Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 5 - 289: Thánh nhân trong mộng (2)
Gã trước nay chưa từng dọn dẹp sau khi gây án, hiện trường phạm tội vô cùng bẩn thỉu, đủ mọi dấu vết. Xác chết bị vứt tại chỗ, căn bản không hề có ý định che giấu. Nhà gã vừa bẩn vừa thối chẳng khác nào bãi rác, đúng chất nơi ở của một gã tâm thần.
Nhưng nói gã hoàn toàn không có năng lực tổ chức thì không đúng. Vì trước khi gây án, gã sẽ tắm rửa sạch sẽ gọn gàng. Gã còn có đặc trưng phạm tội của riêng mình, mang “vật kỷ niệm” đi. Nhìn từ hai điểm này có thể thấy gã rất có nghi thức cảm. Khi bị truy bắt, gã linh hoạt trốn thoát mọi tầng bao vây dày đặc của cảnh sát, trèo đèo lội suối, hành động cẩn thận, tùy cơ ứng biến, lẩn trốn trong một thời gian dài.
Ân Phùng cầm bút gõ nhẹ lên hồ sơ. Điều này cho biết bản thân Hứa Bá Bình rất có tư duy và tố chất của tội phạm. Nếu não không bị tổn thương do vụ tai nạn kia, trở nên dễ nổi nóng, tâm trạng dễ mất kiểm soát thì trình độ gây án của gã sẽ tốt hơn rất nhiều, cảnh sát e rằng khó lòng bắt được gã.
Tim Ân Phùng đập mạnh, cảm giác như sắp nắm bắt được điều gì. Anh cầm hồ sơ vụ án “sát thủ học trò” lên, đặt hai tập hồ sơ cùng một chỗ, đầu mày nhíu chặt, chìm trong suy tư rồi cười.
Có lẽ làm như vậy sẽ bắt được kẻ đó khi hắn không ngờ tới nhất mà không cần mò kim đáy bể như hiện tại…
Đã nghĩ ra cách, Ân Phùng bèn đặt hồ sơ xuống, đọc không ngừng nghỉ suốt một, hai tiếng khiến anh khá mệt, thấy góc bàn có chai nước khoáng liền cầm lên uống rồi ngả lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng ban trưa rất tĩnh lặng, thỉnh thoảng lại có người đi trên hành lang, anh hình như nghe thấy tiếng cười và tiếng nói chuyện của Đinh Hùng Vĩ cùng vài ba tiếng bước chân khác. Vết thương vừa lành, tối qua lại ngủ ít, ban nãy còn tiêu hao rất nhiều sức lực, anh bèn nhắm mắt tựa vào trong ghế của Vưu Minh Hứa, nhớ lại ánh mắt bất lực và ngậm ý cười cùng dáng vẻ khi nói “Em uống hết là được chứ gì” của cô, anh không giấu nổi nụ cười.
Muốn ôm cô, muốn làm cô, cứ muốn nhìn cô bị anh ghẹo đến đỏ mặt đòi phản kháng nhưng lại không nhẫn tâm phản kháng.
Giống như con hổ cái cực kỳ hoang dã, từ nay về sau bị anh ôm trong lòng.
Ân Phùng không ngờ mình sẽ nằm mơ, hơn nữa còn mơ về khoảng thời gian bị giam cầm ở Quý Châu.
Tỉnh lại sau lần bị thương này, anh nhớ ra rất nhiều chuyện, bao gồm khoảng thời gian quen biết và yêu đương cùng Vưu Minh Hứa. Cũng nhớ lại không ít việc đã phải trải qua ở Quý Châu, dù chỉ là những kí ức rời rạc, không hoàn chỉnh. Anh luôn có cảm giác bản thân đã quên đi chuyện gì đó vô cùng quan trọng, nhưng càng cố nhớ đầu lại càng đau nên quyết định bỏ mặc, đợi kí ức và đại não tự hồi phục theo thời gian.
Đoạn kí ức đó khiến tiềm thức của anh tìm cách lẩn tránh, rất ít khi mơ tới tình cảnh khi ấy. Giống như có một tấm chắn ngăn cách hoàn toàn anh và bí mật trong khoảng thời gian đó. Vậy mà không ngờ, sau một buổi chiều đọc rất nhiều tư liệu của các vụ hung án, trong đầu tràn ngập hình ảnh máu tanh, anh lại mơ về những ngày tháng đó.
Đó là một căn phòng đặc biệt yên tĩnh, yên tĩnh hệt như buổi chiều anh đang mơ màng này.
