Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương Quyển 1 - 43: Động thủ
02:39 - 14.05.2026
2,706 lượt xem
Ngôn Khánh nghe vậy thì thầm nghĩ: Lý tiên sinh ơi, ta biết ông danh sĩ phong lưu nhưng ông cũng nên nhìn một chút, ta mới bao nhiêu tuổi chứ.
Ta tìm những ca cơ kia, ai mà để ý tới, hơn nữa lại còn bắt những ca cơ kia ngâm xướng thì cũng phải có tiền. Ta lấy đâu ra tiền chứ?
Lý Cơ tựa hồ nhìn ra tâm tư của Trịnh Ngôn Khánh nên mỉm cười.
- Như vậy đi, chuyện này không cần ngươi phải quan tâm, ta sẽ giải quyết cho ngươi.
Quả nhiên Lý Tiên sinh lão luyện về chuyện tùng hoa.
Lý Cơ lại cầm cây thước khẽ gõ đầu Trịnh Ngôn Khánh:
- Ngươi chớ nghĩ lung tung, ta không hề đi tới chỗ đó làm chuyện trăng gió.
- Chỉ là ta có một số bằng hữu có thể nói giúp một phen... Nhưng Ngôn Khánh à, bản thảo của ngươi còn quá ít, còn phải cố gắng hơn nhiều, vì cái này một khi lưu truyền trên phố thì không thể gián đoạn, lúc đó mới được mọi người hưởng ứng.
Lý tiên sinh quả nhiên lợi hại!
Trịnh Ngôn Khánh thậm chí cảm thấy được, không lẽ Lý Cơ cũng là người xuyên việt mà tới sao?
Hắn lập tức gật đầu:
- Tiên sinh, ông cho rằng cái này nên đặt tên là gì?
- Ừm, đã không phải là chính sử, hơn nữa còn là tiểu thuyết thì gọi là Hí Thuyết, ngươi thấy được không|?
- Hí Thuyết Tam Quốc?
Trong lòng Ngôn Khánh liền cảm thấy chán ngán.
Mấy cái Hí Thuyết này sau này có nhiều lắm. Nhất là đời thanh cung, hí thuyết nhiều vô cùng.
- Tiên sinh, đệ tử cho rằng nói là Hí Thuyết Tam quốc chỉ sợ không thỏa đáng.
Dù sao chúng ta cũng dựa vào Tam Quốc, tuy không phải là tam quốc thực sự nhưng dùng từ Hí Thuyết thì thật không đúng rồi. Đệ tử ở An Viễn đường từng xem qua một quyển sách bên trong có nói về các phe phái diễn nghĩa, tại sao không gọi là Tam Quốc Diễn Nghĩa?
Ngôn Khánh nói những lời này xuất phát từ hậu hán thư, Chu Đảng truyện.
- Tam Quốc.... diễn nghĩa.
Lý Cơ đột nhiên vỗ tay cười to:
- Đúng thế, tại sao không thể là diễn nghĩa, hiện nay chúng ta cũng không phải đang ở thời Tam quốc diễn nghĩa sao?
Bất tri bất giác, Lý Cơ bị đưa vào trong tròng rồi.
Trịnh Ngôn Khánh dùng từ chúng ta chẳng khác nào nói quyển sách này hắn và Lý Cơ cùng tác giả, đến lúc đó có người nghi hoặc hắn có thể lấy Lý Cơ ra làm tấm chắn.
Trịnh Ngôn Khánh có thể thấy được, Lý Cơ hôm nay thất bại sắp tới có thể dương danh.
Như vậy hắn cũng có thể báo đáp...
--------------------------------
Nói chuyện với Lý Cơ đến khuya, Ngôn Khánh cuối cùng cũng đứng dậy mà cáo từ.
Hai người ước định, bắt đầu từ ngày mai mỗi ngày sau buổi trưa, Trịnh Ngôn Khánh sẽ ở lại nghe Lý Cơ giảng giải về Tam Quốc.
Chuyện này đối với Tam Quốc Diễn Nghĩa tuyệt đối là cơ sở trọng yếu.
Lúc gần đi, Lý Cơ lại dặn dò Ngôn Khánh nên tập trung rèn chữ, hình thành một nền móng viết chữ cho tốt.
Trịnh Ngôn Khánh cung kính đáp ứng rồi ra khỏi học xá.
Trên đường về nhà, Ngôn Khánh tâm tình sảng khoái hơn rất nhiều.
