Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương Quyển 3 - 91: Huyết chiến Quan Âm điện
02:45 - 14.05.2026
2,706 lượt xem
Cổ miếu này có ba lối vào,nếu bàn về sức chiến đấu thì phía nam chính là yếu nhất, người canh giữ lỗ hổngphía nam Đảng Sĩ Anh.
Về phần phía bắc, tuy nói lỗ hổng lớn nhưng đã có Bùi Chương canh giữ, ngườinày đã trải qua chinh chiến, chắc chắn đây không phải là vấn đề lớn với hắn. MàĐảng Sĩ Anh thì tương đối yếu kém, tuy nói dưới tay hắn cũ có gia tướng nhiềunăm, nhưng lực chiến chưa đủ.
Trịnh Ngôn Khánh nhanh chóng bước về phía nam, mà Tạ Hoằng chú cháu thì lắpcung tiễn lên, bắn một loạt mũi tên phong bế đường đi của đám kỵ mã, tuy nói mãtặc có đề phòng nhưng hơn mười cung nỏ cùng lúc phát ra, thỉnh thoảng lại cóthanh âm ngựa hí truyền tới, tọa kỵ của hai gã mã tặc đã nằm dài trong vũngmáu.
Cùng lúc đó, Ngôn Khánh đã chạy tới phía nam.
Nhìn thấy kẻ cướp ngày càng tiến tới gần, Đảng Sĩ Anh quả nhiên hơi bối rối.
- Đừng hoảng hốt, giữ lại hai người cùng bắn với ta, Đảng Sĩ Anh ngươi mang haingười khác canh giữ, nếu như có kẻ cướp tới gần thì lập tức g**t ch*t.
Đừng nhìn Ngôn Khánh nhỏ tuổi, lời nói của hắn thốt ra có hiệu quả thần kỳ.
Hắn đem một mũi tên lắp vào cung, ý thần tương hợp với nhau nhắm thẳng về phíatrước.
Trong chốc lát đã tiến nhập tới trạng thái huyền diệu.
Trong nguy cơ, Trịnh Ngôn Khánh đã tiến tới trạng thái bắn tên vô cùng tinhyếu.
Ngón tay của Trịnh Ngôn Khánh đột nhiên buông ra, trong tích tắc lực lượng kỳdiệu đã đẩy tiễn về phía trước.
Chỉ nghe phập một tiếng, mũi tên đã xé rách mộc thuẫn, cơ hồ đúng lúc này,Trịnh Ngôn Khánh đã phóng ra một mũi tên nữa.
Sơn tặc kêu lên thảm thiết, một màn huyết quang b*n r*.
Bức tường thuẫn bị phá một lỗ hổng, cung tên từ bên trong b*n r* như lưu tinh.
Trong chớp mắt ba sơn tặc đã ngã xuống mặt đất, k** r*n không ngớt.
Mã tặc đầu lĩnh có lẽ là một nhân vật nhưng những sơn tặc này thì đúng là mộtđám ô hợp.
Dưới tràng cảnh bối rối, sơn tặc liền thất kinh kêu lên, liên tiếp lui về phíasau, Trịnh Ngôn Khánh vươn người dậy, tâm phẳng lặng như nước, ba mũi tên liêntục b*n r*.
Lại tiếp tục ba sơn tặc bỏ mình trong vũng máu, không một tiếng động.
Ngôn Khánh lãnh huyết bắn chết làm cho bọn sơn tặc vô cùng khiếp vía, trongchốc lát tất cả như thủy triều lui về phía sau, mà Ngôn Khánh cũng chắp cunglại, yên lặng nhìn đám sơn tặc phía trước, bỗng nhiên có người quát lớn, đámsơn tặc này nhanh chóng trấn tĩnh lại, kích động mà tiếp tục công kích.
Không đúng, nhị đầu xà này có thủ đoạn gì mà có thể trấn an thủ hạ của hắnnhanh như vậy?
- Công tử, đám cường nhân này hình như không biết sợ?
- Ngươi cũng nhìn ra?
- Đúng thế.
Thẩm Quang nói:
- Thuộc hạ một mực quan sát thì thấy bọn họ không có cường cung phần lớn làcung tên đi săn, cho nên lúc đầu bọn họ không thể bắn nhau với chúng ta, bởi vìuy lực cung tiễn của bọn họ không thể so sánh với chúng ta.
