Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 2 - 59
Từng rặng núi san sát sáng rực ánh đèn xe cảnh sát và xe cứu hộ. Lưu Nhã Dục đã được cáng lên xe, cậu ta hôn mê song không nguy hiểm đến tính mạng. Một chiếc xe cứu hộ khác đỗ một bên im lặng chờ đợi. Hứa Mộng Sơn, Phán Giai và những người khác đều chỉ biết đứng nhìn, muốn giúp cũng chẳng có cơ hội.
Kể từ lúc bị mọi người phát hiện, Ân Phùng chỉ cúi đầu rúc cả người trong lòng Vưu Minh Hứa, không buồn để ý đến ai. Quần áo Vưu Minh Hứa vẫn ướt nhẹp, khoác chiếc khăn bông, một tay ôm Ân Phùng.
Chỉ có hai người họ mới nghe được giọng nói của đối phương.
“Chúng ta lên xe cứu hộ nhé?”
Ân Phùng lắc đầu nguầy nguậy, nói: “Tôi không lên xe cứu thương, không đi! Không đi bệnh viện, đi thì sẽ không gặp chị được nữa. Tôi phải về nhà, về nhà! Lập tức về nhà!”
Anh ghì chặt eo Vưu Minh Hứa kéo về hướng chiếc xe của cô. Vưu Minh Hứa không thoát nổi, chỉ biết ngẩng đầu nhìn những đồng nghiệp đang đứng ngơ ngác một bên.
Cô hét lên: “Nhìn tôi làm gì? Làm việc của các người đi. Được rồi, tôi sẽ phụ trách lo cho Ân tác gia.”
Mọi người lập tức tản ra, Phán Giai lo lắng: “Anh ấy thực sự không sao chứ ạ?” Hứa Mộng Sơn: “Vẫn nên tới bệnh viện kiểm tra thì hơn.”
Vưu Minh Hứa cúi đầu, tên này còn đang cong lưng cúi người ôm cô hệt như con tôm luộc. Mái tóc ướt nhẹp dính trên trán làm bật lên sắc mặt tái nhợt, đôi mắt đờ đẫn, anh lúc này càng thêm giống một đứa trẻ.
Vưu Minh Hứa khẽ v**t v* mái tóc anh, nói: “Được rồi, nếu đã không sao thì chúng ta về nhà. Anh buông ra, tôi lái xe.”
Anh cúi đầu im phăng phắc nhưng vòng ôm càng thêm siết. Vưu Minh Hứa muốn tách ra mà bất lực, anh chỉ nghẹn ngào phun ra hai chữ: “Không được.”
Vưu Minh Hứa nghĩ bụng, anh quả thực đã rất sợ hãi, rất lâu rồi anh không khóc, ngoại trừ lần mới gặp ở Tây Tạng, tuy mất trí song tính cách vẫn cao ngạo lắm. Mà sự giày vò ban nãy chính là một kiểu sỉ nhục cực đoan, vì chúng không hề coi anh là con người. Độ tuổi tâm lý của anh mới chỉ là một đứa trẻ, làm sao có thể chịu đựng nổi.
Nghĩ tới đây, trong lòng Vưu Minh Hứa lại bùng lên ngọn lửa cuồng nộ. Cô cắn chặt môi, nỗ lực đè nén tâm trạng này xuống, đồng thời cũng đối xử dịu dàng trước sự ỷ lại dựa dẫm của anh hơn.
Hứa Mộng Sơn đang chuẩn bị rời đi liền bị cô giữ lại: “Cậu lái xe, đưa bọn mình về.”
Chiếc xe cảnh sát trầm mặc lao vụt trong đêm tối. Hứa Mộng Sơn tự động biến mình thành người vô hình, yên tĩnh lái xe.
Vưu Minh Hứa vẫn ôm Ân Phùng, đầu anh dựa trên vai cô, ngồi im bất động như người chết.
Song Vưu Minh Hứa biết, cô bắt buộc phải vỗ về anh, bắt buộc phải giúp anh vượt qua cửa ải này. Cô nhớ lại khi còn ở Tây Tạng, anh ngây ngô như một đứa trẻ sơ sinh, không nói được một câu hoàn chỉnh. Rồi dần dần sáng dạ, bắt đầu nghịch ngợm, cười, chạy, giận dỗi với cô, thậm chí bắt đầu đưa suy luận phá án… Nhắm mắt lại, xuất hiện trong đầu cô chính là hình ảnh anh mặc cả một cây xanh lè đứng trước mặt cô nở nụ cười ngọt lịm tim gan.
Trong vô thức, cô v**t v* gò má anh, nói: “Ban nãy… có phải rất đáng sợ?”
Anh không nói, cũng không động. Anh bỏ mặc Vưu Minh Hứa. Song hơi thở ấm nóng vẫn đang phả lên ngực áo cô.
