Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 277: Kiến Khang (Thượng)
Trường Đình không biết nên nói cái gì. Nàng chỉ nhìn Mông Thác, lúc hắn cho rằng nàng sẽ cảm động bổ nhào vào ngực hắn thì nàng lại buồn bực nói, “Tiền này… từ đâu tới? Có thể mua được tòa nhà ở đường cây hòe, lại ở ngay cạnh nhà của Lục gia thì không phải chỉ tiền là có thể được. Có phải Nhị ca ở Kiến Khang đã bắt đầu thay máu khắp nơi hay không? Mà quan trọng nhất là tiền này ở đâu ra? Có phải chàng tham quân lương hay không? Mà Nhị ca có biết không?”
Trường Đình tặc lưỡi một cái vì cảm thấy bản thân hỏi quá vớ vẩn, “Vô nghĩa! Hiện tại chàng mua nhà ở Kiến Khang sao Nhị ca có thể không biết! A Thác, chàng nói cho ta có phải chàng tham quân lương không? Không có việc gì, của hồi môn của ta đủ trả số ấy, chúng ta lặng lẽ bổ sung là không ai biết.”
Biểu tình thờ ơ từ lâu của Mông Thác lần đầu tiên xuất hiện vết rách, hắn gần như nghiến răng nghiến lợi nói, “Ta không tham quân lương…”
“Thế tiền ở đâu ra?!” Trường Đình lập tức suy nghĩ thật nhanh, tay cầm tờ khế đất nóng bỏng. Nếu Mông Thác tự nhiên có 300 vạn lượng bạc thì Thạch Mãnh có biết không? Thạch Mãnh có thỏa hiệp không? Có lẽ Thạch Mãnh sẽ thỏa hiệp, rốt cuộc một nam nhân tham tiền tài để mua nhà cho nữ nhân vẫn còn hơn kẻ tham thuế ruộng để tự lập môn hộ đúng không?
Trường Đình rơi vào suy tư, ai biết biểu hiện trầm mặc lo trước lo sau của nàng lại khiến lòng Mông Thác cáu tiết!
A Kiều… Mọi việc đều phải băn khoăn ánh mắt của người khác thì quá khổ sở rồi!
Muốn lại không thể nghĩ, muốn mua lại không thể mua, rõ ràng rất thích nhưng phải nghĩ xem có nên thích hay không, hoặc thích thế nào…
Lòng Mông Thác hụt hẫng, rất nhiều cảm xúc nảy lên nhưng nhìn bộ dạng Trường Đình mím môi tính toán thì mọi cảm xúc ấy đều biến thành áy náy. Hắn duỗi tay ôm nàng vào lòng nhẹ giọng nói, “Không phải ta tham quân lương, đây là tiền riêng của ta.” Mông Thác buồn bực cười nói, “Ung Châu có Nửa Đồng thành, mà Ung Châu là của ta.”
Tay Trường Đình dán lên ngực hắn cảm nhận trái tim hắn đang đập.
Mông Thác vẫn nói, lồng ngực hơi rung lên, “Dù ta tham 300 vạn lượng thì nàng cũng đừng sợ. Ta có năng lực bổ sung số tiền này, ta cao hơn nàng, vai rộng và lưng rộng hơn nàng nên có chuyện gì thì để ta tới gánh vác. Về sau bất kể ta đưa cái gì cho nàng thì nàng cứ nhận lấy là được, không cần lo lắng chuyện khác.”
Lòng Trường Đình ấm áp, lại chua xót, qua một lúc lâu nàng mới nhẹ nhàng gật gật đầu.
Chuyện Thạch gia rời đi hừng hực khí thế, các nhà dọn dẹp đồ xong thì chất lên xe ngựa. Còn ở Kính Viên lại chẳng có ai thu dọn gì, buổi tối trước khi lên đường Trường Đình kéo Mông Thác đi xem khắp nơi, sắp xếp lại chén trà nhỏ để trên giá gỗ, lại tự tay dán giấy niêm phong lên cửa lớn với ý người đi trà lạnh.
Cả trăm chiếc xe ngựa cùng binh mã mênh mông cuồn cuộn xuất phát từ nội thành Ký Châu. Trong thành U Châu và Ký Châu tình hình còn tính an ổn, đợi vừa ra khỏi địa phận Thạch gia thì thường có nhân mã mang cờ hiệu diệt trừ kẻ hại nước hại dân tiến đến quấy rầy và tập kích ban đêm. Thạch Mẫn đầu tàu gương mẫu mang quân ngăn địch, Mông Thác theo sát sau đó để xử lý, Thạch Mãnh không ở trong quân —— ít nhất Trường Đình không hề thấy ông ta lộ diện. Chắc ông ta có kế gì đó, Trường Đình cũng không lo ông ta không có kế dự phòng. Chẳng qua đêm bị tập kích nên ngày chỉ có thể tranh thủ chợp mắt, tình huống ấy khiến đám phụ nhân vốn quen sống trong nhung lụa và các vị cô nương kiều quý đều chịu không nổi. Trong lúc nhất thời đám nữ nhân nghị luận sôi nổi, vừa nói là toàn chuyện linh tinh khiến người ta càng thêm sợ hãi.
