Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 203: Định Thân (Trung)
Tam phu nhân Thôi thị nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Chân Định, lại liếc liếc mọi người và đánh bàn tính trong lòng. Chân Định đại trưởng công chúa là người khéo léo, đối với vợ của con vợ lẽ như nàng ta mà bà ta còn nể mặt, không có lý nào nghiêm túc gây hấn với thông gia… Chẳng lẽ bản thân Trường Đình đã thông qua mối hôn sự này nhưng Chân Định đại trưởng công chúa và Lục Trường Anh lại bị buộc bất đắc dĩ ư?
Thế đạo này người nào có thể sống tốt thì chính là nhân tinh. Thôi thị chỉ thoáng liếc một cái đã đoán được gần hết toàn bộ chân tướng.
Trường Đình tự rót một chén trà cho mình và không nói gì.
Dữu thị thì mỉm cười nói, “Tạ phu nhân sinh thời đúng là người nổi tiếng trong thành Kiến Khang, hôn sự của trưởng nữ chỉ sợ chọn ai cũng sẽ khiến nàng ấy không hài lòng.” Dữu thị vỗ tay lên bàn, mặt cười khanh khách, không hề nhìn thấy nửa phần khác thường, “Người làm mẹ mới hiểu được con gái như hòn ngọc quý trên tay, là bảo bối trong lòng… Dù Phan An còn sống tới nhà chúng ta cầu hôn Thạch Tuyên thì thiếp cũng sẽ nhặt được một đống khuyết điểm từ đầu tới chân ấy chứ!”
Chân Định đại trưởng công chúa lại cười nói, “Vậy lão thân chỉ mong lúc quận quân ra tay kiềm chế vợ của cháu mình thì nương tay hơn lúc đối phó với con rể là được.”
Dữu thị quang minh bật cười nói, “A Kiều cần gì đến người dì như thiếp tới kiềm chế? Lục Công và Tạ phu nhân dạy ra con gái thì hẳn là người không chê vào đâu được!”
Chân Định nhẹ giọng nói đúng.
Giờ lành đã sớm quyết định, trao thiếp canh xong chính là đợi tới giờ lành và hai phong thư chứa thiếp canh sẽ được đưa tới chỗ sâu trong Lục trạch dán với nhau. Dán thiếp canh bao lâu là do mỗi nhà quyết định. Lục gia thường dán ba ngày ba đêm, như thế để nói với tổ tiên Lục gia một tiếng. Cái này chẳng qua là thủ tục, chỉ cần người sống đều đồng ý thì người chết có thể làm được gì?
“Nhưng lúc trước cũng từng có lần không được… Lúc dán thiếp canh bầu trời hạ sét đánh vào cây hòe già thế là Lục gia mượn việc này để từ chối hôn nhân kia.” Trường Đình tận lực nhớ lại.
Hồ Ngọc Nương ôm gối mềm nghe thế thì ngây ra, “Thế cũng được ư?” Nói xong nàng ấy dò đầu ra ngửa đầu nhìn trời nhưng thấy trời cao trong sáng thì yên tâm, “Là định thông gia với nhà ai thế? Có thể cùng Lục gia định ra quan hệ thông gia thì chắc là nhà phú quý… Bọn họ cũng chấp nhận cách nói này sao…”
“Là đời thái gia gia của ta, khi đó Lục gia còn ở Kiến Khang.” Trường Đình cười nói, “Lúc trước định cưới công chúa hoàng thất. Con trai của thái gia gia không thích hôn sự ấy nên mượn chuyện này bẩm lên hoàng đế, mà vừa lúc Khâm Thiên Giám cũng nói bát tự của hai người không hợp cho nên Phù gia dù có muốn gả con qua cũng phải từ bỏ. Sau đó ta đến hậu viện nhìn cây hòe đáng thương kia thì nghe bà lão ở đó nói sét kia căn bản không bổ gãy chạc cây mà là có người lấy rìu chặt cành, lại đổ dầu hỏa lên đốt và bày ra chuyện kia.”
Cho nên chính là Lục gia không đồng ý việc hôn nhân ấy nhưng không tiện trực tiếp từ chối thôi.
Hồ Ngọc Nương chắp tay trước ngực niệm một câu, “Thiếp canh của ngươi và Mông Thác phải bình an mới được. Ngàn vạn đừng bị sét đánh, bị nước xối, bị lửa đốt, bị người xé…”
Trước khi Hồ Ngọc Nương nói ra 36 cách chết của thiếp canh thì Trường Đình đột nhiên nhanh trí đưa ra một quyết định quan trọng.
Ừ…
Quyết định quan trọng này chính là —— nàng quyết định hôm nay sẽ đi xem thiếp canh.
