thẳng đến ven hồ vươn cổ nhìn.
Mặt hồ mênh mông đen như mực. Vưu Minh Hứa đã nhảy thẳng vào đó cứu người, mặt nước chỉ còn lại bọt bong bóng. Ân Phùng hoảng loạn, toan nhảy theo. Song một ý nghĩ vọt vào bộ não: Anh không biết bơi.
Ôi thiên địa ơi anh không biết bơi! Sao bản thân anh hồi trước vô dụng thế! Gu thời trang kém cỏi, cũng chẳng có mắt chọn bạn gái. Hiện tại đến kĩ năng đơn giản nhất là bơi mà cũng không biết!
Sau đó, một cảnh tượng tự động nhảy vào đầu anh: Người đàn ông với cơ thể thon dài cân đối mặc quần bơi đeo kính bơi chìm nổi, sặc sụa trong làn nước. Ngươi đó vất vả vươn đầu ngoi lên, cánh tay bám chặt mép hồ, Trần Phong buồn cười mà không dám, đưa khăn bông tới. Người đàn ông đó – rõ ràng là chính anh, nở nụ cười nhàn nhạt, phất tay, nhảy lên khỏi mặt nước, còn cầm ly rượu nho bên cạnh rồi mất dạng, không học nữa!
Ân Phùng phồng má trợn mắt bực bội, phiền chết được, trách đi trách lại cuối cùng vẫn phải trách cái thân mình!
Chính lúc này, mặt hồ có động tĩnh, Ân Phùng căng mắt cũng chỉ nhìn được một góc mặt Vưu Minh Hứa, mái tóc dài dính bết trên khuôn mặt trắng bệch dưới màn đêm. Cô cũng nhìn anh, im lặng hít một hơi rồi lại ngụp đầu lặn mất.
Ân Phùng đứng ngây tại chỗ, hình ảnh ban nãy của cô khiến anh khó chịu. Anh nhớ lại khi còn ở Tây Tạng, Vưu Minh Hứa bị Cố Thiên Thành quật ngã trên nền đất, kề dao vào cổ. Còn anh dùng con dao cô đưa để giải thoát cho tất cả mọi người. Song bọn họ chỉ biết bỏ chạy giữ mạng. Khi đó Vưu Minh Hứa nằm trên đất, cũng dùng dáng vẻ điềm tĩnh nhìn con tin được giải cứu thành công.
Anh quyết định nhảy!
Ân Phùng khởi động chân tay, chuẩn bị tư thế nhảy xa. Dù đã hạ quyết tâm nhưng khi nhìn mặt nước dập dềnh trước mắt vẫn không khỏi run rẩy. Anh nhắm mắt, cắn răng, đang định lao xuống thì nghe được tiếng bước chân dồn dập phía sau.
Cứu viện đến rồi?
Đã nửa đêm canh ba, nơi thâm sơn cùng cốc không thể có người khác. Anh mở mắt, hứng khởi quay đầu.
Mấy bóng người nhảy vọt ra khỏi lùm cây.
———
Lưu Nhã Dục đã rơi vào hôn mê. Vưu Minh Hứa dùng sức kéo cậu ta ngoi lên mặt nước. Tên nhóc này ban nãy giãy giụa ghê người, suýt chút nữa kéo theo cả cô. Vưu Minh Hứa sức cùng lực kiệt, vừa bơi vừa kéo Lưu Nhã Dục về bờ.
Song cô sững sờ khi nhìn cảnh tượng trên bờ.
Dưới ánh trăng, mấy gã đeo mặt nạ đen ngòm vây quanh Ân Phùng, hai gã ấn anh quỳ trên đất, một gã cầm gậy sắt đứng sau anh. Ân Phùng giãy giụa, gã liền nện cây gậy xuống chân anh. Ân Phùng phát ra những tiếng r*n r* trầm thấp, quỳ gục trên nền đất.
Anh ngẩng đầu nhìn Vưu Minh Hứa. Cô nhìn thấy phẫn nộ và đau đớn trong đôi mắt rưng rưng nhưng cố không để nước mắt chảy xuống của anh. Cõi lòng cô như bị thứ gì đó đập mạnh, trống rỗng lạ thường.
