Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 193
04:33 - 18.05.2026
2,111 lượt xem
"Cô có nhóm máu RH âm tính sao? Cô bé bị mất nhiều máu, bây giờ cần truyền máu, nhưng nhóm máu này làm nhóm máu hiếm, hơn nữa còn bài xích với nhóm máu O, vì vậy chúng tôi không thể truyền nhóm máu O vào, trước mắt bệnh viện chúng tôi không có nhóm máu RH âm tính." Y tá nói ngắn gọn tình hình trước mắt với Đào Du Du, nói xong, cô ta mở to hai mắt mong chờ nhìn Đào Du Du.
Nói như vậy, nhóm máu RH âm tính là nhóm máu hiếm, nhóm máu của hai mẹ con có tỉ lệ tương thích đến 90%, bởi vì nhóm máu RH âm tính bài xích với những nhóm máu khác, vì vậy người bình thường có thể sinh con có nhóm máu RH âm tính, nhất định người mẹ cũng có nhóm máu này.
Nhưng, chính là một vấn đề đơn giản, đối với Đào Du Du lại giống như Ngũ lôi oanh đỉnh.
Bởi vì nhóm máu của cô không phải là RH âm tính, điều này cũng có nghĩa, cô không có cách nào cứu con mình.
"Tôi.......Hình như của tôi là nhóm máu O........Làm sao bây giờ, cô y tá, tôi cầu xin các người, cho dù phải dùng cách gì cũng nhất định phải cứu con tôi, có thể lấy máu từ bệnh viện khác đến không? Dù tốn bao nhiêu tiền, dù tôi phải trả một cái giá đắc cũng không có vấn đề gì, tôi xin các người nhất định phải cứu lấy con bé, nó còn nhỏ như vậy, không có nó tôi phải sống thế nào......" Đào Du Du quỳ rạp trên mặt đất, nắm tay y tá vừa khóc vừa cầu xin.
Lúc này, Đào Dục Huyên đang đứng phía sau không chút suy nghĩ lập tức lao lên, ngẩng đầu nhìn cô y tá nói: "Con là anh trai song sinh với Tiểu Bồ Đào, nhất định nhóm máu của con cũng giống vậy, rút máu của con đi."
"Không được đâu anh bạn nhỏ, con còn quá nhỏ nên không thể hiến máu được, bây giờ tôi lập tức đi liên lạc với bệnh viện khác, hỏi xem trong kho máu của họ có nhóm máu tồn kho không, nhưng nói như vậy, tỉ lệ rất nhỏ, vì nhóm máu này thật sự là nhóm máu hiếm." Y tá không chút suy nghĩ từ chối yêu cầu hiến máu của Đào Dục Huyên, sau đó nói với một cô y tá đứng bên cạnh.
Cô ta vừa xoay người đi, Vũ Văn Vĩ Thần lại lên tiếng: "Lấy của tôi đi, của tôi là RH âm tính."
Trong chớp mắt cô y tá dừng bước, quay đầu nhìn về phía Vũ Văn Vĩ Thần mặc áo đen đứng cách đó không xa, khi nhìn thấy mặt anh thì lập tức ngây ngẩn cả người.
Nhanh chóng phản ứng, cô ấy nhìn thấy cánh tay đang bị thương của Vũ Văn Vĩ Thần, nói: "Ngài cũng bị thương."
"Tôi không sao, rút máu trước đi, sau đó lấy viên đạn ra cho tôi." Vũ Văn Vĩ Thần nói, sau đó quay đầu nói với bác sĩ đang đi về phía anh: "Các người có thể bắt đầu làm việc."
Bác sĩ hơi sửng sốt nhưng nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, nói với Vũ Văn Vĩ Thần: "Ngài Tổng Thống, nhưng ngài cũng mất quá nhiều máu, nếu như rút máu.... ......Sợ sẽ có hại đối với cơ thể của ngài."
"Sẽ chết sao?" Vũ Văn Vĩ Thân không nói dài dòng, chỉ hỏi ba chữ.
"Hả?" Trong lúc nhất thời bác sĩ không hiểu ý anh.
