Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 151
07:04 - 30.05.2026
1,148 lượt xem
Nhiếp Huyễn ngồi trên long ỷ trước kim điện, đứng phía dưới là toàn bộ quan viên văn võ đủ tư cách tham dự họp triều, y hít sâu vào một hơi, tầm mắt từ cửa điện thu vào đến bách quan.
Từ Giám sát ngự sử Trương Hoài Ân và Công bộ chủ sự đang khẳng khái đứng hai bên, cho đến Công bộ thượng thư Phùng Duyên Thế đang quỳ rạp trên mặt đất nơm nớp lo sợ không dám cất đầu.
Hoàng đế siết chặt nắm tay, nheo mắt lại, cuối cùng dừng mắt trên người thừa tướng của y.
Chu Hi vẫn trước sau như một, phong tư xuất chúng, cao ngất ưu nhã, vai lưng thẳng tắp, như trúc như ngọc. Lúc này đây đang mang nét mặt trang nghiêm đứng đầu quần thần, nghe vị Ngự sử kia trần thuật.
Cứ như thể việc này không liên quan gì đến hắn vậy.
Tựa hồ là nhận ra ánh mắt của hoàng đế, còn nhàn rỗi mà cung kính khẽ hạ thấp người.
Giám sát ngự sử Lô Hoài Ân buộc tội Công bộ thượng thư Phùng Duyên Thế hai mươi tám điều trọng tội, từ tham ô, đến thu nhận hối lộ, lấy công mưu tư, từng điều từng khoản, có lý lẽ có bằng chứng, thậm chí hắn còn lôi từ trong lòng ra một phong hàm, bên trong thật sự dày, tất cả đều là tội chứng của Phùng Duyên Thế.
Cả triều văn võ im lặng lắng nghe.
Ai mà không biết Công bộ thượng thư được hoàng đế tự mình lý chính sau đó lại tự mình đề bạt, thậm chí, lúc đó hoàng đế thoát ly hậu cung, sơ chưởng triều chính, muốn xếp nhân thủ vào, còn gặp phải thế gia cản chân cản tay.
Lô Hoài Ân cứ như thế mà ngang nhiên buộc tội Phùng Duyên Thế ngay giữa triều, cũng chẳng khác gì cởi chiếc giày thối quơ qua quơ lại trước mũi hoàng đế.
Mà lời hắn nói lại vô cùng chuẩn xác, ngay cả vật chứng cũng có đủ.
Sau khi buộc tội không ngừng nghỉ xong xuôi, còn không quên quỳ rạp xuống đất, lột bỏ mũ quan của mình, cung kính nói: "Thần biết bệ hạ tín trọng Phùng Duyên Thế, chính vì như vậy, Phùng Duyên Thế khi quân phạm thượng, mới càng là tội ác tày trời! Thần xin bệ hạ, phán xử theo lẽ công bằng, vấn tội!"
Tâm trạng Nhiếp Huyễn kém đến cực điểm, cầm lấy phòng hàm được thái giám trình lên đổ hết lên long án, một mớ vật chứng thật dày nằm la liệt, y bình tĩnh sắp xếp lại mấy trang giấy kia, xem qua từng tờ, càng xem càng cảm thấy kém, hận không thể ném hết lên trên mặt Phùng Duyên Thế, còn bắt hắn phải ăn vào từng tở từng tở một.
Chỉ quát: "Còn không mau lôi Phùng Duyên Thế xuống, giao cho Tam pháp tư luận tội!"
Dừng một chút, lại hít sâu một hơi bình phục tâm tình, lại nói: "Lô khanh, bình thân đi, ái khanh cần mẫn chăm chỉ, nên hạ chỉ ca ngợi, không cần như vậy."
Lô Hoài Ân tạ ơn, mới đứng dậy, lại đội mũ quan vào.
Nhiếp Huyễn tức giận đến không muốn nói, lại nghe có thần tử bước ra bẩm tấu: "Khải tấu bệ hạ, Hộ bộ thượng thư đến nay vẫn bỏ trống, hôm nay Công bộ thượng thư lại khuyết chức, lục bộ là trụ cột triều chính, không thể vô chủ a."
Mấy thế gia nhắm vào Hộ bộ thượng thư lần lượt bước ra, trong tối ngoài sáng, úp úp mở mở muốn hoàng đế sớm định Hộ bộ thượng thư.
Nhiếp Huyễn hơi hơi mím môi, nói: "Hộ bộ thượng thư quan trọng, trước hết nghị sự về nhân tuyển của Công bộ thượng thư đi."
Khóe môi Chu Hi hơi cong cong.
Công bộ tả thị lang Hà Trọng và Phùng Duyên Thế đều do một tay hoàng đế đề bạt, lúc này câm như hến.
Công bộ hữu thị lang Lý Khiên bước lên một bước nói: "Khải tấu bệ hạ, chư công trong triều, vốn ít ai am hiểu công sự xây dựng, hiện nay Phùng Duyên Thế bị buộc trọng tội, thần và Hà thị lang cùng Phùng Duyên Thế chính là đồng liêu thân cận, bệ hạ không truy cứu đã là đại ân, thần cho rằng, Tư nông tự Trần tự khanh, có thể đương Công bộ thượng thư."
Nhiếp Huyễn ngẩng phắt đầu lên.
Chu Hi vẫn một thần sắc vân đạm phong khinh như cũ, ngay cả khóe môi cũng liễm đi mấy phần, quân tử đoan chính, ôn nhu như ngọc.
