Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương Quyển 1 - 38: Làm nhà tiểu thuyết
02:39 - 14.05.2026
2,706 lượt xem
Nhan Trứu là ai?
Trịnh Ngôn Khánh cảm thấ quen tai nhưng cũng không nhớ ra.
Kỳ thật, Trịnh Thế An đã đề cập với hắn danh tự của Nhan Sư Cổ, chỉ là hắn không lưu ý, nếu như Nhan Sư Cổ thuận miệng nói mình là Nhan Sư Cổ thì Trịnh Ngôn Khánh đã biết hắn là ai. Còn bây giờ xưng là Nhan Trứu, Ngôn Khánh chỉ biết có mơ hồ.
Trịnh Ngôn Khánh mơ hồ, nhưng Trịnh Thế An đã nhận ra Nhan Sư Cổ.
Ngày đó ở lão trạch đường, ông đã gặp qua Nhan Sư Cổ một lần, lúc ấy Nhan Sư Cổ không nói gì nhưng bằng sự tôn kính của Trịnh Nhân Cơ đối với hắn, Trịnh Thế An cũng đoán ra.
Nhan Sư Cổ hiện tại báo tên mình, Trịnh Thế An lập tức nhận ra, nhớ ngày đó, hắn tìm trăm phương bách kế để Ngôn Khánh bái Nhan Sư Cổ làm môn hạ, hôm nay Nhan Sư Cổ tìm tới tận nhà, Ngôn Khánh lại không có phản ứng nào, Trịnh Thế An làm sao có thể không nóng vội?
- Ngôn Khánh, vị này chính là thầy giáo của tiểu công tử, Nhan tiên sinh, còn không mau tới bái kiến.
Có tục ngữ nói, con của mình luôn là tốt nhất.
Trịnh Thế An mặc dù là tổ tôn của Trịnh Ngôn Khánh không có quan hệ huyết thống nhưng trong mắt của Trịnh Thế An, Trịnh Ngôn Khánh còn hơn cả con ông. Dù rằng Trịnh Ngôn Khánh nói Lý Cơ tiên sinh kia làm vậy vì muốn tốt cho hắn, nhưng Trịnh Thế An lại cho rằng, Lý Cơ cố ý làm khó Ngôn Khánh.
Lại nói tiếp, Lý Cơ này là ai?
Chỉ là một người vô danh khí, chưa từng nghe nói qua, nếu xuất thân từ một nhà danh giá thì há có thể tới đây làm một thầy giáo thôn làng.
Một người như vậy thì có bản lãnh gì, vậy mà Ngôn Khánh cũng đánh giá cao.
Ngôn Khánh tốt xấu còn biết làm thơ, sáng chế ra sách thể, ngay cả Tôn Tư Mạc đối với hắn cũng vô cùng coi trọng, ngươi lý nào lại chỉ cho điểm "Đinh" Nhất định là thấy tôn nhi của ta giỏi hơn người khác nên cố ý gây khó dễ.
Thân thể của người có tàn tật trước nay luôn mẫn cảm hơn so với người bình thường.
Trịnh Ngôn Khánh cũng không ngờ mình nói một câu đã khiến cho Trịnh Thế An có nhiều phỏng đoán như vậy.
Hơn nữa, Trịnh Thế An cảm thấy, Nhan Sư Cổ không mời mà tới nhất định là vừa ý tài văn chương của Tôn nhi mình rồi.
Nếu có thể bái Nhan Sư Cổ làm môn hạ, cùng học với tiểu công tử thì tương lai ở An Viễn đường, Ngôn Khánh nhất định sẽ đứng vững.
Nhưn Trịnh Ngôn Khánh lại cảm thấy được, Nhan Sư Cổ tới đây với vẻ bất thiện.
Hắn mở miệng nói là cao cao tại thượng, giọng điệu chất vấn khiến người ta thật không thoải mái.
Đương nhiên đây cũng là thói quen của danh sĩ, Nhan Sư Cổ xuất thân từ danh môn, tổ phụ là danh nho thời Bắc Tề, phụ thân là Nhan Tư Lỗ cũng có phần danh tiếng, chỉ là Trịnh Ngôn Khánh đối với Nhan Sư Cổ cũng không phải là vô cùng quen thuộc, hắn biet rõ cháu trai của ông ta hơn, chính là danh thần thời Đường, sáng tạo ra thư pháp thần kỳ, Nhan Chân Khanh.