"Nếu không chết, thì rút máu của tôi đi.' Vũ Văn Vĩ Thần nói, không nhìn đến vẻ mặt của bác sĩ, đi thẳng về phía phòng phẫu thuật thứ hai.
Khi đi ngang qua người Đào Du Du, một tay anh đang ôm cánh tay bị thương chợt buông ra, cánh tay bị thương khó khăn nâng gương mặt đầy nước mắt của Đào Du Du lên, nhẹ nhàng an ủi cô: "Đừng khóc, tôi sẽ không để cho Tiểu Bồ Đào xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đâu, yên tâm đi."
Đào Du Du nghe anh nói như vậy, khóc càng lợi hại hơn.
Cô biết rõ thương thế của anh nghiêm trọng biết bao, dưới tình hình như vậy anh không do dự muốn dùng máu của mình cứu Tiểu Bồ Đào, làm cho cô có cảm giác tim mình như co rút lại.
... ...... ...... ...... ...... .........
Hai giờ sau, cửa phòng phẫu thuật được mở ra, Tiểu Bồ Đào được người ta từ bên trong đẩy ra, bác sĩ đầu đầy mồ hôi tháo khẩu trang xuống, nói với Đào Du Du một câu làm cô vui mừng: "Đã không sao rồi, sáng mai có thể tỉnh lại, đến lúc đó chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt, tin rằng sẽ không có vấn đề gì."
Vì vậy, tim cô đang treo lơ lửng, cuối cùng cũng được thả lỏng.
Mà cánh cửa phòng phẫu thuật khác vẫn đang đóng chặt, Đào Du Du không biết hiện tại tình hình bên trong như thế nào, Vũ Văn Vĩ Thần bị mất nhiều máu như vậy, anh có thể chịu đựng được không?
Đây là lần đầu tiên, cô có cảm giác mình không thể chấp nhận anh rời đi như vậy.
So với lần đầu tiên trong quá khứ cũng không thể chấp nhận được!
Thời gian trôi qua từng chút, ngay lúc Đào Du Du chờ đợi muốn suy sụp, cửa phòng phẫu thuật được mở ra, Vũ Văn Vĩ Thần nhắm chặt hai mắt được y tá từ trong phòng phẫu thuật đẩy ra.
"Bác sĩ, anh ấy thế nào? Có phải đã không có vấn đề gì không?" Đào Du Du vô cùng khẩn trương chạy đến trước mặt bác sĩ, nắm lấy tay anh ta nói.
"Ngài Tổng Thống thật lợi hại, tôi chưa từng gặp bệnh nhân nào ngoan cường như vậy, yên tâm đi, sở dĩ ngài ấy ngủ lâu một chút là vì bị mất máu quá nhiều, trưa mai sẽ tỉnh lại, về cơ bản đã không có vấn đề gì rồi, viên đạn đã được lấy ra." Bác sĩ nói xong, thở dài một hơi.
... ...... ...... ...... ...... ...... ...... .......
Sáng hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, chiếu lên trên mặt Đào Du Du, cô hơi mở mắt ra.
Bên tai truyền đến âm thanh vui vẻ, cô hơi quay đầu nhìn về phía âm thanh phát ra kia, chỉ thấy trên giường bệnh cách đó không xa, Tiểu Bồ Đào đã tỉnh lại, Đào Dục Huyên và Tiêu Nhã Hinh đang nói chuyện vui vẻ với con bé.
"Anh hai, trò chơi ngày hôm qua anh đã thua rồi, anh phải nghe lệnh em và chị xinh đẹp đó." Sắc mặt của Tiểu Bồ Đào hơi tái nhợt, nói chuyện không lớn tiếng, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười ngọt ngào.
"Ừ, em phải nhanh chóng khỏe lại, mới có thể ra lệnh cho anh làm việc giúp em" Đào Dục Huyên vừa cười vừa gật đầu, nhéo nhéo cái mũi nhỏ nhắn của Tiểu Bồ Đào.
"Ui da, anh hai thật đáng ghét, đừng nhéo lỗ mũi của người ta, lớn lên sẽ không đẹp.... ....." Tiểu Bồ Đào nhíu mày bất mãn nói với Đào Dục Huyên.
