Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 243: Rút Củi Dưới Đáy Nồi
Trường Đình cong môi nhưng chẳng cười nổi. Đúng vậy, trong thế cục này bọn họ chẳng thể nào truyền tin cho Mông Thác bởi vì một khi tin đó bị người ta chặn lại thì cục này sẽ thất bại trong gang tấc. Ngoại trừ nhìn thấu ý đồ của Phù Kê thì bọn họ cần đến năng lực của Thạch Khoát, sự nhạy bén của Mông Thác, thậm chí cả sức quan sát và sự linh hoạt của hai kẻ hiện tại không biết đang ở đâu là Thạch Mãnh và Thạch Mẫn… Mọi mặt cần phải chu đáo, nam nhân Thạch gia cần có sự nhạy bén mà cảm nhận khác thường. Có như vậy bọn họ mới có thể thoát thân, đồng thời lặng lẽ hố Phù Kê một phen.
Trường Đình thở dài, nhẹ giọng nói, “Nếu như ta là Thạch Mẫn thì ta sẽ không vội vàng trở về.”
Thạch Mãnh và Thạch Mẫn càng lâu về Ký Châu thì Thạch Khoát và Mông Thác càng khó có cơ hội thắng. Thời gian kéo dài thì dù ngụy trang có giỏi cũng sẽ chậm rãi lộ dấu vết —— ví dụ như đội ngũ Hoàng tham tướng mang theo sẽ không giấu kín được mãi. Nhiều người như thế, mỗi ngày đều phải có người vận chuyển, thu mua lương thực và tiếp viện chứ? Mà có người thì sẽ có dấu vết, có dất vết thì sẽ bị chó săn phát hiện.
Nếu Trường Đình là Thạch Mẫn… đứng ở lập trường của hắn thì đại khái nàng sẽ không trở về Ký Châu sớm. Thạch Mẫn chỉ cần kéo một chút là có thể giải quyết được kiêng kị lớn nhất trong lòng từ trước tới giờ. Dù cái giá phải trả có lẽ là mất một tòa thành thì cũng có thể chấp nhận được. Dùng một tòa thành để đổi lấy việc tiêu diệt một kình địch vậy cũng không lỗ. Huống chi trong việc này hắn chẳng cần làm gì, chỉ cần lẳng lặng chờ là được, cũng chẳng cần chính tay đâm anh em ruột, không thấy máu, thậm chí không cần trả giá một binh một tốt là có thể khiến Thạch Khoát hoặc Mông Thác chết không có chỗ chôn.
Nụ cười của Trương Lê lập tức tắt, trong cuộc chơi này còn ai để ý huyết thống tình thân nữa?
“Thạch Mẫn…” Trương Lê trầm giọng, phải, bọn họ luôn không tính tới biến số này. Thứ nhất là vì cái này liên quan tới tồn vong của Thạch gia, thứ hai bản thân hắn cảm thấy Thạch Mẫn nhìn qua cũng không giống một kẻ bỏ đá xuống giếng. Một phần vì hắn không có năng lực ấy, hắn là người có được đầu óc có thể nghĩ ra chuyện đó sao? Trương Lê cảm thấy hoài nghi sâu sắc, tay chống lên tường thành cổ kính, giọng trầm trầm, “Chỉ hy vọng bên cạnh hắn không có mưu sĩ phụ tá có lòng gian tà. Có vài chủ tử không xấu nhưng phụ tá lại khuyến khích họ làm vài chuyện ngu xuẩn.”
Nghe phụ tá nói xấu những phụ tá khác thế là Trường Đình cười và xách váy đi xuống vọng lâu. Nàng nghĩ nghĩ sau đó đột nhiên hỏi, “Trương tiên sinh, ngài nói mưu sĩ mới bên cạnh Phù Kê hẳn là một nhân vật cực kỳ lợi hại đúng không? Phụ tá, mưu sĩ hiện giờ tuy rất nhiều nhưng người thực sự có bản lĩnh cũng chỉ có vài người, hẳn ngài cũng quen chứ? Cho dù không quen thì có lẽ hẳn cũng đã nghe qua chăng?”