Cho nên, mặc dù Trịnh Thế An sợ hãi hành lễ thì Trịnh Ngôn Khánh lại ngẩng cao đầu không hề sợ hãi chút nào mà nhìn Nhan Sư Cổ.
Ngươi nếu như kiếm chuyện làm phiền toái ta, ta cũng sẽ không khách khí.
Nhan Sư Cổ này thật sự tìm Trịnh Ngôn Khánh gây phiền toái.
Hôm qua ông ta đang giảng bài cho Trịnh Hoành Nghị, Hoành Nghị đột nhiên nhắc tới chuyện kết nghĩa đào viên, Nhan Sư Cổ nghe xong thì giận tím mặt.
Người này là ai? Tại sao dám cả gan làm loạn?
Hắn đem Tam Quốc Chí sửa đổi lung tung, lại còn lan truyền bậy bạ.
Cho nên Nhan Sư Cổ hỏi rõ ràng tình hình xong, Hoành Nghị cũng khai ra. Chỉ là hắn vẫn thấy người kể câu chuyện này có vẻ tinh thông tam quốc cho nên cũng không báo cho Trịnh Nhân Cơ, tìm tới nơi ở của Trịnh Ngôn Khánh. Vừa vặn lúc này, Trịnh Ngôn Khánh ở trong phòng cùng với Trịnh Thế An đàm luận quỷ thần, Nhan Sư Cổ nghe xong thì thấy hợp khẩu vị bởi vì tổ phụ của hắn, ở trong Nhan thị gia huấn đã phản cảm mãnh liệt đối với những thần phật này, ngay cả Nhan Sư Cổ đối với điều này cũng căm thù tới tận xương tủy. Lời nói của Ngôn Khánh vô cùng hợp tai của hắn.
Nếu như đứa nhỏ này thật sự có thiên phú thì mình có thể nói với Trịnh Nhân Cơ thu nó làm đệ tử.
Tuy nhiên hết lần này tới lần khác, hắn lộ ra khí phái công tử thế gia khiến cho Trịnh Ngôn Khánh cảm thấy phản cảm.
Ngôn Khánh kiên cường dĩ nhiên cũng làm cho Nhan Sư Cổ bị mất hứng.
Người ti tiện, quả nhiên là một phần lễ nghĩa cũng không có.
Nhưng Trịnh Thế An bên cạnh thì lo lắng, tôn nhi này bình thường rất biết nghe lời, hôm nay lại làm sao vậy? Nhan Sư Cổ tìm tới nhà của mình, đây chính là cơ hội trời cho, tại sao hắn lại không có chút lễ nghĩa nào để cho Nhan tiên sinh không vui vẻ?
- Nhan tiên sinh, cháu nhỏ.
- Gia gia, người đừng nói chuyện.
Trịnh Ngôn Khánh ngăn Trịnh Thế An lại rồi nói:
- Nhan Sư Cổ hừ lạnh một tiếng:
- Có ý tứ gì, ta không biết ngươi có đọc qua Tam Quốc không mà dám thêu dệt Tam Quốc vô cớ.
Trịnh Ngôn Khánh lập tức hỏi:
- Xin hỏi tiên sinh câu chuyện thế nào?
- Câu chuyện dĩ nhiên là ghi trong sách sử, được ghi chép.
Nếu là nói có cách, mắc có chứng thì Trịnh Ngôn Khánh xem ra đã thua kém Nhan Sư Cổ rồi.
Đời sau nghiên cứu học vất, dùng Tây học làm chủ nhiều hơn.
Ngôn Khánh đối với kinh sử không nghiên cứu nhiều cho lắm.
Tuy nhiên hắn cũng không nhận thua mà kiên trì nói:
- Tiên sinh nói hoàn toàn có đạo lý, nhưng tiểu tử cho rằng, nhân loại đối diện với lịch sử là một hành vi trí nhớ, thông qua nhiều loại tin tức mà truyền bá, dần dần dẫn tới hình thành tính cách xã hội. Tiểu tử cho rằng, câu chuyện không phải vấn đề, vấn đà là ngụ ý qua việc thuật lại đó, nói ngắn gọn, chuyện kể lại đích thật là chuyện từ xưa, nhưng có khả năng là thực, có khả năng là hư cấu.
Nhan Sư Cổ như rơi vào mộng!
Cái gì gọi là truyền thống xã hội, tính cách xã hội?
Những ngôn ngữ đời sau này khiến cho Nhan Sư Cổ như mộng mị, chỉ là ông tài học hơn người, nhanh chóng hiểu ra hàm nghĩa trong lời nói của Trịnh Ngôn Khánh.