Vạn nhất xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? Hiện giờ thiên hạ đang loạn, người không thích nhìn thấy Lục gia và Thạch kết thân rất nhiều. Đương nhiên không phải thiêu thiếp canh là có thể ngăn được hai nhà kết đồng minh, chính khách và kiêu hùng luôn đi trên lưỡi đao, bọn họ sẽ không hành động đơn giản như thế. Nhưng Trường Đình lại cảm thấy không yên tâm. Nàng và Mông Thác đi đến bước này cũng không dễ dàng, nhắm mắt mà nói nếu vạn nhất việc hôn nhân này bị hủy bởi hai tờ giấy thì nàng đi chỗ nào mà khóc…
Hết thảy vì gả chồng!
Đêm khuya tĩnh lặng, Trường Đình thật cẩn thận đạp lên ánh sáng mờ nhạt, hành lang dài, hẻm sâu, ngói sứ bằng men xanh bị ánh sáng lay động thế là sống lại như quỷ khóc sói gào mà vươn móng vuốt như đám tinh quái đã ở Lục gia trầm tĩnh vài trăm năm. Không khí có chút ghê rợn, Trường Đình nhẹ lẩm bẩm thêm dũng khí cho bản thân.
Hết thảy vì gả chồng, hết thảy vì gả chồng!
Hành lang dài, ngõ hẹp, Ngọc Nương đốt đèn lồng đi ở đằng trước. Từ đường ở sâu nhất tại Quang Đức Đường, một đường tới đây vú già đều uốn gối hành lễ, Ngọc Nương vung tay lên kéo áo khoác ngoài của Trường Đình sau đó tiếp tay cho giặc nói, “Đại cô nương gặp ác mộng nên tới từ đường dâng hương tẫn hiếu với tổ tiên coi như an tâm.”
A di đà phật, tổ tiên đại nhân, các ngài đại lượng đừng cho sét đánh. Nếu có đánh thì đánh cây hòe ấy, đừng đánh đứa con cháu bất hiếu này —— Trường Đình lặng yên tạ lỗi trong lòng.
Đám vú già liên thanh khen, “Đại cô nương đúng là hiếu thảo, “Đại cô nương thật có lòng”, “Nữ lang không hổ là đích trưởng nữ của Lục gia”… Trong tiếng khen ngợi ấy Trường Đình đỏ mặt rồi bước vào từ đường. Thiếp canh được đặt ở phòng trong cùng, nàng đốt ba nén hương kính cha mẹ và các vị tổ tiên quanh từ đường sau đó đi nửa vòng mới có thể tĩnh tâm, coi như đã làm đủ lễ. Bên ngoài từ đường của Lục gia trồng một mảng rừng trúc lớn để tạo không gian yên tĩnh, Trường Đình lại mắt sắc, vừa cầm đèn lồng chiếu vào rừng trúc đã nói nhỏ, “Mông Thác! Đừng giả vờ nữa, mau xoay người lại!”
Bóng dáng lẫn trong rừng trúc vừa chuyển, Mông Thác hơi bất đắc dĩ nói, “Sao nửa đêm ngài còn tới đây?”
Trường Đình tức khắc trừng mắt nhìn hắn, đèn lồng vừa chiếu đã thấy đôi mắt Mông Thác, “Nửa đêm ngươi tới đây làm gì?”
“Ta… Ta tới thắp hương cho Lục Công…”
Mông Thác tuyệt đối không thừa nhận vì hôn sự sắp tới mà lòng hoảng hốt, mà linh đường của Lục Xước đã dỡ nên hắn không có chỗ nào để tĩnh tâm. Sau khi nghĩ kỹ hắn bí quá hoá liều tới từ đường bái kiến cha vợ, thuận tiện canh thiếp canh không cho kẻ có tâm làm gì…
Mông Thác ngần ngừ, hếch hếch cằm nói, “Ngài mau về đi, làm gì có cô nương nhà ai canh ba còn không ngủ mà đi loạn bên ngoài? Hiện giờ thế đạo không yên ổn, ngài đừng cho là mình đúng, ở Ung Châu căn bản không cho nữ tử chưa xuất giá được đi lại ban đêm đâu…”
Trường Đình nhếch miệng cười nói, “Ta sắp sửa gả rồi đó!”
Mông Thác lập tức nghẹn họng, tay chân hơi luống cuống, “Cũng đúng… Nhưng chung quy ngài vẫn chưa gả đâu! Sao ngài lại ra ngoài một mình? Mãn Tú? Bạch Xuân đâu?” Mông Thác ngửa đầu nhìn thấy từ đường được xây cao, hắn nhìn mọi nơi cực kỳ nghiêm túc giả vờ như không thấy nàng.