Im lặng một chốc, Vưu Minh Hứa vươn tay nâng cằm để anh nhìn cô. Nhưng cô sững sờ khi nhìn vào đôi mắt đỏ sọng tia máu ấy. Thần sắc anh đặc biệt yên tĩnh, đến mức như vô hồn.
Trái tim Vưu Minh Hứa co rút, cô không biết nên làm thế nào, chỉ vô thức cúi đầu cọ mặt mình lên mặt anh. Khuôn mặt hai người lạnh lẽo như nhau nhưng hơi thở vô cùng ấm áp. Cô chiều theo anh tới mức hồ đồ.
“Xin lỗi.” Cô thủ thỉ. Vì bị cô liên lụy anh mới phải đối mặt với tình cảnh đó.
Anh cuối cùng cũng chịu cử động.
Cũng giống hệt như bao lần trước, anh nhẹ nhàng cọ cọ khuôn mặt vào cô, rất chậm, từng chút từng chút một, giống hệt một con động vật nhỏ nhắn đáng yêu. Anh thân mật, quấn quýt cùng cô trong im lặng. Điều kỳ lạ chính là, đầu óc Vưu Minh Hứa lúc này chỉ còn một mảng trống rỗng, cô không muốn nghĩ gì, cũng chẳng có điều gì đáng để cô suy nghĩ.
Mặt anh mềm mềm, dù Vưu Minh Hứa nhắm mắt vẫn có thể cảm nhận rõ mồn một đường nét sống mũi, hốc mắt và bờ môi anh. Cô bỗng thấy nhịp hô hấp trở nên gấp gáp, anh cũng vậy. Cảm giác ấy mơ màng, nhỏ bé, xa lạ và nguy hiểm biết bao, song lại khiến người ta chẳng thể ngừng.
Cô cảm nhận được chút ẩm ướt khi môi anh lướt qua gò má. Vưu Minh Hứa biết trái tim mình đang run rẩy. Sau đó, bờ môi lành lạnh, hơi khô song đầy đặn ấy từ từ, chậm rãi trượt xuống, rất tự nhiên phủ lên làn môi cô.
Khi trước cô từng được sờ đôi môi cực kỳ gợi cảm đó, nó đã từng thuộc về một người đàn ông lão luyện và lạnh lùng. Từng chút hương vị thanh lạnh thuộc về Ân Phùng dần len lỏi vào khoang miệng cô. Có lẽ anh “không thầy mà hay”, hoặc giả trước kia từng thành thục việc này, làn môi anh run run, sau mấy lần l**m khẽ liền thành thạo tách mở môi cô.
Ánh sáng nhàn nhạt của đèn đường vụt qua sau lưng anh, như làn sương mỏng che phủ tầm mắt Vưu Minh Hứa. Đường nét khuôn mặt điển trai trước mặt trở nên mơ hồ, anh giờ phút này chính là một người đàn ông rất mực bình thường. Cô từ từ khép mắt. Cảm giác duy nhất lúc này chính là không muốn ngừng lại.
Lưỡi anh lách vào miệng cô, đôi cánh tay ôm cô dần hữu lực, mười ngón tay đỡ chặt eo cô. Anh thậm chí còn chỉnh lại tư thế ngồi, để việc “ăn” môi cô càng thêm thuận lợi.
Hai người gần như dính chặt lấy nhau trên băng ghế sau chật chội. Cánh tay, cơ thể và hai chân đều chậm rãi cự động, đầu lưỡi vô cùng cuồng nhiệt quấn quýt trong khoang miệng đối phương.
Hôn một lúc lâu, chiếc xe bẻ tay lái, nụ hôn bất đắc dĩ kết thúc. Ân Phùng mở đôi mắt sáng ngời, có chút mông lung, nhiều nhất là niềm khao khát chưa được thỏa mãn, nhìn Vưu Minh Hứa.
Đôi môi Vưu Minh Hứa được anh hôn long lanh ánh nước, đôi mắt phượng với hàng mi dài cong vút yên tĩnh quan sát anh.
Hai người nhìn nhau một hồi, Ân Phùng nói: “A Hứa, Anh Tuấn muốn nữa.”
Gương mặt anh kề sát, cô nhìn rõ bóng người bé nhỏ phản chiếu trong đôi mắt ấy. Đôi tay anh cũng ôm chặt cô. Nhưng anh có hiểu chăng, tối nay, anh ôm cô trong ngực bằng đôi bàn tay của một người đàn ông, chứ không phải của một đứa trẻ?
Vưu Minh Hứa nghe thấy giọng nói trầm thấp, khàn khàn của chính mình: “Được mà.”
Chưa đợi nỗi hân hoan tan hết trong mắt anh, hoặc giả do cô không muốn nhìn đôi mắt ngây thơ đó, cô nâng tay che khuất, một tay khác ấn vai anh dựa sát lưng ghế, nghiêng người chủ động hôn.
