Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương Quyển 8 - 209: Gây chuyện
02:54 - 14.05.2026
2,706 lượt xem
Thông Xa Đại Đồng Phong Đô đều đã mở cửa, sớm khôi phục lại việc lưu thông hàng hóa, buôn bán trở nên phồn vinh, như vậy tất sẽ kéo theo việc phát triển của Lạc Dương, cho dù thời đại này trọng nông khinh thương nhưng không thể phủ nhận buôn bán là căn bản của phồn vinh thành thị, đại lượng vật tư lưu thông sẽ khiến cho dân tâm bình phục, mấy ngày sau là năm mới đầu xuân vạn vật nảy mầu đến lúc đó tất cả sẽ khôi phục bình thường.
Tần Dụng mang theo một đám võ tướng leo lên một tửu lâu tìm một gian phòng gần đường cái ngồi xuống.
Rượu và thức ăn mang lên, Tần Dụng bọn họ liền cạn ly.
Tâm tình tất cả đều mang chút áp lực mực dù trải qua hai ngày điều chỉnh nhưng vẫn khó chịu như trước.
Cho nên uống rượu một lúc mọi người đã chếch choáng say.
- Tên kia không phải là gia hỏa dẫn ngựa cho Hà Nam vương sao?
Mọi người đang uống rượu say sưa bỗng có người chỉ ra ngoài cửa sổ quát lớn.
Tần Dụng theo phương hướng ngón tay nhìn lại chỉ thấy một người đàn ông khôi ngô hùng tráng, mang theo một cái bao lớn đựng đồ vật đứng ở trước một cửa hàng đối diện quán rượu.
- Tên kia là ai?
Tần Dụng không biết người này nên mở miệng hỏi.
- À, hình như hắn tên là Lương Lão Thực, nghe nói là gia thần trong phủ Hà Nam vương, nghe người ta nói hắn vốn hiệu lực dưới trướng của Tả Hiếu Hữu về sau Tả Hiếu Hữu chiến bại, hắn theo Giải Tượng trốn tới Huỳnh Dương, ha ha hiển nhiên là chó nhà có tang, bây giờ đã là dẫn ngựa cho Hà Nam vương, làm chó giữ nhà cho Lý phủ.
Có người nhận ra Lương Lão Thực liền giới thiệu cho Tần Dụng.
Tần Dụng mặt đen lại nghe thấy Lương Lão Thực là người của Lý Ngôn Khánh thì trong mắt hiện ra hung mang.
- Trương Lượng.
- Sao vậy?
- Gan ngươi có lớn không?
Trương Lượng là một thanh niên hai mươi tuổi, năm đó ở dưới trướng Lý Mật hiệu lực là thuộc hạ của Trình Giảo Kim, cùng với Tần Quỳnh hàng đường. Trương Lượng hiện tại cũng đang làm việc trong phủ của Tần vương là một viên kiêu tướng, hắn và Tần Dụng đều thuộc một hệ Ngõa Cương dĩ nhiên là đi lại tương đối gần.
- Ngươi đừng nói nhảm, lão tử cũng từng xuất sinh nhập tử trên chiến trường có gì mà gan lớn hay không lớn.
Tần Dụng nói:
- Được rồi, ta chỉ hỏi ngươi, từ khi chúng ta hạ thành Lạc Dương cho tới nay... tên Lý Ngôn Khánh kia không dốc chút khí lực nào lại cưỡi lên đầu chúng ta dương oai diễu võ, trong lòng các ngươi có thoải mái không?
Tương Lượng bĩu môi một cái:
- Thoải mái thì thế nào, không thoải mái thì thế nào?
- Trong lòng ta rất không thoải mái.
Tần Dụng mắt say lờ đờ nghiến răng nghiến lợi nói:
- Lý Ngôn Khánh hắn dựa vào cái gì mà cưỡi lên đầu chúng ta? Chẳng những giết Kính Đức thúc thúc mà hiện tại còn giống như là chủ nhân của Lạc Dương vậy... hắn là Hà Nam vương, ta trêu chọc không được nhưng mà mấy tên chó chết trong phủ của nhà hắn thì không thể buông tha, chúng ta tìm cớ đánh cho tên kia một trận, xem ra là vì Tần vương mà hả giận.