Trường Đình nghe được rất nhiều phiên bản. Ví dụ như sơn yêu gây sự, buổi tối luôn thích ra ngoài ăn người.
Rồi ví dụ như Thạch gia mang không đủ người, sớm hay muộn cũng sẽ bị đánh tan tác.
Hoặc thế đạo này không nên ra ngoài, nếu không sẽ chết như Lục gia lúc trước, đến thi thể cũng không còn, biến thành cô hồn dã quỷ.
Hai chuyện đầu tiên thì Trường Đình chỉ cười một cái và cảm thấy cũng có những nữ nhân tóc dài nhưng kiến thức ngắn. Chỉ có điều cuối cùng là khiến nàng bị chọc đúng nỗi đau. Cũng không phải quá đau chẳng qua nàng nghe đến mệt mỏi. Có thể đừng lôi Lục gia ra nữa được không? Mỗi lần nói đến “toàn quân bị diệt”, “Cả nhà bị diệt khẩu” gì gì đó là mọi người lại lấy Lục gia ra làm bằng chứng.
Có điều lời đồn cũng chỉ là lời đồn, gió thổi qua là tan, muốn truy cứu cũng không bắt được kẻ đầu sỏ. Cho nên chẳng ai ăn no rửng mỡ để ý tới chuyện thế này. Có điều một khi lời này truyền tới tai Trường Đình thì đúng là tự tìm xui xẻo, cũng có chút thiếu tinh tế.
“… Hương phấn tẩu tẩu mang từ trong nhà tới đúng là tốt.” Thạch Tuyên cười vui vẻ, tiểu cô nương 14, 15 tuổi lúc này đã bôi một lớp phấn mỏng, “Thời gian này ngủ không tốt nên phấn có thể giúp che quầng thâm, chẳng lộ gì hết.”
Thạch Tuyên dựa vào Thôi thị ở bên cạnh, thái độ thực thân mật —— rốt cuộc thì Thôi thị cũng cho phép Thạch Tuyên mang theo ba con mèo và một con chim lớn mà con bé nuôi…
Ba con mèo và một con chim cảnh là đủ tạo dựng hình tượng người chị dâu tài đức vẹn toàn. Cuộc sống của tiểu cô nương Thạch Tuyên đúng là quá tốt đẹp.
Thôi thị cười nhàn nhã, duỗi tay thân mật ôm Thạch Tuyên mà mỉm cười nói, “Nếu muội thích thì ta sẽ để mấy hộp cho muội.”
Nếu đã nói tới đây thì nàng ta cũng ngẩng đầu nhìn các cô nương và thái thái ngồi quanh đó rồi tiếp lời, “Đoạn thời gian này không yên ổn, một đường lại đây có xe ngựa ngã lại có đám người tới quấy rầy. Mọi người đều ngủ không ngon, ăn cũng không tốt. Nhưng may mà chỉ có vài ngày, khẽ cắn môi nhịn một chút là sẽ qua. Nữ quyến chúng ta còn được ở trong xe không phải hứng nắng và gió, còn nam nhân thì vẫn luôn cưỡi ngựa không được xuống. Ai khổ ai sướng chỉ liếc mắt một cái là biết, chúng ta chỉ cầu đám binh lính nơi khác đừng gây sự nữa đã là a di đà Phật rồi.”
Giọng nàng ta ôn hòa đưa ra tổng kết này sau đó lại mỉm cười nói, “Hiện giờ mỗi ngày chúng ta đều trang điểm xinh đẹp, cố gắng khỏe mạnh chính là tích công đức! Hương phấn này dùng tốt, vậy mấy chị em chúng ta cùng chia nhau. Ta nhớ rõ A Kiều thích hương bách hợp, đại cô nương thích hương hoa mai, tiểu A Ninh thích mùi rau quả, Hồ cô nương thích gỗ đàn hương, Tam nương tử cùng Ngũ nương tử một người thích bạc hà một người thích tử đằng. Đợi lát nữa ta để nha hoan tìm rồi đưa cho mọi người.”
Mọi người thích loại hương nào nàng ta đều nhớ rành mạch, Trường Đình chép chép lưỡi, Thôi thị… đúng là liều mạng.
Xe ngựa kỳ thật vẫn rất an ổn, thùng xe lớn được ba con ngựa kéo, dù đi trên sườn núi vẫn giống như đi trên đất bằng.
Trong xe có vài vị cô nương đang ngồi cùng mấy vị phu nhân. Thôi thị cũng thu xếp để mọi người tìm chút niềm vui trên quãng hành trình dài lâu này. Ừ, nữ nhân gia xây dựng tình hữu nghị dựa trên ba tình huống: thứ nhất là cùng nhau thảo luận về son phấn, thứ hai là cùng nhau nói xấu người khác, thứ ba là cùng nhau tâm sự chuyện cuộc sống. Ba chủ để này đều được lần lượt nói qua, phần son phấn đã xong thì sẽ tới phần thứ hai. Thứ tự này phải tuyệt đối tuân thủ, không thể nhảy cóc cũng không thể đi sai. Hai người có thể cùng nói với nhau ba chuyện này thì tình bạn sẽ cực kỳ kiên định giống khăn tay, xé cũng không rách.