- Đám người này sau khi mỗi lần tán loạn, lại chạm vào ngực trái, giống như cầunguyện gì đó rồi lại phát động công kích.
- Phì.
Trịnh Ngôn Khánh nhịn không được phun ra một tiếng:
- Con mẹ nó, thật là tà môn, đám gia hỏa này đúng là kỳ quặc.
- Còn nữa, Nhị Đầu Xà đến giờ vẫn chưa xuất hiện.
- Nếu như có thể tìm được Nhị Đầu Xà thì không chừng có thể giải quyết trậnchiến này, còn không chúng ta bắn một hồi sẽ bị hết tên.
Dù sao cũng không phải là hành quân chiến tranh, đám người Trịnh Ngôn Khánhcũng không mang nhiều tên theo.
Đây mới là vấn đề nghiêm trọng nhất của bọn họ.
- Không được, chúng ta phải nghĩ ra biện pháp phái người ra ngoài tìm viện trợ.
Thẩm Quang nhướn mày:
- Nếu như cánh tay của thuộc hạ không bị thương thì có thể mạo hiểm ra ngoài.
- Chỉ là công tử, thuộc hạ dùng Du thân thủ toàn lực yểm hộ thì có thể giúpcông tử thoát khỏi vòng vây.
Trịnh Ngôn Khánh lắc đầu nói:
- Ai ra ngoài cũng được chỉ có ta là không thể.
- Kẻ cướp muốn giết ta, mà nơi này mọi người dùng ta làm chủ, nếu ta cầu an chobản thân, tìm cơ hội chạy trốn thì mọi người sẽ càng thêm hoảng sợ, khó mà ngăncản được bọn sơn tặc này.
Thẩm đại ca, Tạ Hoằng chú cháu là người vô tội không liên quan mà không camchịu lâm trận lùi bước, Trịnh Ngôn Khánh ta nhất quyết không lùi.
Không lùi quyết không thể lùi.
Câu nói cuối cùng của Trịnh Ngôn Khánh thanh âm đột nhiên đề cao.
Trong nhất thời những người ở trong cổ miếu đều nhìn về phía hắn, trong ánh mắtcủa tất cả đều toát ra thần thái kiên định.
Chỗ này có vẻ thiếu một đoạn, mình đã tìm khắp các nguồn truyện nhưngvẫn không thấy.
Nhị đầu xà nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì vô cùng tức giận.
Hắn nắm lấy y phục trên người dùng sức kéo một cái, roạt roạt, một hồi thanh âmvang lên, cái áo đã bị xé rách làm hai lộ ra áo bào trắng toát ở bên trong.
Trên ngực có một tòa sen đỏ như máu.
Nhị đầu xà dữ tợn nghiêm nghị quát:
- Phật Di Lặc, bảo vệ ta, giết cho ta.
Bọn tặc nhân áo đen nhao nhao bỏ lớp áo bào màu đen ra, lộ ra xiêm y trắngtoát.
Trịnh Ngôn Khánh suýt nữa tức nghẹn, hắn liên tục ho khan:
- Con mẹ nó, đám này toàn là phản tặc, mọi người coi chừng.
Những người muốn giết ta hôm nay không ngờ đều là phản tặc.
Trịnh Ngôn Khánh thoáng chốc đã nhảy lên trên, mũi tên trong tay b*n r* khôngngừng, đối với đám cướp này, chú cháu Tạ Hoằng cũng ngưng trọng, tên khôngngừng phát ra.
- Lui vào trong đại điện lui vào trong đại điện.
Trịnh Ngôn Khánh hét lớn một tiếng sau đó lại bắn tên g**t ch*t một tên cướp.
Trong nháy mắt bọn cướp đã bị bắn chết sáu bảy tên, chú cháu Tạ Hoằng cũng đãbắt đầu thối lui vào trong Quan Âm đại điện, nhưng đúng lúc này đã có tới mườitên cướp từ phía trên vung đao xuống đánh Trịnh Ngôn Khánh.
Trịnh Ngôn Khánh dùng sức dưới chân, đột nhiên lui về phía sau, thuận thế rútra một mũi tên, hai chân trong tích tắc rơi xuống mũi tên bay ra, bắn trúng mộttên cướp. Mà một tên cướp khác thừa cơ lọt vào trong cổ miếu, vung đao chém vềphía Trịnh Ngôn Khánh. Trịnh Ngôn Khánh cúi đầu một cái, đá vào hạ bộ của hắn,đảo người dưới đất né tránh công kích, quỳ gối đứng dậy, trong tay đã cầm thêmmột mũi tên.