"Làm sao có thể, em nhìn chị xinh đẹp đi, từ nhỏ chị ấy đã bị người ta nhéo đến lớn, không tin anh hai nhéo cho em xem." Đào Dục Huyên nói xong, một tay cậu bé nắm lấy mũi của Tiêu Nhã Hinh, sau đó trừng mắt với cô, ý bảo cô bé phải phối hợp với mình.
Nói như vậy, nhóm máu RH âm tính là nhóm máu hiếm, nhóm máu của hai mẹ con có tỉ lệ tương thích đến 90%, bởi vì nhóm máu RH âm tính bài xích với những nhóm máu khác, vì vậy người bình thường có thể sinh con có nhóm máu RH âm tính, nhất định người mẹ cũng có nhóm máu này.
Nhưng, chính là một vấn đề đơn giản, đối với Đào Du Du lại giống như Ngũ lôi oanh đỉnh.
Bởi vì nhóm máu của cô không phải là RH âm tính, điều này cũng có nghĩa, cô không có cách nào cứu con mình.
"Tôi.......Hình như của tôi là nhóm máu O........Làm sao bây giờ, cô y tá, tôi cầu xin các người, cho dù phải dùng cách gì cũng nhất định phải cứu con tôi, có thể lấy máu từ bệnh viện khác đến không? Dù tốn bao nhiêu tiền, dù tôi phải trả một cái giá đắc cũng không có vấn đề gì, tôi xin các người nhất định phải cứu lấy con bé, nó còn nhỏ như vậy, không có nó tôi phải sống thế nào......" Đào Du Du quỳ rạp trên mặt đất, nắm tay y tá vừa khóc vừa cầu xin.
Lúc này, Đào Dục Huyên đang đứng phía sau không chút suy nghĩ lập tức lao lên, ngẩng đầu nhìn cô y tá nói: "Con là anh trai song sinh với Tiểu Bồ Đào, nhất định nhóm máu của con cũng giống vậy, rút máu của con đi."
"Không được đâu anh bạn nhỏ, con còn quá nhỏ nên không thể hiến máu được, bây giờ tôi lập tức đi liên lạc với bệnh viện khác, hỏi xem trong kho máu của họ có nhóm máu tồn kho không, nhưng nói như vậy, tỉ lệ rất nhỏ, vì nhóm máu này thật sự là nhóm máu hiếm." Y tá không chút suy nghĩ từ chối yêu cầu hiến máu của Đào Dục Huyên, sau đó nói với một cô y tá đứng bên cạnh.
Cô ta vừa xoay người đi, Vũ Văn Vĩ Thần lại lên tiếng: "Lấy của tôi đi, của tôi là RH âm tính."
Trong chớp mắt cô y tá dừng bước, quay đầu nhìn về phía Vũ Văn Vĩ Thần mặc áo đen đứng cách đó không xa, khi nhìn thấy mặt anh thì lập tức ngây ngẩn cả người.
Nhanh chóng phản ứng, cô ấy nhìn thấy cánh tay đang bị thương của Vũ Văn Vĩ Thần, nói: "Ngài cũng bị thương."
"Tôi không sao, rút máu trước đi, sau đó lấy viên đạn ra cho tôi." Vũ Văn Vĩ Thần nói, sau đó quay đầu nói với bác sĩ đang đi về phía anh: "Các người có thể bắt đầu làm việc."
Bác sĩ hơi sửng sốt nhưng nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, nói với Vũ Văn Vĩ Thần: "Ngài Tổng Thống, nhưng ngài cũng mất quá nhiều máu, nếu như rút máu.... ......Sợ sẽ có hại đối với cơ thể của ngài."
"Sẽ chết sao?" Vũ Văn Vĩ Thân không nói dài dòng, chỉ hỏi ba chữ.
"Hả?" Trong lúc nhất thời bác sĩ không hiểu ý anh.
"Nếu không chết, thì rút máu của tôi đi.' Vũ Văn Vĩ Thần nói, không nhìn đến vẻ mặt của bác sĩ, đi thẳng về phía phòng phẫu thuật thứ hai.