Chỉ trong chốc lát, Nhan Sư Cổ đã nổi giận lôi đình:
- Tiểu tử dám nói bừa lời nói của Thánh Ngôn?
- Ngươi còn dám nói đám người thánh nhân bọn họ nói dối sao?
Ngôn Khánh cười lạnh lùng:
- Như thế nào là nói thật, thế nào là nói dối?
- Có sử để tra, dĩ nhiên là thật.
- Vậy xin hỏi tiên sinh, từ trước thời Nghiêu Thuấn Vũ Thang, tại sao không có bất kỳ chữ nào, nếu như không có khẩu tai truyền lại, rất nhiều chuyện thánh hiền làm sao hậu nhân biết được. Nói như tiên sinh, chẳng lẽ Nghiêu Thuấn Vũ Thang đều là do người ta tạo ra?
- A, cái này....
Nhan Sư Cổ ngập ngừng không biết trả lời thế nào.
Trịnh Ngôn Khánh cảm thấ quen tai nhưng cũng không nhớ ra.
Kỳ thật, Trịnh Thế An đã đề cập với hắn danh tự của Nhan Sư Cổ, chỉ là hắn không lưu ý, nếu như Nhan Sư Cổ thuận miệng nói mình là Nhan Sư Cổ thì Trịnh Ngôn Khánh đã biết hắn là ai. Còn bây giờ xưng là Nhan Trứu, Ngôn Khánh chỉ biết có mơ hồ.
Trịnh Ngôn Khánh mơ hồ, nhưng Trịnh Thế An đã nhận ra Nhan Sư Cổ.
Ngày đó ở lão trạch đường, ông đã gặp qua Nhan Sư Cổ một lần, lúc ấy Nhan Sư Cổ không nói gì nhưng bằng sự tôn kính của Trịnh Nhân Cơ đối với hắn, Trịnh Thế An cũng đoán ra.
Nhan Sư Cổ hiện tại báo tên mình, Trịnh Thế An lập tức nhận ra, nhớ ngày đó, hắn tìm trăm phương bách kế để Ngôn Khánh bái Nhan Sư Cổ làm môn hạ, hôm nay Nhan Sư Cổ tìm tới tận nhà, Ngôn Khánh lại không có phản ứng nào, Trịnh Thế An làm sao có thể không nóng vội?
- Ngôn Khánh, vị này chính là thầy giáo của tiểu công tử, Nhan tiên sinh, còn không mau tới bái kiến.
Có tục ngữ nói, con của mình luôn là tốt nhất.
Trịnh Thế An mặc dù là tổ tôn của Trịnh Ngôn Khánh không có quan hệ huyết thống nhưng trong mắt của Trịnh Thế An, Trịnh Ngôn Khánh còn hơn cả con ông. Dù rằng Trịnh Ngôn Khánh nói Lý Cơ tiên sinh kia làm vậy vì muốn tốt cho hắn, nhưng Trịnh Thế An lại cho rằng, Lý Cơ cố ý làm khó Ngôn Khánh.
Lại nói tiếp, Lý Cơ này là ai?
Chỉ là một người vô danh khí, chưa từng nghe nói qua, nếu xuất thân từ một nhà danh giá thì há có thể tới đây làm một thầy giáo thôn làng.
Một người như vậy thì có bản lãnh gì, vậy mà Ngôn Khánh cũng đánh giá cao.
Ngôn Khánh tốt xấu còn biết làm thơ, sáng chế ra sách thể, ngay cả Tôn Tư Mạc đối với hắn cũng vô cùng coi trọng, ngươi lý nào lại chỉ cho điểm "Đinh" Nhất định là thấy tôn nhi của ta giỏi hơn người khác nên cố ý gây khó dễ.
Thân thể của người có tàn tật trước nay luôn mẫn cảm hơn so với người bình thường.
Trịnh Ngôn Khánh cũng không ngờ mình nói một câu đã khiến cho Trịnh Thế An có nhiều phỏng đoán như vậy.
Hơn nữa, Trịnh Thế An cảm thấy, Nhan Sư Cổ không mời mà tới nhất định là vừa ý tài văn chương của Tôn nhi mình rồi.
Nếu có thể bái Nhan Sư Cổ làm môn hạ, cùng học với tiểu công tử thì tương lai ở An Viễn đường, Ngôn Khánh nhất định sẽ đứng vững.