Tuy vậy cô chỉ ngừng lại mấy giây, bình tĩnh kéo Lưu Nhã Dục vào bờ.
Hai gã đàn ông khác đứng một bên quan sát. Vưu Minh Hứa vừa đẩy Lưu Nhã Dục lên, hai người đó liền tiến tới kéo cậu ta khỏi mặt nước.
Vưu Minh Hứa phủ phục trên bờ thở hồng hộc. Vừa ngẩng đầu, cây gậy sắt đã dừng trên cổ cô. Ân Phùng nhìn cô đau đáu: “A Hứa mau chạy đi.”
Vưu Minh Hứa chỉ im lặng quan sát bọn chúng. Chúng kề dao lên cổ Lưu Nhã Dục còn đang hôn mê.
Vưu Minh Hứa hỏi: “Các người muốn thế nào?”
Gã cầm gậy đáp: “Chẳng thế nào cả, thực ra chúng tôi cũng mong cô đây không nhúng tay, vì chuyện này không liên quan đến cô. Tên công tử bột này đã trộm đồ của ông chủ chúng tôi. Hôm nay tới đây là để đòi nợ.”
Ân Phùng trợn tròn mắt: “Các người nói láo, tôi không hề trộm đồ! Tôi không quen biết các người!”
Gã đó cười: “Tao nói mày trộm thì chính là mày trộm. Món đồ ông chủ yêu thích nhất mà mày cũng dám trộm.” Nói đoạn, gã nhìn Vưu Minh Hứa, “Xem ra phải dạy một bài học thì các người mới nhớ đời.”
Vưu Minh Hứa cảm nhận từng thớ thịt trên cơ thể đều đang căng cứng, sự kích động như muốn xông vọt ra ngoài. Song cây gậy sắt trên đầu và con dao trên cổ Lưu Nhã Dục đang hiện mồn một trước mắt cô.
Nghĩ đến đây, một dòng điện tê tê từ bàn chân len lỏi lên đùi, đâm thẳng vào bụng dưới. Anh cảm nhận được cảm giác căng phồng kì lạ, khiến người ta hưng phấn và nhộn nhạo, còn thêm chút không biết phải làm sao. Song không biết vì sao, tiềm thức anh hiểu rõ, tuyệt đối không thể để Vưu Minh Hứa biết. Vậy là anh nhịn đến đỏ mặt, tiếp tục ngó tây ngó đông tìm người.
Hai người vượt qua ngọn núi, một sơn cốc thênh thang rộng mở trước mắt, thảm có xanh rờn đáy cốc, mặt hồ phản chiếu từng gợn ánh trăng.
Toàn thân Vưu Minh Hứa ướt đẫm mồ hôi. Cô thở gấp, đứng trên sườn dốc chứng kiến cảnh đẹp mà lòng bỗng trống trải đến lạ. Ngược lại, Ân Phùng thấy nơi này rất thú vị. Hồ nước rất rộng, những đám cỏ nước mọc lên tua tủa, nhưng hiện tại chắc chắn Vưu Minh Hứa sẽ không cho anh nghịch nước… Anh tiu nghỉu.
Tầm mắt ngắm khắp hồ, anh khựng lại khi bắt gặp một bóng đen cạnh gốc cây: “A Hứa, đó có phải là người không? Hay là thứ gì?”
Vưu Minh Hứa nhìn theo phương hướng anh chỉ, quả nhiên là một bóng người cách họ khá xa nhưng vẫn có thể nhìn được bóng đen đó đang cử động. Vưu Minh Hứa lập tức ra hiệu cho Ân Phùng đừng lên tiếng, hai người từ từ tiến lại gần.
Ai ngờ người đó đứng đơ như khúc gỗ, hình như còn cúi đầu lau nước mắt. Thấy Vưu Minh Hứa sắp tiến tới gần bờ hồ, kẻ đó lao tõm xuống nước.
