Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 144
04:32 - 18.05.2026
2,111 lượt xem
“Sau………….Xuống xe? Anh…………. Không lẽ anh định…………..” cô vốn định nói, không phải anh muốn đi bị chứ? Kết quả hai chữ “đi bộ” còn chưa kịp nói ra miệng, cô cảm giác tay mình có một đạo lực rất mạnh nắm chặt, một giây sau, cả người cô bị lực mạnh đó kéo ra khỏi xe, giày cao gót dưới chân làm cô đứng không vững, đầu đập vào ngực Vũ Văn Vĩ Thần.
“Rốt cuộc cô có phải là phụ nữ hay không? Mang giày cao gót này đứng cũng không vững.” Vũ Văn Vĩ Thần bị đụng oán giận một câu.
Đào Du Du tức giận, nghe những lời anh nói muốn cãi lại anh, nhưng lại không dám, vì vậy chỉ rất tức giận lầm bầm: “anh lợi hại như vậy anh mang thử cho tôi xem……………..”
Tất nhiên loại nhỏ giọng nói thầm này Vũ Văn Vĩ Thần cũng không nghe rõ.
Anh không tiếp tục cằn nhằn Đào Du Du, túm lấy tay cô rồi kéo đi về phía trước.
“Này………….Anh đi chậm một chút………………..” Đào Du Du rất tức giận khi bị anh ta kéo đi như vậy, cảm giác dưới chân như đi cà kheo, bất cứ lúc nào cũng có thể bị trẹo chân.
Cũng may bây giờ là buổi tối, Vũ Văn Vĩ Thần mới có thể trắng trợn đi bộ trên đường lớn, nắm lấy tay Đào Du Du không buông.
Hai người đi dưới làn xe đi về phía trước, Vũ Văn Vĩ Thần đi phía trước, anh nắm tay Đào Du Du đi bên cạnh, bước nhanh cùng mình.
Hai người đi bộ khoảng mười phút, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của rạp chiếu phim đâu, chân Đào Du Du mới như muốn nhũn ra, đôi giày mới mua còn chưa mang được vài lần, vì vậy bây giờ mang vào cũng hơi chật chân, khiến cô cảm giác đau nhức như bị kim đâm vào chân.
"đi nhanh một chút, cô đi chậm như vậy, đến khi nào mới có thể đến rạp chiếu phim?" Thấy Đào DU Du đi càng ngày càng chậm, Vũ Văn Vĩ Thần nói, anh vừa đi vừa hối thúc Đào Du Du.
Đào Du Du vốn đi rất nhanh nhưng chân không chịu nỗi được, Vũ Văn Vĩ Thần hối thúc cô như muốn gọi hồn, trong lòng căng thẳng nhưng dây cung trong lúc nhất thời như bị đứt dây, cô dùng sức hất tay Vũ Văn Vĩ Thần ra, sau đó cũng quay đầu lại, đặt mông ngồi lên bồn hoa bên ven đường, tức giận nói: "Anh nhìn đi, tôi đi không nổi, không đi nữa."
"Cái gì? cô.....cô bảo tôi nhìn?" Vũ Văn Vĩ Thần cảm thấy mình hơi nén giận, nhìn Đào Du Du không chịu phối hợp với mình, lúc này còn cáu kỉnh đùa giỡn, nhất thời lửa nóng xông l*n đ*nh đầu.
"Chân tôi sắp phồng lên rồi, chỗ này là hai nghìn mét? Đây còn chưa được 500 mét, tôi không đi, anh muốn xem phim thì đi một mình đi, tôi không đi theo với anh." Lúc này Đào Du Du còn chưa đi lại được, cô thở hổn hển, vừa nói.
"Này, không phải cô rất thích xem phim sao? Vì sao đến đây rồi lại không chịu đi?" Thái độ của Đào Du Du làm cho Vũ Văn Vĩ Thần rất khó chịu, anh cảm thấy cô gái này không biết phân biệt phải trái như vậy.