Hiện tại thảo luận bước đầu tiên đã xong, Trường Đình tính tính thì thấy bước thứ hai chắc sắp tới rồi.
Sau khi các cô nương cảm tạ thì đều đợi người nào đó mở miệng trước. Chờ tới chờ đi cuối cùng ngoài dự kiến của mọi người, đại cô nương Thạch Uyển vốn không quá nổi bật lại mở miệng. Nàng ta nhút nhát sợ sệt, giọng kéo thật dài, “Kỳ thật biểu tẩu nên đổi hương phấn với Hồ cô nương thì tốt hơn. Gỗ đàn hương có tác dụng an thần, tránh nằm mộng. Thời gian này biểu tẩu phải ngàn vạn bảo trọng, nếu buổi tối gặp ác mộng thì đốt chút đàn hương cũng được.”
Trường Đình đột nhiên bị Thạch Uyển điểm danh thì còn chưa kịp phản ứng. Qua hồi lâu nàng mới nhẹ giọng hỏi nàng ta, “Sao ta lại gặp ác mộng?”
Trường Đình tặc lưỡi một cái vì cảm thấy bản thân hỏi quá vớ vẩn, “Vô nghĩa! Hiện tại chàng mua nhà ở Kiến Khang sao Nhị ca có thể không biết! A Thác, chàng nói cho ta có phải chàng tham quân lương không? Không có việc gì, của hồi môn của ta đủ trả số ấy, chúng ta lặng lẽ bổ sung là không ai biết.”
Biểu tình thờ ơ từ lâu của Mông Thác lần đầu tiên xuất hiện vết rách, hắn gần như nghiến răng nghiến lợi nói, “Ta không tham quân lương…”
“Thế tiền ở đâu ra?!” Trường Đình lập tức suy nghĩ thật nhanh, tay cầm tờ khế đất nóng bỏng. Nếu Mông Thác tự nhiên có 300 vạn lượng bạc thì Thạch Mãnh có biết không? Thạch Mãnh có thỏa hiệp không? Có lẽ Thạch Mãnh sẽ thỏa hiệp, rốt cuộc một nam nhân tham tiền tài để mua nhà cho nữ nhân vẫn còn hơn kẻ tham thuế ruộng để tự lập môn hộ đúng không?
Trường Đình rơi vào suy tư, ai biết biểu hiện trầm mặc lo trước lo sau của nàng lại khiến lòng Mông Thác cáu tiết!
A Kiều… Mọi việc đều phải băn khoăn ánh mắt của người khác thì quá khổ sở rồi!
Muốn lại không thể nghĩ, muốn mua lại không thể mua, rõ ràng rất thích nhưng phải nghĩ xem có nên thích hay không, hoặc thích thế nào…
Lòng Mông Thác hụt hẫng, rất nhiều cảm xúc nảy lên nhưng nhìn bộ dạng Trường Đình mím môi tính toán thì mọi cảm xúc ấy đều biến thành áy náy. Hắn duỗi tay ôm nàng vào lòng nhẹ giọng nói, “Không phải ta tham quân lương, đây là tiền riêng của ta.” Mông Thác buồn bực cười nói, “Ung Châu có Nửa Đồng thành, mà Ung Châu là của ta.”
Tay Trường Đình dán lên ngực hắn cảm nhận trái tim hắn đang đập.
Mông Thác vẫn nói, lồng ngực hơi rung lên, “Dù ta tham 300 vạn lượng thì nàng cũng đừng sợ. Ta có năng lực bổ sung số tiền này, ta cao hơn nàng, vai rộng và lưng rộng hơn nàng nên có chuyện gì thì để ta tới gánh vác. Về sau bất kể ta đưa cái gì cho nàng thì nàng cứ nhận lấy là được, không cần lo lắng chuyện khác.”
Lòng Trường Đình ấm áp, lại chua xót, qua một lúc lâu nàng mới nhẹ nhàng gật gật đầu.
Chuyện Thạch gia rời đi hừng hực khí thế, các nhà dọn dẹp đồ xong thì chất lên xe ngựa. Còn ở Kính Viên lại chẳng có ai thu dọn gì, buổi tối trước khi lên đường Trường Đình kéo Mông Thác đi xem khắp nơi, sắp xếp lại chén trà nhỏ để trên giá gỗ, lại tự tay dán giấy niêm phong lên cửa lớn với ý người đi trà lạnh.