Khi đi ngang qua người Đào Du Du, một tay anh đang ôm cánh tay bị thương chợt buông ra, cánh tay bị thương khó khăn nâng gương mặt đầy nước mắt của Đào Du Du lên, nhẹ nhàng an ủi cô: "Đừng khóc, tôi sẽ không để cho Tiểu Bồ Đào xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đâu, yên tâm đi."
Đào Du Du nghe anh nói như vậy, khóc càng lợi hại hơn.
Cô biết rõ thương thế của anh nghiêm trọng biết bao, dưới tình hình như vậy anh không do dự muốn dùng máu của mình cứu Tiểu Bồ Đào, làm cho cô có cảm giác tim mình như co rút lại.
... ...... ...... ...... ...... .........
Hai giờ sau, cửa phòng phẫu thuật được mở ra, Tiểu Bồ Đào được người ta từ bên trong đẩy ra, bác sĩ đầu đầy mồ hôi tháo khẩu trang xuống, nói với Đào Du Du một câu làm cô vui mừng: "Đã không sao rồi, sáng mai có thể tỉnh lại, đến lúc đó chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt, tin rằng sẽ không có vấn đề gì."
Vì vậy, tim cô đang treo lơ lửng, cuối cùng cũng được thả lỏng.
Mà cánh cửa phòng phẫu thuật khác vẫn đang đóng chặt, Đào Du Du không biết hiện tại tình hình bên trong như thế nào, Vũ Văn Vĩ Thần bị mất nhiều máu như vậy, anh có thể chịu đựng được không?
Đây là lần đầu tiên, cô có cảm giác mình không thể chấp nhận anh rời đi như vậy.
So với lần đầu tiên trong quá khứ cũng không thể chấp nhận được!
Thời gian trôi qua từng chút, ngay lúc Đào Du Du chờ đợi muốn suy sụp, cửa phòng phẫu thuật được mở ra, Vũ Văn Vĩ Thần nhắm chặt hai mắt được y tá từ trong phòng phẫu thuật đẩy ra.
"Bác sĩ, anh ấy thế nào? Có phải đã không có vấn đề gì không?" Đào Du Du vô cùng khẩn trương chạy đến trước mặt bác sĩ, nắm lấy tay anh ta nói.
"Ngài Tổng Thống thật lợi hại, tôi chưa từng gặp bệnh nhân nào ngoan cường như vậy, yên tâm đi, sở dĩ ngài ấy ngủ lâu một chút là vì bị mất máu quá nhiều, trưa mai sẽ tỉnh lại, về cơ bản đã không có vấn đề gì rồi, viên đạn đã được lấy ra." Bác sĩ nói xong, thở dài một hơi.
... ...... ...... ...... ...... ...... ...... .......
Sáng hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, chiếu lên trên mặt Đào Du Du, cô hơi mở mắt ra.
Bên tai truyền đến âm thanh vui vẻ, cô hơi quay đầu nhìn về phía âm thanh phát ra kia, chỉ thấy trên giường bệnh cách đó không xa, Tiểu Bồ Đào đã tỉnh lại, Đào Dục Huyên và Tiêu Nhã Hinh đang nói chuyện vui vẻ với con bé.
"Anh hai, trò chơi ngày hôm qua anh đã thua rồi, anh phải nghe lệnh em và chị xinh đẹp đó." Sắc mặt của Tiểu Bồ Đào hơi tái nhợt, nói chuyện không lớn tiếng, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười ngọt ngào.
"Ừ, em phải nhanh chóng khỏe lại, mới có thể ra lệnh cho anh làm việc giúp em" Đào Dục Huyên vừa cười vừa gật đầu, nhéo nhéo cái mũi nhỏ nhắn của Tiểu Bồ Đào.
"Ui da, anh hai thật đáng ghét, đừng nhéo lỗ mũi của người ta, lớn lên sẽ không đẹp.... ....." Tiểu Bồ Đào nhíu mày bất mãn nói với Đào Dục Huyên.