Hắn đi qua đường ngâm nga một tiểu khúc, một bên hướng về phía nhà, khi đi qua một mảng rừn thưa, Trịnh Ngôn Khánh đột nhiên dừng bước lại.
Hắn nhíu lông mày lại, nhìn mảnh rừng trước mắt rồi lớn tiếng nói:
- Người ở trong rừng đừng tránh né nữa, mau xuất hiện đi.
Nói xong, Trịnh Ngôn Khánh cởi bỏ áo choàng bên ngoài của mình ra.
Sau đó hắn để xuống mặt đất, đặt túi xách lên đó.
Từ sau khi theo Tôn Tư Mạc học thuật dưỡng sinh xong, công phu của Trịnh Ngôn Khánh không hề tăng trưởng nhưng giác quan của hắn đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, lúc hắn đi qua khu rừng đã có thể mơ hồ cảm nhận được rằng có nguy hiểm sắt tới. Hắn biết rằng bây giờ chạy cũng không còn kịp.
Từ trong rừng đi ra năm thiếu niên, tuổi tác cũng đã chừng mười ba mười bốn.
Thiếu niên cầm đầu chính là người mà lúc nãy đã bị Trịnh Ngôn Khánh đánh cho đau xương sườn, xem bộ dáng hùng hổ của hắn thì đã bình phục lại. Năm thiếu niên vây quanh, biểu lộ vô cùng hung ác.
- Xú tiểu tử, ngươi có đi ra không?
Thiếu niên cầm đầu hung ác nói:
- Hồi trưa ở học xá ngươi có tiên sinh làm chỗ dựa, bây giờ ta xem ngươi còn có thể dựa vào ai?
Trịnh Ngôn Khánh nhìn những thiếu niên này rồi đột nhiên nở nụ cười.
- Ngươi cười cái gì?
- Thế nào, ngươi thấy ta buổi trưa không nên giúp Đậu Phụng Tiết sao?
- Chúng ta tìm Đậu Phụng Tiết gây phiền toái liên quan gì đến ngươi? Con mẹ nó, ngươi là gì mà dám ra mặt cho hắn, xú tiểu tử, ta đã chờ ngươi đã lâu, ngươi không phải thích gây náo động sao, ta sẽ cho ngươi biết hậu quả.
Ngôn Khánh thở dài:
- Các ngươi thật không biết tốt xấu.
Ở buổi trưa ta ngăn cản các ngươi là vì suy nghĩ cho các ngươi, Đậu Phụng Tiết tuy rằng gia cảnh không còn được như trước, nhưng hắn vẫn là con đích truyền, đúng thế, hắn thật sự nhát gan, có thể bị khi dễ nhưng nếu như có người trong thành Lạc Dương này biết thì các ngươi sẽ hiểu hậu quả là thế nào.
Dòng dõi đích tôn, tuyệt đối không thể dễ dàng bị đám người các ngươi khi dễ như vậy.
Đến lúc đó vạn nhất truyền đến tai cha mẹ các ngươi, các ngươi có thể chịu nổi cơn giận lôi đình của họ?
Đám thiếu niên kia giật mình nhìn nhau sợ hãi.
Đúng thế, hiện tại tuy vui vẻ nhưng bọn họ lại quên mất Đậu Phụng Tiết là con của vợ cả, thân phận vượt xa bọn chúng. Mặc dù mẹ của Đậu Phụng Tiết đã chết, cha của hắn không ở Lạc Dương, nhưng những đám người khác họ Đậu không dễ để Đậu Phụng Tiết bị khi dễ như vậy, vạn nhất chuyện này lộ ra đừng nói là bọn chúng ngay cả cha mẹ bọn chúng cũng không gặp may rồi.
Trong nhất thời đám thiếu niên đều lộ vẻ khiếp đảm.
Chỉ có tên thiếu niên đầu lĩnh kia, tuy trong lòng sợ hãi nhưng trên mặt vẫn lộ vẻ hung ác, hắn dữ dằn nói:
- Mọi người không nên để tên tiểu tử này lừa bịp, Đậu Phụng Tiết là tên nhát gan, căn bản không dám nói cho người nhà, tiểu tử này chỉ hù dọa chúng ta mà thôi... Trịnh Ngôn Khánh hôm nay nếu chúng ta không giáo huấn ngươi thì về sau làm sao có thể diện mà xuất hiện ở trong Học Xá.
Hắn cất tiếng khiến cho những thiếu niên kia ổn định lại.