- Ngôn Khánh lui vào.
Chú cháu Tạ Hoằng đứng ở ngoài bậc thang của Quan Âm đại điện b*n r* một loạtmũi tên, làm cho hai tên cướp đang lao tới Trịnh Ngôn Khánh bị bắn ngã.
- Đảng Sĩ Kiệt bắn tên ngăn bọn chúng lại.
Đảng Sĩ Kiệt lúc này đã lui vào trong Quan Âm đại điện, cùng với bọn võ sĩphóng tên ra như mưa, đám sơn tặc lập tức bị ngăn thế công lại.
- Đưa cung tiễn cho ta.
Về phần phía bắc, tuy nói lỗ hổng lớn nhưng đã có Bùi Chương canh giữ, ngườinày đã trải qua chinh chiến, chắc chắn đây không phải là vấn đề lớn với hắn. MàĐảng Sĩ Anh thì tương đối yếu kém, tuy nói dưới tay hắn cũ có gia tướng nhiềunăm, nhưng lực chiến chưa đủ.
Trịnh Ngôn Khánh nhanh chóng bước về phía nam, mà Tạ Hoằng chú cháu thì lắpcung tiễn lên, bắn một loạt mũi tên phong bế đường đi của đám kỵ mã, tuy nói mãtặc có đề phòng nhưng hơn mười cung nỏ cùng lúc phát ra, thỉnh thoảng lại cóthanh âm ngựa hí truyền tới, tọa kỵ của hai gã mã tặc đã nằm dài trong vũngmáu.
Cùng lúc đó, Ngôn Khánh đã chạy tới phía nam.
Nhìn thấy kẻ cướp ngày càng tiến tới gần, Đảng Sĩ Anh quả nhiên hơi bối rối.
- Đừng hoảng hốt, giữ lại hai người cùng bắn với ta, Đảng Sĩ Anh ngươi mang haingười khác canh giữ, nếu như có kẻ cướp tới gần thì lập tức g**t ch*t.
Đừng nhìn Ngôn Khánh nhỏ tuổi, lời nói của hắn thốt ra có hiệu quả thần kỳ.
Hắn đem một mũi tên lắp vào cung, ý thần tương hợp với nhau nhắm thẳng về phíatrước.
Trong chốc lát đã tiến nhập tới trạng thái huyền diệu.
Trong nguy cơ, Trịnh Ngôn Khánh đã tiến tới trạng thái bắn tên vô cùng tinhyếu.
Ngón tay của Trịnh Ngôn Khánh đột nhiên buông ra, trong tích tắc lực lượng kỳdiệu đã đẩy tiễn về phía trước.
Chỉ nghe phập một tiếng, mũi tên đã xé rách mộc thuẫn, cơ hồ đúng lúc này,Trịnh Ngôn Khánh đã phóng ra một mũi tên nữa.
Sơn tặc kêu lên thảm thiết, một màn huyết quang b*n r*.
Bức tường thuẫn bị phá một lỗ hổng, cung tên từ bên trong b*n r* như lưu tinh.
Trong chớp mắt ba sơn tặc đã ngã xuống mặt đất, k** r*n không ngớt.
Mã tặc đầu lĩnh có lẽ là một nhân vật nhưng những sơn tặc này thì đúng là mộtđám ô hợp.
Dưới tràng cảnh bối rối, sơn tặc liền thất kinh kêu lên, liên tiếp lui về phíasau, Trịnh Ngôn Khánh vươn người dậy, tâm phẳng lặng như nước, ba mũi tên liêntục b*n r*.
Lại tiếp tục ba sơn tặc bỏ mình trong vũng máu, không một tiếng động.
Ngôn Khánh lãnh huyết bắn chết làm cho bọn sơn tặc vô cùng khiếp vía, trongchốc lát tất cả như thủy triều lui về phía sau, mà Ngôn Khánh cũng chắp cunglại, yên lặng nhìn đám sơn tặc phía trước, bỗng nhiên có người quát lớn, đámsơn tặc này nhanh chóng trấn tĩnh lại, kích động mà tiếp tục công kích.
