Chương 8: Kẻ phản bội
Huyền Trang đứng giữa đống đổ nát, cơ thể cô vẫn run rẩy sau trận chiến kịch tính với Quốc Huy. Cảm giác đau đớn vẫn còn âm ỉ trong người, nhưng điều khiến cô bận tâm hơn cả là hình ảnh Hạ Vy đang bị thao túng, ánh mắt vô hồn của bạn mình như một cú đâm vào trái tim cô.
“Chúng ta cần phải làm gì đó!” Minh Tuấn gấp gáp, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Hạ Vy không thể ở trong tình trạng này lâu hơn.”
“Đúng vậy,” Anh Khoa đồng ý, nhưng trong giọng nói của anh có gì đó nặng nề. “Chúng ta không thể để Quốc Huy chiếm lấy cô ấy.”
Huyền Trang hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Trước hết, chúng ta phải tìm cách phá vỡ sự kiểm soát của hắn đối với Hạ Vy. Nhưng làm sao đây?”
“Có lẽ... chúng ta có thể sử dụng sức mạnh của mình để tạo ra một kết nối,” Hạ Vy nói, đôi mắt cô sáng lên một chút, nhưng vẫn còn mơ hồ. “Nếu tôi có thể chạm vào tâm trí của Hạ Vy, tôi có thể giúp cô ấy thoát khỏi sự thao túng.”
“Đó là một ý tưởng mạo hiểm,” Minh Tuấn nhắc nhở, nhưng trong ánh mắt của anh, Huyền Trang thấy được sự đồng tình. “Nếu chúng ta làm sai, Hạ Vy có thể gặp nguy hiểm.”
“Nhưng nếu không thử, chúng ta sẽ không bao giờ biết được,” Huyền Trang quyết đoán. “Hãy làm theo kế hoạch. Anh Khoa, hãy bảo vệ chúng ta trong khi tôi và Minh Tuấn cố gắng giúp Hạ Vy.”
Đội hình được sắp xếp, và họ bắt đầu tiến lại gần Hạ Vy. Huyền Trang cảm nhận được sức mạnh gió đang gầm gừ trong lòng, nhưng cô biết rằng lần này, cô không thể dựa vào nó một mình. Minh Tuấn đặt tay lên vai cô, một cảm giác ấm áp lan tỏa, tiếp thêm sức mạnh cho cô.
“Hãy nhớ, chúng ta là một đội,” Minh Tuấn thì thầm. “Không ai có thể tách rời chúng ta.”
Huyền Trang gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô tiến lại gần Hạ Vy, cảm nhận rõ ràng sức mạnh của Quốc Huy đang bao trùm bạn mình. Cô nhắm mắt lại, tập trung vào luồng năng lượng xung quanh. “Hãy để gió dẫn lối,” cô nghĩ thầm, và bắt đầu điều khiển những cơn gió nhẹ nhàng xung quanh Hạ Vy.
Cùng lúc đó, Minh Tuấn đặt tay lên trán Hạ Vy, cố gắng kết nối tâm trí với cô. “Hạ Vy, hãy nghe tôi. Bạn không đơn độc. Chúng tôi ở đây với bạn.”
Nhưng sự kiểm soát của Quốc Huy vẫn mạnh mẽ, ánh mắt Hạ Vy vẫn không có sự sống. Huyền Trang cảm thấy một cơn sóng tê tái lan tỏa khắp người. Cô không thể để điều này tiếp diễn. “Hãy giúp tôi, gió!” cô kêu gọi, và một cơn gió mạnh mẽ nổi lên, cuốn quanh Hạ Vy.
Huyền Trang cảm nhận được sự phản kháng từ Quốc Huy, nhưng cô không thể dừng lại. “Hãy để Hạ Vy trở về!” cô hét lên, dồn sức mạnh của mình vào cơn gió. Một làn sóng năng lượng mạnh mẽ phát ra, khiến mọi thứ xung quanh rung chuyển.
“Chị Huyền Trang, tôi... tôi không thể...” Hạ Vy lắp bắp, như thể đang cố gắng chống lại sự thao túng. Ánh sáng trong đôi mắt cô dần trở lại, nhưng vẫn còn yếu ớt.
“Cố lên, Hạ Vy! Hãy chiến đấu!” Minh Tuấn hô to, tay anh vẫn giữ chặt trên trán cô. “Chúng ta không từ bỏ!”
