Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 180
04:33 - 18.05.2026
2,111 lượt xem
"Đau.... ..." Rốt cuộc Đào Du Du cũng bị cắn cho tỉnh lại, hai mắt hơi mông lung, rất rõ ràng, tuy là người đã tỉnh, nhưng vẫn còn chưa tỉnh rượu.
Cố gắng mở to hai mắt của mình, nhìn trai đẹp trước mắt, dường như không giống với người kia, trai đẹp này nhìn rất quen mắt.
Nhưng mà, mặc kệ nó, Đào Du Du suy nghĩ, ra tay với người quen này.
Vì vậy, ngay lúc Vũ Văn Vĩ Thần còn đang thầm cười trộm vì hành động xấu xa vừa rồi của mình, hai bàn tay nhỏ bé của Đào Du Du đã nhanh chóng vòng ra sau gáy của anh, sau đó dùng lực khẽ bóp, nhanh chóng áp đầu anh vào đầu cô, môi hai người chạm vào nhau thật mạnh.
Đào Du Du chưa từng hôn nhau với người khác, nụ hôn đầu của cô và nụ hôn thứ hai, thứ ba đều bị Vũ Văn Vĩ Thần cướp dưới tình huống không báo trước, cho nên bây giờ, đối mặt với một anh đẹp trai, nhưng cô lại có vẻ như lực bất tòng tâm.
Cái miệng nhỏ nhắn cắn lung tung ngoài miệng Vũ Văn Vĩ Thần, quậy đến trong lòng Vũ Văn Vĩ Thần sắp phát điên rồi, rốt cuộc ngay lúc cô quậy đến cả buổi mà vẫn không bắt được trọng điểm, cô ảo não lựa chọn buông tha.
Không thể không nói, hôn môi cũng là kỹ thuật sống, sau khi một học sinh là Đào Du Du lựa chọn buông tha, rốt cuộc giáo viên Vũ Văn Vĩ Thần bắt đầu đích thân dạy cô.
Được Vũ Văn Vĩ Thần ôn nhu dẫn dắt, rốt cuộc Đào Du Du không lộn xộn nữa, ngoan ngoan đi theo tiết tấu của anh bắt đầu nụ hôn thật sâu.
Nhẹ nhàng cạy mở hàng răng cô ra. đầu lưỡi tinh xảo của hai người dây dưa cùng một chỗ, tìm kiếm hương vị đặt biệt thuộc về nhau.
Nụ hôn dần dần trở nên sâu hơn, tay của anh cũng chậm rãi di chuyển trên người cô, cuối cùng dừng lại ở nơi sâu nhất g*** h** ch*n cô.
Lúc này, Đào Du Du cảm thấy trong người mình như bị hàng trăm con kiến cắn, vừa tê vừa dại, không biết nên xủ lý cảm giác này thế nào, cô chỉ có thể dùng sức ôm lấy người Vũ Văn Vĩ Thần, như bắt được một cây cứu mạng.
"Ưm.... ... Khó chịu quá......." Cô cau mày, một tiếng im từ trong miệng bật ra, bàn tay nhỏ bé di chuyển xuống lưng anh, móng tay như muốn bấm vào da thịt anh.
"Lập tức sẽ không khó chịu nữa." Anh nhẹ nhàng dụ hoặc bên tai cô, đôi chân dài chen vào g*** h** ch*n cô, không tốn chút sức lực nào, nhẹ nhàng tách hai chân cô ra.
Phát hiện vườn hoa của cô đã sớm ướt át một mảnh, biết rõ cô đã đợi lâu rồi, không do dự nữa, anh nhẹ nhàng động thân, cơ thể hai người dán chặt vào nhau, trong chớp mắt cảm giác thỏa mãn đã lấp đầy đại não hai người, Đào Du Du kinh hô một tiếng, cảm thấy tất cả tế bào bên trong người cô đều được sống lại, máu trong mạch đều chạy qua dây rốn.
"Ưm........Đau quá.... ......." Trừ bỏ đêm kia của năm năm trước, Đào Du Du vẫn chưa từng tiếp xúc thân thể đàn ông rốt cuộc vẫn không chịu nổi trước thế tấn công mạnh mẽ của Vũ Văn Vĩ Thần, cô cau mày bắt đầu kháng cự.