Anh dường như ngửi thấy mùi máu, cơ thể rất đau đớn, mở mắt liền thấy sàn đầy máu. Còn anh mặc chiếc áo phông gần như rách bươm, nằm sấp trên sàn.
Anh ngẩng đầu nhìn, phòng không người, không xa có một chiếc bàn, bên trên có đủ các loại dao, cưa, gậy kích điện, bật lửa… Rất nhiều dụng cụ đều dính máu.
Đó là máu của anh.
Ân Phùng từ từ bò dậy. Dù ngông nghênh như anh lúc này nhìn thấy những công cụ từng “hầu hạ” mình kia cũng không khỏi sợ hãi đến tận cốt tủy.
Bấy giờ tuy không có người trông coi, song anh biết rõ mình sẽ chẳng thể nào thoát khỏi địa ngục này. Nhưng nếu anh đã đứng dậy thì sẽ muốn ra ngoài.
Song anh không biết mình phải đi đâu.
A Hứa đâu, A Hứa của anh đâu?
Ân Phùng đang chìm trong giấc mộng xưa, vừa nhớ đến Vưu Minh Hứa liền thấy ngực đau như bị đục khoét. Bóng tối và nỗi cô độc vô tận đó như một con quái thú đứng ngay phía sau anh. Anh hoàn toàn không biết bàn tay đặt bên cạnh ghế của mình đang siết chặt.
Anh loạng choạng tiến về phía trước trong hành lang tối đen. Vách tường sần sùi lạnh ngắt, sinh động như thật, cảnh tượng quen thuộc như được khắc sâu trong kí ức, anh biết mình từng đến đây, thực sự đã từng đến đây.
Ân Phùng đi đến cửa một gian phòng, từ từ quay đầu.
Anh nghe thấy có tiếng người nói chuyện bên trong, rất quen tai. Hai giọng nói đó anh đều từng nghe.
Gian phòng này có cửa sổ nên có ánh sáng, một người đàn ông đứng trước bàn, quay lưng về phía anh. Bóng lưng đó quen thuộc đến thế, cao lớn, thẳng tắp, cũng thích mặc đồ màu đen màu lạnh như anh. Nghe thấy tiếng động, người đó quay đầu, Ân Phùng một lần nữa nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng, mờ mịt như chất chứa muôn vàn suy tư kia. Khuôn mặt lạnh lùng gần giống Ân Phùng nở nụ cười nhạt tàn nhẫn.
Ân Trần.
Anh ta nói: “Ân Phùng lại không ngoan rồi, dám lén lút chạy ra ngoài cơ đấy. Hôm qua anh trai chơi cùng cậu như thế, chẳng phải cậu rất thích hay sao? Vì sao không ngoan ngoãn chờ đợi, Ân Phùng… là bảo bối của anh, là ý nghĩa mà anh muốn chứng minh cơ mà.”
Ân Phùng nghe thấy bản thân ngập ngừng gọi một tiếng: “Anh…”
Sau đó, anh thấy nụ cười trên mặt Ân Trần dần tan biến, anh ta nói: “Cậu nhìn thấy rồi, đúng không? Cậu biết rồi.”
Ân Phùng từ từ quay đầu, nhìn người đang ngồi trên ghế bị Ân Trần che khuất chỉ lộ ra nửa người.
“Cậu ta sớm muộn cũng biết.” Ân Phùng nghe thấy người đó nói, giọng vô cùng quen thuộc song anh lại không nhận ra được người đó là ai.
Anh chỉ thấy đó là một người đàn ông, dáng người cao gầy, mặc quần đen áo đen, đeo kính ngồi tại đó. Lòng Ân Phùng như bị thứ gì nặng nề đập trúng, hắn là… hắn là…
Nhưng trong mơ như có một tầng mây sáng vấn vương khắp chốn, Ân Phùng không nhìn rõ được mặt hắn, chỉ có cảm giác vô cùng quen thuộc, anh quen biết hắn. Hắn là… một người khiến người ta không thể coi thường.
Kẻ đó đứng dậy, mặt vẫn như bị mây che phủ, vỗ vai Ân Trần nói: “Tôi nhìn trúng Cố Thiên Thành rồi, quá trình thay đổi và hấp thu của cậu ta giao cho anh đấy.”
Ân Trần đáp: “Được.” Đoạn nhìn Ân Phùng, cười nói: “Vậy cậu ta tính sao?”
Kẻ đó nói: “Nếu đã sắp thành thằng vô dụng thì vứt đi.”
Ân Trần cười nói: “Anh nỡ?”
Kẻ đó nói: “Nỡ. Nhân cách chính là thứ ti tiện, không phá không lập, không chết không sinh.”