Vưu Minh Hứa lao ra khỏi lùm cỏ, đồng thời hét lên: “Ân Phùng, tìm cứu viện!” Chỉ hai ba bước cô đã chạy đến bên hồ, cũng lao xuống nước. Ân Phùng còn chưa kịp phản ứng, hai người đã biến mất, cả người anh bắt đầu bứt rứt khó chịu, không làm theo lời cô mà chạy thẳng đến ven hồ vươn cổ nhìn.
Mặt hồ mênh mông đen như mực. Vưu Minh Hứa đã nhảy thẳng vào đó cứu người, mặt nước chỉ còn lại bọt bong bóng. Ân Phùng hoảng loạn, toan nhảy theo. Song một ý nghĩ vọt vào bộ não: Anh không biết bơi.
Ôi thiên địa ơi anh không biết bơi! Sao bản thân anh hồi trước vô dụng thế! Gu thời trang kém cỏi, cũng chẳng có mắt chọn bạn gái. Hiện tại đến kĩ năng đơn giản nhất là bơi mà cũng không biết!
Sau đó, một cảnh tượng tự động nhảy vào đầu anh: Người đàn ông với cơ thể thon dài cân đối mặc quần bơi đeo kính bơi chìm nổi, sặc sụa trong làn nước. Ngươi đó vất vả vươn đầu ngoi lên, cánh tay bám chặt mép hồ, Trần Phong buồn cười mà không dám, đưa khăn bông tới. Người đàn ông đó – rõ ràng là chính anh, nở nụ cười nhàn nhạt, phất tay, nhảy lên khỏi mặt nước, còn cầm ly rượu nho bên cạnh rồi mất dạng, không học nữa!
Ân Phùng phồng má trợn mắt bực bội, phiền chết được, trách đi trách lại cuối cùng vẫn phải trách cái thân mình!
Chính lúc này, mặt hồ có động tĩnh, Ân Phùng căng mắt cũng chỉ nhìn được một góc mặt Vưu Minh Hứa, mái tóc dài dính bết trên khuôn mặt trắng bệch dưới màn đêm. Cô cũng nhìn anh, im lặng hít một hơi rồi lại ngụp đầu lặn mất.
Ân Phùng đứng ngây tại chỗ, hình ảnh ban nãy của cô khiến anh khó chịu. Anh nhớ lại khi còn ở Tây Tạng, Vưu Minh Hứa bị Cố Thiên Thành quật ngã trên nền đất, kề dao vào cổ. Còn anh dùng con dao cô đưa để giải thoát cho tất cả mọi người. Song bọn họ chỉ biết bỏ chạy giữ mạng. Khi đó Vưu Minh Hứa nằm trên đất, cũng dùng dáng vẻ điềm tĩnh nhìn con tin được giải cứu thành công.
Anh quyết định nhảy!
Ân Phùng khởi động chân tay, chuẩn bị tư thế nhảy xa. Dù đã hạ quyết tâm nhưng khi nhìn mặt nước dập dềnh trước mắt vẫn không khỏi run rẩy. Anh nhắm mắt, cắn răng, đang định lao xuống thì nghe được tiếng bước chân dồn dập phía sau.
Cứu viện đến rồi?
Đã nửa đêm canh ba, nơi thâm sơn cùng cốc không thể có người khác. Anh mở mắt, hứng khởi quay đầu.
Mấy bóng người nhảy vọt ra khỏi lùm cây.
———
Lưu Nhã Dục đã rơi vào hôn mê. Vưu Minh Hứa dùng sức kéo cậu ta ngoi lên mặt nước. Tên nhóc này ban nãy giãy giụa ghê người, suýt chút nữa kéo theo cả cô. Vưu Minh Hứa sức cùng lực kiệt, vừa bơi vừa kéo Lưu Nhã Dục về bờ.
Song cô sững sờ khi nhìn cảnh tượng trên bờ.
