Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 138
04:32 - 18.05.2026
2,111 lượt xem
Vẫn buổi trưa đó, trong một cửa hàng tổng hợp ở thành phố Định Khôn phồn hoa.
Tiêu Nhã Hinh đi dạo bên trong đến mệt mỏi, cô ngay cả bữa trưa cũng chưa ăn, chỉ vì chờ đợi một cuộc điện thoại.
Buổi sáng trước khi ra ngoài cô đã liên lạc với Đào Dục Huyên, Đào Dục Huyên nói với cô, nếu muốn thoát khỏi nhóm vệ sĩ đi theo, nhất định phải lựa chọn nơi có nhiều người nhất.
Vì vậy, Tiêu Nhã Hinh lựa chọn cửa hàng phồn hoa nhất.
Nhưng mà Đào Dục Huyên chỉ cho cô đi dạo, không được hành động thiếu suy nghĩ, chỉ mệnh lệnh của cậu ta.
Vì vậy, Tiêu Nhã Hinh và bạn học đáng thương chỉ có thể kéo tấm thân mệt mỏi đi dạo, chờ đợi điện thoại của Đào Dục Huyên.
Thất vất vả, ngay lúc cô mua được vài chục cái váy, rốt cuộc thời gian đi dạo như muốn nôn ra, di động đã vang lên.
“Đào Dục Huyên, rốt cuộc cậu đang làm cái quỷ gì? Vì sao trễ thế này mới gọi đến? Có phải cậu định không thực hiện lời hứa của mình rồi không?” Nhấn nút nghe, Tiêu Nhã Hinh lập tức rống to vào di động.
Phía bên này sau khi Đào Dục Huyên nghe Tiêu Nhã Hinh gào thét, cậu nhíu mày chân mày lập tức đưa điện thoại cách xa lỗ tai khoảng 20 cm.
Đợi đến sau khi Tiêu Nhã Hinh gào thét xong, Đào Dục Huyên mới đưa điện thoại đến bên tai mình: “Bây giờ cô đang ở đâu?”
“Đây hình như gọi là liên kết Thương Hạ.”Tiêu Nhã Hinh nhìn bảng hiệu quảng cáo đầy hoa cả mắt, sau đó nói.
“Tốt lắm, ở tầng năm liên kết Thương Hạ có khu vui chơi dành cho trẻ em, cô nói với vệ sĩ muốn đi đâu đó chơi một chút.”
“Cái gì?Còn chơi nữa? Tôi sắp chết đói rồi, đến giờ tôi vẫn chưa ăn gì đâu đó.” Vừa nghe Đào Dục Huyên muốn để cho cô chơi tiếp, cô giống như bong bóng xì hơi, có loại xúc động muốn ngất xỉu.
“Nhanh một chút, tôi đang ở đó chờ cô.”Đào Dục Huyên mặc kệ cô k** r*n, ra lệnh xong, lập tức cúp điện thoại.
Tiêu Nhã Hinh bất đắc dĩ thở dài một hơi nhìn điện thoại bị cắt đứt, sau đó quay đầu nói với trợ lý đang đứng bên cạnh: “Tôi muốn đến khu vui chơi dành cho trẻ em một chút.”
“Tiểu thư Nhã Hinh, bây giờ cô còn chưa dùng bữa trưa, nếu không chúng ta đi dùng bữa trước,sau đó rồi chơi tiếp.” Thư ký de dặt cẩn trọng hầu hạ nói.
“không cần, tôi muốn đến khu trò chơi chơi, cô dám đitheo tôi, tôi lập tức đuổi việc anh.”
“Vâng, đã biết, mời cô………..” Trợ lý Trường Thanh nhìn Tiêu Nhã Hinh tức giận, chỉ cần cô quyết định chuyện gì, cho dù là ai cũng không thay đổi được.
Vì vậy đoán người chậm rãi lên tầng năm, mới vừa bước vào khu vui chơi, Tiêu Nhã Hinh nhìn thấy nhiều nhân viên chào đón cô lại.
cô không chút suy nghĩ chạy thẳng đến cửa ra vào, trợ lý thấy thế, một phát giữ chặt cánh tay cô lại: “Tiểu thư Nhã Hinh, người ở đây nhiều lắm phức tạp, nếu không chúng ta đến chỗ khác chơi đi.”
