Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 172
04:33 - 18.05.2026
2,111 lượt xem
"Bình thường à? Ai du, Tổng Thống, nhất định là ánh mắt của ngài quá cao, thật ra người phụ nữ như bình thường mới phải, phụ nữ quá xinh đẹp cũng không tốt, dễ dàng bị người ta h*m m**n, biết không?" Lúc này Đào Du Du như một bà mai có một nốt ruồi dài nơi khóe miệng, rất là gà mẹ nói với Vũ Văn Vĩ Thần.
"Cô đây coi là có tính tự an ủi mình không?" Vũ Văn Vĩ Thần im lặng nhìn cô, sau đó như có điều suy nghĩ nói: "tấm lòng thật tốt."
"Tôi.... ..." Khóe miệng Đào Du Du giật giật, choáng, một phút không đả kích được cô thì sẽ chết sao? Vì sao lại muốn nhằm vào cô? Vì sao? Vì sao? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì?
Điều chỉnh lại tâm tình của bản thân, Đào Du Du tiếp tục phát huy tinh thần bát quái của mình, vừa thăm dò: "Cô ấy là công chúa sao? Thiên kim nổi tiếng?"
"Không phải." Anh rất kiên nhẫn trả lời câu hỏi của cô, không một chút chán ghét bộ dạng phiền phức của cô.
"Đó là diễn viên? Người mẫu? Người nổi tiếng? Đại sứ nhân ái?" Đào Du Du tìm tòi suy nghĩ những nhân vật đẹp đẽ kia có thể trở thành phu nhân của Tổng Thống, trong lòng cô càng thêm khẳng định, cô gái thần bí này nhất định là đối tượng mà người mẹ Ngả Cầm Thị đã sắp xếp cho Vũ Văn Vĩ Thần đi xem mắt.
"Cũng không phải." Tiếp tục lắc đầu, Vũ Văn Vĩ Thần chợt nhìn cô chăm chú rồi nói: "Vì sao cô lại có hứng thú với cô ấy như vậy?"
"Hả?A, a......Ha ha, không có.... ....Không có đặc biệt cảm thấy hứng hú, chỉ là......Tùy.......Tùy tiện hỏi thôi.... ....Tùy tiện bát quái một chút.... ....Mà thôi.... ......" Cô chột dạ vừa nghiêng mắt nhìn anh, vừa nhỏ giọng trả lời.
Vũ Văn Vĩ Thần nghe cô nói vậy, cũng không tiếp tục hỏi nữa, anh quay đầu nhìn về phía màn hình tinh thể lỏng trong xe, trên đó đang phát chương trình tin tức quốc tế.
Đào Du Du lén nhìn anh vài lần, thấy anh không muốn để ý đến cô, vì vậy cũng không cảm thấy thú vị nên dời tầm mắt vào màn hình tinh thể lỏng kia, không bao lâu sau, nhìn thấy tin tức mới nhất về Vũ Văn Vĩ Thần đi tham quan vũ khí mới nhất ở Bộ Quốc Phòng.
Trên màn hình, Vũ văn Vĩ Thần mặc quân phục, thân hình cao lớn mặc quân phục chỉ huy quân đội màu đỏ sậm vô oai hùng, cả người anh toát ra một loại khí phách quân vương ngạo mạn.
"Không nghĩ tới mặc quân phục cũng đẹp trai như vậy." Đào Du Du vừa nhìn màn hình trước mắt Vũ Văn Vĩ Thần, vừa lầm bầm lầu bầu.
Vũ Văn Vĩ Thần ngồi bên cạnh nghe cô nói như vậy, tâm tình lập tức tốt lên, thu lại vẻ buồn cười, anh bày ra bộ dạng xem thường nói: "Hiển nhiên tôi mặc cái gì cũng đều dễ nhìn."
Đào Du Du nghe lời anh nói, quay đầu nhìn về phía vẻ mặt kiêu ngạo kia, nhịn không được khinh bỉ: "Chậc chậc chậc.... .......Tuy rằng bề ngoài nhìn rất đẹp trai, nhưng trong lòng đã đủ tu luyện rồi."
"Cô nói cái gì?" Vũ Văn Vĩ Thần nghe vậy, lập tức nhướng mày, hỏi ngược lại.