Cả trăm chiếc xe ngựa cùng binh mã mênh mông cuồn cuộn xuất phát từ nội thành Ký Châu. Trong thành U Châu và Ký Châu tình hình còn tính an ổn, đợi vừa ra khỏi địa phận Thạch gia thì thường có nhân mã mang cờ hiệu diệt trừ kẻ hại nước hại dân tiến đến quấy rầy và tập kích ban đêm. Thạch Mẫn đầu tàu gương mẫu mang quân ngăn địch, Mông Thác theo sát sau đó để xử lý, Thạch Mãnh không ở trong quân —— ít nhất Trường Đình không hề thấy ông ta lộ diện. Chắc ông ta có kế gì đó, Trường Đình cũng không lo ông ta không có kế dự phòng. Chẳng qua đêm bị tập kích nên ngày chỉ có thể tranh thủ chợp mắt, tình huống ấy khiến đám phụ nhân vốn quen sống trong nhung lụa và các vị cô nương kiều quý đều chịu không nổi. Trong lúc nhất thời đám nữ nhân nghị luận sôi nổi, vừa nói là toàn chuyện linh tinh khiến người ta càng thêm sợ hãi.
Trường Đình nghe được rất nhiều phiên bản. Ví dụ như sơn yêu gây sự, buổi tối luôn thích ra ngoài ăn người.
Rồi ví dụ như Thạch gia mang không đủ người, sớm hay muộn cũng sẽ bị đánh tan tác.
Hoặc thế đạo này không nên ra ngoài, nếu không sẽ chết như Lục gia lúc trước, đến thi thể cũng không còn, biến thành cô hồn dã quỷ.
Hai chuyện đầu tiên thì Trường Đình chỉ cười một cái và cảm thấy cũng có những nữ nhân tóc dài nhưng kiến thức ngắn. Chỉ có điều cuối cùng là khiến nàng bị chọc đúng nỗi đau. Cũng không phải quá đau chẳng qua nàng nghe đến mệt mỏi. Có thể đừng lôi Lục gia ra nữa được không? Mỗi lần nói đến “toàn quân bị diệt”, “Cả nhà bị diệt khẩu” gì gì đó là mọi người lại lấy Lục gia ra làm bằng chứng.
Có điều lời đồn cũng chỉ là lời đồn, gió thổi qua là tan, muốn truy cứu cũng không bắt được kẻ đầu sỏ. Cho nên chẳng ai ăn no rửng mỡ để ý tới chuyện thế này. Có điều một khi lời này truyền tới tai Trường Đình thì đúng là tự tìm xui xẻo, cũng có chút thiếu tinh tế.
“… Hương phấn tẩu tẩu mang từ trong nhà tới đúng là tốt.” Thạch Tuyên cười vui vẻ, tiểu cô nương 14, 15 tuổi lúc này đã bôi một lớp phấn mỏng, “Thời gian này ngủ không tốt nên phấn có thể giúp che quầng thâm, chẳng lộ gì hết.”
Thạch Tuyên dựa vào Thôi thị ở bên cạnh, thái độ thực thân mật —— rốt cuộc thì Thôi thị cũng cho phép Thạch Tuyên mang theo ba con mèo và một con chim lớn mà con bé nuôi…
Ba con mèo và một con chim cảnh là đủ tạo dựng hình tượng người chị dâu tài đức vẹn toàn. Cuộc sống của tiểu cô nương Thạch Tuyên đúng là quá tốt đẹp.
Thôi thị cười nhàn nhã, duỗi tay thân mật ôm Thạch Tuyên mà mỉm cười nói, “Nếu muội thích thì ta sẽ để mấy hộp cho muội.”
Nếu đã nói tới đây thì nàng ta cũng ngẩng đầu nhìn các cô nương và thái thái ngồi quanh đó rồi tiếp lời, “Đoạn thời gian này không yên ổn, một đường lại đây có xe ngựa ngã lại có đám người tới quấy rầy. Mọi người đều ngủ không ngon, ăn cũng không tốt. Nhưng may mà chỉ có vài ngày, khẽ cắn môi nhịn một chút là sẽ qua. Nữ quyến chúng ta còn được ở trong xe không phải hứng nắng và gió, còn nam nhân thì vẫn luôn cưỡi ngựa không được xuống. Ai khổ ai sướng chỉ liếc mắt một cái là biết, chúng ta chỉ cầu đám binh lính nơi khác đừng gây sự nữa đã là a di đà Phật rồi.”
Giọng nàng ta ôn hòa đưa ra tổng kết này sau đó lại mỉm cười nói, “Hiện giờ mỗi ngày chúng ta đều trang điểm xinh đẹp, cố gắng khỏe mạnh chính là tích công đức! Hương phấn này dùng tốt, vậy mấy chị em chúng ta cùng chia nhau. Ta nhớ rõ A Kiều thích hương bách hợp, đại cô nương thích hương hoa mai, tiểu A Ninh thích mùi rau quả, Hồ cô nương thích gỗ đàn hương, Tam nương tử cùng Ngũ nương tử một người thích bạc hà một người thích tử đằng. Đợi lát nữa ta để nha hoan tìm rồi đưa cho mọi người.”
Mọi người thích loại hương nào nàng ta đều nhớ rành mạch, Trường Đình chép chép lưỡi, Thôi thị… đúng là liều mạng.
