Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 84
07:02 - 30.05.2026
1,148 lượt xem
Chu Hi trừng mắt nhìn, cơ hồ cho rằng mình đây nghe lầm.
Gương mặt phong lưu tuấn tú của hoàng đế ngay trước mắt, bên dưới vạt áo rộng mở là những dấu vết t*nh d*c do một người khác để lại, càng tăng thêm vẻ thiếu đứng đắn, trong lúc nói chuyện còn cười đến ngả ngớn hệt như một tên công tử ăn chơi trác táng tầm hoa vấn liễu đang đùa giỡn thiếu nữ nhà lành vậy.
Tay nắm vạt áo càng thêm chặt, ngập ngừng nhìn qua. (Cute vãi)
Nhiếp Huyễn hiếm khi có thể nhìn thấy thần tình có thể cho là ngây ngốc trên gương mặt vị thừa tướng thông minh tuyệt đỉnh này của y, lập tức càng thêm hưng phấn, mỉm cười tiếp tục kề sát lại, ngón tay điểm điểm lên trên má mình, nói: "Hôn một chút thôi là được."
Chu Hi đây là lần đầu tiên nghe thấy hoàng đế gọi danh tự của mình.
Khi hoàng đế còn là thái tử thì hắn đã bái tướng, địa vị tối cao, Nhiếp Huyễn trước nay vẫn luôn gọi hắn là thừa tướng, lúc tức giận khó thở, liền mang cả tên họ ra mà gọi hai tiếng Chu Hi, lúc lên giường, sẽ mặt dày gọi ái khanh, trái lại đây chính là lần đầu tiên....
Ngay cả xưng hô cũng thân mật tới tận cùng như vậy.
Kinh ngạc nhìn ngón tay hoàng đế trên gò má y, ngập ngừng hỏi lại: "Hôn... một chút?"
Nhiếp Huyễn mỉm cười gật đầu.
Chu Hy chăm chú tỉ mỉ nhìn y, chỉ gắt gao mím môi, không nói, không động.
Nhiếp Huyễn cũng trừng mắt nhìn lại, ghé sát vào thêm một chút, vô cùng đứng đắn mà nói: "Quân vô hí ngôn."
Dừng một chút, lại cười đến thâm sâu: "Đương nhiên, nếu như Bá Dương không muốn... làm vài việc khác đền lại cũng không phải không được."
Chu Hi nghe vậy cả người đều đông cứng.
Quân thần hai người hiện giờ đều là quần áo không chỉnh, hắn còn bị hoàng đế giam trên giường không còn lối thoát, cái gì gọi là làm chút chuyện khác đền lại, hắn nghĩ cũng không muốn nghĩ tới.
Trầm mặc hồi lâu mới nói: "Quả thật là...quân vô hí ngôn?"
Nhiếp Huyễn thập phần thâm tình chân thành nhìn hắn, trịnh trọng gật đầu nói: "Đương nhiên là quân vô hí ngôn, hôn một chút là được. Trẫm chẳng những hôm nay không làm gì ngươi, còn cho người thả Trương Tông Lượng ra, thế nào?"
Chu Hi chần chờ hồi lâu, ngón tay vô ý siết chặc chăn mền dưới thân, hận không thể móc ra một lỗ trên gấm vóc kia, thật lâu mới tựa như hạ xong quyết tâm, cẩn thận dè dặt nhích gần đến bên má hoàng đế.
Nhiếp Huyễn ung dung chờ đợi, thấy cuối cùng hắn cũng có động tác, còn thập phần săn sóc mà nâng mặt đến gần lại bên môi hắn.
Chu Hi nhắm mắt, đôi môi nhẹ nhàng lướt qua trên má hoàng đế một chút, lại tựa như bị phỏng vậy, vội rút lui, quay mặt đi, nói: "Được rồi..."
Nhiếp Huyễn trợn mắt nhìn, nhẹ chạm lên gò má vừa nhận được một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.
Tựa như một cánh hoa khẽ khàng rơi xuống, vừa vặn phất qua vậy.
Không khỏi chậc lưỡi nói: "Chỉ vậy... thật rất không có thành ý."
Bên tai Chu Hi đã nóng đến đỏ bừng, nghe vậy vừa tức vừa giận, nâng giọng, lặp lại hứa hẹn vừa rồi của hoàng đế: "Quân vô hí ngôn!"
Nhiếp Huyễn trầm trầm bật cười, vươn tay ôm lấy hắn, trán kê lên trán hắn, cố ý dùng giọng gió thì thầm cười nói: "Trêm mặt không tính... phải hôn môi mới được."
Trong lòng Chu Hi loạn đến không xong.
Hôn môi không giống với những chuyện khác, thậm chí còn thân mật hơn cả g*** h**n, giữa lúc môi lưỡi quấn quýt, rất dễ nảy sinh ra một loại ảo giác như là hai người yêu nhau.
Cho rằng hoàng đế sẽ lại đè mình ra giường cường nhục một phen, nhưng không, hoàng đế chỉ cười cười nhìn hắn, đòi một nụ hôn.
Này thật đúng là...
Hắn đối với thê tử luôn trân ái kính trọng, khi thân mật cũng chỉ là ôm vào trong ngực hôn lên thái dương, huống chi cả hai đời thê tử đều là tiểu thư khuê các, thế nào cũng không thể làm ra những chuyện như đòi trượng phu một nụ hôn được.
Đường đường là cửu ngũ chí tôn vậy mà lại làm đến thuận lý thành chương như thế?