Ân Phùng choáng váng, trong đầu là giọng nói quen thuộc không ngừng lặp đi lặp lại.
Không phá không lập, không chết không sinh.
Không phá không lập, không chết không sinh.
Không phá không lập, không chết không sinh.
…
Anh như sắp nhìn thấy một góc của một chuyện to lớn bị lãng quên, một bí mật bị chôn vùi song lại chẳng thể nhìn rõ được.
Hết chương 289
Nhưng nói gã hoàn toàn không có năng lực tổ chức thì không đúng. Vì trước khi gây án, gã sẽ tắm rửa sạch sẽ gọn gàng. Gã còn có đặc trưng phạm tội của riêng mình, mang “vật kỷ niệm” đi. Nhìn từ hai điểm này có thể thấy gã rất có nghi thức cảm. Khi bị truy bắt, gã linh hoạt trốn thoát mọi tầng bao vây dày đặc của cảnh sát, trèo đèo lội suối, hành động cẩn thận, tùy cơ ứng biến, lẩn trốn trong một thời gian dài.
Ân Phùng cầm bút gõ nhẹ lên hồ sơ. Điều này cho biết bản thân Hứa Bá Bình rất có tư duy và tố chất của tội phạm. Nếu não không bị tổn thương do vụ tai nạn kia, trở nên dễ nổi nóng, tâm trạng dễ mất kiểm soát thì trình độ gây án của gã sẽ tốt hơn rất nhiều, cảnh sát e rằng khó lòng bắt được gã.
Tim Ân Phùng đập mạnh, cảm giác như sắp nắm bắt được điều gì. Anh cầm hồ sơ vụ án “sát thủ học trò” lên, đặt hai tập hồ sơ cùng một chỗ, đầu mày nhíu chặt, chìm trong suy tư rồi cười.
Có lẽ làm như vậy sẽ bắt được kẻ đó khi hắn không ngờ tới nhất mà không cần mò kim đáy bể như hiện tại…
Đã nghĩ ra cách, Ân Phùng bèn đặt hồ sơ xuống, đọc không ngừng nghỉ suốt một, hai tiếng khiến anh khá mệt, thấy góc bàn có chai nước khoáng liền cầm lên uống rồi ngả lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng ban trưa rất tĩnh lặng, thỉnh thoảng lại có người đi trên hành lang, anh hình như nghe thấy tiếng cười và tiếng nói chuyện của Đinh Hùng Vĩ cùng vài ba tiếng bước chân khác. Vết thương vừa lành, tối qua lại ngủ ít, ban nãy còn tiêu hao rất nhiều sức lực, anh bèn nhắm mắt tựa vào trong ghế của Vưu Minh Hứa, nhớ lại ánh mắt bất lực và ngậm ý cười cùng dáng vẻ khi nói “Em uống hết là được chứ gì” của cô, anh không giấu nổi nụ cười.
Muốn ôm cô, muốn làm cô, cứ muốn nhìn cô bị anh ghẹo đến đỏ mặt đòi phản kháng nhưng lại không nhẫn tâm phản kháng.
Giống như con hổ cái cực kỳ hoang dã, từ nay về sau bị anh ôm trong lòng.
Ân Phùng không ngờ mình sẽ nằm mơ, hơn nữa còn mơ về khoảng thời gian bị giam cầm ở Quý Châu.
Tỉnh lại sau lần bị thương này, anh nhớ ra rất nhiều chuyện, bao gồm khoảng thời gian quen biết và yêu đương cùng Vưu Minh Hứa. Cũng nhớ lại không ít việc đã phải trải qua ở Quý Châu, dù chỉ là những kí ức rời rạc, không hoàn chỉnh. Anh luôn có cảm giác bản thân đã quên đi chuyện gì đó vô cùng quan trọng, nhưng càng cố nhớ đầu lại càng đau nên quyết định bỏ mặc, đợi kí ức và đại não tự hồi phục theo thời gian.
Đoạn kí ức đó khiến tiềm thức của anh tìm cách lẩn tránh, rất ít khi mơ tới tình cảnh khi ấy. Giống như có một tấm chắn ngăn cách hoàn toàn anh và bí mật trong khoảng thời gian đó. Vậy mà không ngờ, sau một buổi chiều đọc rất nhiều tư liệu của các vụ hung án, trong đầu tràn ngập hình ảnh máu tanh, anh lại mơ về những ngày tháng đó.
Đó là một căn phòng đặc biệt yên tĩnh, yên tĩnh hệt như buổi chiều anh đang mơ màng này.