Dưới ánh trăng, mấy gã đeo mặt nạ đen ngòm vây quanh Ân Phùng, hai gã ấn anh quỳ trên đất, một gã cầm gậy sắt đứng sau anh. Ân Phùng giãy giụa, gã liền nện cây gậy xuống chân anh. Ân Phùng phát ra những tiếng r*n r* trầm thấp, quỳ gục trên nền đất.
Anh ngẩng đầu nhìn Vưu Minh Hứa. Cô nhìn thấy phẫn nộ và đau đớn trong đôi mắt rưng rưng nhưng cố không để nước mắt chảy xuống của anh. Cõi lòng cô như bị thứ gì đó đập mạnh, trống rỗng lạ thường.
Tuy vậy cô chỉ ngừng lại mấy giây, bình tĩnh kéo Lưu Nhã Dục vào bờ.
Hai gã đàn ông khác đứng một bên quan sát. Vưu Minh Hứa vừa đẩy Lưu Nhã Dục lên, hai người đó liền tiến tới kéo cậu ta khỏi mặt nước.
Vưu Minh Hứa phủ phục trên bờ thở hồng hộc. Vừa ngẩng đầu, cây gậy sắt đã dừng trên cổ cô. Ân Phùng nhìn cô đau đáu: “A Hứa mau chạy đi.”
Vưu Minh Hứa chỉ im lặng quan sát bọn chúng. Chúng kề dao lên cổ Lưu Nhã Dục còn đang hôn mê.
Vưu Minh Hứa hỏi: “Các người muốn thế nào?”
Gã cầm gậy đáp: “Chẳng thế nào cả, thực ra chúng tôi cũng mong cô đây không nhúng tay, vì chuyện này không liên quan đến cô. Tên công tử bột này đã trộm đồ của ông chủ chúng tôi. Hôm nay tới đây là để đòi nợ.”
Ân Phùng trợn tròn mắt: “Các người nói láo, tôi không hề trộm đồ! Tôi không quen biết các người!”
Gã đó cười: “Tao nói mày trộm thì chính là mày trộm. Món đồ ông chủ yêu thích nhất mà mày cũng dám trộm.” Nói đoạn, gã nhìn Vưu Minh Hứa, “Xem ra phải dạy một bài học thì các người mới nhớ đời.”
Vưu Minh Hứa cảm nhận từng thớ thịt trên cơ thể đều đang căng cứng, sự kích động như muốn xông vọt ra ngoài. Song cây gậy sắt trên đầu và con dao trên cổ Lưu Nhã Dục đang hiện mồn một trước mắt cô.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Mê Hồn Lộ
Chương 2: Quyển 1 - 2
Chương 3: Quyển 1 - 3
Chương 4: Quyển 1 - 4
Chương 5: Quyển 1 - 5
Chương 6: Quyển 1 - 6
Chương 7: Quyển 1 - 7
Chương 8: Quyển 1 - 8
Chương 9: Quyển 1 - 9
Chương 10: Quyển 1 - 10
Chương 11: Quyển 1 - 11
Chương 12: Quyển 1 - 12
Chương 13: Quyển 1 - 13
Chương 14: Quyển 1 - 14
Chương 15: Quyển 1 - 15
Chương 16: Quyển 1 - 16
Chương 17: Quyển 1 - 17
Chương 18: Quyển 1 - 18
Chương 19: Quyển 1 - 19
Chương 20: Quyển 1 - 20
Chương 21: Quyển 2 - 21: Dương Quan Đạo
Chương 22: Quyển 2 - 22
Chương 23: Quyển 2 - 23
Chương 24: Quyển 2 - 24
Chương 25: Quyển 2 - 25
Chương 26: Quyển 2 - 26
Chương 27: Quyển 2 - 27
Chương 28: Quyển 2 - 28
Chương 29: Quyển 2 - 29
Chương 30: Quyển 2 - 30
Chương 31: Quyển 2 - 31
Chương 32: Quyển 2 - 32
Chương 33: Quyển 2 - 33
Chương 34: Quyển 2 - 34
Chương 35: Quyển 2 - 35
Chương 36: Quyển 2 - 36