Tiểu hài tử này cũng giản đến thể diện, giống như bọn chúng xưng bá xưng vương ở trong học xá đã lâu, hôm nay bị Trịnh Ngôn Khánh ngăn cản đã mất hết mặt mũi, mà đầu lĩnh thiếu niên vừa chạm vào Ngôn Khánh đã bại, trong lòng cảm thấy vô cùng không thoải mái.
Trịnh Ngôn Khánh có thể nhìn ra tâm tư của bọn chúng vừa vặn hắn cũng muốn giãn gân giãn cốt một chút nên cười ha hả nói:
- Thế nào, cùng tiến lên chứ?
- Đối phó với tên tiểu tử nhà ngươi chỉ cần một mình ta là đủ rồi.
Thiếu niên kia lại giận tím mặt nói tiếp:
- Buổi trưa bị ngươi mai phục, nên chiếm tiện nghi, hiện tại ta muốn giáo huấn ngươi cho thật tốt.
Nói xong hắn giơ ngón tay lên:
- Các ngươi đều không được cử động, xem ta thu thập hắn.
Ta tìm những ca cơ kia, ai mà để ý tới, hơn nữa lại còn bắt những ca cơ kia ngâm xướng thì cũng phải có tiền. Ta lấy đâu ra tiền chứ?
Lý Cơ tựa hồ nhìn ra tâm tư của Trịnh Ngôn Khánh nên mỉm cười.
- Như vậy đi, chuyện này không cần ngươi phải quan tâm, ta sẽ giải quyết cho ngươi.
Quả nhiên Lý Tiên sinh lão luyện về chuyện tùng hoa.
Lý Cơ lại cầm cây thước khẽ gõ đầu Trịnh Ngôn Khánh:
- Ngươi chớ nghĩ lung tung, ta không hề đi tới chỗ đó làm chuyện trăng gió.
- Chỉ là ta có một số bằng hữu có thể nói giúp một phen... Nhưng Ngôn Khánh à, bản thảo của ngươi còn quá ít, còn phải cố gắng hơn nhiều, vì cái này một khi lưu truyền trên phố thì không thể gián đoạn, lúc đó mới được mọi người hưởng ứng.
Lý tiên sinh quả nhiên lợi hại!
Trịnh Ngôn Khánh thậm chí cảm thấy được, không lẽ Lý Cơ cũng là người xuyên việt mà tới sao?
Hắn lập tức gật đầu:
- Tiên sinh, ông cho rằng cái này nên đặt tên là gì?
- Ừm, đã không phải là chính sử, hơn nữa còn là tiểu thuyết thì gọi là Hí Thuyết, ngươi thấy được không|?
- Hí Thuyết Tam Quốc?
Trong lòng Ngôn Khánh liền cảm thấy chán ngán.
Mấy cái Hí Thuyết này sau này có nhiều lắm. Nhất là đời thanh cung, hí thuyết nhiều vô cùng.
- Tiên sinh, đệ tử cho rằng nói là Hí Thuyết Tam quốc chỉ sợ không thỏa đáng.
Dù sao chúng ta cũng dựa vào Tam Quốc, tuy không phải là tam quốc thực sự nhưng dùng từ Hí Thuyết thì thật không đúng rồi. Đệ tử ở An Viễn đường từng xem qua một quyển sách bên trong có nói về các phe phái diễn nghĩa, tại sao không gọi là Tam Quốc Diễn Nghĩa?
Ngôn Khánh nói những lời này xuất phát từ hậu hán thư, Chu Đảng truyện.
- Tam Quốc.... diễn nghĩa.
Lý Cơ đột nhiên vỗ tay cười to:
- Đúng thế, tại sao không thể là diễn nghĩa, hiện nay chúng ta cũng không phải đang ở thời Tam quốc diễn nghĩa sao?
Bất tri bất giác, Lý Cơ bị đưa vào trong tròng rồi.
Trịnh Ngôn Khánh dùng từ chúng ta chẳng khác nào nói quyển sách này hắn và Lý Cơ cùng tác giả, đến lúc đó có người nghi hoặc hắn có thể lấy Lý Cơ ra làm tấm chắn.
Trịnh Ngôn Khánh có thể thấy được, Lý Cơ hôm nay thất bại sắp tới có thể dương danh.
Như vậy hắn cũng có thể báo đáp...
--------------------------------
Nói chuyện với Lý Cơ đến khuya, Ngôn Khánh cuối cùng cũng đứng dậy mà cáo từ.