Anh dường như ngửi thấy mùi máu, cơ thể rất đau đớn, mở mắt liền thấy sàn đầy máu. Còn anh mặc chiếc áo phông gần như rách bươm, nằm sấp trên sàn.
Anh ngẩng đầu nhìn, phòng không người, không xa có một chiếc bàn, bên trên có đủ các loại dao, cưa, gậy kích điện, bật lửa… Rất nhiều dụng cụ đều dính máu.
Đó là máu của anh.
Ân Phùng từ từ bò dậy. Dù ngông nghênh như anh lúc này nhìn thấy những công cụ từng “hầu hạ” mình kia cũng không khỏi sợ hãi đến tận cốt tủy.
Bấy giờ tuy không có người trông coi, song anh biết rõ mình sẽ chẳng thể nào thoát khỏi địa ngục này. Nhưng nếu anh đã đứng dậy thì sẽ muốn ra ngoài.
Song anh không biết mình phải đi đâu.
A Hứa đâu, A Hứa của anh đâu?
Ân Phùng đang chìm trong giấc mộng xưa, vừa nhớ đến Vưu Minh Hứa liền thấy ngực đau như bị đục khoét. Bóng tối và nỗi cô độc vô tận đó như một con quái thú đứng ngay phía sau anh. Anh hoàn toàn không biết bàn tay đặt bên cạnh ghế của mình đang siết chặt.
Anh loạng choạng tiến về phía trước trong hành lang tối đen. Vách tường sần sùi lạnh ngắt, sinh động như thật, cảnh tượng quen thuộc như được khắc sâu trong kí ức, anh biết mình từng đến đây, thực sự đã từng đến đây.
Ân Phùng đi đến cửa một gian phòng, từ từ quay đầu.
Anh nghe thấy có tiếng người nói chuyện bên trong, rất quen tai. Hai giọng nói đó anh đều từng nghe.
Gian phòng này có cửa sổ nên có ánh sáng, một người đàn ông đứng trước bàn, quay lưng về phía anh. Bóng lưng đó quen thuộc đến thế, cao lớn, thẳng tắp, cũng thích mặc đồ màu đen màu lạnh như anh. Nghe thấy tiếng động, người đó quay đầu, Ân Phùng một lần nữa nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng, mờ mịt như chất chứa muôn vàn suy tư kia. Khuôn mặt lạnh lùng gần giống Ân Phùng nở nụ cười nhạt tàn nhẫn.
Ân Trần.
Anh ta nói: “Ân Phùng lại không ngoan rồi, dám lén lút chạy ra ngoài cơ đấy. Hôm qua anh trai chơi cùng cậu như thế, chẳng phải cậu rất thích hay sao? Vì sao không ngoan ngoãn chờ đợi, Ân Phùng… là bảo bối của anh, là ý nghĩa mà anh muốn chứng minh cơ mà.”
Ân Phùng nghe thấy bản thân ngập ngừng gọi một tiếng: “Anh…”
Sau đó, anh thấy nụ cười trên mặt Ân Trần dần tan biến, anh ta nói: “Cậu nhìn thấy rồi, đúng không? Cậu biết rồi.”
Ân Phùng từ từ quay đầu, nhìn người đang ngồi trên ghế bị Ân Trần che khuất chỉ lộ ra nửa người.
“Cậu ta sớm muộn cũng biết.” Ân Phùng nghe thấy người đó nói, giọng vô cùng quen thuộc song anh lại không nhận ra được người đó là ai.
Anh chỉ thấy đó là một người đàn ông, dáng người cao gầy, mặc quần đen áo đen, đeo kính ngồi tại đó. Lòng Ân Phùng như bị thứ gì nặng nề đập trúng, hắn là… hắn là…
Nhưng trong mơ như có một tầng mây sáng vấn vương khắp chốn, Ân Phùng không nhìn rõ được mặt hắn, chỉ có cảm giác vô cùng quen thuộc, anh quen biết hắn. Hắn là… một người khiến người ta không thể coi thường.
Kẻ đó đứng dậy, mặt vẫn như bị mây che phủ, vỗ vai Ân Trần nói: “Tôi nhìn trúng Cố Thiên Thành rồi, quá trình thay đổi và hấp thu của cậu ta giao cho anh đấy.”
Ân Trần đáp: “Được.” Đoạn nhìn Ân Phùng, cười nói: “Vậy cậu ta tính sao?”
Kẻ đó nói: “Nếu đã sắp thành thằng vô dụng thì vứt đi.”
Ân Trần cười nói: “Anh nỡ?”