Xe ngựa kỳ thật vẫn rất an ổn, thùng xe lớn được ba con ngựa kéo, dù đi trên sườn núi vẫn giống như đi trên đất bằng.
Trong xe có vài vị cô nương đang ngồi cùng mấy vị phu nhân. Thôi thị cũng thu xếp để mọi người tìm chút niềm vui trên quãng hành trình dài lâu này. Ừ, nữ nhân gia xây dựng tình hữu nghị dựa trên ba tình huống: thứ nhất là cùng nhau thảo luận về son phấn, thứ hai là cùng nhau nói xấu người khác, thứ ba là cùng nhau tâm sự chuyện cuộc sống. Ba chủ để này đều được lần lượt nói qua, phần son phấn đã xong thì sẽ tới phần thứ hai. Thứ tự này phải tuyệt đối tuân thủ, không thể nhảy cóc cũng không thể đi sai. Hai người có thể cùng nói với nhau ba chuyện này thì tình bạn sẽ cực kỳ kiên định giống khăn tay, xé cũng không rách.
Hiện tại thảo luận bước đầu tiên đã xong, Trường Đình tính tính thì thấy bước thứ hai chắc sắp tới rồi.
Sau khi các cô nương cảm tạ thì đều đợi người nào đó mở miệng trước. Chờ tới chờ đi cuối cùng ngoài dự kiến của mọi người, đại cô nương Thạch Uyển vốn không quá nổi bật lại mở miệng. Nàng ta nhút nhát sợ sệt, giọng kéo thật dài, “Kỳ thật biểu tẩu nên đổi hương phấn với Hồ cô nương thì tốt hơn. Gỗ đàn hương có tác dụng an thần, tránh nằm mộng. Thời gian này biểu tẩu phải ngàn vạn bảo trọng, nếu buổi tối gặp ác mộng thì đốt chút đàn hương cũng được.”
Trường Đình đột nhiên bị Thạch Uyển điểm danh thì còn chưa kịp phản ứng. Qua hồi lâu nàng mới nhẹ giọng hỏi nàng ta, “Sao ta lại gặp ác mộng?”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: 1: Gió Cát
Chương 2: 2: 2: Dịch Thành Thượng
Chương 3: 3: 3: Dịch Thành Trung
Chương 4: 4: 4: Dịch Thành Hạ
Chương 5: 5: 5: Đêm Tối
Chương 6: 6: 6: Nửa Đêm
Chương 7: 7: 7: Thạch Mãnh Thượng
Chương 8: 8: 8: Thạch Mãnh Trung
Chương 9: 9: 9: Thạch Mãnh Hạ
Chương 10: 10: 10: Đánh Cờ Thượng
Chương 11: 11: 11: Đánh Cờ Trung
Chương 12: 12: 12: Đánh Cờ Hạ
Chương 13: 13: 13: Chợ Đêm Thượng
Chương 14: 14: 14: Chợ Đêm Trung
Chương 15: 15: 15: Chợ Đêm Hạ
Chương 16: 16: 16: Trà Hoa Quế Thượng
Chương 17: 17: 17: Trà Hoa Quế Trung
Chương 18: 18: 18: Trà Hoa Quế Hạ
Chương 19: 19: 19: Hôn Ước Thượng
Chương 20: 20: 20: Hôn Ước Trung
Chương 21: 21: 21: Hôn Ước Hạ
Chương 22: 22: 22: Từ Biệt
Chương 23: 23: 23: Tuyết Đầu Mùa Thượng
Chương 24: 24: 24: Tuyết Đầu Mùa Trung
Chương 25: 25: 25: Tuyết Đầu Mùa Hạ
Chương 26: 26: 26: Chạy Trốn Thượng
Chương 27: 27: 27: Chạy Trốn Trung
Chương 28: 28: 28: Chạy Trốn Hạ
Chương 29: 29: 29: Sinh Tồn Thượng
Chương 30: 30: 30: Sinh Tồn Trung
Chương 31: 31: 31: Sinh Tồn Hạ
Chương 32: 32: 32: Hướng Bắc Thượng
Chương 33: 33: 33: Hướng Bắc Trung
Chương 34: 34: 34: Hướng Bắc Hạ
Chương 35: 35: 35: Vào Đời Thượng
Chương 36: 36: 36: Vào Đời Trung
Chương 37: 37: 37: Vào Đời Hạ
Chương 38: 38: 38: Nước Mắt
Chương 39: 39: 39: Đường Xa
Chương 40: 40: 40: Lòng Người Thượng
Chương 41: 41: 41: Lòng Người Trung
Chương 42: 42: 42: Lòng Người Hạ
Chương 43: 43: 43: Khó Dò Thượng
Chương 44: 44: 44: Khó Dò Trung
Chương 45: 45: 45: Khó Dò Hạ