Võ tướng trong phủ Tần vương phần lớn là xuất thân giặc cỏ, trước kia chiếm núi làm vua, cũng có khi là đạo tặc độc hành.
Mọi người đối với Lý Ngôn Khánh vốn không hài lòng, nay Tần Dụng nói như vậy tất cả đều xoa tay kích động.
Trương Lượng nhăn mày lại nhìn Tần Dụng mà nói:
- Thiếu tướng quân Tần vương cũng có nói tốt nhất đừng gây nhiều chuyện, tên Hà Nam vương kia bá đạo ngay cả Uất Trì tướng quân cũng dám giết, nếu như chọc giận hắn thì chỉ sợ Tần vương cũng trách phạt.
- Phì trách phạt thì trách phạt, nhịn nữa lão tử không chịu nổi.
Tần Dụng vỗ án, lạnh lùng nói.
- Tần vương xưa kia đảm lược thế nào mà khi làm đại tướng quân lại thay đổi, hắn muốn trách phạt lão tử mang đầu cho hắn là được rồi.
Cảm xúc bất mãn của Tần Dụng nhiều người cũng nghĩ như thế.
Chúng ta đều là vì Lý Đường hiệu lực mong được công danh trước kia Tần vương ngươi còn coi trọng tình nghĩa... còn bây giờ thì sao ngay cả Uất Trì Cung người cứu mạng ngươi cũng bị giết, cứ như thế chúng ta còn có hi vọng gì.
Cho nên Tần Dụng vỗ án chúng võ tướng liên tục hưởng ứng.
- Trương Lượng ngươi nếu như không dám đi thì sau này không liên quan chúng ta nữa.
Tương Lượng cười khổ nói:
- Ta chưa nói là không đi.
- Vậy thì tốt bây giờ chúng ta đi đánh tên chó chết kia.
Tần Dụng nói xong đi ra khỏi lầu, trong lòng Trương Lượng có phần không bình tĩnh, hắn và Tần Dụng không giống nhau, hắn tới bây giờ toàn dựa vào sức của mình, mà Tần Dụng thì sao, võ nghệ đúng là lợi hại, chính là đệ nhất kiêu tướng ở trong phủ Tần vương,hắn có Tần Quỳnh bảo hộ, bình thường mình theo Tần Dụng hồ đồ thì cũng thôi đi nhưng lần này là khiêu khích Hà nam vương, đây chính là một người không giảng đạo lý... ngươi gây họa có Tần Quỳnh bảo hộ còn ta thì có ai chiếu cố?
Nhưng nếu không đi, sau này Trương Lượng cũng đừng mong dừng chân ở phủ Tần vương, sớm muộn gì cũng bị cô lập.
Trương Lượng đi sau cùng, thừa dịp Tần Dụng không chú ý nắm lấy một tên tiểu nhị, trước đưa cho hắn một đồng tiền sau đó thấp giọng nói:
- Mau tiến về phía Lạc Dương phủ nha nói với Lưu tư mã rằng Tần Dụng tướng quân và Hà Nam vương xảy ra xung đột, để tư mã nhanh chóng tới ngăn cản, còn nữa thuận tiện thông báo cho Hà nam vương ở Hoài Nhân phường nói rằng người nhà của hắn bị đánh.
Tương Lượng là một tên nhạy bén, có thể đứng vững dưới chân Lý Mật và Lý Thế Dân cũng là vì thế này.
Hắn biết rõ, Lý Ngôn Khánh cùng Lý Thế Dân không phải là những người hắn có thể đắc tội được, Lý Thế Dân cố nhiên là hoàng tử Lý Ngôn Khánh cũng không phải bình thường.
Cho nên hắn lựa chọn nịnh nọt hai mặt.
Dù sao chuyện này cũng là do Tần Dụng đầu têu, xảy ra chuyện chú cháu Tần Quỳnh nhận lấy, mình ngược lại có thể từ đây kiếm được chỗ tốt.
Tần Dụng đi ra ngoài bước về phía cửa hàng kia.
Lương Lão Thực đứng ở trước cửa ra vào của cửa hàng, thấy có người tới lập tức lách mình mở ra.
Nào ngờ hắn vừa mở,dưới chân còn chưa đứng vững thì đã bị Tần Dụng lảo đảo đâm về phía Lương Lão Thực.
Lương Lão Thực lui về phía sau, suýt nữa là té xuống mặt đất.