Trường Đình không nhịn được che miệng cười, “Là Ngọc Nương cùng ta tới đây, ta không ngủ được lại sợ thiếp canh có vấn đề, rồi sợ ta đang nằm mơ nên thậm chí còn tự véo bản thân mình, thấy đau ta mới chịu tin đây là thật.”
Trường Đình thừa nhận quá tự nhiên nên Mông Thác chỉ thấy ngọt đến tận xương tủy. Trong lòng hắn vừa ngọt thì miệng lại càng không biết nói gì.
Trường Đình cầm đèn lồng đi về phía trước sau đó ngẩng đầu nhìn hắn cười nói, “Ngọc Nương là người khác họ nên không được tiến vào từ đường, vì thế nàng tới dãy nhà sau nghỉ chân với Hoàng Ẩu. Ngươi tới dâng hương cho cha ư? Dâng mấy nén, nói mấy câu, nói cái gì thế?”
Thế đạo này người nào có thể sống tốt thì chính là nhân tinh. Thôi thị chỉ thoáng liếc một cái đã đoán được gần hết toàn bộ chân tướng.
Trường Đình tự rót một chén trà cho mình và không nói gì.
Dữu thị thì mỉm cười nói, “Tạ phu nhân sinh thời đúng là người nổi tiếng trong thành Kiến Khang, hôn sự của trưởng nữ chỉ sợ chọn ai cũng sẽ khiến nàng ấy không hài lòng.” Dữu thị vỗ tay lên bàn, mặt cười khanh khách, không hề nhìn thấy nửa phần khác thường, “Người làm mẹ mới hiểu được con gái như hòn ngọc quý trên tay, là bảo bối trong lòng… Dù Phan An còn sống tới nhà chúng ta cầu hôn Thạch Tuyên thì thiếp cũng sẽ nhặt được một đống khuyết điểm từ đầu tới chân ấy chứ!”
Chân Định đại trưởng công chúa lại cười nói, “Vậy lão thân chỉ mong lúc quận quân ra tay kiềm chế vợ của cháu mình thì nương tay hơn lúc đối phó với con rể là được.”
Dữu thị quang minh bật cười nói, “A Kiều cần gì đến người dì như thiếp tới kiềm chế? Lục Công và Tạ phu nhân dạy ra con gái thì hẳn là người không chê vào đâu được!”
Chân Định nhẹ giọng nói đúng.
Giờ lành đã sớm quyết định, trao thiếp canh xong chính là đợi tới giờ lành và hai phong thư chứa thiếp canh sẽ được đưa tới chỗ sâu trong Lục trạch dán với nhau. Dán thiếp canh bao lâu là do mỗi nhà quyết định. Lục gia thường dán ba ngày ba đêm, như thế để nói với tổ tiên Lục gia một tiếng. Cái này chẳng qua là thủ tục, chỉ cần người sống đều đồng ý thì người chết có thể làm được gì?
“Nhưng lúc trước cũng từng có lần không được… Lúc dán thiếp canh bầu trời hạ sét đánh vào cây hòe già thế là Lục gia mượn việc này để từ chối hôn nhân kia.” Trường Đình tận lực nhớ lại.
Hồ Ngọc Nương ôm gối mềm nghe thế thì ngây ra, “Thế cũng được ư?” Nói xong nàng ấy dò đầu ra ngửa đầu nhìn trời nhưng thấy trời cao trong sáng thì yên tâm, “Là định thông gia với nhà ai thế? Có thể cùng Lục gia định ra quan hệ thông gia thì chắc là nhà phú quý… Bọn họ cũng chấp nhận cách nói này sao…”
“Là đời thái gia gia của ta, khi đó Lục gia còn ở Kiến Khang.” Trường Đình cười nói, “Lúc trước định cưới công chúa hoàng thất. Con trai của thái gia gia không thích hôn sự ấy nên mượn chuyện này bẩm lên hoàng đế, mà vừa lúc Khâm Thiên Giám cũng nói bát tự của hai người không hợp cho nên Phù gia dù có muốn gả con qua cũng phải từ bỏ. Sau đó ta đến hậu viện nhìn cây hòe đáng thương kia thì nghe bà lão ở đó nói sét kia căn bản không bổ gãy chạc cây mà là có người lấy rìu chặt cành, lại đổ dầu hỏa lên đốt và bày ra chuyện kia.”
Cho nên chính là Lục gia không đồng ý việc hôn nhân ấy nhưng không tiện trực tiếp từ chối thôi.
Hồ Ngọc Nương chắp tay trước ngực niệm một câu, “Thiếp canh của ngươi và Mông Thác phải bình an mới được. Ngàn vạn đừng bị sét đánh, bị nước xối, bị lửa đốt, bị người xé…”
Trước khi Hồ Ngọc Nương nói ra 36 cách chết của thiếp canh thì Trường Đình đột nhiên nhanh trí đưa ra một quyết định quan trọng.