Chương 37: Quyển 2 - 37
Chương 38: Quyển 2 - 38
Chương 39: Quyển 2 - 39
Chương 40: Quyển 2 - 40
Chương 41: Quyển 2 - 41
Chương 42: Quyển 2 - 42
Chương 43: Quyển 2 - 43
Chương 44: Quyển 2 - 44
Chương 45: Quyển 2 - 45
Chương 46: Quyển 2 - 46
Chương 47: Quyển 2 - 47
Chương 48: Quyển 2 - 48
Chương 49: Quyển 2 - 49
Chương 50: Quyển 2 - 50
Chương 51: Quyển 2 - 51
Chương 52: Quyển 2 - 52
Chương 53: Quyển 2 - 53
Chương 54: Quyển 2 - 54
Chương 55: Quyển 2 - 55
Chương 56: Quyển 2 - 56
Chương 57: Quyển 2 - 57
Chương 58: Quyển 2 - 58
Chương 59: Quyển 2 - 59
Chương 60: Quyển 2 - 60
Chương 61: Quyển 2 - 61
Chương 62: Quyển 2 - 62
Chương 63: Quyển 2 - 63
Chương 64: Quyển 3 - 64: Mộng Hoàn Hương
Chương 65: Quyển 3 - 65
Chương 66: Quyển 3 - 66
Chương 67: Quyển 3 - 67
Chương 68: Quyển 3 - 68
Chương 69: Quyển 3 - 69
Chương 70: Quyển 3 - 70
Chương 71: Quyển 3 - 71
Chương 72: Quyển 3 - 72
Chương 73: Quyển 3 - 73
Chương 74: Quyển 3 - 74
Chương 75: Quyển 3 - 75
Chương 76: Quyển 3 - 76
Chương 77: Quyển 3 - 77
Chương 78: Quyển 3 - 78
Chương 79: Quyển 3 - 79
Chương 80: Quyển 3 - 80
Chương 81: Quyển 3 - 81
Chương 82: Quyển 3 - 82
Chương 83: Quyển 3 - 83
Chương 84: Quyển 3 - 84
Chương 85: Quyển 3 - 85
Chương 86: Quyển 3 - 86
Chương 87: Quyển 3 - 87
Chương 88: Quyển 3 - 88
Chương 89: Quyển 3 - 89
Chương 90: Quyển 3 - 90
Chương 91: Quyển 3 - 91
Chương 92: Quyển 3 - 92
Chương 93: Quyển 3 - 93
Chương 94: Quyển 3 - 94
Chương 95: Quyển 3 - 95
Chương 96: Quyển 3 - 96
Chương 97: Quyển 3 - 97
Chương 98: Quyển 3 - 98
Chương 99: Quyển 3 - 99
Chương 100: Quyển 3 - 100
Chương 101: Quyển 3 - 101
Chương 102: Quyển 3 - 102
Chương 103: Quyển 3 - 103
Chương 104: Quyển 3 - 104
Chương 105: Quyển 3 - 105
Chương 106: Quyển 3 - 106
Chương 107: Quyển 3 - 107
Chương 108: Quyển 3 - 108
Chương 109: Quyển 3 - 109
Chương 110: Quyển 3 - 110
Chương 111: Quyển 3 - 111
Chương 112: Quyển 3 - 112
Chương 113: Quyển 3 - 113
Chương 114: Quyển 3 - 114
Chương 115: Quyển 3 - 115
Chương 116: Quyển 3 - 116
Chương 117: Quyển 3 - 117
Chương 118: Quyển 3 - 118
Chương 119: Quyển 3 - 119
Chương 120: Quyển 3 - 120
Chương 121: Quyển 3 - 121
Chương 122: Quyển 3 - 122
Chương 123: Quyển 3 - 123
Chương 124: Quyển 3 - 124
Chương 125: Quyển 3 - 125
Chương 126: Quyển 3 - 126
Chương 127: Quyển 3 - 127
Chương 128: Quyển 3 - 128
Chương 129: Quyển 3 - 129
Chương 130: Quyển 3 - 130
Chương 131: Quyển 3 - 131
Chương 132: Quyển 4 - 132: Chớ quay đầu
Chương 133: Quyển 4 - 133
Chương 134: Quyển 4 - 134
Chương 135: Quyển 4 - 135
Chương 136: Quyển 4 - 136