"Không có.... ....Không có gì.... ......" Thấy anh hơi khó chịu, Đào Du Du lập tức im miệng.
Cô không muốn chọc giận anh vào lúc này.
... ...... ...... ...... ...... ...... ....
Xe chạy trên đường khoảng hai mươi phút, sau đó ngừng lại, lái xe quay đầu hỏi Hồ Ứng đang ngồi bên ghế lái phụ: "Ngừng ở đây sao?"
"Ừ." Hồ Ứng gật đầu, sau đó quay đầu nói với Đào Du Du ngồi ở ghế sau bên cạnh Vũ Văn Vĩ Thần: "Quản gia Đào, mời theo tôi xuống xe."
"Xuống xe? Vậy được rồi." Đào Du Du không biết vì sao Hồ Ứng bảo cô xuống xe, đợi Hồ Ứng mở cửa xe giúp cô, cô ngoan ngoãn xuống xe.
Đóng cửa xe lại, cô thấy Vũ Văn Vĩ Thần không xuống xe.
Không biết bọn họ muốn chơi trò gì, cô dưới sự hướng dẫn của Hồ Ứng, đi vào trong một tòa nhà đẹp trước mặt.
Nơi này Đào Du Du đã nghe nói qua, nhưng còn chưa đến hôm nay đã đến.
Dưới sự hướng dẫn của Hồ Ứng, bọn họ đi thẳng đến một cửa hàng trang sức xa hoa.
Đào Du Du xem như đã nhìn quen mặt rồi, cho dù là trước đây hay hiện tại, cô vẫn luôn sống trong cuộc sống xã hội thượng lưu, chỉ là vài năm sống ở nước ngoài, khiến cho cô nhận thức được đời người như cơn sóng nhỏ và gian khổ. Vì vậy, sau khi vào trong cửa hàng xa xỉ phẩm này, ngược lại cô không vì cửa hàng này trưng bày những lễ phục vật phẩm trang sức đắt tiền kia mà chậc lưỡi.
Trong lòng nhớ kỹ cô còn nợ Vũ Văn Vĩ Thần hơn một ngàn tiền giày, vì vậy quyết định không mua bất kỳ một vật phẩm gì ở đây.
"Cái kia.... ....Trợ lý Hồ, anh đưa tôi đến đây làm gì? Chọn lễ phục giúp anh sao?" Mặc dù biết khả năng này không lớn, nhưng Đào Du Du vẫn hỏi.
"Chọn cho cô." Hồ Ứng nói xong, đi đến một tủ quần áo đẹp trước mặt, tiện tay chọn hai cái váy màu sâm banh ném về phía Đào Du Du: "Đi thay thử xem."
Thịnh tình này Đào Du Du không có cách nào từ chối, đành phải bước đi vào phòng thay thử đồ ở phía trước, định sau khi ra ngoài nói với Hồ Ứng rằng cô không thể mua quần áo này.
Thay một bộ váy dài, Đào Du Du từ trong phòng đi ra, làn váy dài nằm trên mặt đất.
Sau khi Hồ Ứng nhìn thấy cô đi ra, lập tức lấy điện thoại di động ra chụp hình lại, sau đó gửi vào điện thoại Vũ Văn Vĩ Thần trên xe, vài giây sau, Vũ Văn Vĩ Thần gửi tin nhắn đến, trên bức ảnh có một gạch đỏ thật to.
Sau khi nhận được tin nhắn, Hồ Ứng ngẩng đầu nhìn về phía Đào Du Du, sau đó dùng tay ra dấu cho cô một dấu gạch chéo thật to.
Đào Du Du kéo làn váy đến trước mặt Hồ Ứng nói: "Trợ lý Hồ, hiện tại tôi đang thiếu một khoản nợ, không có tiền mua lễ phục nữa."
"Không sao, bộ lễ phục này là Phủ Tổng Thống tài trợ, vì vậy cô cứ yên tâm chọn lựa." Hồ Ứng mỉm cười với cô, nghiêm túc nói.
Đào Du Du nghe cô không cần bỏ tiền ra, tinh thần lập tức chấn động, mẹ nó, tại sao không nói sớm? làm hại tâm tình cô nặng nề như vậy.
Không bao lâu, Đào Du Du vào phòng thử đồ đổi một bộ lễ phục khác rồi đi ra, kết quả, vẫn nhìn thấy một dấu gạch chéo thật to.
