Đang ra
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Giới thiệu:
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Chương 5951: dân không đấu với quan, phàm không đấu với tiên
Chương 5952: Ông Mặc
Chương 5953: Cậu Ngô thấy rồi thì tự nhiên biết thôi
Chương 5954: Chỉ có một bảo vật kia thôi
Chương 5955: Bạch Hổ Tiên Kiếm
Chương 5956: Đã đem đồ đến chưa
Chương 5957: Hoàng Long sơn trang
Chương 5958: Trấn thủ quán ăn
Chương 5959: chắc ông sẽ thích đấy
Chương 5960: Mặc Hiên đến tìm
Chương 5961: phá giải dễ dàng
Chương 5962: Chó ở đâu ra vậy
Chương 5963: Tôi không thể chắc chắn
Chương 5964: gia tộc hoàng kim
Chương 5965: vào hang động
Chương 5966: bản đồ Thiên Cơ
Chương 5967: mọi chuyện đều nghe theo cậu
Chương 5968: Liễu Kim Long là cậu tôi
Chương 5969: sinh nhật Hàn Băng Nghiên
Chương 5970: Không cần đổi
Chương 5971: Cậu muốn giữ tôi lại
Chương 5972: Cậu ấy là người ông không chọc vào nổi
Chương 5973: Cậu Ngụy
Chương 5974: Hỗn Độn Tiên Âm
Chương 5975: ốc tù và đen
Chương 5976: uế khí
Chương 5977: Huyết Sát Quỷ Quan
Chương 5978: Thi Huyền Cốt
Chương 5979: bí lực Thông Thiên
Chương 5980: đao xương Thiên Tai
Chương 5981: Cậu của cậu có mắt nhìn đấy
Chương 5982: kẻ trộm mệnh
Chương 5983: uy lực của Đao xương
Chương 5984: nếu tôi đã dám đi thì không sợ họ
Chương 5985: đến rồi
Chương 5986: huyền ảnh phát uy
Chương 5987: Em có khí vận lớn
Chương 5988: Gặp lại tuyết vũ
Chương 5989: Đồ nhiều không tốt sao
Chương 5990: còn có ai ra giá cao hơn nữa không
Chương 5991: Con heo đất
Chương 5992: Tôi không xứng với cậu, không cầu mong gì
Chương 5993: Bạch giao
Chương 5994: tôi nguyện ý tặng anh một tạo hóa
Chương 5995: Vậy là phá giải rồi sao
Chương 5996: Đây là một loại kem dưỡng da
Chương 5997: anh có bạn gái không
Chương 5998: Đắc tội với Khoái Đao Bang thì phải chết
Chương 5999: Cậu biết phù thần sao
Chương 6000: ba đầu, sáu tay
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
T
Tiểu Tịnh
4 truyện
8,194,713 chữ
Truyện cùng tác giả
Ký Ức Bị Hoán Đổi
91 chương
Tổng Tài Đưa Cục Cưng Cho Tôi
166 chương