Không đúng, nhị đầu xà này có thủ đoạn gì mà có thể trấn an thủ hạ của hắnnhanh như vậy?
- Công tử, đám cường nhân này hình như không biết sợ?
- Ngươi cũng nhìn ra?
- Đúng thế.
Thẩm Quang nói:
- Thuộc hạ một mực quan sát thì thấy bọn họ không có cường cung phần lớn làcung tên đi săn, cho nên lúc đầu bọn họ không thể bắn nhau với chúng ta, bởi vìuy lực cung tiễn của bọn họ không thể so sánh với chúng ta.
- Đám người này sau khi mỗi lần tán loạn, lại chạm vào ngực trái, giống như cầunguyện gì đó rồi lại phát động công kích.
- Phì.
Trịnh Ngôn Khánh nhịn không được phun ra một tiếng:
- Con mẹ nó, thật là tà môn, đám gia hỏa này đúng là kỳ quặc.
- Còn nữa, Nhị Đầu Xà đến giờ vẫn chưa xuất hiện.
- Nếu như có thể tìm được Nhị Đầu Xà thì không chừng có thể giải quyết trậnchiến này, còn không chúng ta bắn một hồi sẽ bị hết tên.
Dù sao cũng không phải là hành quân chiến tranh, đám người Trịnh Ngôn Khánhcũng không mang nhiều tên theo.
Đây mới là vấn đề nghiêm trọng nhất của bọn họ.
- Không được, chúng ta phải nghĩ ra biện pháp phái người ra ngoài tìm viện trợ.
Thẩm Quang nhướn mày:
- Nếu như cánh tay của thuộc hạ không bị thương thì có thể mạo hiểm ra ngoài.
- Chỉ là công tử, thuộc hạ dùng Du thân thủ toàn lực yểm hộ thì có thể giúpcông tử thoát khỏi vòng vây.
Trịnh Ngôn Khánh lắc đầu nói:
- Ai ra ngoài cũng được chỉ có ta là không thể.
- Kẻ cướp muốn giết ta, mà nơi này mọi người dùng ta làm chủ, nếu ta cầu an chobản thân, tìm cơ hội chạy trốn thì mọi người sẽ càng thêm hoảng sợ, khó mà ngăncản được bọn sơn tặc này.
Thẩm đại ca, Tạ Hoằng chú cháu là người vô tội không liên quan mà không camchịu lâm trận lùi bước, Trịnh Ngôn Khánh ta nhất quyết không lùi.
Không lùi quyết không thể lùi.
Câu nói cuối cùng của Trịnh Ngôn Khánh thanh âm đột nhiên đề cao.
Trong nhất thời những người ở trong cổ miếu đều nhìn về phía hắn, trong ánh mắtcủa tất cả đều toát ra thần thái kiên định.
Chỗ này có vẻ thiếu một đoạn, mình đã tìm khắp các nguồn truyện nhưngvẫn không thấy.
Nhị đầu xà nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì vô cùng tức giận.
Hắn nắm lấy y phục trên người dùng sức kéo một cái, roạt roạt, một hồi thanh âmvang lên, cái áo đã bị xé rách làm hai lộ ra áo bào trắng toát ở bên trong.
Trên ngực có một tòa sen đỏ như máu.
Nhị đầu xà dữ tợn nghiêm nghị quát:
- Phật Di Lặc, bảo vệ ta, giết cho ta.
Bọn tặc nhân áo đen nhao nhao bỏ lớp áo bào màu đen ra, lộ ra xiêm y trắngtoát.
Trịnh Ngôn Khánh suýt nữa tức nghẹn, hắn liên tục ho khan:
- Con mẹ nó, đám này toàn là phản tặc, mọi người coi chừng.
Những người muốn giết ta hôm nay không ngờ đều là phản tặc.
Trịnh Ngôn Khánh thoáng chốc đã nhảy lên trên, mũi tên trong tay b*n r* khôngngừng, đối với đám cướp này, chú cháu Tạ Hoằng cũng ngưng trọng, tên khôngngừng phát ra.
- Lui vào trong đại điện lui vào trong đại điện.
Trịnh Ngôn Khánh hét lớn một tiếng sau đó lại bắn tên g**t ch*t một tên cướp.