Ban đầu, Ân Phùng còn hơi cứng ngắc vì không quen bị đè ra… hôn. Song cô quá mức dịu dàng, ngọt ngào và quyến rũ, anh quên bặt việc đè lại, chỉ càng ôm chặt cô hơn, mặc sức để cô hôn đủ thì thôi. Anh cũng phải… hôn cho đã. Não bộ anh như hiểu như không nguyên nhân của tất cả chuyện này. Nhưng anh biết chắc một điều: Anh chỉ muốn khóa cô trong ngực, hôn mãi hôn mãi.
Hứa Mộng Sơn liếc kính chiếu hậu, Vưu Minh Hứa đang nằm bò trên người Ân tác gia hôn hít. Cho dù là mặt than nghìn năm bất biến như Hứa Mộng Sơn cũng không khỏi nóng ran. Anh ấy nghĩ bụng: Má ơi, Vưu tỷ đúng là mất sạch nhân tính rồi.
Kể từ lúc bị mọi người phát hiện, Ân Phùng chỉ cúi đầu rúc cả người trong lòng Vưu Minh Hứa, không buồn để ý đến ai. Quần áo Vưu Minh Hứa vẫn ướt nhẹp, khoác chiếc khăn bông, một tay ôm Ân Phùng.
Chỉ có hai người họ mới nghe được giọng nói của đối phương.
“Chúng ta lên xe cứu hộ nhé?”
Ân Phùng lắc đầu nguầy nguậy, nói: “Tôi không lên xe cứu thương, không đi! Không đi bệnh viện, đi thì sẽ không gặp chị được nữa. Tôi phải về nhà, về nhà! Lập tức về nhà!”
Anh ghì chặt eo Vưu Minh Hứa kéo về hướng chiếc xe của cô. Vưu Minh Hứa không thoát nổi, chỉ biết ngẩng đầu nhìn những đồng nghiệp đang đứng ngơ ngác một bên.
Cô hét lên: “Nhìn tôi làm gì? Làm việc của các người đi. Được rồi, tôi sẽ phụ trách lo cho Ân tác gia.”
Mọi người lập tức tản ra, Phán Giai lo lắng: “Anh ấy thực sự không sao chứ ạ?” Hứa Mộng Sơn: “Vẫn nên tới bệnh viện kiểm tra thì hơn.”
Vưu Minh Hứa cúi đầu, tên này còn đang cong lưng cúi người ôm cô hệt như con tôm luộc. Mái tóc ướt nhẹp dính trên trán làm bật lên sắc mặt tái nhợt, đôi mắt đờ đẫn, anh lúc này càng thêm giống một đứa trẻ.
Vưu Minh Hứa khẽ v**t v* mái tóc anh, nói: “Được rồi, nếu đã không sao thì chúng ta về nhà. Anh buông ra, tôi lái xe.”
Anh cúi đầu im phăng phắc nhưng vòng ôm càng thêm siết. Vưu Minh Hứa muốn tách ra mà bất lực, anh chỉ nghẹn ngào phun ra hai chữ: “Không được.”
Vưu Minh Hứa nghĩ bụng, anh quả thực đã rất sợ hãi, rất lâu rồi anh không khóc, ngoại trừ lần mới gặp ở Tây Tạng, tuy mất trí song tính cách vẫn cao ngạo lắm. Mà sự giày vò ban nãy chính là một kiểu sỉ nhục cực đoan, vì chúng không hề coi anh là con người. Độ tuổi tâm lý của anh mới chỉ là một đứa trẻ, làm sao có thể chịu đựng nổi.
Nghĩ tới đây, trong lòng Vưu Minh Hứa lại bùng lên ngọn lửa cuồng nộ. Cô cắn chặt môi, nỗ lực đè nén tâm trạng này xuống, đồng thời cũng đối xử dịu dàng trước sự ỷ lại dựa dẫm của anh hơn.
Hứa Mộng Sơn đang chuẩn bị rời đi liền bị cô giữ lại: “Cậu lái xe, đưa bọn mình về.”
Chiếc xe cảnh sát trầm mặc lao vụt trong đêm tối. Hứa Mộng Sơn tự động biến mình thành người vô hình, yên tĩnh lái xe.
Vưu Minh Hứa vẫn ôm Ân Phùng, đầu anh dựa trên vai cô, ngồi im bất động như người chết.
Song Vưu Minh Hứa biết, cô bắt buộc phải vỗ về anh, bắt buộc phải giúp anh vượt qua cửa ải này. Cô nhớ lại khi còn ở Tây Tạng, anh ngây ngô như một đứa trẻ sơ sinh, không nói được một câu hoàn chỉnh. Rồi dần dần sáng dạ, bắt đầu nghịch ngợm, cười, chạy, giận dỗi với cô, thậm chí bắt đầu đưa suy luận phá án… Nhắm mắt lại, xuất hiện trong đầu cô chính là hình ảnh anh mặc cả một cây xanh lè đứng trước mặt cô nở nụ cười ngọt lịm tim gan.