"Làm sao có thể, em nhìn chị xinh đẹp đi, từ nhỏ chị ấy đã bị người ta nhéo đến lớn, không tin anh hai nhéo cho em xem." Đào Dục Huyên nói xong, một tay cậu bé nắm lấy mũi của Tiêu Nhã Hinh, sau đó trừng mắt với cô, ý bảo cô bé phải phối hợp với mình.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Yến tiệc sắp bắt đầu
Chương 2: 2: Hai Đứa Trẻ Song Sinh Đáng Yêu
Chương 3: 3: Lễ Vật Trân Quý
Chương 4: 4: Bị Bắt Cóc rồi?
Chương 5: 5: Hành Hạ Muốn Chết
Chương 6: 6: Bị Gì Vậy
Chương 7: 7: Dự Cảm Chẳng Lành
Chương 8: 8: Tin Dữ
Chương 9: 9: Đừng Gọi Tôi Là Quả Táo
Chương 10: 10: Tổng Thống Đến
Chương 11: 11: Quả đào mật
Chương 12: 12: Cô gái vừa ý
Chương 13: 13: Ngài muốn làm gì?
Chương 14: 14: Đứng ở ngoài cửa chờ tôi
Chương 15: 15: Giúp anh gạt người
Chương 16: 16: Tò Mò Hại Chết Mèo
Chương 17: 17: Lựa Chọn Khó Khăn
Chương 18: 18: Quyết Định
Chương 19: 19: Lại Bị Uy Hiếp
Chương 20: 20: Mới Đến Phủ Tổng Thống
Chương 21: 21: Ông Ấy Muốn Cảm Ơn Cô Sao
Chương 22: 22: Ngài Tổng Thống Mời Đến
Chương 23: 23: Là Cô Sao?
Chương 24: 24: Thay Quần Áo Rồi Theo Anh Tham Gia Yến Tiệc
Chương 25: 25: Yến Tiệc Tư Nhân Loại Nhỏ
Chương 26: 26: Phiền toái
Chương 27: 27: Không giải thích nổi
Chương 28: 28: Cô là người thần giữ cửa
Chương 29: 29: Hải Dương Chi Tâm
Chương 30: 30: Cuộc sống hoa lệ ở phủ Tổng thống bắt đầu
Chương 31: 31: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (thượng)
Chương 32: 32: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (hạ)
Chương 33: 33: Tổng Thống Ngủ Nướng
Chương 34: 34: Cút Ra Ngoài
Chương 35: 35: Điều Tra
Chương 36: 36: Điện Thoại Cho Con
Chương 37: 37: Đào Quản Gia
Chương 38: 38: Hoa Bách Hợp
Chương 39: 39: Ngài Tổng Thống Không Được Tốt
Chương 40: 40: Con Trai Cực Phẩm Của Cô
Chương 41: 41: Đứa trẻ nhà ai vậy?
Chương 42: 42: Đó là con gái của cô
Chương 43: 43: Sinh ra từ tảng đá
Chương 44: 44: Hoàng đế
Chương 45: 45: Bữa cơm gia đình
Chương 46: 46: Cha của cục cưng
Chương 47: 47: Đứa nhỏ trưởng thành sớm
Chương 48: 48: Vết bớt
Chương 49: 49: Ân Tình
Chương 50: 50: Rời Giường Rồi, Tổng Thống
Chương 51: 51: Chảy Máu Mũi
Chương 52: 52: Hầu Hạ Tổng Thống Thay Quần Áo
Chương 53: 53: Được Sủng Ái
Chương 54: 54: Khách Đến Thăm
Chương 55: 55: Cậu Bé Xinh Đẹp Trong Trí Nhớ
Chương 56: 56: Một Đôi Bảo Bối Nhà Tiêu Tổng Thống
Chương 57: 57: Trốn Đi
Chương 58: 58: Xác Định Quan Hệ Cha Con
Chương 59: 59: Tiểu Nho Bị Dọa Khóc
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Phụ Nữ Kiêu Kỳ
Chương 62: 62: Bạn Tốt
Chương 63: 63: Không Định Nói Một Chút Gì Sao?
Chương 64: 64: Can Đảm Suy Đoán
Chương 65: 65: Cô Ấy Là Người Vô Tội
Chương 66: 66: Đào Du Du Có Đối Tượng Thầm Mến
Chương 67: 67: Thật Sự Là Con Chỉ Có Bốn Tuổi?