Cảm nhận được cô khó chịu, Vũ Văn Vĩ Thần bắt đầu thả chậm tốc độ của mình, d*c t*nh bị đè nén trong lòng đã lâu chỉ có thể chậm rãi phóng thích.
Nụ hôn trên mặt cô từ từ di chuyển xuống dưới, dừng ở n** m*m m** trước ngực cô, lúc này Vũ Văn Vũ Thần nhớ tới nhũ danh của cô, mật đào. Không biết có phải thật sự rất ngọt hay không.
Nụ cười xấu xa trên môi anh lan tràn ra, anh há miệng nhẹ nhàng cắn nụ hoa đỏ ửng trước ngực cô, dùng sức m*t hút.
"A....." Ngược lại Đào Du Du bị cảm giác kỳ diệu làm cho hoảng sợ hít sâu một hơi, không cẩn thận bật ra âm tham rên nhẹ.
Vũ Văn Vĩ Thần rất hài lòng trước phản ứng của cô, bàn tay to lớn nhẹ nhàng x** n*n một bên mềm mại còn lại, động tác dưới thân vẫn không ngừng lại, tâm Đào Du Du như bị từng đợt va chạm kia lấp đầy, lúc đầu là không thích từ từ rút ra, một cảm giác khó hiểu lan tràn cả người cô, làm cho thần kinh vốn đang căng thẳng chợt thả lỏng ra.
Theo thời gian trôi qua, động tác của hai người phối hợp ngày càng ăn ý, cuối cùng, sau khi trải qua một khoảng thời gian ngắn, cả hai đã đạt đến đỉnh cao trào, cảm thấy thỏa mãn ôm nhau cùng một chỗ, ngủ thật say.... .........
Sáng sớm ngày hôm sau, lúc ánh mặt trời xuyên qua cửa thủy tinh chiếu xuống mặt đất, rơi trên gương mặt điềm tỉnh ngủ say của Đào Du Du.
Ánh sáng chiếu xuống làm co Đào Du Du bất giác nhíu mày, chậm rãi mở mắt ra, lúc này trong đầu cô là một mảnh hỗn độn.
"Đây........Đây là đâu?" Nhìn trần nhà hoa hoa lệ lệ, cô nhớ rõ phòng mình không được trang trí như vậy.
The tầm mắt từ từ dời xuống, rốt cuộc cô cũng cảm giác được, căn phòng này thật quen.
Mà khi cô quay đầu chuẩn bị trở mình, người ngủ bên cạnh cô càng quen thuộc hơn.
"Tổng........Tổng.......Tổng Thống....." Đào Du Du hoảng sợ suýt chút nữa đã cắn đứt đầu lưỡi của mình.
Nhưng, làm cho cô sợ hãi là chuyện còn ở phía sau.
Đúng vậy, lúc tầm mắt cô rơi trước ngực mình thì phát hiện trước ngực trốn trơn, thay vào đó là một bàn tay to lớn vững vàng áp lên đó.... ...
Chuyện gì xảy ra? Chuyện gì xảy ra vậy? Rốt cuộc đêm qua xảy ra chuyện gì?
Đào Du Du sợ hãi suýt chút nữa đã kêu ra tiếng, nhưng cô nhịn được, bởi vì cô nhớ mang máng, đêm qua, dường như cô uống say, sau đó như nằm mơ, tiếp theo cô giống như mơ thấy.... ....Sau đó.... .....Cô.... .........
Cuối cùng, cô đưa ra kết luận, chính mình say rượu mất lý trí rồi.
Sau khi đưa ra kết luận này,cô lập tức có cảm giác tai vạ sắp xảy ra.
Cường X Tổng Thống đại nhân là tội gì? Không nói giết chín đời, cái đầu của cô nhất định là không giữ được.
Vốn đầu của cô là được Vũ Văn Vĩ Thần gửi tạm trên cổ cô, như thế rất tốt, bỗng chốc chọc phải tổ ong vò vẽ.
Làm sao bây giờ? Cô nên làm gì bây giờ?
Cô có thể già vở xem như đêm qua chưa có chuyện gì xảy ra rồi lén lút chạy trốn không?
Nhìn Vũ Văn Vĩ Thần như không có dấu hiệu tỉnh lại, vì vậy cô quyết định chuyển suy nghĩ của mình thành hành động.