"Ai nói với anh là tôi thích xem phim? Vậy anh mời tôi đi xem phim là vì cái gì? Tính là thích xem thì thế nào, vậy tôi cũng không thể dùng chân không đi xem được, anh xem, gót chân tôi bị sướt một lớp da ra rồi đây...." Lúc này Đào Du Du đau khổ nước mắt rơi xuống, cởi đôi giày cao gót đẹp ra, cô vừa vén gót chân bị phồng nước lên, vừa tức giận nói.
"cô người phụ nữ này thật đúng là...." Vũ Văn Vĩ Thần vốn định mắng cô không biết phải trái, nhưng nghĩ lại lời nói của cô, cảm thấy cô nói cũng không sai, quả thật ý của anh chính là muốn mời cô đi xem phim, anh hoàn toàn không có cô cơ hội từ chối, đột nhiên ý thức được, anh bị Thác Ngọc Mộ Dã gài bẫy trong lúc nhất thời cảm thấy rất tức giận, vì vậy đành khó chịu nói với Đào Du Du: "Vậy vì sao cô muốn mặc váy và mang giày cao gót chứ?"
"không phải Hồ Ứng nói anh thích cái gì màu vàng nhạt, tôi liền mua một cái váy màu vàng nhạt, có thể phối hợp với một đôi giày cao gót, tôi không biết đi xem phim phải đi qua nhiều đoạn đường như vậy, hiện tại hai chân tôi đau quá, tôi đi không nổi, anh tức giận với tôi cái gì chứ?" Trong lòng Đào Du Du ủy khuất muốn chết, cô không biết mình vấp ngã chảy máu mấy đời mới gặp một người đàn ông cực phẩm như vậy, vì sao cho tới bây giờ anh ta không suy nghĩ kỹ vấn đề chứ? Chỉ biết tìm nguyên nhân từ người khác, chỉ biết trách tội người khác.
"Vì vậy....Ý của cô là, cô vì tôi mới mặc váy và mang đôi giày này?" Có lẽ không ngờ Đào Du Du làm như vậy vì muốn anh vui vẻ, Vũ Văn Vĩ Thần hơi ngạc nhiên hỏi.
"Nếu không tôi điên rồi sao? Tôi sẽ không mang giày cao gót như vậy chứ?" Vẻ mặt Đào Du Du vẫn đau khổ như trước, đau lòng xoa xoa gót chân mình.
Vũ Văn Vĩ Thần nghe cô nói xong, lập tức nổi tức giận trong lòng đều tan theo mây khói, trên mặt còn nổi lên nụ cười thản nhiên.
"Sớm biết giày cao gót khó mang như vậy, tôi sẽ không mang rồi....." không chú ý đến sự thay đổi trên mặt Vũ Văn Vĩ Thần, Đào Du Du lầm bầm.
"Vậy cô có thể đi tiếp không?" Nhìn bộ dạng tội nghiệp đáng thương của Đào Du Du, Vũ Văn Vĩ Thần nổi lên chút thiện lương hỏi.
Đào Du Du oán giận lắc đầu: "Tôi có thể đi chân trần không? Nếu đi chân trần có thể đi."
Vũ Văn Vĩ Thần nghe vậy, nhịn không được giáo huấn cô: "một cô gái để chân trần đi trên đường lớn thì nói cái gì?"
"Vì vậy, tôi có thể làm sao? Giày này nhất định không mang được, chẳng lẽ anh có thể cõng tôi sao?" Đào Du Du nói xong, lại bắt đầu xót thương.
"cô điên sao? Cư nhiên dám để tôi cõng cô?" Vũ Văn Vĩ Thần bắt đầu có chút hoài nghi cô gái này, rốt cuộc cô có phải là người không?
"không phải tôi đang nói anh không thể cõng tôi sao? Tôi không muốn nằm trên lưng anh, anh đừng chờ tôi, anh đi trước đi, xem phim hay về phủ đều do anh quyết định, tôi nghỉ ngơi một chút, sau đó lái xe về phủ thì tốt hơn." không muốn nói nhiều với anh, người đàn ông này căn bản không có phong độ của thân sĩ, chỉ biết la lối om sòm trước mặt cô, thích đùa giỡn, ăn mặc kiểu thiếu gia.......