Trong nháy mắt bọn cướp đã bị bắn chết sáu bảy tên, chú cháu Tạ Hoằng cũng đãbắt đầu thối lui vào trong Quan Âm đại điện, nhưng đúng lúc này đã có tới mườitên cướp từ phía trên vung đao xuống đánh Trịnh Ngôn Khánh.
Trịnh Ngôn Khánh dùng sức dưới chân, đột nhiên lui về phía sau, thuận thế rútra một mũi tên, hai chân trong tích tắc rơi xuống mũi tên bay ra, bắn trúng mộttên cướp. Mà một tên cướp khác thừa cơ lọt vào trong cổ miếu, vung đao chém vềphía Trịnh Ngôn Khánh. Trịnh Ngôn Khánh cúi đầu một cái, đá vào hạ bộ của hắn,đảo người dưới đất né tránh công kích, quỳ gối đứng dậy, trong tay đã cầm thêmmột mũi tên.
- Ngôn Khánh lui vào.
Chú cháu Tạ Hoằng đứng ở ngoài bậc thang của Quan Âm đại điện b*n r* một loạtmũi tên, làm cho hai tên cướp đang lao tới Trịnh Ngôn Khánh bị bắn ngã.
- Đảng Sĩ Kiệt bắn tên ngăn bọn chúng lại.
Đảng Sĩ Kiệt lúc này đã lui vào trong Quan Âm đại điện, cùng với bọn võ sĩphóng tên ra như mưa, đám sơn tặc lập tức bị ngăn thế công lại.
- Đưa cung tiễn cho ta.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Năm này là năm bao nhiêu
Chương 2: Quyển 1 - 2: Truy sát
Chương 3: Quyển 1 - 3: Khai Hoàng mười tám năm
Chương 4: Quyển 1 - 4: Môn phiệt Trịnh thị
Chương 5: Quyển 1 - 5: Trịnh ngôn khánh
Chương 6: Quyển 1 - 6: Có chuyện
Chương 7: Quyển 1 - 7: Học võ công
Chương 8: Quyển 1 - 8: Nhị gia An Viễn đường
Chương 9: Quyển 1 - 9: Mưa gió nổi lên
Chương 10: Quyển 1 - 10: Xem thường cổ nhân
Chương 11: Quyển 1 - 11: Cúng ông Táo
Chương 12: Quyển 1 - 12: Giết người
Chương 13: Quyển 1 - 13: Vô Gian đạo
Chương 14: Quyển 1 - 14: Mẹ con Từ mẫu
Chương 15: Quyển 1 - 15: Rời huỳnh dương
Chương 16: Quyển 1 - 16: Trương trọng kiên
Chương 17: Quyển 1 - 17: Đỗ như hối
Chương 18: Quyển 1 - 18: Lòng ta cũng giống lòng ngươi
Chương 19: Quyển 1 - 19: Đóa đóa
Chương 20: Quyển 1 - 20: Lục châu
Chương 21: Quyển 1 - 21: Phiền toái đã đến
Chương 22: Quyển 1 - 22: Từ thế tích
Chương 23: Quyển 1 - 23: Vịnh ngỗng
Chương 24: Quyển 1 - 24: Nổi danh
Chương 25: Quyển 1 - 25: Khuyết điểm cho Từ Thế Tích
Chương 26: Quyển 1 - 26: Một mẫu mía ngọt lắm
Chương 27: Quyển 1 - 27: Cậy già lên mặt
Chương 28: Quyển 1 - 28: Thôi đạo lâm
Chương 29: Quyển 1 - 29: Thiên Tân Kiều phố
Chương 30: Quyển 1 - 30: Trưởng Tôn đại nhân
Chương 31: Quyển 1 - 31: Lão quân
Chương 32: Quyển 1 - 32: Trịnh Nhân Cơ nổi giận
Chương 33: Quyển 1 - 33: Phong thư
Chương 34: Quyển 1 - 34: Trịnh Ngôn Khánh đi học
Chương 35: Quyển 1 - 35: Kết nghĩa vườn đào
Chương 36: Quyển 1 - 36: Lý tiên sinh
Chương 37: Quyển 1 - 37: Phật di lặc áo trắng
Chương 38: Quyển 1 - 38: Làm nhà tiểu thuyết
Chương 39: Quyển 1 - 39: Đánh cược