Chương 137: Quyển 4 - 137
Chương 138: Quyển 4 - 138
Chương 139: Quyển 4 - 139
Chương 140: Quyển 4 - 140
Chương 141: Quyển 4 - 141
Chương 142: Quyển 4 - 142
Chương 143: Quyển 4 - 143
Chương 144: Quyển 4 - 144
Chương 145: Quyển 4 - 145
Chương 146: Quyển 4 - 146
Chương 147: Quyển 4 - 147
Chương 148: Quyển 4 - 148
Chương 149: Quyển 4 - 149
Chương 150: Quyển 4 - 150
Chương 151: Quyển 4 - 151
Chương 152: Quyển 4 - 152
Chương 153: Quyển 4 - 153
Chương 154: Quyển 4 - 154
Chương 155: Quyển 4 - 155
Chương 156: Quyển 4 - 156
Chương 157: Quyển 4 - 157
Chương 158: Quyển 4 - 158
Chương 159: Quyển 4 - 159
Chương 160: Quyển 4 - 160
Chương 161: Quyển 4 - 161
Chương 162: Quyển 4 - 162
Chương 163: Quyển 4 - 163
Chương 164: Quyển 4 - 164
Chương 165: Quyển 4 - 165
Chương 166: Quyển 4 - 166
Chương 167: Quyển 4 - 167
Chương 168: Quyển 4 - 168
Chương 169: Quyển 4 - 169
Chương 170: Quyển 4 - 170
Chương 171: Quyển 4 - 171
Chương 172: Quyển 4 - 172
Chương 173: Quyển 4 - 173
Chương 174: Quyển 4 - 174
Chương 175: Quyển 4 - 175
Chương 176: Quyển 4 - 176
Chương 177: Quyển 4 - 177
Chương 178: Quyển 4 - 178
Chương 179: Quyển 4 - 179
Chương 180: Quyển 4 - 180
Chương 181: Quyển 4 - 181
Chương 182: Quyển 4 - 182
Chương 183: Quyển 4 - 183
Chương 184: Quyển 4 - 184
Chương 185: Quyển 4 - 185
Chương 186: Quyển 4 - 186
Chương 187: Quyển 4 - 187
Chương 188: Quyển 4 - 188
Chương 189: Quyển 4 - 189
Chương 190: Quyển 4 - 190
Chương 191: Quyển 4 - 191
Chương 192: Quyển 4 - 192
Chương 193: Quyển 4 - 193
Chương 194: Quyển 4 - 194
Chương 195: Quyển 4 - 195
Chương 196: Quyển 4 - 196
Chương 197: Quyển 5 - 197
Chương 198: Quyển 5 - 198
Chương 199: Quyển 5 - 199
Chương 200: Quyển 5 - 200
Chương 201: Quyển 5 - 201
Chương 202: Quyển 5 - 202
Chương 203: Quyển 5 - 203
Chương 204: Quyển 5 - 204
Chương 205: Quyển 5 - 205
Chương 206: Quyển 5 - 206
Chương 207: Quyển 5 - 207
Chương 208: Quyển 5 - 208
Chương 209: Quyển 5 - 209
Chương 210: Quyển 5 - 210
Chương 211: Quyển 5 - 211
Chương 212: Quyển 5 - 212
Chương 213: Quyển 5 - 213
Chương 214: Quyển 5 - 214
Chương 215: Quyển 5 - 215
Chương 216: Quyển 5 - 216
Chương 217: Quyển 5 - 217
Chương 218: Quyển 5 - 218
Chương 219: Quyển 5 - 219
Chương 220: Quyển 5 - 220
Chương 221: Quyển 5 - 221
Chương 222: Quyển 5 - 222
Chương 223: Quyển 5 - 223
Chương 224: Quyển 5 - 224
Chương 225: Quyển 5 - 225
Chương 226: Quyển 5 - 226
Chương 227: Quyển 5 - 227
Chương 228: Quyển 5 - 228
Chương 229: Quyển 5 - 229
Chương 230: Quyển 5 - 230
Chương 231: Quyển 5 - 231
Chương 232: Quyển 5 - 232
Chương 233: Quyển 5 - 233