Vũ Văn Vĩ Thần nhìn cô gái không có chút hình tượng đang ngồi bên cạnh bồn hoa, lập tức có loại cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Nếu đổi lại là cô gái khác, có thể cùng anh đi xem phim, cho dù có phế đi hai chân cũng sẽ không tiếc..............
“Rốt cuộc cô có phải là phụ nữ hay không? Mang giày cao gót này đứng cũng không vững.” Vũ Văn Vĩ Thần bị đụng oán giận một câu.
Đào Du Du tức giận, nghe những lời anh nói muốn cãi lại anh, nhưng lại không dám, vì vậy chỉ rất tức giận lầm bầm: “anh lợi hại như vậy anh mang thử cho tôi xem……………..”
Tất nhiên loại nhỏ giọng nói thầm này Vũ Văn Vĩ Thần cũng không nghe rõ.
Anh không tiếp tục cằn nhằn Đào Du Du, túm lấy tay cô rồi kéo đi về phía trước.
“Này………….Anh đi chậm một chút………………..” Đào Du Du rất tức giận khi bị anh ta kéo đi như vậy, cảm giác dưới chân như đi cà kheo, bất cứ lúc nào cũng có thể bị trẹo chân.
Cũng may bây giờ là buổi tối, Vũ Văn Vĩ Thần mới có thể trắng trợn đi bộ trên đường lớn, nắm lấy tay Đào Du Du không buông.
Hai người đi dưới làn xe đi về phía trước, Vũ Văn Vĩ Thần đi phía trước, anh nắm tay Đào Du Du đi bên cạnh, bước nhanh cùng mình.
Hai người đi bộ khoảng mười phút, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của rạp chiếu phim đâu, chân Đào Du Du mới như muốn nhũn ra, đôi giày mới mua còn chưa mang được vài lần, vì vậy bây giờ mang vào cũng hơi chật chân, khiến cô cảm giác đau nhức như bị kim đâm vào chân.
"đi nhanh một chút, cô đi chậm như vậy, đến khi nào mới có thể đến rạp chiếu phim?" Thấy Đào DU Du đi càng ngày càng chậm, Vũ Văn Vĩ Thần nói, anh vừa đi vừa hối thúc Đào Du Du.
Đào Du Du vốn đi rất nhanh nhưng chân không chịu nỗi được, Vũ Văn Vĩ Thần hối thúc cô như muốn gọi hồn, trong lòng căng thẳng nhưng dây cung trong lúc nhất thời như bị đứt dây, cô dùng sức hất tay Vũ Văn Vĩ Thần ra, sau đó cũng quay đầu lại, đặt mông ngồi lên bồn hoa bên ven đường, tức giận nói: "Anh nhìn đi, tôi đi không nổi, không đi nữa."
"Cái gì? cô.....cô bảo tôi nhìn?" Vũ Văn Vĩ Thần cảm thấy mình hơi nén giận, nhìn Đào Du Du không chịu phối hợp với mình, lúc này còn cáu kỉnh đùa giỡn, nhất thời lửa nóng xông l*n đ*nh đầu.
"Chân tôi sắp phồng lên rồi, chỗ này là hai nghìn mét? Đây còn chưa được 500 mét, tôi không đi, anh muốn xem phim thì đi một mình đi, tôi không đi theo với anh." Lúc này Đào Du Du còn chưa đi lại được, cô thở hổn hển, vừa nói.
"Này, không phải cô rất thích xem phim sao? Vì sao đến đây rồi lại không chịu đi?" Thái độ của Đào Du Du làm cho Vũ Văn Vĩ Thần rất khó chịu, anh cảm thấy cô gái này không biết phân biệt phải trái như vậy.
"Ai nói với anh là tôi thích xem phim? Vậy anh mời tôi đi xem phim là vì cái gì? Tính là thích xem thì thế nào, vậy tôi cũng không thể dùng chân không đi xem được, anh xem, gót chân tôi bị sướt một lớp da ra rồi đây...." Lúc này Đào Du Du đau khổ nước mắt rơi xuống, cởi đôi giày cao gót đẹp ra, cô vừa vén gót chân bị phồng nước lên, vừa tức giận nói.