Chương 46: 46: 46: Dược Thượng
Chương 47: 47: 47: Dược Trung
Chương 48: 48: 48: Dược Hạ
Chương 49: 49: 49: Đồng Hành Thượng
Chương 50: 50: 50: Đồng Hành Trung
Chương 51: 51: 51: Đồng Hành Hạ
Chương 52: 52: 52: Hổ Khẩu Thượng
Chương 53: 53: 53: Hổ Khẩu Trung
Chương 54: 54: 54: Hổ Khẩu Hạ
Chương 55: 55: 55: Sinh Tồn Thượng
Chương 56: 56: 56: Sinh Tồn Trung
Chương 57: 57: 57: Sinh Tồn Hạ
Chương 58: 58: 58: Máu Thượng
Chương 59: 59: 59: Máu Hạ
Chương 60: 60: 60: Đường Cũ Thượng
Chương 61: 61: 61: Đường Cũ Trung
Chương 62: 62: 62: Đường Cũ Hạ
Chương 63: 63: 63: U Châu Thượng
Chương 64: 64: 64: U Châu Trung
Chương 65: 65: 65: U Châu Hạ
Chương 66: 66: 66: Tập Kích Ban Đêm Thượng
Chương 67: 67: 67: Tập Kích Ban Đêm Hạ
Chương 68: 68: 68: Cảm Tạ
Chương 69: 69: 69: Báo Tang Thượng
Chương 70: 70: 70: Báo Tang Hạ
Chương 71: 71: 71: Ra Khỏi Thành Thượng
Chương 72: 72: 72: Ra Khỏi Thành Hạ
Chương 73: 73: 73: Lửa Trại
Chương 74: 74: 74: Trò Chuyện Ban Đêm
Chương 75: 75: 75: Gặp Lại Thượng
Chương 76: 76: 76: Gặp Lại Hạ
Chương 77: 77: 77: Lời Nói Sắc Bén Thượng
Chương 78: 78: 78: Lời Nói Sắc Bén Hạ
Chương 79: 79: 79: Thư
Chương 80: 80: 80: Ngày Mồng Tám Tháng Chạp Thượng
Chương 81: 81: 81: Ngày Mồng Tám Tháng Chạp Hạ
Chương 82: 82: 82: Tổ Mẫu Thượng
Chương 83: 83: 83: Tổ Mẫu Trung
Chương 84: 84: 84: Tổ Mẫu Hạ
Chương 85: 85: 85: Trò Khôi Hài
Chương 86: 86: 86: Khoảng Cách
Chương 87: 87: 87: Đường Về Thượng
Chương 88: 88: 88: Đường Về Trung
Chương 89: 89: 89: Đường Về Hạ
Chương 90: 90: 90: Diễn
Chương 91: 91: 91: Tìm Tòi Thượng
Chương 93: 92-93: Tìm Tòi Trung+Hạ
Chương 95: 94-95
Chương 96: 96: 96: Tới Thăm Hạ
Chương 98: 97-98
Chương 99: 99: 99: Tam Thăm Hạ
Chương 100: 100: 100: Đánh Tan Thượng
Chương 101: 101: 101: Đánh Tan Hạ
Chương 102: 102: 102: Gặp Lại Thượng
Chương 103: 103: 103: Gặp Lại Trung
Chương 104: 104-105
Chương 106: 106: 106: Ăn Miếng Trả Miếng Thượng
Chương 107: 107: 107: Ăn Miếng Trả Miếng Hạ
Chương 108: 108: 108: Một Đòn Đã Trúng
Chương 109: 109: 109: Hậu Sự Thượng
Chương 110: 110: 110: Hậu Sự Hạ
Chương 111: 111-112
Chương 113: 113: 113: Dự Châu Thượng
Chương 114: 114: 114: Dự Châu Hạ
Chương 115: 115: 115: Lục Phân
Chương 116: 116: 116: Dạ Yến
Chương 117: 117-118
Chương 119: 119: 119: Nhiễu Loạn
Chương 120: 120: 120: Trù Sơn Thượng
Chương 121: 121: 121: Trù Sơn Trung
Chương 122: 122: 122: Trù Sơn Hạ
Chương 123: 123: 123: Đường Về Thượng
Chương 124: 124: 124: Đường Về Trung
Chương 125: 125: 125: Đường Về Hạ
Chương 126: 126: Chuyện Xưa (Thượng)
Chương 127: 127: Chuyện Xưa (Trung)
Chương 128: 128: Chuyện Xưa (Hạ)
Chương 129: 129: Se Lạnh (Thượng)
Chương 130: 130: Se Lạnh (Trung)
Chương 131: 131: Se Lạnh (Hạ)
Chương 132: 132: Rượu Mời
Chương 133: 133: Hàn Huyên Lúc Nửa Đêm
Chương 134: 134: Nhân Quả
Chương 135: 135: Phía Sau Lưng (Thượng)
Chương 136: 136: Phía Sau Lưng (Hạ)
Chương 137: 137: Mặt Trời Mới Mọc
Chương 138: 138: Loạn (Thượng)
Chương 139: 139: Loạn (Trung)