Chương 234: Quyển 5 - 234
Chương 235: Quyển 5 - 235
Chương 236: Quyển 5 - 236
Chương 237: Quyển 5 - 237
Chương 238: Quyển 5 - 238
Chương 239: Quyển 5 - 239
Chương 240: Quyển 5 - 240
Chương 241: Quyển 5 - 241
Chương 242: Quyển 5 - 242
Chương 243: Quyển 5 - 243
Chương 244: Quyển 5 - 244
Chương 245: Quyển 5 - 245
Chương 246: Quyển 5 - 246
Chương 247: Quyển 5 - 247
Chương 248: Quyển 5 - 248
Chương 249: Quyển 5 - 249
Chương 250: Quyển 5 - 250
Chương 251: Quyển 5 - 251
Chương 252: Quyển 5 - 252
Chương 253: Quyển 5 - 253
Chương 254: Quyển 5 - 254
Chương 255: Quyển 5 - 255: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(1)
Chương 256: Quyển 5 - 256: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(2)
Chương 257: Quyển 5 - 257: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(3)
Chương 258: Quyển 5 - 258: Đêm bất tận (1)
Chương 259: Quyển 5 - 259: Đêm bất tận (2)
Chương 260: Quyển 5 - 260: Đêm bất tận (3)
Chương 261: Quyển 5 - 261: Anh nhớ lại bao nhiêu? (1)
Chương 262: Quyển 5 - 262: Anh nhớ lại bao nhiêu (2)
Chương 263: Quyển 5 - 263: Anh nhớ lại bao nhiêu? (3)
Chương 264: Quyển 5 - 264: Sự thẹn thùng của anh (1)
Chương 265: Quyển 5 - 265: Sự thẹn thùng của anh (2)
Chương 266: Quyển 5 - 266: Sự thẹn thùng của anh (3)
Chương 267: Quyển 5 - 267: Chuyện năm đó (1)
Chương 268: Quyển 5 - 268: Chuyện năm đó (2)
Chương 269: Quyển 5 - 269: Lấy một cô vợ (1)
Chương 270: Quyển 5 - 270: Lấy một cô vợ (2)
Chương 271: Quyển 5 - 271: Lấy một cô vợ (3)
Chương 272: Quyển 5 - 272: Cảnh Bình đi rồi (1)
Chương 273: Quyển 5 - 273: Cảnh Bình đi rồi (2)
Chương 274: Quyển 5 - 274: Cảnh Bình đi rồi (3)
Chương 275: Quyển 5 - 275: Paranoia (1)
Chương 276: Quyển 5 - 276: Paranoia (2)
Chương 277: Quyển 5 - 277: Ngọt ngào (1)
Chương 278: Quyển 5 - 278: Ngọt ngào (2)
Chương 279: Quyển 5 - 279: Người một nhà (1)
Chương 280: Quyển 5 - 280: Người một nhà (2)
Chương 281: Quyển 5 - 281: Sát thủ trở về (1)
Chương 282: Quyển 5 - 282: Sát thủ trở về (2)
Chương 283: Quyển 5 - 283: Sát thủ trở về (3)
Chương 284: Quyển 5 - 284: Sát thủ trở về (4)
Chương 285: Quyển 5 - 285: Uống cạn bát canh gà (1)
Chương 286: Quyển 5 - 286: Uống cạn bát canh gà (2)
Chương 287: Quyển 5 - 287: Uống cạn bát canh gà (3)
Chương 288: Quyển 5 - 288: Thánh nhân trong mộng (1)
Chương 289: Quyển 5 - 289: Thánh nhân trong mộng (2)
Chương 290: Quyển 5 - 290: Thánh nhân trong mộng (3)
Chương 291: Quyển 5 - 291: Ưu hóa toàn diện (1)
Chương 292: Quyển 5 - 292: Ưu hóa toàn diện (2)
Chương 293: Quyển 5 - 293: Ưu hóa toàn diện (3)