Hắn ổn định thân thể vừa định mở miệng thì đã nghe Tần Dụng mắng:
- Tên cẩu tặc này mắt mù, đi không nhìn đường sao?
Lương Lão Thực nghe được thì giận dữ:
- Rõ ràng là ngươi đụng phải ta mà còn cắn ngược lại, là ai không có mắt?
- Thằng chó này không nói đạo lý, ngươi không nhận sai thì thôi đi, còn dám mắng ta sao?
Tần Dụng tiến lên một bước nắm lấy vạt áo của Lương Lão Thực.
Lương Lão Thực nhướn mày, tát cho Tần Dụng một cái:
- Muốn gây sự sao?
Đừng nhìn hắn cao lớn thô kệch nhưng đã lưu lạc giang hồ nhiều năm, trò kịch đó của Tần Dụng hắn làm sao không nhìn ra.
Tần Dụng nói:
- Còn dám đánh người, thằng chó này muốn chết.
- Rõ ràng là...
Tần Dụng mang theo một đám võ tướng leo lên một tửu lâu tìm một gian phòng gần đường cái ngồi xuống.
Rượu và thức ăn mang lên, Tần Dụng bọn họ liền cạn ly.
Tâm tình tất cả đều mang chút áp lực mực dù trải qua hai ngày điều chỉnh nhưng vẫn khó chịu như trước.
Cho nên uống rượu một lúc mọi người đã chếch choáng say.
- Tên kia không phải là gia hỏa dẫn ngựa cho Hà Nam vương sao?
Mọi người đang uống rượu say sưa bỗng có người chỉ ra ngoài cửa sổ quát lớn.
Tần Dụng theo phương hướng ngón tay nhìn lại chỉ thấy một người đàn ông khôi ngô hùng tráng, mang theo một cái bao lớn đựng đồ vật đứng ở trước một cửa hàng đối diện quán rượu.
- Tên kia là ai?
Tần Dụng không biết người này nên mở miệng hỏi.
- À, hình như hắn tên là Lương Lão Thực, nghe nói là gia thần trong phủ Hà Nam vương, nghe người ta nói hắn vốn hiệu lực dưới trướng của Tả Hiếu Hữu về sau Tả Hiếu Hữu chiến bại, hắn theo Giải Tượng trốn tới Huỳnh Dương, ha ha hiển nhiên là chó nhà có tang, bây giờ đã là dẫn ngựa cho Hà Nam vương, làm chó giữ nhà cho Lý phủ.
Có người nhận ra Lương Lão Thực liền giới thiệu cho Tần Dụng.
Tần Dụng mặt đen lại nghe thấy Lương Lão Thực là người của Lý Ngôn Khánh thì trong mắt hiện ra hung mang.
- Trương Lượng.
- Sao vậy?
- Gan ngươi có lớn không?
Trương Lượng là một thanh niên hai mươi tuổi, năm đó ở dưới trướng Lý Mật hiệu lực là thuộc hạ của Trình Giảo Kim, cùng với Tần Quỳnh hàng đường. Trương Lượng hiện tại cũng đang làm việc trong phủ của Tần vương là một viên kiêu tướng, hắn và Tần Dụng đều thuộc một hệ Ngõa Cương dĩ nhiên là đi lại tương đối gần.
- Ngươi đừng nói nhảm, lão tử cũng từng xuất sinh nhập tử trên chiến trường có gì mà gan lớn hay không lớn.
Tần Dụng nói:
- Được rồi, ta chỉ hỏi ngươi, từ khi chúng ta hạ thành Lạc Dương cho tới nay... tên Lý Ngôn Khánh kia không dốc chút khí lực nào lại cưỡi lên đầu chúng ta dương oai diễu võ, trong lòng các ngươi có thoải mái không?
Tương Lượng bĩu môi một cái:
- Thoải mái thì thế nào, không thoải mái thì thế nào?
- Trong lòng ta rất không thoải mái.
Tần Dụng mắt say lờ đờ nghiến răng nghiến lợi nói:
- Lý Ngôn Khánh hắn dựa vào cái gì mà cưỡi lên đầu chúng ta? Chẳng những giết Kính Đức thúc thúc mà hiện tại còn giống như là chủ nhân của Lạc Dương vậy... hắn là Hà Nam vương, ta trêu chọc không được nhưng mà mấy tên chó chết trong phủ của nhà hắn thì không thể buông tha, chúng ta tìm cớ đánh cho tên kia một trận, xem ra là vì Tần vương mà hả giận.