Chương 68: 68
Chương 69: 69: Vui Mừng Hay Là Hoảng Sợ?
Chương 70: 70: Con Muốn Làm Con Gái Của Tổng Thống
Chương 71: 71: Thác Ngọc Công Tử Vạn Người Mê
Chương 72: 72: Một Chút Hiền Lành Của Ngài Tổng Thống
Chương 73: 73: Gặp Được Bạn Cũ
Chương 74: 74: Thật xin lỗi đã đụng phải anh
Chương 75: 75: Nhìn anh chằm chằm
Chương 76: 76: Phát Hiện Âm Mưu
Chương 77: 77: Mùi Hương Trí Mạng
Chương 78: 78: Ám Chỉ
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Âm Mưu Giết Người
Chương 81: 81: Tuyệt Đối Không Cho Anh Chôn Cùng
Chương 82: 82: Anh muốn tự sát?
Chương 83: 83: Mẹ, anh trai không mời con khiêu vũ
Chương 84: 84: Ngài Tổng Thống đáng đánh đòn
Chương 85: 85: Nhiệm vụ phiền toái
Chương 86: 86: Người không nên xuất hiện
Chương 87: 87: Bí Mật Của Đào Dục Huyên
Chương 88: 88: Con trai giống cha ?
Chương 89: 89: Nhà Giàu Có Ân Oán
Chương 90: 90: Ông Xã Của Vi Tiếu
Chương 91: 91: Bị Xua Đuổi
Chương 92: 92: Mẹ Chồng Độc Ác Trong Truyền Thuyết
Chương 93: 93: Nữa Đường Ném Cô Xuống
Chương 94: 94: Đùa Giỡn Với Cô
Chương 95: 95: Hôn cô
Chương 96: 96: Hậu quả của việc đắc tội anh
Chương 97: 97: Chết chìm
Chương 98: 98: Ghen đó hả?
Chương 99: 99: Quỷ kế
Chương 100: 100: Người Đẹp Thức Tỉnh
Chương 101: 101: Đỏ mặt cái gì?
Chương 102: 102: Nhân Vật Lớn Tôn Quý Đến
Chương 103: 103: Công Chúa Daisy
Chương 104: 104: Phá Hư Cuộc Hẹn Của Tổng Thống
Chương 105: 105: Trò Chơi Ngây Thơ
Chương 106: 106: Ăn No, Ăn No
Chương 107: 107: Bữa Tối Hai Người
Chương 108: 108: Cầu Xin Anh
Chương 109: 109: Ngài Tổng Thống Thật Hung Dữ Nha
Chương 110: 110: Gọi Điện Thoại
Chương 111: 111: Tập Đoàn Tài Chính Thác Ngọc
Chương 112: 112: Xa Hoa Và Đơn Giản
Chương 113: 113: Hiệp Ước không Bình Đẳng Làm Cho Người Ta Giận Sôi
Chương 114: 114: Cô Có Thật Là Mẹ Của Hai Đứa Nhỏ Không?
Chương 115: 115: Ông Trời Cũng Không Dám Cản Trở cô
Chương 116: 116: Dùng Tốt Thân Phận
Chương 117: 117: Người Thương Lượng
Chương 118: 118: Vi Tiếu Cầu Xin
Chương 119: 119: Đụng xe
Chương 120: 120: Không Làm Tròn Bổn Phận Quản Gia Bị Lạnh Nhạt
Chương 121: 121: Tổng Thống Trở Về
Chương 122: 122: Hình Phạt Mới
Chương 123: 123: Vừa Hôn Vừa Véo
Chương 124: 124: Nghe Trộm
Chương 125: 125: Tiểu Yêu Tinh
Chương 126: 126: Người Phụ Nữ Xấu Xa Kiêu Ngạo
Chương 127: 127: Khiêu Vũ, Khiêu Vũ
Chương 128: 128: Dựa Vào, Anh Muốn Làm Cái Gì?
Chương 129: 129: Đào Du Du Không Biết Đánh Đàn
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145: Đôi giầy xăng đan trong suốt
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182: Quà tặng sinh nhật
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Tình yêu ngọt ngào
Không tìm thấy chương nào phù hợp