"cô người phụ nữ này thật đúng là...." Vũ Văn Vĩ Thần vốn định mắng cô không biết phải trái, nhưng nghĩ lại lời nói của cô, cảm thấy cô nói cũng không sai, quả thật ý của anh chính là muốn mời cô đi xem phim, anh hoàn toàn không có cô cơ hội từ chối, đột nhiên ý thức được, anh bị Thác Ngọc Mộ Dã gài bẫy trong lúc nhất thời cảm thấy rất tức giận, vì vậy đành khó chịu nói với Đào Du Du: "Vậy vì sao cô muốn mặc váy và mang giày cao gót chứ?"
"không phải Hồ Ứng nói anh thích cái gì màu vàng nhạt, tôi liền mua một cái váy màu vàng nhạt, có thể phối hợp với một đôi giày cao gót, tôi không biết đi xem phim phải đi qua nhiều đoạn đường như vậy, hiện tại hai chân tôi đau quá, tôi đi không nổi, anh tức giận với tôi cái gì chứ?" Trong lòng Đào Du Du ủy khuất muốn chết, cô không biết mình vấp ngã chảy máu mấy đời mới gặp một người đàn ông cực phẩm như vậy, vì sao cho tới bây giờ anh ta không suy nghĩ kỹ vấn đề chứ? Chỉ biết tìm nguyên nhân từ người khác, chỉ biết trách tội người khác.
"Vì vậy....Ý của cô là, cô vì tôi mới mặc váy và mang đôi giày này?" Có lẽ không ngờ Đào Du Du làm như vậy vì muốn anh vui vẻ, Vũ Văn Vĩ Thần hơi ngạc nhiên hỏi.
"Nếu không tôi điên rồi sao? Tôi sẽ không mang giày cao gót như vậy chứ?" Vẻ mặt Đào Du Du vẫn đau khổ như trước, đau lòng xoa xoa gót chân mình.
Vũ Văn Vĩ Thần nghe cô nói xong, lập tức nổi tức giận trong lòng đều tan theo mây khói, trên mặt còn nổi lên nụ cười thản nhiên.
"Sớm biết giày cao gót khó mang như vậy, tôi sẽ không mang rồi....." không chú ý đến sự thay đổi trên mặt Vũ Văn Vĩ Thần, Đào Du Du lầm bầm.
"Vậy cô có thể đi tiếp không?" Nhìn bộ dạng tội nghiệp đáng thương của Đào Du Du, Vũ Văn Vĩ Thần nổi lên chút thiện lương hỏi.
Đào Du Du oán giận lắc đầu: "Tôi có thể đi chân trần không? Nếu đi chân trần có thể đi."
Vũ Văn Vĩ Thần nghe vậy, nhịn không được giáo huấn cô: "một cô gái để chân trần đi trên đường lớn thì nói cái gì?"
"Vì vậy, tôi có thể làm sao? Giày này nhất định không mang được, chẳng lẽ anh có thể cõng tôi sao?" Đào Du Du nói xong, lại bắt đầu xót thương.
"cô điên sao? Cư nhiên dám để tôi cõng cô?" Vũ Văn Vĩ Thần bắt đầu có chút hoài nghi cô gái này, rốt cuộc cô có phải là người không?
"không phải tôi đang nói anh không thể cõng tôi sao? Tôi không muốn nằm trên lưng anh, anh đừng chờ tôi, anh đi trước đi, xem phim hay về phủ đều do anh quyết định, tôi nghỉ ngơi một chút, sau đó lái xe về phủ thì tốt hơn." không muốn nói nhiều với anh, người đàn ông này căn bản không có phong độ của thân sĩ, chỉ biết la lối om sòm trước mặt cô, thích đùa giỡn, ăn mặc kiểu thiếu gia.......
Vũ Văn Vĩ Thần nhìn cô gái không có chút hình tượng đang ngồi bên cạnh bồn hoa, lập tức có loại cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Nếu đổi lại là cô gái khác, có thể cùng anh đi xem phim, cho dù có phế đi hai chân cũng sẽ không tiếc..............