Nhưn Trịnh Ngôn Khánh lại cảm thấy được, Nhan Sư Cổ tới đây với vẻ bất thiện.
Hắn mở miệng nói là cao cao tại thượng, giọng điệu chất vấn khiến người ta thật không thoải mái.
Đương nhiên đây cũng là thói quen của danh sĩ, Nhan Sư Cổ xuất thân từ danh môn, tổ phụ là danh nho thời Bắc Tề, phụ thân là Nhan Tư Lỗ cũng có phần danh tiếng, chỉ là Trịnh Ngôn Khánh đối với Nhan Sư Cổ cũng không phải là vô cùng quen thuộc, hắn biet rõ cháu trai của ông ta hơn, chính là danh thần thời Đường, sáng tạo ra thư pháp thần kỳ, Nhan Chân Khanh.
Cho nên, mặc dù Trịnh Thế An sợ hãi hành lễ thì Trịnh Ngôn Khánh lại ngẩng cao đầu không hề sợ hãi chút nào mà nhìn Nhan Sư Cổ.
Ngươi nếu như kiếm chuyện làm phiền toái ta, ta cũng sẽ không khách khí.
Nhan Sư Cổ này thật sự tìm Trịnh Ngôn Khánh gây phiền toái.
Hôm qua ông ta đang giảng bài cho Trịnh Hoành Nghị, Hoành Nghị đột nhiên nhắc tới chuyện kết nghĩa đào viên, Nhan Sư Cổ nghe xong thì giận tím mặt.
Người này là ai? Tại sao dám cả gan làm loạn?
Hắn đem Tam Quốc Chí sửa đổi lung tung, lại còn lan truyền bậy bạ.
Cho nên Nhan Sư Cổ hỏi rõ ràng tình hình xong, Hoành Nghị cũng khai ra. Chỉ là hắn vẫn thấy người kể câu chuyện này có vẻ tinh thông tam quốc cho nên cũng không báo cho Trịnh Nhân Cơ, tìm tới nơi ở của Trịnh Ngôn Khánh. Vừa vặn lúc này, Trịnh Ngôn Khánh ở trong phòng cùng với Trịnh Thế An đàm luận quỷ thần, Nhan Sư Cổ nghe xong thì thấy hợp khẩu vị bởi vì tổ phụ của hắn, ở trong Nhan thị gia huấn đã phản cảm mãnh liệt đối với những thần phật này, ngay cả Nhan Sư Cổ đối với điều này cũng căm thù tới tận xương tủy. Lời nói của Ngôn Khánh vô cùng hợp tai của hắn.
Nếu như đứa nhỏ này thật sự có thiên phú thì mình có thể nói với Trịnh Nhân Cơ thu nó làm đệ tử.
Tuy nhiên hết lần này tới lần khác, hắn lộ ra khí phái công tử thế gia khiến cho Trịnh Ngôn Khánh cảm thấy phản cảm.
Ngôn Khánh kiên cường dĩ nhiên cũng làm cho Nhan Sư Cổ bị mất hứng.
Người ti tiện, quả nhiên là một phần lễ nghĩa cũng không có.
Nhưng Trịnh Thế An bên cạnh thì lo lắng, tôn nhi này bình thường rất biết nghe lời, hôm nay lại làm sao vậy? Nhan Sư Cổ tìm tới nhà của mình, đây chính là cơ hội trời cho, tại sao hắn lại không có chút lễ nghĩa nào để cho Nhan tiên sinh không vui vẻ?
- Nhan tiên sinh, cháu nhỏ.
- Gia gia, người đừng nói chuyện.
Trịnh Ngôn Khánh ngăn Trịnh Thế An lại rồi nói:
- Nhan Sư Cổ hừ lạnh một tiếng:
- Có ý tứ gì, ta không biết ngươi có đọc qua Tam Quốc không mà dám thêu dệt Tam Quốc vô cớ.
Trịnh Ngôn Khánh lập tức hỏi:
- Xin hỏi tiên sinh câu chuyện thế nào?
- Câu chuyện dĩ nhiên là ghi trong sách sử, được ghi chép.
Nếu là nói có cách, mắc có chứng thì Trịnh Ngôn Khánh xem ra đã thua kém Nhan Sư Cổ rồi.
Đời sau nghiên cứu học vất, dùng Tây học làm chủ nhiều hơn.
Ngôn Khánh đối với kinh sử không nghiên cứu nhiều cho lắm.