Hai người ước định, bắt đầu từ ngày mai mỗi ngày sau buổi trưa, Trịnh Ngôn Khánh sẽ ở lại nghe Lý Cơ giảng giải về Tam Quốc.
Chuyện này đối với Tam Quốc Diễn Nghĩa tuyệt đối là cơ sở trọng yếu.
Lúc gần đi, Lý Cơ lại dặn dò Ngôn Khánh nên tập trung rèn chữ, hình thành một nền móng viết chữ cho tốt.
Trịnh Ngôn Khánh cung kính đáp ứng rồi ra khỏi học xá.
Trên đường về nhà, Ngôn Khánh tâm tình sảng khoái hơn rất nhiều.
Hắn đi qua đường ngâm nga một tiểu khúc, một bên hướng về phía nhà, khi đi qua một mảng rừn thưa, Trịnh Ngôn Khánh đột nhiên dừng bước lại.
Hắn nhíu lông mày lại, nhìn mảnh rừng trước mắt rồi lớn tiếng nói:
- Người ở trong rừng đừng tránh né nữa, mau xuất hiện đi.
Nói xong, Trịnh Ngôn Khánh cởi bỏ áo choàng bên ngoài của mình ra.
Sau đó hắn để xuống mặt đất, đặt túi xách lên đó.
Từ sau khi theo Tôn Tư Mạc học thuật dưỡng sinh xong, công phu của Trịnh Ngôn Khánh không hề tăng trưởng nhưng giác quan của hắn đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, lúc hắn đi qua khu rừng đã có thể mơ hồ cảm nhận được rằng có nguy hiểm sắt tới. Hắn biết rằng bây giờ chạy cũng không còn kịp.
Từ trong rừng đi ra năm thiếu niên, tuổi tác cũng đã chừng mười ba mười bốn.
Thiếu niên cầm đầu chính là người mà lúc nãy đã bị Trịnh Ngôn Khánh đánh cho đau xương sườn, xem bộ dáng hùng hổ của hắn thì đã bình phục lại. Năm thiếu niên vây quanh, biểu lộ vô cùng hung ác.
- Xú tiểu tử, ngươi có đi ra không?
Thiếu niên cầm đầu hung ác nói:
- Hồi trưa ở học xá ngươi có tiên sinh làm chỗ dựa, bây giờ ta xem ngươi còn có thể dựa vào ai?
Trịnh Ngôn Khánh nhìn những thiếu niên này rồi đột nhiên nở nụ cười.
- Ngươi cười cái gì?
- Thế nào, ngươi thấy ta buổi trưa không nên giúp Đậu Phụng Tiết sao?
- Chúng ta tìm Đậu Phụng Tiết gây phiền toái liên quan gì đến ngươi? Con mẹ nó, ngươi là gì mà dám ra mặt cho hắn, xú tiểu tử, ta đã chờ ngươi đã lâu, ngươi không phải thích gây náo động sao, ta sẽ cho ngươi biết hậu quả.
Ngôn Khánh thở dài:
- Các ngươi thật không biết tốt xấu.
Ở buổi trưa ta ngăn cản các ngươi là vì suy nghĩ cho các ngươi, Đậu Phụng Tiết tuy rằng gia cảnh không còn được như trước, nhưng hắn vẫn là con đích truyền, đúng thế, hắn thật sự nhát gan, có thể bị khi dễ nhưng nếu như có người trong thành Lạc Dương này biết thì các ngươi sẽ hiểu hậu quả là thế nào.
Dòng dõi đích tôn, tuyệt đối không thể dễ dàng bị đám người các ngươi khi dễ như vậy.
Đến lúc đó vạn nhất truyền đến tai cha mẹ các ngươi, các ngươi có thể chịu nổi cơn giận lôi đình của họ?
Đám thiếu niên kia giật mình nhìn nhau sợ hãi.
Đúng thế, hiện tại tuy vui vẻ nhưng bọn họ lại quên mất Đậu Phụng Tiết là con của vợ cả, thân phận vượt xa bọn chúng. Mặc dù mẹ của Đậu Phụng Tiết đã chết, cha của hắn không ở Lạc Dương, nhưng những đám người khác họ Đậu không dễ để Đậu Phụng Tiết bị khi dễ như vậy, vạn nhất chuyện này lộ ra đừng nói là bọn chúng ngay cả cha mẹ bọn chúng cũng không gặp may rồi.