”Đừng nói nhiều, nhanh đi mua thẻ đi.” Tiêu Nhã Hinh đẩy tay trợ lý ra, sau đó vô cùng kiêu ngạo ngẩng đầu đi đến lối vào.
Trợ giữ không được câu, đành quay đầu nói với vệ sĩ mua thẻ, còn mình theo sau Tiêu Nhã Hinh vào bên trong.
Lúc đến cửa, Tiêu Nhã Hinh bị nhân viên giữ lại hỏi: “Tiểu cô nương, xin mời cô đưa thẻ của mình.”
“Tìm người đi theo sau tôi lấy.” Tiêu Nhã Hinh không kiên nhẫn chỉ chỉ trợ lý phía sau mình, sau đó trực tiếp đi thẳng vào bên trong.
“Tiểu thư, xin mời cô đưa thẻ.”Lúc trợ lý muốn đi vào, nhân viên liền giữ cô lại.
“A, thẻ đã mua rồi, cô có thể để tôi vào trước không?”Trợ lý nhìn bóng lưng Tiêu Nhã Hinh, hơi sốt ruột nói.
“thật có lỗi, vừa nãy cô bé kia mới đi vào, bây giờ cô mua thêm hai thẻ nữa mới có thể đi vào.” Lúc này, nhân viên nói chuyện không chút kiên nhẫn, cô ta một bộ dạng thái độ làm việc nghiêm túc nói với trợ lý.
“Nhưng mà………..Tôi………….” Trợ lý đang muốn giải thích với nhân viên một chút, nhưng lại phát hiện Tiêu Nhã Hinh vừa đi vào đã biến mất khỏi tầm mắt của mình.
Trợ lý sợ đến mức không nhẹ, cô lập tức nói vào tainghe trên lỗ tai: “Tiểu thư Nhã Hinh không thấy nữa, mọi người nhanh chóng tìm xem, nhớ kỹ bảo vệ cửa ra vào khu vui chơi thật tốt.”
Trong lúc nhất thời, vệ sĩ vốn trà trộn trong đám người đều rùng mình, nhanh chóng chia ra tìm kiếm.
Lại nói đến Tiêu Nhã Hinh, sau khi cô vào khu vui chơi, thì được một người lớn bế lên, lúc cô còn chưa kịp phản ứng, cả người bị bỏ vào trong con mèo Garfield to lớn.
Ở đây ngoài Tiêu Nhã Hinh ra còn có Đào Dục Huyên, chỉ thấy Đào Dục Huyên ở trong con mèo Garfield ngây người vài phút, trên trán xuất hiện vài tầng mồ hôi.
“Có thể nhìn thấy cậu rồi.”Vừa thấy Đào Dục Huyên, Tiêu Nhã Hinh vui vẻ nói.
“Cõng tôi lên.”Đào Dục Huyên không rãnh chào hỏi với Tiêu Nhã Hinh, cậu trực tiếp ra lệnh với Tiêu Nhã Hinh.
“Cái…..Cái gì…..Cậu muốn tôi cõng cậu?”Tiêu Nhã Hinh nghe Đào Dục Huyen phân phó, lập tức dựng lên lông mi lên.
“Muốn đi thì cõng tôi lên, nếu đến lúc đó vệ sĩ của cọ đi vào tìm được cô, tôi có thể mặc kệ rồi.” Đào Dục Huyên biết lúc này nói đạo lý cũng không có nghĩa, đây là biện pháp duy nhất cô có thể nghe lời, là phải uy h**p, rõ ràng là uy h**p.
“Vậy….Vậy được rồi…..” không có biện pháp, ai bảo cô muốn tự do chứ? Dưới tình huống như vậy, Tiêu Nhã Hinh chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp.
Kết quả là, cứ như vậy, cậy bé đẹp trai vô địch rất thuận lợi ức h**p công chúa Tiêu Nhã Hinh kiêu ngạo điêu ngoa xinh đẹp.
Sau khi để Tiêu Nhã Hinh cõng Đào Dục Huyên, cả hai đều chống đỡ đứng lên từ trong con mèo Garfield.
“Tốt lắm, bây giờ có thể ra ngoài rồi.”Sau khi được cõng lên, Đào Dục Huyên đưa ra mệnh lệnh thứ hai.
Tiêu Nhã Hinh bi thống cõng cậu đi ra ngoài.
…………………………….
