Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 90
07:02 - 30.05.2026
1,148 lượt xem
Yêu cầu của hoàng đế khiến cho Ôn Tử Nhiên nao nao.
Chần chờ động động môi, trong một nháy mắt này, phảng phất như có thiên ngôn vạn ngữ hận không thể nói hết với hoàng đế, về đủ loại đau khổ khi còn niên thiếu, về những lần bị hạ nhục khi dễ, về thói tật dễ khóc chưa bao giờ khống chế nỗi này của mình.
Đó là những chuyện mà ngay cả đối với thê tử hắn cũng không dám nhắc tới, là vết sẹo chưa bao giờ dám nhớ lại, nhìn tựa như vết thương đã khép miệng thực ra là căn bản không dám động vào, tựa như chỉ cần chạm nhẹ tới thôi cũng khiến hắn đau đến tê tâm liệt phế hai hàng lệ đầy mặt, đau đến như cả người đều bị xé nát.
Huống chi hắn cũng không biết chính mình nên dùng thân phận gì lập trường gì đế nói với hoàng đế những chuyện thế này.
Những năm tháng hèn mọn như vậy, yết ớt để người bắt nạt, là nỗi xấu hổ của hắn, thậm chí của cả Thanh Hà Ôn thị, căn bản không nên, cũng không xứng để kể với bất cứ ai.
Huống chi là hoàng đế.
Thứ mà hoàng đế niên thiếu phong lưu muốn chính là một hồi h**n ** lưu luyến, tuyệt sẽ không phải là nhìn một thần tử trở thành một oán phụ khóc lóc kể lể mấy chuyện bạc đãi của kế mẫu với huynh đệ đâu.
Cho dù chính là hắn, cũng bất quá là tham luyến chút vui thích tràn ngập khó nói nên lời khi bị hoàng đế đặt dưới thân mà thôi.
Ngươi tình ta nguyện, theo nhu cầu của nhau, không liên quan gì tới tỉnh cảm cả.
Bàn tay ôm sau lưng hoàng đế vô ý run rẩy, phải dùng rất nhiều sức lực mới ngăn được sự run rẩy này lại, sau đó bắt đầu mò mẫm c** th*t l*ng cho hoàng đế.
Nhiếp Huyễn thấy Ôn Tử Nhiên ôm mình hồi lâu không nói, đang muốn cử động, liền cảm thấy đôi tay kia thập phần ngây ngô vì mình cởi áo tháo thắt lưng.
Bật cười một tiếng, nắm lấy bàn tay kia, nghiêng người cắn lên vành tai Ôn Tử Nhiên: "Ái khanh có vẻ không quen làm những chuyện này, để trẫm làm đi."
Vạt áo dần dần rộng mở, giữa kề cận thân mật chảy ra mấy phần xuân sắc, Nhiếp Huyễn lấy tráp bạc ra, Ôn Tử Nhiên liếc nhìn y một cái, đỏ mặt, chủ động xoay người quỳ xuống, úp mặt vào gối.
Tư thế như vậy khiến cho eo thon mông tròn hoàn toàn bày ra trước mắt hoàng đế, cứ như đang chủ động cầu hoan vậy, hoàn toàn trái ngược với vẻ e ngại ngượng ngùng của hắn trước kia, Nhiếp Huyễn cũng ngẩn người, áp xuống, hôn lên vai lưng trắng nõn mịn màng trêu đùa: "Thì ra Ôn khanh lại... thích tư thế này sao."
Ôn Tử Nhiên cắn một luồng tóc đen, không lên tiếng.
Hắn không thích tư thế này, cứ như là thú hoang khát vọng g*** h**n, hèn mọn đến nỗi khiến cho hắn khó chịu, hơn nữa trong lúc l*m t*nh, khuỷu tay và đầu gối khó tránh khỏi ma sát gây đau mỏi.
