@if($previousChapter) Chương Trước @else Chương Trước @endif @if($nextChapter) Chương Sau @else Chương Sau @endif

Chương 12: Bước ngoặt đau thương

Khi Gió Thổi Mẫn Mẫn
1,923 từ
04:04 - 31/07/2026
13

Huyền Trang dẫn đầu nhóm, lòng tràn đầy quyết tâm khi hướng về phía Quốc Huy. Không khí quanh họ nặng nề, nhưng cô không cho phép sự lo lắng chiếm lĩnh. Minh Tuấn đứng bên cạnh, ánh mắt đầy kiên định, như thể anh có thể cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mọi người.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Huyền Trang nói, giọng cô chắc nịch.

“Đúng vậy,” Minh Tuấn đồng tình, “Chúng ta đã đến đây vì một lý do.”

Trần Hạ Vy đứng gần đó, đôi mắt to tròn lấp lánh. “Tôi cảm thấy điều gì đó không ổn,” cô nói, “Quốc Huy có thể đã chuẩn bị sẵn sàng cho chúng ta.”

“Đừng để điều đó làm ta chùn bước,” Đỗ Anh Khoa khẳng định, với vẻ mặt mạnh mẽ. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, lần này cũng vậy.”

Bất chợt, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía bên trái. Quốc Huy đã ra tay trước, phóng ra một luồng năng lượng mạnh mẽ khiến không gian rung chuyển. Nhóm bạn không kịp trở tay, và Minh Tuấn vội vàng đưa tay ra, cố gắng tạo ra một lớp bảo vệ cho mọi người.

“Cẩn thận!” Huyền Trang hô lớn, cô tập trung sức mạnh vào cơn gió. Cô cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim, từng hơi thở của đồng đội bên cạnh. “Tấn công!”

Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tiếng hét đau đớn vang lên. Hạ Vy ngã xuống đất, chân cô bị một mảnh vụn sắc nhọn đâm trúng. Huyền Trang quay lại, cảm giác như thời gian ngừng trôi. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán cô, và nỗi sợ hãi chợt ập đến.

“Vy!” Minh Tuấn hét lên, lao về phía Hạ Vy. “Cậu ổn chứ?”

Hạ Vy cố gắng nén đau, nhưng ánh mắt cô đã toát lên sự hoảng loạn. “Tôi… không thể đứng dậy,” cô thều thào.

“Phải cứu cậu ấy!” Anh Khoa nói, giọng anh đầy lo lắng. “Chúng ta không thể để cô ấy ở đây.”

“Nhưng nếu chúng ta dừng lại, Quốc Huy sẽ tấn công,” Huyền Trang cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Cô nhìn Minh Tuấn, đôi mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta có thể làm cả hai. Tôi sẽ tạo ra một cơn gió bảo vệ trong khi cậu cứu Hạ Vy.”

“Được rồi,” Minh Tuấn gật đầu, ánh mắt anh sáng lên. Anh tiến lại gần Hạ Vy, đặt tay lên vết thương. “Hãy để tôi giúp cậu.”

Huyền Trang cảm nhận được sức mạnh từ Minh Tuấn, anh đang dồn năng lượng của mình vào việc chữa lành. Nhưng thời gian không chờ đợi, Quốc Huy đang chuẩn bị cho một đòn tấn công tiếp theo.

“Nhanh lên!” Huyền Trang kêu lên, tạo ra một cơn lốc bảo vệ quanh họ. Cô cảm thấy sức mạnh của gió cuộn lên, nhưng cũng biết rằng nếu không giữ vững, mọi thứ sẽ sụp đổ.

“Cố lên, Vy!” Minh Tuấn nói, giọng anh đầy hy vọng. “Cậu sẽ ổn thôi.”

Huyền Trang nhìn thấy Hạ Vy nhắm mắt lại, đôi môi cô mấp máy như đang cầu nguyện. “Tôi… không muốn làm hại mọi người,” Hạ Vy nói, giọng yếu ớt.

“Cậu không làm hại ai cả,” Minh Tuấn trấn an. “Tất cả chúng ta đều ở đây vì nhau.”Thời gian trôi qua như một cơn bão, và Huyền Trang cảm thấy áp lực ngày càng lớn. Cô không thể để Quốc Huy có thời gian để chuẩn bị. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ!” Cô hét lên, dồn sức mạnh vào cơn gió, tạo ra một bức tường chắn.