Ừ…
Quyết định quan trọng này chính là —— nàng quyết định hôm nay sẽ đi xem thiếp canh.
Vạn nhất xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? Hiện giờ thiên hạ đang loạn, người không thích nhìn thấy Lục gia và Thạch kết thân rất nhiều. Đương nhiên không phải thiêu thiếp canh là có thể ngăn được hai nhà kết đồng minh, chính khách và kiêu hùng luôn đi trên lưỡi đao, bọn họ sẽ không hành động đơn giản như thế. Nhưng Trường Đình lại cảm thấy không yên tâm. Nàng và Mông Thác đi đến bước này cũng không dễ dàng, nhắm mắt mà nói nếu vạn nhất việc hôn nhân này bị hủy bởi hai tờ giấy thì nàng đi chỗ nào mà khóc…
Hết thảy vì gả chồng!
Đêm khuya tĩnh lặng, Trường Đình thật cẩn thận đạp lên ánh sáng mờ nhạt, hành lang dài, hẻm sâu, ngói sứ bằng men xanh bị ánh sáng lay động thế là sống lại như quỷ khóc sói gào mà vươn móng vuốt như đám tinh quái đã ở Lục gia trầm tĩnh vài trăm năm. Không khí có chút ghê rợn, Trường Đình nhẹ lẩm bẩm thêm dũng khí cho bản thân.
Hết thảy vì gả chồng, hết thảy vì gả chồng!
Hành lang dài, ngõ hẹp, Ngọc Nương đốt đèn lồng đi ở đằng trước. Từ đường ở sâu nhất tại Quang Đức Đường, một đường tới đây vú già đều uốn gối hành lễ, Ngọc Nương vung tay lên kéo áo khoác ngoài của Trường Đình sau đó tiếp tay cho giặc nói, “Đại cô nương gặp ác mộng nên tới từ đường dâng hương tẫn hiếu với tổ tiên coi như an tâm.”
A di đà phật, tổ tiên đại nhân, các ngài đại lượng đừng cho sét đánh. Nếu có đánh thì đánh cây hòe ấy, đừng đánh đứa con cháu bất hiếu này —— Trường Đình lặng yên tạ lỗi trong lòng.
Đám vú già liên thanh khen, “Đại cô nương đúng là hiếu thảo, “Đại cô nương thật có lòng”, “Nữ lang không hổ là đích trưởng nữ của Lục gia”… Trong tiếng khen ngợi ấy Trường Đình đỏ mặt rồi bước vào từ đường. Thiếp canh được đặt ở phòng trong cùng, nàng đốt ba nén hương kính cha mẹ và các vị tổ tiên quanh từ đường sau đó đi nửa vòng mới có thể tĩnh tâm, coi như đã làm đủ lễ. Bên ngoài từ đường của Lục gia trồng một mảng rừng trúc lớn để tạo không gian yên tĩnh, Trường Đình lại mắt sắc, vừa cầm đèn lồng chiếu vào rừng trúc đã nói nhỏ, “Mông Thác! Đừng giả vờ nữa, mau xoay người lại!”
Bóng dáng lẫn trong rừng trúc vừa chuyển, Mông Thác hơi bất đắc dĩ nói, “Sao nửa đêm ngài còn tới đây?”
Trường Đình tức khắc trừng mắt nhìn hắn, đèn lồng vừa chiếu đã thấy đôi mắt Mông Thác, “Nửa đêm ngươi tới đây làm gì?”
“Ta… Ta tới thắp hương cho Lục Công…”
Mông Thác tuyệt đối không thừa nhận vì hôn sự sắp tới mà lòng hoảng hốt, mà linh đường của Lục Xước đã dỡ nên hắn không có chỗ nào để tĩnh tâm. Sau khi nghĩ kỹ hắn bí quá hoá liều tới từ đường bái kiến cha vợ, thuận tiện canh thiếp canh không cho kẻ có tâm làm gì…
Mông Thác ngần ngừ, hếch hếch cằm nói, “Ngài mau về đi, làm gì có cô nương nhà ai canh ba còn không ngủ mà đi loạn bên ngoài? Hiện giờ thế đạo không yên ổn, ngài đừng cho là mình đúng, ở Ung Châu căn bản không cho nữ tử chưa xuất giá được đi lại ban đêm đâu…”
Trường Đình nhếch miệng cười nói, “Ta sắp sửa gả rồi đó!”
Mông Thác lập tức nghẹn họng, tay chân hơi luống cuống, “Cũng đúng… Nhưng chung quy ngài vẫn chưa gả đâu! Sao ngài lại ra ngoài một mình? Mãn Tú? Bạch Xuân đâu?” Mông Thác ngửa đầu nhìn thấy từ đường được xây cao, hắn nhìn mọi nơi cực kỳ nghiêm túc giả vờ như không thấy nàng.