Võ tướng trong phủ Tần vương phần lớn là xuất thân giặc cỏ, trước kia chiếm núi làm vua, cũng có khi là đạo tặc độc hành.
Mọi người đối với Lý Ngôn Khánh vốn không hài lòng, nay Tần Dụng nói như vậy tất cả đều xoa tay kích động.
Trương Lượng nhăn mày lại nhìn Tần Dụng mà nói:
- Thiếu tướng quân Tần vương cũng có nói tốt nhất đừng gây nhiều chuyện, tên Hà Nam vương kia bá đạo ngay cả Uất Trì tướng quân cũng dám giết, nếu như chọc giận hắn thì chỉ sợ Tần vương cũng trách phạt.
- Phì trách phạt thì trách phạt, nhịn nữa lão tử không chịu nổi.
Tần Dụng vỗ án, lạnh lùng nói.
- Tần vương xưa kia đảm lược thế nào mà khi làm đại tướng quân lại thay đổi, hắn muốn trách phạt lão tử mang đầu cho hắn là được rồi.
Cảm xúc bất mãn của Tần Dụng nhiều người cũng nghĩ như thế.
Chúng ta đều là vì Lý Đường hiệu lực mong được công danh trước kia Tần vương ngươi còn coi trọng tình nghĩa... còn bây giờ thì sao ngay cả Uất Trì Cung người cứu mạng ngươi cũng bị giết, cứ như thế chúng ta còn có hi vọng gì.
Cho nên Tần Dụng vỗ án chúng võ tướng liên tục hưởng ứng.
- Trương Lượng ngươi nếu như không dám đi thì sau này không liên quan chúng ta nữa.
Tương Lượng cười khổ nói:
- Ta chưa nói là không đi.
- Vậy thì tốt bây giờ chúng ta đi đánh tên chó chết kia.
Tần Dụng nói xong đi ra khỏi lầu, trong lòng Trương Lượng có phần không bình tĩnh, hắn và Tần Dụng không giống nhau, hắn tới bây giờ toàn dựa vào sức của mình, mà Tần Dụng thì sao, võ nghệ đúng là lợi hại, chính là đệ nhất kiêu tướng ở trong phủ Tần vương,hắn có Tần Quỳnh bảo hộ, bình thường mình theo Tần Dụng hồ đồ thì cũng thôi đi nhưng lần này là khiêu khích Hà nam vương, đây chính là một người không giảng đạo lý... ngươi gây họa có Tần Quỳnh bảo hộ còn ta thì có ai chiếu cố?
Nhưng nếu không đi, sau này Trương Lượng cũng đừng mong dừng chân ở phủ Tần vương, sớm muộn gì cũng bị cô lập.
Trương Lượng đi sau cùng, thừa dịp Tần Dụng không chú ý nắm lấy một tên tiểu nhị, trước đưa cho hắn một đồng tiền sau đó thấp giọng nói:
- Mau tiến về phía Lạc Dương phủ nha nói với Lưu tư mã rằng Tần Dụng tướng quân và Hà Nam vương xảy ra xung đột, để tư mã nhanh chóng tới ngăn cản, còn nữa thuận tiện thông báo cho Hà nam vương ở Hoài Nhân phường nói rằng người nhà của hắn bị đánh.
Tương Lượng là một tên nhạy bén, có thể đứng vững dưới chân Lý Mật và Lý Thế Dân cũng là vì thế này.
Hắn biết rõ, Lý Ngôn Khánh cùng Lý Thế Dân không phải là những người hắn có thể đắc tội được, Lý Thế Dân cố nhiên là hoàng tử Lý Ngôn Khánh cũng không phải bình thường.
Cho nên hắn lựa chọn nịnh nọt hai mặt.
Dù sao chuyện này cũng là do Tần Dụng đầu têu, xảy ra chuyện chú cháu Tần Quỳnh nhận lấy, mình ngược lại có thể từ đây kiếm được chỗ tốt.
Tần Dụng đi ra ngoài bước về phía cửa hàng kia.
Lương Lão Thực đứng ở trước cửa ra vào của cửa hàng, thấy có người tới lập tức lách mình mở ra.