Tuy nhiên hắn cũng không nhận thua mà kiên trì nói:
- Tiên sinh nói hoàn toàn có đạo lý, nhưng tiểu tử cho rằng, nhân loại đối diện với lịch sử là một hành vi trí nhớ, thông qua nhiều loại tin tức mà truyền bá, dần dần dẫn tới hình thành tính cách xã hội. Tiểu tử cho rằng, câu chuyện không phải vấn đề, vấn đà là ngụ ý qua việc thuật lại đó, nói ngắn gọn, chuyện kể lại đích thật là chuyện từ xưa, nhưng có khả năng là thực, có khả năng là hư cấu.
Nhan Sư Cổ như rơi vào mộng!
Cái gì gọi là truyền thống xã hội, tính cách xã hội?
Những ngôn ngữ đời sau này khiến cho Nhan Sư Cổ như mộng mị, chỉ là ông tài học hơn người, nhanh chóng hiểu ra hàm nghĩa trong lời nói của Trịnh Ngôn Khánh.
Chỉ trong chốc lát, Nhan Sư Cổ đã nổi giận lôi đình:
- Tiểu tử dám nói bừa lời nói của Thánh Ngôn?
- Ngươi còn dám nói đám người thánh nhân bọn họ nói dối sao?
Ngôn Khánh cười lạnh lùng:
- Như thế nào là nói thật, thế nào là nói dối?
- Có sử để tra, dĩ nhiên là thật.
- Vậy xin hỏi tiên sinh, từ trước thời Nghiêu Thuấn Vũ Thang, tại sao không có bất kỳ chữ nào, nếu như không có khẩu tai truyền lại, rất nhiều chuyện thánh hiền làm sao hậu nhân biết được. Nói như tiên sinh, chẳng lẽ Nghiêu Thuấn Vũ Thang đều là do người ta tạo ra?
- A, cái này....
Nhan Sư Cổ ngập ngừng không biết trả lời thế nào.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Năm này là năm bao nhiêu
Chương 2: Quyển 1 - 2: Truy sát
Chương 3: Quyển 1 - 3: Khai Hoàng mười tám năm
Chương 4: Quyển 1 - 4: Môn phiệt Trịnh thị
Chương 5: Quyển 1 - 5: Trịnh ngôn khánh
Chương 6: Quyển 1 - 6: Có chuyện
Chương 7: Quyển 1 - 7: Học võ công
Chương 8: Quyển 1 - 8: Nhị gia An Viễn đường
Chương 9: Quyển 1 - 9: Mưa gió nổi lên
Chương 10: Quyển 1 - 10: Xem thường cổ nhân
Chương 11: Quyển 1 - 11: Cúng ông Táo
Chương 12: Quyển 1 - 12: Giết người
Chương 13: Quyển 1 - 13: Vô Gian đạo
Chương 14: Quyển 1 - 14: Mẹ con Từ mẫu
Chương 15: Quyển 1 - 15: Rời huỳnh dương
Chương 16: Quyển 1 - 16: Trương trọng kiên
Chương 17: Quyển 1 - 17: Đỗ như hối
Chương 18: Quyển 1 - 18: Lòng ta cũng giống lòng ngươi
Chương 19: Quyển 1 - 19: Đóa đóa
Chương 20: Quyển 1 - 20: Lục châu
Chương 21: Quyển 1 - 21: Phiền toái đã đến
Chương 22: Quyển 1 - 22: Từ thế tích
Chương 23: Quyển 1 - 23: Vịnh ngỗng
Chương 24: Quyển 1 - 24: Nổi danh
Chương 25: Quyển 1 - 25: Khuyết điểm cho Từ Thế Tích
Chương 26: Quyển 1 - 26: Một mẫu mía ngọt lắm
Chương 27: Quyển 1 - 27: Cậy già lên mặt
Chương 28: Quyển 1 - 28: Thôi đạo lâm
Chương 29: Quyển 1 - 29: Thiên Tân Kiều phố
Chương 30: Quyển 1 - 30: Trưởng Tôn đại nhân
Chương 31: Quyển 1 - 31: Lão quân
Chương 32: Quyển 1 - 32: Trịnh Nhân Cơ nổi giận
Chương 33: Quyển 1 - 33: Phong thư
Chương 34: Quyển 1 - 34: Trịnh Ngôn Khánh đi học