Trường Đình không nhịn được che miệng cười, “Là Ngọc Nương cùng ta tới đây, ta không ngủ được lại sợ thiếp canh có vấn đề, rồi sợ ta đang nằm mơ nên thậm chí còn tự véo bản thân mình, thấy đau ta mới chịu tin đây là thật.”
Trường Đình thừa nhận quá tự nhiên nên Mông Thác chỉ thấy ngọt đến tận xương tủy. Trong lòng hắn vừa ngọt thì miệng lại càng không biết nói gì.
Trường Đình cầm đèn lồng đi về phía trước sau đó ngẩng đầu nhìn hắn cười nói, “Ngọc Nương là người khác họ nên không được tiến vào từ đường, vì thế nàng tới dãy nhà sau nghỉ chân với Hoàng Ẩu. Ngươi tới dâng hương cho cha ư? Dâng mấy nén, nói mấy câu, nói cái gì thế?”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: 1: Gió Cát
Chương 2: 2: 2: Dịch Thành Thượng
Chương 3: 3: 3: Dịch Thành Trung
Chương 4: 4: 4: Dịch Thành Hạ
Chương 5: 5: 5: Đêm Tối
Chương 6: 6: 6: Nửa Đêm
Chương 7: 7: 7: Thạch Mãnh Thượng
Chương 8: 8: 8: Thạch Mãnh Trung
Chương 9: 9: 9: Thạch Mãnh Hạ
Chương 10: 10: 10: Đánh Cờ Thượng
Chương 11: 11: 11: Đánh Cờ Trung
Chương 12: 12: 12: Đánh Cờ Hạ
Chương 13: 13: 13: Chợ Đêm Thượng
Chương 14: 14: 14: Chợ Đêm Trung
Chương 15: 15: 15: Chợ Đêm Hạ
Chương 16: 16: 16: Trà Hoa Quế Thượng
Chương 17: 17: 17: Trà Hoa Quế Trung
Chương 18: 18: 18: Trà Hoa Quế Hạ
Chương 19: 19: 19: Hôn Ước Thượng
Chương 20: 20: 20: Hôn Ước Trung
Chương 21: 21: 21: Hôn Ước Hạ
Chương 22: 22: 22: Từ Biệt
Chương 23: 23: 23: Tuyết Đầu Mùa Thượng
Chương 24: 24: 24: Tuyết Đầu Mùa Trung
Chương 25: 25: 25: Tuyết Đầu Mùa Hạ
Chương 26: 26: 26: Chạy Trốn Thượng
Chương 27: 27: 27: Chạy Trốn Trung
Chương 28: 28: 28: Chạy Trốn Hạ
Chương 29: 29: 29: Sinh Tồn Thượng
Chương 30: 30: 30: Sinh Tồn Trung
Chương 31: 31: 31: Sinh Tồn Hạ
Chương 32: 32: 32: Hướng Bắc Thượng
Chương 33: 33: 33: Hướng Bắc Trung
Chương 34: 34: 34: Hướng Bắc Hạ
Chương 35: 35: 35: Vào Đời Thượng
Chương 36: 36: 36: Vào Đời Trung
Chương 37: 37: 37: Vào Đời Hạ
Chương 38: 38: 38: Nước Mắt
Chương 39: 39: 39: Đường Xa
Chương 40: 40: 40: Lòng Người Thượng
Chương 41: 41: 41: Lòng Người Trung
Chương 42: 42: 42: Lòng Người Hạ
Chương 43: 43: 43: Khó Dò Thượng
Chương 44: 44: 44: Khó Dò Trung
Chương 45: 45: 45: Khó Dò Hạ
Chương 46: 46: 46: Dược Thượng
Chương 47: 47: 47: Dược Trung
Chương 48: 48: 48: Dược Hạ
Chương 49: 49: 49: Đồng Hành Thượng
Chương 50: 50: 50: Đồng Hành Trung
Chương 51: 51: 51: Đồng Hành Hạ
Chương 52: 52: 52: Hổ Khẩu Thượng
Chương 53: 53: 53: Hổ Khẩu Trung
Chương 54: 54: 54: Hổ Khẩu Hạ
Chương 55: 55: 55: Sinh Tồn Thượng
Chương 56: 56: 56: Sinh Tồn Trung
Chương 57: 57: 57: Sinh Tồn Hạ
Chương 58: 58: 58: Máu Thượng
Chương 59: 59: 59: Máu Hạ
Chương 60: 60: 60: Đường Cũ Thượng
Chương 61: 61: 61: Đường Cũ Trung
Chương 62: 62: 62: Đường Cũ Hạ
Chương 63: 63: 63: U Châu Thượng