Nào ngờ hắn vừa mở,dưới chân còn chưa đứng vững thì đã bị Tần Dụng lảo đảo đâm về phía Lương Lão Thực.
Lương Lão Thực lui về phía sau, suýt nữa là té xuống mặt đất.
Hắn ổn định thân thể vừa định mở miệng thì đã nghe Tần Dụng mắng:
- Tên cẩu tặc này mắt mù, đi không nhìn đường sao?
Lương Lão Thực nghe được thì giận dữ:
- Rõ ràng là ngươi đụng phải ta mà còn cắn ngược lại, là ai không có mắt?
- Thằng chó này không nói đạo lý, ngươi không nhận sai thì thôi đi, còn dám mắng ta sao?
Tần Dụng tiến lên một bước nắm lấy vạt áo của Lương Lão Thực.
Lương Lão Thực nhướn mày, tát cho Tần Dụng một cái:
- Muốn gây sự sao?
Đừng nhìn hắn cao lớn thô kệch nhưng đã lưu lạc giang hồ nhiều năm, trò kịch đó của Tần Dụng hắn làm sao không nhìn ra.
Tần Dụng nói:
- Còn dám đánh người, thằng chó này muốn chết.
- Rõ ràng là...
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Năm này là năm bao nhiêu
Chương 2: Quyển 1 - 2: Truy sát
Chương 3: Quyển 1 - 3: Khai Hoàng mười tám năm
Chương 4: Quyển 1 - 4: Môn phiệt Trịnh thị
Chương 5: Quyển 1 - 5: Trịnh ngôn khánh
Chương 6: Quyển 1 - 6: Có chuyện
Chương 7: Quyển 1 - 7: Học võ công
Chương 8: Quyển 1 - 8: Nhị gia An Viễn đường
Chương 9: Quyển 1 - 9: Mưa gió nổi lên
Chương 10: Quyển 1 - 10: Xem thường cổ nhân
Chương 11: Quyển 1 - 11: Cúng ông Táo
Chương 12: Quyển 1 - 12: Giết người
Chương 13: Quyển 1 - 13: Vô Gian đạo
Chương 14: Quyển 1 - 14: Mẹ con Từ mẫu
Chương 15: Quyển 1 - 15: Rời huỳnh dương
Chương 16: Quyển 1 - 16: Trương trọng kiên
Chương 17: Quyển 1 - 17: Đỗ như hối
Chương 18: Quyển 1 - 18: Lòng ta cũng giống lòng ngươi
Chương 19: Quyển 1 - 19: Đóa đóa
Chương 20: Quyển 1 - 20: Lục châu
Chương 21: Quyển 1 - 21: Phiền toái đã đến
Chương 22: Quyển 1 - 22: Từ thế tích
Chương 23: Quyển 1 - 23: Vịnh ngỗng
Chương 24: Quyển 1 - 24: Nổi danh
Chương 25: Quyển 1 - 25: Khuyết điểm cho Từ Thế Tích
Chương 26: Quyển 1 - 26: Một mẫu mía ngọt lắm
Chương 27: Quyển 1 - 27: Cậy già lên mặt
Chương 28: Quyển 1 - 28: Thôi đạo lâm
Chương 29: Quyển 1 - 29: Thiên Tân Kiều phố
Chương 30: Quyển 1 - 30: Trưởng Tôn đại nhân
Chương 31: Quyển 1 - 31: Lão quân
Chương 32: Quyển 1 - 32: Trịnh Nhân Cơ nổi giận
Chương 33: Quyển 1 - 33: Phong thư
Chương 34: Quyển 1 - 34: Trịnh Ngôn Khánh đi học
Chương 35: Quyển 1 - 35: Kết nghĩa vườn đào
Chương 36: Quyển 1 - 36: Lý tiên sinh
Chương 37: Quyển 1 - 37: Phật di lặc áo trắng
Chương 38: Quyển 1 - 38: Làm nhà tiểu thuyết
Chương 39: Quyển 1 - 39: Đánh cược
Chương 40: Quyển 1 - 40: Tam quốc chí
Chương 41: Quyển 1 - 41: Đậu phụng tiết
Chương 42: Quyển 1 - 42: Tam quốc diễn nghĩa