Trong vô thức, cô v**t v* gò má anh, nói: “Ban nãy… có phải rất đáng sợ?”
Anh không nói, cũng không động. Anh bỏ mặc Vưu Minh Hứa. Song hơi thở ấm nóng vẫn đang phả lên ngực áo cô.
Im lặng một chốc, Vưu Minh Hứa vươn tay nâng cằm để anh nhìn cô. Nhưng cô sững sờ khi nhìn vào đôi mắt đỏ sọng tia máu ấy. Thần sắc anh đặc biệt yên tĩnh, đến mức như vô hồn.
Trái tim Vưu Minh Hứa co rút, cô không biết nên làm thế nào, chỉ vô thức cúi đầu cọ mặt mình lên mặt anh. Khuôn mặt hai người lạnh lẽo như nhau nhưng hơi thở vô cùng ấm áp. Cô chiều theo anh tới mức hồ đồ.
“Xin lỗi.” Cô thủ thỉ. Vì bị cô liên lụy anh mới phải đối mặt với tình cảnh đó.
Anh cuối cùng cũng chịu cử động.
Cũng giống hệt như bao lần trước, anh nhẹ nhàng cọ cọ khuôn mặt vào cô, rất chậm, từng chút từng chút một, giống hệt một con động vật nhỏ nhắn đáng yêu. Anh thân mật, quấn quýt cùng cô trong im lặng. Điều kỳ lạ chính là, đầu óc Vưu Minh Hứa lúc này chỉ còn một mảng trống rỗng, cô không muốn nghĩ gì, cũng chẳng có điều gì đáng để cô suy nghĩ.
Mặt anh mềm mềm, dù Vưu Minh Hứa nhắm mắt vẫn có thể cảm nhận rõ mồn một đường nét sống mũi, hốc mắt và bờ môi anh. Cô bỗng thấy nhịp hô hấp trở nên gấp gáp, anh cũng vậy. Cảm giác ấy mơ màng, nhỏ bé, xa lạ và nguy hiểm biết bao, song lại khiến người ta chẳng thể ngừng.
Cô cảm nhận được chút ẩm ướt khi môi anh lướt qua gò má. Vưu Minh Hứa biết trái tim mình đang run rẩy. Sau đó, bờ môi lành lạnh, hơi khô song đầy đặn ấy từ từ, chậm rãi trượt xuống, rất tự nhiên phủ lên làn môi cô.
Khi trước cô từng được sờ đôi môi cực kỳ gợi cảm đó, nó đã từng thuộc về một người đàn ông lão luyện và lạnh lùng. Từng chút hương vị thanh lạnh thuộc về Ân Phùng dần len lỏi vào khoang miệng cô. Có lẽ anh “không thầy mà hay”, hoặc giả trước kia từng thành thục việc này, làn môi anh run run, sau mấy lần l**m khẽ liền thành thạo tách mở môi cô.
Ánh sáng nhàn nhạt của đèn đường vụt qua sau lưng anh, như làn sương mỏng che phủ tầm mắt Vưu Minh Hứa. Đường nét khuôn mặt điển trai trước mặt trở nên mơ hồ, anh giờ phút này chính là một người đàn ông rất mực bình thường. Cô từ từ khép mắt. Cảm giác duy nhất lúc này chính là không muốn ngừng lại.
Lưỡi anh lách vào miệng cô, đôi cánh tay ôm cô dần hữu lực, mười ngón tay đỡ chặt eo cô. Anh thậm chí còn chỉnh lại tư thế ngồi, để việc “ăn” môi cô càng thêm thuận lợi.
Hai người gần như dính chặt lấy nhau trên băng ghế sau chật chội. Cánh tay, cơ thể và hai chân đều chậm rãi cự động, đầu lưỡi vô cùng cuồng nhiệt quấn quýt trong khoang miệng đối phương.
Hôn một lúc lâu, chiếc xe bẻ tay lái, nụ hôn bất đắc dĩ kết thúc. Ân Phùng mở đôi mắt sáng ngời, có chút mông lung, nhiều nhất là niềm khao khát chưa được thỏa mãn, nhìn Vưu Minh Hứa.
Đôi môi Vưu Minh Hứa được anh hôn long lanh ánh nước, đôi mắt phượng với hàng mi dài cong vút yên tĩnh quan sát anh.
Hai người nhìn nhau một hồi, Ân Phùng nói: “A Hứa, Anh Tuấn muốn nữa.”