Trong nhất thời đám thiếu niên đều lộ vẻ khiếp đảm.
Chỉ có tên thiếu niên đầu lĩnh kia, tuy trong lòng sợ hãi nhưng trên mặt vẫn lộ vẻ hung ác, hắn dữ dằn nói:
- Mọi người không nên để tên tiểu tử này lừa bịp, Đậu Phụng Tiết là tên nhát gan, căn bản không dám nói cho người nhà, tiểu tử này chỉ hù dọa chúng ta mà thôi... Trịnh Ngôn Khánh hôm nay nếu chúng ta không giáo huấn ngươi thì về sau làm sao có thể diện mà xuất hiện ở trong Học Xá.
Hắn cất tiếng khiến cho những thiếu niên kia ổn định lại.
Tiểu hài tử này cũng giản đến thể diện, giống như bọn chúng xưng bá xưng vương ở trong học xá đã lâu, hôm nay bị Trịnh Ngôn Khánh ngăn cản đã mất hết mặt mũi, mà đầu lĩnh thiếu niên vừa chạm vào Ngôn Khánh đã bại, trong lòng cảm thấy vô cùng không thoải mái.
Trịnh Ngôn Khánh có thể nhìn ra tâm tư của bọn chúng vừa vặn hắn cũng muốn giãn gân giãn cốt một chút nên cười ha hả nói:
- Thế nào, cùng tiến lên chứ?
- Đối phó với tên tiểu tử nhà ngươi chỉ cần một mình ta là đủ rồi.
Thiếu niên kia lại giận tím mặt nói tiếp:
- Buổi trưa bị ngươi mai phục, nên chiếm tiện nghi, hiện tại ta muốn giáo huấn ngươi cho thật tốt.
Nói xong hắn giơ ngón tay lên:
- Các ngươi đều không được cử động, xem ta thu thập hắn.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Năm này là năm bao nhiêu
Chương 2: Quyển 1 - 2: Truy sát
Chương 3: Quyển 1 - 3: Khai Hoàng mười tám năm
Chương 4: Quyển 1 - 4: Môn phiệt Trịnh thị
Chương 5: Quyển 1 - 5: Trịnh ngôn khánh
Chương 6: Quyển 1 - 6: Có chuyện
Chương 7: Quyển 1 - 7: Học võ công
Chương 8: Quyển 1 - 8: Nhị gia An Viễn đường
Chương 9: Quyển 1 - 9: Mưa gió nổi lên
Chương 10: Quyển 1 - 10: Xem thường cổ nhân
Chương 11: Quyển 1 - 11: Cúng ông Táo
Chương 12: Quyển 1 - 12: Giết người
Chương 13: Quyển 1 - 13: Vô Gian đạo
Chương 14: Quyển 1 - 14: Mẹ con Từ mẫu
Chương 15: Quyển 1 - 15: Rời huỳnh dương
Chương 16: Quyển 1 - 16: Trương trọng kiên
Chương 17: Quyển 1 - 17: Đỗ như hối
Chương 18: Quyển 1 - 18: Lòng ta cũng giống lòng ngươi
Chương 19: Quyển 1 - 19: Đóa đóa
Chương 20: Quyển 1 - 20: Lục châu
Chương 21: Quyển 1 - 21: Phiền toái đã đến
Chương 22: Quyển 1 - 22: Từ thế tích
Chương 23: Quyển 1 - 23: Vịnh ngỗng
Chương 24: Quyển 1 - 24: Nổi danh
Chương 25: Quyển 1 - 25: Khuyết điểm cho Từ Thế Tích
Chương 26: Quyển 1 - 26: Một mẫu mía ngọt lắm
Chương 27: Quyển 1 - 27: Cậy già lên mặt
Chương 28: Quyển 1 - 28: Thôi đạo lâm
Chương 29: Quyển 1 - 29: Thiên Tân Kiều phố
Chương 30: Quyển 1 - 30: Trưởng Tôn đại nhân
Chương 31: Quyển 1 - 31: Lão quân
Chương 32: Quyển 1 - 32: Trịnh Nhân Cơ nổi giận
Chương 33: Quyển 1 - 33: Phong thư
Chương 34: Quyển 1 - 34: Trịnh Ngôn Khánh đi học
Chương 35: Quyển 1 - 35: Kết nghĩa vườn đào