Chương 43: Quyển 1 - 43: Động thủ
Chương 44: Quyển 1 - 44: Bái sư
Chương 45: Quyển 1 - 45: Bằng hữu
Chương 46: Quyển 1 - 46: Không hối hận
Chương 47: Quyển 1 - 47: Đồng đội ngày xưa
Chương 48: Quyển 1 - 48: Hùng đại chuy
Chương 49: Quyển 1 - 49: Khúc Viên cày
Chương 50: Quyển 1 - 50: Khắp nơi buôn bán
Chương 51: Quyển 1 - 51: Kể chuyện
Chương 52: Quyển 1 - 52: Lổ dung
Chương 53: Quyển 1 - 53: Không biết tôn ti
Chương 54: Quyển 1 - 54: Tai vạ đến nơi
Chương 55: Quyển 1 - 55: Bắt ăn trộm
Chương 56: Quyển 1 - 56: Đai lưng ngọc Đường Nghê
Chương 57: Quyển 1 - 57: Vu oan
Chương 58: Quyển 1 - 58: Đậu uy
Chương 59: Quyển 1 - 59: Ngôn dương hành cử, khánh vân tường phượng
Chương 60: Quyển 1 - 60: Vả vào miệng
Chương 61: Quyển 1 - 61: Xảy ra chuyện lớn
Chương 62: Quyển 1 - 62: Ngỗng công tử
Chương 63: Quyển 1 - 63
Chương 64: Quyển 1 - 64: Đại họa
Chương 65: Quyển 1 - 65: Thanh minh
Chương 66: Quyển 1 - 66: Trịnh Đại Sĩ tới
Chương 67: Quyển 1 - 67: Thâm hiểm
Chương 68: Quyển 1 - 68: Lăng xê
Chương 69: Quyển 1 - 69: Lão hồ ly
Chương 70: Quyển 1 - 70: Trở về
Chương 71: Quyển 1 - 71: Lại nghe thấy thanh âm của phật di lặc
Chương 72: Quyển 1 - 72: Cha cùng con
Chương 73: Quyển 1 - 73: Lý Cơ khóc
Chương 74: Quyển 1 - 74: Ngâm vôi
Chương 75: Quyển 3 - 75: Đua ngựa
Chương 76: Quyển 3 - 76: Trịnh Tổ đến thăm
Chương 77: Quyển 3 - 77: Đều có tâm cơ
Chương 78: Quyển 3 - 78: Trịnh châu thôi thị
Chương 79: Quyển 3 - 79: Giác đấu
Chương 80: Quyển 3 - 80: Thắng cược
Chương 81: Quyển 3 - 81: Tế tự
Chương 82: Quyển 3 - 82: Danh ngạch tộc lão
Chương 83: Quyển 3 - 83: Lợi ích cho Trịnh Uy
Chương 84: Quyển 3 - 84: Ly gián không thành
Chương 85: Quyển 3 - 85: Vương cảnh văn
Chương 86: Quyển 3 - 86: Trở về Lạc Dương
Chương 87: Quyển 3 - 87: Tạ thị
Chương 88: Quyển 3 - 88: Mất ngủ
Chương 89: Quyển 3 - 89: Gặp đạo tặc
Chương 90: Quyển 3 - 90: Phòng thủ
Chương 91: Quyển 3 - 91: Huyết chiến Quan Âm điện
Chương 92: Quyển 3 - 92: Kể chuyện lúc huyết chiến
Chương 93: Quyển 3 - 93: Hắc diện tăng nhân
Chương 94: Quyển 3 - 94: Sào nguyên phương
Chương 95: Quyển 3 - 95: Bùi Thục Anh lo lắng
Chương 96: Quyển 3 - 96: Bùi Thế Củ suy đoán
Chương 97: Quyển 3 - 97: Vây bắt Di Lặc
Chương 98: Quyển 3 - 98: Giả vờ hôn mê
Chương 99: Quyển 3 - 99: Giết trịnh sĩ tắc
Chương 100: Quyển 3 - 100: 3000 khoảnh ruộng
Chương 101: Quyển 3 - 101: Lý vân tú
Chương 102: Quyển 3 - 102: Đóa Đóa xuất hiện
Chương 103: Quyển 3 - 103: Di Lặc là thuộc hạ của ta
Chương 104: Quyển 6 - 104: An táng
Chương 105: Quyển 6 - 105: Bi lai hồ