Bởi vì cô không cần trả tiền, cô cũng được khích lệ, tự mình phân phó cho nhân viên phục vụ đưa một bộ lễ phục mới nhất của năm. Thật vất vả mới có thể cố gắng làm thịt Vũ Văn Vĩ Thần một trận cho hả giận, tất nhiên cô sẽ không nương tay.
"Cô đây coi là có tính tự an ủi mình không?" Vũ Văn Vĩ Thần im lặng nhìn cô, sau đó như có điều suy nghĩ nói: "tấm lòng thật tốt."
"Tôi.... ..." Khóe miệng Đào Du Du giật giật, choáng, một phút không đả kích được cô thì sẽ chết sao? Vì sao lại muốn nhằm vào cô? Vì sao? Vì sao? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì?
Điều chỉnh lại tâm tình của bản thân, Đào Du Du tiếp tục phát huy tinh thần bát quái của mình, vừa thăm dò: "Cô ấy là công chúa sao? Thiên kim nổi tiếng?"
"Không phải." Anh rất kiên nhẫn trả lời câu hỏi của cô, không một chút chán ghét bộ dạng phiền phức của cô.
"Đó là diễn viên? Người mẫu? Người nổi tiếng? Đại sứ nhân ái?" Đào Du Du tìm tòi suy nghĩ những nhân vật đẹp đẽ kia có thể trở thành phu nhân của Tổng Thống, trong lòng cô càng thêm khẳng định, cô gái thần bí này nhất định là đối tượng mà người mẹ Ngả Cầm Thị đã sắp xếp cho Vũ Văn Vĩ Thần đi xem mắt.
"Cũng không phải." Tiếp tục lắc đầu, Vũ Văn Vĩ Thần chợt nhìn cô chăm chú rồi nói: "Vì sao cô lại có hứng thú với cô ấy như vậy?"
"Hả?A, a......Ha ha, không có.... ....Không có đặc biệt cảm thấy hứng hú, chỉ là......Tùy.......Tùy tiện hỏi thôi.... ....Tùy tiện bát quái một chút.... ....Mà thôi.... ......" Cô chột dạ vừa nghiêng mắt nhìn anh, vừa nhỏ giọng trả lời.
Vũ Văn Vĩ Thần nghe cô nói vậy, cũng không tiếp tục hỏi nữa, anh quay đầu nhìn về phía màn hình tinh thể lỏng trong xe, trên đó đang phát chương trình tin tức quốc tế.
Đào Du Du lén nhìn anh vài lần, thấy anh không muốn để ý đến cô, vì vậy cũng không cảm thấy thú vị nên dời tầm mắt vào màn hình tinh thể lỏng kia, không bao lâu sau, nhìn thấy tin tức mới nhất về Vũ Văn Vĩ Thần đi tham quan vũ khí mới nhất ở Bộ Quốc Phòng.
Trên màn hình, Vũ văn Vĩ Thần mặc quân phục, thân hình cao lớn mặc quân phục chỉ huy quân đội màu đỏ sậm vô oai hùng, cả người anh toát ra một loại khí phách quân vương ngạo mạn.
"Không nghĩ tới mặc quân phục cũng đẹp trai như vậy." Đào Du Du vừa nhìn màn hình trước mắt Vũ Văn Vĩ Thần, vừa lầm bầm lầu bầu.
Vũ Văn Vĩ Thần ngồi bên cạnh nghe cô nói như vậy, tâm tình lập tức tốt lên, thu lại vẻ buồn cười, anh bày ra bộ dạng xem thường nói: "Hiển nhiên tôi mặc cái gì cũng đều dễ nhìn."
Đào Du Du nghe lời anh nói, quay đầu nhìn về phía vẻ mặt kiêu ngạo kia, nhịn không được khinh bỉ: "Chậc chậc chậc.... .......Tuy rằng bề ngoài nhìn rất đẹp trai, nhưng trong lòng đã đủ tu luyện rồi."
"Cô nói cái gì?" Vũ Văn Vĩ Thần nghe vậy, lập tức nhướng mày, hỏi ngược lại.
"Không có.... ....Không có gì.... ......" Thấy anh hơi khó chịu, Đào Du Du lập tức im miệng.