Kẻ đó nói: “Nỡ. Nhân cách chính là thứ ti tiện, không phá không lập, không chết không sinh.”
Ân Phùng choáng váng, trong đầu là giọng nói quen thuộc không ngừng lặp đi lặp lại.
Không phá không lập, không chết không sinh.
Không phá không lập, không chết không sinh.
Không phá không lập, không chết không sinh.
…
Anh như sắp nhìn thấy một góc của một chuyện to lớn bị lãng quên, một bí mật bị chôn vùi song lại chẳng thể nhìn rõ được.
Hết chương 289
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Mê Hồn Lộ
Chương 2: Quyển 1 - 2
Chương 3: Quyển 1 - 3
Chương 4: Quyển 1 - 4
Chương 5: Quyển 1 - 5
Chương 6: Quyển 1 - 6
Chương 7: Quyển 1 - 7
Chương 8: Quyển 1 - 8
Chương 9: Quyển 1 - 9
Chương 10: Quyển 1 - 10
Chương 11: Quyển 1 - 11
Chương 12: Quyển 1 - 12
Chương 13: Quyển 1 - 13
Chương 14: Quyển 1 - 14
Chương 15: Quyển 1 - 15
Chương 16: Quyển 1 - 16
Chương 17: Quyển 1 - 17
Chương 18: Quyển 1 - 18
Chương 19: Quyển 1 - 19
Chương 20: Quyển 1 - 20
Chương 21: Quyển 2 - 21: Dương Quan Đạo
Chương 22: Quyển 2 - 22
Chương 23: Quyển 2 - 23
Chương 24: Quyển 2 - 24
Chương 25: Quyển 2 - 25
Chương 26: Quyển 2 - 26
Chương 27: Quyển 2 - 27
Chương 28: Quyển 2 - 28
Chương 29: Quyển 2 - 29
Chương 30: Quyển 2 - 30
Chương 31: Quyển 2 - 31
Chương 32: Quyển 2 - 32
Chương 33: Quyển 2 - 33
Chương 34: Quyển 2 - 34
Chương 35: Quyển 2 - 35
Chương 36: Quyển 2 - 36
Chương 37: Quyển 2 - 37
Chương 38: Quyển 2 - 38
Chương 39: Quyển 2 - 39
Chương 40: Quyển 2 - 40
Chương 41: Quyển 2 - 41
Chương 42: Quyển 2 - 42
Chương 43: Quyển 2 - 43
Chương 44: Quyển 2 - 44
Chương 45: Quyển 2 - 45
Chương 46: Quyển 2 - 46
Chương 47: Quyển 2 - 47
Chương 48: Quyển 2 - 48
Chương 49: Quyển 2 - 49
Chương 50: Quyển 2 - 50
Chương 51: Quyển 2 - 51
Chương 52: Quyển 2 - 52
Chương 53: Quyển 2 - 53
Chương 54: Quyển 2 - 54
Chương 55: Quyển 2 - 55
Chương 56: Quyển 2 - 56
Chương 57: Quyển 2 - 57
Chương 58: Quyển 2 - 58
Chương 59: Quyển 2 - 59
Chương 60: Quyển 2 - 60
Chương 61: Quyển 2 - 61
Chương 62: Quyển 2 - 62
Chương 63: Quyển 2 - 63
Chương 64: Quyển 3 - 64: Mộng Hoàn Hương
Chương 65: Quyển 3 - 65
Chương 66: Quyển 3 - 66
Chương 67: Quyển 3 - 67
Chương 68: Quyển 3 - 68
Chương 69: Quyển 3 - 69
Chương 70: Quyển 3 - 70
Chương 71: Quyển 3 - 71
Chương 72: Quyển 3 - 72
Chương 73: Quyển 3 - 73
Chương 74: Quyển 3 - 74
Chương 75: Quyển 3 - 75
Chương 76: Quyển 3 - 76
Chương 77: Quyển 3 - 77
Chương 78: Quyển 3 - 78
Chương 79: Quyển 3 - 79
Chương 80: Quyển 3 - 80
Chương 81: Quyển 3 - 81
Chương 82: Quyển 3 - 82
Chương 83: Quyển 3 - 83
Chương 84: Quyển 3 - 84
Chương 85: Quyển 3 - 85
Chương 86: Quyển 3 - 86
Chương 87: Quyển 3 - 87
Chương 88: Quyển 3 - 88
Chương 89: Quyển 3 - 89
Chương 90: Quyển 3 - 90
Chương 91: Quyển 3 - 91
Chương 92: Quyển 3 - 92
Chương 93: Quyển 3 - 93
Chương 94: Quyển 3 - 94
Chương 95: Quyển 3 - 95
Chương 96: Quyển 3 - 96
Chương 97: Quyển 3 - 97
Chương 98: Quyển 3 - 98