Chương 106: Quyển 6 - 106: Phượng cầu hoàng
Chương 107: Quyển 6 - 107: Có khách
Chương 108: Quyển 6 - 108: Phụ tử gặp mặt
Chương 109: Quyển 6 - 109: Lý hiếu cơ
Chương 110: Quyển 6 - 110: Thu phục Long Tử
Chương 111: Quyển 6 - 111: Tượng long
Chương 112: Quyển 6 - 112: Để lại Vương Hoàng
Chương 113: Quyển 6 - 113: Tiễn Lý Hiếu Cơ đi
Chương 114: Quyển 6 - 114: Kỳ Lân quán
Chương 115: Quyển 6 - 115: Dương Quảng vui vẻ
Chương 116: Quyển 6 - 116: Từ Thế Tích đính hôn
Chương 117: Quyển 6 - 117: Gian Vọng chú
Chương 118: Quyển 6 - 118: Lý huyền đạo
Chương 119: Quyển 6 - 119: Ngư Câu La gặp nạn
Chương 120: Quyển 6 - 120: Cầu thân hai nhà
Chương 121: Quyển 6 - 121: Ngưu chử khẩu
Chương 122: Quyển 8 - 122: Dừng lại 12 ngày
Chương 123: Quyển 8 - 123: Tuyết rơi trắng xóa
Chương 124: Quyển 8 - 124: Không thể nói
Chương 125: Quyển 8 - 125: Vương thái
Chương 126: Quyển 8 - 126: Lý Mật xuất hiện
Chương 127: Quyển 8 - 127: Thu binh
Chương 128: Quyển 8 - 128: Trời sinh Du sao còn sinh Lượng?
Chương 129: Quyển 8 - 129: Dương quảng chết
Chương 130: Quyển 8 - 130: Dương quá
Chương 131: Quyển 8 - 131: Quyết định của Phòng Ngạn Khiêm
Chương 132: Quyển 8 - 132: Thả diều
Chương 133: Quyển 8 - 133: Quan âm tỳ mất tích
Chương 134: Quyển 8 - 134: Lý hiếu cô tức giận
Chương 135: Quyển 8 - 135: Bù đắp
Chương 136: Quyển 8 - 136: Thị uy trường an
Chương 137: Quyển 8 - 137: Lý thần thông
Chương 138: Quyển 8 - 138: Ung vương
Chương 139: Quyển 8 - 139: Hoàng quân hán
Chương 140: Quyển 8 - 140: Mao bách vạn
Chương 141: Quyển 8 - 141: Tiến cử với lý thế dân
Chương 142: Quyển 8 - 142: Lý đạo ngạn
Chương 143: Quyển 8 - 143: Tức giận với Trịnh Hoành Nghị
Chương 144: Quyển 8 - 144: Thành ý
Chương 145: Quyển 8 - 145: Đột Quyết tham chiến
Chương 146: Quyển 8 - 146: Lý Mật và Dương Đồng
Chương 147: Quyển 8 - 147: Vũ văn nho đồng
Chương 148: Quyển 8 - 148: Vương Thế Sung xưng đế
Chương 149: Quyển 8 - 149: Lý quân tiện
Chương 150: Quyển 8 - 150: Lý đại lượng
Chương 151: Quyển 8 - 151: Bàng Ngọc
Chương 152: Quyển 8 - 152: Tô Uy
Chương 153: Quyển 8 - 153: Xuất kích
Chương 154: Quyển 8 - 154: Lý Quân Tiện khuyên can
Chương 155: Quyển 8 - 155: Hỏa cầu, máu tươi, hỗn tạp
Chương 156: Quyển 8 - 156: Lý Ngôn Khánh xuất hiện
Chương 157: Quyển 8 - 157: Quỷ kế
Chương 158: Quyển 8 - 158: Lý đạo huyền không vui
Chương 159: Quyển 8 - 159: Đan hùng tín hung hãn
Chương 160: Quyển 8 - 160: Thu binh
Chương 161: Quyển 8 - 161: Lý mật đại bại
Chương 162: Quyển 8 - 162: Lý mật tỉnh lại
Chương 163: Quyển 8 - 163: Lý ngôn khánh tới
Chương 164: Quyển 8 - 164: Đấu tên?