Nhẹ nhàng lấy cánh tay của anh trước ngực cô ra, sau có cẩn thận đặt lên giường, nhặt lễ phục của cô bị ném dưới đất lên, mặc lung tung vào người, che giấu chỗ quan trọng làm được.
Vén chăn lên bước xuống giường, cô đi chân không, nhón chân lên chuẩn bị chạy trốn.
Nhưng cô vừa đi đến cửa, chợt nghe sau lưng truyền đến giọng nói mệt mỏi!
Cố gắng mở to hai mắt của mình, nhìn trai đẹp trước mắt, dường như không giống với người kia, trai đẹp này nhìn rất quen mắt.
Nhưng mà, mặc kệ nó, Đào Du Du suy nghĩ, ra tay với người quen này.
Vì vậy, ngay lúc Vũ Văn Vĩ Thần còn đang thầm cười trộm vì hành động xấu xa vừa rồi của mình, hai bàn tay nhỏ bé của Đào Du Du đã nhanh chóng vòng ra sau gáy của anh, sau đó dùng lực khẽ bóp, nhanh chóng áp đầu anh vào đầu cô, môi hai người chạm vào nhau thật mạnh.
Đào Du Du chưa từng hôn nhau với người khác, nụ hôn đầu của cô và nụ hôn thứ hai, thứ ba đều bị Vũ Văn Vĩ Thần cướp dưới tình huống không báo trước, cho nên bây giờ, đối mặt với một anh đẹp trai, nhưng cô lại có vẻ như lực bất tòng tâm.
Cái miệng nhỏ nhắn cắn lung tung ngoài miệng Vũ Văn Vĩ Thần, quậy đến trong lòng Vũ Văn Vĩ Thần sắp phát điên rồi, rốt cuộc ngay lúc cô quậy đến cả buổi mà vẫn không bắt được trọng điểm, cô ảo não lựa chọn buông tha.
Không thể không nói, hôn môi cũng là kỹ thuật sống, sau khi một học sinh là Đào Du Du lựa chọn buông tha, rốt cuộc giáo viên Vũ Văn Vĩ Thần bắt đầu đích thân dạy cô.
Được Vũ Văn Vĩ Thần ôn nhu dẫn dắt, rốt cuộc Đào Du Du không lộn xộn nữa, ngoan ngoan đi theo tiết tấu của anh bắt đầu nụ hôn thật sâu.
Nhẹ nhàng cạy mở hàng răng cô ra. đầu lưỡi tinh xảo của hai người dây dưa cùng một chỗ, tìm kiếm hương vị đặt biệt thuộc về nhau.
Nụ hôn dần dần trở nên sâu hơn, tay của anh cũng chậm rãi di chuyển trên người cô, cuối cùng dừng lại ở nơi sâu nhất g*** h** ch*n cô.
Lúc này, Đào Du Du cảm thấy trong người mình như bị hàng trăm con kiến cắn, vừa tê vừa dại, không biết nên xủ lý cảm giác này thế nào, cô chỉ có thể dùng sức ôm lấy người Vũ Văn Vĩ Thần, như bắt được một cây cứu mạng.
"Ưm.... ... Khó chịu quá......." Cô cau mày, một tiếng im từ trong miệng bật ra, bàn tay nhỏ bé di chuyển xuống lưng anh, móng tay như muốn bấm vào da thịt anh.
"Lập tức sẽ không khó chịu nữa." Anh nhẹ nhàng dụ hoặc bên tai cô, đôi chân dài chen vào g*** h** ch*n cô, không tốn chút sức lực nào, nhẹ nhàng tách hai chân cô ra.
Phát hiện vườn hoa của cô đã sớm ướt át một mảnh, biết rõ cô đã đợi lâu rồi, không do dự nữa, anh nhẹ nhàng động thân, cơ thể hai người dán chặt vào nhau, trong chớp mắt cảm giác thỏa mãn đã lấp đầy đại não hai người, Đào Du Du kinh hô một tiếng, cảm thấy tất cả tế bào bên trong người cô đều được sống lại, máu trong mạch đều chạy qua dây rốn.
"Ưm........Đau quá.... ......." Trừ bỏ đêm kia của năm năm trước, Đào Du Du vẫn chưa từng tiếp xúc thân thể đàn ông rốt cuộc vẫn không chịu nổi trước thế tấn công mạnh mẽ của Vũ Văn Vĩ Thần, cô cau mày bắt đầu kháng cự.