Chương 40: Quyển 1 - 40: Tam quốc chí
Chương 41: Quyển 1 - 41: Đậu phụng tiết
Chương 42: Quyển 1 - 42: Tam quốc diễn nghĩa
Chương 43: Quyển 1 - 43: Động thủ
Chương 44: Quyển 1 - 44: Bái sư
Chương 45: Quyển 1 - 45: Bằng hữu
Chương 46: Quyển 1 - 46: Không hối hận
Chương 47: Quyển 1 - 47: Đồng đội ngày xưa
Chương 48: Quyển 1 - 48: Hùng đại chuy
Chương 49: Quyển 1 - 49: Khúc Viên cày
Chương 50: Quyển 1 - 50: Khắp nơi buôn bán
Chương 51: Quyển 1 - 51: Kể chuyện
Chương 52: Quyển 1 - 52: Lổ dung
Chương 53: Quyển 1 - 53: Không biết tôn ti
Chương 54: Quyển 1 - 54: Tai vạ đến nơi
Chương 55: Quyển 1 - 55: Bắt ăn trộm
Chương 56: Quyển 1 - 56: Đai lưng ngọc Đường Nghê
Chương 57: Quyển 1 - 57: Vu oan
Chương 58: Quyển 1 - 58: Đậu uy
Chương 59: Quyển 1 - 59: Ngôn dương hành cử, khánh vân tường phượng
Chương 60: Quyển 1 - 60: Vả vào miệng
Chương 61: Quyển 1 - 61: Xảy ra chuyện lớn
Chương 62: Quyển 1 - 62: Ngỗng công tử
Chương 63: Quyển 1 - 63
Chương 64: Quyển 1 - 64: Đại họa
Chương 65: Quyển 1 - 65: Thanh minh
Chương 66: Quyển 1 - 66: Trịnh Đại Sĩ tới
Chương 67: Quyển 1 - 67: Thâm hiểm
Chương 68: Quyển 1 - 68: Lăng xê
Chương 69: Quyển 1 - 69: Lão hồ ly
Chương 70: Quyển 1 - 70: Trở về
Chương 71: Quyển 1 - 71: Lại nghe thấy thanh âm của phật di lặc
Chương 72: Quyển 1 - 72: Cha cùng con
Chương 73: Quyển 1 - 73: Lý Cơ khóc
Chương 74: Quyển 1 - 74: Ngâm vôi
Chương 75: Quyển 3 - 75: Đua ngựa
Chương 76: Quyển 3 - 76: Trịnh Tổ đến thăm
Chương 77: Quyển 3 - 77: Đều có tâm cơ
Chương 78: Quyển 3 - 78: Trịnh châu thôi thị
Chương 79: Quyển 3 - 79: Giác đấu
Chương 80: Quyển 3 - 80: Thắng cược
Chương 81: Quyển 3 - 81: Tế tự
Chương 82: Quyển 3 - 82: Danh ngạch tộc lão
Chương 83: Quyển 3 - 83: Lợi ích cho Trịnh Uy
Chương 84: Quyển 3 - 84: Ly gián không thành
Chương 85: Quyển 3 - 85: Vương cảnh văn
Chương 86: Quyển 3 - 86: Trở về Lạc Dương
Chương 87: Quyển 3 - 87: Tạ thị
Chương 88: Quyển 3 - 88: Mất ngủ
Chương 89: Quyển 3 - 89: Gặp đạo tặc
Chương 90: Quyển 3 - 90: Phòng thủ
Chương 91: Quyển 3 - 91: Huyết chiến Quan Âm điện
Chương 92: Quyển 3 - 92: Kể chuyện lúc huyết chiến
Chương 93: Quyển 3 - 93: Hắc diện tăng nhân
Chương 94: Quyển 3 - 94: Sào nguyên phương
Chương 95: Quyển 3 - 95: Bùi Thục Anh lo lắng
Chương 96: Quyển 3 - 96: Bùi Thế Củ suy đoán
Chương 97: Quyển 3 - 97: Vây bắt Di Lặc
Chương 98: Quyển 3 - 98: Giả vờ hôn mê
Chương 99: Quyển 3 - 99: Giết trịnh sĩ tắc
Chương 100: Quyển 3 - 100: 3000 khoảnh ruộng
Chương 101: Quyển 3 - 101: Lý vân tú
Chương 102: Quyển 3 - 102: Đóa Đóa xuất hiện
Chương 103: Quyển 3 - 103: Di Lặc là thuộc hạ của ta
Chương 104: Quyển 6 - 104: An táng