Chương 294: Quyển 5 - 294: Nếu như anh chết (1)
Chương 295: Quyển 5 - 295: Nếu như anh chết (2)
Chương 296: Quyển 5 - 296: Nếu như anh chết (3)
Chương 297: Quyển 5 - 297: Nếu như anh chết (4)
Chương 298: Quyển 5 - 298: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (1)
Chương 299: Quyển 5 - 299: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (2)
Chương 300: Quyển 5 - 300: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (3)
Chương 301: Quyển 5 - 301: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (4)
Chương 302: Quyển 5 - 302: Ân Phùng thật giả (1)
Chương 303: Quyển 5 - 303: Ân Phùng thật giả (2)
Chương 304: Quyển 5 - 304: Ân Phùng thật giả (3)
Chương 305: Quyển 5 - 305: Người trong liên hoàn (1)
Chương 306: Quyển 5 - 306: Người trong liên hoàn (2)
Chương 307: Quyển 5 - 307: Kẻ trừng phạt (1)
Chương 308: Quyển 5 - 308: Kẻ trừng phạt (2)
Chương 309: Quyển 5 - 309: Kẻ trừng phạt (3)
Chương 310: Quyển 5 - 310: Kẻ trừng phạt (4)
Chương 311: Quyển 5 - 311: Kẻ trừng phạt (5)
Chương 312: Quyển 5 - 312: A Hứa (1)
Chương 313: Quyển 5 - 313: A Hứa (2)
Chương 314: Quyển 5 - 314: Môn đồ (1)
Chương 315: Quyển 5 - 315: Môn đồ (2)
Chương 316: Quyển 5 - 316: Môn đồ (3)
Chương 317: Quyển 5 - 317: Phần kết (1)
Chương 318: Quyển 5 - 318: Phần kết (2)
Chương 319: Quyển 5 - 319: Phần kết (3)
Chương 320: Quyển 5 - 320: Phần kết (4)
Chương 321: Quyển 5 - 321: Phần kết (5)
Chương 322: Quyển 5 - 322: Phần kết (6)
Chương 323: Quyển 5 - 323: Phần kết (7)
Chương 324: Quyển 5 - 324: Phần kết (8)
Chương 325: Quyển 5 - 325: Phần kết (9)
Chương 326: Quyển 5 - 326: Phần kết (10)
Chương 327: Quyển 5 - 327: Phần kết (11)
Chương 328: Quyển 5 - 328: Phần kết (12)
Chương 329: Quyển 5 - 329: Phần kết (13)
Chương 330: Quyển 5 - 330: Phần kết (14)
Chương 331: Quyển 5 - 331: Phần kết (15)
Chương 332: Quyển 5 - 332: Phần kết (16)
Chương 333: Quyển 5 - 333: Phần kết (17)
Chương 334: Quyển 5 - 334: Phần kết (18)
Chương 335: Quyển 5 - 335: Phần kết (19)
Chương 336: Quyển 5 - 336: Phần kết (20)
Chương 337: Quyển 5 - 337: Phần kết (21)
Chương 338: Quyển 5 - 338: Phần kết (22)
Chương 339: Quyển 5 - 339: Phần kết (23)
Chương 340: Quyển 5 - 340: Phần kết (24)
Chương 341: Quyển 5 - 341: Phần kết (25)
Chương 342: Quyển 5 - 342: Phần kết (26)
Chương 343: Quyển 5 - 343: Phần kết (27)
Chương 344: Quyển 5 - 344: Phần kết (28)
Chương 345: Quyển 5 - 345: Phần kết (29)
Chương 346: Quyển 5 - 346: Phần kết (30)
Chương 347: Quyển 5 - 347: Phần kết (31)
Chương 348: Quyển 5 - 348: Phần kết (32)
Không tìm thấy chương nào phù hợp