Chương 35: Quyển 1 - 35: Kết nghĩa vườn đào
Chương 36: Quyển 1 - 36: Lý tiên sinh
Chương 37: Quyển 1 - 37: Phật di lặc áo trắng
Chương 38: Quyển 1 - 38: Làm nhà tiểu thuyết
Chương 39: Quyển 1 - 39: Đánh cược
Chương 40: Quyển 1 - 40: Tam quốc chí
Chương 41: Quyển 1 - 41: Đậu phụng tiết
Chương 42: Quyển 1 - 42: Tam quốc diễn nghĩa
Chương 43: Quyển 1 - 43: Động thủ
Chương 44: Quyển 1 - 44: Bái sư
Chương 45: Quyển 1 - 45: Bằng hữu
Chương 46: Quyển 1 - 46: Không hối hận
Chương 47: Quyển 1 - 47: Đồng đội ngày xưa
Chương 48: Quyển 1 - 48: Hùng đại chuy
Chương 49: Quyển 1 - 49: Khúc Viên cày
Chương 50: Quyển 1 - 50: Khắp nơi buôn bán
Chương 51: Quyển 1 - 51: Kể chuyện
Chương 52: Quyển 1 - 52: Lổ dung
Chương 53: Quyển 1 - 53: Không biết tôn ti
Chương 54: Quyển 1 - 54: Tai vạ đến nơi
Chương 55: Quyển 1 - 55: Bắt ăn trộm
Chương 56: Quyển 1 - 56: Đai lưng ngọc Đường Nghê
Chương 57: Quyển 1 - 57: Vu oan
Chương 58: Quyển 1 - 58: Đậu uy
Chương 59: Quyển 1 - 59: Ngôn dương hành cử, khánh vân tường phượng
Chương 60: Quyển 1 - 60: Vả vào miệng
Chương 61: Quyển 1 - 61: Xảy ra chuyện lớn
Chương 62: Quyển 1 - 62: Ngỗng công tử
Chương 63: Quyển 1 - 63
Chương 64: Quyển 1 - 64: Đại họa
Chương 65: Quyển 1 - 65: Thanh minh
Chương 66: Quyển 1 - 66: Trịnh Đại Sĩ tới
Chương 67: Quyển 1 - 67: Thâm hiểm
Chương 68: Quyển 1 - 68: Lăng xê
Chương 69: Quyển 1 - 69: Lão hồ ly
Chương 70: Quyển 1 - 70: Trở về
Chương 71: Quyển 1 - 71: Lại nghe thấy thanh âm của phật di lặc
Chương 72: Quyển 1 - 72: Cha cùng con
Chương 73: Quyển 1 - 73: Lý Cơ khóc
Chương 74: Quyển 1 - 74: Ngâm vôi
Chương 75: Quyển 3 - 75: Đua ngựa
Chương 76: Quyển 3 - 76: Trịnh Tổ đến thăm
Chương 77: Quyển 3 - 77: Đều có tâm cơ
Chương 78: Quyển 3 - 78: Trịnh châu thôi thị
Chương 79: Quyển 3 - 79: Giác đấu
Chương 80: Quyển 3 - 80: Thắng cược
Chương 81: Quyển 3 - 81: Tế tự
Chương 82: Quyển 3 - 82: Danh ngạch tộc lão
Chương 83: Quyển 3 - 83: Lợi ích cho Trịnh Uy
Chương 84: Quyển 3 - 84: Ly gián không thành
Chương 85: Quyển 3 - 85: Vương cảnh văn
Chương 86: Quyển 3 - 86: Trở về Lạc Dương
Chương 87: Quyển 3 - 87: Tạ thị
Chương 88: Quyển 3 - 88: Mất ngủ
Chương 89: Quyển 3 - 89: Gặp đạo tặc
Chương 90: Quyển 3 - 90: Phòng thủ
Chương 91: Quyển 3 - 91: Huyết chiến Quan Âm điện
Chương 92: Quyển 3 - 92: Kể chuyện lúc huyết chiến
Chương 93: Quyển 3 - 93: Hắc diện tăng nhân
Chương 94: Quyển 3 - 94: Sào nguyên phương
Chương 95: Quyển 3 - 95: Bùi Thục Anh lo lắng
Chương 96: Quyển 3 - 96: Bùi Thế Củ suy đoán
Chương 97: Quyển 3 - 97: Vây bắt Di Lặc
Chương 98: Quyển 3 - 98: Giả vờ hôn mê
Chương 99: Quyển 3 - 99: Giết trịnh sĩ tắc
Chương 100: Quyển 3 - 100: 3000 khoảnh ruộng
Chương 101: Quyển 3 - 101: Lý vân tú