Chương 64: 64: 64: U Châu Trung
Chương 65: 65: 65: U Châu Hạ
Chương 66: 66: 66: Tập Kích Ban Đêm Thượng
Chương 67: 67: 67: Tập Kích Ban Đêm Hạ
Chương 68: 68: 68: Cảm Tạ
Chương 69: 69: 69: Báo Tang Thượng
Chương 70: 70: 70: Báo Tang Hạ
Chương 71: 71: 71: Ra Khỏi Thành Thượng
Chương 72: 72: 72: Ra Khỏi Thành Hạ
Chương 73: 73: 73: Lửa Trại
Chương 74: 74: 74: Trò Chuyện Ban Đêm
Chương 75: 75: 75: Gặp Lại Thượng
Chương 76: 76: 76: Gặp Lại Hạ
Chương 77: 77: 77: Lời Nói Sắc Bén Thượng
Chương 78: 78: 78: Lời Nói Sắc Bén Hạ
Chương 79: 79: 79: Thư
Chương 80: 80: 80: Ngày Mồng Tám Tháng Chạp Thượng
Chương 81: 81: 81: Ngày Mồng Tám Tháng Chạp Hạ
Chương 82: 82: 82: Tổ Mẫu Thượng
Chương 83: 83: 83: Tổ Mẫu Trung
Chương 84: 84: 84: Tổ Mẫu Hạ
Chương 85: 85: 85: Trò Khôi Hài
Chương 86: 86: 86: Khoảng Cách
Chương 87: 87: 87: Đường Về Thượng
Chương 88: 88: 88: Đường Về Trung
Chương 89: 89: 89: Đường Về Hạ
Chương 90: 90: 90: Diễn
Chương 91: 91: 91: Tìm Tòi Thượng
Chương 93: 92-93: Tìm Tòi Trung+Hạ
Chương 95: 94-95
Chương 96: 96: 96: Tới Thăm Hạ
Chương 98: 97-98
Chương 99: 99: 99: Tam Thăm Hạ
Chương 100: 100: 100: Đánh Tan Thượng
Chương 101: 101: 101: Đánh Tan Hạ
Chương 102: 102: 102: Gặp Lại Thượng
Chương 103: 103: 103: Gặp Lại Trung
Chương 104: 104-105
Chương 106: 106: 106: Ăn Miếng Trả Miếng Thượng
Chương 107: 107: 107: Ăn Miếng Trả Miếng Hạ
Chương 108: 108: 108: Một Đòn Đã Trúng
Chương 109: 109: 109: Hậu Sự Thượng
Chương 110: 110: 110: Hậu Sự Hạ
Chương 111: 111-112
Chương 113: 113: 113: Dự Châu Thượng
Chương 114: 114: 114: Dự Châu Hạ
Chương 115: 115: 115: Lục Phân
Chương 116: 116: 116: Dạ Yến
Chương 117: 117-118
Chương 119: 119: 119: Nhiễu Loạn
Chương 120: 120: 120: Trù Sơn Thượng
Chương 121: 121: 121: Trù Sơn Trung
Chương 122: 122: 122: Trù Sơn Hạ
Chương 123: 123: 123: Đường Về Thượng
Chương 124: 124: 124: Đường Về Trung
Chương 125: 125: 125: Đường Về Hạ
Chương 126: 126: Chuyện Xưa (Thượng)
Chương 127: 127: Chuyện Xưa (Trung)
Chương 128: 128: Chuyện Xưa (Hạ)
Chương 129: 129: Se Lạnh (Thượng)
Chương 130: 130: Se Lạnh (Trung)
Chương 131: 131: Se Lạnh (Hạ)
Chương 132: 132: Rượu Mời
Chương 133: 133: Hàn Huyên Lúc Nửa Đêm
Chương 134: 134: Nhân Quả
Chương 135: 135: Phía Sau Lưng (Thượng)
Chương 136: 136: Phía Sau Lưng (Hạ)
Chương 137: 137: Mặt Trời Mới Mọc
Chương 138: 138: Loạn (Thượng)
Chương 139: 139: Loạn (Trung)
Chương 140: 140: Loạn (Hạ)
Chương 141: 141: Tang Sự (Thượng)
Chương 142: 142: Tang Sự (Trung)
Chương 143: 143: Tang Sự (Hạ)
Chương 144: 144: Quay Lại
Chương 145: 145: Danh Lợi Khách (Thượng)
Chương 146: 146: Danh Lợi Khách (Trung)
Chương 147: 147: Danh Lợi Khách (Hạ)
Chương 148: 148: Kim Phật
Chương 149: 149: Hạ Sẽ
Chương 150: 150: Ấp Ủ (Thượng)
Chương 151: 151: Ấp Ủ (Trung)
Chương 152: 152: Ấp Ủ (Hạ)