Đợi đến khi hai người thuận lợi vào trong nhà vệ sinh cửa hàng, Tiêu Nhã Hinh mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, sau khi từ trong con mèo Garfield chui ra, Đào Dục Huyên dẫn cô chạy đến bên đường dành cho công nhân, thuận lợi chạy ra bên ngoài.
Tiêu Nhã Hinh đi dạo bên trong đến mệt mỏi, cô ngay cả bữa trưa cũng chưa ăn, chỉ vì chờ đợi một cuộc điện thoại.
Buổi sáng trước khi ra ngoài cô đã liên lạc với Đào Dục Huyên, Đào Dục Huyên nói với cô, nếu muốn thoát khỏi nhóm vệ sĩ đi theo, nhất định phải lựa chọn nơi có nhiều người nhất.
Vì vậy, Tiêu Nhã Hinh lựa chọn cửa hàng phồn hoa nhất.
Nhưng mà Đào Dục Huyên chỉ cho cô đi dạo, không được hành động thiếu suy nghĩ, chỉ mệnh lệnh của cậu ta.
Vì vậy, Tiêu Nhã Hinh và bạn học đáng thương chỉ có thể kéo tấm thân mệt mỏi đi dạo, chờ đợi điện thoại của Đào Dục Huyên.
Thất vất vả, ngay lúc cô mua được vài chục cái váy, rốt cuộc thời gian đi dạo như muốn nôn ra, di động đã vang lên.
“Đào Dục Huyên, rốt cuộc cậu đang làm cái quỷ gì? Vì sao trễ thế này mới gọi đến? Có phải cậu định không thực hiện lời hứa của mình rồi không?” Nhấn nút nghe, Tiêu Nhã Hinh lập tức rống to vào di động.
Phía bên này sau khi Đào Dục Huyên nghe Tiêu Nhã Hinh gào thét, cậu nhíu mày chân mày lập tức đưa điện thoại cách xa lỗ tai khoảng 20 cm.
Đợi đến sau khi Tiêu Nhã Hinh gào thét xong, Đào Dục Huyên mới đưa điện thoại đến bên tai mình: “Bây giờ cô đang ở đâu?”
“Đây hình như gọi là liên kết Thương Hạ.”Tiêu Nhã Hinh nhìn bảng hiệu quảng cáo đầy hoa cả mắt, sau đó nói.
“Tốt lắm, ở tầng năm liên kết Thương Hạ có khu vui chơi dành cho trẻ em, cô nói với vệ sĩ muốn đi đâu đó chơi một chút.”
“Cái gì?Còn chơi nữa? Tôi sắp chết đói rồi, đến giờ tôi vẫn chưa ăn gì đâu đó.” Vừa nghe Đào Dục Huyên muốn để cho cô chơi tiếp, cô giống như bong bóng xì hơi, có loại xúc động muốn ngất xỉu.
“Nhanh một chút, tôi đang ở đó chờ cô.”Đào Dục Huyên mặc kệ cô k** r*n, ra lệnh xong, lập tức cúp điện thoại.
Tiêu Nhã Hinh bất đắc dĩ thở dài một hơi nhìn điện thoại bị cắt đứt, sau đó quay đầu nói với trợ lý đang đứng bên cạnh: “Tôi muốn đến khu vui chơi dành cho trẻ em một chút.”
“Tiểu thư Nhã Hinh, bây giờ cô còn chưa dùng bữa trưa, nếu không chúng ta đi dùng bữa trước,sau đó rồi chơi tiếp.” Thư ký de dặt cẩn trọng hầu hạ nói.
“không cần, tôi muốn đến khu trò chơi chơi, cô dám đitheo tôi, tôi lập tức đuổi việc anh.”
“Vâng, đã biết, mời cô………..” Trợ lý Trường Thanh nhìn Tiêu Nhã Hinh tức giận, chỉ cần cô quyết định chuyện gì, cho dù là ai cũng không thay đổi được.
Vì vậy đoán người chậm rãi lên tầng năm, mới vừa bước vào khu vui chơi, Tiêu Nhã Hinh nhìn thấy nhiều nhân viên chào đón cô lại.
cô không chút suy nghĩ chạy thẳng đến cửa ra vào, trợ lý thấy thế, một phát giữ chặt cánh tay cô lại: “Tiểu thư Nhã Hinh, người ở đây nhiều lắm phức tạp, nếu không chúng ta đến chỗ khác chơi đi.”