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Yến tiệc sắp bắt đầu
Chương 2: 2: Hai Đứa Trẻ Song Sinh Đáng Yêu
Chương 3: 3: Lễ Vật Trân Quý
Chương 4: 4: Bị Bắt Cóc rồi?
Chương 5: 5: Hành Hạ Muốn Chết
Chương 6: 6: Bị Gì Vậy
Chương 7: 7: Dự Cảm Chẳng Lành
Chương 8: 8: Tin Dữ
Chương 9: 9: Đừng Gọi Tôi Là Quả Táo
Chương 10: 10: Tổng Thống Đến
Chương 11: 11: Quả đào mật
Chương 12: 12: Cô gái vừa ý
Chương 13: 13: Ngài muốn làm gì?
Chương 14: 14: Đứng ở ngoài cửa chờ tôi
Chương 15: 15: Giúp anh gạt người
Chương 16: 16: Tò Mò Hại Chết Mèo
Chương 17: 17: Lựa Chọn Khó Khăn
Chương 18: 18: Quyết Định
Chương 19: 19: Lại Bị Uy Hiếp
Chương 20: 20: Mới Đến Phủ Tổng Thống
Chương 21: 21: Ông Ấy Muốn Cảm Ơn Cô Sao
Chương 22: 22: Ngài Tổng Thống Mời Đến
Chương 23: 23: Là Cô Sao?
Chương 24: 24: Thay Quần Áo Rồi Theo Anh Tham Gia Yến Tiệc
Chương 25: 25: Yến Tiệc Tư Nhân Loại Nhỏ
Chương 26: 26: Phiền toái
Chương 27: 27: Không giải thích nổi
Chương 28: 28: Cô là người thần giữ cửa
Chương 29: 29: Hải Dương Chi Tâm
Chương 30: 30: Cuộc sống hoa lệ ở phủ Tổng thống bắt đầu
Chương 31: 31: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (thượng)
Chương 32: 32: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (hạ)
Chương 33: 33: Tổng Thống Ngủ Nướng
Chương 34: 34: Cút Ra Ngoài
Chương 35: 35: Điều Tra
Chương 36: 36: Điện Thoại Cho Con
Chương 37: 37: Đào Quản Gia
Chương 38: 38: Hoa Bách Hợp
Chương 39: 39: Ngài Tổng Thống Không Được Tốt
Chương 40: 40: Con Trai Cực Phẩm Của Cô
Chương 41: 41: Đứa trẻ nhà ai vậy?
Chương 42: 42: Đó là con gái của cô
Chương 43: 43: Sinh ra từ tảng đá
Chương 44: 44: Hoàng đế
Chương 45: 45: Bữa cơm gia đình
Chương 46: 46: Cha của cục cưng
Chương 47: 47: Đứa nhỏ trưởng thành sớm
Chương 48: 48: Vết bớt
Chương 49: 49: Ân Tình
Chương 50: 50: Rời Giường Rồi, Tổng Thống
Chương 51: 51: Chảy Máu Mũi
Chương 52: 52: Hầu Hạ Tổng Thống Thay Quần Áo
Chương 53: 53: Được Sủng Ái
Chương 54: 54: Khách Đến Thăm
Chương 55: 55: Cậu Bé Xinh Đẹp Trong Trí Nhớ
Chương 56: 56: Một Đôi Bảo Bối Nhà Tiêu Tổng Thống
Chương 57: 57: Trốn Đi
Chương 58: 58: Xác Định Quan Hệ Cha Con
Chương 59: 59: Tiểu Nho Bị Dọa Khóc
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Phụ Nữ Kiêu Kỳ
Chương 62: 62: Bạn Tốt
Chương 63: 63: Không Định Nói Một Chút Gì Sao?
Chương 64: 64: Can Đảm Suy Đoán
Chương 65: 65: Cô Ấy Là Người Vô Tội
Chương 66: 66: Đào Du Du Có Đối Tượng Thầm Mến
Chương 67: 67: Thật Sự Là Con Chỉ Có Bốn Tuổi?
Chương 68: 68
Chương 69: 69: Vui Mừng Hay Là Hoảng Sợ?