Huyền Trang, cảm nhận được sức mạnh từ đồng đội, tiếp tục dồn sức vào cơn gió. “Hãy trở lại với chúng tôi, Hạ Vy! Hãy nhớ những gì chúng ta đã làm cùng nhau!”
Cuối cùng, một tia sáng lóe lên trong mắt Hạ Vy. Cô mở to mắt, và ánh nhìn của cô trở lại với thực tại. “Huyền Trang! Tôi... tôi có thể cảm nhận được các bạn!”“Cố lên! Hãy đứng dậy!” Anh Khoa hô lớn, vừa khích lệ vừa bảo vệ hai cô gái.
Quốc Huy, thấy tình hình không còn kiểm soát được, bắt đầu hoảng loạn. “Không! Không thể để điều này xảy ra!” Hắn gào lên, nhưng sức mạnh của Huyền Trang và Minh Tuấn đã bắt đầu làm suy yếu sự kiểm soát của hắn.
“Hãy để gió dẫn lối cho chúng ta!” Huyền Trang hét lên, và với một cú vung tay, cơn gió mạnh mẽ lại cuốn quanh họ, tạo thành một bức tường bảo vệ.
“Hạ Vy, hãy tập trung! Hãy nhớ tất cả những gì chúng ta đã trải qua!” Minh Tuấn tiếp tục khuyến khích.
Hạ Vy gật đầu, quyết tâm bùng nổ. Cô dồn hết sức mạnh vào tâm trí, và từ từ, những sợi dây kiểm soát của Quốc Huy bắt đầu lỏng lẻo. Huyền Trang cảm thấy sức mạnh của gió tăng lên, và cơn bão nhỏ mà cô tạo ra bắt đầu mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nhưng Quốc Huy không dễ dàng từ bỏ. Hắn bước tới, ánh mắt lạnh lùng đầy thù hận. “Các ngươi nghĩ rằng mình có thể ngăn cản ta sao? Ta sẽ không để điều này xảy ra!”
Huyền Trang cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô biết rằng đây chỉ mới là khởi đầu. “Chúng ta sẽ không để bạn thắng!” Huyền Trang thét lên, quyết tâm bảo vệ những người bạn của mình.
Cơn bão dâng cao, cuốn lấy tất cả năng lượng xung quanh, và Huyền Trang cảm nhận được sức mạnh từ đồng đội. “Chúng ta cùng nhau!” cô hét lên, lòng tràn đầy hy vọng.
Quốc Huy, trong cơn hoảng loạn, vung tay tạo ra một bức tường năng lượng để bảo vệ mình. Nhưng Huyền Trang không dừng lại. Cô dồn toàn bộ sức mạnh vào cơn bão, và với một cú vung tay mạnh mẽ, cơn gió lao về phía Quốc Huy.
“Không!” Hắn gào lên, nhưng đã quá muộn. Sức mạnh của gió đã đẩy lùi hắn, và trong khoảnh khắc, hắn mất kiểm soát. Huyền Trang cảm thấy một cảm giác chiến thắng tràn ngập trong lòng, nhưng sự lo lắng vẫn không nguôi.
“Chúng ta phải tiếp tục! Hãy làm cho hắn không thể đứng dậy!” Anh Khoa quát, lao vào trận chiến.
“Hãy cùng nhau!” Minh Tuấn cổ vũ, và Huyền Trang cùng Hạ Vy dồn sức vào cơn bão, tạo ra một luồng năng lượng mạnh mẽ.
Tuy nhiên, giữa lúc căng thẳng, một âm thanh lạ vang lên. Một bóng đen bất ngờ xuất hiện từ sau, chớp mắt đã lao tới, gây bất ngờ cho cả nhóm. Huyền Trang cảm thấy tim mình thắt lại. “Cẩn thận!” cô hét lên, nhưng đã quá muộn.
Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp người, và trong khoảnh khắc, mọi thứ như dừng lại. Huyền Trang chưa kịp phản ứng, một cơn gió mạnh mẽ thổi qua, và bóng đen đó đã biến mất trong không khí.
“Chuyện gì vừa xảy ra?” Anh Khoa hỏi, ánh mắt hoang mang.
“Chúng ta không thể dừng lại! Hãy tìm hắn!” Huyền Trang quyết định, cảm giác hồi hộp dâng cao. Cuộc chiến này chưa kết thúc, và những mối đe dọa vẫn còn rình rập. Họ phải đứng lên, bảo vệ không chỉ bản thân mà còn cả những người xung quanh.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!