Cô không muốn chọc giận anh vào lúc này.
... ...... ...... ...... ...... ...... ....
Xe chạy trên đường khoảng hai mươi phút, sau đó ngừng lại, lái xe quay đầu hỏi Hồ Ứng đang ngồi bên ghế lái phụ: "Ngừng ở đây sao?"
"Ừ." Hồ Ứng gật đầu, sau đó quay đầu nói với Đào Du Du ngồi ở ghế sau bên cạnh Vũ Văn Vĩ Thần: "Quản gia Đào, mời theo tôi xuống xe."
"Xuống xe? Vậy được rồi." Đào Du Du không biết vì sao Hồ Ứng bảo cô xuống xe, đợi Hồ Ứng mở cửa xe giúp cô, cô ngoan ngoãn xuống xe.
Đóng cửa xe lại, cô thấy Vũ Văn Vĩ Thần không xuống xe.
Không biết bọn họ muốn chơi trò gì, cô dưới sự hướng dẫn của Hồ Ứng, đi vào trong một tòa nhà đẹp trước mặt.
Nơi này Đào Du Du đã nghe nói qua, nhưng còn chưa đến hôm nay đã đến.
Dưới sự hướng dẫn của Hồ Ứng, bọn họ đi thẳng đến một cửa hàng trang sức xa hoa.
Đào Du Du xem như đã nhìn quen mặt rồi, cho dù là trước đây hay hiện tại, cô vẫn luôn sống trong cuộc sống xã hội thượng lưu, chỉ là vài năm sống ở nước ngoài, khiến cho cô nhận thức được đời người như cơn sóng nhỏ và gian khổ. Vì vậy, sau khi vào trong cửa hàng xa xỉ phẩm này, ngược lại cô không vì cửa hàng này trưng bày những lễ phục vật phẩm trang sức đắt tiền kia mà chậc lưỡi.
Trong lòng nhớ kỹ cô còn nợ Vũ Văn Vĩ Thần hơn một ngàn tiền giày, vì vậy quyết định không mua bất kỳ một vật phẩm gì ở đây.
"Cái kia.... ....Trợ lý Hồ, anh đưa tôi đến đây làm gì? Chọn lễ phục giúp anh sao?" Mặc dù biết khả năng này không lớn, nhưng Đào Du Du vẫn hỏi.
"Chọn cho cô." Hồ Ứng nói xong, đi đến một tủ quần áo đẹp trước mặt, tiện tay chọn hai cái váy màu sâm banh ném về phía Đào Du Du: "Đi thay thử xem."
Thịnh tình này Đào Du Du không có cách nào từ chối, đành phải bước đi vào phòng thay thử đồ ở phía trước, định sau khi ra ngoài nói với Hồ Ứng rằng cô không thể mua quần áo này.
Thay một bộ váy dài, Đào Du Du từ trong phòng đi ra, làn váy dài nằm trên mặt đất.
Sau khi Hồ Ứng nhìn thấy cô đi ra, lập tức lấy điện thoại di động ra chụp hình lại, sau đó gửi vào điện thoại Vũ Văn Vĩ Thần trên xe, vài giây sau, Vũ Văn Vĩ Thần gửi tin nhắn đến, trên bức ảnh có một gạch đỏ thật to.
Sau khi nhận được tin nhắn, Hồ Ứng ngẩng đầu nhìn về phía Đào Du Du, sau đó dùng tay ra dấu cho cô một dấu gạch chéo thật to.
Đào Du Du kéo làn váy đến trước mặt Hồ Ứng nói: "Trợ lý Hồ, hiện tại tôi đang thiếu một khoản nợ, không có tiền mua lễ phục nữa."
"Không sao, bộ lễ phục này là Phủ Tổng Thống tài trợ, vì vậy cô cứ yên tâm chọn lựa." Hồ Ứng mỉm cười với cô, nghiêm túc nói.
Đào Du Du nghe cô không cần bỏ tiền ra, tinh thần lập tức chấn động, mẹ nó, tại sao không nói sớm? làm hại tâm tình cô nặng nề như vậy.
Không bao lâu, Đào Du Du vào phòng thử đồ đổi một bộ lễ phục khác rồi đi ra, kết quả, vẫn nhìn thấy một dấu gạch chéo thật to.