Thật ra hắn càng hy vọng được hoàng đế ôm vào trong lòng hôn lên mặt mềm giọng dỗ dành, dùng một tư thế khó thấy hết được hoàng đế ôm trước ngực mà đút vào, cũng thuận tiện cho hoàng đế có thể hôn môi hắn trong lúc hành sự.
Thế nhưng nếu làm vậy, rơi lệ nhất định sẽ bị nhìn thấy.
Lúc ngón tay thon dài cứng cỏi mang theo cao chi lành lạnh tiến vào bên trong thân thể, hắn liền rùng mình theo bản năng, Nhiếp Huyễn cũng giảm nhẹ động tác, khuếch trương cũng làm lâu dài dịu dàng hơn bình thường.
Nhưng cho dù có dịu dàng như thế nào thì nơi vốn không phải được sử dụng để làm loại chuyện này vẫn không khỏi khó chịu khi thừa nhận vật mang kích thước ngạo nhân kia của hoàng đế.
Ôn Tử Nhiên chôn mặt sâu vào trong gối đầu, nước mắt không khống chế được mà rơi xuống, thấm vào gối, ướt, lạnh, dán lên trên mặt.
Nhiếp Huyễn thở dài thỏa mãn, cũng không vội đong đưa, thầm nghĩ muốn chờ hắn thích ứng, nhìn hắn bất động không lên tiếng, cũng đoán được hắn đã lâu không làm, từ đầu vẫn còn cảm thấy khó chịu, liền vươn tay đến nắm bờ vai hắn, muốn kéo hắn ngẩng đầu lên, muốn hôn lên mặt hắn.
Ôn Tử Nhiên không chịu ngẩng đầu.
Nhiếp Huyễn còn cho rằng hắn đang xấu hổ, lắc đầu cười, lại vươn tay lên, dùng thêm sức, bức hắn phải ngẩng đầu.
Ngón tay v**t v* gò má, vốn muốn sờ lên đôi môi, lại sờ được một tay nước mắt.
Chần chờ động động môi, trong một nháy mắt này, phảng phất như có thiên ngôn vạn ngữ hận không thể nói hết với hoàng đế, về đủ loại đau khổ khi còn niên thiếu, về những lần bị hạ nhục khi dễ, về thói tật dễ khóc chưa bao giờ khống chế nỗi này của mình.
Đó là những chuyện mà ngay cả đối với thê tử hắn cũng không dám nhắc tới, là vết sẹo chưa bao giờ dám nhớ lại, nhìn tựa như vết thương đã khép miệng thực ra là căn bản không dám động vào, tựa như chỉ cần chạm nhẹ tới thôi cũng khiến hắn đau đến tê tâm liệt phế hai hàng lệ đầy mặt, đau đến như cả người đều bị xé nát.
Huống chi hắn cũng không biết chính mình nên dùng thân phận gì lập trường gì đế nói với hoàng đế những chuyện thế này.
Những năm tháng hèn mọn như vậy, yết ớt để người bắt nạt, là nỗi xấu hổ của hắn, thậm chí của cả Thanh Hà Ôn thị, căn bản không nên, cũng không xứng để kể với bất cứ ai.
Huống chi là hoàng đế.
Thứ mà hoàng đế niên thiếu phong lưu muốn chính là một hồi h**n ** lưu luyến, tuyệt sẽ không phải là nhìn một thần tử trở thành một oán phụ khóc lóc kể lể mấy chuyện bạc đãi của kế mẫu với huynh đệ đâu.
Cho dù chính là hắn, cũng bất quá là tham luyến chút vui thích tràn ngập khó nói nên lời khi bị hoàng đế đặt dưới thân mà thôi.
Ngươi tình ta nguyện, theo nhu cầu của nhau, không liên quan gì tới tỉnh cảm cả.
Bàn tay ôm sau lưng hoàng đế vô ý run rẩy, phải dùng rất nhiều sức lực mới ngăn được sự run rẩy này lại, sau đó bắt đầu mò mẫm c** th*t l*ng cho hoàng đế.