Cảm nhận được cô khó chịu, Vũ Văn Vĩ Thần bắt đầu thả chậm tốc độ của mình, d*c t*nh bị đè nén trong lòng đã lâu chỉ có thể chậm rãi phóng thích.
Nụ hôn trên mặt cô từ từ di chuyển xuống dưới, dừng ở n** m*m m** trước ngực cô, lúc này Vũ Văn Vũ Thần nhớ tới nhũ danh của cô, mật đào. Không biết có phải thật sự rất ngọt hay không.
Nụ cười xấu xa trên môi anh lan tràn ra, anh há miệng nhẹ nhàng cắn nụ hoa đỏ ửng trước ngực cô, dùng sức m*t hút.
"A....." Ngược lại Đào Du Du bị cảm giác kỳ diệu làm cho hoảng sợ hít sâu một hơi, không cẩn thận bật ra âm tham rên nhẹ.
Vũ Văn Vĩ Thần rất hài lòng trước phản ứng của cô, bàn tay to lớn nhẹ nhàng x** n*n một bên mềm mại còn lại, động tác dưới thân vẫn không ngừng lại, tâm Đào Du Du như bị từng đợt va chạm kia lấp đầy, lúc đầu là không thích từ từ rút ra, một cảm giác khó hiểu lan tràn cả người cô, làm cho thần kinh vốn đang căng thẳng chợt thả lỏng ra.
Theo thời gian trôi qua, động tác của hai người phối hợp ngày càng ăn ý, cuối cùng, sau khi trải qua một khoảng thời gian ngắn, cả hai đã đạt đến đỉnh cao trào, cảm thấy thỏa mãn ôm nhau cùng một chỗ, ngủ thật say.... .........
Sáng sớm ngày hôm sau, lúc ánh mặt trời xuyên qua cửa thủy tinh chiếu xuống mặt đất, rơi trên gương mặt điềm tỉnh ngủ say của Đào Du Du.
Ánh sáng chiếu xuống làm co Đào Du Du bất giác nhíu mày, chậm rãi mở mắt ra, lúc này trong đầu cô là một mảnh hỗn độn.
"Đây........Đây là đâu?" Nhìn trần nhà hoa hoa lệ lệ, cô nhớ rõ phòng mình không được trang trí như vậy.
The tầm mắt từ từ dời xuống, rốt cuộc cô cũng cảm giác được, căn phòng này thật quen.
Mà khi cô quay đầu chuẩn bị trở mình, người ngủ bên cạnh cô càng quen thuộc hơn.
"Tổng........Tổng.......Tổng Thống....." Đào Du Du hoảng sợ suýt chút nữa đã cắn đứt đầu lưỡi của mình.
Nhưng, làm cho cô sợ hãi là chuyện còn ở phía sau.
Đúng vậy, lúc tầm mắt cô rơi trước ngực mình thì phát hiện trước ngực trốn trơn, thay vào đó là một bàn tay to lớn vững vàng áp lên đó.... ...
Chuyện gì xảy ra? Chuyện gì xảy ra vậy? Rốt cuộc đêm qua xảy ra chuyện gì?
Đào Du Du sợ hãi suýt chút nữa đã kêu ra tiếng, nhưng cô nhịn được, bởi vì cô nhớ mang máng, đêm qua, dường như cô uống say, sau đó như nằm mơ, tiếp theo cô giống như mơ thấy.... ....Sau đó.... .....Cô.... .........
Cuối cùng, cô đưa ra kết luận, chính mình say rượu mất lý trí rồi.
Sau khi đưa ra kết luận này,cô lập tức có cảm giác tai vạ sắp xảy ra.
Cường X Tổng Thống đại nhân là tội gì? Không nói giết chín đời, cái đầu của cô nhất định là không giữ được.
Vốn đầu của cô là được Vũ Văn Vĩ Thần gửi tạm trên cổ cô, như thế rất tốt, bỗng chốc chọc phải tổ ong vò vẽ.
Làm sao bây giờ? Cô nên làm gì bây giờ?
Cô có thể già vở xem như đêm qua chưa có chuyện gì xảy ra rồi lén lút chạy trốn không?
Nhìn Vũ Văn Vĩ Thần như không có dấu hiệu tỉnh lại, vì vậy cô quyết định chuyển suy nghĩ của mình thành hành động.