Chương 36: Quyển 1 - 36: Lý tiên sinh
Chương 37: Quyển 1 - 37: Phật di lặc áo trắng
Chương 38: Quyển 1 - 38: Làm nhà tiểu thuyết
Chương 39: Quyển 1 - 39: Đánh cược
Chương 40: Quyển 1 - 40: Tam quốc chí
Chương 41: Quyển 1 - 41: Đậu phụng tiết
Chương 42: Quyển 1 - 42: Tam quốc diễn nghĩa
Chương 43: Quyển 1 - 43: Động thủ
Chương 44: Quyển 1 - 44: Bái sư
Chương 45: Quyển 1 - 45: Bằng hữu
Chương 46: Quyển 1 - 46: Không hối hận
Chương 47: Quyển 1 - 47: Đồng đội ngày xưa
Chương 48: Quyển 1 - 48: Hùng đại chuy
Chương 49: Quyển 1 - 49: Khúc Viên cày
Chương 50: Quyển 1 - 50: Khắp nơi buôn bán
Chương 51: Quyển 1 - 51: Kể chuyện
Chương 52: Quyển 1 - 52: Lổ dung
Chương 53: Quyển 1 - 53: Không biết tôn ti
Chương 54: Quyển 1 - 54: Tai vạ đến nơi
Chương 55: Quyển 1 - 55: Bắt ăn trộm
Chương 56: Quyển 1 - 56: Đai lưng ngọc Đường Nghê
Chương 57: Quyển 1 - 57: Vu oan
Chương 58: Quyển 1 - 58: Đậu uy
Chương 59: Quyển 1 - 59: Ngôn dương hành cử, khánh vân tường phượng
Chương 60: Quyển 1 - 60: Vả vào miệng
Chương 61: Quyển 1 - 61: Xảy ra chuyện lớn
Chương 62: Quyển 1 - 62: Ngỗng công tử
Chương 63: Quyển 1 - 63
Chương 64: Quyển 1 - 64: Đại họa
Chương 65: Quyển 1 - 65: Thanh minh
Chương 66: Quyển 1 - 66: Trịnh Đại Sĩ tới
Chương 67: Quyển 1 - 67: Thâm hiểm
Chương 68: Quyển 1 - 68: Lăng xê
Chương 69: Quyển 1 - 69: Lão hồ ly
Chương 70: Quyển 1 - 70: Trở về
Chương 71: Quyển 1 - 71: Lại nghe thấy thanh âm của phật di lặc
Chương 72: Quyển 1 - 72: Cha cùng con
Chương 73: Quyển 1 - 73: Lý Cơ khóc
Chương 74: Quyển 1 - 74: Ngâm vôi
Chương 75: Quyển 3 - 75: Đua ngựa
Chương 76: Quyển 3 - 76: Trịnh Tổ đến thăm
Chương 77: Quyển 3 - 77: Đều có tâm cơ
Chương 78: Quyển 3 - 78: Trịnh châu thôi thị
Chương 79: Quyển 3 - 79: Giác đấu
Chương 80: Quyển 3 - 80: Thắng cược
Chương 81: Quyển 3 - 81: Tế tự
Chương 82: Quyển 3 - 82: Danh ngạch tộc lão
Chương 83: Quyển 3 - 83: Lợi ích cho Trịnh Uy
Chương 84: Quyển 3 - 84: Ly gián không thành
Chương 85: Quyển 3 - 85: Vương cảnh văn
Chương 86: Quyển 3 - 86: Trở về Lạc Dương
Chương 87: Quyển 3 - 87: Tạ thị
Chương 88: Quyển 3 - 88: Mất ngủ
Chương 89: Quyển 3 - 89: Gặp đạo tặc
Chương 90: Quyển 3 - 90: Phòng thủ
Chương 91: Quyển 3 - 91: Huyết chiến Quan Âm điện
Chương 92: Quyển 3 - 92: Kể chuyện lúc huyết chiến
Chương 93: Quyển 3 - 93: Hắc diện tăng nhân
Chương 94: Quyển 3 - 94: Sào nguyên phương
Chương 95: Quyển 3 - 95: Bùi Thục Anh lo lắng
Chương 96: Quyển 3 - 96: Bùi Thế Củ suy đoán
Chương 97: Quyển 3 - 97: Vây bắt Di Lặc
Chương 98: Quyển 3 - 98: Giả vờ hôn mê
Chương 99: Quyển 3 - 99: Giết trịnh sĩ tắc
Chương 100: Quyển 3 - 100: 3000 khoảnh ruộng
Chương 101: Quyển 3 - 101: Lý vân tú
Chương 102: Quyển 3 - 102: Đóa Đóa xuất hiện