Chương 70: 70: Con Muốn Làm Con Gái Của Tổng Thống
Chương 71: 71: Thác Ngọc Công Tử Vạn Người Mê
Chương 72: 72: Một Chút Hiền Lành Của Ngài Tổng Thống
Chương 73: 73: Gặp Được Bạn Cũ
Chương 74: 74: Thật xin lỗi đã đụng phải anh
Chương 75: 75: Nhìn anh chằm chằm
Chương 76: 76: Phát Hiện Âm Mưu
Chương 77: 77: Mùi Hương Trí Mạng
Chương 78: 78: Ám Chỉ
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Âm Mưu Giết Người
Chương 81: 81: Tuyệt Đối Không Cho Anh Chôn Cùng
Chương 82: 82: Anh muốn tự sát?
Chương 83: 83: Mẹ, anh trai không mời con khiêu vũ
Chương 84: 84: Ngài Tổng Thống đáng đánh đòn
Chương 85: 85: Nhiệm vụ phiền toái
Chương 86: 86: Người không nên xuất hiện
Chương 87: 87: Bí Mật Của Đào Dục Huyên
Chương 88: 88: Con trai giống cha ?
Chương 89: 89: Nhà Giàu Có Ân Oán
Chương 90: 90: Ông Xã Của Vi Tiếu
Chương 91: 91: Bị Xua Đuổi
Chương 92: 92: Mẹ Chồng Độc Ác Trong Truyền Thuyết
Chương 93: 93: Nữa Đường Ném Cô Xuống
Chương 94: 94: Đùa Giỡn Với Cô
Chương 95: 95: Hôn cô
Chương 96: 96: Hậu quả của việc đắc tội anh
Chương 97: 97: Chết chìm
Chương 98: 98: Ghen đó hả?
Chương 99: 99: Quỷ kế
Chương 100: 100: Người Đẹp Thức Tỉnh
Chương 101: 101: Đỏ mặt cái gì?
Chương 102: 102: Nhân Vật Lớn Tôn Quý Đến
Chương 103: 103: Công Chúa Daisy
Chương 104: 104: Phá Hư Cuộc Hẹn Của Tổng Thống
Chương 105: 105: Trò Chơi Ngây Thơ
Chương 106: 106: Ăn No, Ăn No
Chương 107: 107: Bữa Tối Hai Người
Chương 108: 108: Cầu Xin Anh
Chương 109: 109: Ngài Tổng Thống Thật Hung Dữ Nha
Chương 110: 110: Gọi Điện Thoại
Chương 111: 111: Tập Đoàn Tài Chính Thác Ngọc
Chương 112: 112: Xa Hoa Và Đơn Giản
Chương 113: 113: Hiệp Ước không Bình Đẳng Làm Cho Người Ta Giận Sôi
Chương 114: 114: Cô Có Thật Là Mẹ Của Hai Đứa Nhỏ Không?
Chương 115: 115: Ông Trời Cũng Không Dám Cản Trở cô
Chương 116: 116: Dùng Tốt Thân Phận
Chương 117: 117: Người Thương Lượng
Chương 118: 118: Vi Tiếu Cầu Xin
Chương 119: 119: Đụng xe
Chương 120: 120: Không Làm Tròn Bổn Phận Quản Gia Bị Lạnh Nhạt
Chương 121: 121: Tổng Thống Trở Về
Chương 122: 122: Hình Phạt Mới
Chương 123: 123: Vừa Hôn Vừa Véo
Chương 124: 124: Nghe Trộm
Chương 125: 125: Tiểu Yêu Tinh
Chương 126: 126: Người Phụ Nữ Xấu Xa Kiêu Ngạo
Chương 127: 127: Khiêu Vũ, Khiêu Vũ
Chương 128: 128: Dựa Vào, Anh Muốn Làm Cái Gì?
Chương 129: 129: Đào Du Du Không Biết Đánh Đàn
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145: Đôi giầy xăng đan trong suốt
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182: Quà tặng sinh nhật
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Tình yêu ngọt ngào
Không tìm thấy chương nào phù hợp