Trương Lê lắc đầu, “Văn sĩ bắc địa từ trước tới giờ luôn suy tàn, lúc trước ở Ung Châu, bên cạnh Ích Vương chỉ có ba, bốn mưu sĩ có tài. Mà toàn bộ bắc địa cũng chỉ có tổng cộng 10 người được coi là phụ tá. Dưới trướng Ký Châu Thạch Mãnh cũng không có người nào, mà U Châu Chu Thông Lệnh cũng chỉ có một hai người, còn lại đều ở Bình thành Lục gia. (Hãy đọc truyện này tại trang Rừng Hổ Phách) Nếu như lúc trước có mưu sĩ lợi hại như thế thì ta nhất định sẽ biết. Có lẽ đây là nhân tài ở thành Kiến Khang, chẳng qua hiện tại mới đầu nhập dưới trướng Ích Vương.”
Kiến Khang là cố đô, có rất nhiều người tài ba không kịp chạy. Trong thế đạo này, để kiếm bát cơm ăn có lẽ nhiều người cũng chẳng quan tâm tới điểm mấu chốt và tình cảm nữa.
Trường Đình rũ mi gật đầu nhẹ giọng nói, “Người như vậy sẽ không tự nhiên xuất thế, tinh tế tìm hiểu hẳn có thể tra được lai lịch.”
Trương Lê gật đầu nhẹ giọng đáp.
Hoàng tham tướng mang binh ra khỏi thành, vừa ra ngoài thì trong thành Ký Châu lập tức trống rỗng, chẳng còn binh sĩ tới lui, binh tướng tuần tra ban đêm cũng không có. May mà Thạch Mãnh thống trị Ký Châu đã hơn 10 năm, tuy còn chưa đạt được trình độ ban đêm mọi nhà không cần đóng cửa, của rơi trên đường không ai nhặt nhưng cũng xấp xỉ như thế. Dù không có người trấn thủ thì cả tòa thành trì tạm thời không có biến hóa bên trong. Thạch Khoát vẫn không ra khỏi cửa như cũ, trên mặt Dữu thị cũng không có biểu hiện gì nhưng Trường Đình cực kỳ rõ ràng bà ta chưa thể an tâm. Bà ta vừa lo lắng con trai lại không bỏ được cháu trai, vì thế bà ta gióng trống khua chiêng mà triệu Thạch Sấm về.
Thiếu niên lang ngày ngày tuần tra bên ngoài, Trường Đình thì vẫn luôn nghẹn một hơi mà đợi. Nàng chờ Phù Kê đến tột cùng chọn bên nào, trận đánh cuộc này bọn họ hoặc là thua hết hoặc là đại thắng.
Nghĩ tới nghĩ lui thì Thạch Tuyên và Hồ Ngọc Nương xem như hai người nhàn nhã nhất Thạch gia đại trạch lúc này.
“… Nương luôn không cho ta thế này, thế kia… Ta nhớ rõ mùa hè các ca ca đều có thể đi bơi, chỉ có ta không được. Ta hỏi nương thì nương nói sau này ta sẽ hiểu. Nhưng hiện tại ta vẫn không hiểu.” Thạch Tuyên nhún nhún vai, dựa vào trên giường ấm mà nói xấu mẹ mình với Hồ Ngọc Nương. Nghĩ nghĩ rồi con nhóc lại lập tức hưng phấn, thẳng eo dán qua chỗ Ngọc Nương mà xem xét, mặt mày hớn hở nói, “Thế nào!? Nếu không chờ đến giữa hè hai ta đến bên ngoài bơi nhé? Ngươi là cô nương, ta cũng là cô nương, đến lúc đó ta để người vây tường cao, không ai nhìn thấy gì!”
Thiếu niên không biết vị ưu sầu.
Trường Đình nhìn Thạch Tuyên, nàng cũng hy vọng A Ninh có thể giống Thạch Tuyên, vô ưu vô lự, nhưng đứa nhỏ chết tiệt kia không biết là học ai mà suốt ngày thở ngắn than dài. Con nhóc ấy còn học cả tâm cơ và mưu mô nữa chứ. Nhưng suy cho cùng thì giống A Ninh cũng tốt. Rốt cuộc thì hiện tại Thạch gia phong vân biến đổi, mà Thạch Tuyên thì vẫn không biết gì, còn mải nghĩ tới chuyện mùa hè đi bơi lội…
Trường Đình thở dài, nhẹ giọng nói, “Nếu như ta là Thạch Mẫn thì ta sẽ không vội vàng trở về.”