Gương mặt anh kề sát, cô nhìn rõ bóng người bé nhỏ phản chiếu trong đôi mắt ấy. Đôi tay anh cũng ôm chặt cô. Nhưng anh có hiểu chăng, tối nay, anh ôm cô trong ngực bằng đôi bàn tay của một người đàn ông, chứ không phải của một đứa trẻ?
Vưu Minh Hứa nghe thấy giọng nói trầm thấp, khàn khàn của chính mình: “Được mà.”
Chưa đợi nỗi hân hoan tan hết trong mắt anh, hoặc giả do cô không muốn nhìn đôi mắt ngây thơ đó, cô nâng tay che khuất, một tay khác ấn vai anh dựa sát lưng ghế, nghiêng người chủ động hôn.
Ban đầu, Ân Phùng còn hơi cứng ngắc vì không quen bị đè ra… hôn. Song cô quá mức dịu dàng, ngọt ngào và quyến rũ, anh quên bặt việc đè lại, chỉ càng ôm chặt cô hơn, mặc sức để cô hôn đủ thì thôi. Anh cũng phải… hôn cho đã. Não bộ anh như hiểu như không nguyên nhân của tất cả chuyện này. Nhưng anh biết chắc một điều: Anh chỉ muốn khóa cô trong ngực, hôn mãi hôn mãi.
Hứa Mộng Sơn liếc kính chiếu hậu, Vưu Minh Hứa đang nằm bò trên người Ân tác gia hôn hít. Cho dù là mặt than nghìn năm bất biến như Hứa Mộng Sơn cũng không khỏi nóng ran. Anh ấy nghĩ bụng: Má ơi, Vưu tỷ đúng là mất sạch nhân tính rồi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Mê Hồn Lộ
Chương 2: Quyển 1 - 2
Chương 3: Quyển 1 - 3
Chương 4: Quyển 1 - 4
Chương 5: Quyển 1 - 5
Chương 6: Quyển 1 - 6
Chương 7: Quyển 1 - 7
Chương 8: Quyển 1 - 8
Chương 9: Quyển 1 - 9
Chương 10: Quyển 1 - 10
Chương 11: Quyển 1 - 11
Chương 12: Quyển 1 - 12
Chương 13: Quyển 1 - 13
Chương 14: Quyển 1 - 14
Chương 15: Quyển 1 - 15
Chương 16: Quyển 1 - 16
Chương 17: Quyển 1 - 17
Chương 18: Quyển 1 - 18
Chương 19: Quyển 1 - 19
Chương 20: Quyển 1 - 20
Chương 21: Quyển 2 - 21: Dương Quan Đạo
Chương 22: Quyển 2 - 22
Chương 23: Quyển 2 - 23
Chương 24: Quyển 2 - 24
Chương 25: Quyển 2 - 25
Chương 26: Quyển 2 - 26
Chương 27: Quyển 2 - 27
Chương 28: Quyển 2 - 28
Chương 29: Quyển 2 - 29
Chương 30: Quyển 2 - 30
Chương 31: Quyển 2 - 31
Chương 32: Quyển 2 - 32
Chương 33: Quyển 2 - 33
Chương 34: Quyển 2 - 34
Chương 35: Quyển 2 - 35
Chương 36: Quyển 2 - 36
Chương 37: Quyển 2 - 37
Chương 38: Quyển 2 - 38
Chương 39: Quyển 2 - 39
Chương 40: Quyển 2 - 40
Chương 41: Quyển 2 - 41
Chương 42: Quyển 2 - 42
Chương 43: Quyển 2 - 43
Chương 44: Quyển 2 - 44
Chương 45: Quyển 2 - 45
Chương 46: Quyển 2 - 46
Chương 47: Quyển 2 - 47
Chương 48: Quyển 2 - 48
Chương 49: Quyển 2 - 49
Chương 50: Quyển 2 - 50
Chương 51: Quyển 2 - 51
Chương 52: Quyển 2 - 52
Chương 53: Quyển 2 - 53
Chương 54: Quyển 2 - 54
Chương 55: Quyển 2 - 55
Chương 56: Quyển 2 - 56
Chương 57: Quyển 2 - 57
Chương 58: Quyển 2 - 58
Chương 59: Quyển 2 - 59
Chương 60: Quyển 2 - 60
Chương 61: Quyển 2 - 61
Chương 62: Quyển 2 - 62
Chương 63: Quyển 2 - 63
Chương 64: Quyển 3 - 64: Mộng Hoàn Hương
Chương 65: Quyển 3 - 65
Chương 66: Quyển 3 - 66
Chương 67: Quyển 3 - 67
Chương 68: Quyển 3 - 68
Chương 69: Quyển 3 - 69
Chương 70: Quyển 3 - 70
Chương 71: Quyển 3 - 71
Chương 72: Quyển 3 - 72
Chương 73: Quyển 3 - 73
Chương 74: Quyển 3 - 74
Chương 75: Quyển 3 - 75
Chương 76: Quyển 3 - 76
Chương 77: Quyển 3 - 77