Bởi vì cô không cần trả tiền, cô cũng được khích lệ, tự mình phân phó cho nhân viên phục vụ đưa một bộ lễ phục mới nhất của năm. Thật vất vả mới có thể cố gắng làm thịt Vũ Văn Vĩ Thần một trận cho hả giận, tất nhiên cô sẽ không nương tay.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Yến tiệc sắp bắt đầu
Chương 2: 2: Hai Đứa Trẻ Song Sinh Đáng Yêu
Chương 3: 3: Lễ Vật Trân Quý
Chương 4: 4: Bị Bắt Cóc rồi?
Chương 5: 5: Hành Hạ Muốn Chết
Chương 6: 6: Bị Gì Vậy
Chương 7: 7: Dự Cảm Chẳng Lành
Chương 8: 8: Tin Dữ
Chương 9: 9: Đừng Gọi Tôi Là Quả Táo
Chương 10: 10: Tổng Thống Đến
Chương 11: 11: Quả đào mật
Chương 12: 12: Cô gái vừa ý
Chương 13: 13: Ngài muốn làm gì?
Chương 14: 14: Đứng ở ngoài cửa chờ tôi
Chương 15: 15: Giúp anh gạt người
Chương 16: 16: Tò Mò Hại Chết Mèo
Chương 17: 17: Lựa Chọn Khó Khăn
Chương 18: 18: Quyết Định
Chương 19: 19: Lại Bị Uy Hiếp
Chương 20: 20: Mới Đến Phủ Tổng Thống
Chương 21: 21: Ông Ấy Muốn Cảm Ơn Cô Sao
Chương 22: 22: Ngài Tổng Thống Mời Đến
Chương 23: 23: Là Cô Sao?
Chương 24: 24: Thay Quần Áo Rồi Theo Anh Tham Gia Yến Tiệc
Chương 25: 25: Yến Tiệc Tư Nhân Loại Nhỏ
Chương 26: 26: Phiền toái
Chương 27: 27: Không giải thích nổi
Chương 28: 28: Cô là người thần giữ cửa
Chương 29: 29: Hải Dương Chi Tâm
Chương 30: 30: Cuộc sống hoa lệ ở phủ Tổng thống bắt đầu
Chương 31: 31: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (thượng)
Chương 32: 32: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (hạ)
Chương 33: 33: Tổng Thống Ngủ Nướng
Chương 34: 34: Cút Ra Ngoài
Chương 35: 35: Điều Tra
Chương 36: 36: Điện Thoại Cho Con
Chương 37: 37: Đào Quản Gia
Chương 38: 38: Hoa Bách Hợp
Chương 39: 39: Ngài Tổng Thống Không Được Tốt
Chương 40: 40: Con Trai Cực Phẩm Của Cô
Chương 41: 41: Đứa trẻ nhà ai vậy?
Chương 42: 42: Đó là con gái của cô
Chương 43: 43: Sinh ra từ tảng đá
Chương 44: 44: Hoàng đế
Chương 45: 45: Bữa cơm gia đình
Chương 46: 46: Cha của cục cưng
Chương 47: 47: Đứa nhỏ trưởng thành sớm
Chương 48: 48: Vết bớt
Chương 49: 49: Ân Tình
Chương 50: 50: Rời Giường Rồi, Tổng Thống
Chương 51: 51: Chảy Máu Mũi
Chương 52: 52: Hầu Hạ Tổng Thống Thay Quần Áo
Chương 53: 53: Được Sủng Ái
Chương 54: 54: Khách Đến Thăm
Chương 55: 55: Cậu Bé Xinh Đẹp Trong Trí Nhớ
Chương 56: 56: Một Đôi Bảo Bối Nhà Tiêu Tổng Thống
Chương 57: 57: Trốn Đi
Chương 58: 58: Xác Định Quan Hệ Cha Con
Chương 59: 59: Tiểu Nho Bị Dọa Khóc
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Phụ Nữ Kiêu Kỳ
Chương 62: 62: Bạn Tốt
Chương 63: 63: Không Định Nói Một Chút Gì Sao?
Chương 64: 64: Can Đảm Suy Đoán
Chương 65: 65: Cô Ấy Là Người Vô Tội
Chương 66: 66: Đào Du Du Có Đối Tượng Thầm Mến
Chương 67: 67: Thật Sự Là Con Chỉ Có Bốn Tuổi?