Chương 103: Quyển 3 - 103: Di Lặc là thuộc hạ của ta
Chương 104: Quyển 6 - 104: An táng
Chương 105: Quyển 6 - 105: Bi lai hồ
Chương 106: Quyển 6 - 106: Phượng cầu hoàng
Chương 107: Quyển 6 - 107: Có khách
Chương 108: Quyển 6 - 108: Phụ tử gặp mặt
Chương 109: Quyển 6 - 109: Lý hiếu cơ
Chương 110: Quyển 6 - 110: Thu phục Long Tử
Chương 111: Quyển 6 - 111: Tượng long
Chương 112: Quyển 6 - 112: Để lại Vương Hoàng
Chương 113: Quyển 6 - 113: Tiễn Lý Hiếu Cơ đi
Chương 114: Quyển 6 - 114: Kỳ Lân quán
Chương 115: Quyển 6 - 115: Dương Quảng vui vẻ
Chương 116: Quyển 6 - 116: Từ Thế Tích đính hôn
Chương 117: Quyển 6 - 117: Gian Vọng chú
Chương 118: Quyển 6 - 118: Lý huyền đạo
Chương 119: Quyển 6 - 119: Ngư Câu La gặp nạn
Chương 120: Quyển 6 - 120: Cầu thân hai nhà
Chương 121: Quyển 6 - 121: Ngưu chử khẩu
Chương 122: Quyển 8 - 122: Dừng lại 12 ngày
Chương 123: Quyển 8 - 123: Tuyết rơi trắng xóa
Chương 124: Quyển 8 - 124: Không thể nói
Chương 125: Quyển 8 - 125: Vương thái
Chương 126: Quyển 8 - 126: Lý Mật xuất hiện
Chương 127: Quyển 8 - 127: Thu binh
Chương 128: Quyển 8 - 128: Trời sinh Du sao còn sinh Lượng?
Chương 129: Quyển 8 - 129: Dương quảng chết
Chương 130: Quyển 8 - 130: Dương quá
Chương 131: Quyển 8 - 131: Quyết định của Phòng Ngạn Khiêm
Chương 132: Quyển 8 - 132: Thả diều
Chương 133: Quyển 8 - 133: Quan âm tỳ mất tích
Chương 134: Quyển 8 - 134: Lý hiếu cô tức giận
Chương 135: Quyển 8 - 135: Bù đắp
Chương 136: Quyển 8 - 136: Thị uy trường an
Chương 137: Quyển 8 - 137: Lý thần thông
Chương 138: Quyển 8 - 138: Ung vương
Chương 139: Quyển 8 - 139: Hoàng quân hán
Chương 140: Quyển 8 - 140: Mao bách vạn
Chương 141: Quyển 8 - 141: Tiến cử với lý thế dân
Chương 142: Quyển 8 - 142: Lý đạo ngạn
Chương 143: Quyển 8 - 143: Tức giận với Trịnh Hoành Nghị
Chương 144: Quyển 8 - 144: Thành ý
Chương 145: Quyển 8 - 145: Đột Quyết tham chiến
Chương 146: Quyển 8 - 146: Lý Mật và Dương Đồng
Chương 147: Quyển 8 - 147: Vũ văn nho đồng
Chương 148: Quyển 8 - 148: Vương Thế Sung xưng đế
Chương 149: Quyển 8 - 149: Lý quân tiện
Chương 150: Quyển 8 - 150: Lý đại lượng
Chương 151: Quyển 8 - 151: Bàng Ngọc
Chương 152: Quyển 8 - 152: Tô Uy
Chương 153: Quyển 8 - 153: Xuất kích
Chương 154: Quyển 8 - 154: Lý Quân Tiện khuyên can
Chương 155: Quyển 8 - 155: Hỏa cầu, máu tươi, hỗn tạp
Chương 156: Quyển 8 - 156: Lý Ngôn Khánh xuất hiện
Chương 157: Quyển 8 - 157: Quỷ kế
Chương 158: Quyển 8 - 158: Lý đạo huyền không vui
Chương 159: Quyển 8 - 159: Đan hùng tín hung hãn
Chương 160: Quyển 8 - 160: Thu binh
Chương 161: Quyển 8 - 161: Lý mật đại bại
Chương 162: Quyển 8 - 162: Lý mật tỉnh lại
Chương 163: Quyển 8 - 163: Lý ngôn khánh tới
Chương 164: Quyển 8 - 164: Đấu tên?