Nhẹ nhàng lấy cánh tay của anh trước ngực cô ra, sau có cẩn thận đặt lên giường, nhặt lễ phục của cô bị ném dưới đất lên, mặc lung tung vào người, che giấu chỗ quan trọng làm được.
Vén chăn lên bước xuống giường, cô đi chân không, nhón chân lên chuẩn bị chạy trốn.
Nhưng cô vừa đi đến cửa, chợt nghe sau lưng truyền đến giọng nói mệt mỏi!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Yến tiệc sắp bắt đầu
Chương 2: 2: Hai Đứa Trẻ Song Sinh Đáng Yêu
Chương 3: 3: Lễ Vật Trân Quý
Chương 4: 4: Bị Bắt Cóc rồi?
Chương 5: 5: Hành Hạ Muốn Chết
Chương 6: 6: Bị Gì Vậy
Chương 7: 7: Dự Cảm Chẳng Lành
Chương 8: 8: Tin Dữ
Chương 9: 9: Đừng Gọi Tôi Là Quả Táo
Chương 10: 10: Tổng Thống Đến
Chương 11: 11: Quả đào mật
Chương 12: 12: Cô gái vừa ý
Chương 13: 13: Ngài muốn làm gì?
Chương 14: 14: Đứng ở ngoài cửa chờ tôi
Chương 15: 15: Giúp anh gạt người
Chương 16: 16: Tò Mò Hại Chết Mèo
Chương 17: 17: Lựa Chọn Khó Khăn
Chương 18: 18: Quyết Định
Chương 19: 19: Lại Bị Uy Hiếp
Chương 20: 20: Mới Đến Phủ Tổng Thống
Chương 21: 21: Ông Ấy Muốn Cảm Ơn Cô Sao
Chương 22: 22: Ngài Tổng Thống Mời Đến
Chương 23: 23: Là Cô Sao?
Chương 24: 24: Thay Quần Áo Rồi Theo Anh Tham Gia Yến Tiệc
Chương 25: 25: Yến Tiệc Tư Nhân Loại Nhỏ
Chương 26: 26: Phiền toái
Chương 27: 27: Không giải thích nổi
Chương 28: 28: Cô là người thần giữ cửa
Chương 29: 29: Hải Dương Chi Tâm
Chương 30: 30: Cuộc sống hoa lệ ở phủ Tổng thống bắt đầu
Chương 31: 31: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (thượng)
Chương 32: 32: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (hạ)
Chương 33: 33: Tổng Thống Ngủ Nướng
Chương 34: 34: Cút Ra Ngoài
Chương 35: 35: Điều Tra
Chương 36: 36: Điện Thoại Cho Con
Chương 37: 37: Đào Quản Gia
Chương 38: 38: Hoa Bách Hợp
Chương 39: 39: Ngài Tổng Thống Không Được Tốt
Chương 40: 40: Con Trai Cực Phẩm Của Cô
Chương 41: 41: Đứa trẻ nhà ai vậy?
Chương 42: 42: Đó là con gái của cô
Chương 43: 43: Sinh ra từ tảng đá
Chương 44: 44: Hoàng đế
Chương 45: 45: Bữa cơm gia đình
Chương 46: 46: Cha của cục cưng
Chương 47: 47: Đứa nhỏ trưởng thành sớm
Chương 48: 48: Vết bớt
Chương 49: 49: Ân Tình
Chương 50: 50: Rời Giường Rồi, Tổng Thống
Chương 51: 51: Chảy Máu Mũi
Chương 52: 52: Hầu Hạ Tổng Thống Thay Quần Áo
Chương 53: 53: Được Sủng Ái
Chương 54: 54: Khách Đến Thăm
Chương 55: 55: Cậu Bé Xinh Đẹp Trong Trí Nhớ
Chương 56: 56: Một Đôi Bảo Bối Nhà Tiêu Tổng Thống
Chương 57: 57: Trốn Đi
Chương 58: 58: Xác Định Quan Hệ Cha Con
Chương 59: 59: Tiểu Nho Bị Dọa Khóc
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Phụ Nữ Kiêu Kỳ
Chương 62: 62: Bạn Tốt
Chương 63: 63: Không Định Nói Một Chút Gì Sao?