Chương 105: Quyển 6 - 105: Bi lai hồ
Chương 106: Quyển 6 - 106: Phượng cầu hoàng
Chương 107: Quyển 6 - 107: Có khách
Chương 108: Quyển 6 - 108: Phụ tử gặp mặt
Chương 109: Quyển 6 - 109: Lý hiếu cơ
Chương 110: Quyển 6 - 110: Thu phục Long Tử
Chương 111: Quyển 6 - 111: Tượng long
Chương 112: Quyển 6 - 112: Để lại Vương Hoàng
Chương 113: Quyển 6 - 113: Tiễn Lý Hiếu Cơ đi
Chương 114: Quyển 6 - 114: Kỳ Lân quán
Chương 115: Quyển 6 - 115: Dương Quảng vui vẻ
Chương 116: Quyển 6 - 116: Từ Thế Tích đính hôn
Chương 117: Quyển 6 - 117: Gian Vọng chú
Chương 118: Quyển 6 - 118: Lý huyền đạo
Chương 119: Quyển 6 - 119: Ngư Câu La gặp nạn
Chương 120: Quyển 6 - 120: Cầu thân hai nhà
Chương 121: Quyển 6 - 121: Ngưu chử khẩu
Chương 122: Quyển 8 - 122: Dừng lại 12 ngày
Chương 123: Quyển 8 - 123: Tuyết rơi trắng xóa
Chương 124: Quyển 8 - 124: Không thể nói
Chương 125: Quyển 8 - 125: Vương thái
Chương 126: Quyển 8 - 126: Lý Mật xuất hiện
Chương 127: Quyển 8 - 127: Thu binh
Chương 128: Quyển 8 - 128: Trời sinh Du sao còn sinh Lượng?
Chương 129: Quyển 8 - 129: Dương quảng chết
Chương 130: Quyển 8 - 130: Dương quá
Chương 131: Quyển 8 - 131: Quyết định của Phòng Ngạn Khiêm
Chương 132: Quyển 8 - 132: Thả diều
Chương 133: Quyển 8 - 133: Quan âm tỳ mất tích
Chương 134: Quyển 8 - 134: Lý hiếu cô tức giận
Chương 135: Quyển 8 - 135: Bù đắp
Chương 136: Quyển 8 - 136: Thị uy trường an
Chương 137: Quyển 8 - 137: Lý thần thông
Chương 138: Quyển 8 - 138: Ung vương
Chương 139: Quyển 8 - 139: Hoàng quân hán
Chương 140: Quyển 8 - 140: Mao bách vạn
Chương 141: Quyển 8 - 141: Tiến cử với lý thế dân
Chương 142: Quyển 8 - 142: Lý đạo ngạn
Chương 143: Quyển 8 - 143: Tức giận với Trịnh Hoành Nghị
Chương 144: Quyển 8 - 144: Thành ý
Chương 145: Quyển 8 - 145: Đột Quyết tham chiến
Chương 146: Quyển 8 - 146: Lý Mật và Dương Đồng
Chương 147: Quyển 8 - 147: Vũ văn nho đồng
Chương 148: Quyển 8 - 148: Vương Thế Sung xưng đế
Chương 149: Quyển 8 - 149: Lý quân tiện
Chương 150: Quyển 8 - 150: Lý đại lượng
Chương 151: Quyển 8 - 151: Bàng Ngọc
Chương 152: Quyển 8 - 152: Tô Uy
Chương 153: Quyển 8 - 153: Xuất kích
Chương 154: Quyển 8 - 154: Lý Quân Tiện khuyên can
Chương 155: Quyển 8 - 155: Hỏa cầu, máu tươi, hỗn tạp
Chương 156: Quyển 8 - 156: Lý Ngôn Khánh xuất hiện
Chương 157: Quyển 8 - 157: Quỷ kế
Chương 158: Quyển 8 - 158: Lý đạo huyền không vui
Chương 159: Quyển 8 - 159: Đan hùng tín hung hãn
Chương 160: Quyển 8 - 160: Thu binh
Chương 161: Quyển 8 - 161: Lý mật đại bại
Chương 162: Quyển 8 - 162: Lý mật tỉnh lại
Chương 163: Quyển 8 - 163: Lý ngôn khánh tới
Chương 164: Quyển 8 - 164: Đấu tên?