Chương 78: Quyển 3 - 78
Chương 79: Quyển 3 - 79
Chương 80: Quyển 3 - 80
Chương 81: Quyển 3 - 81
Chương 82: Quyển 3 - 82
Chương 83: Quyển 3 - 83
Chương 84: Quyển 3 - 84
Chương 85: Quyển 3 - 85
Chương 86: Quyển 3 - 86
Chương 87: Quyển 3 - 87
Chương 88: Quyển 3 - 88
Chương 89: Quyển 3 - 89
Chương 90: Quyển 3 - 90
Chương 91: Quyển 3 - 91
Chương 92: Quyển 3 - 92
Chương 93: Quyển 3 - 93
Chương 94: Quyển 3 - 94
Chương 95: Quyển 3 - 95
Chương 96: Quyển 3 - 96
Chương 97: Quyển 3 - 97
Chương 98: Quyển 3 - 98
Chương 99: Quyển 3 - 99
Chương 100: Quyển 3 - 100
Chương 101: Quyển 3 - 101
Chương 102: Quyển 3 - 102
Chương 103: Quyển 3 - 103
Chương 104: Quyển 3 - 104
Chương 105: Quyển 3 - 105
Chương 106: Quyển 3 - 106
Chương 107: Quyển 3 - 107
Chương 108: Quyển 3 - 108
Chương 109: Quyển 3 - 109
Chương 110: Quyển 3 - 110
Chương 111: Quyển 3 - 111
Chương 112: Quyển 3 - 112
Chương 113: Quyển 3 - 113
Chương 114: Quyển 3 - 114
Chương 115: Quyển 3 - 115
Chương 116: Quyển 3 - 116
Chương 117: Quyển 3 - 117
Chương 118: Quyển 3 - 118
Chương 119: Quyển 3 - 119
Chương 120: Quyển 3 - 120
Chương 121: Quyển 3 - 121
Chương 122: Quyển 3 - 122
Chương 123: Quyển 3 - 123
Chương 124: Quyển 3 - 124
Chương 125: Quyển 3 - 125
Chương 126: Quyển 3 - 126
Chương 127: Quyển 3 - 127
Chương 128: Quyển 3 - 128
Chương 129: Quyển 3 - 129
Chương 130: Quyển 3 - 130
Chương 131: Quyển 3 - 131
Chương 132: Quyển 4 - 132: Chớ quay đầu
Chương 133: Quyển 4 - 133
Chương 134: Quyển 4 - 134
Chương 135: Quyển 4 - 135
Chương 136: Quyển 4 - 136
Chương 137: Quyển 4 - 137
Chương 138: Quyển 4 - 138
Chương 139: Quyển 4 - 139
Chương 140: Quyển 4 - 140
Chương 141: Quyển 4 - 141
Chương 142: Quyển 4 - 142
Chương 143: Quyển 4 - 143
Chương 144: Quyển 4 - 144
Chương 145: Quyển 4 - 145
Chương 146: Quyển 4 - 146
Chương 147: Quyển 4 - 147
Chương 148: Quyển 4 - 148
Chương 149: Quyển 4 - 149
Chương 150: Quyển 4 - 150
Chương 151: Quyển 4 - 151
Chương 152: Quyển 4 - 152
Chương 153: Quyển 4 - 153
Chương 154: Quyển 4 - 154
Chương 155: Quyển 4 - 155
Chương 156: Quyển 4 - 156
Chương 157: Quyển 4 - 157
Chương 158: Quyển 4 - 158
Chương 159: Quyển 4 - 159
Chương 160: Quyển 4 - 160
Chương 161: Quyển 4 - 161
Chương 162: Quyển 4 - 162
Chương 163: Quyển 4 - 163
Chương 164: Quyển 4 - 164
Chương 165: Quyển 4 - 165
Chương 166: Quyển 4 - 166
Chương 167: Quyển 4 - 167
Chương 168: Quyển 4 - 168
Chương 169: Quyển 4 - 169
Chương 170: Quyển 4 - 170
Chương 171: Quyển 4 - 171
Chương 172: Quyển 4 - 172
Chương 173: Quyển 4 - 173
Chương 174: Quyển 4 - 174
Chương 175: Quyển 4 - 175
Chương 176: Quyển 4 - 176
Chương 177: Quyển 4 - 177
Chương 178: Quyển 4 - 178
Chương 179: Quyển 4 - 179
Chương 180: Quyển 4 - 180
Chương 181: Quyển 4 - 181
Chương 182: Quyển 4 - 182
Chương 183: Quyển 4 - 183
Chương 184: Quyển 4 - 184
Chương 185: Quyển 4 - 185
Chương 186: Quyển 4 - 186
Chương 187: Quyển 4 - 187
Chương 188: Quyển 4 - 188
Chương 189: Quyển 4 - 189
Chương 190: Quyển 4 - 190
Chương 191: Quyển 4 - 191
Chương 192: Quyển 4 - 192
Chương 193: Quyển 4 - 193
Chương 194: Quyển 4 - 194