”Đừng nói nhiều, nhanh đi mua thẻ đi.” Tiêu Nhã Hinh đẩy tay trợ lý ra, sau đó vô cùng kiêu ngạo ngẩng đầu đi đến lối vào.
Trợ giữ không được câu, đành quay đầu nói với vệ sĩ mua thẻ, còn mình theo sau Tiêu Nhã Hinh vào bên trong.
Lúc đến cửa, Tiêu Nhã Hinh bị nhân viên giữ lại hỏi: “Tiểu cô nương, xin mời cô đưa thẻ của mình.”
“Tìm người đi theo sau tôi lấy.” Tiêu Nhã Hinh không kiên nhẫn chỉ chỉ trợ lý phía sau mình, sau đó trực tiếp đi thẳng vào bên trong.
“Tiểu thư, xin mời cô đưa thẻ.”Lúc trợ lý muốn đi vào, nhân viên liền giữ cô lại.
“A, thẻ đã mua rồi, cô có thể để tôi vào trước không?”Trợ lý nhìn bóng lưng Tiêu Nhã Hinh, hơi sốt ruột nói.
“thật có lỗi, vừa nãy cô bé kia mới đi vào, bây giờ cô mua thêm hai thẻ nữa mới có thể đi vào.” Lúc này, nhân viên nói chuyện không chút kiên nhẫn, cô ta một bộ dạng thái độ làm việc nghiêm túc nói với trợ lý.
“Nhưng mà………..Tôi………….” Trợ lý đang muốn giải thích với nhân viên một chút, nhưng lại phát hiện Tiêu Nhã Hinh vừa đi vào đã biến mất khỏi tầm mắt của mình.
Trợ lý sợ đến mức không nhẹ, cô lập tức nói vào tainghe trên lỗ tai: “Tiểu thư Nhã Hinh không thấy nữa, mọi người nhanh chóng tìm xem, nhớ kỹ bảo vệ cửa ra vào khu vui chơi thật tốt.”
Trong lúc nhất thời, vệ sĩ vốn trà trộn trong đám người đều rùng mình, nhanh chóng chia ra tìm kiếm.
Lại nói đến Tiêu Nhã Hinh, sau khi cô vào khu vui chơi, thì được một người lớn bế lên, lúc cô còn chưa kịp phản ứng, cả người bị bỏ vào trong con mèo Garfield to lớn.
Ở đây ngoài Tiêu Nhã Hinh ra còn có Đào Dục Huyên, chỉ thấy Đào Dục Huyên ở trong con mèo Garfield ngây người vài phút, trên trán xuất hiện vài tầng mồ hôi.
“Có thể nhìn thấy cậu rồi.”Vừa thấy Đào Dục Huyên, Tiêu Nhã Hinh vui vẻ nói.
“Cõng tôi lên.”Đào Dục Huyên không rãnh chào hỏi với Tiêu Nhã Hinh, cậu trực tiếp ra lệnh với Tiêu Nhã Hinh.
“Cái…..Cái gì…..Cậu muốn tôi cõng cậu?”Tiêu Nhã Hinh nghe Đào Dục Huyen phân phó, lập tức dựng lên lông mi lên.
“Muốn đi thì cõng tôi lên, nếu đến lúc đó vệ sĩ của cọ đi vào tìm được cô, tôi có thể mặc kệ rồi.” Đào Dục Huyên biết lúc này nói đạo lý cũng không có nghĩa, đây là biện pháp duy nhất cô có thể nghe lời, là phải uy h**p, rõ ràng là uy h**p.
“Vậy….Vậy được rồi…..” không có biện pháp, ai bảo cô muốn tự do chứ? Dưới tình huống như vậy, Tiêu Nhã Hinh chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp.
Kết quả là, cứ như vậy, cậy bé đẹp trai vô địch rất thuận lợi ức h**p công chúa Tiêu Nhã Hinh kiêu ngạo điêu ngoa xinh đẹp.
Sau khi để Tiêu Nhã Hinh cõng Đào Dục Huyên, cả hai đều chống đỡ đứng lên từ trong con mèo Garfield.
“Tốt lắm, bây giờ có thể ra ngoài rồi.”Sau khi được cõng lên, Đào Dục Huyên đưa ra mệnh lệnh thứ hai.
Tiêu Nhã Hinh bi thống cõng cậu đi ra ngoài.