Chương 165: Quyển 8 - 165: Lý mật chết
Chương 166: Quyển 8 - 166: Lý hiếu cơ chết
Chương 167: Quyển 8 - 167: Lý ngôn khánh sầu khổ
Chương 168: Quyển 8 - 168: Có con
Chương 169: Quyển 8 - 169: Vương hoàng rời khỏi kỳ lân đài
Chương 170: Quyển 8 - 170: Tới tung sơn
Chương 171: Quyển 8 - 171: Thỉnh cầu ngôn hổ
Chương 172: Quyển 8 - 172: Kết duyên tấn tần
Chương 173: Quyển 8 - 173: Thương pháp
Chương 174: Quyển 8 - 174: Lý kiến thành đưa thư
Chương 175: Quyển 8 - 175: Cuộc chiến phách bích
Chương 176: Quyển 8 - 176: Xây dựng lại di lặc áo trắng
Chương 177: Quyển 8 - 177: Chiêu hàng uất trì kính đức
Chương 178: Quyển 8 - 178: Nghiêu quân tố rút lui
Chương 179: Quyển 8 - 179: Quan âm tỳ sinh con
Chương 180: Quyển 8 - 180: Lý chu
Chương 181: Quyển 8 - 181: Cố nhân tới thăm
Chương 182: Quyển 8 - 182: Lý hiếu cung
Chương 183: Quyển 8 - 183: Quy phục nhà đường
Chương 184: Quyển 8 - 184: Liên minh
Chương 185: Quyển 8 - 185: Cốc thành
Chương 186: Quyển 8 - 186: Ba mặt thụ địch
Chương 187: Quyển 8 - 187: Lý ngôn khánh không hàng
Chương 188: Quyển 8 - 188
Chương 189: Quyển 8 - 189: Thiên hữu đại đường, đậu nghịch tất vong
Chương 190: Quyển 8 - 190: Đốt thành
Chương 191: Quyển 8 - 191: Điều tra từ giản
Chương 192: Quyển 8 - 192: Uất trì kính đức cứu mạng
Chương 193: Quyển 8 - 193: Lý uyên khó xử
Chương 194: Quyển 8 - 194: Đậu kháng
Chương 195: Quyển 8 - 195: Lạc dương hỗn loạn
Chương 196: Quyển 8 - 196: Vương thế sung hàng
Chương 197: Quyển 8 - 197: Hung phạm là ai?
Chương 198: Quyển 8 - 198: Thù cha không đội trời chung
Chương 199: Quyển 8 - 199: Chủ ý của lý kiến thành
Chương 200: Quyển 8 - 200: Mời chào
Chương 201: Quyển 8 - 201: Kinh tử sơn
Chương 202: Quyển 8 - 202: Môn thần tới
Chương 203: Quyển 8 - 203: Quyết đấu
Chương 204: Quyển 8 - 204: Viện binh tới
Chương 205: Quyển 8 - 205: Bắn chết uất trì kính đức
Chương 206: Quyển 8 - 206: Lý thế dân nổi giận
Chương 207: Quyển 8 - 207: Vào thành
Chương 208: Quyển 8 - 208: Chuyện lớn không hay
Chương 209: Quyển 8 - 209: Gây chuyện
Chương 210: Quyển 8 - 210: Trưởng tôn vô kỵ bị đánh
Chương 211: Quyển 8 - 211: Hùng khoát hải và tần dụng
Chương 212: Quyển 8 - 212: Lưu văn tĩnh
Chương 213: Quyển 8 - 213: Hà nam vương ra tay dạy dỗ
Chương 214: Quyển 8 - 214: Ai cũng không chọn
Chương 215: Quyển 8 - 215: Lạc dương bất mãn
Chương 216: Quyển 8 - 216: Lý nguyên cát
Chương 217: Quyển 8 - 217: Ở lại lạc dương
Chương 218: Quyển 8 - 218: Lý thế dân cho mời
Chương 219: Quyển 8 - 219: Lý tịnh
Chương 220: Quyển 8 - 220: Đậu uy lại truyền chỉ
Chương 221: Quyển 8 - 221: Thúy vân sắp sinh
Chương 222: Quyển 8 - 222: Huyết án
Chương 223: Quyển 8 - 223: Không quan hệ tới Hà Nam vương
Không tìm thấy chương nào phù hợp