Chương 99: Quyển 3 - 99
Chương 100: Quyển 3 - 100
Chương 101: Quyển 3 - 101
Chương 102: Quyển 3 - 102
Chương 103: Quyển 3 - 103
Chương 104: Quyển 3 - 104
Chương 105: Quyển 3 - 105
Chương 106: Quyển 3 - 106
Chương 107: Quyển 3 - 107
Chương 108: Quyển 3 - 108
Chương 109: Quyển 3 - 109
Chương 110: Quyển 3 - 110
Chương 111: Quyển 3 - 111
Chương 112: Quyển 3 - 112
Chương 113: Quyển 3 - 113
Chương 114: Quyển 3 - 114
Chương 115: Quyển 3 - 115
Chương 116: Quyển 3 - 116
Chương 117: Quyển 3 - 117
Chương 118: Quyển 3 - 118
Chương 119: Quyển 3 - 119
Chương 120: Quyển 3 - 120
Chương 121: Quyển 3 - 121
Chương 122: Quyển 3 - 122
Chương 123: Quyển 3 - 123
Chương 124: Quyển 3 - 124
Chương 125: Quyển 3 - 125
Chương 126: Quyển 3 - 126
Chương 127: Quyển 3 - 127
Chương 128: Quyển 3 - 128
Chương 129: Quyển 3 - 129
Chương 130: Quyển 3 - 130
Chương 131: Quyển 3 - 131
Chương 132: Quyển 4 - 132: Chớ quay đầu
Chương 133: Quyển 4 - 133
Chương 134: Quyển 4 - 134
Chương 135: Quyển 4 - 135
Chương 136: Quyển 4 - 136
Chương 137: Quyển 4 - 137
Chương 138: Quyển 4 - 138
Chương 139: Quyển 4 - 139
Chương 140: Quyển 4 - 140
Chương 141: Quyển 4 - 141
Chương 142: Quyển 4 - 142
Chương 143: Quyển 4 - 143
Chương 144: Quyển 4 - 144
Chương 145: Quyển 4 - 145
Chương 146: Quyển 4 - 146
Chương 147: Quyển 4 - 147
Chương 148: Quyển 4 - 148
Chương 149: Quyển 4 - 149
Chương 150: Quyển 4 - 150
Chương 151: Quyển 4 - 151
Chương 152: Quyển 4 - 152
Chương 153: Quyển 4 - 153
Chương 154: Quyển 4 - 154
Chương 155: Quyển 4 - 155
Chương 156: Quyển 4 - 156
Chương 157: Quyển 4 - 157
Chương 158: Quyển 4 - 158
Chương 159: Quyển 4 - 159
Chương 160: Quyển 4 - 160
Chương 161: Quyển 4 - 161
Chương 162: Quyển 4 - 162
Chương 163: Quyển 4 - 163
Chương 164: Quyển 4 - 164
Chương 165: Quyển 4 - 165
Chương 166: Quyển 4 - 166
Chương 167: Quyển 4 - 167
Chương 168: Quyển 4 - 168
Chương 169: Quyển 4 - 169
Chương 170: Quyển 4 - 170
Chương 171: Quyển 4 - 171
Chương 172: Quyển 4 - 172
Chương 173: Quyển 4 - 173
Chương 174: Quyển 4 - 174
Chương 175: Quyển 4 - 175
Chương 176: Quyển 4 - 176
Chương 177: Quyển 4 - 177
Chương 178: Quyển 4 - 178
Chương 179: Quyển 4 - 179
Chương 180: Quyển 4 - 180
Chương 181: Quyển 4 - 181
Chương 182: Quyển 4 - 182
Chương 183: Quyển 4 - 183
Chương 184: Quyển 4 - 184
Chương 185: Quyển 4 - 185
Chương 186: Quyển 4 - 186
Chương 187: Quyển 4 - 187
Chương 188: Quyển 4 - 188
Chương 189: Quyển 4 - 189
Chương 190: Quyển 4 - 190
Chương 191: Quyển 4 - 191
Chương 192: Quyển 4 - 192
Chương 193: Quyển 4 - 193
Chương 194: Quyển 4 - 194
Chương 195: Quyển 4 - 195
Chương 196: Quyển 4 - 196
Chương 197: Quyển 5 - 197
Chương 198: Quyển 5 - 198
Chương 199: Quyển 5 - 199
Chương 200: Quyển 5 - 200
Chương 201: Quyển 5 - 201
Chương 202: Quyển 5 - 202
Chương 203: Quyển 5 - 203
Chương 204: Quyển 5 - 204
Chương 205: Quyển 5 - 205
Chương 206: Quyển 5 - 206
Chương 207: Quyển 5 - 207
