Chương 10: Cuộc chiến không ngừng
Huyền Trang tập trung sức mạnh vào cơn gió, cảm nhận từng luồng khí mát lạnh quẩn quanh, như thể nó đang chờ lệnh từ cô. Ánh mắt của Quốc Huy dán chặt vào cô, nụ cười tự mãn vẫn hiện hữu trên môi hắn, nhưng trong lòng Huyền Trang, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy.
“Ngọc Anh, hãy nghe mình!” Huyền Trang gọi lớn, trong khi cô cảm nhận được áp lực từ bức tường năng lượng mà Quốc Huy tạo ra. “Cậu phải chống lại hắn!”
Ngọc Anh đứng đó, ánh mắt trống rỗng nhưng vẫn có chút gì đó nhấp nháy. “Tôi… không thể…,” giọng nói của cô ấy yếu ớt.
“Cố lên! Hãy nhớ lại những kỷ niệm của chúng ta!” Huyền Trang không ngừng kêu gọi, trong khi một cơn gió mạnh mẽ bùng lên từ tay cô, cuốn theo hy vọng và tình bạn.
Minh Tuấn không đứng yên. Anh chạy tới bên Ngọc Anh, nắm lấy tay cô. “Ngọc Anh, hãy nhìn vào mắt tôi! Chúng ta là bạn, hãy chiến đấu với hắn!”
Hạ Vy đứng bên cạnh, tập trung đọc tâm trí của Ngọc Anh. “Tôi cảm nhận được một sức mạnh đang chi phối cậu ấy! Hãy tìm cách thoát ra!”
Quốc Huy nhếch môi, rõ ràng hắn đang thưởng thức sự hỗn loạn này. “Thật thú vị! Càng nhiều cảm xúc, càng dễ thao túng.”
Huyền Trang không thể để hắn tiếp tục. Cô thét lên, “Chúng ta sẽ không để cậu ấy rơi vào tay ngươi!”
Cơn gió xoáy mạnh hơn, tạo thành một vòng bảo vệ quanh nhóm. “Cùng nhau, hãy giải phóng sức mạnh của chúng ta!” Huyền Trang hô lớn, và tất cả đều nắm chặt tay nhau.
Ánh sáng từ tay Minh Tuấn rực rỡ lên, như thể nó hòa quyện với sức mạnh của Huyền Trang. “Cùng nhau, chúng ta có thể!”
Một luồng sức mạnh tỏa ra từ họ, và Huyền Trang cảm nhận được sự kết nối. Cô tập trung vào cơn gió, dồn sức mạnh vào từng cơn lốc. “Đến lúc rồi!”
Quốc Huy nhận ra sự thay đổi. “Các ngươi không thể thắng! Ta sẽ không để điều đó xảy ra!” Hắn bắt đầu dồn sức vào bức tường năng lượng, tạo ra một áp lực khủng khiếp.
“Đừng để hắn kiểm soát!” Hạ Vy hét lên, nhưng Huyền Trang đã sẵn sàng. Cô dồn hết sức mạnh vào cơn gió, tạo thành một cơn bão nhỏ hướng thẳng về phía Quốc Huy.
“Chúng ta không dừng lại!” Huyền Trang hét lên, và cơn gió quét ngang, mạnh mẽ như một cơn lốc. Ngọc Anh, như được đánh thức, bắt đầu chống cự lại sự thao túng.
“Đúng rồi, Ngọc Anh! Hãy nhớ về chúng ta!” Huyền Trang hô lớn.
Ánh mắt của Ngọc Anh dần sáng lên, và một chút ý thức quay lại. “Tôi… tôi đang cố gắng!” Cô ấy thốt lên.Quốc Huy điên cuồng tạo ra những bức tường năng lượng, nhưng Huyền Trang và nhóm bạn không lùi bước. “Hãy cho tôi sức mạnh!” cô thì thầm, và cơn gió lại cuộn lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Cùng nhau!” Minh Tuấn kêu lên, và tất cả đều dồn sức vào một cú tấn công cuối cùng.
Cơn bão mạnh mẽ lao về phía Quốc Huy, khiến hắn chao đảo. “Không thể nào!” Hắn hét lên, nhưng sức mạnh từ nhóm bạn đã vượt qua mọi giới hạn.
Và rồi, một tiếng nổ lớn vang lên. Bức tường năng lượng của Quốc Huy sụp đổ, để lộ ra một khoảng trống. Ngọc Anh, giờ đây đã hoàn toàn tỉnh táo, lao về phía nhóm bạn. “Tôi trở lại rồi!” cô thốt lên.
“Chúng ta phải tấn công!” Huyền Trang nói, không cho phép bản thân dừng lại. Họ lao về phía Quốc Huy, nhưng hắn đã lấy lại được bình tĩnh.
“Các ngươi không thể thắng! Ta đã chuẩn bị cho mọi thứ!” Quốc Huy đột ngột phóng ra một luồng năng lượng mạnh mẽ, khiến nhóm bạn lùi lại.
Huyền Trang cảm nhận được áp lực, nhưng cô không cho phép sự sợ hãi lấn át. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Cô hô lớn, dồn sức vào cơn gió.
“Cùng nhau, hãy tạo ra sức mạnh lớn nhất!” Anh Khoa hô to, và tất cả đều tập trung.
Quốc Huy cười khẩy. “Thật ngu ngốc! Các ngươi không thể làm gì được ta!”
Nhưng Huyền Trang đã sẵn sàng. Cô dồn sức mạnh vào cơn gió, tạo ra một cú tấn công mạnh mẽ. “Đến lúc rồi!”
Cơn bão lao về phía Quốc Huy, và trong giây phút đó, mọi thứ như dừng lại. Huyền Trang có thể cảm nhận được sức mạnh từ những người bạn bên cạnh, và một ý chí mới trỗi dậy trong lòng.
“Cùng nhau!” họ đồng thanh kêu lên, và cơn bão mạnh mẽ ập đến.
Quốc Huy không còn thời gian để phản ứng. Hắn bị cuốn vào sức mạnh của cơn gió, và trong khoảnh khắc, Huyền Trang biết rằng trận chiến này chưa kết thúc. Những gì họ vừa trải qua chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn, một âm mưu đen tối vẫn đang rình rập trong bóng tối.
Huyền Trang cảm thấy một nỗi lo lắng trỗi dậy trong lòng. “Chúng ta phải chuẩn bị cho những gì sắp tới,” cô nói, nhìn những người bạn bên cạnh. Họ đều gật đầu, ánh mắt kiên định.
Cuộc chiến không ngừng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!