Chương 195: Quyển 4 - 195
Chương 196: Quyển 4 - 196
Chương 197: Quyển 5 - 197
Chương 198: Quyển 5 - 198
Chương 199: Quyển 5 - 199
Chương 200: Quyển 5 - 200
Chương 201: Quyển 5 - 201
Chương 202: Quyển 5 - 202
Chương 203: Quyển 5 - 203
Chương 204: Quyển 5 - 204
Chương 205: Quyển 5 - 205
Chương 206: Quyển 5 - 206
Chương 207: Quyển 5 - 207
Chương 208: Quyển 5 - 208
Chương 209: Quyển 5 - 209
Chương 210: Quyển 5 - 210
Chương 211: Quyển 5 - 211
Chương 212: Quyển 5 - 212
Chương 213: Quyển 5 - 213
Chương 214: Quyển 5 - 214
Chương 215: Quyển 5 - 215
Chương 216: Quyển 5 - 216
Chương 217: Quyển 5 - 217
Chương 218: Quyển 5 - 218
Chương 219: Quyển 5 - 219
Chương 220: Quyển 5 - 220
Chương 221: Quyển 5 - 221
Chương 222: Quyển 5 - 222
Chương 223: Quyển 5 - 223
Chương 224: Quyển 5 - 224
Chương 225: Quyển 5 - 225
Chương 226: Quyển 5 - 226
Chương 227: Quyển 5 - 227
Chương 228: Quyển 5 - 228
Chương 229: Quyển 5 - 229
Chương 230: Quyển 5 - 230
Chương 231: Quyển 5 - 231
Chương 232: Quyển 5 - 232
Chương 233: Quyển 5 - 233
Chương 234: Quyển 5 - 234
Chương 235: Quyển 5 - 235
Chương 236: Quyển 5 - 236
Chương 237: Quyển 5 - 237
Chương 238: Quyển 5 - 238
Chương 239: Quyển 5 - 239
Chương 240: Quyển 5 - 240
Chương 241: Quyển 5 - 241
Chương 242: Quyển 5 - 242
Chương 243: Quyển 5 - 243
Chương 244: Quyển 5 - 244
Chương 245: Quyển 5 - 245
Chương 246: Quyển 5 - 246
Chương 247: Quyển 5 - 247
Chương 248: Quyển 5 - 248
Chương 249: Quyển 5 - 249
Chương 250: Quyển 5 - 250
Chương 251: Quyển 5 - 251
Chương 252: Quyển 5 - 252
Chương 253: Quyển 5 - 253
Chương 254: Quyển 5 - 254
Chương 255: Quyển 5 - 255: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(1)
Chương 256: Quyển 5 - 256: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(2)
Chương 257: Quyển 5 - 257: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(3)
Chương 258: Quyển 5 - 258: Đêm bất tận (1)
Chương 259: Quyển 5 - 259: Đêm bất tận (2)
Chương 260: Quyển 5 - 260: Đêm bất tận (3)
Chương 261: Quyển 5 - 261: Anh nhớ lại bao nhiêu? (1)
Chương 262: Quyển 5 - 262: Anh nhớ lại bao nhiêu (2)
Chương 263: Quyển 5 - 263: Anh nhớ lại bao nhiêu? (3)
Chương 264: Quyển 5 - 264: Sự thẹn thùng của anh (1)
Chương 265: Quyển 5 - 265: Sự thẹn thùng của anh (2)
Chương 266: Quyển 5 - 266: Sự thẹn thùng của anh (3)
Chương 267: Quyển 5 - 267: Chuyện năm đó (1)
Chương 268: Quyển 5 - 268: Chuyện năm đó (2)
Chương 269: Quyển 5 - 269: Lấy một cô vợ (1)
Chương 270: Quyển 5 - 270: Lấy một cô vợ (2)
Chương 271: Quyển 5 - 271: Lấy một cô vợ (3)
Chương 272: Quyển 5 - 272: Cảnh Bình đi rồi (1)
Chương 273: Quyển 5 - 273: Cảnh Bình đi rồi (2)
Chương 274: Quyển 5 - 274: Cảnh Bình đi rồi (3)
Chương 275: Quyển 5 - 275: Paranoia (1)
Chương 276: Quyển 5 - 276: Paranoia (2)
Chương 277: Quyển 5 - 277: Ngọt ngào (1)
Chương 278: Quyển 5 - 278: Ngọt ngào (2)
Chương 279: Quyển 5 - 279: Người một nhà (1)
Chương 280: Quyển 5 - 280: Người một nhà (2)
Chương 281: Quyển 5 - 281: Sát thủ trở về (1)
Chương 282: Quyển 5 - 282: Sát thủ trở về (2)
Chương 283: Quyển 5 - 283: Sát thủ trở về (3)