Chương 140: 140: Loạn (Hạ)
Chương 141: 141: Tang Sự (Thượng)
Chương 142: 142: Tang Sự (Trung)
Chương 143: 143: Tang Sự (Hạ)
Chương 144: 144: Quay Lại
Chương 145: 145: Danh Lợi Khách (Thượng)
Chương 146: 146: Danh Lợi Khách (Trung)
Chương 147: 147: Danh Lợi Khách (Hạ)
Chương 148: 148: Kim Phật
Chương 149: 149: Hạ Sẽ
Chương 150: 150: Ấp Ủ (Thượng)
Chương 151: 151: Ấp Ủ (Trung)
Chương 152: 152: Ấp Ủ (Hạ)
Chương 153: 153: Phá Quân (Thượng)
Chương 154: 154: Phá Quân (Trung)
Chương 155: 155: Phá Quân (Hạ)
Chương 156: 156: Thanh Tước Kỳ
Chương 157: 157: Anh Trai
Chương 158: 158: Sáng Sớm (Thượng)
Chương 159: 159: Sáng Sớm (Hạ)
Chương 160: 160: Khóc Tang (Thượng)
Chương 161: 161: Khóc Tang (Hạ)
Chương 162: 162: Giữa Mùa Thu
Chương 163: 163: Giữa Mùa Thu (Hạ)
Chương 164: 164: Lối Rẽ
Chương 165: 165: Lối Rẽ (Hạ)
Chương 166: 166: Khách Tới
Chương 167: 167: Khách Tới (Hạ)
Chương 168: 168: Sấm Sét (Thượng)
Chương 169: 169: Sấm Sét (Trung)
Chương 170: 170: Sấm Sét (Hạ)
Chương 171: 171: Mưa To
Chương 172: 172: Đại Loạn (Thượng)
Chương 173: 173: Đại Loạn (Trung)
Chương 174: 174: Đại Loạn (Hạ)
Chương 175: 175: Thảo Phạt (Thượng)
Chương 176: 176: Thảo Phạt (Trung)
Chương 177: 177: Thảo Phạt (Hạ)
Chương 178: 178: Trừ Phục (Thượng)
Chương 179: 179: Trừ Phục (Trung)
Chương 180: 180: Trừ Phục (Hạ)
Chương 181: 181: Song Hỉ (Thượng)
Chương 182: 182: Song Hỉ (Trung)
Chương 183: 183: Song Hỉ (Hạ)
Chương 184: 184: Cơm Chín (Thượng)
Chương 185: 185: Cơm Chín (Trung)
Chương 186: 186: Cơm Chín (Hạ)
Chương 187: 187: Nghị Định (Thượng)
Chương 188: 188: Nghị Định (Trung)
Chương 189: 189: Nghị Định (Hạ)
Chương 190: 190: An Bình (Thượng)
Chương 191: 191: An Bình (Hạ)
Chương 192: 192: Tiếng Gió (Thượng)
Chương 193: 193: Tiếng Gió (Trung)
Chương 194: 194: Tiếng Gió (Hạ)
Chương 195: 195: Xấu Xa (Thượng)
Chương 196: 196: Xấu Xa (Trung)
Chương 197: 197: Xấu Xa (Hạ)
Chương 198: 198: Lang Quân
Chương 199: 199: Đính Thân (Thượng)
Chương 200: 200: Đính Thân (Trung)
Chương 201: 201: Nghị Thân (Hạ)
Chương 202: 202: Định Thân (Thượng)
Chương 203: 203: Định Thân (Trung)
Chương 204: 204: Định Thân (Hạ)
Chương 205: 205: Trong Nhà Có Quỷ
Chương 206: 206: Hôn Phối
Chương 207: 207: Ăn Nói Khéo Léo
Chương 208: 208: Lưỡi Không Xương
Chương 209: 209: Đại Hỉ
Chương 210: 210: Ân Ái
Chương 211: 211: Động Phòng (Thượng + Trung)
Chương 212: 212: Động Phòng (Hạ)
Chương 213: 213: Trường Khánh
Chương 214: 214: Uống Độc
Chương 215: 215: Liên Lụy
Chương 216: 216: Liên Lụy (Trung)
Chương 217: 217: Liên Lụy (Hạ)
Chương 218: 218: Đi Xa
Chương 219: 219: Xuất Chinh (Thượng)
Chương 220: 220: Xuất Chinh (Trung)
Chương 221: 221: Xuất Chinh (Hạ)
Chương 222: 222: Tập Kích Ban Đêm
Chương 223: 223: Trở Về
Chương 224: 224: Máu
Chương 225: 225: Thân Cận (Thượng)
Chương 226: 226: Thân Cận (Trung)
Chương 227: 227: Thân Cận (Hạ)
Chương 228: 228: Thành Thân
Chương 229: 229: Thành Thân (Hạ)
Chương 230: 230: Động Phòng (Thượng)
Chương 231: 231: Động Phòng (Hạ)
Chương 232: 232: Tiếp Chỉ