…………………………….
Đợi đến khi hai người thuận lợi vào trong nhà vệ sinh cửa hàng, Tiêu Nhã Hinh mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, sau khi từ trong con mèo Garfield chui ra, Đào Dục Huyên dẫn cô chạy đến bên đường dành cho công nhân, thuận lợi chạy ra bên ngoài.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Yến tiệc sắp bắt đầu
Chương 2: 2: Hai Đứa Trẻ Song Sinh Đáng Yêu
Chương 3: 3: Lễ Vật Trân Quý
Chương 4: 4: Bị Bắt Cóc rồi?
Chương 5: 5: Hành Hạ Muốn Chết
Chương 6: 6: Bị Gì Vậy
Chương 7: 7: Dự Cảm Chẳng Lành
Chương 8: 8: Tin Dữ
Chương 9: 9: Đừng Gọi Tôi Là Quả Táo
Chương 10: 10: Tổng Thống Đến
Chương 11: 11: Quả đào mật
Chương 12: 12: Cô gái vừa ý
Chương 13: 13: Ngài muốn làm gì?
Chương 14: 14: Đứng ở ngoài cửa chờ tôi
Chương 15: 15: Giúp anh gạt người
Chương 16: 16: Tò Mò Hại Chết Mèo
Chương 17: 17: Lựa Chọn Khó Khăn
Chương 18: 18: Quyết Định
Chương 19: 19: Lại Bị Uy Hiếp
Chương 20: 20: Mới Đến Phủ Tổng Thống
Chương 21: 21: Ông Ấy Muốn Cảm Ơn Cô Sao
Chương 22: 22: Ngài Tổng Thống Mời Đến
Chương 23: 23: Là Cô Sao?
Chương 24: 24: Thay Quần Áo Rồi Theo Anh Tham Gia Yến Tiệc
Chương 25: 25: Yến Tiệc Tư Nhân Loại Nhỏ
Chương 26: 26: Phiền toái
Chương 27: 27: Không giải thích nổi
Chương 28: 28: Cô là người thần giữ cửa
Chương 29: 29: Hải Dương Chi Tâm
Chương 30: 30: Cuộc sống hoa lệ ở phủ Tổng thống bắt đầu
Chương 31: 31: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (thượng)
Chương 32: 32: Gọi Ngài Tổng Thống Rời Giường (hạ)
Chương 33: 33: Tổng Thống Ngủ Nướng
Chương 34: 34: Cút Ra Ngoài
Chương 35: 35: Điều Tra
Chương 36: 36: Điện Thoại Cho Con
Chương 37: 37: Đào Quản Gia
Chương 38: 38: Hoa Bách Hợp
Chương 39: 39: Ngài Tổng Thống Không Được Tốt
Chương 40: 40: Con Trai Cực Phẩm Của Cô
Chương 41: 41: Đứa trẻ nhà ai vậy?
Chương 42: 42: Đó là con gái của cô
Chương 43: 43: Sinh ra từ tảng đá
Chương 44: 44: Hoàng đế
Chương 45: 45: Bữa cơm gia đình
Chương 46: 46: Cha của cục cưng
Chương 47: 47: Đứa nhỏ trưởng thành sớm
Chương 48: 48: Vết bớt
Chương 49: 49: Ân Tình
Chương 50: 50: Rời Giường Rồi, Tổng Thống
Chương 51: 51: Chảy Máu Mũi
Chương 52: 52: Hầu Hạ Tổng Thống Thay Quần Áo
Chương 53: 53: Được Sủng Ái
Chương 54: 54: Khách Đến Thăm
Chương 55: 55: Cậu Bé Xinh Đẹp Trong Trí Nhớ
Chương 56: 56: Một Đôi Bảo Bối Nhà Tiêu Tổng Thống
Chương 57: 57: Trốn Đi
Chương 58: 58: Xác Định Quan Hệ Cha Con
Chương 59: 59: Tiểu Nho Bị Dọa Khóc
Chương 60: 60
Chương 61: 61: Phụ Nữ Kiêu Kỳ
Chương 62: 62: Bạn Tốt
Chương 63: 63: Không Định Nói Một Chút Gì Sao?
Chương 64: 64: Can Đảm Suy Đoán
Chương 65: 65: Cô Ấy Là Người Vô Tội
Chương 66: 66: Đào Du Du Có Đối Tượng Thầm Mến
Chương 67: 67: Thật Sự Là Con Chỉ Có Bốn Tuổi?