Nhiếp Huyễn thấy Ôn Tử Nhiên ôm mình hồi lâu không nói, đang muốn cử động, liền cảm thấy đôi tay kia thập phần ngây ngô vì mình cởi áo tháo thắt lưng.
Bật cười một tiếng, nắm lấy bàn tay kia, nghiêng người cắn lên vành tai Ôn Tử Nhiên: "Ái khanh có vẻ không quen làm những chuyện này, để trẫm làm đi."
Vạt áo dần dần rộng mở, giữa kề cận thân mật chảy ra mấy phần xuân sắc, Nhiếp Huyễn lấy tráp bạc ra, Ôn Tử Nhiên liếc nhìn y một cái, đỏ mặt, chủ động xoay người quỳ xuống, úp mặt vào gối.
Tư thế như vậy khiến cho eo thon mông tròn hoàn toàn bày ra trước mắt hoàng đế, cứ như đang chủ động cầu hoan vậy, hoàn toàn trái ngược với vẻ e ngại ngượng ngùng của hắn trước kia, Nhiếp Huyễn cũng ngẩn người, áp xuống, hôn lên vai lưng trắng nõn mịn màng trêu đùa: "Thì ra Ôn khanh lại... thích tư thế này sao."
Ôn Tử Nhiên cắn một luồng tóc đen, không lên tiếng.
Hắn không thích tư thế này, cứ như là thú hoang khát vọng g*** h**n, hèn mọn đến nỗi khiến cho hắn khó chịu, hơn nữa trong lúc l*m t*nh, khuỷu tay và đầu gối khó tránh khỏi ma sát gây đau mỏi.
Thật ra hắn càng hy vọng được hoàng đế ôm vào trong lòng hôn lên mặt mềm giọng dỗ dành, dùng một tư thế khó thấy hết được hoàng đế ôm trước ngực mà đút vào, cũng thuận tiện cho hoàng đế có thể hôn môi hắn trong lúc hành sự.
Thế nhưng nếu làm vậy, rơi lệ nhất định sẽ bị nhìn thấy.
Lúc ngón tay thon dài cứng cỏi mang theo cao chi lành lạnh tiến vào bên trong thân thể, hắn liền rùng mình theo bản năng, Nhiếp Huyễn cũng giảm nhẹ động tác, khuếch trương cũng làm lâu dài dịu dàng hơn bình thường.
Nhưng cho dù có dịu dàng như thế nào thì nơi vốn không phải được sử dụng để làm loại chuyện này vẫn không khỏi khó chịu khi thừa nhận vật mang kích thước ngạo nhân kia của hoàng đế.
Ôn Tử Nhiên chôn mặt sâu vào trong gối đầu, nước mắt không khống chế được mà rơi xuống, thấm vào gối, ướt, lạnh, dán lên trên mặt.
Nhiếp Huyễn thở dài thỏa mãn, cũng không vội đong đưa, thầm nghĩ muốn chờ hắn thích ứng, nhìn hắn bất động không lên tiếng, cũng đoán được hắn đã lâu không làm, từ đầu vẫn còn cảm thấy khó chịu, liền vươn tay đến nắm bờ vai hắn, muốn kéo hắn ngẩng đầu lên, muốn hôn lên mặt hắn.
Ôn Tử Nhiên không chịu ngẩng đầu.
Nhiếp Huyễn còn cho rằng hắn đang xấu hổ, lắc đầu cười, lại vươn tay lên, dùng thêm sức, bức hắn phải ngẩng đầu.
Ngón tay v**t v* gò má, vốn muốn sờ lên đôi môi, lại sờ được một tay nước mắt.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
Chương 191: 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
Chương 192: 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
Chương 193: 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
Chương 194: 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
Chương 195: 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
Chương 196: 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
Chương 197: 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
Chương 198: 198: PN 8: Nguyên đán
Không tìm thấy chương nào phù hợp