Chương 165: Quyển 8 - 165: Lý mật chết
Chương 166: Quyển 8 - 166: Lý hiếu cơ chết
Chương 167: Quyển 8 - 167: Lý ngôn khánh sầu khổ
Chương 168: Quyển 8 - 168: Có con
Chương 169: Quyển 8 - 169: Vương hoàng rời khỏi kỳ lân đài
Chương 170: Quyển 8 - 170: Tới tung sơn
Chương 171: Quyển 8 - 171: Thỉnh cầu ngôn hổ
Chương 172: Quyển 8 - 172: Kết duyên tấn tần
Chương 173: Quyển 8 - 173: Thương pháp
Chương 174: Quyển 8 - 174: Lý kiến thành đưa thư
Chương 175: Quyển 8 - 175: Cuộc chiến phách bích
Chương 176: Quyển 8 - 176: Xây dựng lại di lặc áo trắng
Chương 177: Quyển 8 - 177: Chiêu hàng uất trì kính đức
Chương 178: Quyển 8 - 178: Nghiêu quân tố rút lui
Chương 179: Quyển 8 - 179: Quan âm tỳ sinh con
Chương 180: Quyển 8 - 180: Lý chu
Chương 181: Quyển 8 - 181: Cố nhân tới thăm
Chương 182: Quyển 8 - 182: Lý hiếu cung
Chương 183: Quyển 8 - 183: Quy phục nhà đường
Chương 184: Quyển 8 - 184: Liên minh
Chương 185: Quyển 8 - 185: Cốc thành
Chương 186: Quyển 8 - 186: Ba mặt thụ địch
Chương 187: Quyển 8 - 187: Lý ngôn khánh không hàng
Chương 188: Quyển 8 - 188
Chương 189: Quyển 8 - 189: Thiên hữu đại đường, đậu nghịch tất vong
Chương 190: Quyển 8 - 190: Đốt thành
Chương 191: Quyển 8 - 191: Điều tra từ giản
Chương 192: Quyển 8 - 192: Uất trì kính đức cứu mạng
Chương 193: Quyển 8 - 193: Lý uyên khó xử
Chương 194: Quyển 8 - 194: Đậu kháng
Chương 195: Quyển 8 - 195: Lạc dương hỗn loạn
Chương 196: Quyển 8 - 196: Vương thế sung hàng
Chương 197: Quyển 8 - 197: Hung phạm là ai?
Chương 198: Quyển 8 - 198: Thù cha không đội trời chung
Chương 199: Quyển 8 - 199: Chủ ý của lý kiến thành
Chương 200: Quyển 8 - 200: Mời chào
Chương 201: Quyển 8 - 201: Kinh tử sơn
Chương 202: Quyển 8 - 202: Môn thần tới
Chương 203: Quyển 8 - 203: Quyết đấu
Chương 204: Quyển 8 - 204: Viện binh tới
Chương 205: Quyển 8 - 205: Bắn chết uất trì kính đức
Chương 206: Quyển 8 - 206: Lý thế dân nổi giận
Chương 207: Quyển 8 - 207: Vào thành
Chương 208: Quyển 8 - 208: Chuyện lớn không hay
Chương 209: Quyển 8 - 209: Gây chuyện
Chương 210: Quyển 8 - 210: Trưởng tôn vô kỵ bị đánh
Chương 211: Quyển 8 - 211: Hùng khoát hải và tần dụng
Chương 212: Quyển 8 - 212: Lưu văn tĩnh
Chương 213: Quyển 8 - 213: Hà nam vương ra tay dạy dỗ
Chương 214: Quyển 8 - 214: Ai cũng không chọn
Chương 215: Quyển 8 - 215: Lạc dương bất mãn
Chương 216: Quyển 8 - 216: Lý nguyên cát
Chương 217: Quyển 8 - 217: Ở lại lạc dương
Chương 218: Quyển 8 - 218: Lý thế dân cho mời
Chương 219: Quyển 8 - 219: Lý tịnh
Chương 220: Quyển 8 - 220: Đậu uy lại truyền chỉ
Chương 221: Quyển 8 - 221: Thúy vân sắp sinh
Chương 222: Quyển 8 - 222: Huyết án
Chương 223: Quyển 8 - 223: Không quan hệ tới Hà Nam vương
Không tìm thấy chương nào phù hợp