Chương 153: 153: Phá Quân (Thượng)
Chương 154: 154: Phá Quân (Trung)
Chương 155: 155: Phá Quân (Hạ)
Chương 156: 156: Thanh Tước Kỳ
Chương 157: 157: Anh Trai
Chương 158: 158: Sáng Sớm (Thượng)
Chương 159: 159: Sáng Sớm (Hạ)
Chương 160: 160: Khóc Tang (Thượng)
Chương 161: 161: Khóc Tang (Hạ)
Chương 162: 162: Giữa Mùa Thu
Chương 163: 163: Giữa Mùa Thu (Hạ)
Chương 164: 164: Lối Rẽ
Chương 165: 165: Lối Rẽ (Hạ)
Chương 166: 166: Khách Tới
Chương 167: 167: Khách Tới (Hạ)
Chương 168: 168: Sấm Sét (Thượng)
Chương 169: 169: Sấm Sét (Trung)
Chương 170: 170: Sấm Sét (Hạ)
Chương 171: 171: Mưa To
Chương 172: 172: Đại Loạn (Thượng)
Chương 173: 173: Đại Loạn (Trung)
Chương 174: 174: Đại Loạn (Hạ)
Chương 175: 175: Thảo Phạt (Thượng)
Chương 176: 176: Thảo Phạt (Trung)
Chương 177: 177: Thảo Phạt (Hạ)
Chương 178: 178: Trừ Phục (Thượng)
Chương 179: 179: Trừ Phục (Trung)
Chương 180: 180: Trừ Phục (Hạ)
Chương 181: 181: Song Hỉ (Thượng)
Chương 182: 182: Song Hỉ (Trung)
Chương 183: 183: Song Hỉ (Hạ)
Chương 184: 184: Cơm Chín (Thượng)
Chương 185: 185: Cơm Chín (Trung)
Chương 186: 186: Cơm Chín (Hạ)
Chương 187: 187: Nghị Định (Thượng)
Chương 188: 188: Nghị Định (Trung)
Chương 189: 189: Nghị Định (Hạ)
Chương 190: 190: An Bình (Thượng)
Chương 191: 191: An Bình (Hạ)
Chương 192: 192: Tiếng Gió (Thượng)
Chương 193: 193: Tiếng Gió (Trung)
Chương 194: 194: Tiếng Gió (Hạ)
Chương 195: 195: Xấu Xa (Thượng)
Chương 196: 196: Xấu Xa (Trung)
Chương 197: 197: Xấu Xa (Hạ)
Chương 198: 198: Lang Quân
Chương 199: 199: Đính Thân (Thượng)
Chương 200: 200: Đính Thân (Trung)
Chương 201: 201: Nghị Thân (Hạ)
Chương 202: 202: Định Thân (Thượng)
Chương 203: 203: Định Thân (Trung)
Chương 204: 204: Định Thân (Hạ)
Chương 205: 205: Trong Nhà Có Quỷ
Chương 206: 206: Hôn Phối
Chương 207: 207: Ăn Nói Khéo Léo
Chương 208: 208: Lưỡi Không Xương
Chương 209: 209: Đại Hỉ
Chương 210: 210: Ân Ái
Chương 211: 211: Động Phòng (Thượng + Trung)
Chương 212: 212: Động Phòng (Hạ)
Chương 213: 213: Trường Khánh
Chương 214: 214: Uống Độc
Chương 215: 215: Liên Lụy
Chương 216: 216: Liên Lụy (Trung)
Chương 217: 217: Liên Lụy (Hạ)
Chương 218: 218: Đi Xa
Chương 219: 219: Xuất Chinh (Thượng)
Chương 220: 220: Xuất Chinh (Trung)
Chương 221: 221: Xuất Chinh (Hạ)
Chương 222: 222: Tập Kích Ban Đêm
Chương 223: 223: Trở Về
Chương 224: 224: Máu
Chương 225: 225: Thân Cận (Thượng)
Chương 226: 226: Thân Cận (Trung)
Chương 227: 227: Thân Cận (Hạ)
Chương 228: 228: Thành Thân
Chương 229: 229: Thành Thân (Hạ)
Chương 230: 230: Động Phòng (Thượng)
Chương 231: 231: Động Phòng (Hạ)
Chương 232: 232: Tiếp Chỉ
Chương 233: 233: Gặp Khách
Chương 234: 234: Tranh Chấp
Chương 235: 235: Tranh Chấp (Hạ)
Chương 236: 236: Tân Gia
Chương 237: 237: Chuyện Xưa
Chương 238: 238: Cục Diện Bế Tắc (Thượng)