Chương 68: 68
Chương 69: 69: Vui Mừng Hay Là Hoảng Sợ?
Chương 70: 70: Con Muốn Làm Con Gái Của Tổng Thống
Chương 71: 71: Thác Ngọc Công Tử Vạn Người Mê
Chương 72: 72: Một Chút Hiền Lành Của Ngài Tổng Thống
Chương 73: 73: Gặp Được Bạn Cũ
Chương 74: 74: Thật xin lỗi đã đụng phải anh
Chương 75: 75: Nhìn anh chằm chằm
Chương 76: 76: Phát Hiện Âm Mưu
Chương 77: 77: Mùi Hương Trí Mạng
Chương 78: 78: Ám Chỉ
Chương 79: 79
Chương 80: 80: Âm Mưu Giết Người
Chương 81: 81: Tuyệt Đối Không Cho Anh Chôn Cùng
Chương 82: 82: Anh muốn tự sát?
Chương 83: 83: Mẹ, anh trai không mời con khiêu vũ
Chương 84: 84: Ngài Tổng Thống đáng đánh đòn
Chương 85: 85: Nhiệm vụ phiền toái
Chương 86: 86: Người không nên xuất hiện
Chương 87: 87: Bí Mật Của Đào Dục Huyên
Chương 88: 88: Con trai giống cha ?
Chương 89: 89: Nhà Giàu Có Ân Oán
Chương 90: 90: Ông Xã Của Vi Tiếu
Chương 91: 91: Bị Xua Đuổi
Chương 92: 92: Mẹ Chồng Độc Ác Trong Truyền Thuyết
Chương 93: 93: Nữa Đường Ném Cô Xuống
Chương 94: 94: Đùa Giỡn Với Cô
Chương 95: 95: Hôn cô
Chương 96: 96: Hậu quả của việc đắc tội anh
Chương 97: 97: Chết chìm
Chương 98: 98: Ghen đó hả?
Chương 99: 99: Quỷ kế
Chương 100: 100: Người Đẹp Thức Tỉnh
Chương 101: 101: Đỏ mặt cái gì?
Chương 102: 102: Nhân Vật Lớn Tôn Quý Đến
Chương 103: 103: Công Chúa Daisy
Chương 104: 104: Phá Hư Cuộc Hẹn Của Tổng Thống
Chương 105: 105: Trò Chơi Ngây Thơ
Chương 106: 106: Ăn No, Ăn No
Chương 107: 107: Bữa Tối Hai Người
Chương 108: 108: Cầu Xin Anh
Chương 109: 109: Ngài Tổng Thống Thật Hung Dữ Nha
Chương 110: 110: Gọi Điện Thoại
Chương 111: 111: Tập Đoàn Tài Chính Thác Ngọc
Chương 112: 112: Xa Hoa Và Đơn Giản
Chương 113: 113: Hiệp Ước không Bình Đẳng Làm Cho Người Ta Giận Sôi
Chương 114: 114: Cô Có Thật Là Mẹ Của Hai Đứa Nhỏ Không?
Chương 115: 115: Ông Trời Cũng Không Dám Cản Trở cô
Chương 116: 116: Dùng Tốt Thân Phận
Chương 117: 117: Người Thương Lượng
Chương 118: 118: Vi Tiếu Cầu Xin
Chương 119: 119: Đụng xe
Chương 120: 120: Không Làm Tròn Bổn Phận Quản Gia Bị Lạnh Nhạt
Chương 121: 121: Tổng Thống Trở Về
Chương 122: 122: Hình Phạt Mới
Chương 123: 123: Vừa Hôn Vừa Véo
Chương 124: 124: Nghe Trộm
Chương 125: 125: Tiểu Yêu Tinh
Chương 126: 126: Người Phụ Nữ Xấu Xa Kiêu Ngạo
Chương 127: 127: Khiêu Vũ, Khiêu Vũ
Chương 128: 128: Dựa Vào, Anh Muốn Làm Cái Gì?
Chương 129: 129: Đào Du Du Không Biết Đánh Đàn
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145: Đôi giầy xăng đan trong suốt
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182: Quà tặng sinh nhật
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Tình yêu ngọt ngào
Không tìm thấy chương nào phù hợp