Chương 165: Quyển 8 - 165: Lý mật chết
Chương 166: Quyển 8 - 166: Lý hiếu cơ chết
Chương 167: Quyển 8 - 167: Lý ngôn khánh sầu khổ
Chương 168: Quyển 8 - 168: Có con
Chương 169: Quyển 8 - 169: Vương hoàng rời khỏi kỳ lân đài
Chương 170: Quyển 8 - 170: Tới tung sơn
Chương 171: Quyển 8 - 171: Thỉnh cầu ngôn hổ
Chương 172: Quyển 8 - 172: Kết duyên tấn tần
Chương 173: Quyển 8 - 173: Thương pháp
Chương 174: Quyển 8 - 174: Lý kiến thành đưa thư
Chương 175: Quyển 8 - 175: Cuộc chiến phách bích
Chương 176: Quyển 8 - 176: Xây dựng lại di lặc áo trắng
Chương 177: Quyển 8 - 177: Chiêu hàng uất trì kính đức
Chương 178: Quyển 8 - 178: Nghiêu quân tố rút lui
Chương 179: Quyển 8 - 179: Quan âm tỳ sinh con
Chương 180: Quyển 8 - 180: Lý chu
Chương 181: Quyển 8 - 181: Cố nhân tới thăm
Chương 182: Quyển 8 - 182: Lý hiếu cung
Chương 183: Quyển 8 - 183: Quy phục nhà đường
Chương 184: Quyển 8 - 184: Liên minh
Chương 185: Quyển 8 - 185: Cốc thành
Chương 186: Quyển 8 - 186: Ba mặt thụ địch
Chương 187: Quyển 8 - 187: Lý ngôn khánh không hàng
Chương 188: Quyển 8 - 188
Chương 189: Quyển 8 - 189: Thiên hữu đại đường, đậu nghịch tất vong
Chương 190: Quyển 8 - 190: Đốt thành
Chương 191: Quyển 8 - 191: Điều tra từ giản
Chương 192: Quyển 8 - 192: Uất trì kính đức cứu mạng
Chương 193: Quyển 8 - 193: Lý uyên khó xử
Chương 194: Quyển 8 - 194: Đậu kháng
Chương 195: Quyển 8 - 195: Lạc dương hỗn loạn
Chương 196: Quyển 8 - 196: Vương thế sung hàng
Chương 197: Quyển 8 - 197: Hung phạm là ai?
Chương 198: Quyển 8 - 198: Thù cha không đội trời chung
Chương 199: Quyển 8 - 199: Chủ ý của lý kiến thành
Chương 200: Quyển 8 - 200: Mời chào
Chương 201: Quyển 8 - 201: Kinh tử sơn
Chương 202: Quyển 8 - 202: Môn thần tới
Chương 203: Quyển 8 - 203: Quyết đấu
Chương 204: Quyển 8 - 204: Viện binh tới
Chương 205: Quyển 8 - 205: Bắn chết uất trì kính đức
Chương 206: Quyển 8 - 206: Lý thế dân nổi giận
Chương 207: Quyển 8 - 207: Vào thành
Chương 208: Quyển 8 - 208: Chuyện lớn không hay
Chương 209: Quyển 8 - 209: Gây chuyện
Chương 210: Quyển 8 - 210: Trưởng tôn vô kỵ bị đánh
Chương 211: Quyển 8 - 211: Hùng khoát hải và tần dụng
Chương 212: Quyển 8 - 212: Lưu văn tĩnh
Chương 213: Quyển 8 - 213: Hà nam vương ra tay dạy dỗ
Chương 214: Quyển 8 - 214: Ai cũng không chọn
Chương 215: Quyển 8 - 215: Lạc dương bất mãn
Chương 216: Quyển 8 - 216: Lý nguyên cát
Chương 217: Quyển 8 - 217: Ở lại lạc dương
Chương 218: Quyển 8 - 218: Lý thế dân cho mời
Chương 219: Quyển 8 - 219: Lý tịnh
Chương 220: Quyển 8 - 220: Đậu uy lại truyền chỉ
Chương 221: Quyển 8 - 221: Thúy vân sắp sinh
Chương 222: Quyển 8 - 222: Huyết án
Chương 223: Quyển 8 - 223: Không quan hệ tới Hà Nam vương
Không tìm thấy chương nào phù hợp