Từ Giám sát ngự sử Trương Hoài Ân và Công bộ chủ sự đang khẳng khái đứng hai bên, cho đến Công bộ thượng thư Phùng Duyên Thế đang quỳ rạp trên mặt đất nơm nớp lo sợ không dám cất đầu.
Hoàng đế siết chặt nắm tay, nheo mắt lại, cuối cùng dừng mắt trên người thừa tướng của y.
Chu Hi vẫn trước sau như một, phong tư xuất chúng, cao ngất ưu nhã, vai lưng thẳng tắp, như trúc như ngọc. Lúc này đây đang mang nét mặt trang nghiêm đứng đầu quần thần, nghe vị Ngự sử kia trần thuật.
Cứ như thể việc này không liên quan gì đến hắn vậy.
Tựa hồ là nhận ra ánh mắt của hoàng đế, còn nhàn rỗi mà cung kính khẽ hạ thấp người.
Giám sát ngự sử Lô Hoài Ân buộc tội Công bộ thượng thư Phùng Duyên Thế hai mươi tám điều trọng tội, từ tham ô, đến thu nhận hối lộ, lấy công mưu tư, từng điều từng khoản, có lý lẽ có bằng chứng, thậm chí hắn còn lôi từ trong lòng ra một phong hàm, bên trong thật sự dày, tất cả đều là tội chứng của Phùng Duyên Thế.
Cả triều văn võ im lặng lắng nghe.
Ai mà không biết Công bộ thượng thư được hoàng đế tự mình lý chính sau đó lại tự mình đề bạt, thậm chí, lúc đó hoàng đế thoát ly hậu cung, sơ chưởng triều chính, muốn xếp nhân thủ vào, còn gặp phải thế gia cản chân cản tay.
Lô Hoài Ân cứ như thế mà ngang nhiên buộc tội Phùng Duyên Thế ngay giữa triều, cũng chẳng khác gì cởi chiếc giày thối quơ qua quơ lại trước mũi hoàng đế.
Mà lời hắn nói lại vô cùng chuẩn xác, ngay cả vật chứng cũng có đủ.
Sau khi buộc tội không ngừng nghỉ xong xuôi, còn không quên quỳ rạp xuống đất, lột bỏ mũ quan của mình, cung kính nói: "Thần biết bệ hạ tín trọng Phùng Duyên Thế, chính vì như vậy, Phùng Duyên Thế khi quân phạm thượng, mới càng là tội ác tày trời! Thần xin bệ hạ, phán xử theo lẽ công bằng, vấn tội!"
Tâm trạng Nhiếp Huyễn kém đến cực điểm, cầm lấy phòng hàm được thái giám trình lên đổ hết lên long án, một mớ vật chứng thật dày nằm la liệt, y bình tĩnh sắp xếp lại mấy trang giấy kia, xem qua từng tờ, càng xem càng cảm thấy kém, hận không thể ném hết lên trên mặt Phùng Duyên Thế, còn bắt hắn phải ăn vào từng tở từng tở một.
Chỉ quát: "Còn không mau lôi Phùng Duyên Thế xuống, giao cho Tam pháp tư luận tội!"
Dừng một chút, lại hít sâu một hơi bình phục tâm tình, lại nói: "Lô khanh, bình thân đi, ái khanh cần mẫn chăm chỉ, nên hạ chỉ ca ngợi, không cần như vậy."
Lô Hoài Ân tạ ơn, mới đứng dậy, lại đội mũ quan vào.
Nhiếp Huyễn tức giận đến không muốn nói, lại nghe có thần tử bước ra bẩm tấu: "Khải tấu bệ hạ, Hộ bộ thượng thư đến nay vẫn bỏ trống, hôm nay Công bộ thượng thư lại khuyết chức, lục bộ là trụ cột triều chính, không thể vô chủ a."
Mấy thế gia nhắm vào Hộ bộ thượng thư lần lượt bước ra, trong tối ngoài sáng, úp úp mở mở muốn hoàng đế sớm định Hộ bộ thượng thư.
Nhiếp Huyễn hơi hơi mím môi, nói: "Hộ bộ thượng thư quan trọng, trước hết nghị sự về nhân tuyển của Công bộ thượng thư đi."
Khóe môi Chu Hi hơi cong cong.
Công bộ tả thị lang Hà Trọng và Phùng Duyên Thế đều do một tay hoàng đế đề bạt, lúc này câm như hến.
Công bộ hữu thị lang Lý Khiên bước lên một bước nói: "Khải tấu bệ hạ, chư công trong triều, vốn ít ai am hiểu công sự xây dựng, hiện nay Phùng Duyên Thế bị buộc trọng tội, thần và Hà thị lang cùng Phùng Duyên Thế chính là đồng liêu thân cận, bệ hạ không truy cứu đã là đại ân, thần cho rằng, Tư nông tự Trần tự khanh, có thể đương Công bộ thượng thư."
Nhiếp Huyễn ngẩng phắt đầu lên.
Chu Hi vẫn một thần sắc vân đạm phong khinh như cũ, ngay cả khóe môi cũng liễm đi mấy phần, quân tử đoan chính, ôn nhu như ngọc.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
Chương 191: 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
Chương 192: 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
Chương 193: 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
Chương 194: 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
Chương 195: 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
Chương 196: 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
Chương 197: 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
Chương 198: 198: PN 8: Nguyên đán
Không tìm thấy chương nào phù hợp