Thạch Mãnh và Thạch Mẫn càng lâu về Ký Châu thì Thạch Khoát và Mông Thác càng khó có cơ hội thắng. Thời gian kéo dài thì dù ngụy trang có giỏi cũng sẽ chậm rãi lộ dấu vết —— ví dụ như đội ngũ Hoàng tham tướng mang theo sẽ không giấu kín được mãi. Nhiều người như thế, mỗi ngày đều phải có người vận chuyển, thu mua lương thực và tiếp viện chứ? Mà có người thì sẽ có dấu vết, có dất vết thì sẽ bị chó săn phát hiện.
Nếu Trường Đình là Thạch Mẫn… đứng ở lập trường của hắn thì đại khái nàng sẽ không trở về Ký Châu sớm. Thạch Mẫn chỉ cần kéo một chút là có thể giải quyết được kiêng kị lớn nhất trong lòng từ trước tới giờ. Dù cái giá phải trả có lẽ là mất một tòa thành thì cũng có thể chấp nhận được. Dùng một tòa thành để đổi lấy việc tiêu diệt một kình địch vậy cũng không lỗ. Huống chi trong việc này hắn chẳng cần làm gì, chỉ cần lẳng lặng chờ là được, cũng chẳng cần chính tay đâm anh em ruột, không thấy máu, thậm chí không cần trả giá một binh một tốt là có thể khiến Thạch Khoát hoặc Mông Thác chết không có chỗ chôn.
Nụ cười của Trương Lê lập tức tắt, trong cuộc chơi này còn ai để ý huyết thống tình thân nữa?
“Thạch Mẫn…” Trương Lê trầm giọng, phải, bọn họ luôn không tính tới biến số này. Thứ nhất là vì cái này liên quan tới tồn vong của Thạch gia, thứ hai bản thân hắn cảm thấy Thạch Mẫn nhìn qua cũng không giống một kẻ bỏ đá xuống giếng. Một phần vì hắn không có năng lực ấy, hắn là người có được đầu óc có thể nghĩ ra chuyện đó sao? Trương Lê cảm thấy hoài nghi sâu sắc, tay chống lên tường thành cổ kính, giọng trầm trầm, “Chỉ hy vọng bên cạnh hắn không có mưu sĩ phụ tá có lòng gian tà. Có vài chủ tử không xấu nhưng phụ tá lại khuyến khích họ làm vài chuyện ngu xuẩn.”
Nghe phụ tá nói xấu những phụ tá khác thế là Trường Đình cười và xách váy đi xuống vọng lâu. Nàng nghĩ nghĩ sau đó đột nhiên hỏi, “Trương tiên sinh, ngài nói mưu sĩ mới bên cạnh Phù Kê hẳn là một nhân vật cực kỳ lợi hại đúng không? Phụ tá, mưu sĩ hiện giờ tuy rất nhiều nhưng người thực sự có bản lĩnh cũng chỉ có vài người, hẳn ngài cũng quen chứ? Cho dù không quen thì có lẽ hẳn cũng đã nghe qua chăng?”
Trương Lê lắc đầu, “Văn sĩ bắc địa từ trước tới giờ luôn suy tàn, lúc trước ở Ung Châu, bên cạnh Ích Vương chỉ có ba, bốn mưu sĩ có tài. Mà toàn bộ bắc địa cũng chỉ có tổng cộng 10 người được coi là phụ tá. Dưới trướng Ký Châu Thạch Mãnh cũng không có người nào, mà U Châu Chu Thông Lệnh cũng chỉ có một hai người, còn lại đều ở Bình thành Lục gia. (Hãy đọc truyện này tại trang Rừng Hổ Phách) Nếu như lúc trước có mưu sĩ lợi hại như thế thì ta nhất định sẽ biết. Có lẽ đây là nhân tài ở thành Kiến Khang, chẳng qua hiện tại mới đầu nhập dưới trướng Ích Vương.”
Kiến Khang là cố đô, có rất nhiều người tài ba không kịp chạy. Trong thế đạo này, để kiếm bát cơm ăn có lẽ nhiều người cũng chẳng quan tâm tới điểm mấu chốt và tình cảm nữa.