Chương 233: 233: Gặp Khách
Chương 234: 234: Tranh Chấp
Chương 235: 235: Tranh Chấp (Hạ)
Chương 236: 236: Tân Gia
Chương 237: 237: Chuyện Xưa
Chương 238: 238: Cục Diện Bế Tắc (Thượng)
Chương 239: 239: Cục Diện Bế Tắc (Hạ)
Chương 240: 240: Đánh Cờ (Thượng)
Chương 241: 241: Đánh Cờ (Hạ)
Chương 242: 242: Thành Trống
Chương 243: 243: Rút Củi Dưới Đáy Nồi
Chương 244: 244: Ngoài Ý Muốn (Thượng)
Chương 245: 245: Ngoài Ý Muốn (Hạ)
Chương 246: 246: Bẫy Trong Bẫy
Chương 247: 247: Chiến Thắng Trở Về (Thượng)
Chương 248: 248: Chiến Thắng Trở Về (Hạ)
Chương 249: 249: Mất Tích (Thượng)
Chương 250: 250: Mất Tích (Hạ)
Chương 251: 251: Khốn Cảnh
Chương 252: 252: Vây Khốn
Chương 253: 253: Trở Về
Chương 254: 254: Lập Trường
Chương 255: 255: Hỗn Chiến (Thượng)
Chương 256: 256: Hỗn Chiến (Hạ)
Chương 257: 257: Đắc Thủ (Thượng)
Chương 258: 258: Đắc Thủ (Hạ)
Chương 259: 259: Khó Xử (Thượng)
Chương 260: 260: Khó Xử (Hạ)
Chương 261: 261: Gặp Mặt
Chương 262: 262: Mờ Mịt
Chương 263: 263: Phẫn Nộ
Chương 264: 264: Dao Động (Thượng)
Chương 265: 265: Dao Động (Hạ)
Chương 266: 266: Nhanh Chóng (Thượng)
Chương 267: 267: Nhanh Chóng (Hạ)
Chương 268: 268: Chuẩn Bị Gả (Thượng)
Chương 269: 269: Chuẩn Bị Gả (Hạ)
Chương 270: 270: A Nghê
Chương 271: 271: Chị Em Dâu
Chương 272: 272: Cao Minh
Chương 273: 273: Manh Mối (Thượng)
Chương 274: 274: Manh Mối (Hạ)
Chương 275: 275: Gợn Sóng (Thượng)
Chương 276: 276: Gợn Sóng (Hạ)
Chương 277: 277: Kiến Khang (Thượng)
Chương 278: 278: Kiến Khang (Hạ)
Chương 279: 279: Gây Sự (Thượng)
Chương 280: 280: Gây Sự (Hạ)
Chương 281: 281: Cấu Kết (Thượng)
Chương 282: 282: Cấu Kết (Hạ)
Chương 283: 283: Hoài Nghi
Chương 284: 284: Thương Vong
Chương 285: 285: Chốn Cũ
Chương 286: 286: Khách Không Mời Mà Tới
Chương 287: 287: Giao Dịch (Thượng)
Chương 288: 288: Giao Dịch (Hạ)
Chương 289: 289: Nhân Vật (Thượng)
Chương 290: 290: Nhân Vật (Hạ)
Chương 291: 291: Bão Táp (Thượng)
Chương 292: 292: Bão Táp (Hạ)
Chương 293: 293: Đặt Bẫy (Thượng)
Chương 294: 294: Đặt Bẫy (Hạ)
Chương 295: 295: Tuồng (Thượng)
Chương 296: 296: Tuồng (Hạ)
Chương 297: 297: Bắt Đầu Diễn
Chương 298: 298: Thu Lưới (Thượng)
Chương 299: 299: Thu Lưới (Hạ)
Chương 300: 300: Lời Nói Thật (Thượng)
Chương 301: 301: Lời Nói Thật (Hạ)
Chương 302: 302: Nương (Thượng)
Chương 303: 303: Nương (Hạ)
Chương 304: 304: Trở Về
Chương 305: 305: Tâm Cơ
Chương 306: 306: Tâm Kế
Chương 307: 307: Lấy Hay Bỏ
Chương 308: 308: Bỏ Được
Chương 309: 309: Chân Tướng
Chương 310: 310: Rõ Ràng
Chương 311: 311: Thành Thù
Chương 312: 312: Ngoài Ý Muốn
Chương 313: 313: Ác Chiến
Chương 314: 314: Trường Anh
Chương 315: 315: Anh Em
Chương 316: 316: Tin Tử Trận
Chương 317: 317: Phản (Thượng)
Chương 318: 318: Phản (Hạ)
Chương 319: 319: Tiệc Xuân (Thượng)
Chương 320: 320: Tiệc Xuân (Hạ)
Chương 321: 321: Bức Thoái Vị (Thượng)
Chương 322: 322: Bức Thoái Vị (Trung)
Chương 323: 323: Bức Thoái Vị (Hạ)
Chương 324: 324: Dư Chấn
Chương 325: 325: Kết Thúc
Không tìm thấy chương nào phù hợp