Chương 102: Quyển 3 - 102: Đóa Đóa xuất hiện
Chương 103: Quyển 3 - 103: Di Lặc là thuộc hạ của ta
Chương 104: Quyển 6 - 104: An táng
Chương 105: Quyển 6 - 105: Bi lai hồ
Chương 106: Quyển 6 - 106: Phượng cầu hoàng
Chương 107: Quyển 6 - 107: Có khách
Chương 108: Quyển 6 - 108: Phụ tử gặp mặt
Chương 109: Quyển 6 - 109: Lý hiếu cơ
Chương 110: Quyển 6 - 110: Thu phục Long Tử
Chương 111: Quyển 6 - 111: Tượng long
Chương 112: Quyển 6 - 112: Để lại Vương Hoàng
Chương 113: Quyển 6 - 113: Tiễn Lý Hiếu Cơ đi
Chương 114: Quyển 6 - 114: Kỳ Lân quán
Chương 115: Quyển 6 - 115: Dương Quảng vui vẻ
Chương 116: Quyển 6 - 116: Từ Thế Tích đính hôn
Chương 117: Quyển 6 - 117: Gian Vọng chú
Chương 118: Quyển 6 - 118: Lý huyền đạo
Chương 119: Quyển 6 - 119: Ngư Câu La gặp nạn
Chương 120: Quyển 6 - 120: Cầu thân hai nhà
Chương 121: Quyển 6 - 121: Ngưu chử khẩu
Chương 122: Quyển 8 - 122: Dừng lại 12 ngày
Chương 123: Quyển 8 - 123: Tuyết rơi trắng xóa
Chương 124: Quyển 8 - 124: Không thể nói
Chương 125: Quyển 8 - 125: Vương thái
Chương 126: Quyển 8 - 126: Lý Mật xuất hiện
Chương 127: Quyển 8 - 127: Thu binh
Chương 128: Quyển 8 - 128: Trời sinh Du sao còn sinh Lượng?
Chương 129: Quyển 8 - 129: Dương quảng chết
Chương 130: Quyển 8 - 130: Dương quá
Chương 131: Quyển 8 - 131: Quyết định của Phòng Ngạn Khiêm
Chương 132: Quyển 8 - 132: Thả diều
Chương 133: Quyển 8 - 133: Quan âm tỳ mất tích
Chương 134: Quyển 8 - 134: Lý hiếu cô tức giận
Chương 135: Quyển 8 - 135: Bù đắp
Chương 136: Quyển 8 - 136: Thị uy trường an
Chương 137: Quyển 8 - 137: Lý thần thông
Chương 138: Quyển 8 - 138: Ung vương
Chương 139: Quyển 8 - 139: Hoàng quân hán
Chương 140: Quyển 8 - 140: Mao bách vạn
Chương 141: Quyển 8 - 141: Tiến cử với lý thế dân
Chương 142: Quyển 8 - 142: Lý đạo ngạn
Chương 143: Quyển 8 - 143: Tức giận với Trịnh Hoành Nghị
Chương 144: Quyển 8 - 144: Thành ý
Chương 145: Quyển 8 - 145: Đột Quyết tham chiến
Chương 146: Quyển 8 - 146: Lý Mật và Dương Đồng
Chương 147: Quyển 8 - 147: Vũ văn nho đồng
Chương 148: Quyển 8 - 148: Vương Thế Sung xưng đế
Chương 149: Quyển 8 - 149: Lý quân tiện
Chương 150: Quyển 8 - 150: Lý đại lượng
Chương 151: Quyển 8 - 151: Bàng Ngọc
Chương 152: Quyển 8 - 152: Tô Uy
Chương 153: Quyển 8 - 153: Xuất kích
Chương 154: Quyển 8 - 154: Lý Quân Tiện khuyên can
Chương 155: Quyển 8 - 155: Hỏa cầu, máu tươi, hỗn tạp
Chương 156: Quyển 8 - 156: Lý Ngôn Khánh xuất hiện
Chương 157: Quyển 8 - 157: Quỷ kế
Chương 158: Quyển 8 - 158: Lý đạo huyền không vui
Chương 159: Quyển 8 - 159: Đan hùng tín hung hãn
Chương 160: Quyển 8 - 160: Thu binh
Chương 161: Quyển 8 - 161: Lý mật đại bại
Chương 162: Quyển 8 - 162: Lý mật tỉnh lại
Chương 163: Quyển 8 - 163: Lý ngôn khánh tới
Chương 164: Quyển 8 - 164: Đấu tên?