Trường Đình rũ mi gật đầu nhẹ giọng nói, “Người như vậy sẽ không tự nhiên xuất thế, tinh tế tìm hiểu hẳn có thể tra được lai lịch.”
Trương Lê gật đầu nhẹ giọng đáp.
Hoàng tham tướng mang binh ra khỏi thành, vừa ra ngoài thì trong thành Ký Châu lập tức trống rỗng, chẳng còn binh sĩ tới lui, binh tướng tuần tra ban đêm cũng không có. May mà Thạch Mãnh thống trị Ký Châu đã hơn 10 năm, tuy còn chưa đạt được trình độ ban đêm mọi nhà không cần đóng cửa, của rơi trên đường không ai nhặt nhưng cũng xấp xỉ như thế. Dù không có người trấn thủ thì cả tòa thành trì tạm thời không có biến hóa bên trong. Thạch Khoát vẫn không ra khỏi cửa như cũ, trên mặt Dữu thị cũng không có biểu hiện gì nhưng Trường Đình cực kỳ rõ ràng bà ta chưa thể an tâm. Bà ta vừa lo lắng con trai lại không bỏ được cháu trai, vì thế bà ta gióng trống khua chiêng mà triệu Thạch Sấm về.
Thiếu niên lang ngày ngày tuần tra bên ngoài, Trường Đình thì vẫn luôn nghẹn một hơi mà đợi. Nàng chờ Phù Kê đến tột cùng chọn bên nào, trận đánh cuộc này bọn họ hoặc là thua hết hoặc là đại thắng.
Nghĩ tới nghĩ lui thì Thạch Tuyên và Hồ Ngọc Nương xem như hai người nhàn nhã nhất Thạch gia đại trạch lúc này.
“… Nương luôn không cho ta thế này, thế kia… Ta nhớ rõ mùa hè các ca ca đều có thể đi bơi, chỉ có ta không được. Ta hỏi nương thì nương nói sau này ta sẽ hiểu. Nhưng hiện tại ta vẫn không hiểu.” Thạch Tuyên nhún nhún vai, dựa vào trên giường ấm mà nói xấu mẹ mình với Hồ Ngọc Nương. Nghĩ nghĩ rồi con nhóc lại lập tức hưng phấn, thẳng eo dán qua chỗ Ngọc Nương mà xem xét, mặt mày hớn hở nói, “Thế nào!? Nếu không chờ đến giữa hè hai ta đến bên ngoài bơi nhé? Ngươi là cô nương, ta cũng là cô nương, đến lúc đó ta để người vây tường cao, không ai nhìn thấy gì!”
Thiếu niên không biết vị ưu sầu.
Trường Đình nhìn Thạch Tuyên, nàng cũng hy vọng A Ninh có thể giống Thạch Tuyên, vô ưu vô lự, nhưng đứa nhỏ chết tiệt kia không biết là học ai mà suốt ngày thở ngắn than dài. Con nhóc ấy còn học cả tâm cơ và mưu mô nữa chứ. Nhưng suy cho cùng thì giống A Ninh cũng tốt. Rốt cuộc thì hiện tại Thạch gia phong vân biến đổi, mà Thạch Tuyên thì vẫn không biết gì, còn mải nghĩ tới chuyện mùa hè đi bơi lội…
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: 1: Gió Cát
Chương 2: 2: 2: Dịch Thành Thượng
Chương 3: 3: 3: Dịch Thành Trung
Chương 4: 4: 4: Dịch Thành Hạ
Chương 5: 5: 5: Đêm Tối
Chương 6: 6: 6: Nửa Đêm
Chương 7: 7: 7: Thạch Mãnh Thượng
Chương 8: 8: 8: Thạch Mãnh Trung
Chương 9: 9: 9: Thạch Mãnh Hạ
Chương 10: 10: 10: Đánh Cờ Thượng