Mọi thứ như ngừng lại khi Quốc Huy phóng ra một luồng năng lượng khủng khiếp về phía họ. Huyền Trang cảm thấy gió cuộn quanh mình, như thể nó đang phản kháng lại sự tấn công. “Chúng ta không thể lùi bước!” Cô kêu gọi, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Cùng nhau!” tất cả đồng thanh kêu lên, và cơn bão lao về phía Quốc Huy.

Nhưng ngay lúc đó, một ánh sáng chói lòa xuất hiện, và tất cả như chao đảo. Huyền Trang cảm thấy bất lực khi nhìn thấy Hạ Vy ngã xuống, và mọi thứ xung quanh như vỡ vụn. Minh Tuấn đang cố gắng cứu Hạ Vy, nhưng áp lực từ Quốc Huy quá lớn.

“Không!” Huyền Trang gào lên, lòng đau như cắt. Cô không thể để Hạ Vy gặp nguy hiểm. “Cùng tôi!” Cô kêu gọi, dồn sức mạnh vào cơn gió, quyết tâm không để ai rơi xuống.

“Chúng ta sẽ cứu cô ấy!” Anh Khoa hô lớn, và cùng lúc, họ đồng loạt tấn công vào Quốc Huy. Ánh sáng từ Ngọc Anh bừng lên, làm cho mọi thứ trở nên rực rỡ.

Nhưng Quốc Huy đã sẵn sàng. Hắn phóng ra một cơn sóng năng lượng, khiến mọi thứ xung quanh chao đảo. Huyền Trang cảm thấy chân mình như bị dính chặt xuống đất.

“Không thể để hắn thắng!” Cô hét lên, dồn mọi sức mạnh vào cơn gió, tạo ra một cú tấn công mạnh mẽ nhất mà cô có thể. Cô cảm nhận được sức mạnh từ những người bạn bên cạnh, một ý chí mới trỗi dậy trong lòng.

Nhưng khi cơn bão lao về phía Quốc Huy, hắn chỉ mỉm cười. “Các ngươi không thể thắng!” hắn hét lên, và bất ngờ, một luồng năng lượng mạnh mẽ ập đến, cuốn bay tất cả.

Huyền Trang ngã xuống đất, không còn sức lực. Cô cảm thấy một nỗi đau đớn xé nát lòng mình, khi nhìn thấy Hạ Vy nằm bất động. “Không!” Cô gào lên, nhưng mọi thứ đã quá muộn.

“Chúng ta phải đứng lên!” Minh Tuấn nói, nhưng giọng anh đã yếu đi. “Đừng bỏ cuộc!”

Huyền Trang cảm thấy trái tim mình tan vỡ. “Tôi không thể,” cô thì thầm, nhưng ánh mắt của bạn bè bên cạnh như một ngọn lửa, thắp sáng hy vọng trong cô.

“Cùng nhau, chúng ta có thể làm được!” Minh Tuấn kêu gọi, và Huyền Trang cảm thấy sức mạnh từ những người bạn bên cạnh. Họ không thể để Hạ Vy thất bại.

Nhưng Quốc Huy đã lấy lại bình tĩnh. Hắn cười khẩy, “Thật nực cười. Các ngươi nghĩ rằng có thể cứu được một người trong khi tất cả đang sụp đổ?”

Huyền Trang cảm thấy nỗi tuyệt vọng bao trùm, nhưng một phần trong cô không cho phép mình từ bỏ. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh của gió quanh mình.

“Chúng ta sẽ không để điều này kết thúc,” cô khẳng định, trong lòng tràn đầy quyết tâm. “Hãy cùng nhau, vì Hạ Vy!”

Cơn gió mạnh mẽ nổi lên, nhưng mọi thứ vẫn đang chao đảo. Huyền Trang và nhóm bạn phải quyết định, giữa việc tiếp tục chiến đấu hay cứu đồng đội. Họ đã đứng bên nhau quá lâu để từ bỏ.

Cuộc chiến chưa kết thúc.

@if($previousChapter) Chương Trước @else Chương Trước @endif @if($nextChapter) Chương Sau @else Chương Sau @endif

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!