Chương 129: ️ Chương 128 ️: Chìa khoá

12:58 - 28.08.2026
1 lượt xem

Editor: Qin

Năm thứ hai Dư Thanh Hoài ở New Zealand, cô đã có một cạ cứng trong công việc, một cô bé da trắng nhỏ hơn cô hai tuổi tên là Georgia. Hai người cùng làm chung một vụ án, ngày kết thúc vụ án, Georgia buột miệng rủ cô đi ăn trưa.

Sau đó, những lời mời như vậy dần nhiều lên.

Dư Thanh Hoài nghĩ, ngoài luật sư Vương là sếp ra, thì ở nơi đất khách quê người này, cô cũng coi như có một người bạn.

Có khi Georgia rủ cô đi siêu thị sau giờ làm, có khi là chiều thứ sáu xong việc sớm, cô ấy sẽ đến gõ nhẹ vào bàn làm việc của cô.

Georgia dẫn cô đi ăn ở rất nhiều nhà hàng địa phương, cả những quán taco Mexico nữa.

Vào lúc ấy, đã rất lâu rồi cô không còn nhớ tới Tống Kha.

Chỉ có một lần cô thẫn thờ rất lâu.

Cô nhìn thấy trên cổ sếp trực tiếp của bên đối tác, đeo chiếc dây chuyền giống hệt cái Tống Kha từng tặng cô.

Trong giờ trà chiều buôn chuyện, đồng nghiệp hào hứng nói: "Mọi người biết cái dây chuyền của Amanda bao nhiêu tiền không? Gần 30 vạn đấy."

Mấy người hít hà kinh ngạc.

Chỉ có Dư Thanh Hoài im lặng.

Trong lòng cô ngũ vị tạp trần. Tống Kha hồi đó... có lẽ thực sự rất yêu cô.

Khi cô đi, tất cả những gì Tống Kha tặng cô đều không mang theo, để lại hết ở nhà họ Tống.

Bởi vì cô hy vọng Tống Kha có thể quên cô đi.

Còn cô thì sao? Dường như cũng cố tình muốn quên hết đoạn quá khứ ấy. Thù hận gì đó đã rời xa cô lắm rồi, như chuyện kiếp trước, như một giấc mơ.

Cũng vào năm thứ hai ở New Zealand, cô dùng bằng cao đẳng trong nước để đăng ký khóa học Graduate Diploma, vừa học vừa làm. Học xong, bằng cấp của cô sẽ được New Zealand công nhận tương đương bằng đại học bản địa.

Tiền tiết kiệm cô không động đến một xu, dồn hết vào đóng học phí.

Năm đó cô cũng bắt đầu tập gym. Ở New Zealand người người nhà nhà tập gym nên giá rất rẻ. Cô phát hiện vận động giúp đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.

Năm thứ ba, cô đã có thể độc lập xử lý dự án. Khi tích lũy đủ kinh nghiệm làm việc tại đây, công ty đã làm Work Visa cho cô.

Sếp của cô là một ông già béo tốt, tóc hoa râm, đi đứng chậm chạp, nói năng cũng từ tốn.

Ông đánh giá Dư Thanh Hoài là "reliable - rất đáng tin cậy". Ở New Zealand, đây là một lời khen ngợi rất cao.

Cô cũng đã hoàn thành đủ tín chỉ, thuận lợi lấy bằng tốt nghiệp.

Suy cho cùng mấy năm nay, cô chưa từng nghỉ ngơi dù chỉ một ngày cuối tuần.

Năm thứ tư, cô có thể tự nhiên bày tỏ ý kiến phản đối trong cuộc họp buổi sáng, cũng có thể thảo luận chuyện điều chỉnh lương với sếp một cách rất bình thường.

Cô chuyển chỗ ở, từ căn phòng trọ chật hẹp ban đầu sang một căn hộ studio yên tĩnh.

Cô lại nộp đơn xin học thạc sĩ. Đi học, làm bài tập nhóm, nghiên cứu, tan làm đi học tối, cuối tuần thì cắm mặt vào máy tính viết báo cáo.

Những khoảng thời gian vụn vặt còn lại, cô bắt đầu tự học tiếng Tây Ban Nha.

Mỗi ngày của cô đều bị việc học và công việc xé nhỏ đến không còn kẽ hở.

Bạn học của cô có cả ông già bà cả, cũng có những cô cậu thanh niên mới đôi mươi.

Cô từng được một nam sinh cùng nhóm tỏ tình, là một chàng trai đến từ Melbourne. Lời tỏ tình này khiến cô bất ngờ không kịp trở tay, vì cô cứ tưởng ngoài giờ thảo luận nhóm ra, họ chẳng có chút tiếp xúc riêng tư nào.

Cậu chàng đó khen Dư Thanh Hoài rất khoa trương và thẳng thắn, khen khí chất cô độc đáo, gặp lần đầu đã khó quên, nhưng biết con gái Trung Quốc hay e thẹn nên mãi mới dám thổ lộ.