Chương 11: 11: 11: Đánh Cờ Trung
Chương 12: 12: 12: Đánh Cờ Hạ
Chương 13: 13: 13: Chợ Đêm Thượng
Chương 14: 14: 14: Chợ Đêm Trung
Chương 15: 15: 15: Chợ Đêm Hạ
Chương 16: 16: 16: Trà Hoa Quế Thượng
Chương 17: 17: 17: Trà Hoa Quế Trung
Chương 18: 18: 18: Trà Hoa Quế Hạ
Chương 19: 19: 19: Hôn Ước Thượng
Chương 20: 20: 20: Hôn Ước Trung
Chương 21: 21: 21: Hôn Ước Hạ
Chương 22: 22: 22: Từ Biệt
Chương 23: 23: 23: Tuyết Đầu Mùa Thượng
Chương 24: 24: 24: Tuyết Đầu Mùa Trung
Chương 25: 25: 25: Tuyết Đầu Mùa Hạ
Chương 26: 26: 26: Chạy Trốn Thượng
Chương 27: 27: 27: Chạy Trốn Trung
Chương 28: 28: 28: Chạy Trốn Hạ
Chương 29: 29: 29: Sinh Tồn Thượng
Chương 30: 30: 30: Sinh Tồn Trung
Chương 31: 31: 31: Sinh Tồn Hạ
Chương 32: 32: 32: Hướng Bắc Thượng
Chương 33: 33: 33: Hướng Bắc Trung
Chương 34: 34: 34: Hướng Bắc Hạ
Chương 35: 35: 35: Vào Đời Thượng
Chương 36: 36: 36: Vào Đời Trung
Chương 37: 37: 37: Vào Đời Hạ
Chương 38: 38: 38: Nước Mắt
Chương 39: 39: 39: Đường Xa
Chương 40: 40: 40: Lòng Người Thượng
Chương 41: 41: 41: Lòng Người Trung
Chương 42: 42: 42: Lòng Người Hạ
Chương 43: 43: 43: Khó Dò Thượng
Chương 44: 44: 44: Khó Dò Trung
Chương 45: 45: 45: Khó Dò Hạ
Chương 46: 46: 46: Dược Thượng
Chương 47: 47: 47: Dược Trung
Chương 48: 48: 48: Dược Hạ
Chương 49: 49: 49: Đồng Hành Thượng
Chương 50: 50: 50: Đồng Hành Trung
Chương 51: 51: 51: Đồng Hành Hạ
Chương 52: 52: 52: Hổ Khẩu Thượng
Chương 53: 53: 53: Hổ Khẩu Trung
Chương 54: 54: 54: Hổ Khẩu Hạ
Chương 55: 55: 55: Sinh Tồn Thượng
Chương 56: 56: 56: Sinh Tồn Trung
Chương 57: 57: 57: Sinh Tồn Hạ
Chương 58: 58: 58: Máu Thượng
Chương 59: 59: 59: Máu Hạ
Chương 60: 60: 60: Đường Cũ Thượng
Chương 61: 61: 61: Đường Cũ Trung
Chương 62: 62: 62: Đường Cũ Hạ
Chương 63: 63: 63: U Châu Thượng
Chương 64: 64: 64: U Châu Trung
Chương 65: 65: 65: U Châu Hạ
Chương 66: 66: 66: Tập Kích Ban Đêm Thượng
Chương 67: 67: 67: Tập Kích Ban Đêm Hạ
Chương 68: 68: 68: Cảm Tạ
Chương 69: 69: 69: Báo Tang Thượng
Chương 70: 70: 70: Báo Tang Hạ
Chương 71: 71: 71: Ra Khỏi Thành Thượng
Chương 72: 72: 72: Ra Khỏi Thành Hạ
Chương 73: 73: 73: Lửa Trại
Chương 74: 74: 74: Trò Chuyện Ban Đêm
Chương 75: 75: 75: Gặp Lại Thượng
Chương 76: 76: 76: Gặp Lại Hạ
Chương 77: 77: 77: Lời Nói Sắc Bén Thượng
Chương 78: 78: 78: Lời Nói Sắc Bén Hạ
Chương 79: 79: 79: Thư
Chương 80: 80: 80: Ngày Mồng Tám Tháng Chạp Thượng
Chương 81: 81: 81: Ngày Mồng Tám Tháng Chạp Hạ
Chương 82: 82: 82: Tổ Mẫu Thượng
Chương 83: 83: 83: Tổ Mẫu Trung
Chương 84: 84: 84: Tổ Mẫu Hạ