Chương 165: Quyển 8 - 165: Lý mật chết
Chương 166: Quyển 8 - 166: Lý hiếu cơ chết
Chương 167: Quyển 8 - 167: Lý ngôn khánh sầu khổ
Chương 168: Quyển 8 - 168: Có con
Chương 169: Quyển 8 - 169: Vương hoàng rời khỏi kỳ lân đài
Chương 170: Quyển 8 - 170: Tới tung sơn
Chương 171: Quyển 8 - 171: Thỉnh cầu ngôn hổ
Chương 172: Quyển 8 - 172: Kết duyên tấn tần
Chương 173: Quyển 8 - 173: Thương pháp
Chương 174: Quyển 8 - 174: Lý kiến thành đưa thư
Chương 175: Quyển 8 - 175: Cuộc chiến phách bích
Chương 176: Quyển 8 - 176: Xây dựng lại di lặc áo trắng
Chương 177: Quyển 8 - 177: Chiêu hàng uất trì kính đức
Chương 178: Quyển 8 - 178: Nghiêu quân tố rút lui
Chương 179: Quyển 8 - 179: Quan âm tỳ sinh con
Chương 180: Quyển 8 - 180: Lý chu
Chương 181: Quyển 8 - 181: Cố nhân tới thăm
Chương 182: Quyển 8 - 182: Lý hiếu cung
Chương 183: Quyển 8 - 183: Quy phục nhà đường
Chương 184: Quyển 8 - 184: Liên minh
Chương 185: Quyển 8 - 185: Cốc thành
Chương 186: Quyển 8 - 186: Ba mặt thụ địch
Chương 187: Quyển 8 - 187: Lý ngôn khánh không hàng
Chương 188: Quyển 8 - 188
Chương 189: Quyển 8 - 189: Thiên hữu đại đường, đậu nghịch tất vong
Chương 190: Quyển 8 - 190: Đốt thành
Chương 191: Quyển 8 - 191: Điều tra từ giản
Chương 192: Quyển 8 - 192: Uất trì kính đức cứu mạng
Chương 193: Quyển 8 - 193: Lý uyên khó xử
Chương 194: Quyển 8 - 194: Đậu kháng
Chương 195: Quyển 8 - 195: Lạc dương hỗn loạn
Chương 196: Quyển 8 - 196: Vương thế sung hàng
Chương 197: Quyển 8 - 197: Hung phạm là ai?
Chương 198: Quyển 8 - 198: Thù cha không đội trời chung
Chương 199: Quyển 8 - 199: Chủ ý của lý kiến thành
Chương 200: Quyển 8 - 200: Mời chào
Chương 201: Quyển 8 - 201: Kinh tử sơn
Chương 202: Quyển 8 - 202: Môn thần tới
Chương 203: Quyển 8 - 203: Quyết đấu
Chương 204: Quyển 8 - 204: Viện binh tới
Chương 205: Quyển 8 - 205: Bắn chết uất trì kính đức
Chương 206: Quyển 8 - 206: Lý thế dân nổi giận
Chương 207: Quyển 8 - 207: Vào thành
Chương 208: Quyển 8 - 208: Chuyện lớn không hay
Chương 209: Quyển 8 - 209: Gây chuyện
Chương 210: Quyển 8 - 210: Trưởng tôn vô kỵ bị đánh
Chương 211: Quyển 8 - 211: Hùng khoát hải và tần dụng
Chương 212: Quyển 8 - 212: Lưu văn tĩnh
Chương 213: Quyển 8 - 213: Hà nam vương ra tay dạy dỗ
Chương 214: Quyển 8 - 214: Ai cũng không chọn
Chương 215: Quyển 8 - 215: Lạc dương bất mãn
Chương 216: Quyển 8 - 216: Lý nguyên cát
Chương 217: Quyển 8 - 217: Ở lại lạc dương
Chương 218: Quyển 8 - 218: Lý thế dân cho mời
Chương 219: Quyển 8 - 219: Lý tịnh
Chương 220: Quyển 8 - 220: Đậu uy lại truyền chỉ
Chương 221: Quyển 8 - 221: Thúy vân sắp sinh
Chương 222: Quyển 8 - 222: Huyết án
Chương 223: Quyển 8 - 223: Không quan hệ tới Hà Nam vương
Không tìm thấy chương nào phù hợp