Chương 239: 239: Cục Diện Bế Tắc (Hạ)
Chương 240: 240: Đánh Cờ (Thượng)
Chương 241: 241: Đánh Cờ (Hạ)
Chương 242: 242: Thành Trống
Chương 243: 243: Rút Củi Dưới Đáy Nồi
Chương 244: 244: Ngoài Ý Muốn (Thượng)
Chương 245: 245: Ngoài Ý Muốn (Hạ)
Chương 246: 246: Bẫy Trong Bẫy
Chương 247: 247: Chiến Thắng Trở Về (Thượng)
Chương 248: 248: Chiến Thắng Trở Về (Hạ)
Chương 249: 249: Mất Tích (Thượng)
Chương 250: 250: Mất Tích (Hạ)
Chương 251: 251: Khốn Cảnh
Chương 252: 252: Vây Khốn
Chương 253: 253: Trở Về
Chương 254: 254: Lập Trường
Chương 255: 255: Hỗn Chiến (Thượng)
Chương 256: 256: Hỗn Chiến (Hạ)
Chương 257: 257: Đắc Thủ (Thượng)
Chương 258: 258: Đắc Thủ (Hạ)
Chương 259: 259: Khó Xử (Thượng)
Chương 260: 260: Khó Xử (Hạ)
Chương 261: 261: Gặp Mặt
Chương 262: 262: Mờ Mịt
Chương 263: 263: Phẫn Nộ
Chương 264: 264: Dao Động (Thượng)
Chương 265: 265: Dao Động (Hạ)
Chương 266: 266: Nhanh Chóng (Thượng)
Chương 267: 267: Nhanh Chóng (Hạ)
Chương 268: 268: Chuẩn Bị Gả (Thượng)
Chương 269: 269: Chuẩn Bị Gả (Hạ)
Chương 270: 270: A Nghê
Chương 271: 271: Chị Em Dâu
Chương 272: 272: Cao Minh
Chương 273: 273: Manh Mối (Thượng)
Chương 274: 274: Manh Mối (Hạ)
Chương 275: 275: Gợn Sóng (Thượng)
Chương 276: 276: Gợn Sóng (Hạ)
Chương 277: 277: Kiến Khang (Thượng)
Chương 278: 278: Kiến Khang (Hạ)
Chương 279: 279: Gây Sự (Thượng)
Chương 280: 280: Gây Sự (Hạ)
Chương 281: 281: Cấu Kết (Thượng)
Chương 282: 282: Cấu Kết (Hạ)
Chương 283: 283: Hoài Nghi
Chương 284: 284: Thương Vong
Chương 285: 285: Chốn Cũ
Chương 286: 286: Khách Không Mời Mà Tới
Chương 287: 287: Giao Dịch (Thượng)
Chương 288: 288: Giao Dịch (Hạ)
Chương 289: 289: Nhân Vật (Thượng)
Chương 290: 290: Nhân Vật (Hạ)
Chương 291: 291: Bão Táp (Thượng)
Chương 292: 292: Bão Táp (Hạ)
Chương 293: 293: Đặt Bẫy (Thượng)
Chương 294: 294: Đặt Bẫy (Hạ)
Chương 295: 295: Tuồng (Thượng)
Chương 296: 296: Tuồng (Hạ)
Chương 297: 297: Bắt Đầu Diễn
Chương 298: 298: Thu Lưới (Thượng)
Chương 299: 299: Thu Lưới (Hạ)
Chương 300: 300: Lời Nói Thật (Thượng)
Chương 301: 301: Lời Nói Thật (Hạ)
Chương 302: 302: Nương (Thượng)
Chương 303: 303: Nương (Hạ)
Chương 304: 304: Trở Về
Chương 305: 305: Tâm Cơ
Chương 306: 306: Tâm Kế
Chương 307: 307: Lấy Hay Bỏ
Chương 308: 308: Bỏ Được
Chương 309: 309: Chân Tướng
Chương 310: 310: Rõ Ràng
Chương 311: 311: Thành Thù
Chương 312: 312: Ngoài Ý Muốn
Chương 313: 313: Ác Chiến
Chương 314: 314: Trường Anh
Chương 315: 315: Anh Em
Chương 316: 316: Tin Tử Trận
Chương 317: 317: Phản (Thượng)
Chương 318: 318: Phản (Hạ)
Chương 319: 319: Tiệc Xuân (Thượng)
Chương 320: 320: Tiệc Xuân (Hạ)
Chương 321: 321: Bức Thoái Vị (Thượng)
Chương 322: 322: Bức Thoái Vị (Trung)
Chương 323: 323: Bức Thoái Vị (Hạ)
Chương 324: 324: Dư Chấn
Chương 325: 325: Kết Thúc
Không tìm thấy chương nào phù hợp