Chương 64: 64: Can Đảm Suy Đoán
Chương 65: 65: Cô Ấy Là Người Vô Tội
Chương 66: 66: Đào Du Du Có Đối Tượng Thầm Mến
Chương 67: 67: Thật Sự Là Con Chỉ Có Bốn Tuổi?
Chương 68: 68
Chương 69: 69: Vui Mừng Hay Là Hoảng Sợ?
Chương 70: 70: Con Muốn Làm Con Gái Của Tổng Thống
Chương 71: 71: Thác Ngọc Công Tử Vạn Người Mê
Chương 72: 72: Một Chút Hiền Lành Của Ngài Tổng Thống
Chương 73: 73: Gặp Được Bạn Cũ
Chương 74: 74: Thật xin lỗi đã đụng phải anh
Chương 75: 75: Nhìn anh chằm chằm
Chương 76: 76: Phát Hiện Âm Mưu
Chương 77: 77: Mùi Hương Trí Mạng
Chương 78: 78: Ám Chỉ
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Âm Mưu Giết Người
Chương 81: 81: Tuyệt Đối Không Cho Anh Chôn Cùng
Chương 82: 82: Anh muốn tự sát?
Chương 83: 83: Mẹ, anh trai không mời con khiêu vũ
Chương 84: 84: Ngài Tổng Thống đáng đánh đòn
Chương 85: 85: Nhiệm vụ phiền toái
Chương 86: 86: Người không nên xuất hiện
Chương 87: 87: Bí Mật Của Đào Dục Huyên
Chương 88: 88: Con trai giống cha ?
Chương 89: 89: Nhà Giàu Có Ân Oán
Chương 90: 90: Ông Xã Của Vi Tiếu
Chương 91: 91: Bị Xua Đuổi
Chương 92: 92: Mẹ Chồng Độc Ác Trong Truyền Thuyết
Chương 93: 93: Nữa Đường Ném Cô Xuống
Chương 94: 94: Đùa Giỡn Với Cô
Chương 95: 95: Hôn cô
Chương 96: 96: Hậu quả của việc đắc tội anh
Chương 97: 97: Chết chìm
Chương 98: 98: Ghen đó hả?
Chương 99: 99: Quỷ kế
Chương 100: 100: Người Đẹp Thức Tỉnh
Chương 101: 101: Đỏ mặt cái gì?
Chương 102: 102: Nhân Vật Lớn Tôn Quý Đến
Chương 103: 103: Công Chúa Daisy
Chương 104: 104: Phá Hư Cuộc Hẹn Của Tổng Thống
Chương 105: 105: Trò Chơi Ngây Thơ
Chương 106: 106: Ăn No, Ăn No
Chương 107: 107: Bữa Tối Hai Người
Chương 108: 108: Cầu Xin Anh
Chương 109: 109: Ngài Tổng Thống Thật Hung Dữ Nha
Chương 110: 110: Gọi Điện Thoại
Chương 111: 111: Tập Đoàn Tài Chính Thác Ngọc
Chương 112: 112: Xa Hoa Và Đơn Giản
Chương 113: 113: Hiệp Ước không Bình Đẳng Làm Cho Người Ta Giận Sôi
Chương 114: 114: Cô Có Thật Là Mẹ Của Hai Đứa Nhỏ Không?
Chương 115: 115: Ông Trời Cũng Không Dám Cản Trở cô
Chương 116: 116: Dùng Tốt Thân Phận
Chương 117: 117: Người Thương Lượng
Chương 118: 118: Vi Tiếu Cầu Xin
Chương 119: 119: Đụng xe
Chương 120: 120: Không Làm Tròn Bổn Phận Quản Gia Bị Lạnh Nhạt
Chương 121: 121: Tổng Thống Trở Về
Chương 122: 122: Hình Phạt Mới
Chương 123: 123: Vừa Hôn Vừa Véo
Chương 124: 124: Nghe Trộm
Chương 125: 125: Tiểu Yêu Tinh
Chương 126: 126: Người Phụ Nữ Xấu Xa Kiêu Ngạo
Chương 127: 127: Khiêu Vũ, Khiêu Vũ
Chương 128: 128: Dựa Vào, Anh Muốn Làm Cái Gì?
Chương 129: 129: Đào Du Du Không Biết Đánh Đàn
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145: Đôi giầy xăng đan trong suốt
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182: Quà tặng sinh nhật
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Tình yêu ngọt ngào
Không tìm thấy chương nào phù hợp