Chương 13: Sát cánh bên nhau
Huyền Trang nằm bất động trên mặt đất, cảm giác nặng nề bao trùm. Ánh sáng từ cơn bão mà cô vừa tạo ra vẫn còn văng vẳng xung quanh, nhưng tinh thần cô như đã rời xa, không còn sức lực để đứng dậy. Minh Tuấn và Anh Khoa vội vàng chạy đến bên Hạ Vy, đang nằm bất tỉnh, trong khi Quốc Huy đứng đó, ánh mắt đầy thách thức.
“Ngươi không thể thắng!” Huyền Trang rít lên, cố gắng đứng dậy nhưng chân cô như bị tê liệt. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!”
“Thật nực cười,” Quốc Huy nhếch môi, “Các ngươi còn quá yếu đuối. Chỉ cần một cú đấm của ta, mọi hy vọng sẽ tan biến.”
“Không!” Minh Tuấn quỳ xuống bên Hạ Vy, nắm chặt tay cô. “Cô ấy không thể ra đi như vậy. Chúng ta phải làm gì đó!” Anh hướng về Huyền Trang, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Cậu hãy đứng dậy. Chúng ta không thể để hắn thắng!”
“Đúng, Huyền Trang!” Anh Khoa kêu lên, nắm tay cô, “Chúng ta đã cùng nhau trải qua quá nhiều. Không thể dừng lại bây giờ!”
Huyền Trang hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp từ tình bạn bên cạnh. Cô nhìn vào mắt Minh Tuấn và Anh Khoa, thấy ngọn lửa kiên cường trong ánh mắt họ. “Được rồi,” cô nói, giọng đã mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ cùng nhau đứng lên. Không chỉ vì Hạ Vy, mà vì tất cả.”
Cô tập trung, gọi sức mạnh của gió. Một cơn gió nhẹ thổi qua, rồi dần dần mạnh mẽ hơn, cuốn lấy cơ thể cô, tiếp thêm sức mạnh. “Cùng nhau!” Huyền Trang hét lên.
“Cùng nhau!” nhóm bạn đồng thanh.
Cơn bão xung quanh họ nổi lên, mạnh mẽ và quyết liệt. Huyền Trang cảm thấy gió như một phần của mình, nó tràn đầy sức mạnh và ý chí. Cô hướng sức mạnh đó vào Hạ Vy, cảm nhận từng luồng năng lượng chảy vào cơ thể cô bạn.
Hạ Vy từ từ mở mắt, nhìn thấy ánh sáng rực rỡ. “Mình… mình đã ở đâu?” cô thì thầm.
“Cậu không sao rồi!” Minh Tuấn mừng rỡ, “Chúng ta sẽ chiến thắng!”
Huyền Trang cảm nhận sự hồi sinh trong Hạ Vy, sức mạnh của tình bạn đã giúp cô ấy trở lại. “Chúng ta cần phải tấn công!” Huyền Trang quyết định, “Quốc Huy không thể để yên cho chúng ta!”
Quốc Huy, cảm thấy áp lực từ cơn bão, liền nhíu mày. “Các ngươi nghĩ rằng mình có thể đánh bại ta sao?” Hắn bật cười, nhưng trong tiếng cười đó có sự lo lắng.
“Cùng nhau!” Huyền Trang kêu lên lần nữa, và cả nhóm đồng loạt tiến lên, sức mạnh của họ hòa quyện thành một cơn gió mạnh mẽ, lao về phía Quốc Huy.
Nhưng Quốc Huy không dễ dàng bị đánh bại. Hắn giơ tay lên, tạo ra một bức tường năng lượng. Cơn gió va chạm vào bức tường, tạo ra tiếng nổ vang dội. Huyền Trang cảm thấy sức mạnh của mình bị chặn lại, nhưng cô không từ bỏ.“Chúng ta phải tìm cách phá vỡ hàng rào của hắn!” Hạ Vy thốt lên, ánh mắt sáng rực. “Tôi có thể đọc được ý nghĩ của hắn!”
“Cậu hãy làm đi!” Anh Khoa thúc giục.
Hạ Vy nhắm mắt lại, tập trung. “Hắn đang nghĩ đến việc sử dụng một đòn tấn công mạnh mẽ. Chúng ta cần phải nhanh chóng!”
“Được!” Huyền Trang gật đầu, “Chúng ta phải phối hợp!”
Cả nhóm bắt đầu di chuyển, tạo ra những luồng năng lượng khác nhau. Huyền Trang khống chế gió, Minh Tuấn tăng cường sức mạnh cho mọi người, trong khi Anh Khoa và Hạ Vy tạo ra những đòn tấn công đồng bộ. Cơn bão ngày càng mạnh, và bức tường năng lượng của Quốc Huy bắt đầu rung chuyển.
“Không!” Quốc Huy quát, cố gắng giữ vững hàng rào. Nhưng ánh sáng từ nhóm bạn càng lúc càng mạnh mẽ hơn.
“Mạnh lên! Chúng ta không thể dừng lại!” Huyền Trang hô to.
Cơn gió cuối cùng ập đến, phá vỡ bức tường, cuốn Quốc Huy ra xa. Hắn ngã xuống đất, ánh mắt hoảng loạn. “Các ngươi… không thể nào!”
“Chúng ta đã đứng lên cùng nhau!” Huyền Trang tuyên bố, sự tự tin tràn ngập trong từng lời nói. “Đây mới chỉ là khởi đầu!”
Quốc Huy cố gượng dậy, nhưng sức mạnh của nhóm bạn đã tràn ngập xung quanh hắn. Huyền Trang cảm nhận được sự quyết tâm từ tất cả mọi người, và cô biết rằng họ đã sẵn sàng để kết thúc cuộc chiến này.
“Mọi thứ sẽ không dễ dàng,” Huyền Trang nói, “Nhưng chúng ta sẽ không từ bỏ. Đó là lời hứa của chúng ta.”
Quốc Huy, giờ đã không còn tỏ ra tự tin, lùi lại. “Ta sẽ không dễ dàng để các ngươi thắng như vậy!”
“Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!” Minh Tuấn kêu lên, ánh mắt không hề lay chuyển.
Cả nhóm đồng thanh hô lớn, sức mạnh từ tình bạn như một cơn bão không thể ngăn cản, lao thẳng về phía Quốc Huy. Huyền Trang cảm thấy lòng mình dâng trào, và cô biết rằng họ sẽ không bao giờ đơn độc.
Cuộc chiến chưa thực sự kết thúc.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!