Chương 284: Quyển 5 - 284: Sát thủ trở về (4)
Chương 285: Quyển 5 - 285: Uống cạn bát canh gà (1)
Chương 286: Quyển 5 - 286: Uống cạn bát canh gà (2)
Chương 287: Quyển 5 - 287: Uống cạn bát canh gà (3)
Chương 288: Quyển 5 - 288: Thánh nhân trong mộng (1)
Chương 289: Quyển 5 - 289: Thánh nhân trong mộng (2)
Chương 290: Quyển 5 - 290: Thánh nhân trong mộng (3)
Chương 291: Quyển 5 - 291: Ưu hóa toàn diện (1)
Chương 292: Quyển 5 - 292: Ưu hóa toàn diện (2)
Chương 293: Quyển 5 - 293: Ưu hóa toàn diện (3)
Chương 294: Quyển 5 - 294: Nếu như anh chết (1)
Chương 295: Quyển 5 - 295: Nếu như anh chết (2)
Chương 296: Quyển 5 - 296: Nếu như anh chết (3)
Chương 297: Quyển 5 - 297: Nếu như anh chết (4)
Chương 298: Quyển 5 - 298: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (1)
Chương 299: Quyển 5 - 299: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (2)
Chương 300: Quyển 5 - 300: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (3)
Chương 301: Quyển 5 - 301: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (4)
Chương 302: Quyển 5 - 302: Ân Phùng thật giả (1)
Chương 303: Quyển 5 - 303: Ân Phùng thật giả (2)
Chương 304: Quyển 5 - 304: Ân Phùng thật giả (3)
Chương 305: Quyển 5 - 305: Người trong liên hoàn (1)
Chương 306: Quyển 5 - 306: Người trong liên hoàn (2)
Chương 307: Quyển 5 - 307: Kẻ trừng phạt (1)
Chương 308: Quyển 5 - 308: Kẻ trừng phạt (2)
Chương 309: Quyển 5 - 309: Kẻ trừng phạt (3)
Chương 310: Quyển 5 - 310: Kẻ trừng phạt (4)
Chương 311: Quyển 5 - 311: Kẻ trừng phạt (5)
Chương 312: Quyển 5 - 312: A Hứa (1)
Chương 313: Quyển 5 - 313: A Hứa (2)
Chương 314: Quyển 5 - 314: Môn đồ (1)
Chương 315: Quyển 5 - 315: Môn đồ (2)
Chương 316: Quyển 5 - 316: Môn đồ (3)
Chương 317: Quyển 5 - 317: Phần kết (1)
Chương 318: Quyển 5 - 318: Phần kết (2)
Chương 319: Quyển 5 - 319: Phần kết (3)
Chương 320: Quyển 5 - 320: Phần kết (4)
Chương 321: Quyển 5 - 321: Phần kết (5)
Chương 322: Quyển 5 - 322: Phần kết (6)
Chương 323: Quyển 5 - 323: Phần kết (7)
Chương 324: Quyển 5 - 324: Phần kết (8)
Chương 325: Quyển 5 - 325: Phần kết (9)
Chương 326: Quyển 5 - 326: Phần kết (10)
Chương 327: Quyển 5 - 327: Phần kết (11)
Chương 328: Quyển 5 - 328: Phần kết (12)
Chương 329: Quyển 5 - 329: Phần kết (13)
Chương 330: Quyển 5 - 330: Phần kết (14)
Chương 331: Quyển 5 - 331: Phần kết (15)
Chương 332: Quyển 5 - 332: Phần kết (16)
Chương 333: Quyển 5 - 333: Phần kết (17)
Chương 334: Quyển 5 - 334: Phần kết (18)
Chương 335: Quyển 5 - 335: Phần kết (19)
Chương 336: Quyển 5 - 336: Phần kết (20)
Chương 337: Quyển 5 - 337: Phần kết (21)
Chương 338: Quyển 5 - 338: Phần kết (22)
Chương 339: Quyển 5 - 339: Phần kết (23)
Chương 340: Quyển 5 - 340: Phần kết (24)
Chương 341: Quyển 5 - 341: Phần kết (25)
Chương 342: Quyển 5 - 342: Phần kết (26)
Chương 343: Quyển 5 - 343: Phần kết (27)
Chương 344: Quyển 5 - 344: Phần kết (28)
Chương 345: Quyển 5 - 345: Phần kết (29)
Chương 346: Quyển 5 - 346: Phần kết (30)
Chương 347: Quyển 5 - 347: Phần kết (31)
Chương 348: Quyển 5 - 348: Phần kết (32)
Không tìm thấy chương nào phù hợp