Gương mặt phong lưu tuấn tú của hoàng đế ngay trước mắt, bên dưới vạt áo rộng mở là những dấu vết t*nh d*c do một người khác để lại, càng tăng thêm vẻ thiếu đứng đắn, trong lúc nói chuyện còn cười đến ngả ngớn hệt như một tên công tử ăn chơi trác táng tầm hoa vấn liễu đang đùa giỡn thiếu nữ nhà lành vậy.
Tay nắm vạt áo càng thêm chặt, ngập ngừng nhìn qua. (Cute vãi)
Nhiếp Huyễn hiếm khi có thể nhìn thấy thần tình có thể cho là ngây ngốc trên gương mặt vị thừa tướng thông minh tuyệt đỉnh này của y, lập tức càng thêm hưng phấn, mỉm cười tiếp tục kề sát lại, ngón tay điểm điểm lên trên má mình, nói: "Hôn một chút thôi là được."
Chu Hi đây là lần đầu tiên nghe thấy hoàng đế gọi danh tự của mình.
Khi hoàng đế còn là thái tử thì hắn đã bái tướng, địa vị tối cao, Nhiếp Huyễn trước nay vẫn luôn gọi hắn là thừa tướng, lúc tức giận khó thở, liền mang cả tên họ ra mà gọi hai tiếng Chu Hi, lúc lên giường, sẽ mặt dày gọi ái khanh, trái lại đây chính là lần đầu tiên....
Ngay cả xưng hô cũng thân mật tới tận cùng như vậy.
Kinh ngạc nhìn ngón tay hoàng đế trên gò má y, ngập ngừng hỏi lại: "Hôn... một chút?"
Nhiếp Huyễn mỉm cười gật đầu.
Chu Hy chăm chú tỉ mỉ nhìn y, chỉ gắt gao mím môi, không nói, không động.
Nhiếp Huyễn cũng trừng mắt nhìn lại, ghé sát vào thêm một chút, vô cùng đứng đắn mà nói: "Quân vô hí ngôn."
Dừng một chút, lại cười đến thâm sâu: "Đương nhiên, nếu như Bá Dương không muốn... làm vài việc khác đền lại cũng không phải không được."
Chu Hi nghe vậy cả người đều đông cứng.
Quân thần hai người hiện giờ đều là quần áo không chỉnh, hắn còn bị hoàng đế giam trên giường không còn lối thoát, cái gì gọi là làm chút chuyện khác đền lại, hắn nghĩ cũng không muốn nghĩ tới.
Trầm mặc hồi lâu mới nói: "Quả thật là...quân vô hí ngôn?"
Nhiếp Huyễn thập phần thâm tình chân thành nhìn hắn, trịnh trọng gật đầu nói: "Đương nhiên là quân vô hí ngôn, hôn một chút là được. Trẫm chẳng những hôm nay không làm gì ngươi, còn cho người thả Trương Tông Lượng ra, thế nào?"
Chu Hi chần chờ hồi lâu, ngón tay vô ý siết chặc chăn mền dưới thân, hận không thể móc ra một lỗ trên gấm vóc kia, thật lâu mới tựa như hạ xong quyết tâm, cẩn thận dè dặt nhích gần đến bên má hoàng đế.
Nhiếp Huyễn ung dung chờ đợi, thấy cuối cùng hắn cũng có động tác, còn thập phần săn sóc mà nâng mặt đến gần lại bên môi hắn.
Chu Hi nhắm mắt, đôi môi nhẹ nhàng lướt qua trên má hoàng đế một chút, lại tựa như bị phỏng vậy, vội rút lui, quay mặt đi, nói: "Được rồi..."
Nhiếp Huyễn trợn mắt nhìn, nhẹ chạm lên gò má vừa nhận được một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.
Tựa như một cánh hoa khẽ khàng rơi xuống, vừa vặn phất qua vậy.
Không khỏi chậc lưỡi nói: "Chỉ vậy... thật rất không có thành ý."
Bên tai Chu Hi đã nóng đến đỏ bừng, nghe vậy vừa tức vừa giận, nâng giọng, lặp lại hứa hẹn vừa rồi của hoàng đế: "Quân vô hí ngôn!"
Nhiếp Huyễn trầm trầm bật cười, vươn tay ôm lấy hắn, trán kê lên trán hắn, cố ý dùng giọng gió thì thầm cười nói: "Trêm mặt không tính... phải hôn môi mới được."
Trong lòng Chu Hi loạn đến không xong.
Hôn môi không giống với những chuyện khác, thậm chí còn thân mật hơn cả g*** h**n, giữa lúc môi lưỡi quấn quýt, rất dễ nảy sinh ra một loại ảo giác như là hai người yêu nhau.
Cho rằng hoàng đế sẽ lại đè mình ra giường cường nhục một phen, nhưng không, hoàng đế chỉ cười cười nhìn hắn, đòi một nụ hôn.
Này thật đúng là...
Hắn đối với thê tử luôn trân ái kính trọng, khi thân mật cũng chỉ là ôm vào trong ngực hôn lên thái dương, huống chi cả hai đời thê tử đều là tiểu thư khuê các, thế nào cũng không thể làm ra những chuyện như đòi trượng phu một nụ hôn được.
Đường đường là cửu ngũ chí tôn vậy mà lại làm đến thuận lý thành chương như thế?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
Chương 191: 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
Chương 192: 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
Chương 193: 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
Chương 194: 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
Chương 195: 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
Chương 196: 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
Chương 197: 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
Chương 198: 198: PN 8: Nguyên đán
Không tìm thấy chương nào phù hợp