Chương 208: Quyển 5 - 208
Chương 209: Quyển 5 - 209
Chương 210: Quyển 5 - 210
Chương 211: Quyển 5 - 211
Chương 212: Quyển 5 - 212
Chương 213: Quyển 5 - 213
Chương 214: Quyển 5 - 214
Chương 215: Quyển 5 - 215
Chương 216: Quyển 5 - 216
Chương 217: Quyển 5 - 217
Chương 218: Quyển 5 - 218
Chương 219: Quyển 5 - 219
Chương 220: Quyển 5 - 220
Chương 221: Quyển 5 - 221
Chương 222: Quyển 5 - 222
Chương 223: Quyển 5 - 223
Chương 224: Quyển 5 - 224
Chương 225: Quyển 5 - 225
Chương 226: Quyển 5 - 226
Chương 227: Quyển 5 - 227
Chương 228: Quyển 5 - 228
Chương 229: Quyển 5 - 229
Chương 230: Quyển 5 - 230
Chương 231: Quyển 5 - 231
Chương 232: Quyển 5 - 232
Chương 233: Quyển 5 - 233
Chương 234: Quyển 5 - 234
Chương 235: Quyển 5 - 235
Chương 236: Quyển 5 - 236
Chương 237: Quyển 5 - 237
Chương 238: Quyển 5 - 238
Chương 239: Quyển 5 - 239
Chương 240: Quyển 5 - 240
Chương 241: Quyển 5 - 241
Chương 242: Quyển 5 - 242
Chương 243: Quyển 5 - 243
Chương 244: Quyển 5 - 244
Chương 245: Quyển 5 - 245
Chương 246: Quyển 5 - 246
Chương 247: Quyển 5 - 247
Chương 248: Quyển 5 - 248
Chương 249: Quyển 5 - 249
Chương 250: Quyển 5 - 250
Chương 251: Quyển 5 - 251
Chương 252: Quyển 5 - 252
Chương 253: Quyển 5 - 253
Chương 254: Quyển 5 - 254
Chương 255: Quyển 5 - 255: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(1)
Chương 256: Quyển 5 - 256: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(2)
Chương 257: Quyển 5 - 257: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(3)
Chương 258: Quyển 5 - 258: Đêm bất tận (1)
Chương 259: Quyển 5 - 259: Đêm bất tận (2)
Chương 260: Quyển 5 - 260: Đêm bất tận (3)
Chương 261: Quyển 5 - 261: Anh nhớ lại bao nhiêu? (1)
Chương 262: Quyển 5 - 262: Anh nhớ lại bao nhiêu (2)
Chương 263: Quyển 5 - 263: Anh nhớ lại bao nhiêu? (3)
Chương 264: Quyển 5 - 264: Sự thẹn thùng của anh (1)
Chương 265: Quyển 5 - 265: Sự thẹn thùng của anh (2)
Chương 266: Quyển 5 - 266: Sự thẹn thùng của anh (3)
Chương 267: Quyển 5 - 267: Chuyện năm đó (1)
Chương 268: Quyển 5 - 268: Chuyện năm đó (2)
Chương 269: Quyển 5 - 269: Lấy một cô vợ (1)
Chương 270: Quyển 5 - 270: Lấy một cô vợ (2)
Chương 271: Quyển 5 - 271: Lấy một cô vợ (3)
Chương 272: Quyển 5 - 272: Cảnh Bình đi rồi (1)
Chương 273: Quyển 5 - 273: Cảnh Bình đi rồi (2)
Chương 274: Quyển 5 - 274: Cảnh Bình đi rồi (3)
Chương 275: Quyển 5 - 275: Paranoia (1)
Chương 276: Quyển 5 - 276: Paranoia (2)
Chương 277: Quyển 5 - 277: Ngọt ngào (1)
Chương 278: Quyển 5 - 278: Ngọt ngào (2)
Chương 279: Quyển 5 - 279: Người một nhà (1)
Chương 280: Quyển 5 - 280: Người một nhà (2)
Chương 281: Quyển 5 - 281: Sát thủ trở về (1)
Chương 282: Quyển 5 - 282: Sát thủ trở về (2)
Chương 283: Quyển 5 - 283: Sát thủ trở về (3)
Chương 284: Quyển 5 - 284: Sát thủ trở về (4)
Chương 285: Quyển 5 - 285: Uống cạn bát canh gà (1)
Chương 286: Quyển 5 - 286: Uống cạn bát canh gà (2)
Chương 287: Quyển 5 - 287: Uống cạn bát canh gà (3)