Chương 85: 85: 85: Trò Khôi Hài
Chương 86: 86: 86: Khoảng Cách
Chương 87: 87: 87: Đường Về Thượng
Chương 88: 88: 88: Đường Về Trung
Chương 89: 89: 89: Đường Về Hạ
Chương 90: 90: 90: Diễn
Chương 91: 91: 91: Tìm Tòi Thượng
Chương 93: 92-93: Tìm Tòi Trung+Hạ
Chương 95: 94-95
Chương 96: 96: 96: Tới Thăm Hạ
Chương 98: 97-98
Chương 99: 99: 99: Tam Thăm Hạ
Chương 100: 100: 100: Đánh Tan Thượng
Chương 101: 101: 101: Đánh Tan Hạ
Chương 102: 102: 102: Gặp Lại Thượng
Chương 103: 103: 103: Gặp Lại Trung
Chương 104: 104-105
Chương 106: 106: 106: Ăn Miếng Trả Miếng Thượng
Chương 107: 107: 107: Ăn Miếng Trả Miếng Hạ
Chương 108: 108: 108: Một Đòn Đã Trúng
Chương 109: 109: 109: Hậu Sự Thượng
Chương 110: 110: 110: Hậu Sự Hạ
Chương 111: 111-112
Chương 113: 113: 113: Dự Châu Thượng
Chương 114: 114: 114: Dự Châu Hạ
Chương 115: 115: 115: Lục Phân
Chương 116: 116: 116: Dạ Yến
Chương 117: 117-118
Chương 119: 119: 119: Nhiễu Loạn
Chương 120: 120: 120: Trù Sơn Thượng
Chương 121: 121: 121: Trù Sơn Trung
Chương 122: 122: 122: Trù Sơn Hạ
Chương 123: 123: 123: Đường Về Thượng
Chương 124: 124: 124: Đường Về Trung
Chương 125: 125: 125: Đường Về Hạ
Chương 126: 126: Chuyện Xưa (Thượng)
Chương 127: 127: Chuyện Xưa (Trung)
Chương 128: 128: Chuyện Xưa (Hạ)
Chương 129: 129: Se Lạnh (Thượng)
Chương 130: 130: Se Lạnh (Trung)
Chương 131: 131: Se Lạnh (Hạ)
Chương 132: 132: Rượu Mời
Chương 133: 133: Hàn Huyên Lúc Nửa Đêm
Chương 134: 134: Nhân Quả
Chương 135: 135: Phía Sau Lưng (Thượng)
Chương 136: 136: Phía Sau Lưng (Hạ)
Chương 137: 137: Mặt Trời Mới Mọc
Chương 138: 138: Loạn (Thượng)
Chương 139: 139: Loạn (Trung)
Chương 140: 140: Loạn (Hạ)
Chương 141: 141: Tang Sự (Thượng)
Chương 142: 142: Tang Sự (Trung)
Chương 143: 143: Tang Sự (Hạ)
Chương 144: 144: Quay Lại
Chương 145: 145: Danh Lợi Khách (Thượng)
Chương 146: 146: Danh Lợi Khách (Trung)
Chương 147: 147: Danh Lợi Khách (Hạ)
Chương 148: 148: Kim Phật
Chương 149: 149: Hạ Sẽ
Chương 150: 150: Ấp Ủ (Thượng)
Chương 151: 151: Ấp Ủ (Trung)
Chương 152: 152: Ấp Ủ (Hạ)
Chương 153: 153: Phá Quân (Thượng)
Chương 154: 154: Phá Quân (Trung)
Chương 155: 155: Phá Quân (Hạ)
Chương 156: 156: Thanh Tước Kỳ
Chương 157: 157: Anh Trai
Chương 158: 158: Sáng Sớm (Thượng)
Chương 159: 159: Sáng Sớm (Hạ)
Chương 160: 160: Khóc Tang (Thượng)
Chương 161: 161: Khóc Tang (Hạ)
Chương 162: 162: Giữa Mùa Thu
Chương 163: 163: Giữa Mùa Thu (Hạ)
Chương 164: 164: Lối Rẽ
Chương 165: 165: Lối Rẽ (Hạ)
Chương 166: 166: Khách Tới
Chương 167: 167: Khách Tới (Hạ)
Chương 168: 168: Sấm Sét (Thượng)