Chương 68: 68
Chương 69: 69: Vui Mừng Hay Là Hoảng Sợ?
Chương 70: 70: Con Muốn Làm Con Gái Của Tổng Thống
Chương 71: 71: Thác Ngọc Công Tử Vạn Người Mê
Chương 72: 72: Một Chút Hiền Lành Của Ngài Tổng Thống
Chương 73: 73: Gặp Được Bạn Cũ
Chương 74: 74: Thật xin lỗi đã đụng phải anh
Chương 75: 75: Nhìn anh chằm chằm
Chương 76: 76: Phát Hiện Âm Mưu
Chương 77: 77: Mùi Hương Trí Mạng
Chương 78: 78: Ám Chỉ
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Âm Mưu Giết Người
Chương 81: 81: Tuyệt Đối Không Cho Anh Chôn Cùng
Chương 82: 82: Anh muốn tự sát?
Chương 83: 83: Mẹ, anh trai không mời con khiêu vũ
Chương 84: 84: Ngài Tổng Thống đáng đánh đòn
Chương 85: 85: Nhiệm vụ phiền toái
Chương 86: 86: Người không nên xuất hiện
Chương 87: 87: Bí Mật Của Đào Dục Huyên
Chương 88: 88: Con trai giống cha ?
Chương 89: 89: Nhà Giàu Có Ân Oán
Chương 90: 90: Ông Xã Của Vi Tiếu
Chương 91: 91: Bị Xua Đuổi
Chương 92: 92: Mẹ Chồng Độc Ác Trong Truyền Thuyết
Chương 93: 93: Nữa Đường Ném Cô Xuống
Chương 94: 94: Đùa Giỡn Với Cô
Chương 95: 95: Hôn cô
Chương 96: 96: Hậu quả của việc đắc tội anh
Chương 97: 97: Chết chìm
Chương 98: 98: Ghen đó hả?
Chương 99: 99: Quỷ kế
Chương 100: 100: Người Đẹp Thức Tỉnh
Chương 101: 101: Đỏ mặt cái gì?
Chương 102: 102: Nhân Vật Lớn Tôn Quý Đến
Chương 103: 103: Công Chúa Daisy
Chương 104: 104: Phá Hư Cuộc Hẹn Của Tổng Thống
Chương 105: 105: Trò Chơi Ngây Thơ
Chương 106: 106: Ăn No, Ăn No
Chương 107: 107: Bữa Tối Hai Người
Chương 108: 108: Cầu Xin Anh
Chương 109: 109: Ngài Tổng Thống Thật Hung Dữ Nha
Chương 110: 110: Gọi Điện Thoại
Chương 111: 111: Tập Đoàn Tài Chính Thác Ngọc
Chương 112: 112: Xa Hoa Và Đơn Giản
Chương 113: 113: Hiệp Ước không Bình Đẳng Làm Cho Người Ta Giận Sôi
Chương 114: 114: Cô Có Thật Là Mẹ Của Hai Đứa Nhỏ Không?
Chương 115: 115: Ông Trời Cũng Không Dám Cản Trở cô
Chương 116: 116: Dùng Tốt Thân Phận
Chương 117: 117: Người Thương Lượng
Chương 118: 118: Vi Tiếu Cầu Xin
Chương 119: 119: Đụng xe
Chương 120: 120: Không Làm Tròn Bổn Phận Quản Gia Bị Lạnh Nhạt
Chương 121: 121: Tổng Thống Trở Về
Chương 122: 122: Hình Phạt Mới
Chương 123: 123: Vừa Hôn Vừa Véo
Chương 124: 124: Nghe Trộm
Chương 125: 125: Tiểu Yêu Tinh
Chương 126: 126: Người Phụ Nữ Xấu Xa Kiêu Ngạo
Chương 127: 127: Khiêu Vũ, Khiêu Vũ
Chương 128: 128: Dựa Vào, Anh Muốn Làm Cái Gì?
Chương 129: 129: Đào Du Du Không Biết Đánh Đàn
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145: Đôi giầy xăng đan trong suốt
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182: Quà tặng sinh nhật
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Tình yêu ngọt ngào
Không tìm thấy chương nào phù hợp