Kết quả dĩ nhiên là bị từ chối, nhưng cậu ta cũng chẳng để bụng, vẫn cười hi hi ha ha.

Evan không nhắc lại chuyện đó nữa, nhưng sau này thường xuyên lịch sự rủ Dư Thanh Hoài đi chơi, bảo làm bạn bè cũng được mà.

Dư Thanh Hoài mới dần dần hiểu thêm về Evan.
Năm cuối đại học, cậu ta theo một giáo sư làm về "quản trị đại dương và khung pháp lý". Người đứng đầu nhóm nghiên cứu đó ở New Zealand, nên cậu ta xin học chương trình thạc sĩ bên này để làm dự án hai năm.

Evan nói cậu ta yêu thiên nhiên. Dư Thanh Hoài sau này mới phát hiện tình yêu của Evan phải gọi là si mê.

Cậu ta là thành viên của ủy ban sinh tồn loài nào đó. Tên tổ chức dài quá Dư Thanh Hoài không nhớ nổi. Chỉ biết cậu ta chạy khắp các nước trên thế giới, có khi đến những hòn đảo nhỏ tí xíu phải zoom bản đồ đến mức thứ ba mới thấy tên, mục đích là để đánh số rùa biển, đào cát tìm trứng bị trộm.

Thực ra Dư Thanh Hoài không hiểu lắm việc một cá nhân bỏ ra nhiều công sức như vậy cho những thứ mơ hồ đó, cô là người theo chủ nghĩa thực dụng. Tuy không hiểu nhưng cô tôn trọng.

Mấy năm nay cô gặp rất nhiều người kỳ lạ, hoặc vượt quá nhận thức của cô.

Thế giới rộng lớn, người thú vị rất nhiều.

Evan hiển nhiên là một trong những nhân tài kiệt
xuất đó.

Cậu ta rất hòa đồng với bạn bè, điều này khiến Dư Thanh Hoài càng lạ lẫm vì sao cậu ta lại hứng thú với mình.

Mà cô chưa bao giờ nghi ngờ nguyên nhân là ở chính mình.

Cô là gương mặt châu Á duy nhất trong môn học đó. Cô rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức có chút lạc lõng.

Trong trường cô độc lai độc vãng, ít nói.

Mái tóc đen nhánh, không nhuộm, cũng không uốn.

Thói quen tập gym ở New Zealand khiến cô không còn gù lưng nữa mà thẳng tắp. Vì ăn ít nhiều năm nên người cô rất mảnh khảnh.

Năm tháng tôi luyện đã giúp Dư Thanh Hoài vượt qua mùa đông dài đằng đẵng. Như đã tích đủ nhựa sống, nụ hoa trên cành cuối cùng cũng vươn mình nở rộ trong gió xuân.

Một đóa hoa như thế, dù không phô trương, nhưng dáng vẻ lay động trong gió vẫn sẽ lọt vào mắt những người có tâm.

Evan cảm thấy Dư Thanh Hoài rất bí ẩn, gần như hoàn toàn phù hợp với tưởng tượng của cậu ta về phụ nữ phương Đông.

Sau khi bị từ chối, cậu ta vẫn thường xuyên rủ Dư Thanh Hoài đi chơi. Phần lớn thời gian đều bị từ chối với lý do "bận lắm", nhưng thi thoảng cô cũng đồng ý.

Thời điểm Evan xuất hiện rất khéo. Những năm đầu, Dư Thanh Hoài như dây đàn căng cứng, như con quay quay không ngừng nghỉ. Nhưng đến năm thứ tư này, mọi thứ rốt cuộc đã vào guồng, cuộc sống của cô ngoài đi ăn với Georgia, cũng cho phép bản thân có chút "giải trí".

Quan trọng hơn là những đề nghị của Evan thường khiến cô không thể chối từ.

Cậu ta đưa Dư Thanh Hoài đi lặn, cậu ta có bằng huấn luyện viên lặn, dạy cô cách điều khí dưới nước, cách xem thủy triều, cách phân biệt dòng hải lưu ngầm.

Dạy cô nhận biết các loại san hô, còn đưa cô đi lặn đêm ngắm sinh vật phù du phát quang dưới đáy biển.

Có cuối tuần Evan thậm chí đột ngột kéo cô bay đến chuỗi đảo nhỏ hướng quần đảo Cocos để xem rùa biển lên bờ đẻ trứng.

Evan như một chiếc chìa khóa, giúp Dư Thanh Hoài mở ra cánh cửa đến một thế giới khác. Thế giới này đối với Evan là một công viên giải trí, còn Dư Thanh Hoài như người mới đến, mỗi bước chân đều giẫm lên những điều mới mẻ, được gột rửa cả thể xác lẫn tâm hồn.

1465 words
17.01.2026

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!