Chương 169: 169: Sấm Sét (Trung)
Chương 170: 170: Sấm Sét (Hạ)
Chương 171: 171: Mưa To
Chương 172: 172: Đại Loạn (Thượng)
Chương 173: 173: Đại Loạn (Trung)
Chương 174: 174: Đại Loạn (Hạ)
Chương 175: 175: Thảo Phạt (Thượng)
Chương 176: 176: Thảo Phạt (Trung)
Chương 177: 177: Thảo Phạt (Hạ)
Chương 178: 178: Trừ Phục (Thượng)
Chương 179: 179: Trừ Phục (Trung)
Chương 180: 180: Trừ Phục (Hạ)
Chương 181: 181: Song Hỉ (Thượng)
Chương 182: 182: Song Hỉ (Trung)
Chương 183: 183: Song Hỉ (Hạ)
Chương 184: 184: Cơm Chín (Thượng)
Chương 185: 185: Cơm Chín (Trung)
Chương 186: 186: Cơm Chín (Hạ)
Chương 187: 187: Nghị Định (Thượng)
Chương 188: 188: Nghị Định (Trung)
Chương 189: 189: Nghị Định (Hạ)
Chương 190: 190: An Bình (Thượng)
Chương 191: 191: An Bình (Hạ)
Chương 192: 192: Tiếng Gió (Thượng)
Chương 193: 193: Tiếng Gió (Trung)
Chương 194: 194: Tiếng Gió (Hạ)
Chương 195: 195: Xấu Xa (Thượng)
Chương 196: 196: Xấu Xa (Trung)
Chương 197: 197: Xấu Xa (Hạ)
Chương 198: 198: Lang Quân
Chương 199: 199: Đính Thân (Thượng)
Chương 200: 200: Đính Thân (Trung)
Chương 201: 201: Nghị Thân (Hạ)
Chương 202: 202: Định Thân (Thượng)
Chương 203: 203: Định Thân (Trung)
Chương 204: 204: Định Thân (Hạ)
Chương 205: 205: Trong Nhà Có Quỷ
Chương 206: 206: Hôn Phối
Chương 207: 207: Ăn Nói Khéo Léo
Chương 208: 208: Lưỡi Không Xương
Chương 209: 209: Đại Hỉ
Chương 210: 210: Ân Ái
Chương 211: 211: Động Phòng (Thượng + Trung)
Chương 212: 212: Động Phòng (Hạ)
Chương 213: 213: Trường Khánh
Chương 214: 214: Uống Độc
Chương 215: 215: Liên Lụy
Chương 216: 216: Liên Lụy (Trung)
Chương 217: 217: Liên Lụy (Hạ)
Chương 218: 218: Đi Xa
Chương 219: 219: Xuất Chinh (Thượng)
Chương 220: 220: Xuất Chinh (Trung)
Chương 221: 221: Xuất Chinh (Hạ)
Chương 222: 222: Tập Kích Ban Đêm
Chương 223: 223: Trở Về
Chương 224: 224: Máu
Chương 225: 225: Thân Cận (Thượng)
Chương 226: 226: Thân Cận (Trung)
Chương 227: 227: Thân Cận (Hạ)
Chương 228: 228: Thành Thân
Chương 229: 229: Thành Thân (Hạ)
Chương 230: 230: Động Phòng (Thượng)
Chương 231: 231: Động Phòng (Hạ)
Chương 232: 232: Tiếp Chỉ
Chương 233: 233: Gặp Khách
Chương 234: 234: Tranh Chấp
Chương 235: 235: Tranh Chấp (Hạ)
Chương 236: 236: Tân Gia
Chương 237: 237: Chuyện Xưa
Chương 238: 238: Cục Diện Bế Tắc (Thượng)
Chương 239: 239: Cục Diện Bế Tắc (Hạ)
Chương 240: 240: Đánh Cờ (Thượng)
Chương 241: 241: Đánh Cờ (Hạ)
Chương 242: 242: Thành Trống
Chương 243: 243: Rút Củi Dưới Đáy Nồi
Chương 244: 244: Ngoài Ý Muốn (Thượng)
Chương 245: 245: Ngoài Ý Muốn (Hạ)