Chương 288: Quyển 5 - 288: Thánh nhân trong mộng (1)
Chương 289: Quyển 5 - 289: Thánh nhân trong mộng (2)
Chương 290: Quyển 5 - 290: Thánh nhân trong mộng (3)
Chương 291: Quyển 5 - 291: Ưu hóa toàn diện (1)
Chương 292: Quyển 5 - 292: Ưu hóa toàn diện (2)
Chương 293: Quyển 5 - 293: Ưu hóa toàn diện (3)
Chương 294: Quyển 5 - 294: Nếu như anh chết (1)
Chương 295: Quyển 5 - 295: Nếu như anh chết (2)
Chương 296: Quyển 5 - 296: Nếu như anh chết (3)
Chương 297: Quyển 5 - 297: Nếu như anh chết (4)
Chương 298: Quyển 5 - 298: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (1)
Chương 299: Quyển 5 - 299: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (2)
Chương 300: Quyển 5 - 300: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (3)
Chương 301: Quyển 5 - 301: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (4)
Chương 302: Quyển 5 - 302: Ân Phùng thật giả (1)
Chương 303: Quyển 5 - 303: Ân Phùng thật giả (2)
Chương 304: Quyển 5 - 304: Ân Phùng thật giả (3)
Chương 305: Quyển 5 - 305: Người trong liên hoàn (1)
Chương 306: Quyển 5 - 306: Người trong liên hoàn (2)
Chương 307: Quyển 5 - 307: Kẻ trừng phạt (1)
Chương 308: Quyển 5 - 308: Kẻ trừng phạt (2)
Chương 309: Quyển 5 - 309: Kẻ trừng phạt (3)
Chương 310: Quyển 5 - 310: Kẻ trừng phạt (4)
Chương 311: Quyển 5 - 311: Kẻ trừng phạt (5)
Chương 312: Quyển 5 - 312: A Hứa (1)
Chương 313: Quyển 5 - 313: A Hứa (2)
Chương 314: Quyển 5 - 314: Môn đồ (1)
Chương 315: Quyển 5 - 315: Môn đồ (2)
Chương 316: Quyển 5 - 316: Môn đồ (3)
Chương 317: Quyển 5 - 317: Phần kết (1)
Chương 318: Quyển 5 - 318: Phần kết (2)
Chương 319: Quyển 5 - 319: Phần kết (3)
Chương 320: Quyển 5 - 320: Phần kết (4)
Chương 321: Quyển 5 - 321: Phần kết (5)
Chương 322: Quyển 5 - 322: Phần kết (6)
Chương 323: Quyển 5 - 323: Phần kết (7)
Chương 324: Quyển 5 - 324: Phần kết (8)
Chương 325: Quyển 5 - 325: Phần kết (9)
Chương 326: Quyển 5 - 326: Phần kết (10)
Chương 327: Quyển 5 - 327: Phần kết (11)
Chương 328: Quyển 5 - 328: Phần kết (12)
Chương 329: Quyển 5 - 329: Phần kết (13)
Chương 330: Quyển 5 - 330: Phần kết (14)
Chương 331: Quyển 5 - 331: Phần kết (15)
Chương 332: Quyển 5 - 332: Phần kết (16)
Chương 333: Quyển 5 - 333: Phần kết (17)
Chương 334: Quyển 5 - 334: Phần kết (18)
Chương 335: Quyển 5 - 335: Phần kết (19)
Chương 336: Quyển 5 - 336: Phần kết (20)
Chương 337: Quyển 5 - 337: Phần kết (21)
Chương 338: Quyển 5 - 338: Phần kết (22)
Chương 339: Quyển 5 - 339: Phần kết (23)
Chương 340: Quyển 5 - 340: Phần kết (24)
Chương 341: Quyển 5 - 341: Phần kết (25)
Chương 342: Quyển 5 - 342: Phần kết (26)
Chương 343: Quyển 5 - 343: Phần kết (27)
Chương 344: Quyển 5 - 344: Phần kết (28)
Chương 345: Quyển 5 - 345: Phần kết (29)
Chương 346: Quyển 5 - 346: Phần kết (30)
Chương 347: Quyển 5 - 347: Phần kết (31)
Chương 348: Quyển 5 - 348: Phần kết (32)
Không tìm thấy chương nào phù hợp