Chương 246: 246: Bẫy Trong Bẫy
Chương 247: 247: Chiến Thắng Trở Về (Thượng)
Chương 248: 248: Chiến Thắng Trở Về (Hạ)
Chương 249: 249: Mất Tích (Thượng)
Chương 250: 250: Mất Tích (Hạ)
Chương 251: 251: Khốn Cảnh
Chương 252: 252: Vây Khốn
Chương 253: 253: Trở Về
Chương 254: 254: Lập Trường
Chương 255: 255: Hỗn Chiến (Thượng)
Chương 256: 256: Hỗn Chiến (Hạ)
Chương 257: 257: Đắc Thủ (Thượng)
Chương 258: 258: Đắc Thủ (Hạ)
Chương 259: 259: Khó Xử (Thượng)
Chương 260: 260: Khó Xử (Hạ)
Chương 261: 261: Gặp Mặt
Chương 262: 262: Mờ Mịt
Chương 263: 263: Phẫn Nộ
Chương 264: 264: Dao Động (Thượng)
Chương 265: 265: Dao Động (Hạ)
Chương 266: 266: Nhanh Chóng (Thượng)
Chương 267: 267: Nhanh Chóng (Hạ)
Chương 268: 268: Chuẩn Bị Gả (Thượng)
Chương 269: 269: Chuẩn Bị Gả (Hạ)
Chương 270: 270: A Nghê
Chương 271: 271: Chị Em Dâu
Chương 272: 272: Cao Minh
Chương 273: 273: Manh Mối (Thượng)
Chương 274: 274: Manh Mối (Hạ)
Chương 275: 275: Gợn Sóng (Thượng)
Chương 276: 276: Gợn Sóng (Hạ)
Chương 277: 277: Kiến Khang (Thượng)
Chương 278: 278: Kiến Khang (Hạ)
Chương 279: 279: Gây Sự (Thượng)
Chương 280: 280: Gây Sự (Hạ)
Chương 281: 281: Cấu Kết (Thượng)
Chương 282: 282: Cấu Kết (Hạ)
Chương 283: 283: Hoài Nghi
Chương 284: 284: Thương Vong
Chương 285: 285: Chốn Cũ
Chương 286: 286: Khách Không Mời Mà Tới
Chương 287: 287: Giao Dịch (Thượng)
Chương 288: 288: Giao Dịch (Hạ)
Chương 289: 289: Nhân Vật (Thượng)
Chương 290: 290: Nhân Vật (Hạ)
Chương 291: 291: Bão Táp (Thượng)
Chương 292: 292: Bão Táp (Hạ)
Chương 293: 293: Đặt Bẫy (Thượng)
Chương 294: 294: Đặt Bẫy (Hạ)
Chương 295: 295: Tuồng (Thượng)
Chương 296: 296: Tuồng (Hạ)
Chương 297: 297: Bắt Đầu Diễn
Chương 298: 298: Thu Lưới (Thượng)
Chương 299: 299: Thu Lưới (Hạ)
Chương 300: 300: Lời Nói Thật (Thượng)
Chương 301: 301: Lời Nói Thật (Hạ)
Chương 302: 302: Nương (Thượng)
Chương 303: 303: Nương (Hạ)
Chương 304: 304: Trở Về
Chương 305: 305: Tâm Cơ
Chương 306: 306: Tâm Kế
Chương 307: 307: Lấy Hay Bỏ
Chương 308: 308: Bỏ Được
Chương 309: 309: Chân Tướng
Chương 310: 310: Rõ Ràng
Chương 311: 311: Thành Thù
Chương 312: 312: Ngoài Ý Muốn
Chương 313: 313: Ác Chiến
Chương 314: 314: Trường Anh
Chương 315: 315: Anh Em
Chương 316: 316: Tin Tử Trận
Chương 317: 317: Phản (Thượng)
Chương 318: 318: Phản (Hạ)
Chương 319: 319: Tiệc Xuân (Thượng)
Chương 320: 320: Tiệc Xuân (Hạ)
Chương 321: 321: Bức Thoái Vị (Thượng)
Chương 322: 322: Bức Thoái Vị (Trung)
Chương 323: 323: Bức Thoái Vị (Hạ)
Chương 324: 324: Dư Chấn
Chương 325: 325: Kết Thúc
Không tìm thấy chương nào phù hợp